Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Nguyễn Thị Mơ

    Sau khi may mắn bám được vào chiếc tủ lạnh và trôi dạt ra biển, Dế Mèn Tomi Happy đã khóc rất nhiều. Tạo hóa đã trêu ngươi chú và để lại chú giữa đại dương mênh mông này. “Chỉ một mình ta cùng với chiếc tủ lạnh này thì ta có thể làm được gì để sống sót đây? Ta lại còn không biết bơi nữa chứ.” Nói rồi chú lại òa khóc. Chú khóc rất nhiều, khóc đến nỗi đôi mắt sưng mọng lên và thân mình đã thấm mệt mỏi. Chú nằm trên chiếc tủ lạnh, để mặc cho nó trôi theo dòng nước và bắt đầu suy nghĩ. “Không, thần sống sót đã ban ơn cho ta, đã cho ta sự sống, ta không thể chết một cách vô ích được. Ngoại nói đúng, trong mọi trường hợp chúng ta phải ngẩng cao đầu để mà sống.” Và chú bật dậy nghĩ cách thoát khỏi nơi đây. Ọc, ọc, ọc… bụng chú réo lên đòi ăn. Đúng rồi từ hôm qua tới giờ chú đã có gì bỏ vào bụng đâu. Chú lục khắp túi quần, túi áo mà không có thứ gì ăn được. Đang lúc tuyệt vọng thì chú sực nhớ ra là mình đang ngồi trên chiếc tủ lạnh. “Hy vọng là bên trong sẽ có đồ ăn cho mình.” Nghĩ vậy chú dùng hết sức lực của mình để cậy cánh cửa tủ lạnh. “Ra rồi” Dế Mèn nhà ta reo lên trong khi đã mở được cửa tủ lạnh nhưng bên trong chẳng có gì cả. Sự buồn tủi, lo âu lại hiện lên trên khuôn mặt của chú. Bỗng “rầm” Dế Mèn thấy mình đang chao đảo, suýt rơi xuống nước. Thì ra một chiếc tàu đánh cá đã đâm vào chiếc tủ lạnh khiến nó chìm nghỉm còn chú thì may mắn bám được vào sợi dây thừng và nhảy lên mạn thuyền. Ở đây Dế Mèn thực sự thấy ngạc nhiên bởi cuộc sống ở nơi này. Cái gì cũng to, cũng lớn, cũng xa lạ với Dế Mèn. Đang mải ngắm nhìn thì Dế Mèn bị chú bé trên tàu chộp được. Dế Mèn Tomi đang rất hoảng loạn không biết chú bé kia sẽ định làm gì mình. Dế Mèn vùng vẫy hết sức, có thoát ra nhưng đều vô ích bởi chú bé nắm rất chặt. Nhưng Dế Mèn không chịu bỏ cuộc, chú cắn một cái rõ đau vào tay cậu bé kia. Chú bé kia kêu lên nhưng càng nắm chặt hơn. Dế Mèn ta không làm gì được nữa đành nằm im phó thác cho số phận. Cậu bé nhốt chú vào chiếc lồng nhỏ và chạy vào trong khoang thuyền hét to : “Lan ơi, anh có quà cho em này”. “Lan hình như là em của cậu bé kia thù phải. Trong họ rất giống nhau ”. Dế Mèn thầm nghĩ.
-    Gì vậy anh ? Cô bé hỏi.
-    Xem này, anh đã bắt được con Dế Mèn to bự, cho em đấy.
-    Thôi thả nó đi anh, nhìn nó tội nghiệp lắm.
-    Không được, đâu dễ gì bắt được con dế to vậy, nếu em không lấy thì anh đem cho người khác.
-    Anh đã nói vậy thì để em nuôi nó cũng được.
Cuộc đối thoại của an hem họ kết thúc tại đây. Dế Mèn nhà ta từ nãy giờ nằm im thin thít, đơn giản vì chú đang đói, không còn sức lực để vùng vẫy nữa. Lan để Dế Mèn trên chiếc bàn và chạy đi đâu đó. Chú nằm thở dài nghĩ cách thoát khỏi nơi đây. Từ xa bóng một con vật tiến tới, Dế Mèn dụi mắt, hy vọng là mình nhìn lầm nhưng không, con vật đó càng lúc càng tiến sát lại. Thì ra đó là con mèo, nhìn nó rất to và trông rất dữ tợn. Nó đưa chân khều chiếc lồng và nhe bộ răng nhọn hoắt khiên cho Dế Mèn Tomi khiếp sợ, không thốt lên lời. Mèo khều vài cái làm cho Dế Mèn cùng chiếc lồng rơi xuống  đất. “Cút đi, ta có  làm gì ngươi đâu ”. Dế Mèn hét to. Mèo chẳng bận tâm những gì chú nói, vẫn còn vờn chiếc lồng làm cho nó lăn đi lăn lại và khoái chí cười. “Mi Mi không được nghịch”. Tiếng Lan từ xa vọng lại. Con mèo nghe thấy tiếng người liền bỏ chạy. Lan đi tới, nhặt chiếc lòng để lại ngay ngắn trên bàn và cho vào lồng một ít cơm nóng. “Ăn đi ta thấy mi có vẻ đói rồi đấy”. Tiếng Lan nhỏ nhẹ. Nói vậy nhưng Dế Mèn không buồn ăn. Ai mà có thể ăn được trong hoàn cảnh này cơ chứ. Thấy Dế Mèn không ăn cô bé cho rằng có thể là do thiếu nước và chạy đi lấy nước để vào lồng. Dế Mèn vẫn nằm im, không ngó ngàng tới. Dế Mèn Tomi chỉ mong sao Lan có thể đọc được ý nghĩ của chú mà thả chú ra.
-    Ăn đi, ở ngoài biển khơi như thế này thì biết kiếm thức ăn của mi ở đâu bây giờ. Mi không ăn thì chỉ có đói thôi. Tiếng Lan vang lên thục giục.
Dế Mèn nghĩ: “Cô bé nói đúng, phải ăn thì mới có sức sống được, mới có sức để thoát khỏi nơi này”. Nghĩ sao làm vậy, Dế Mèn nhà ta lao vào ăn hết một cách ngon lành. Lan thấy Dế Mèn chịu ăn thì mừng lắm. Ngày ba bữa, cô bé chăm sóc Dế Mèn cẩn thận và chu đáo. Cô bé còn hay nói chuyện và tâm sự với Dế Mèn cứ như là hai người quen nhau từ lâu vậy. Cô bé thân tặng cho Dế Mèn cái tên “Út” kèm theo lời giải thích: Út là người bạn thủa nhỏ của ta, chúng ta đã chơi thân với nhau từ hồi bé nhưng một tai nạn bất ngờ  đã cướp đi người bạn thân nhất của ta… Nói đến đây cô bé bỗng buồn và hai giọt lệ lăn dài trên má. Dế Mèn kêu lên mấy tiếng ric ric để an ủi cô bé. Lan mỉm cười và hỏi : “Ngươi có đồng ý với cái tên đó không?”. Lại mấy tiếng ric ric nữa được phát ra. Thế là từ bây giờ Dế Mèn nhà ta đã có hai cái tên. Mà cũng trùng hợp thật đấy, ở nhà Dế Mèn cũng là em út, ra đây cũng được đặt tên là Út, thôi thì là Út vậy. Tạm thời Dế Mèn được an toàn bởi sự chăm sóc, che chở của cô bé. Đi đâu Lan cũng mang Út theo vì sợ con mèo có thể rình rập, bắt Út đi bất cứ lúc nào. Nhìn lúc cả gia đình cô bé ăn cơm trò chuyện vui vẻ Dế Mèn Tomi bỗng thấy chạnh lòng. Chú nhớ nhà, nhớ bà ngoại, nhớ mẹ… Biết bao giờ chú mới có thể thoát ra khỏi nơi đây? Một buổi sáng Lan nói với Út:
-    Ta biết người buồn lắm, nhớ nhà phải không? Cố chịu thêm vài hôm nữa về đến nhà ta là ta sẽ thả ngươi đi, ở gần đó có sân bóng và có nhiều dế lắm.
Út nghe vậy thì mừng rỡ, vỗ cánh và đạp loạn xạ. Chưa bao giừo chú lại thấy mình đầy sức sống kể từ lúc bị bắt. Út muốn nói chuyện, muốn cảm ơn cô bé lắm nhưng cô bé không thể hiểu được tiếng nói của chú. Út đang mừng rỡ, tưởng mình sắp có thể trở về quê hương nhưng sự bình yên của chú kéo dài không được bao lâu. Một hôm đang trên đường trở về nhà thì tàu gia đình cô bé bị một toán cướp biển chặn lại và cướp hết của cái của họ sau những tháng ngày làm ăn ở biển. Hai bên giằng co nhau và cuối cùng cuộc chiến tranh bùng nổ. Cuộc chiến tranh phi nghĩa bùng nổ chỉ vì lòng tham lam của con người, chỉ biết đánh cắp trên mồ  hôi công sức lao động của người khác. Dế Mèn nằm đấy chứng kiến hết tất cả sự việc mà cũng không khỏi lo lắng. Việc làm duy nhất đối với chú bây giờ là phải thoát khỏi cái lồng bé nhỏ này. Và Tomi đã cuộn người lại, lăn chiếc lồng tới gần bếp lửa nhỏ. Chú đang cố gắng thực hiện ý định táo bạo với mong muốn duy nhất là thoát khỏi sự cầm tù này. Một lần nữa  Dế Mèn nhảy cao lên mang theo chiếc lồng bau qua bếp lửa và “rắc, rắc” tiếng gãy vụn của các thanh tre vang lên. Dế Mèn Tomi dùng hết sức lao mạnh ra ngoài. Tomi chưa kịp định thần thì nhìn thấy tên cướp biển mặt mũi dữ tợn đang châm ngòi vào lửa. “Cái gì như bom mìn ấy nhỉ?” Chưa biết đem thắc mắc hỏi ai thì “đoàng”cả con thuyền nổ tung kèm theo  các tiếng la hét. Dế Mèn bám vào được mảnh thuyền và cũng bị văng xa đến vạn dặm. Một lần nữa Happy phải sống trong cảnh bốn bể mênh mông là nước. Mặt biển thì lênh láng toàn dầu, rác thải do thuyền bè thải ra. Bỗng nhiên gió thổi ào ạt, mặt biển trở nên dữ dội. Từ xa những cánh sóng cao đến vài mét lao tới. Và trong đầu Happy hiện lại cảnh sóng thần ở làng chú. Một cơn sóng thần khủng khiếp đã cuốn trôi tất cả. Tomi rùng mình, chú ra sức đập tay để cho mảnh ván đi nhanh hơn nhưng sóng thần đã lao tới và nhấn chim Happy.
   “Cứu, cứu tôi với! Tôi không biết bơi.” Dế Mèn kêu to nhưng không nghe thấy tiếng đáp lại…
-    Tôi đang ở đâu thế này ? Tôi chưa chết sao?
-    May quá, cậu đã tỉnh lại.
-    Đây là đâu? – Dế Mèn thều thào nói vì vẫn chưa được khỏe lắm.
-    Chúng tôi đi kiếm ăn thì thấy cậu bị chìm nên chúng tôi vớt cậu lên. Còn đây là nhà của chúng tôi, hơi sơ sài nên cậu ở tạm.
-    Cảm ơn mọi người.
Ngày ngày đi kiếm thức ăn, họ để Tomi trên chiếc lá sen với dây  chống đỡ chắc chắn. Dế Mèn phải ăn thứuc ăn không phải dành cho loài mình nhưng cố phải ăn và qua 3 lần lột xác Tomi Happy đã trở thành chàng dế thanh niên cường tráng với sức mạnh vô địch.
   Như thường ngày gia đình nhà cá bơi đi kiếm ăn, Happy ở nhà một mình. Bỗng nhiên chú nhìn thấy một con cá lớn đang chuẩn bị ăn thịt con cá nhỏ. Con cá nhỏ thì nhìn chú với ánh mắt van xin cầu cứu. Dế Mèn đang do dự vì chính chú cũng không biết bơi, làm sao có thể cứu được sinh vật bé nhỏ kia cơ chứ!. Nhưng sức lực của con cá kia ngày càng yếu dần, không thể bơi nhanh hơn được nữa. Không còn thời gian do dự nữa. Tomi nhổ khóm cây bên cạnh, nhảy vào các chiếc lá và tiến với vụt tới tấp vào con cá lớn. Con cá lớn thấy vậy thì nổi giận ngoe nguẩy cái đua và đập mạnh vào Dế Mèn khiến chú không kịp chống đỡ ngã lăn tùm xuống nước. “Cứu, cứu! Tôi không biết bơi.” Con cá nhỏ thấy vậy vội vàng lao tới cõng Tomi lên mặt lá. Và Tomi nói thầm với chú cá kế hoạch để chiến thắng con cá kia. Lần này trông Dế Mèn còn mạnh mẽ và hùng dũng hơn mấy lần trước. Happy ngồi trên mặt lá do chú cá nhỏ đẩy và dùng cây nẹn tới tập vào con cá. Mỗi lần con cá kia trả đòn thì Dế Mèn né bên này, bên nọ không thua gì các nghệ sũ đấu kiếm thực thụ. Chẳng mấy chốc con cá lớn đành phải bơi đi chỗ khác. Vừa lúc ấy thì gia đình nhà cá về tới nơi. Chú cá nhỏ hồ hởi khoe với gia đình về chiến công mà Tomi đạt được và đã cứu mình thoát khỏi nguy hiểm như thế nào. Đúng lúc ấy con cá nhỏ nói:
-    Sao chúng ta không dạy ânh ấy tập bơi nhỉ ?
-    Đúng rồi, ý kiến hay đấy. Nếu biết bơi thì anh sẽ không sợ nước nữa.
-    Nhưng… nhưng …
-    Cứ quyết định vậy đi.
Nói rồi, gia đình cá bắt tay vào việc dạy chú tập bơi. Phải nói là Dế Mèn là người thông minh sáng dạ nên chỉ mấy ngày sau Tomi đã bơi giỏi và lặn giỏi dưới nước. Sau khi học bơi Happy chia tay với gia đình cá và tìm đường trở về quê hương của mình. Tomi bơi một mạch mấy ngày liền không nghỉ và khi đã thấm mệt Happy mới tìm chỗ để nghỉ ngơi và ăn thức ăn do họ nhà cá chuẩn bị cho. Trong lúc nghỉ ngơi Dế Mèn gặp phải vụ cãi nhau giữa cá Trê và cá Rô Phi. Dế Mèn đã đứng ra giải hòa và tặng cho họ ít thức ăn của mình. Xong đâu đấy Happy lại lên đường về nhà. Đường trở về nhà đã gian nan hơn rất nhiều. Đi đến đâu Dế Mèn cũng thấy rác thải và dầu nhớt thải ra. Con người không đánh bắt cá bằng lưới nữa mà họ thả cả tấn thuốc nổ xuống biển, khiến cá chết nổi nên trắng xóa. Happy nhìn thấy cảnh tượng như vậy mà không khỏi rùng mình. Sao con người có thể độc ác như vậy chứ. Chỉ vì lợi ích của bản thân mình mà đã giết chết bao sinh vật vô tội…
   Kia rồi, làng mình kia rồi, làng mình với những khóm tre xanh rì rào trong gió, với những thảm cỏ xanh mượt. “Không biết bà ngoại, mẹ và mọi người như thế nào rồi. “Nghĩ vậy, Dế Mèn càng chạy nhanh hơn về nhà. Sau sóng thần mọi cảnh vậy đều thay đổi. Dân cư thì ít hơn và nhà cửa thì cũng thưa thớt hơn. Lúc sóng thần xảy ra thì cây cối mới đâm chồi vậy mà giờ đây lúc chú về cũng là lúc cây cối đâm hoa, kết trái. Thời gian trôi nhanh vậy ư ? Thấm thoát đã một năm trôi qua. Vậy tại sao cảnh vật trong làng lại im ắng vậy. Dế Mèn vừa chạy vào vừa hét to :
-    Bà ơi, mẹ ơi, mọi người ơi, con trở về rồi nè.
Và Tomi nhìn thấy mẹ của chú đang làm việc nhà. Chú chạy tới ôm chầm lấy mẹ. Hai mẹ con ôm nhau khóc thút thít. Lần này trở về Tomi sẽ không đi chơi nữa, mà sẽ ở bên ngoại, bên mẹ để chăm sóc họ. Dế Mèn sẽ kêu gọi mọi người chung sống hòa bình, chung tay gớp sức bảo vệ môi trường sống , môi trường biển của chúng ta. Tất cả chúng ta hãy cùng nhau hướng tới môi trường sống trong lành – xanh – sạch – đẹp…



Họ và Tên: Nguyễn Thị Mơ
Lớp 9A3, Trường THCS Mỹ Đồng  - Thủy Nguyên – Hải Phòng
Địa chỉ: Xóm 5- Đồng Lý – Mỹ Đồng – Thủy Nguyên- Hải Phòng
SĐT      : 0312 611386

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]