Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Trịnh Thị Liên(P1)

Biển giận dữ đánh những đợt sóng mạnh vào cái tủ lạnh làm nó chao đảo. Trời nóng bức khó chịu. Bỗng mây đen từ đâu ùn ùn kéo đến che phủ cả bầu trời. Gió nổi lên từng đợt. Những ngọn sóng cứ liên tục đánh xô vào tủ lạnh. Chợt một tràng sấm rền rền, bầu trời ngay lập tức tối sầm lại. Giông gió kêu lên rin rít, tủ lạnh chao đảo quật Tomi xuống nước. Chớp lóe lên những đường màu ánh bạc lạnh lẽo, mưa sầm sập rơi. Mắt biển trở nên dữ dội như một cơn thịnh nộ của tự nhiên. Tomi bám chặt vào tay cầm tủ lạnh và trèo lên. Nước từ lưng chừng trời tuôn rơi xối xả như trút cơn giận dữ. Các giọt mưa đan vào nhau tạo thành một bức màn trắng xóa.
       Tomi tìm cách mở cửa tủ lạnh, có vẻ như không mấy dễ dàng vì gió cứ liên tục hất tung Tomi lên. Kiệt sức, Tomi vẫn cố bám lấy thành tủ. Cầu trời cho cơn mưa này mau tạnh. Cảnh vật mờ đi trong màu nước. Người Tomi ướt sũng, hai chân run lập cập. “Cố lên, có gì mà Tomi Happy này không làm được cơ chứ” – Tomi tự nhủ, cậu cúi xuống tránh gió, dùng hết sức bình sinh kéo cửa tủ lạnh, sau đó lấy chân đạp mạnh. Cánh cửa he hé mở, với thân gình nhỏ bé cậu dễ dàng luồn vào bên trong. Tomi mệt quá, ngả lưng vào một ngăn toàn phô mai. Bụng đói, Tomi lấy một miếng ăn thử. Mùi nồng của pho mai suýt nữa làm Tomi nôn ọe. Thế nhưng Tomi không còn sức để mà nôn nữa, cậu ngất đi  mặc tiếng sấm inh tai vang lên và cái tủ lạnh cứ không ngừng nghiêng qua nghiêng lại khiến thức ăn đổ lung tung một cách bề bộn..
       Rạng đông, khi ánh dương tràn qua khung cửa tủ lạnh, Tomi tỉnh dậy, ngực nhức nhối khó chịu vô cùng. Tomi leo ra khỏi tủ lạnh, mặt biển yên bình đón nắng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
       “Sao tay chân mình cứ không ngừng nhức nhối thế nhỉ? Chẳng lẽ mình sắp phải lột xác hay sao?”- Tomi kêu lên, lật lại và trở mình, đôi cánh nứt dần, rách ra, Tomi nhắm mắt lại. Gió biển và vị nồng mặn của nó khẽ khàng vuốt vè cậu, nắng cũng nhẹ dần và nhòe đi, từng đám mây trắng trôi lững lờ. Hình ảnh quê ngoại hiện lên với tất cả vẻ thanh bình và yên ả. Tomi nghe thấy bản đồng ca trong đêm, ngửi thấy mùi cỏ hoa đồng nội và nhìn thấy những hàng cây Tuyết Tùng. Cậu nhớ con suối nước nóng và những người bạn mến yêu trên cánh đồng cỏ xanh mượt. Nhưng sao bây giờ, Tomi không nhìn thấy gì nữa, chỉ thấy xung quanh toàn những cảnh chết chóc, nhà cửa bề bộn, cảnh vật tan hoang.
“Hãy đợi nhé, nhất định có ngày Tomi sẽ quay trở về xây dựng lại quê hương xinh đẹp và thanh bình!”. Tomi vừa dứt dòng suy nghĩ thì cảm giác nóng rát toàn thân đánh thức cậu dậy. Mặt trời đã lên cao, cơ thể Tomi như vừa có phép nhiệm màu, đôi càng to bóng loáng và hai chân lớn lên khác thường, vô cùng chắc khỏe. Chỉ với một cú đẩy nhẹ bằng chân, chiếc tủ lạnh đã mở, cơn đói cồn cào làm Tomi ăn hết 3 miếng phô mai và một hộp bích qui. Trong cái tủ lạnh to đùng này toàn là pho mát, xúc xích, gỏi cá, sữa bò. Tomi uống một ngụm sữa, thật là đã cơn khát.
       “ Oái”- Tủ lạnh bị lật. Một làn sóng lớn xô dập dâng nước tràn cả vào trong tủ - Tomi bị rơi ra ngoài, thức ăn trong tủ đổ tung tóe. Một con cá nhám hùng hổ bơi đến và nhìn chằm chằm vào anh bạn dế bé nhỏ. Biết nguy hiểm sắp đến gần, Tomi nhanh trí đạp nước tiền về mạn tủ và tìm cách trèo lên trên. Con cá hung dữ có mình dài, đuôi khỏe hất Tomi trở lại xuống nước. Rồi nhanh như chớp nó tiến về phía Tomi
-    Khoan đã, Hephin, cậu không được động vào người bạn bé nhỏ ấy- Một giọng nói nhẹ vang lên.
Lúc này mắt Tomi đã nhòe và đỏ hoe đi, cậu vốn không biết bơi, vì ngâm lâu trong nước mà cậu bị ngộp thở, chỉ có cản giác bị hất một cú mạnh và sau đó không cảm thấy gì nữa. Tomi thì nghĩ mình đang nằm trong bụng cá nhám.
-    Này, bạn gì ơi ! Dậy đi, dậy đi
Tomi bị lay dậy, mắt mờ mờ, nhìn không rõ người đang gọi mình. Lát sau, cậu tỉnh thì không thấy ai nữa. Toàn thân nhức mỏi, ê ẩm, Tomi thấy mình đang nằm trên tủ lạnh nhưng thức ăn thì rơi xuống biển một nửa.
Bỗng “ Đùng” một phát, Tomi lại rơi xuống nước, may mà cậu nhanh trí bám đôi chân chắc khỏe vào sườn tủ.Một con cá heo bơi đến quất đuôi đưa Tomi trở lên. Tomi thở hồng hộc.Con cá heo nhảy lên khỏi mặt biển, sóng vỗ bọt trắng xóa, nước văng tung tóe, uốn người điệu nghệ như một màn nhanh múa chào đón Tomi vậy, sau đó nó nhô đầu lên khỏi màn bọt biển:
-    Xin chào, mình là cá heo Đôphin, Hephin là bạn thân của mình- Đôphin mỉm cười lanh lợi – Cậu làm gì trên cái “ tàu vuông” này thế?
-    Mình là Dế mèn Tomi Happy, con cháu của dòng họ Rike dũng cảm. Mình bị sóng thần trôi dạt ra đây, cái này là tủ lạnh- Tomi mỉm cười.
Đôphin hớn hở quẫy đuôi, hất Tomi lên lưng :
-    Có muốn tham quan đại dương không, người bạn đến từ đất liền?
-    Mình không biết bơi…Oái – Đôphin chưa kịp để cho Tomi nói hết câu đã lặn tăm xuống biển. Điệu này chắc Tomi chết quá, cậu ôm lấy lưng Đôphin, nín thở :
-    Nhảy đi nào, Tomi! – Đôphin nói – Chỗ này cạn lắm!
Tomi im lặng. Chân tay cậu hơi run. Tomi lo sợ một điều gì đó mà cậu không biết nữa.
-    Nào, dũng cảm lên, nhảy đi nào! Chỉ là tập bơi thôi. Không sao đâu! – Đôphin thúc giục Tomi nhảy, tay cậu chới với giữa màn nước xanh. Điều kì diệu là Tomi không hề có cảm giác ngộp thở, thật tuyệt.  Ục ục … một bóng đen xuất hiện đưa Tomi ngoi lên mựat nước. Đôphin lém lỉnh :
-    Không sao chứ? Tốt lắm, Hephin!
Tomi rùng mình khi thấy mình đang nằm trên lưng cá nhám Hephin.
-    Cậu phải làm quen với nước và nổi được, có như thế mới biết bơi,hiểu chưa?- Đôphin lên tiếng.
Cứ như vậy, cả ngày hôm đó Tomi cứ liên tục bị tung hứng, hết trên lưng Đôphin lại tím lấy đuôi Hephin. Toàn thân e ẩm, mỏi nhừ, duy chỉ có đôi chân càng chắc khỏe là không vấn đề gì. Cuối cùng, Tomi cũng biết bơi, và có thể tự bơi được một khoảng khá xa.
-    Tuyệt lắm! Cố lên Tomi! – Đôphin cổ vũ.
Mấy con cá trích bơi ngang qua cũng dừng lại reo hò. Tomi vui lắm. Cậu leo lên tủ lạnh
-    Tạm biệt Tomi!- Đôphin quẫy đuôi ngụp xuống biển.
Tối đến Tomi không ngủ được, nằm trên tủ lạnh mà Tomi cứ xoay mình hoài. Trăng đêm nay đẹp và sáng quá, những vì sao cứ liên tục lấp lánh, giống hệt bầu trời ở đảo SuGi vậy. Không hiểu sao hình ảnh thanh bình của đảo Sugi cứ quanh quẩn trong đầu cậu. Bất giác nhớ quê, Tomi gảy lên một bản nhạc với âm thanh du dương. Vừa gảy vừa thầm hát những khúc ca của đồng quê. Bài hát rất hay nhưng thanh âm đã chơm chớm cô độc. Giai điệu buồn làm Tomi rơi nước mắt. “Cố lên! Tomi, phải dũng cảm lên!”- Một lời nhắc nhở chân tình vang lên và đưa Tomi vào giấc ngủ lúc nào không biết.
“ Có lẽ hôm nay là một ngày đẹp trời đây!” Tomi vươn vai. Ánh nắng hiện lên sau rặng núi xa xa. Một vài đám mây trôi nhè nhẹ, bầu trời trong xanh. Tomi hít hà cái vị trong lành của biển, và chút mằn mặn hòa lẫn vào làn sương mờ trên không trung. Tomi bắt đầu bữa sáng với món phô mai như thường lệ, ngoài ra cậu còn nhấm nháp một ít xúc xích, gỏi cá và uống một ngụm sữa. Cậu thèm lắm những ngọn cỏ non xanh mướt mà ngày nào cậu cũng chén khi còn trên đảo Sugi. Tiếc là vì hoàn cảnh nên cậu không thể thưởng thức chúng nữa.
Một buổi sáng thật thanh bình. Ánh nắng nhẹ nhàng vuốt ve đôi càng to mẫm bóng và đôi cánh khỏe mạnh. Ước gì Nàng tiên cá có thật, Tomi sẽ chẳng bao giờ để Nàng phải khổ cực . Nhưng kìa, Nàng tiên cá xuất hiện, trông nàng thật xinh đẹp, mái tóc vàng óng, khuôn mặt dễ thương hiền dịu, nàng nhẹ nhàng ngồi bên Tomi, rồi ôm lấy Tomi mà khóc. Những giọt nước mắt của nàng tiên cá nhỏ trên vai Tomi, nóng hổi, nàng lau nước mắt, nàng nói nàng không khóc vì bị Hoàng tử bỏ rơi, nàng khóc vì quê hương dòng tộc của nàng đang bị đep dọa bởi loài người, nhiều bạn bè của nàng giờ đây sắp bị tuyệt chủng. Nàng khóc vì nỗi khổ đau mà thủy sinh phải chịu đựng.
Trong tiếng nấc thổn thức của Nàng tiên cá, Tomi thấy vai mình run lên bần bật, ngực Tomi khẽ nhói đau, rồi Tomi choàng tỉnh, một giấc mơ kì lạ. Ánh sáng lấp lánh trên người Tomi, những giọt nước mắt của nàng tiên cá vẫn còn đó, nóng bỏng. Tomi chui vào bên trong tủ lạnh. Ôi kì ghê, cái ngăn tủ lạnh vừa sập hay sao mà Tomi mới chui vào đã va một cái “Bốp” đau điếng. Mọi thứ xung quanh dường như bị thu nhỏ lại, miếng phô mai Tomi bưng hai tay mới lên nổi bây giời có thể nhấc dễ dàng. Thôi rồi, Tomi lại lột xác nữa, cái vỏ cũ chắc rớt đâu đó xuống biển, làn vỏ mới cứng cáp hơn, ở trên cổ, có một cái mấu long lanh như pha lê. Đó chính là giọt nước mắt của Nàng tiên cá.
Tomi ăn hết chỗ phô mai và số sữa còn lại, rồi lại trèo lên trên tủ ngồi hóng gió. Cậu gác chân lên nắm cửa tủ lạnh rồi đu người xuống nước, nhìn dáo dác, thật là thích khi có thể nhìn rõ mọi thứ dưới biển, một khả năng đặc biệt đây. “Ồ, trông kìa! Đôphin đến rồi!”- Một bóng cá chầm chậm tiến tới nhưng lạ ở chỗ, nó dừng lại.
“Ôi! Đôphin ơi! Cậu làm sao thế? Tớ là Dế mèn Tomi Happy đây!”
Không nghe tiếng đáp. Vì ở khá xa, nước lại đục đục nên Tomi không thấy rõ. Cậu tìm cách vùng vẫy với mong muốn lợi dụng sóng đưa mình đến gần hơn…Nó hiện ra rõ dần, rõ dần, to ngoài tầm tưởng tượng của Tomi
“Sao trong giống… À, là Hephin phải không?”.
      Nhưng không phải, đó là 1 con cá mập to lớn có vây dữ tợn đang nhe hàm răng ra gầm gừ. Tomi hoảng sợ bỏ chạy nhưng kì lạ là nó không đuổi theo. Vốn tính tò mò, Tomi quay trở lại gần con cá  mập. Nó chẳng có vẻ gì quan tâm đến Tomi. Nó cắn răng đau đớn, trong nước có một vài giọt máu loang dần ra, trên mình cá mập có 1 cái đinh to tướng đâm vào. À, hiểu rồi, cái đinh này là nguồn gốc của mọi sự đau đớn.
       Tomi mỉm cười, liều mạng bơi ra sau đuôi cá mập mặc dù biết sẽ rất nguy hiểm , rút nhanh cái đinh. Đúng lúc đó, Tomi nghe tiếng “Ầm” rất to, Tomi nghe rất rõ, thậm chí còn thấy chân mình tê dại đi. Sao đó cậu thấy mình chới với giữa một màn bọt biển dày đặc như sương mù. Tomi hét lên nhưng không có tiếng đáp lại.
       Rồi cậu kiệt sức, chìm dần, chìm dần xuống vực sâu thăm thẳm…
Tomi thức dậy với cái cảm giác nằng nặng phía chân và sự ngộp thở vô cùng khó chịu. Chân Tomi bị vướng vào một hòn đá, còn thân mình thì nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Tomi dùng sức leo lên, lắc lắc cho khô lớp nước trên đầu. Có lẽ do quá mệt nên Tomi đã ngất đi và may mắn mắc phải hòn đá. Cũng liều thật nhưng Tomi không muốn để cá mập bị đau, Tomi cầu nguyện cho chúng thủy sinh những điều tốt đẹp nhất.
Quanh đây nhiều đá ngầm quá, rong rêu cũng nhiều, chắc sắo đến đất liền rồi.
“Gì thế nhỉ?” – Một mùi khó chịu nồng nặc xộc vào mũi. Mấy cô Sứa động hơi chạy biến. Trời ơi, quái vật xa xa đang đến gần, nuốt chửng dòng nước xanh biếc. Quái vật đen ngòm, bốc mùi nồng nặc. Xác cá chết nổi lềnh bềnh. Hoảng quá, Tomi hét lên: “Thủy Quái kia, mau dừng lại!”
Thủy quái vẫn không nghe,tiến càng lúc càng gần, càng lúc càng to. Dòng nước xanh chan hòa sự sống đang bị thủy quái đe dọa. Một con tàu ra sức đuổi theo thủy quái, mặc cho sức người bao vây, quái vật vẫn không ngừng lan tỏa. Tomi giữ tâm trạng bình tĩnh, ngắt đám rong rêu nổi dài, một đầu buộc vào hòn đá, đầu kia buộc chặt vào bụng. Thủy triều dâng làm tăng thêm sức mạnh của quái vật. Hít một hơi dài, Tomi nhảy ùm xuống biển, kéo nhanh mấy chú sứa con ham chơi còn bơi gần đó bằng cách nắm chặt lấy một cái tua dài nhất, kéo lên các tảng đá cao. Nước dâng nhanh khủng khiếp. Bọn thủy quái đen ngòm nhấn chìm cả một vùng biển rộng lớn, loang lổ những vết dầu thành từng váng. Tomi liên tục vớt những chú cá con gặp nạn thoái khỏi vùng nguy hiểm. Dầu xộc vào mũi nồng nực khó chịu. Chân Tomi bỏng rát, phồng rộp lên do tiếp xúc với tua sứa. Quá mệt mỏi, Tomi vẫn cố gắng, ráng lên, chỉ còn một quãng nữa thôi.
Leo lên được hòn đá là Tomi đã đuối lắm rồi. Con người đã kịp ngăn chặn được bước phát triển của thủy triều đen. Nhưng hậu quả mà nó để lại thật là khủng khiếp. Những gì Tomi làm được giống như một cây kim nhỏ bé giữa lòng đại dương vậy. Tomi thiêm thiếp ngủ. Sóng đánh vào đôi chân sưng đỏ, nhưng nhịp thở đều đều chứng tỏ Tomi đang ngủ ngon, sau khi đã làm được một việc tốt…
       Thì ra con thủy quái hôm qua lại là một cơn tràn dầu. - Không ai khác do con người gây ra. Tomi phải kiên nhẫn lắm mới đỗ được cô Sứa hay khóc nhè. Hộ hàng nội ngoại của cô đều chết vì bị nhiễm độc. Cô căm thù con người và những con tàu của họ. Tomi giải thích với cô rằng con người cũng không muốn chuyện ấy xảy ra, chẳng qua chỉ là một sự cố, Tomi thông cảm và an ủi cô Sứa. Sực nhớ, Tomi hỏi :
-    Đường đến đất liền là đâu hả chị ?
Chị Sứa nhíu mày suy nghĩ :
-    Chú bị lạc à? Gần đây có một hoang đảo, khoảng 200 mét, đường đến đó dễ bị mắc cạn lắm, sương mù dày đặc, chú phải cẩn thận.
Cô Sứa cuốn lấy một cái chai nhựa một lít rưỡi đưa cho Tomi, bên trong có một tờ giấy nhỏ.
-    Tôi nhặt được cái này, có thể làm thuyền đi được, tạm biệt, cố lên nhé!
-    Cảm ơn chị!- Tomi nói
Tomi lên đường, cậu vẫy tay chào chị Sứa và các con trên những hòn đá nhấp nhô rồi cất vang tiếng hát :
-    Tàu ta giương cánh buồm hồng
Cánh đồng mặn muối mênh mông sóng trào
-    Bao vùng đất mới xôn xao
Chân trời giang cánh tay chào đón ta.
“Con tàu” đi xa dần, hòn đá nhỏ hiện lên với tất cả niềm hy vọng mãnh liết.
      Kết thúc những ngày tháng lênh đênh trên biển rộng bao la không phương hướng. Đích là kia, là vùng đất đó.” Tiến lên!” Chưa bao giờ Tomi lại phấn khích như thế, dường như hòn đảo kia có nét gì gợi nhớ đến đảo Sugi quê hương Tomi chăng! Không biết nữa, xin đừng hỏi gì Tomi lúc này. Gió thổi tung đôi cánh dài đầy sức sống. Hai cái râu tự hào đung đưa.
Rồi cậu nhìn xuống cái chai, miệng nhoẻn cười. Nghe đâu đó trong tiềm thức vang lên câu hát
-    Xưa kia có một con tàu nhỏ
-    Nó chưa hề lướt sóng ra khơi
-    Hỡi những chàng thủy thủ trẻ
-    Đang xông pha trên ngọn sóng cao vời.
Ờ, quen lắm. Đó là câu hát mà ba Tomi hay hát ru cho Tomi ngủ đây mà. Những ngày còn nhỏ, nghe ba nói, nghe ba kể. Tomi cứ thèm khát thế nào. Cuộc đời ba chông chênh lắm. Thời trai tráng, ba đã từng nhảy lên một con tàu cập cảng, mải mê với những người thủy thủ, tàu nhổ neo mà ba không để ý. Vậy là từ đó, ba bắt đầu cuộc sống lênh đênh giữa đại dương. Mãi sau này, ba mới đặt chân tại hòn dảo Sugi xinh đẹp, gặp mẹ Tomi và cùng sống những ngày tháng yên bình.
Tomi hỏi ba:
-    Phiêu lưu là gì?
Ba mỉm cười, cặp râu vểnh lên đầy tự hào nhưng giọng thì thấp lắm:
-    Thì là đi đây đi đó, đi đến những vùng đất mới lạ, cuộc sống của mình không chỉ thu hẹp trên mảnh đất vùng quê. Khi còn trẻ, phải linh hoạt con ạ. Ba tin rồi có ngày con cũng như ba, sẽ chững chạc và trưởng thành.
Ba nói đúng. Những ngày qua Tomi đã học được nhiều điều bổ ích. Càng đi sẽ càng gặp nhiều chuyện lạ, càng say mê hơn. Từ đó mà trưởng thành hơn.
  Gió hất tung đôi cánh dứt Tomi khỏi dòng suy nghĩ miên man. Gió thổi mạnh nghe ù ù bên tai. Trời tối dần. Cả bầu trời quay cuồng trong cơn gió mãnh liệt. Những tia chớp rạch ngang phát ra tiếng nổ inh tai nhức óc. Mây đen liên tục kéo đến. Rồi mưa như trút nước. Tomi ôm chặt đầu nút chai nhựa. Nước phả vào mặt từng cơn lạnh buốt. Cả người ướt sũng, Tomi hát vang:
-    Mặc cho bão nổi điên cuồng. Chúng tôi chẳng chịu hạ buồm xuống đâu. Gió cứ gào thét trên đầu. Ngược chiều, mặc, hỡi con tàu, tiến lên!
Giá như đây là tủ lạnh thì Tomi đã nhảy nhanh vào trong rồi. Một cái chai nhỏ chứa mạnh giấy bí mật, đầu thì bịt kín làm Tomi vô cùng khó khăn mới đứng vững. Tiếng hát của Tomi át đi tiếng gào của cơn gió mạnh. Đôi cánh bay phập phồng trong gió.
 Mưa cả đêm, bụng đói. Tomi nhắm mắt, gác chân dưới chai, hai tay vòng qua nắp. Mưa lạnh lắm, nhưng gió đã bớt nhiều. Tomi nhớ ba, nhiều khi chợt tỉnh giữa đêm khuya, thấy tay mình ướt đầm nước mắt.” Tomi, sao mày yếu đuối thế!” – Tomi tự hỏi.
   Cơn mưa trút từng đợt xối xả, hòn đảo hiển hiện mập mờ trong làn nước trắng xóa nhòa trong không trung…
Tomi tỉnh dậy thấy ngực mình nhưng nhức. Toàn thân ê ẩm. Gió dịu hẳn. Trời quanh mây, mưa tạnh. Cả người rã rời mệt mỏi, Tomi khát, miệng khô, đắng, cứ thèm uống nước, còn đầu thì nhức như búa bổ. Có lẽ do dầm mưa quá lâu mà Tomi đâm bệnh.
Nhưng không, Tomi lột xác. Cái áo cũ rách dần ra trong đêm tối, đến gần sáng thì bóc hết, Tomi cựa mình đón nhận một vẻ ngoài mới: Lớn hơn gấp mấy lần, to choáng cả chai nước, điệu này cũng bằng hai gang tay người lớn chứ chẳng chơi, cái vỏ áo mới mẫm bóng, tràn trề sức lực, Tomi lớn như thổi. Dưới chai còn dính lại cái xác cũ đọng đầy nước mưa. May quá, cứu tinh đây rồi! Cậu cúi xuống vốc làn nước vỡ vụn, uống lấy uống để, những làn nước mát vốc vào mặt, vào gáy làm Tomi tỉnh hẳn. Hai sợi râu dài lắc lư, đôi cánh dài đến tận chân vỗ phành phạch. Cái chai nhựa tròng trành chao nghiêng. Hòn đảo hiện ra trong làn sương mù dày đặc. Chỉ còn khoảng 100 mét nữa là tới. Tomi hồi hộp lắm, chân tay run run thoáng bỡ ngỡ, lạ lẫm với thân hình mới. Hàng dừa xanh nghiêng mình chào đón. Bãi đá ngầm lộ lên làm chai nước mắc cạn. Tomi không ngại ngần rời “con tàu” bơi nhanh về phía hòn đảo đang ra sức khiêu khích tính tò mò của Tomi. Dòng nước mát vuốt ve đôi càng to mẫm bóng, những hạt cát đua nhau dính bê bết lên tấm áo mới của một anh Dế thích phiêu lưu.
Sóng đánh dạt Tomi vào bờ cát, vừa dụi mắt Tomi đã thấy một cậu bé đứng trân trân nhìn vào mình như có vẻ ngạc nhiên lắm. Cậu bé có một làn da rám nắng, hàm răng trắng tinh nhe ra gầm gừ. Tomi định thần lại trước khi cậu bé kịp ném mấy hòn đá trên tay vào mình:
-    Không. Xin đừng! Tớ tên là Tomi Happy
Cậu bé đứng nhìn Tomi với vẻ tò mò, lạ lẫm. Lát sau, cậu giơ tay cầm cục đá to lên, toan quẳng về phía Tomi:
-    Ơ! Xin đừng. Tớ đâu có thù oán gì…
Tomi lùi lại nhưng bị sóng cuốn ra xa. Cậu bé ngơ ngác một hồi, rồi bật cười. Tomi giơ tay cầu cứu, cậu bé chạy ra ôm lấy Tomi vào bờ. Tomi hừ mũi :
-    Cười cái gì?
Cậu bé không trả lời, quay đầu bỏ đi. Tomi nhanh nhẹn bám theo. Cậu bé đi khá nhanh làm cho Tomi chạy hết hơi. Vào sâu trong hòn đảo, cây rừng rậm rạp hơn, cây nào cây nấy to lớn, um tùm, sum sê quả. Dây leo đan vào nhau kín mít, nhìn lên trên chỉ còn vài ánh sáng le lói.
  Mấy nhánh lan rừng tỏa hương thơm ngây ngất. Mấy con bọ cánh cứng nhìn Tomi khiếp sợ. Tomi tự hào, vểnh râu lên và tiến những bước trịnh trọng.
   Bỗng cậu bé quay phắt lại, rút con dao găm trong cái túi bọc da giắt bên hông ra, trừng trừng nhìn Tomi với ánh mắt giận dữ tột độ. Tomi quá hoảng loạn, nín thở rồi lo lắng: “Tại sao chứ?”.
   Nhưng nhanh hơn tốc độ suy nghĩ của Dế, cậu bé cầm con dao một cái “Phập” Tomi nhắm tịt mắt, người hãy còn run lập cập. Con dao cắm cách đầu Tomi chừng 1cm. Một con nhện to xấu số bị nhát đâm ngay giữa lưng. Cậu bé nhẹ nhàng rút con dao ra rồi bỏ vào vị trí cũ. Có lẽ sợ con nhên độc làm hại Tomi nên cậu bé mới làm thế. Tomi định thần rồi cảm ơn cậu bé ríu rít.
   Cậu bé chăm chú nhìn Tomi, rồi sau đó bế thốc cậu lên tay, để lên vai Tomi ngồi vắt vẻo như thế nhìn cậu bé tiến sâu vào rừng.
   “ A! Nhà cậu bé kia rồi!”. Tomi ngỡ ngàng nhìn túp lều bé nhỏ, lụp xụp dựng giữa một khu đất trống hiếm hoi, bên cạnh là một tấm gỗ ván. Cậu bé gom cây khô đốt lửa. Đặt Tomi nằm cạnh, rồi rút dao găm, khắc một vạch lên tám ván. Có lẽ cậu bé dùng cách này để đánh dầu những ngày lưu trên đảo. Nhìn số vạch dài chi tiết,Tomi giễu cậu cùng cảnh ngộ với mình. Trong túp lều là những chai lọ ngổn ngang. Tomi nhanh chóng phát hiện ra chúng giống hệt “ con tàu” của Tomi dạo nọ, bên trong là những mảnh giấy cầu cứu. Cậu bé đang nuôi hi vọng ai đó nhặt được đến đây đưa cậu về đất liền,Tomi nghĩ vậy.
Cậu bé ra hiệu cho Tomi leo lên vai cậu. Sau khi Tomi đã yên vị, cậu bé men theo bìa rừng chạy ra lối có hàng dừa vẫy tay mới gọi tít đằng xa. Đến nơi, cậu bé nhanh nhẹn rút cái dây vốn dùng để thắt lưng ra, ôm lấy gốc dừa, thoăn thoắt leo lên cây mặc cho Tomi há hốc, bám chặt bả vai cậu. Chưa bao giờ Tomi ở một vị trí cao đến thế. Nhìn ra xa, khắp đảo tứ phía đều mù sương, hàng dừa xanh bao quanh, dưới biển là một “mặt trân” đá ngầm. Hy vọng một con tàu cập bến thật là bất khả thi. Hòn đảo không rộng lắm nhưng cây cối thì chiếm quá nửa, đa số là dừa nước. Còn lại là những cây gỗ nhỏ, trong rừng thì Tomi không biết. Chưa kịp nhìn bao quát hết tất cả thì cậu bé đã tụt xuống, kèm theo ba quả dừa to ụ.
Tối hôm đó, Tomi được tiếp đãi món dừa nướng. Ngon tuyệt nhé. Lấy hết nước dừa ra, cho vào một cái chai. Sau đó cạy hết ruột dừa, xếp lên một cái vỉ nướng tự chế. Sau đó nhóm lửa lên. Một mùi thơm, béo xộc vào mũi, cho món ngon tuyệt cú, hãy rưới nước dừa lên. Chẹp chẹp, có không đói cũng phải ăn. Hương vị bùi bùi, ngọt ngọt. Cậu bé còn hái giùm Tomi một giỏ cỏ non xanh tươi, Tomi ăn hết một nửa, đã quá lâu rồi không được thưởng thức những món ăn dân dã này. Ăn xong Tomi chui vào trong lều, muỗi bay vo ve.
…Chỉ còn mình cậu bé nằm trên đống lửa.
  Trong lều, ban đêm trời tối đen như mực, im lìm nằm chơ vơ giữa chốn đảo hoang. Nằm co ro, chăn trùm kín mít, Tomi nghe thấy tiếng loạt xoạt, rồi cả tiếng nấc. Cậu bé làm sao vậy? Khóc ư? Trái với Tomi đang có cảm giác thích thú khi lạc vào một hoang đảo đầy bí ẩn – cậu bé có vẻ rất buồn. Thực lòng,Tomi rất muốn ăn ủi cậu bé, nhưng không biết làm thế nào. Gió nhẹ nhàng vỗ về và Tomi chìm vào giấc ngủ…
    Một buổi sáng thực mát mẻ. Cái lành lạnh của hơi nước thở ra từ ánh bình minh. Ánh sáng trong vắt, óng ánh trên những đóa lan rừng đẹp dịu dàng.              Một ngày mới lại bắt đầu.
     Không khí thực trong lành. Tomi vươn vai, cậu bé nằm ngủ bên đống lửa lụi tàn, thật tội nghiệp. Tomi hái cỏ ăn nhấm nháp, đi quanh ra sau lều có mấy bong hoa tưoi non còn đẫm sương, Tomi hái những đóa hoa to nhất, lụi cụi nhổ hái cỏ xanh. Tomi giẫm mạnh cho đất bằng phẳng, hì hụi vun xới đất. “Rắc rối”- Ối! Tomi la lên,mạnh đất dưới chân Tomi rung chuyển, Tomi rơi xuống một cái vực sâu, cú rơi mạnh làm Tomi bất tỉnh…
      Cậu bé nghe tiếng kêu của Tomi thì chạy vào ngay, thấy mảnh đất trồng bất thường, cậu liên sờ soạng xem thử . “Rắc rắc”- Rồi cậu bé cũng rơi xuống hố sâu, nhưng cú ngã không làm cậu bất tỉnh.
     Cậu không nhớ cảm giác choáng váng theo mình bao lâu, chỉ nhớ khi định thần thì cậu vô cùng hoảng hốt khi thấy xung quanh toàn là vàng bạc châu báu. Những viên hồng ngọc cắm đầy trên các vách đá,  lấp lánh ánh sáng. Nhờ vậy mà cậu tìm thấy Tomi. Cậu ôm Tomi vào lòng, cảm giác thích thú xen lẫn sợ hãi thúc đẩy cậu bé lên tiếng gọi:
-    Tomi… Tomi …
      Tomi từ từ mở mắt. Một hang động đầy ánh sáng của vàng và kim cương. Có một lối trên cao chừng 5 mét,  ngay trước mặt Tomi. Tomi ngồi dậy,  ngạc nhiên không kém cậu bé. Tomi không nói chuyện được câu nào,  cứ len lỏi trong những đống kim cương, ngọc thạch mân mê những viên hồng ngọc. Rồi sửng sốt khi phát hiện ra rối đi dài thênh thang đầy ắp vàng. Tomi lần đầu tiên thấy những viên đá lạ lẫm đẹp long lanh đến vậy.
-    Đẹp quá…Ric…ric..- Tomi thốt lên
   Nhưng như sực nhớ lại,Tomi quay lại tìm cách thoát khỏi nơi đây. Cái hang quá cao so với Tomi, dù Tomi là một chú dế khổng lồ. Tomi dáo dác nhìn quanh,  rồi dừng mắt tại sợi dây thừng cuốn quanh hông cậu bé… Một ý tưởng lóe sáng…
   Cậu bé nhanh chóng mạo hiểm leo lên mất vách hồng ngọc, giăng sợi dây ra, buộc vào mép đá. Tomi reo hò mừng rỡ. Cậu bé giăng dây xuống, Tomi thắt dây vào bungh. Độ cao 5 mét tưởng chừng quá dễ dàng. Tomi ngước lên cao, cố kìm chế nỗi sợ hãi.
    Cậu bé dã lên tới nắp hầm. Cậu dùng một tay đẩy hết sức vẫn không mở được. Tomi ra hiệu cậu bé kéo Tomi lên. Cả hai vừa tới đỉnh thì cậu bé tuột tay rơi xuống…
“Ối” Tomi rơi xuống trước. Cú ngã quá mạnh làm Tomi ê ẩm cả lưng, nhưng không nất đi. Cậu bé thì mắc dây vào một viên hồng ngọc. Tomi cảm thấy hơi choáng váng, cậu bé đã tuột xuống tự lúc nào, cậu nói với vẻ hối hận:
-    Xin lỗi nhé.
Tomi bỗng dưng muốn nói chuyện với cậu bé quá, Tomi buột miệng nói:
-    Cậu tên gì?
Cậu bé nhìn Tomi trân trân, rồi nhíu long mày suy nghĩ, đăm chiêu một hồi, cậu mới nói to lên:
-    Hải. Tớ tên Hải.
Tomi hiểu rồi. Cậu đã có thể nói được tiếng người. Kỳ diệu thay. Tomi sung sướng hét lên :
-    Hoan hô…
Tiếng nói chuyện của hai người bạn được vọng lại rất nhiều sau các vách đá. Tomi nhăn mặt, rồi chợt hiểu, leo lên vai Hải, chỉ đường đi. Tomi chỉ vào con đường dài nhất, nhiều tiếng vọng lại nhất.
Con đường đầy ắp vàng dần dần biến mất. Mấy viên hồng hồng ngọc không hiểu vì sao rơi xuống đất kêu “Lốp cốp”. Càng vào sâu thì không thấy đá quí nữa. Chỉ thấy những bộ xương người nằm rải rác. Tomi rùng mình. Cậu bé mặt mũi tái xanh, có vẻ cậu khá sợ hãi. Tiếng bước chân chậm dần, rồi cậu đứng yên…
Tomi nhìn Hải. Cậu nhắm mắt, mồ hôi túa ra ướt cả mặt. Tomi lên tiếng, nhằm an ủi, động viên hải :
-    Đừng sợ.
    Hải mở mắt. Dường như biết được sự quan trọng của mình, nên Hải vẫn bước đi, tay nắm chặt con dao găm.
    Con đường dài ơi là dài, ánh sáng từ từ hiện ra. Bỗng mặt đất rung lên từng hồi. Hải bắt đầu chạy. Tomi bám sát lấy cổ Hải. Những cơn gió phả vào mặt lạnh buốt.
…Hơi biển…Đó là mùi của biển…Không lẫn vào đâu được. Đólà con đường thông với biển.Tomi hiểu rồi. Cố lên,Hải ơi,biển ở kia rồi. Nhanh lên Hải.

Xem tiếp phân cuối!

Họ và tên: Trịnh Thị Liên
Ngày sinh  : 9 – 2 – 1988
Địa chỉ      : 1106 đường Trường Chinh, Quận Cẩm Lệ, Thành phố Đà Nẵng
Điện thoại : 0905 342520
                     0906 096 806


Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]