Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Nguyễn Thị Hà Anh(P1)

Tomi ngồi run rẩy trên chiếc tủ lạnh, cố duỗi hai cánh tay đau nhừ, trên má còn đẫm nước. Đầu óc váng vất, vẫn còn quay cuồng vì cái sự bấy ngờ và dữ dội vừa xảy ra. Cậu đang nhớ tới cái giây phút kinh hoàng khi sóng thần ập tới. Cơn cuồng nộ của biển cả thật dữ dội, không có gì có thể ngă cản nó. Cơn sóng dữ quét sạch mọi thứ trên đường đi. Nó bẻ gãy những thân cây, nó quật tung những ngôi nhà và quăng mọi vật ra tứ phía như những món đồ chơi. Tomi cũng bị sóng cuốn đi. Theo bản năng, cậu vẫn có chạy, nhưng chạy đâu cho thoát! Chỉ sau một giây, cậu thấy có một lực rất mạnh đập vào mình và cậu bị đẩy đi, đẩy đi mãi. Nước ập vào mồm, vào mũi cậu, và mắt cậu cũng ngập toàn nước. Không khí! Hai lá phổi cậu cũng như bị ép chặt, nhức nhối. Phải có không khí! Cậu có đạp mạnh, cố ngoi lên, ngoi lên khỏi mặt nước mà cậu tưởng như không bao giờ có thể lên tới được. Và sung suớng làm sao khi cậu có thể chạm tay vào bầu không khí diệu kì. Cậu vươn đầu lên, nhổ nước ra khỏi miệng và vội hít sâu. Tuyệt vời sao! Không khí đã cho cậu thêm nguồn sinh lực. Nhưng hình như hành động đó khiến biển cả thêm giận dữ. Trong tích tắc cậu lại bị vùi dập dưới một cơn sóng khác, dữ dội hơn. Cậu có cảm giác như có hàng ngàn cây gậy đang quật, đang đập vào mình. Đau quá ! Bây giờ cả người cậu đang gồng lên để chống đỡ với cơn đau. Cậu cảm thấy như sự tra tấm ấy sẽ không bao giờ dứt. Đã cả tiếng rồi, hay là mấy tiếng ? Cậu biết mới chỉ mấy phút thôi. Nhưng sao lâu thế? Cùng với đó, là sự tắc nghẹn nơi cổ họng: lại hết không khí rồi! Lần này cậu lại  đạp, đạp thật mạnh để ngoi lên. Diều đó khiến nhịp tim cậu đập mạnh hơn và phổi thêm nhức nhối. Và may mắn đã mỉm cười với cậu khi một lần nữa cậu lại chạm được vào bầu không khí thiêng liêng. Nhưng lần này cậu mới hít được nửa hơi thì một cơn sóng khác đã chồm tới, ấn cậu trở lại với dòng nước. Nước xộc vào mũi, cậu bị sặc. Tomi chỉ muốn há miệng ra mà ho, chỉ muốn hít vào. Nhưng cậu quyết không để mất chút không khí quý giá ít ỏi. Nhiều cơn sóng khác cũng ập tới, vùi cậu sâu dưới nhiều lớp sóng. Không được, lượng không khí này chỉ đủ để cậu cầm cự vài giây. Nếu không ngoi lên được…Tomi lại cố đạp , cố ngoi lên, đạp thật mạnh. Hai lá phổi cậu như muốn nổ tung, tim đập dữ dội. Nhưng lần này tay cậu không thể tìm thấy bầu không khí thân yêu. Xung quanh chỉ có nước, nước và nước. Chỉ còn khoảng nửa mét nữa thôi, nhưng hình như cậu không lên nổi nữa. Sức ép lớn dần, hai lá phổi đau rát. Trong cơn tuyệt vọng cậu vùng vẫy chân tay, mong có thể bám vào thứ gì đó. Bất ngờ, tay cậu chạm phải một bờ kim loại chắc chắn. Cậu vội bám chặt lấy và bò lên. Cùng lúc, sức ép lên hai lá phổi cậu lên tới mức cực điểm. Không thể chống cự được nữa, cậu đành buông xuôi, và hít vào.
       Đầu óc vẫn còn xây xẩm, nhưng quan trọng là cậu đã lại được hít vào bầu không khí trong lành. Cậu thở dồn dập, khoan khoái và sung sướng. Sức ép đã giảm, nhưng tim cậu còn đập mạnh. Thật may mắn thay khi lúc cậu hít vào cũng là lúc đầu cậu nhô lên khỏi mặt nước. Chính tấm kim loại là điểm trụ để cậu chống lại sức cản của dòng nước mà ngoi lên, để có thể lại được hít thở. Nếu không có tấm kim loại đó, thì có thể cậu đã … Tomi không dám nghĩ tiếp. Cậu vuốt nước khỏi mặt, định thần lại và tiếp tục bò lên trên tấm kim loại. Và khi đã bò lên trên đỉnh, cậu phát hiện ra đây không phải là một tấm kim loại mà một khối kim loại, một khối kim loại nổi trên mặt nước. Cậu trèo lên khối kim loại và nhận ra đó là một chiếc tủ lạnh. Cậu không hiểu sao chiếc tủ lạnh lại có thể nổi nhưng thực tình cậu không quan tâm đến việc đó lắm. Cậu ước mơ nó cứ nổi mãi thế này. Giờ đây nó là hi vọng sống duy nhất của cậu. Nếu nó chìm, cậu không biết phải làm sao nữa.
       Đang nghĩ lơ mơ đến đó thì Tomi bỗng rung mình khi một cơn gió rét thổi qua. Cậu thở dài nhìn mặt nuớc mênh mông. Lạnh và mệt quá,còn cô đơn nữa!. Bỗng nhiên cậu giật mình khi nhớ ra một điều gì : “Đúng rồi, người thân và bạn bè mình ra sao? Cơn sóng đã cuốn họ đi đâu rồi? Liệu… liệu họ có còn…?” Tâm trí rối bời, cậu lo đến thắt ruột, có cảm thấy tưởng như có một hòn đá đang đè lên bụng. Cậu lo âu nhìn mặt nước, không thấy chút manh mối. Xung quanh cậu chỉ là những con sóng dồn dập. Nước xa vô bờ, nước ngút tầm mắt. “Mình đã ra biển rồi sao?” Nhưng đáp lại thông tin này chỉ là một sự dửng dưng. Cả lí trí và cảm xúc của cậu đều đã trì trệ, không còn đủ sắc sảo để nhận biết sự việc xung quanh. Chúng dường như đã đều bị tê dại trước những sức ép vừa rồi. Tomi không muốn nghĩ ngợi gì thêm nữa. Cậu nằm vật xuống, kiệt sức và thiếp đi.
       Một cơn gió mát lạnh thổi trên mặt Tomi làm cậu khoan khoái. Tomi định trở mình ngủ tiếp thì bỗng nhiên thắc mắc : “Mình ngủ được bao lâu rồi?” Nhăn mặt, cậu mở mắt ra và đụng trúng bầu trời cao rộng. Đầu óc ê ẩm, cậu cố kéo mình ngồi dậy và cố nhớ lại mọi chuyện. Buổi sáng hôm trước … “Mình đã ngủ cả một ngày một đêm rồi” Cậu tự nhủ, nhìn mặt nước biển mênh mông. Sóng dập dềnh nhịp nhàng, không còn dấu viết của cơn cuồng thủy hôm qua. “ Không ngờ chỉ một đêm mà mình đã trôi đi xa thế. Giờ ở giữa biển rồi, chẳng biết đường nào mà quay về nữa. Vậy thì đành tiến lên và trông vào vận may.”
       Cậu nghĩ bâng quơ một lúc nữa, bỗng thấy bụng sôi lên ùng ục. Một ngày một đêm rồi cậu đã ăn gì đâu. Chưa kể việc chống chọi với cơn cuồng thủy đã vắt kiệt sức cậu nữa. Tomi thở dài, lo âu đưa mắt nhìn sóng nước. Giữa biển khơi này thì lấy đâu ra cái ăn. “Hay là lấy rong tảo ăn nhỉ ?” Rồi lại chán nản. “Thôi dẹp sao mà lấy được nó lên”
       Cậu nhớ đến những bữa ăn ngon lành nơi quê nhà, với cỏ non ngọt lành và nước suối mát. Thoáng chút miệng đầy nước miếng và bụng réo lên ùng ục. Bỗng cậu nhìn cái tủ lành và nảy ra một ý “Khéo trong này có gì ăn được. Tủ lạnh là để đựng thức ăn…”
       Cậu nheo mắt nhìn cái tủ : “Hừm. Được rồi. Để xem nào.”
       Cho đến lúc này cậu mới nhìn kĩ cái khối sắt vô tri đã cứu mạng cậu. Nhưng vừa lướt mắt qua cậu đã thấy rõ ràng không bình thường. Cậu gào thảm thiết :
-    Trời đất ơi, tủ có cửa mở còn khó giờ thì tủ còn không có cửa nữa thì mở thế quái nào được? Muốn giết người hả ?
Quả thật cái tủ không có cửa. Nhìn vào trông nó y như một khối sắt đặc ruột. Mặc cho Tomi than vãn, nó cứ tỉnh bơ như thách thức.
       Bực mình, Tomi vung tay lên thật cao và giáng một nắm đấm thật mạnh xuống cái tủ. Đột nhiên cậu bị mất đà chúi mặt xuống. Nắm tay ấn vào cái tủ nhẹ như không.
       Ngạc nhiên, cậu từ từ ấn tay xuống cho đến khi chạm vào một nền sắt cứng rắn. Một tiếng “click” vang lên. Chiếc nút đã mở ra một cánh cửa ngầm ở … ngay dưới chân Tomi. Trước khi kịp nhận ra điều gì, Tomi đã bị mất đà rơi xuống. Cậu chỉ kịp kêu lên một tiếng trước khi bị cái hố nuốt chửng.
       Sau một giây định thần, cậu liền vội vàng xòe đôi cánh ra và đạp mạnh giữ thằng bằng lại trong không trung. May cho cậu ta, thiếu tí nữa là bị đập mặt vào tấm sắt rồi.
       “ Tám sắt? Ờ đúng rồi.” Tomi nheo mắt để nhìn tấm sắt kĩ hơn trong bóng tối. Hình như trên đấy có một cái nút.” Lại trò gì đây?” Nhưng Tomi mặc kệ . Cậu bay xuống và nhận vào cái nút. Ngay lập tức cậu rú lên thảm thiết và bay ngược lên với tốc độ của một quả tên lửa. Thì cái tấm sắt dở hơi đó đang… bay ra ngoài như cậu chứ sao? Tomi bay ra ngoài cái hố vừa kịp lúc tấm sắt nhô hẳn ra ngoài. Cậu khép cánh, lăn sang một bên, thở hồng hộc. Cậu đang quay nhìn tấm sắt vừa định ám sát trẻ em vị thành niên. Có một cánh tay bằng thép nâng tâm sắt đó và tấm sắt đang từ từ mở ra như một tờ giấy bị gấp nhiều lần. Khi đã mở ra hết , tấm sắt hiện nguyên hình là một cái bảng chỉ dẫn. Trên cái bảng đầy những chữ và cũng… đầy những nút luôn. Tomi tò mò bước tới gần đọc. Cái bảng thì rất lớn và chữ thì to gần bằng đầu của Tomi nhưng cuối cùng thì cậu ta cũng đọc được thế này “
         “Các siêu thực phẩm chứa năng lực siêu phàm (chưa qua thử nghiệm).”
       Phía dưới dòng chữ này là một loạt các tên các khả năng siêu nhiên được đánh số thứ tự. Phía dưới mỗi cái tên là một cái nút. Nào là “Vô hình   ,bay …” rồi “người lửa, điều khiển thời tiết”. Tóm lại con người nghĩ ra được bao nhiêu siêu năng lực thì ở đây có hết.
       Xem ra Tomi khá hào hứng mặc dù cậu chẳng hiểu cái gì cả. Vả lại bốn chữ “chưa qua thử nghiệm” khiến cậu nao núng. Cậu lẩm bẩm : “Vụ vừa nãy đã suýt chết rồi, giờ phải cẩn thận, không nghịch ngợm cái gì nữa mới được.”
       Tuy miệng nói vậy nhưng tay cậu đã ngứa ngáy nhấn vào nút “vô hình” và tiện tay nhấn luôn vào nút “đi xuyên qua vật thể”
       Chắc cậu sẽ còn nhấn thêm nhiều nút nữa nếu không bỗng nhiên phát hiện ra một dòng chữ nhỏ suýt nữa bỏ quên ở tít bên dưới vảng”.
                  “ Chú ý: Chỉ được nhấn hai nút/lần. Nếu không máy sẽ nổ”
       Hết hồn, cậu vội rụt tay lại. “Tý nữa thì …chết”
       Cái tủ lạnh kêu ro ro khi lại mở ra hai cánh cửa ngầm. Nhưng hình như có trục trặc gì đó, hai cánh cửa đều không mở ra hẳn, như có cái gì bị kẹt bên trong. Tomi lẩm bẩm: “Được rồi. Mày không ra được thì để tao vào vậy.”. Và cậu leo qua một cánh cửa và chui vào trong.
        Cậu rơi xuống một tấm sắt. Nhưng tấm sắt này chẳng có cái nút nào. Bình thường tấm sắt này thật phẳng nhưng nó có lẽ va chạm trong vụ sóng thần đã khiến nó bị méo ở một góc, tạo thành một cái lỗ để cho một người, à quên, một con dế chui lọt. Sao chứ? Dĩ nhiên là cậu ta chui luôn qua chẳng chút ngần ngừ. Và ngẩng đầu lên, cậu tròn xoe mắt khi thấy một hành lang rộng với trần cao. Cả tường, trần và sân đều bằng inox nên bóng của cậu in khắp mọi nơi. Ngó xung quanh, cậu thấy như có hàng chục Tomi đang nhìn lại. Cả một phút liền, cậu đứng như mọc rễ xuống đất. Tomi bèn đưa tay lên đập một cái rõ đau vào đầu cho đỡ choáng. “ Ai da!” Tomi kêu lên rõ ràng cậu chàng đã dùng lực hơi quá nhưng việc này đã khiến cậu định thần lại và khi sự thu hút của khung cảnh xung quanh đã giảm bớt thì cậu bắt đầu chú ý đến một tiếng động “ zè zè “ nho nhỏ. Tiếng động phát ra từ cuối hành lang. Thận trọng, cậu từ từ tiến tới và thấy một thứ như một cái ngăn kéo lớn được kéo ra nửa chừng, để lộ một khe hở phía trên. Tomi vội xòe cánh bay lên khe hở đó và nhòm vào bên trong. Cái ngăn kéo đấy đến tận miệng những viên gì tròn tròn, trong suốt trông như bi thủy tinh, nhưng lại xực lên cái mùi mà cậu không hề mong đợi chút nào – mùi cá sống. Hồi còn ở làng, cậu thường tới các bãi cảng. Ở đó phong cảnh rất đẹp, chỉ có điều luôn có mùi cá sống tanh tưởi của các con thuyền trở về từ những chuyến đánh bắt xa bờ. Tomi rất ghét mùi này, điều đó khỉến cậu ngày càng ít lui tới bãi cảng. Giờ đây đột nhiên cậu lại chúi mũi vào một khoang xực mùi chẳng dễ chịu gì, cậu lập tức bật ngửa ra sau, suýt thì ngã. Cậu nhăn mũi và hắt hơi. Nhưng cùng lúc đó, bụng cậu bỗng cồn lên, cơn đói bắt đầu dữ dội.  Đến lúc này cậu mới nhớ ra cậu vào tủ lạnh là để kiếm thức ăn. Nhưng “Thế này mà là thức ăn á?” –Tomi lẩm bẩm, một thứ đến dế còn phải buồn nôn thì người ăn thế quái nào được nhỉ? Cậu nhăn mặt nhìn mấy viên bi trong suốt đó, trong khi cái bụng ngày càng biểu tình dữ dội.
“Được rồi.” Cậu đành chiếu theo ý cái bụng, len lén đưa tay nhặt lấy mấy cái viên. Chúng dinh dính, dẻo dẻo như kẹo. Tomi cố nhịn thở để tránh mùi hôi tanh. Cậu vội đập cánh bay vụt ra ngoài.
      Tomi ngồi thở hổn hển trên cái tủ lạnh. Không khí trong lành bên ngoài phần nào đã xua bớt cái mùi khó chịu đó. Tuy nhiên, cậu vẫn phải nhăn mặt và bịt mũi. Rồi, cậu bỗng phát hiện ra, trên mặt tủ lúc này là hai cái hang thụt xuống. Ồ, phải rồi. Cái tủ lạnh đã mở ra hai cánh cửa ngầm, mà cậu mới chỉ đi thăm thú có một căn thôi. Tính tò mò lại trỗi dậy. Và không ngần ngừ, câu lao vụt qua cánh cửa số hai. Ở bên trong cánh cửa thứ hai, cậu cũng gặp một lộ trình y như vừa nãy. Cũng một hành lang toàn bằng inox, cũng một ngăn kéo mở hờ. Nhưng trong đó lại chứa những viên nho nhỏ màu xanh ngọc rất đẹp, có hình hạt lựu, và ơn trời, nó không bốc lên bất cứ thứ mùi kinh dị nào, tuy cái mùi của nó cũng không hấp dẫn Tomi cho lắm. Nó có cái mùi là lạ của cái thứ mà con người gọi là bơ. Cái thứ đó, bơ ấy, có vài lần Tomi đã thấy khi cậu lẻn vào trong căn nhà của con người, nhưng cậu không chú ý lắm. Cậu lấy một ít những viên xanh lục rất đẹp đó rồi bay thẳng ra ngoài.
       “Hấp!” Cậu hạ cánh bên ngoài cái tủ. Bỗng lại có tiếng dè dè nổi lên và hai cánh cửa ngầm đóng lại. Tomi ngồi xuống, xòe tay ngắm nghía những thứ mình vừa lấy được với một thái độ ờ, không khoan khoái lắm, vì cái mùi cá sống, nhưng khá tò mò. “Ôi!” Có lẽ cậu chàng đã thốt ra một câu cảm thán than đầy khoái cảm, nếu không phải cậu ta bỗng nhăn mặt và ôm lấy bụng. Thì ra cái bụng đã hết kiên nhẫn và đang biểu lộ sự giận dữ bằng một cơn đau quặn dữ dội. Tomi cố xoa xoa cái bụng để dịu cơn đau. “Được rồi” Cậu nghĩ “giờ chỉ còn có ba khả năng: Một là ăn mấy thứ này, hai là chết đói, hừm, một cái chết tàn khốc và bà là tự tử bằng cách nào đó nhẹ nhàng hơn để đỡ khỏi chết đói. Dù sao thì, lạy chúa, con còn trẻ mà, hãy cho con sống thêm chút nữa. “Thế thì ăn đi” – Cái bụng nói, lại sắp sửa những dấu hiệu của một cơn đau quặn khác. Tomi nhìn viên tròn trong suốt có mùi cá sống, ngần ngừ. “Thế lỡ là độc dược thì sao?” “ Mặc kệ nó!” Cái bụng gầm lên. Và gần như vô thức, cậu ấn cái viên hôi tanh đó vào mồm.
       Ngay lập tức, cậu gần như phun thẳng cái thứ đó ra, khi nhớ ra nó có mùi tanh thế nào. Nhưng rồi cậu nhận ra, khi vào trong miệng, nó chẳng còn mùi tanh nữa, mà lại là một hương vị khác. Cái khối dinh dính mềm mềm như kẹo ấy lúc này tự dưng lại rắn chắc lại, y như một hòn bi vậy. Và hương vị của nó? Giờ cái mùi hôi tanh đã hoàn toàn mất hẳn, thay thế bằng một hương vị khác lạ đang man mác tỏa ra, rồi đậm dần lên. “ Lạy chúa” Tomi phát hoảng. Cái vị béo ngậy đến phát ngấy xộc ngay vào cổ họng khiến các giác quan bấn loạn. “ Là thịt mỡ sao?”. Ôi,khổ thân cậu! Đúng vậy đấy Tomi ạ! Những thứ có mùi cá sống lại có vị của thịt mỡ. Còn tại sao lại như thế thì tôi cũng chịu chết thôi.
       Với sự nhạy bén của giác quan dế, cái vị đó như được nhân lên nhiều lần và khiến cậu muốn ói mửa. Nhưng cậu cố kiềm lại “Nếu lần đầu mà không làm được thì sẽ chẳng bảo giờ mình nuốt nổi nó nữa. Đến lúc đó thì lấy gì ăn đây ?” Thu hết sự cố gắng cậu nốt đánh ực cái viên giờ đây bỗng cứng như đá. Một cái nhói đau ở cổ họng. Cậu rùng mình, mồ hồi ướt đẫm lưng áo. Thốt nhiên một cơn mỏi mệt ùa tới nhanh chóng hút kiệt  sức lực và nhấn chìm tâm trí cậu dưới một đám mây mù. Mọi vật bỗng nhòa đi trước mắt và cậu nằm vật xuống.
       Tâm trí Tomi mơ màng trong cõi mộng . Cậu cảm thấy mình đã ngủ nhiều, nhiều lắm rồi. “ Phải dậy thôi chứ?” Nhưng cậu không làm được. Trí não nặng nề và trí tụê cứ trôi nổi triền miên mênh mang trong cõi vô thức, bị bủa vây và giam giữ trong một nơi trắng xóa  huyền ảo, như ở giữa những đám mây. Những đám mây kéo lên tâm trí cậu nặng nề thêm và chúng thì thầm 
“ Ngủ đi!” “Không được đâu nhưng cậu không chống cự lại được. Cậu rên lên và biết gì nữa.
       Cậu sẽ ngủ mãi mãi, ngủ triền miên như thế ? Những hình ảnh chập chờn trước mắt cậu. Cậu không thể nhìn và nhớ rõ chúng. Cậu gắng lấy lại tâm trí mình, cố thoát khỏi cơn mộng mị triền miên này. Nhưng những đám mây kia vẫn còn, lại một lần nữa cố nhấn chìm cậu. “Không được” cậu cố thoát ra. “Phải mở mắt ra!” Nhưng sao nó không cử động. Bỗng, một giọt gì mát lạnh rơi lên mí mắt Tomi. Lại thêm vài giọt nữa. Những giọt nước mát dần đẩy lùi sự mơ hồ và đang xua tan đi những đám mây. Tomi gắng chớp chớp mắt. Những giọt nước kia ngày một dày thêm và giờ đang rơi xối xả lên cả mặt và nguời cậu. Tomi mở mắt ra. “Ồ, mưa”. Cậu chống tay ngồi dậy, mắt hoa lên, đầu nhức như búa bổ, tuy nhiên dòng nước mát giúp cậu thấy dễ chịu hơn. Cậu đưa tay hứng nước mưa, uống cho đã. Rồi cứ thế ngồi đó, tay bó gối, để nuớc mưa rửa trôi hết những  mệt mỏi và lo toan, nỗi sợ hãi quá khứ vừa diễn ra, nỗi lo lắng về tương lại sắp đến. Cậu đưa mắt nhìn vào màn mưa, trong lòng bình thản và nhẹ nhõm.
       Đó chỉ là một cơn mưa nhỏ. Chỉ lát sau, trời tạnh dần. Và bình minh bắt đầu lên. Mặt trời như một khối trang sức quý giá khổng lồ, sáng chói và rực rỡ, đang dần ló ra trên biển. Huy hoàng và đường bệ,  nó lên cao hơn nữa, tỏa hào quang chói lòa, soi sáng cả trời và biển. Biển vàng rực, sóng sánh như vàng lỏng. Khung cảnh rạng rỡ và yên bình làm sao! Tomi ngắm mặt trời lên. Nắng ấm làm tâm hồn cậu sảng khoái và tươi phơi phới. Cậu mỉm cười.
       Tomi đứng dậy vắt quần áo cho khô. Cậu nhận ra mình vẫn đang cầm mấy viên kì lạ lấy được từ trong tủ lạnh. Cậu nhăn mặt khi nhớ lại mùi vị tởm lợm và giấc ngủ triền miên khi ăn viên hình tròn trong suốt. Còn hai viên, cậu nhét chặt nó vào túi quần và ngắm nghía những viên xanh hình hạt lựu. Dưới ánh nắng, nó long lánh như ngọc lục bảo. Bỗng nhiên, từ cổ họng cậu dấy lên một cảm giác khó tả. Không phải buồn nôn, cũng không phải đói, nhưng cậu chỉ muốn được nếm thử những viên xanh lục kia, như thể đó là điều cậu muốn làm nhất trên đời. Cổ họng cậu như một miếng nam châm, nó muốn hút lấy những viên hình hạt lựu đó. Và cậu làm sao có thể chống lại sức mạnh của từ trường? Cậu ấn năm viên vào miệng trước khi kịp suy nghĩ. “ Ôi,tiêu rồi !” Nhưng những viên đó đã kịp tan ra thành nước trước khi cậu có thể làm gì khác. Cậu rùng mình khi nhớ đến bữa ăn trước của cậu, nhưng lần này có vẻ khá tốt đẹp. Trái với vẻ ngoài rắn như đá, những viên đó đã tan ngay khi gặp nước bọt, và tỏa ra vụ bơ, đói với Tomi, đó là một vị nhạt nhẽo tầm thường, nhưng tất nhiên là nó ngon hơn nhiều so với mùi cá sống.
       Ăn xong, cậu ngồi bâng quơ, nhìn mặt biển, và bỗng nhiên cảm thấy trong người mình có gì khang khác. Hình như cậu ta cao hơn, râu mọc dài hơn, cả cánh cũng thế. Từng giây từng phút cậu thấy mình lớn hơn, lớn đến nỗi cái thân xác này trở nên quá chật, không thể chứa nổi cơ thể cậu nữa. Rồi một cảm giác ngứa ngáy lan khắp toàn thân. Cậu cảm thấy lớp da của mình đang dần bong ra. Đây là bước đầu tiên của sự lột xác. Thông thường, một dế sẽ thực hiện việc lột xác mỗi năm một lần, vào chính ngày sinh nhật của mình, để lột bỏ lớp da bên ngoài và lớn lên. Nhưng hôm nay không phải sinh nhật của cậu. Theo trí nhớ thì sinh nhật cậu khoảng hai tháng trước. Trừ khi…Cậu nhớ tới giấc ngủ dài của mình lúc nãy. Trừ khi cậu đã ngủ suốt mười tháng đến ngày sinh nhật của cậy năm sau. “ Nhưng không thế thế được. Một con dế không ăn không uống suốt mười tháng sao còn thở được chứ?”. Hốt hoảng, cậu đặt tay lên tim. Nó vẫn ở đấy, vẫn đang đập, đập mạnh là khác. Cậu vặn vẹo chui ra khỏi lớp da cũ, ngày càng cảm thấy mù tịt và chẳng hiểu ra sao cả. Cậu ngồi phịch xuống, mệt lử, bên cạnh lớp da cũ. Lớp da mới non nớt và bỏng rát. Lúc này cơ thể cậu rất yếu ớt, cậu đành ngồi chờ cho đến khi chân tay cứng cáp lại. Trong lúc đó, cậu nhìn chằm chằm vào cái tủ lạnh, tìm kiếm bằng chứng rằng không phải là cậu đã ngủ suốt mười tháng. “Một cái tủ sắt nếu ngâm nước biển mười tháng chắc phải có dấu vết.” Nhưng thật sự nó vẫn y nguyên như lần đầu cậu gặp nó, kể cả phần chìm trong nước cũng không có một vế han rỉ. Tuy vậy cậu chẳng yên tâm hơn chút nào.
      Buổi sáng dần qua đi. Nắng ban mai ấm áp đang nóng dần lên, tỉ lệ thuận với sự bỏng rát trên lớp da của cậu. Rồi trời chuyển sang trưa. Không một đám mây. Mặt trời thỏa sức thiêu đốt những gì nó muốn.  Chiếc tủ bằng kim loại nóng như rang khiên da Tomi lát như phải bỏng. Cậu lấy tấm da cũ choàng lên nguời làm áo khoác chống nóng nhưng cũng chẳng thấy khá hơn bao nhiêu. Cậu cảm thấy mình như một con dế bị rang trên chảo lửa. “ Cứ ngồi mãi ở đây thì mình thành món dế rang mất. Thử xuống nước xem có mát hơn không.” Nhưng vừa nhúng chân xuống nước cậu đã rụt lên ngay “ Khiếp, y như nước sôi.” Cậu đành phải ngồi lại trên cái tủ, càu nhàu: “Tủ lạnh gì mà nóng hơn cái bếp.” A, mắt Tomi sáng lên. Phải rồi,tủ lạnh thì bên trong sẽ lạnh,cậu nhớ lại chuyến viếng thăm cái tủ lạnh lần trước. Cậu vội vã tìm cái nút ấn lần trước. Tìm mãi chẳng thấy. Cái nóng nóng đốt cháy cả cơ thể và tâm trí cậu. Cậu chẳng thấy  cái gì ra cái gì cả. Lần mò một hồi, cậu cũng tìm ra cái nút. Cậu vội vã ấn mạnh nó. Với một tiếng click,cái nút mở ra một cánh cửa bên mặt tủ. Cậu biết mình phải chờ cho đến khi một tấm bảng chỉ dẫn nhô ra. Chờ có nửa phút thôi mà cậu thấy như nửa giờ. Cậu thấy hình như mình đang bị thiêu sống. Đến khi cái bảng chỉ dẫn mở ra được thì cậu ta đã sẵn sàng để ngất rồi. Mà có khi cậu ta ngất thật rồi đấy nếu không phải vì cậu quá mệt để chuyển tư thế, kể cả là tư thế đứng sang thế nằm. Cấu nhấn đại 2 cái nút trên bảng điều khiển mà không kịp nhìn. Lại đợi. Lại phải chịu đựng , cho tới khi cái tủ kêu zè zè khi mở 2 cánh cửa ẩn. Nhưng chỉ có một cửa mở hé, còn một cửa thì bị kẹt cứng, không nhúc nhích được. Hét một tiếng thở dài đầy quyết tâm, cậu dốc hết sức lực lê chân đến khe cửa và nhảy xuống.
       Cậu “tiếp đất” với một cú va chạm. Cánh vẫn còn yếu để có thể bay, cậu chỉ cố để không va vào chỗ hiểm. Rồi cậu cứ nằm luôn ra đấy mà rên rỉ. Cậu chẳng biết vào đây là tốt hơn hay xấu hơn nữa. Cứ y như là từ sa mạc Sahara bay vèo đến cực bắc vậy. Vừa nãy thấy nóng rang người mà giờ thì lạnh như nước đá. Làn da cậu phản ứng dữ dội bằng cơn đau rát, phổi cũng thấy đau và khó thở. Cậu đã trải lớp da cũ ra và nằm lên, nhưng vẫn còn thấy lạnh lắm. Cậu muốn ra khỏi nơi này. Tuy nhiên cậu khổng đủ sức để leo lên kia, cũng không đủ sức để chống chọi với cái nóng lần nữa. Suy đi nghĩ lại, cậu vẫn thấy ở dưới này tốt hơn. Thế là, cậu duỗi thửang chân tay và nhắm mắt. Nhưng cậu không ngủ. Cậu đau đến không ngủ được. Cậu chỉ nhắm mắt để xoa dịu cơn đau. Thế nhưng trong khi phải chống chọi với nỗi đau, cậu không lấy làm khó chịu. Không hiểu sao cậu lại tin rằng, cái lạnh lẽo nơi đây sẽ rèn nên cho câu một cơ thể rắn chắc như sắt thép, chân tay cứng cáp và dẻo dai. Rồi cậu nghĩ vẩn vơ đến các samurai thời xưa, những anh hùng kiếm khách mà cậu vô cùng hâm mộ. Và không hiểu sao, tự nhiên cậu có một cảm giác chắc chắn, rằng chính mình sắp tới cũng sẽ trở thành một samurai anh dũng.
       Tomi chẳng biết mình đã nằm đây bao lâu rồi. “Chắc cũng lâu rồi”  Tomi nghĩ. Da cậu đã dễ chịu hơn, khôngcòn bỏng rát nữa. Nhưng cậu vẫn thấy lạnh. Cậu mở mắt “ Chân tay mình vẫn chưa đủ cứng cáp, nhưng ít ra thì cử động cũng đỡ khó chịu. Có lẽ mình nên ngó ra ngoài một tí”. Cậu đưa mắt tìm khe hở của cánh cửa, và ngay lập tức ngồi bật dậy. Không còn khe hở nào nữa. Cánh cửa giờ đã bị bít kín hoàn toàn. “Không phải chứ!” Cậu lầm bầm. Cậu giương đôi cánh mới còn yếu ớt bay lên chập choạng đến tầm với được của cánh cửa phía trên. Cậu đẩy, cậu lay, cậu kéo, chẳng tác dụng gì. Bực mình, cậu đập, tay “ruỳnh ruỳnh” lên cánh cửa và nói với cái tủ lạnh : “Ê, mày chỉ là một cái tủ lạnh, mày không có quyền cầm tù tao chứ.” Nhưng cái tủ vẫn đơ như cây mơ, chẳng nói năng gì. Cậu thấy đập thể tay thì đau và đôi cánh yếu không thể bay lâu hơn. Cậu vội hạ cánh trước khi ngã phịch xuống. Cậu đáp đúng vào chỗ lớp da cũ. Điều này nhắc cậu nhớ…Cậu lấy mấy viên kì lạ vẫn trong túi bộ quần áo cũ và nhé nó vào trong bộ quần áo mới.” Được rồi. Nếu đã vào đây thì cũng nên tham quan một chút.” Cậu nghĩ và mạnh dạn bước chân vào hành lang toàn những tấm gương bằng inox.
       Cũng như lần trước, cậu bắt gặp một cái ngăn kéo lớn mở hờ. Nhưng lần này, trên ngăn kéo có ghi chữ :
                                          THUỐC CẢI TỬ HOÀN SINH
       Cái này làm cậu rất thích thú vì từ trước đến nay, cậu chưa nghe nói đến điều kì diệu nào như thế.” Có lẽ mình nên ăn thử một viên.” Nhưng có hai câu phía dưới dòng chữ làm cậu chú ý.
                                          “Người chết uống sẽ sống
                                            Ngưới sống uống sẽ chết “
       Tomi hết hồn. Nhưng hai câu đó cũng không làm giảm sự hứng thú của cậu với món thuốc hay ho này. “ Mình nên cầm theo vài viên cũng tốt.” Cậu bay lên chỗ khe hở của ngăn kéo. Nhưng ở đây không có vài viên để cho cậu lấy. Chỉ có một viên thúc lăn lóc nằm tận dưới đáy. Không sao, cậu len người vào khe hở bay xuống lấy viên thuốc. Cậu thấy đó là một cục bầy nhầy màu trắng, luôn rỉ ra thứ nước trơn nhầy như dầu. Và một hương vị ngọt ngào của mật ong tỏa ra từ đấy. Cậu thở dài lấy nó và lao ra ngoài. Cánh cửa kia vẫn đóng. Tomi bắt đầu thấy sốt ruột. “ Phải tìm cách mở nó ra nếu không mình sẽ mãi mãi bị nhốt ở đây mất.” cậu bay lên và xem xét cánh cửa. “ Bản lề quá rít, không thế đẩy. Nếu có ít dầu bôi trơn vào đấy thì tốt” Nhắc đến từ “dầu”, cậu cũng nhận ra tay mình cũng đang cầm một vật trơn như mỡ.” Phải rồi. Viên thuốc này nhớt chẳng khác gì dâu. Làm nó thay thế cũng tốt.” Tuy hơi tiếc cho viên thuốc nhưng cậu nhận định:” Mở cửa lúc này quan trọng nhất, mấy thứ khác tính sau”. Không ngại ngùng, cậu thực hiện y như đã định, và sau khi được bôi trơn, tình trạng cái cửa khá lên rất nhiều, và thêm một tin tốt nữa: viên thuốc chẳng hề mòn đi. Cho dù cậu đã chà xát nó khá mạnh nhưng kích thước của nó vẫn giữ nguyên. Cậu vui vẻ nhét nó vào túi quần, rồi dồn lực đẩy mạnh cánh cửa. Chân tay cậu chưa được cứng cáp lắm, hơn nữa đó là một cánh cửa lớn nên cậu phải vận động đến khá nhiều sức lực mới đấy được nó. Cuối cùng, cậu leo lên, mệt lử, mang theo lớp da cũ của mình. Cậu buộc nó vào cổ để làm một cái áo choàng. Dù sao, nó cũng từng là một phần cơ thể cậu, cậu không dễ gì vứt bỏ nó được.

Xem tiếp phần cuối!

Họ và Tên : Nguyễn Thị Hà Anh
Lớp             : 8B1 Trường THCS Trần Phú, Hải Phòng
Địa Chỉ       : Số 59/2 Phường Đông Hải,Chợ Hàng, Lê Chân, Hải Phòng
Điện Thoại  : 0902 070 293 ( Của Mẹ )



Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]