Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Nguyễn Thị Nhàn

Sau khi sóng thần xô vào tất cả xảy ra trong chớp mắt, mọi người chạy thục mạng về phía rừng, mọi thứ bị cuốn đi theo dòng nước. Nó cứ thế cuốn trôi đi tất cả như không có một chút thương cảm. Sóng thần cứ thế len lỏi khắp mọi ngóc ngách trong thành phố bé nhỏ của tôi. Vùng đất xưa nay vốn yên bình, vui vẻ, tươi đẹp… Chúng tôi chạy mãi, chạy mãi mà không ai dám nhìn lại phía sau, chỉ mong sao có một phép màu cứu tất cả mọi người và ngăn chặn cơn sóng thần này nhưng điều đó sẽ không bao giờ xảy ra. Ôi, có người đã giẫm lên đôi chân bé nhỏ của tôi mau mà nó khong gãy nếu không tôi không biết làm sao. Đứng dậy, tôi nhìn thấy một chú dế bé nhỏ đang chạy loạn, tôi bảo chú nhảy lên để tôi cõng theo, chúng tôi bám vào những cái dây đu, đu thật mạnh vượt qua những khóm cây đến nơi đã an toàn, tôi chia tay chú vì tôi còn phải đi xuống núi làm nhiều việc. Người lớn thì cõng em nhỏ, mệt lử cả, mọi người không còn sức nữa ngồi nghỉ bên đường, trời sẽ phù hộ cho họ. Tôi chạy tiếp xuống núi nhưng gần chân núi đã bị sóng ập đến, tôi cố vẫy mạnh và bám được cái gì đó rất to, nhảy lên đó nằm, người tôi ướt sũng, mệt lử, nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ. Tôi mơ thấy có một chú dế giống hệt tôi đang cứu mọi người trong cơn sóng thần, chú rất to lớn, dũng cảm, thông minh và có nhiều phép lạ. Bỗng có cái gì đang đâm vào cái giường của tôi, tỉnh dậy thì thấy một chú cá lớn, nó chớp chớp đôi mắt sáng trong nhìn tôi như đang cầu cứu. Tôi hỏi:
-    Chào cá, tôi có thể giúp gì cho bạn và mong bạn đừng ăn thịt chú dế bé nhỏ, đáng thương thế này.
-    Tôi đang bị một cái xương lớn ở vòm miệng và một cái cây lớn đã chắn ngang người tôi làm lưng của tôi đau. Tôi cần bạn giúp, nếu được tôi sẽ làm bất cứ việc gì bạn muốn.
Cá đáp với giọng nói cầu cứu tôi.
Lúc đầu tôi nghĩ rằng cá muốn ăn thịt tôi nên tôi bảo cá cho xem vết thương. Cái xương làm cho mệng của bạn sưng lên, còn trên lưng thì vảy cá đang bị tróc và chảy rát nhiều máu. Một chú dế bé nhỏ thế này, cá ăn cũng chẳng no nên tôi chạy vào miệng và lấy cái xương ra quẳng xuống biển, còn vết thương thì lau sạch, sát trùng sau đó bó lại. Cá cảm ơn tôi và hứa làm bất cứ việc gì tôi muốn. Bây giờ tôi cũng rất đói nên phải nghĩ tới việc kiếm ăn. Tôi không biết mình đang ngồi trên cái gì đây nên gõ mạnh lên nó, nghe tiếng hình như bên trong rỗng rỗng hay đựng cái gì đó, nó có thể sẽ giúp cho tôi vượt qua hành trình không biết đâu là bến này.
Cá bảo :
-    Hay để tôi chọc thủng nó, bạn có thể chui vào.
Tôi nói :
-    Không được, làm vậy nó sẽ chìm. Bây giờ cá hãy đi lấy que để chúng ta cùng mở nó ra.
Chúng tôi mở cửa nhỏ trước nhưng sức còn yếu quá nên không mở được. Cá bảo tôi đợi đây một lát rồi sẽ quay lại. Nhìn phía xa, một loạt những sinh vật biển đến, con thì cầm đá, cầm gậy, dao… đến như muốn xén thịt tôi nhưng đầu đàn lại là bạn cá hay cá biết trong này có gì đến để cướp nó. Ôi không. Tôi có đẩy nó đi nhanh theo dòng nước thì họ lại càng bơi nhanh rồi chẳng thấy đâu, ngoảnh lại trước mặt tôi là họ. Cá nói
-    Đây là những người bạn của tôi đến giúp dế đó. Họ không có ý gì đâu.
Họ người đục, người cạy, bật lên, trong chốc lát cái nắp đã rơi ra, bên trong nào là sữa, trái cây, bánh, thịt, bơ, trứng, nước… thì ra đây là chiếc tủ lạnh mà con người bảo quản thức ăn nhưng những thứ này không phải là thức ăn của tôi nên theo hoàn cảnh, tôi cũng đành phải ăn. Con người ăn được thì tôi cũng ăn được và có thể to lớn như người vậy. Tôi chia tay các bạn nhưng cá không đi, cá bảo sẽ là bạn đồng hành của tôi, tôi ăn gì cá ăn đó. Chúng tôi lúc ăn trái cây, sữa trong tủ, lúc thì ăn cá, tôm nhỏ như những con người thực. Thỉnh thoảng lại có các bạn đến trò chuyện. Tôi bắt đầu nghĩ tới chuyện học bơi, lặn để đi kiếm ăn và giúp đỡ người khác. Tôi phải rũ bỏ  đôi cánh của tôi, điều đó làm tôi đau hết cả hai bả vai. Họ dế chúng tôi rất sợ nước nên nó quá khó với tôi nhưng tôi đã chết một lần thì cũng không sợ gì nữa. Họ dạy tôi lý thuyết đến thực hành dần dần. Ngày qua tháng lại, lúc thì mưa bão, trút xuống như trời giáng, việc học càng khó khăn hơn khi trời nắng. Chẳng lâu sau tôi đã biết bơi, bơi cực nhanh rồi lặn rất siêu. Mỗi ngày tôi rủ các bạn đi bơi một vùng đất mới. Hôm đó là một ngày đẹp tươi, chúng tôi lại đi chơi nhưng hôm nay đi xa hơn. Bỗng phía sau chúng tôi nước khuấy mạnh, ngoảnh lại thì thấy một chú cá mập to kinh khủng, đang há to miệng ăn thịt chúng tôi. Tôi bảo mọi người hãy bình tĩnh, tránh xa  để tôi thương lượng với cá mập. Thừa lúc nó đang há to miệng, tôi lấy một cái gậy và mượn anh cua cái kềm bơi thẳng vào miệng cá. Lấy gậy đập mạnh vào miệng cá rồi chạy trong cơ thể nó phá phách không ngừng, đau quá nó vật vã trong nước, bơi không biết hướng rồi lại đâm vào cột đá làm tôi chóng hết cả mặt. Tôi lấy kềm cua cắt vài dây trong ruột nó trói lại với nhau rồi đu đưa. Cá mập nói :
-    Tôi xin anh hãy tha cho tôi, tôi sẽ không ăn thịt các bạn anh đâu, tôi sẽ bơi đi thật xa, tôi sẽ tặnh anh một chiếc gậy thần kì, nếu đánh ai thì người đó sẽ bé lại, nó có thể làm cầu, biến thành nhiều vật khác.
Không biết cá mập nói có thật không, nên tôi hỏi ý các bạn thì mọi người đồng ý và cá mập đưa cho anh Cua cái gậy nhưng tôi hỏi cá mập :
-    Nếu muốn vật ta đánh to ra thì làm thế nào ?
-    Tôi nghe bạn tôi bảo thì phải làm đủ một ngàn việc tốt mới to lại được. Tôi hứa sẽ không ăn thịt các sinh vật biển nữa đâu, tôi sẽ tự kiếm ăn, nếu có con cá  tôi sẽ xử lí nó, tôi sẽ ăn rong biển,cây lá.
-    Được, bây giờ anh hãy nói anh Cua đánh anh một cái sau đó tôi sẽ chui ra và làm những gì anh nói đấy. Lúc đi ra miệng, tôi thấy cái răng nào nhọn tôi sẽ bẻ gãy nó.
Chúng tôi lại bơi đi chơi tiếp còn cá mập bé tí thì chạy trốn mất. Đi một đoạn nữa thì thấy những chú cá nhỏ chạy toán loạn, cho biết nếu bơi nữa, các bạn sẽ bị chết đấy. Phía xa kia là chiếc tàu chở dầu hình như nó bị tràn ra biển, nó sẽ gây nguy hiểm cho các sinh vật dưới biển và ô nhiểm nguồn nước. Bây giờ trước mắt chúng ta lọc thải trả về cho chủ cũ. Tôi lất cái gậy đó ra bảo nó biến thành một cái máy lọc dầu lớn còn các bạn còn lại thì đi đắp lại lỗ thủng để dầu vào. Mọi thứ làm theo kế hoạch trong vài ngày bờ biển đã gần sạch.Con người thì không biết chuyện gì đang xảy ra, họ nghĩ rằng trời phù hộ rồi họ nghĩ ra những câu chuyện thú vị. Rồi chúng tôi lại bơi tiếp, được một quãng thì thấy gỗ to vừa bị chặt trôi lênh đênh trên mặt nước làm  cản trở giao thông đường thủy nhưng đây không phải gỗ bị trôi mà nó như là gỗ của lâm tặc mới chặt rừng đầu nguồn. Tôi cùng các bạn cá đẩy chúng vào bờ rồi đi gọi cho kiểm lâm không cho bọn lâm tặc lấy đi cây gõ mà mọi người đã trồng ở đầu nguồn để chặn lũ lụt hàng năm. Các bạn chưa bao giờ trải qua những cơn sóng thần to lớn, những trận động đất có thể làm cho tòa nhà cao nhất thành đống đổ nát chỉ trong chốc lát, con người thì vùng vẫy trong nước không ai cứu. Sao khi bàn giao xong chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trành ngắm biết bao cảnh đẹp và sự bình yên khắp mọi nơi. Dọc đường đi, tôi đã gặp rất nhiều con vật thông minh và khỏe mạnh, giúp được không ít các loài vật tránh thú giữ ăn thịt, làm cho những con vật ác đậu dần cải thiện mình nhưng cũng không ít khó khăn gặp phải nhưng rất may mắn để vượt qua. Tôi cảm thấy rằng tôi đang ngày càng cao to hơn và có một số khả năng đặc biệt khác hẳn hoàn toàn những chú dế khác. Nguy hiểm mà con người gây ra cho các loại vật là rất nhiều nhưng họ chỉ nghĩ cho riêng họ mà không có một định hướng nào cho tương lại sắp tới.
   Có lần, chúng tôi đang đi khám phá miền đất mới thì mọi thứ xung quanh như chấn động, sóng nổ tung cả, cá tôm cua biển, chết rồi bị thương nhiều vô kể. Đó chính là hành động dùng thuốc nổ để đánh cá rất nguy hiểm cho tất cả chúng ta. Trong đoàn chúng tôi cũng có không ít con bị thương hay sa vào lưới của người đánh bắt cá bằng thuốc nổ. Lần đầu tiên chúng tôi quay về với trên thân đầy những vết thương nhưng chúng tôi không bỏ cuộc, tôi phải làm sao để họ không đánh bắt cá bằng thuốc nổ nữa. Lần thứ hai, đó là một kế hoạch đầy nguy hiểm nhưng nó sẽ bớt đi phần nào sự nguy hiểm cho cá. Tôi phải lên bờ lấy trộm tất cả các loại mìn, thuốc nổ và chạy thật nhanh vào rừng sau không có ai, hẻo lánh để cho nó nổ. Lúc mang nó đi tim tôi cứ như muốn nổ tung ra nhưng cố lấy lại bình tĩnh tôi đã làm rất thành công. Việc cuối cùng là tôi sẽ tuyên truyền cho mọi người không được dùng thuốc nổ nữa, tác hại của nó như thế nào khi những quả mìn đó không nổ,nó sẽ nổ lúc khác và nếu có một đoàn người đi đánh cá về vào đó thì sao và ngăn chặn mọi hành vi mua bán trái phép thuốc nổ, mìn. Tôi đã đi rất nhiều nơi dưới biển và ngắm cảnh đẹp nơi đây rất đẹp, sống động nhưng nó đang dần bị con người khai thác quá mức và ô nhiễm môi trường biển đang hủy diệt các sinh vật trong lòng đại dương. Đến mỗi vùng đất mới, tôi lại lên bờ để học hỏi con người và ngăn chặn những hành vi đe dọa các sinh vật. May mắn thay, tôi đã gặp rất nhiều người tốt, họ cởi mở, chân thành với những ai đến với họ. Họ đã dạy tôi phong tục, tập quán và cả môn võ cổ truyền của họ, môn đấu vật…mà tôi chưa từng biết. Đúng là “đi một ngày đàng, học một sàng khôn”. Việc học võ cũng không kém gì việc học bơi, tôi có thể rèn luyện được đôi chân cứng cáp của mình, đôi tay linh hoạt và sức khỏe dồi dào hơn. Với việc học võ này, tôi đã rất khó khăn vì phải học rồi đấu với mọi người, nó quyết  định tinh thần thi đấu của mình và sự nhạy bén, thông minh, dũng cảm. Lần đầu khi tôi mới học. Tôi thường đau tay, chân vì ngã nhiều nhưng tôi quyết định không bỏ cuộc. Tôi đặt ra mục tiêu mới cho mình là phải trở thành người tốt, có ích, mang tinh thần Samurai và cảm tử Naruto, có sức mạnh to lớn như siêu nhân và nhiều phép thần thông để giải cứu mọi người. Tôi thấy giấc mơ đó dường như đã gần với sự thật. Tôi sẽ nói lên ước vọng hòa bình mà tất cả nhân lọa mong ước lâu nay. Họ không có định hướng cho mai sau, thích gì làm vậy mà không nghĩ hậu quả nó ra sao. Rồi ngày cứ thế trôi qua, tôi học hỏi ở con người nhiều hơn về những gì có ích cho cuộc hành trình trôi qua. Tôi cũng trải qua nhiều cuộc đấu võ với con người và đã vào trận chung kết. Từ một chú dế mò mẫm học võ tôi đã đánh ngã biết bao con người để vượt lên chính mình. Ngày thi võ của tôi và anh chàng đó đã đến, họ chuẩn bị cho tôi áo quần, chăm sóc tôi chu đáo và căn dặn nếu vượt qua được người đó thì tôi sẽ không sợ gì nữa mà nhất là chính bản thân mình. Mọi người,muông thú trong rừng, làng kéo đến như xem hội, như Tết, cờ trống tưng bừng, giải thưởng giành cho cuộc thi này là một con dao sắc bén và chiếc tù làm bằng ngà voi, nếu thổi lên thì tất cả dân làng sẽ đến giúp đỡ, mọi người phải nể phục. Trận đầu bắt đầu, tim tôi đập rộn lên, chân tay cứng cáp, giãy nảy. Chúng tôi thi 3 vòng nếu ai thắng 2 lần thì sẽ chiến thắng, không ai được dùng bất cứ vũ khí gì và phải làm cho đối thủ ngã xuống sàn hoặc ra ngoài những không được làm thương nơi nguy hiểm của đối thủ. Sao khi chào trọng tài, trưởng làng, khán giả, chúng tôi bước  vào thi đấu. Gần hết giờ, tôi đã bị ngã do chân của đối thủ đá ngang chân tôi khi tôi không chú ý. Chỉ một giây phút lơ đãng mình đã đánh mất cơ hội. Những vẫn còn hai phần thi nữa nên tôi sẽ cố gắng. Vì quá kiêu căng nên người đó không đề phòng lắm, lúc đầu tôi cố tỏ ra ngây ngô nên toàn bị anh ta đá ra xa và đau ê ẩm. Khi trọng tài nói còn rất ít thời gian nếu quả cuối cùng ai đánh ngã đối thủ sẽ là người chiến thắng ở vòng thi thứ hai. Anh ta cười đểu với tôi và nói hãy bỏ cuộc, nếu không anh sẽ chết. Tôi gắng dậy, tập trung mọi lực, cố giữ vị trí thăng bằng, khi anh ta lạo thì đá một cái sẽ ngã ngay. Đúng như tôi đoán, lúc anh ta vừa lại đám một cú đấm vào bụng tôi nhưng toàn thân tôi như một tảng đá khiến bàn tay anh ta bị đau ê ẩm. Nhanh như chớp, tôi đá anh ta một cú rất mạnh nhưng không gây chấn thương. Kết quả là tôi đã thắng, còn người ấy thì đứng ngoài sân thi đấu mà mắt đăm đăm nhìn tôi. Mọi người đến cổ vũ cho tôi, các con vật hò reo ầm ĩ khiến cuộc thi mỗi lúc càng căng thẳng hơn. Tôi cần phải dưỡng sức để đến với cuộc thi cuối cùng. Nhìn phía đội bên kia, huấn luyện viên của họ đang nói gì với một người lạ nhưng đối thủ của tôi không vừa lòng, anh ta bị mọi người giữ lại và dương như đó là một kế hoạch làm gì đó với tôi, phải hết sức cảnh giác. Tôi bảo một chú chim theo sát người đó và nếu làm gì hại cho tôi thì phải bắt anh ta trả thù lại người đã sai anh ta làm nếu không nguy hiểm sẽ đến với anh và có thể là người nhà của anh nữa. Chú chim vâng lời đi ngay. Chúng tôi cũng vào cuộc thi cuối cùng. Đối thủ của tôi dường như không muốn ra, tôi đã nói anh hãy bình tĩnh, không có chuyện gì xảy ra đâu, hãy đấu với tôi, tôi như bao người khác. Tôi tự tin bước vào cuộc đấu này với tinh thần thoải mái, dũng cảm. Bỗng tiếng vù vù bên tai tôi bay qua như một viên đá bắn tạt qua, may tôi đã né kịp nếu không vỡ đầu mất. Cuối cùng viên đá đó bắn trúng vào mà phải của huấn luyện viên đội bạn. Trận đấu vẫn tiếp tục, đối thủ của tôi tung ra những đòn đấm vô hướng, không xác định nên tôi đã cản kịp. Nếu như viên đá đó chưa trúng tôi thì hắn sẽ tiếp tục bắn tiếp. Chim ơi hãy giúp tôi. Gần hết giờ, kết quả gần như sát nhau và tôi là người cao điểm hơn. Trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu với tỉ số 2 – 1 nghiêng về chú dế Tomi. Và tiếng huấn luyện viên bên kia lại la lên một lần nữa, cũng là bắn đá nhưng lần này là bên trái, ông ta không còn mặt mũi nào nữa nên đã ra khỏi khán đài. Tôi bước lên bục vinh quang với niềm vui khó tả, người trưởng làng trao cho tôi con dao sắc bén, nhỏ gọn và chiếc vòng tù làm bằng ngà voi. Tôi đã chiến thắng tôi, lần này làm việc gì tôi cũng không sợ nữa. Bơi lội và võ giỏi thì cuộc hành trình vạn dặm này sẽ bớt nguy hiểm hơn. Sau khi vui chơi với dân làng và muông thú, cả khu rừng sáng bừng lên như ánh sáng của thiên thần rọi chiếu vào. Mọi người mệt lử cả và chìm vào giấc ngủ, kê đâu nằm được là ngủ, ngủ chồng lên nhau, nằm rồi mà vẫn còn mơ mình đang uống rượu. Tôi không thấy những đối thủ đâu cả, họ không đến chúc mừng tôi. Nhìn về phía xa kia, đó có phải là lá cờ của tên cướp biển không, bọn chúng có rất nhiều người mà giờ mọi người đang sát hết, cướp biển sẽ vào và giết họ mất. Tôi lấy tù và ra thổi thật to, mọi người tỉnh dậy, chúng tôi bàn cách và quyết định chạy ra hầm hoặc trốn thật xa còn tôi sẽ đi theo chúng, tìm cách ở trong con tàu đó và đến nơi chúng sống. Bọn chúng lấy hết của cải và đem đến vương quốc của chúng. Tôi ra khỏi tàu và tìm hiểu về nơi này và gặp một chú chó vàng, chú bảo tôi phải làm việc thật chăm chỉ để đến được với hoàng tử, là con của tên cướp biển sau đó hãy giúp cậu ta làm quen với công chúa Thùy Dương cô ấy sẽ giúp tôi tiếp. Mất một năm, tôi làm việc cật lực và làm dưới trướng cậu, cậu ta kiêu căng, và không biết nghĩ cho người khác nhưng tôi thì trò chuyện với cậu, kể về chuyến phiêu lưu mạo hiểm của tôi thì những ý nghĩ xấu xa trông đầu cậu biến mất. Tôi đưa cậu đến gặp công chúa Thùy Dương, trên đường đi đã gặp một chú hổ, tôi biết võ, cầm con dao trong tay, tôi đã giết nó dễ dàng và lấy bộ lông này làm quà gặp mặt. Mọi chuyện xảy ra suôn sẻ và lễ cưới được tổ chức. Không lâu sau, cha cậu – cũng chính là tên cướp biển bị đắm tàu chết và cậu lên làm chủ. Tôi và vợ cậu đã chỉ đường cho cậu một cách đúng đắn, không nên đi theo vết đổ của cha cậu vì đó là một việc xấu. Nếu như cũng có cướp biển đến phá nơi này thù sao cũng như các bạn đi cướp nơi khác. Cậu thích sự hòa bình hay là chiến tranh. Hoàng tử lấy hòa bình làm mốc và đã lấy của giàu chia cho người nghèo và được họ tôn lên làm vua của các hòn đảo chưa có chủ, thiết lập và buôn bán với bên ngoài, giữ hòa bình cho vương quốc, dẹp tan nhiều bọn cướp xấu xa, giúp đỡ các thương nhân khi gặp khó khăn trên biển. Mọi việc xong xuôi, tôi tiếp tục đi đến nhiều nơi nữa, họ đóng cho tôi một con tàu lớn, một số đồ cho cuộc hành trình tiếp theo. Cuộc chia tay diễn ra đẫm nước mắt, họ tặng tôi một cuốn sách quý, nhiều sản phẩm đẹp do họ làm ra và bảo tôi hãy đi về hướng Nam. Đó là biển Đông, hãy đến nơi đó để tìm hiểu về vẻ đẹp của thắng cảnh và con người nơi đó. Thời gian cứ thế trôi qua cho đến khi tôi tìm thấy một bờ biển đẹp nhất để cập bến. Đó là bờ biển Nha Trang của nước Việt Nam, nơi đây có thế ngắm bình minh tuyệt đẹp và một chuyến du lịch thoải mái. Tôi đã cứu sống hai cậu bé lúc thi nhau bơi đã xa bờ và bị sóng cuốn đi. Chúng tôi quay lại bờ, mọi người đã nghĩ là cướp nên đã chạy cho đến khi hai cậu bé đứng trước boong tàu vẫy tay. Mọi người kéo đến rất đông để xem. Tôi đã rất mệt và kể cho mọi người  nơi đây về chuyến du hành của tôi. Nhiều người quay lại, ghi lại đưa lên báo truyền hình về tôi. Được nghe rất nhiều truyền thuyết nơi đây về Con Rồng Cháu Tiên, Bánh Chưng Bánh Giầy… và tiếp xúc với con người cởi mở, hiếu khách ở Việt Nam tôi rất vui và cũng giúp đỡ họ rất nhiều tuy tôi chi là một chú dế những có sức mạnh siêu nhân, tình thân cao và dũng cảm. Tôi sẽ nói lên ước vọng hòa bình của biển, của mọi người trên thế giới và những gì tôi đã làm cho các vương quốc thần tiên. Không để cho Trái Đất tươi đẹp mất đi vẻ đẹp và luôn xảy ra những nguy hiểm. Kêu gọi mọi người hãy biết bảo vệ rừng, biển và làm nhiều việc tốt. Rừng và biển là hai nguồn tài nguyên quý giá nhất nên phải biết bảo vệ chúng, biết khai thác và nuôi trồng hợp lí sẽ làm cho ta giàu hơn còn phá hoại nó sẽ xảy ra rất nhiều nguy hiểm như tài nguyên cạn kệt, ô nhiểm môi trường biển do dầu tràn và đổ rác ra biển, lũ lụt, hạn hán… Hãy đem đến hòa bình cho nhân lọa. Đừng làm cho tôi thật vọng nhé ! Tôi sẽ cùng mọi người chung tay hành động, bạn đã, đang, sẽ làm gì để bảo vệ môi trường. Trái Đất của chúng ta. Hãy hành động tốt hơn nữa .



Họ và Tên : Nguyễn Thị Nhàn
Địa chỉ      : Xóm 6b, xã Cát Văn, Huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An
Điện thoại   : 0987 233 263


Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]