Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Trịnh Thị Liên(PC)

Mặt đất rung chuyển. “Ầm ầm” – Vài tảng đá trên đầu Hải rơi xuống . Không xong rồi. Cái hầm này sắp sập. Nhanh lên Hải!
Hải cắm đầu cắm cổ chạy. Nhanh tới mức Tomi không còn nhìn thấy gì nữa. Chỉ còn nghe tiếng đá rơi loảng choảng,bụi bay mù mịt. Với một đoạn đường hiểm trở,có nhiều mỏm đá làm Hải vấp ngã,đầu gối bị trầy chảy máu. Tomi lập tức nhả xuống .Đất rung chuyển mạnh,đá rơi liên tục,Tomi đỡ hãi đứng dậy.:
-    Cố lên
Hai người bạn lê những bước chậm chạp. Đá rơi trúng đầu Tomi rơm rớm máu. Thấy thế, Hải bế lấy Tomi trên tay mình, cố gắng hết sức tiến về phía trước.
-    Bỏ tớ xuống …Hải! Đi trước đi Hải…Mặc kệ tớ.
Tomi nói trong vô vọng, Hải vẫn tiếng những bước đầy dũng cảm. Làn da đen chỗ nào cũng tứa máu. Hải nghiến răng chịu đựng. Ánh sáng hiện ra rõ dần cho đến khi con đường hầm bắt đầu nứt ra và sụp xuống “Rầm rầm”. Đó cũng là lúc Tomi cảm nhận được vị nống mặt của muối biển chan hòa khắp không gian.
Sóng biển đánh mạnh. Tomi ngoi được lên mắt nước. Mặt trời kia rồi. Ánh sáng mặt trời. Tuyệt quá. Vết thương trên đỉnh đầu đau nhưng nhức.
Hải ôm chặt Tomi. Hai người hết giúi xuống rồi lại lộn lên. Gió thổi mạnh. Mưa rơi bay bay. Từng tràn gió lạnh buốt. Hải mệt quá,ngất đi. Tomi níu lấy tay Hải,gắng bơi trong khó khăn. Đỉnh điểm,bầu trời bỗng nhiên tối sầm,mặt biển giận dữ,chớp lóe lên,sóng liên tục dây cao,rồi mưa như trút nước. Tomi có cố mãi cũng không nổi nữa. Tưởng sắp buông tay giã từ sự sống thì một bóng đen hùng hổ tiến đến. Ôi! Đó là một con cá mập to lớn dữ dằn. Nó lao vào dữ dội. Tomi ôm chặt Hải, sẵn sàng đối đầu với cái chết. Tomi nhắm mắt đếm từng giây phút cuối cùng… Vĩnh biệt!
Nhưng kì lạ thay, khi con cá to lớn vừa tiến đến bên Hải, toan ngoạm hết cả hai thì đột nhiên nó sững lại, trố hai con mắt nhìn Tomi, sau đó thì quẫy đuôi, hất cả Hải lẫn Tomi lên lưng nó. Hải đưa mặt lên mặt nước để thở, Tomi cũng vậy. Cả hai nơm nớp lo sợ, nửa tỉnh nửa mê. Con cá mập lao đi trong làn nước, nó bơi rất nhanh. Cái vây lưng nhọn hoắt của nó nhô lên mặt nước trông thật đáng sợ. Sóng biển vỗ ầm ầm. Mưa qua đi, bầu trời lại trong xanh, trong xanh… Sự sống thật mỏng manh nhưng Tomi không sợ nữa. Cậu giương người lên, ngắm nhìn đất trời và biển cả.
Con cá mập dừng lại ở một mạn tàu. Đây là một con tàu đánh cá. May quá, Hải khỏe hẳn ra, một tay ôm Tomi, một tay nắm lấy bậc thang cạnh mạn tàu, trèo lên. Tomi vươn khỏi tay Hải, lắc lắc nước, nhảy lên bậc thang. Cá mập vẫn ở yên chờ đợi. Hải hơi đuối sức, nhưng vẫn cố trèo, nhìn Tomi nở nụ cười khoe hàm răng trắng. Cuối cùng, cả hai cũng lên được tàu, Hải nhìn xuống vẫy tay không ngớt:
-    Cảm ơn nhé. Cảm ơn nhiều lắm!
Tomi không khó để nhận ra chú cá mập bị đinh đâm vào dạo nào. Tomi không ngời có ngày lại được cá mập cứu một phen thoái chết. Thần sự sống đang mỉm cười với Tomi. Không, đúng hơn là tinh thần nhân đạo, sự hiệp nghĩa đã giúp đỡ của Tomi. Tomi thấy mình đang trưởng thành hơn. Sau bao tháng ngày cưỡi sóng cưỡi gió giữa biển trời mênh mông. Thế giới mà ai cũng yêu thương nhau, đùm bọc nhau trong cơn hoạn nạn khó khăn thì xã hội sẽ tốt đẹp biết nhường nào, bài học đó sẽ là phương châm cho hành động của Tomi khi sống trên cõi đời này…
-    Thằng nhãi nào đây ?
Một giọng nói vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Tomi. Hải quay lại, ôi! Một người đàn ông to cao, vạm vỡ, da đen đi vi nắng đang đứng đợi chờ câu trả lời.
-    Dạ… Cháu… Cháu…- Hải ấp úng
 Mắt người đàn ông bỗng nhiên sáng lên,ông tiến đến gần,cúi xuống bế Tomi lên tay,nhìn hồi lâu tò mò rồi giơ cao lên :
-    Mọi người xem này, tôi có con Dế kì lạ chưa  này!
Đám đông trong tàu vây đến. Người nào người nấy da đen nhẻm, ai cũng to vẻ hiếu kỳ.Có người đang xách trên tay một rổ cá to cũng bỏ đó chạy đến xem. Tomi biết mình đang bị đem ra làm trò cười. Chẳng mấy chốc, xung quanh đã chật kín người.
-    Dế ư? Dế gì mà lạ thế, to thế?
-    Ê,ông lấy nó ở đâu vậy,Măng?
-    Thằng nhóc đó là ai thế?
…..
Phải môt lúc sau con tàu mới chịu yên ắng do có sự xuất hiện của ông chủ tàu – Tomi đoán thế. Ông chủ có một bộ râu dày kịt, người dong dỏng cao, hơi gầy. Ông ra hiệu cho mọi người im lặng, rồi ông bước về phía người đàn ông vạm vỡ:
-    Con dế ấy ở đâu ra vậy?
Người đàn ông nói :
-    Của thằng bé kia, tôi thấy nó trên tàu cùng với con Dế lạ đời này
Ông chủ tàu quay về phía Hải:
-    Cháu là ai ?
-    Dạ…Cháu…- Hải bối rối nhìn Tomi, trán cậu toát mồ hôi, tim đập loạn xạ, rồi cậu bỗng dưng ngất xỉu. Mọi người trên tàu hoảng hốt,Tomi thì không biết làm thế nào, bỗng một chị gái mặc bộ đồ bà ba trắng tiến đến bên Hải, đỡ Hải dậy:
-    Cậu bé bị sốt rồi, hãy để cho cậu ấy nghỉ ngơi.
Máy chị khác diu Hải xuống boong tàu. Chị gái nhẹ nhàng giặt khăn lau sạch mặt Hải, dùng thuốc sát trùng và bong băng để bịt kín các vết thương trên người cậu. Cuối cùng chị quay lại cười với Tomi, dặn dò:
-    Coi chừng cậu ấy nhé !
Tomi “Dạ” ran làm chị gái giật mình thảng thốt:
-    Em biết nói à ?
-    Dạ,em là dế mèn Tomi Happy,cậu ấy tên là Hải.
-    Dế mèn?- Chị gái ngạc nhiên – Chị chưa từng thấy Dế mèn nào.. to như vầy.
-    Chuyện dài lắm chị à.- Tomi cười.
-     À mà Hải có sao không chị?
-    Hải chỉ bị cảm lạnh thôi, không sao đâu, chị tên Nga, có gì cứ gọi chị nghen!
Tomi chào chị Nga rồi trở vào chăm sóc cho Hải. Hải nằm ngủ trên chiếc giường xếp cũ. Tomi lo cho Hải quá, thi thoảng cậu sờ tay Hải, sửa lại chon gay ngắn cái chăn, xua muỗi, lâu lâu còn cho Hải uống nước. Tomi ngồi yên và cầu nguyện cho Hải.
Một lát sau, chị Nga trở vào mang theo một tô cháo hành nóng hổi, chị lay Hải dậy :
-    Dậy ăn chút cháo hành cho ấm bụng, vã mồ hôi nào.
Tội nghiệp Hải quá, môi cậu trắng bệch, chị Nga bón cho Hải từng thìa cháo một tươi cười:
-    Chị làm phụ bếp kiêm “y tá” cho tàu này hơn 5 năm rồi, sẽ khỏi ngay thôi mà, ráng ăn cho có sức khỏe.
Tomi luyên thuyên kể cho chị Nga về chuyến hành trình của mình, về hòn đảo hoang kì lạ, về đất nước và hòn đảo Sugi xinh đẹp. Chị Nga rất muốn được thấy cây Tuyết tùng một lần. Hải cũng háo hức tham gia vào câu chuyện, về những kí ức tuổi thơ bên cha mẹ và bà ngoại ở Việt Nam về tính hiếu khách của người dân làng chài và bãi biển sóng vỗ bờ cát trắng. Hải mải mê kể mà quên mất mình đang bị bệnh, chị Nga cứ tủm tỉm cười. Trưa đó, chị còn pha cho Hải một ly nước chanh nóng. Hải ra mồ hôi liên tục. Đến tối thì Hải đã cảm thấy đỡ hơn.
    Tomi quí chị Nga lắm. Buổi tối, sau khi lo thức ăn cho mọi người, chị Nga không quên mang cháo cá và rau xanh đến cho Hải và Tomi. Chị còn ngồi trò chuyện rất lâu. Tomi dẫn Hải lên boong ngắm sao. Chị Nga bảo rằng mỗi người chết sẽ là một vì sao. Hải thấy cha mẹ đang nhấp nháy mỉm cười. Bầu trời đêm ngàn sao hội tụ đẹp long lanh như một buổi dạ vũ của các thiên thần. Biển rì rào gợn sóng.
-    Hai ngày nữa tàu sẽ về đất liền! – Chị nga cười.
-    Chị rất vui vì được làm bạn với các em. Chị sẽ rất buồn nếu xa các em đó!”
Đến khuya, chị Nga bảo Hải đi ngủ lấy sức, chị cũng về phòng ngủ. Chỉ còn mình Tomi, khi nào đứng một mình trước biển Tomi cũng có rất nhiều cảm xúc,  giữa biển trời trùng trùng điệp điệp Tomi như một hại cát, một hạt cát may mắn…
Trời trong xanh, Hải đã khỏe hẳn, sau khi ăn cháo chị Nga cho, Hải đi lòng vòng quanh con tàu.Thật nhộn nhịp. Mọi người bây giờ không còn để ý đến Tomi nữa, ai lo việc người nấy, mấy chị “bà ba trắng”, mặt hiền hậu, đảm đang quét dọn, bưng bê, rổ nào rổ nấy đầy ắp cá tôm, Hải cũng muốn giúp nhưng họ nhất quyết không chịu, bảo Hải còn yếu lắm, phải nghỉ ngơi, thật là tốt bụng…Tomi nhìn quanh.
Con tàu nay xung quanh chỗ nào cũng thấy cá, tôm, cua, sò…Lâu lâu còn có cả mực và bạch tuột. Mọi người nô nức làm việc, mới sáng mà lưới chài của họ đã có hàng trăm con cá mắc bẫy. Ơ…nhìn kìa :
-    Họ dùng lưới có mắt cá nhỏ quá ! – Tomi thốt lên!
-    Đúng rồi, họ định bắt hết cá con ư ? – Hải lo lắng
-    Phải chặn họ lại thôi, làm như thế chẳng mấy chốc thủy sinh sẽ…hết mất !
-    Khoan đã Tomi, nhỡ họ đuổi chúng ta xuống tàu thì sao?- Hải bần thần.
-    Chuyện đó tính sau đi – Tomi gạt phắt.
Bất chợt, Tomi cảm thấy miếng thủy tinh trong suốt như pha lê trên cổ khẽ đau nhói. Tomi nhớ lại những giọt nước mắt của Nàng tiên cá, tiếng khóc thổn thức của Nàng giống như một lời khẩn khoản cầu xin, cầu xin con người đừng làm hại thủy sinh nữa,đừng làm gì ảnh hưởng đến biển cả, cầu xin…
Tomi nhảy lên vai ông Măng đang đánh cá, kêu lên mấy tiếng : Ric…ric…
-    Thằng lỏi con, xách con Dế của mày ra chỗ khác chơi! – Ông ta quát
Hải chạy lại đỡ lấy Tomi.
-    Mấy chú đánh cá bằng lưới có mắt xích nhỏ như vầy, sẽ tiệt vong hết cá con mất.
-    Đó là chuyện của bọn tao, biến ngay cho bọn tao làm việc, còn lải nhải tao vứt xuống biển bây giờ!
Biết không thể nói chuyện với những người cộc cằn, thô lỗ như vậy, Hải ôm Tomi ra chỗ khác, Tomi ấm ức lắm, suýt bật khóc cơ. Hải quỳ xuống dỗ dành:
-    Thôi, rồi sẽ có cách mà…
Bỗng một bàn tay chắc nịch đặt lên vai Hải và một giọng ồm ồm hỏi cậu:
-    Chuyện gì mà trông cháu buồn thế ?
Hải quay lại, ông chủ tàu hôm qua cao lớn, râu tóc đen đang nhìn Hải với vẻ nhân hậu. Hải nghẹn ngào :
-    Dạ, cháu không nỡ nhìn những chú cá con, tôm con bé nhỏ chưa trưởng thành lại phải giã từ sự sống.
-    Ý cháu là sao? – Ông chủ hỏi.
-    Cháu thấy mấy bác bắt cá bằng lưới có mắt xích bé tẹo, vậy thì lũ cá con dĩ nhiên sẽ chết ạ. Nói tới đây, mắt Hải rơm rớm.
Ông chủ gật đầu mỉm cười. Ông tỏ vẻ khá thân thiện và gần gũi, ông mặc một bộ đồ thun đã phai màu và đội một chiếc mũ rộng vành, mái tóc lúc nào cũng phồng lên vì sóng gió đại dương, nụ cười đậm chất biển, bốc mùi mặn của muối và mùi tanhcủa cá. Ông xoa đầu Hải:
-    Cậu bé tên gì nhỉ ?
-    Dạ cháu tên Hải.
-    Hải,tiếng Hán nghĩa là biển. Bác cũng yêu biển lắm. Chuyện đó bác hứa khi về đất liền bác sẽ làm lại lưới mới, bác hứa mà.
Hải hơi yên tâm, rồi cười :
-    Bác hứa là phải giữ lời nhé ! Mà chúng ta về đất liền là về đâu vậy bác!
-    Về Đà Nẵng.
- “Oa!” – Hải nhảy cẫng lên vì vui sướng (quên béng là mình còn dán bong băng khắp người )
-    Quê cháu cũng ở Đà Nẵng, cháu bị lạc trên biển, thiệt may là bám được vào con tàu này !
Nét rạng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt của hai người đồng hương, Tomi cũng ngậm ngùi, nhơ nhớ đảo Sugi.
-    Khi nào về vậy bác? – Hải sung sướng hỏi.
-    Ngày mai.
Hải quay sang Tomi:
-    Còn Tomi tính sao?
-    Về đâu chẳng được – Tomi cười trừ.
Ông chủ nhìn Tomi cười:
-    Nhìn chú mày cứ như Quái…Dế ấy nhỉ? Mà cháu ở đâu ?
-    Cháu ở đảo Sugi- Nhật Bản ạ.
-    Cái tên nghe ghê quá! Quái…Dế ấy ạ!
-    Thì đổi thành… Siêu Dế nhé. Chú mày to cao thế này cơ mà. Nghe chừng đảo Sugi bên Nhật mới bị sóng thần thì phải…
Tomi giật mình hỏi :
-    Tình hình ở đó bây giờ thế nào rồi ạ? – Tomi lo lắng.
-    Ai mà biết, nhưng sóng thần thì thiệt hại ghê lắm! Do đó tàu của bác cũng ủng hộ một tí tiền, hy vọng giúp họ được phần nào… Mà chú mày nói tiếng người rành ghê nhỉ?
Tomi rơm rớm nước mắt, cậu nhớ quê quá, tội nghiệp ba mẹ, anh chị, bạn bè, không biết họ có còn sống sót sau cơn cuồng nộ của thiên nhiên?.
-    Dạ, Siêu dế Tomi Happy mà chú ! – Hải cười, cắt ngang suy nghĩ của Tomi.
-    Tomi cứ yên tâm, mọi viếc sẽ ổn thôi mà. Tất cả mọi người đều sẵn lòng giúp đỡ Nhật Bản! – Giọng chị Nga vang lên.
Tomi giật mình quay lại, thấy chị Nga đã đứng sau lưng tự lúc nào. Chiếc tạp dề của chị thơm phức mùi thức ăn.  Chị  quàng  vai Tomi, mỉm cười dịu dàng :
-    Siêu Dế Tomi ơi! Đã đành quê hương luôn là nơi gắn bó với mình nhất, nhưng lúc nào cũng nghĩ về quê là báo hiểu của tuổi già, trong tâm hồn phải có một đôi cánh biết bay, luôn háo hức đến những chân trời mới lạ, đem niềm vui và hạnh phúc đến cho mọi người, đem an vui đến cho xã hội, vậy là giúp quê hương mình rồi đó !
Tomi rất cảm động. Chị Nga nói đúng rồi. Nhất định Tomi sẽ đi phiêu lưu vòng quanh thế giới, sẽ chia sẻ tình yêu thương, cùng hành động vì ước  vọng hòa bình. Chuyện đó có vẻ lớn lao nhưng chúng ta sẽ cùng nhau góp sức! “Có chí thì… nên!” mà.
-    Ôi, con gái, con học mấy câu đó ở đâu vậy? – Ông chủ xoa đầu chị Nga.
Thì ra chị Nga là con gái của ông chủ tàu. Chị Nga vén mái tóc mây trên trán:
-    Con thấy trên tivi họ nói thế. Vả lại con nghĩ sao nói vậy thôi à. Còn bây giờ,mấy ông tướng,có ăn cơm không,hay đứng đây “ bà tám” ?...
Phải nói là những món ăn chị Nga nấu luôn rất ngon, Tomi” kết” món rau trộn, món gỏi, nem cá lụi, cá đuối nướng, hến hấp sả… Ôi,Dế mà ăn cứ như người ấy. Chiều hôm đó Hải và Tomi được đi theo chị Nga học tập nghê nấu ăn. Khỏi phải nói, cái bếp cứ như… một bãi chiến trường ấy. Trên kệ, bột ngọt bị lẫn chung với muối, còn tiêu thì đổ văng khắp nơi, cay xè.
-“Hă..ắ..t..xì:” – Tomi quệt mũi .
Chị Nga nhờ Tomi cắt rau, Tomi ăn sạch (?!!) nhờ hải nhóm bếp, Hải làm khói bay mù mịt, nhờ nướng cá, cá đen thui, nhờ cái gì cũng không xong. Cuối cùng chị Nga bảo hai đứa dọn dẹp, mặt mũi cả ba đen thui, trông phát khiếp, còn tóc chị Nga thì rối tung, xù lên, thấy nghê.
Ấy vậy mà bọn họ đã có một buổi tối thật tuyệt, thức ăn vẫn ngon (chị Nga muôn năm!). Mọi người cụng ly, hô vang cả vùng biển. Ông chủ tàu rót rượu ra một cái ly nhỏ, đưa mắt nhìn Hải :
-    Nhấp môi một tí, nhé ?
    Hải cười và lắc đầu. Mùi cá nướng xộc vào mũi thơm phức. Phải nói là đêm đó Timi được ăn một bữa no nê. Còn Hải thi loay hoay phụ mấy chị dọn dẹp. Vài tiếng loạt xoạt làm Tomi bừng tỉnh khỏi giấc ngủ, cựa quậy một hồi trong boong tàu, Tomi chui ra, thấy Hải đang ngồi một mình bèn hỏi:
-    Cậu chưa ngủ à ?
-    Chưa
-    Sao trong cậu buồn vậy ?
-    Tớ nhớ nhà … - Hải thở dài, không nói gì thêm.
-    Cậu sắp về quê rồi mà, ngày mai nữa thôi !
Hải ngồi im, Tomi cũng buồn buồn. Biển đánh những đợt sóng bạc đầu xô dập vào con tàu. Gió trong đêm mát rượi. Hai sợi râu dài đung đưa. Tomi ngân lên những khúc nhạc nhẹ nhàng sâu lắng và có chút âm hưởng trưởng thành.
-    Hay quá ! – Hải thốt lên
-    Chưa hay bằng cả một dàn giao hưởng ở đồng cỏ mênh mông trên đảo Sugi đâu.
Hải lẳng người, rồi chợt quang tay qua vai Tomi :
-    Sau khi về Việt Nam, Hải sẽ nhờ người đưa Tomi về đảo Sugi, được không?
-    Tomi có nhớ nhưng bây giờ về chẳng ích gì. Tomi cần đi khám phá, học hỏi, thực hiện những khát vọng hòa bình để còn về xây dựng lại quê hương mình phồn vinh nữa chứ. Tomi không sao, Hải đừng lo – Tomi ngậm ngùi.
-    Hải cảm ơn Tomi. Nếu không có Tomi chắc tớ vẫn còn bơ vơ trên đảo hoang. – Hải cười xòa.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Tomi bỗng nhận ra rằng sự liều lĩnh và bồng bột của mình nhiều khi cũng đem lại lợi ích. Phải rồi, nếu hạt giống không dám nảy mầm, không dám đương đầu với đất đá cứng thì nó sẽ mãi mãi chỉ nằm vùi trong đất, sẽ không bao giờ đón nhận được ánh sáng mặt trời và những giọt sương trên phiến lá. Nó chỉ mãi mãi là một hạy giống nhút nhát và sớm muộn cũng bị lũ gà nuốt chửng. Tomi ngồi trò chuyện với Hải đến nửa đêm, rồi mệt quá thiếp đi lúc nào không hay.
-    Tới đất liển rồi,dậy! Dậy lên,Tomi!
Tomi nghe tiếng Hải gọi, giật mình thức dậy, bàn tay cậu hãy còn đập đập mấy cái lên vai làm Tomi tỉnh hẳn.Tomi dụi mắt mấy cái, bàng hoàng nhận ra mình đã ngủ quên trên tàu từ khuya hôm qua đến giờ.
Hải chạy ra trước mũi tàu, lấy tay chỉ Tomi, giọng háo hức :
-    Đó, quê tớ đó. Đà Nẵng mến yêu!
Biển hiện ra trong xanh và yên tĩnh. Ông Măng loay hoay cho tàu nhổ neo, bãi cát vàng óng rực rỡ trong nắng, con tàu cập bên. Mọi người lũ lượt bưng bê cá lên. Hải cũng nhanh nhẹn phụ một tay. Đang lăng xăng với mấy rổ cá thì chị Nga đến :
-    Thôi,em về đi,để tụi chị lo cho,em còn yếu lắm.
Hải rưng rưng nhìn chị Nga,mắt chị đỏ hoe. Hai chị em ôm nhau thật chặt. Hải tạm biệt mọi người và dắt Tomi xuống tàu. Mọi người tay còn vẫy mãi.
Đây! Việt Nam,đẹp quá. Biển xanh thăm thẳm. Ở phía xa,biển xanh và mịn,hơi phập phồng lên xuống. Những con thuyền buồn trắng di chuyện chàm chậm.
Càng gần bờ biển càng nhấp nhô sóng lượn. Một con sóng bỗng trườn cao lên,hăm hở tiến vào bờ,nó vỗ một cái thật mạnh vào bãi cát rồi rút xuống. Nhưng một lớp sóng khác từ ngoài vào đã tiền vào chồn lên lớp sóng trước,chúng gặp nhau,nhay lên thật cao,làm tung tóe lên trời những bọt nước trắng xóa cùng với những tiếng gào cuồng nhiệt…
Trong khi biên tiếp tục cái trò chơi chạy nhảy không mệt mỏi ấy của chúng, thì người đi biển đã tụ tập mỗi lúc một đông. Người ta lội ào ào xuống biển,reo hò khi có một cơn sóng lớn,còn tụi con nít tha hồ đùa nghịch với cát. Những tòa lâu đài nguy nga phút chốc bị cuốn vào lòng biển. Nhiều đứa bị sặc nước,ho sặc sụa,nước thì ròng ròng trên mặt. Bọn chúng tát nước nhau, í ới làm vang động cả một vùng. Một nhóm khác thì vây quanh Tomi tò mò,nghe Hải kể chuyện về cuộc phiêu lưu,hành trình khám phá,chu du trên đại dương bọn nó không ngớt xuýt xoa,lại trầm trồ khâm phục “ Siêu Dế” Tomi quá chừng. Bỗng một đứa quay sang hỏi con bé tên Nhỏ :
-    Ê,tao viết xong rồi,mầy !
-    Viết gì thế ? – Hải hỏi
Con nhỏ cười mỉm,nháy mắt,tóc nó rối xù vì gió biển :
-    Bọn em viết thư gửi cái bạn nhỏ Nhật Bản,các bạn ấy vừa bị thiệt hại và mất mát vô cùng lớn sau trận sóng thần,tụ em còn gập cả hạc giấy,nếu có 1 điều ước,em sẽ ước cho thế giới này sẽ không còn nổi đau! Cô giáo em bảo vậy mà !
Tomi nghe từng câu nói của em bé ngây thơ mà lòng xót xa. Tomi nhận ra rằng : Yêu thương luôn ở khắp mọi nơi,không có biên giới. Dù cách xa vạn dặm nhưng yêu thương đã kết nối những trái tim lại với nhau. Nhật Bản ơi,đừng lo lắng nhé, vì chúng tớ luôn sẵn sàng giúp đỡ bất cứ lúc nào!
Hải và Tomi đứng…Tít bên kia biển…Là bờ…Sống vỗ rì rào…rì rào
Mãi mãi là yêu thương
Và một hànhtrình mới lại bắt đầu !



Họ và tên: Trịnh Thị Liên
Ngày sinh  : 9 – 2 – 1988
Địa chỉ      : 1106 đường Trường Chinh, Quận Cẩm Lệ, Thành phố Đà Nẵng
Điện thoại : 0905 342520
                     0906 096 806


Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]