Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Nguyễn Thị Hà Anh(PC)

Lúc này, chắc khoảng ba giờ chiều, ánh nắng gay gắt không làm còn nữa, thay vào đó là những cơn gió biển mát mẻ. Tomi ngồi trên mặt tủ, vẫn còn mệt vì sự gắng sức vừa qua. Qua việc vừa nãy, cậu thấy là cái tủ này đã hỏng rồi, và cậu tự hứa với mình, từ này nếu không có việc gì quan trọng thì không xuống đó nữa, để đề phòng những trường hợp nguy hiểm như vừa nãy. “Dù sao thì cũng qua rồi” Cậu duỗi thẳng chân tay, thở dài khoan khoái. “Gió biển mát thật!”. Bỗng nhiên, cậu thấy đói. Cậu lôi những viên kì lạ ra. Viên “cải tử hoàn sinh” bị loại trừ, vì cậu thấy mình chưa cần chết. Mấy viên hình tròn có mùi tanh cũng bị loại luôn, cậu không thích nghĩ đến nó chút nào nữa. Cuối cùng là năm viên xanh ngọc hình hạt lựu. Thở dài, cậu nhét hết vào miệng, cảm nhận vị bỏ nhạt nhẽo khi chúng tan thành nước. Rồi cậu bắt đầu phân tích tỉ mỉ tình hình của mình hiện nay. Cậu thấy không khả quan lắm. Tuy bây giờ chưa đến nỗi nguy kịch nhưng cứ mãi thế này rồi sẽ đến lúc nguy nan. Nhưng cậu có thể làm được gì chứ. Cậu không biết mình ở đâu, cũng chẳng có trong tay bất cứ phương tiện gì, xung quanh thì chỉ là biển cả mênh mông, chỉ đành chờ vẫn may sẽ đến. Cậu thở dài, ngừng những dự tính của mình tới tương lai, để tâm trí trôi về miền quá khứ. Hình ảnh cơn sóng thần ùa tới, dữ dội và hung bạo. Nó có lẽ đã phá hủy ngôi làng của cậu rồi. Vậy là một lần nữa, con người đã lại thua thiên nhiên hung dữ. Và cậu thấy sợ cho số phận của gia đình, bạn bè, người thân, và của cả những sinh linh khác, những người kém may mắn hơn cậu, có lẽ… Cậu không muốn nghĩ tiếp. Giờ đây, giữa biển cả mênh mông chập trùng, cậu bỗng thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Cậu chỉ uớc, có một người bạn ở đây để cậu chuyện trò. Lại một tiếng thở dài khi cậu cố quên đi nỗi buồn, cậu tự nhủ, phải mạnh mẽ để chống chọi với bất kì điều gì xảy ra trong tương lai và hiện tại. Trở về hiện tại, cậu lại hướng tâm tríu mình đến những ngày gần đây, và cậu nhận ra vô khối những điều kì lạ. Đầu tiên, là từ khi đu hành trên chiếc tủ lạnh này, cậu chưa hề uống nước. Đúng vậy, chưa uống một giọt nước nào, nhưng cậu không hề thấy khát. Không chỉ thế, trong suốt mấy ngày vừa qua cậu chỉ ăn mấy viên kì lạ trong tủ lạnh để sống. Không hề đói, cũng không hề khát, thế là thế nào? Thứ ba, giấc ngủ dài đó, có thật là kéo dài mười tháng hay không? Trên nguyên tắc, sao lại có việc đó được. Nếu không thì tại sao cậu lại phải lột xác trong thời gian ngắn thế? Và những viên thuốc kia có liên quan gì không? Và sau khi cân nhắc mọi điều, cậu thấy có một giả thiết hợp lí nhất: Những viên thuốc này là thuốc tăng trọng, thứ mà cậu có lần nghe con người nhắc đến. Đó là lí do vì sao sau khi ăn nó, cậu lại lớn nhanh và lột xác như vậy. Không chỉ thế, (điều mà bây giờ cậu mới nhận ra), sau khi lột xác, cậu lớn lên rất nhiều. Rồi cậu quay sang nghĩ về cái tủ lạnh. Quả là một cái tủ lạnh kì lạ, cậu chưa nghe nói huống chi nhìn thấy một cái như thế. Nhưng dù sao nó cũng rất thú vị và cậu thích nó vô cùng. Hơn nữa, nó còn cứ mạng cậu và nhủ thế là ân nhân của cậu rồi.
      Đêm đó, cậu định thức, vì cậu muốn kiểm tra xem giả thiết của mình có đúng không, và cậu lo ngại, nếu mình nằm xuống lại ngủ đến mười tháng hay mười năm sau thì sao, cậu sẽ dành kỉ lục ghi-nét về dế ngủ nhiều nhất cho mà xem. Đêm thật tối. Bầu trời mây mù đen kịt, biển cũng đen, cái này liệu có bị biến thành màu đen không? Nhưng cũng chắng sao. Dế đen không bị phân biệt đối xử như người da đen, Đúng là cậu định thức thật, nhưng đêm thì tối, mở mắt ra chỉ thấy khó chịu, mà gió thì mát, sóng biển vỗ nhịp nhàng như ru, khiến Tomi càng lúc càng muốn ngủ gật. Và điều gì sẽ đến, cậu ta ngủ mất chứ sao. Thế nhưng, giấc ngủ say sưa của cậu bị phá ngang xương ngay lúc nửa đêm, khi trời những giọt nước thì nhau rơi xuống tạo thành một cơn mưa nặng hạt. Mưa ngày càng dữ dội, gió cuộn ào ào, rít lên từng hồi. Sóng biển cũng lớn dần lên, rồi ào ào, ầm ầm. Trên trời, sấm nổ đùng đoàng và lóe lên những tia chớp sáng chói. Trời giông. Sóng xô đẩy cái tủ lạnh như một món đồ chơi, quăng quật nó lung tung. Tomi hốt hoảng, cố giữ thăng bằng. Biển vẫn không chịu buông tha, nó dội lên người Tomi những cơn sóng  lớn. Mưa và gió táp vào mặt cậu, khiên cậu cảm thấy như đang bị tát. “ Mình phải vào trong tủ lạnh.” Cậu nghĩ. Nhưng trong đêm tối và phải chống chọi với mưa giông, cậu không thể tìm ra cái nút đó. Một cơn sóng lớn lật tủ lạnh nghiêng đi một góc lớn. Cậu trượt xuống, cố gắng vô ích tìm một chỗ bám víu trên mặt tủ trơn láng. Một cơn sóng tấp lên đầu cậu, vùi cậu xuống biển. Cậu có bám chặt vào mép tủ lạnh, nhưng nào có dễ .Lần trước sóng đã thua cậu, lần này nó muốn phục thù. Và chân tay cậu vẫn chưa cứng cáp hẳn. Một cơn sóng lớn lât cái tủ lạnh đủ ụp lên đầu cậu. Cậu đành buông tay, không muốn bị cái tủ đè bẹp. Ngay lập tức, sóng cuốn cậu ra xa. “Không được!” Cậu hét thầm, cố bơi lại cái tủ lạnh. Nhưng cậu mới biết bơi sơ sơ, mà sóng thì lớn. Biển đẩy cậu ra xa, và vùi cậu xuống trùng trùng lớp sóng. Nước ào vào mồm, vào mũi cậu. Rồi cậu không biết gì nữa, và bất tỉnh.
       Nhận thức lờ mờ của Tomi nắm bắt được những hình ảnh chập chờn. Cậu thấy nắng , nắng đẹp lung linh, nắng vàng rực rỡ. Cậu thì thầm “Thiên đường đây sao? Đẹp quá!”. Bất ngờ, có một giọng khác cất lên bên cạnh:
-    Gọi là thiên đường thì hơi quá! Nhưng cũng đẹp thật, phải không? Mà cậu tỉnh rồi đấy à ?
  Tomi ngạc nhiên:
-    Cái gì ? Tôi chết rồi thì làm sao tỉnh được ?
-    Đồ ngốc! Cậu chưa chết, mở mắt ra xem nào.
  Và có hai bàn tay kéo hai mí mắt cậu lên. Mắt cậu bắt được những hình ảnh rõ ràng, cụ thể. Bầu trời xanh trong. Mặt trời rực rỡ. Biển sóng sánh như vàng lỏng. Và phía trên đầu cậu là một cái đầu có râu, hai mắt tròn đen láy và rất nhiều tay đang giơ ra vẫy cậu. Một chú Tôm! Tomi rên lên, cố ngồi dậy. Cậu thấy tức ngực và rất mệt mỏi. Cậu ngơ ngác nhìn quanh. Cậu vẫn nằm trên chiếc tủ lạnh. Và nó vẫn lững lờ trôi theo dòng nước biển. Nhưng sao cậu lại ở đây? Tôm cười với cậu, và giơ tay cho cậu bắt. Cậu phải bắt đến ba đôi tay, cùng một đôi càng lớn. Bất chợt, chú tôm nhảy phắt xuống biển, rồi nhô đầu lên những cơn sóng. Tomi nói :
-    Chào. Tớ là Tomi Happy, một chú dế. Sao tớ lại ở đây thế ?
-    Chào. Tớ là Mắt Lồi, một chú tôm. Và tất nhiên cậu phải ở đấy rồi, cậu thở dưới nước sao được.
Sau đó, Mắt Lồi kể cho cậu rằng từ hôm qua khi thấy một vật kì lạ trôi trên biển, cậu đã để ý . Và khi bão đến, thấy Tomi bị rơi xuống biển, Mắt Lồi đã cứu cậu và đặt cậu lên chiếc tủ lạnh rồi ép nước và hô hấp nhân tạo, khá là khó khăn vì lúc đó trời vẫn bão nhưng rồi bão cũng ngớt. Nghe câu chuyện, Tomi rất xúc động. Cậu không ngờ mình còn sống, mà đó đều nhờ ơn của chú tôm này. Ngay lập tức, Tomi nhấn chìm Mắt Lồi trong một lô một lốc những lời cảm ơn tưởng như không dứt.
-    Được rồi, được rồi. Chú tôm mặt ửng đỏ, ngắt lời Tomi – Cậu không cần phải nói nhiều thế đâu. Mà sao cậu lại lang thang ở ngoài này vậy?
Thế là Tomi kể cho cậu ta nghe tất cả những chuyện đã xảy ra với cậu. Đến lượt Mắt Lồi lại còn mắt lại tròn mắt, ngạc nhiên khi nghe câu chuyện kì diệu đó. Cuối cùng, Mắt Lồi bảo :
-    Này, cậu ra biển mà không biết bơi giỏi là dở lắm đó, tớ sẽ dạy cho cậu. Nhưng trước hết, để tớ đi kiếm ăn một lúc đã nhé!
Và chú lặn mất. Nhắc đến từ ăn, Tomi lục túi và thấy những viên kì lạ vẫn còn đó, và lớp da cũ vẫn ở trên cổ, mà cậu tưởng suóng đã cuốn đi rồi. Thấy hơi đói, cậu lấy viên tròn tanh mùi cá ra, thở dài. Với tiêu chí: không nhìn-nín thở-không nếm, cậu tống thẳng nó vào bụng, rồi cậu uống một ít nước biển để làm tan cái mùi tanh ở cổ họng. Sau đó, chú tôm quay lại, và Tomi bắt đầu học bơi. Cậu đã biết bơi sơ sơ, tuy không khá gì, nhưng điều đó khiến việc học bơi của cậu dễ dàng hơn. Đúng ! Mắt Lồi là một thầy giáo giỏi. Chỉ một lúc sau Tomi đã bơi khá hơn rất nhiêu. Cậu nhe răng ra cười với chú tôm thì bỗng nhiên, một cơn choáng váng bao phủ lấy tâm trí cậu, nhanh và mạnh đến nỗi cậu không kháng cự lại được, cậu ngất đi trước ánh mắt hốt hoảng của chú Tôm.
       Lại một giấc ngủ dài. Lại những đám mây mù bao quanh tâm trí. Tomi nhận thức được lờ mờ rằng cậu đang nằm trên một mặt phằng. Chắc là chú tôm đã đặt cậu lên cái tủ lạnh. Cấu cố mở mắt, nhưng khó khăn quá. Ngay lúc đó, một vốc nước mát bắn thẳng vào mặt cậu, giúp cậu tỉnh táo hơn và mở mắt ra được. Cậu ngồi dậy, thấy chú tôm bên cạnh, trông rất lo lắng. Chắc chú đã vẩy nước lên mặt cậu.
-    Tớ ngủ bao lâu rồi? Tomi hỏi
-    Mười hai tiếng. Giờ đã chiều tối rồi. Cậu bị sao vậy?
Tomi định trả lời thì cảm thấy mình lại đang lớn lên, lớp vỏ lại trở lên chật chội. Và cậu lột xác lần thứ hai trong vong tuần. “Chán thật.” Cậu lẩm bẩm.
-    Loài dế của cậu trước khi lột xác thì ngủ lâu thế à? Mắt Lồi hỏi
-    Không.
-    Thế sao cậu ngủ
-    Khó nói lắm. Thật ra tớ cũng chẳng biết.
-    Ừm, mà cậu lột xác xong, sao cậu lớn lên nhiều thế. Ừm, mà trời tối rồi, tớ phải đi kiếm mồi đây.
Và cậu ta phóng đi mất.
Ba ngày tiếp theo, Tomi đồng hành cùng Mắt Lồi. Hai đứa tha hồ nói chuyện trên trời dưới biển, cười vui rả rích suốt ngày. Suốt ba ngày đó, Tomi không hề đói, nên cậu cũng không động gì đến viên cuối cùng. Buổi sáng ngày thứ tư, Mắt Lồi đến gặp Tomi để chào tạm biệt.
-    Tớ không đi cùng cậu được nữa. Đây là nhà tớ
-    Tớ hiểu. À mà chết, suốt mấy ngày mà tớ vẫn chưa hỏi cậu, đây là chỗ nào thế?
-    Sống đất ngầm Ma-ri-an. À mà cứ theo hướng cậu đi đó, chắc khoảng một ngày nữa sẽ tới quần đảo Ma-ri-an.
-    Quần đảo Ma-ri-an ? Là chỗ nào vậy?
-    Ừm, nó còn khá ít người và hoang vu. Nghe đồn còn có cướp biển nữa. Cậu nhớ cẩn thận. À, mà cho tớ xin cái lớp da cũ của cậu được không, để làm kỉ niệm.
-    Hả? Tất nhiên rồi. Tớ sẽ không bao giờ quên cậu đâu. Nhất định chúng ra còn gặp lại. Hi vọng thế!
-    Hi vọng thế !
“Hi vọng mong manh”. Chú tôm nghĩ thầm, nhưng chú lẳng lặng đưa tay vẫy chào Tomi, và nắm chặt lớp da cũ của Tomi: “Dù sao, một phần của cậu ấy vẫn ở lại với mình.”
       Cuộc chia tay với Mắt Lồi khiến Tomi buồn rầu suốt ngày hôm sau. Chiều ngày hôm đó, Tomi thấy một chiềc tàu đánh cá lớn của ngư dân ở phía xa. Có một người quăng sợi dây rất dài về phía cậu, ở đầu dây buộc một khối hình vuông, Tomi trông rất quen, “ Cái gì nhỉ? Hay…phải chăng là thuốc nổ?”. Trước kia, có một người từ xa đến đã dạy cho dân làng cách bắt cá này. Nhưng chẳng ai hưởng ứng, vì dân làng không muốn phá hoại môi trường. Thế thì những người kia đang định đánh bắt cá bằng thuốc nổ sao? Vậy là chỉ còn vài giây nữa, mọi sinh vật trong khu vực đo sẽ chết? Ngay lập tức, cậu vội kêu gào, báo động cho tất cả các sinh vật bên dưới. Nhưng có ích gì không? Thuốc nổ này  nổ trong một phạm vi rất rộng. Và bỗng nhiên “ Đùng!” Một tiếng nổ lớn làm lay chuyển đất trời. Mặt nước bắn tung lên. Một mảnh thuốc nổ văng về phía Tomi. Trong một phần mười giây, cậu lao vụt lên cao, cao nữa. Bên dưới, chiếc tủ lạnh nổ tung.” Vĩnh biệt mày, ân nhân của ta.” Tomi thì thầm. Sau bao ngày gắn bó, thấy chiếc tủ lạnh có một kết cục như vậy, cậu rất buồn, nhưng làm thế nào bây giờ? Cậu thở dài, quay nhìn hướng khác. Bỗng, cậu nhận ra, phía xa xa là một dải đất.” Quần đảo ma-ri-an sao ?” Cậu bắt đầu bay về phía đó. Cậu chợt nhận ra mình bay rất cao, cao hơn bất kì dế nào cậu từng thấy, và cậu cũng nhận thấy mình rất to lớn nữa, kể từ khi lột xác. “ Thật là lạ!”
       Một lúc sau, cậu đáp xuống một hòn đảo hoang vu. Nền đất rắn chắc đến độ cỏ không thể mọc. Sau chuyến bay, cậu mệt và đói. Xung quanh chẳng có một ngọn cỏ, cậu đành lôi viên cuối cùng trong túi ra. Và lại không nhìn-nín thở-không nếm, cậu tống nó vào bụng. Cơn buồn ngủ đến thật nhanh. Tomi thả mình xuống nền đấ, và chìm vào cõi mơ mộng. Nhiều tiếng sau, sự nhận thức đã lờ mờ trở lại với cậu. Lần này, cơn mộng mị đã không còn quá nặng nề, và sau một chút, cố gắng, cậu đã mở mắt ra được. Đang là buổi sáng, nắng mặt trời rực rỡ. Nhưng cậu không có thời gian quan tâm. Cơ thể cậu đã bắt đầu lớn lên. Và cậu lột xác, lần thứ ba trong tuần. Sau khi lột xác, kì lạ là cơ thể của cậu không yếu ớt như thường lệ, mà  rắn chắc vô cùng. Cậu thấy cơ thể mình lớn một cách khác thường, không chỉ thế, cậu còn thấy gì đó rất khác trong cơ thể mình. Nhưng cái gì khác thì cậu không giải thích được. Nhưng cậu mặc kệ và bắt đầu chuyến du hành vào trong đảo.
       Vào sâu bên trong, cỏ non mọc xanh mượt. Món yêu thích của Tomi mà lâu rồi cậu chưa được nếm. Cậu bèn ăn cho thỏa thích. Nhưng đang thưởng thức thì cậu nghe thấy tiếng ầm ĩ ở xa và bèn đi thám thính. Nơi đây rừng rậm um tùm, cây cỏ tốt tươi, và ở ngay kia có một hang đá. Những gì trông thấy làm cậu sững sờ. Một gã đàn ông hộ pháp vừa chửi rủa vừa xô đẩy một cậu bé đến cái hang. Câu bé vừa la hét vừa chống cự nhưng chẳng ích gì. Cậu bị quăng vào hang như một bao tải. Và gã hộ pháp kia vẫn còn một tảng đá ở bên,bít cả cửa hang. Tomi chờ cho gã kia đi khỏi mới lại gần xem xét. Quả là một tảng đá to, và nó bít kín cửa hang đến mức không còn chứa một chỗ hổng cho một con dế như cậu chui vào. Cậu cố thử đẩy tảng đá nhưng vô ích. Rồi, cậu nhìn thẳng vào tảng đá ước ao sao mình đi xuyên qua được. Một phần khác lạ nổi lên trong cậu. Trongg khoảnh khắc khi cậu ấn tay lên tảng đá, tay cậu bỗng lún xuống như ấn vào thạch. Hoảng hòn, cậu rút tay về. Rồi, như không cưỡng lại được, cậu từ từ ấn bàn tay vào đá, và khi bước thêm bước nữa, cậu đã ở trong đá, rồi bước thêm một chụt, cậu đã ở trong hang. Tomi ngạc nhiên hết sức,tim đập rộn lên. Có lẽ cậu đã thử lại lần nữa nếu không có một tiếng nói bỗng cất lên bên cạnh :
-    Chào cậu
Tomi giật bắn người, không tin vào tai mình. Cậu xoay người lại và thấy cậu bé kia đang nhìn mình chằm chằm.
-    Cậu đang nói chuyện với tớ hả ? Tomi hỏi.
-    Ừ.
-    Cậu hiểu tớ nói gì sao ?
-    Ừ
Càng lúc Tomi càng ngạc nhiên.
-    Cậu là ai ? Sao cậu lại nói chuyện được với tớ ? Và sao cậu lại ở đây ?
-    Tớ là Hải, người Việt Nam, con của một thuyền trưởng. Mấy hôm trước tớ cùng cô chú đi tàu đến Nhật thăm ông bà tớ thì bị cướp biển tấn công. Bọn chúng bắt tớ để đòi tiền chuộc của bố mẹ. Còn về việc tớ nói chuyện với cậu thì là vì tớ uống một viên thuốc kì lạ do ông tớ sáng chế, từ đấy tớ nói chuyện được với cái loài động vật. Mà cậu cũng phải kể chuyện của cậu đi chứ.
Tomi ngạc nhiên quá đỗi.cậu chớp mắt:
-    Tớ là Tomi Happy, hậu duệ đời thứ 18 của cụ tổ Dế Mèn phiêu lưu kí. Chuyện của tớ thì dài lắm…
Thế là Tomi bắt đầu kể cho cậu bé nghe, tất tần tật mọi thứ từ cuộc sống của cậu, cơn sóng thần, chiếc tủ lạnh kì lạ và cuộc du hành trên biển.
Cậu bé trầm ngâm :
-    Chắc chắn chiếc tủ lạnh cậu thấy là do ông tớ làm, đó là chiếc độc nhất vô nhị. Còn hai loại thuốc cậu đã uống chính là thuốc tàng hình và thuốc giúp cậu đi xuyên qua vạn vật, như vừa nãy cậu đi xuyên qua tảng đá đó. Uống hai loại thuốc này, không chỉ cậu mà cả những người hay vật mà cậu chạm vào cũng có thể có năng lực đó.
Tomi thấy ngạc nhiên quá đỗi. Những chuyện thế này cậu còn chẳng dám tưởng tượng ra huống chi xảy ra ngoài đời thực. Cậu nghĩ tới cậu bạn mới quen này, rồi cậu bỗng nảy ra một ý:
-    Này Hải, cậu muốn trốn khỏi đây không?
-    Tất nhiên là muốn.
-    Thế thì tớ có thể giúp cậu. Như cậu nói, khi chạm vào cậu tớ có thể khiến cậu tàng hình và đi xuyên qua vật thể. Cậu có thể trốn.
-    Nhưng cái đó khó lắm. Phải luyện tập cơ.
-    Thế thì tớ sẽ luyện tập. Nào, bắt đầu nhé.
Và Tomi quả thật đã hăng say luyện miệt mài. Như cổ nhân đã nói, gì nhỉ, à :” Không có việc gì con người không làm được.” Tuy Tomi là dế nhưng cũng chẳng can hệ gì.
Đến tối, Tomi đã có thể làm Hải tàng hình và đi xuyên qua tảng đá một cách dễ dàng. Hai cậu bàn kế hoạch chạy trốn. Tomi bảo:
-    Tớ đã hái cỏ làm lương thực. Cậu thì sao ?
-    Tí nữa đợi bọn cướp ăn uống rồi say rượu ngủ hết. Bọn mình sẽ cướp tàu chúng. Trên đó có lương thực rồi.
Đúng như dự tính, đám cướp sau khi chè chén no say đều lăn ra ngủ ngáy vang trời. Tomi và Hải tàng hình đi xuyên qua tảng đá ra ngoài. Cả hai lên tàu của bọn cướp dễ dàng. Tomi hỏi :
-    Cậu biết lái tàu chứ ?
-    Tất nhiên. Tớ là con trai thuyền trưởng mà. Cho tàu hạ thủy thôi.
Và khi chiếc tàu đã lênh đênh ngoài khơi, bọn cướp vẫn không hay biết gì.
        Sáng hôm sau, cả hai thức dậy trong tâm trạng vui vẻ cực kì. Tomi ngắm nhìn mặt biền mà lòng phơi phới. Bỗng, cậu nhận thấy nơi này trông quen quen vô cùng. Tại sao thì cậu không biết. Rồi cậu nhận ra cái gì trôi nổi trên mặt biển. Một chú tôm! Cậu nhảy ào xuống nước. Đúng là Mắt Lồi rồi! Nhưng sao cậu ta cứng ngắc, và lạnh nữa. Tomi mang cậu ta lên tàu.
-    Mắt Lồi đấy! Tomi nói.
Hải thả chú tôm vào chậu nước biển.
-    Xin lỗi, những cậu ấy chết rồi.
-    Hả? Cái gì? Không thể thế được.
Tomi bàng hoàng. Cậu nhớ như in những lúc chúng chơi đùa cùng nhau, tán chuyện cùng nhau. Tại sao?
-    Bình tĩnh. Bình tĩnh. Hải bảo – Cậu nói cậu có viên cải tử hoàn sinh mà. Cho cậu ấy uống đi.
“ Đúng rồi. Vẫn còn hi vọng !” Tomi vội ấn viên thuốc vào miệng chú tôm, hồi hộp. Quả thật, chỉ vài giây sao thuốc đã công hiệu, chú tôm bắt đầu giãy giãy chân, rồi mở được mắt. nhìn thấy Hải và Tomi, chú ngạc nhiên quá chừng. Nhưng cả một buổi sáng nói chuyện đã giải tỏa được nỗi ngạc nhiên của chú và của tất cả mọi người.
-    Sao cậu chết thế?
-    À, do đánh bắt cá bằng thuốc nổ. Tớ ghê tởm trò đó.
-    Tớ cũng thế! Có lần nó suýt giết chết tớ. Tomi nói.
Nhiều ngày rồi đêm dần qua, ba bạn trẻ không lúc nào ngớt nói chuyện, cười đùa. Còn chiếc tàu, với thuyền trưởng Hải, trang thiết bị tối tân và chưa đầy lương thực, lướt băng băng trên biển theo đúng lộ trình. Chẳng bao lâu, có một con tàu lớn được điều khiển bởi một cậu nhóc,một chú dế ,một chú tôm cập vào bến cảng Hải Phòng, một trong những cảng quan trọng của đất Việt. Đó là nơi Hải có thể tìm được bố mẹ, cũng là quê nội của Tomi, hậu duệ đời thứ 18 của dế mèn phiêu lưu kí. Giờ đây, tất cả đang đứng trên boong cùng nhau ngắm hoàng hôn trên biển. Đẹp quá ! Yên bình quá ! Tomi chỉ muốn mãi được như thế này. Cuộc sống bình yên, hòa bình,trên toàn thế giới. Không còn chiến tranh, khổ đau, nghèo đói. Bỗng Hải cất tiếng :
-    Tomi này. Cậu dũng mãnh như Naruto và có một tâm hồn trượng nghĩa y như các Samurai thời xưa.
Lời khen làm cho Tomi ngây ngất, vì cậu chàng mê nhất là Naruto và Samurai mà.


Họ và Tên : Nguyễn Thị Hà Anh
Lớp             : 8B1 Trường THCS Trần Phú, Hải Phòng
Địa Chỉ       : Số 59/2 Phường Đông Hải,Chợ Hàng, Lê Chân, Hải Phòng
Điện Thoại  : 0902 070 293 ( Của Mẹ )


Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]