Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Lê Thu Anh

 … Nhanh hơn suy nghĩ và tốc độ của con người, sóng thần đã chồm tới đẩy tất cả tàu bè, nhà cửa, đồ đạc đuổi theo đoàn người đang chạy toán loạn. Có lẽ nhiều người trong số họ biết là chẳng kịp nữa rồi. Có chăng chỉ là bản năng và cơ may kỳ diệu mới thoát khỏi cơn cuồng thủy mà thôi. Và Tomi Happy – Chú dế bé nhỏ là một trong số cơ may đó, khi tình cờ bám vào được một chiếc tủ lạnh trôi ra biển. Lạ thay cái tủ lạnh không chìm mà cứ lênh đênh như thể một con thuyền không bến, chổ độc một hi vọng non nớt nhỏ nhoi…
   Đã một ngày rồi. Lúc nào nào Tomi cũng chực lả đi. Không thể kéo dài mãi như vậy, cậu sẽ chết mất. Nhưng giờ Tomi không còn tâm trí đâu mà nghĩ cách sống nữa. “ Không biết bố mẹ có sao không? Lần cuối cùng con nhìn thấy bố mẹ là lúc bố mẹ đang bay vào rừng tìm ngọn cây cao nhất. Con lạc bố mẹ rồi, con làm sao mà sống nổ?” Tomi Happy nghỉ rằng nếu tên mình là Tomi Sad thì đúng hơn. Những suy nghĩ tiêu cực cứ bủa vây lấy Tomi khiến cậu hoàn toàn tuyệt vọng…
   Bình minh. Những tia nắng ban mai soi rọi biển cả mênh mông Tomi từ từ mở mắt. Dường như nắng bình minh đang thắp lên cho cậu hị vong. Ông trời đã để cậu sống, nếu cậu tự tìm đến cái chết thì thật dại dột. Các bạn cá thấy Tomi đã tỉnh lại thì vui lắm, tíu tít hỏi :
-    Tomi Happy, cậu không sao chứ?
-    Tomi, cậu có đói không?
-    Cậu đừng lo, ngày nào chúng tớ cũng sẽ ở bên cậu, thật đấy!
   Tomi thấy ấm lòng. Và hai hôm nay, lần đầu tiên những suy nghĩ chết chóc không còn tồn tại trong đầu cậu nữa, nhẹ nhõm hẳn. “Biết ơn các bạn cá quá!” Tomi nghĩ vậy. Tomi muốn sống, nhưng cậu chưa bao giờ bị đói như thế này, đói sắp chết rồi, khi cậu muốn sống thì chưa chắc đã được sống. Tomi đang ngồi trên tủ lạnh, thế có nghĩa là cậu ngồi trên cả kho thực phẩm. Vậy mà không có cách nào lấy được những thức ăn trong cái kho mà mình chiếm giữ. Thật tức điên lên được.
   Dòng họ Dế vốn ăn chay nên Tomi không ăn thịt cá, cậu chỉ ăn cỏ thôi. Trong tủ lành chắc hẳn vẫn còn ít rau…Tomi đang mông lung suy nghĩ thì các bạn cá lại bơi đến:
-    Tomi ơi, báo cho cậu một tin mưng
-    Tin mừng gì vậy?
-    Ở gần đâu có một hòn đảo, nếu để cái tủ này tự trôi thì còn khuya mới tới, bọn tớ sẽ đẩy “thuyền”tủ lạnh giúp cậu.
-    Các bạn cá ơi, tớ thật không biết phải cảm ơn các bạn thế nào…
-    Đừng nói gì nữa cả Tomi, chúng tớ bắt đầu đây, cậu ngồi vững nhé.
   Thế là cả đàn cá cùng chung sức đẩy tủ lạnh đi băng băng. Gió biển lùa vào mặt Tomi Happy. Niềm vui đã trở lại với cậu chấm dứt chuỗi ngày buồn bã.
   Thoắt cái đã tới bờ. Tomi nhanh nhẹn nhảy lên bờ, vẫy tay tạm biệt các bạn cá tốt bụng. Cậu vừa đi được vài buocs thì một  quả chuối rụng “ bộp” trước mặt . Trời, nguy hiểm quá. Tomi ngước mặt lên thấy một bạn khỉ con đang vắt vẻo :
-    Hi,cu cậu Dế Mèn bé con, cơn gió nào đưa cậu tới đây?Chắc lại dỗi cha mẹ bỏ đi chứ gì? Hì hì hì, về nhà đi.
-    Quả chuối lúc nãy là do cậu ném đúng không? Suýt chết tớ rồi đấy!
   Vậy là Tomi nhanh chóng bắt quen với bạn khỉ con ấy, tên bạn ấy là Friendly. Đúng như tên gọi bạn ấy vừa thân thiện vừa vui tính. Sau khi nghe Tomi kể về thiên tai kinh khủng thì Friendly trầm ngâm hẳn. Tomi không biết khi Friendly có hiểu hết, hình dung ra hết những gì Tomi đã trải qua không, nhưng Tomi biết khỉ con ấy đang rất xót xa…
   Chiều hôm ấy, Friendly mò mẫm một lúc cuối cùng cũng đã mở được tủ lạnh. Tomi Happy và khỉ Friendly gọi các bạn cá đến để “ chia phần”. Tomi cho các bạn cá hết tất cả thịt trong tủ lạnh, còn tặng Friendy toàn bộ hoa quả. Friendly thì cứ tròn xoe mắt khi nghe Tomi nói cái tủ này ai cắm điện vào thì có thể làm ra đá lạnh.
   Tomi ở trên đảo hoang với khỉ ít lâu thì bắt đầu nghĩ đến chuyện về nhà. Ở đây rất tốt, Friendly lại cực kỳ thân thiện nhưng Tomi còn có cha mẹ ở quê hương. Vả lại khi về quê nhà rồi cậu vẫn có thể tìm cách tới đây thăm Friendly cơ mà.
   Ba buổi sáng liền, hôm nào Tomi cũng dậy sớm hái cỏ non đem phơi. Friendly tò mò hỏi:
-    Cậu ăn cỏ khô liệu có ngon không?
-    Không phải tớ ăn cỏ khô đâu,Friendly. Tớ đang làm lương khô sinh tố.
-    Lương khô sinh tố à? Cậu đừng đùa tớ! Cỏ khô thôi mà.
-    Ừm, không phải chỉ phơi cỏ đâu. Mẹ tớ dạy tờ đầy đủ hết các công đoạn để chế biến lương khô rồi. Này nhé, phơi cỏ 3 lần nắng mai, nghiền cỏ thành bột, lấy nhựa cỏ, trộn bột cỏ và nhựa cỏ vo viên lại. Nói thì dễ, làm thì mới thấy phúc tạp Friendly ạ.
-    Ồ!
-    Tớ sinh ra và lớn lên ở quê ngoại xứ Nhật Bản. Con người quê tớ có trình độ khoa học kĩ thuật phát triển rất cao.
-    À, vậy nên công nghệ của Dế Nhật Bả các cậu cũng phát triển.
-    Ừ, có thể nói như vậy, vì gần đèn thì rạng mà, bọn tớ học hỏi những phát minh của loài người rồi áp dụng cho cuộc sống của chính mình.
-    Ôi ôi, phức tạp quá, tớ thấy ăn chuối là sướng nhất, ngoài ra chả cần gì nữa.
   Cả Tomi và Friendly cùng cười ngả cười nghiêng.
   Một tuần sau, Tomi ra đi với “căn nhà di động” nổi trên mặt nước. Cậu ngậm ngùi tạm biệt Friendly và hẹn ngày gặp lại. Cậu hoàn toàn không biết từ giây phút này, chuyến phiêu lưu mới thực sự bắt đầu chứ không hè bình yên như trước…
   Ngày thứ nhât, ngày thứ hai…ngày thứ năm trôi qua yên ả. Ngoài việc nhớ nhà như thiêu đột ruột gan Tomi thì cậu không gặp phải bất trắc gì lớn. Cho tới ngày thứ sáu, cậu nhìn thấy ở phía chân trời có mây mù xám xám,trắng trắng đang tụ lại giống như một cơn lốc xoáy. Thế nhưng biển vẫn lặng,gió bình thường. Tomi chẳng mảy may nghi ngờ cái cột mây ở đằng kia.
   Đêm đó,có tiếng ù ù bên tai Tomi và cậu thấy nhà di động chòng chành dữ dội. Gió rất mạnh. Tomi đã đến gần cột xoáy lắm rồi. Tomi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy đến thì đã buh hút vào tâm cột xoáy. Hình ảnh căn nhà di dộng của cậu mất hút dần. Tomi đã bị hút vào lỗ hổng thời gian và không gian trên biển!
   Hình như Tomi ngất đã lâu. Khi cậu tỉnh dậy thì thấy hai khuôn mặt quen thuộc đang chăm chú quan sát cậu.
-    Thằng bé tỉnh rồi.
Tomi đang ở trong trạng thái ngạc nhiên đến hoang mang tột độ “
-    Hai người là… cụ Dế Mèn…cụDế Trũi? – Tomi lắp bắp.
-    Phải, cháu cũng biết ta à? Anh Dế Mèn, chúng ta nổi tiếng quá ! – Cụ Dế Trũi hình như là cụ Dế Trũi lên tiếng hóm hỉnh.
-    Cháu đang ở đâu đây, đây có phải là năm 2011 không ạ? Hay hai cụ là …hồn ma?! Hay cháu đang mơ nhỉ? À, hai cụ báo mộng cho cháu đúng không ạ? – Tomi hỏi dồn dập, cậu sợ mình không nói nhanh thì sẽ…tỉnh giấc nên chả chú ý gì mà hỏi cả những câu vô lễ !
-    Cháu bảo ai là hồn ma? Cháu bé, cháu mê sảng rồi, làm gì đã tới năm 2011?
Tomi đã bình tĩnh lại và biết chắc mình không nằm mơ. Cậu bình tâm suy nghĩ. Phải rồi, trước đây cậu từng nghe bố kể về lổ hổng thời gian và không gian trên biển. Lúc đó, cậu cứ cười khúc khích không tin. Bố nghiêm mặt:
-    Chuyện đó là có thật. Và sẽ là thảm hóa nếu lịch sử thay đổi.
Lẽ nào giờ đây Tomi đã lạc vào lỗ hổng ấy và tới đây thật. Tomi dè dặt hỏi”
-    Thưa ông, đây có phải là Việt Nam không ạ?
-    Cháu đã tỉnh táo lại rồi đấy. Cụ Dế Trũi vẫn còn đùa.
-    Trũi ơi, em đừng nói đùa nữa, thằng bé nàu không trều đua chúng ta đâu. – Cụ Dế Mèn chín chắn hơn nói.
-    Thưa ông, chuyện của cháu dài lắm, nhưng cháu cần phải trờ lại năm 2011.
   Ở miền quê nội tổ, Tomi cảm thấy vừa thân quen vừa lạ lẫm. Thân quen vì que cha gốc tổ của cậu ở đây, vì bố cậu đã sống ở đây. Lạ vì lần đầu tiên cậu xa nhà, xa thời đại công nghiệp của mình để quay lại quá khứ. Mọi người ở đây thương cậu chỉ có một thân một mình, ai cũng cưng câu. Cụ Dế Mèn còn dạy cậu điều hay lẽ phải.
   Một hôm, cụ Dế Mèn gọi Tomi đến và bảo :
-    Tomi này, ta thấy cháu có vẻ” công tử bột” quá. Cháu có muốn học võ không? Từ hôm nay ta sẽ dạy cho cháu.
Tomi reo lên:
-    Ông nói thật ư? Cháu sẽ được học võ ạ ?
Thế là ngày ngày cụ Dế Mèn dạy cho Tomi học võ để rèn luyện sức khỏe tự vệ cho mình, bảo vệ kẻ yếu như lời dạy của cụ tổ Dế Mèn. Các cụ Châu Chấu Voi ( gọi “cụ” thôi chứ họ trẻ lắm ai bảo Tomi từ tương lai 2011 lạc đến đây thì phải gọi là “ Cụ” thôi) còn dạy Tomi cách bay xa, nhảy giỏi thật cừ khôi. Thích nhất là cụ Dế Trũi dạy Tomi về y học, về những cách chữa bệnh thần kỳ. Thời gian này, Tomi đẫ lột xác cả về nghĩa đen lần nghĩa bóng. Tức là Tomi đã lớn bổng lên sau khi lột xác ba lần. Và đặc biệt là cậu từ một chú dế nhút nhát, yếu đuối như gà công nghiệp, cái gì cũng lơ mơ như bò đội nón, thì này cậu đã là một “ tráng sĩ” tự tin, dũng cảm.
  Một ngày kia, lỗ hổng thời gian và không gian lại đột ngột đem cậu đi như cái cách đã đem cậu đến đây khiến cậu còn chưa kịp  nói lời cảm ơn, lời tạm biệt với mọi người. Cậu rơi trong vòng xoáy mà cảm thấy lưư luyến tiếc nuối khôn nguôi. Tomi cảm thấy thời gian trôi qua chậm chạp. Í, mà đúng là chậm thật, cơn lốc xoáy là kỳ này lâu hơn lần trước nhiều, chắc nó sẽ đem Tomi đến tương lai.
   Quả đúng vậy, lần này Tomi lưu lạc đến chính ngôi làng cậu ở Nhật Bản. Nhưng mà không thể gọi là ngôi làng được nữa rồi. Tomi bang hoàng nhận ra nước biển dâng lên làm ngập toàn bộ nơi cậu sinh ra và lớn lên. Còn đâu những ngôi nhà gỗ đỏ, những thảm cỏ xanh? Còn đau những đồi đá thoải với suối nước nóng bắt nguồn từ núi đá vôi? Còn đâu những rừng cây Tuyết Tùng? Và còn đâu căn nhà yêu thương của cậu? Bất giác,Tomi thấy buồn ghê gớm. Chẳng lẽ đây lại là tương lai của làng mình hay sao?
   Tomi vỗ cánh bay đến những hòn đảo khác. Điều đáng mừng là những nơi không bị nước biển nhấn chìm thì đã phát triển đúng hướng. Đó là đời sống người dân giàu có hơn, kinh tế công nghiệp phát triển mà vẫn thân thiện với môi trường: Không còn những nhà máy xả khói, nhà máy hạt nhân cũng chẳng còn. Thay vào đó, cây trồng  hoàn toàn sạch và vô cùng tự nhiên, nhà nhà dùng năng lượng mặt trời và năng lượng từ Hidro. Dẫu sao đó cũng là tương lai đep.
   Tomi thong thả dạo bước trên đường thì gặp một chị Dế MÈn đang nằm ngất ven đường. Nhớ lại những gì cụ Dế Trũi đã dạy, Tomi Happy đem áp dụng và đã làm cho chị ấy tỉnh lại, hơn nmữa lại khỏi bệnh ”hay ngất” hoàn toàn. Chị ấy vui lắm, nhất định đòi đưa Tomi Happy về gặp cha mình bằng được.
   Cha chị ấy là một giáo sư khoa học. Ông rất biết ơn Tomi chưa khỏi bệnh cho con gái ông. Nghe Tomi nói từ năm 2011 đến ông giáo sư bảo”
-    Tomi này, ta mới chế tao ra được cỗ máy vượt thời gian và không gian. Về lí thuyết thì chắc là đúng, nhưng ta chưa thử nghiệm lần nào…
Tomi nghĩ :”Nếu lựa chọn ở lại đây vĩnh viễn hay thử một cơ hội về với đúng thời đại của mình.thì tại sao mình không thử?”
   Vậy là Tomi ngồi vào buồng điều khiển của cỗ máy, vừa háo hức lại vừa run run. Nhưng “dù trong tình huống nào cũng không thể chùn lòng”- Lời cụ Dế Mèn cụ tổ của Tomi cứ văng vẳng bên tai động viên Tomi, cậu khởi động máy.
   Không gian xung quanh thay đổi vùn vụt, chỉ vài giây sau, cậu thấy mình không còn ngồi trong buồng điều khiển nữa, mà đang ngồi ở căn nhà di động. Chán thật ,Tomi Happy đã ra lệnh cho máy  đưa cậu về trước cơn sóng thần xảy ra cơ mà. Nhưng có thể không hẳn là cỗ máy trục trặc. Bố Tomi đã bảo là “sẽ là thảm họa nếu lịch sử thay đổi”. Có khi cái máy khôn ngoan đoán được “mưu đồ” của Tomi là báo cho mọi người kịp chạy sóng thần nên nó đưa Tomi về đây. Tomi Happy chợt nhận ra bài học: Quá khứ thì không thể thay đổi dù cho thời gian không đi đúng chiều của nó, cái mà bạn có thể làm là cố gắng để tương lai tốt đẹp hơn mà thôi.
   Thế là Tomi vẫn lang thang vô định giữa Thái Bình Dương. Mọi chuyện xảy ra cứ như một giấc mơ, nhưng Tomi biết là cậu không hề mơ. Vì cậu đang mân mê trong tay món quà của giáo sư Dế : Một cái mang cá nhân tạo giúp cậu có thể sống được dưới nước. “Ông giáo sư thật thâm thúy, biết lo xa” – Tomi thầm nghĩ.
   “À, có mang cá nhân tạo này, sao mình lại không sử dụng?” – Nghĩ vậy nên Tomi ngậm nó nhảy tùm xuống biển.
   “Sao mình ngốc thế không biết?” – Vừa đặt chân xuống đáy biển Tomi đã phát hiện ra sự nôn nóng sẽ làm hỏng chuyện như thế nào. Nhảy xuống biển mà không có sự chuẩn bị gì ( ngoài cái mang nhân tạo làm “ bùa hộ mệnh”) thì chẳng khác nào tự sát. Bây giờ Tomi Happy không có cỏ ngon để ăn (thậm chí lương khô sinh tố cũng không mang theo) chả nhẽ lại ăn rong à? Tomi không quen ăn rong biển. Vả lại bây giờ cậu không có cách nào lên mặt biển được, nếu cứ đi bộ dưới đáy biển tới chỗ nước sau tối om thì làm thế nào ? Tomi Happy ngồi gục xuống ân hận. Cậu đưa mắt nhìn xung quanh, phát hiện ra một chú cá heo bị thương.
   Những gì cụ Dế Trũi truyền cho Tomi Happy thật có ích, vì cậu lại vừa cứu được một bệnh nhân nữa. Cá heo khi lành bệnh thì nhanh nhẹn dạu cho TOmi Happy cách bơi dưới biển. Trước khi đưa Tomi Happy lên bờ, cá heo còn tự tay làm cho cậu một bộ áo giáp toàn gai giống như da cá nóc. “ Tomi mà mặc bộ áo này vào thì cá mập cũng chẳng ăn thịt cậu đâu” – Cá heo vui vẻ.
   Chia tay với cắ heo một thời gian thì Tomi thấy hiện ra trước mặt một hòn đảo, lần này không phải đảo hoàng mà là đảo có người hẳn hoi. Sắp tới đảo thì Tomi gặp tai nạn : một vụ nổ làm nhà di động của Tomi vỡ tan tành. Tomi thật may là đã kịp thoát chết, cậu nhảy xuống biển bơi lội như cá. Bọn sao biển thấy thế thì đang hỏi nhau xem Tomi có phải là … dế không? Có bọn còn bảo Tomi là.. loài cá lạ chứ!
   Bọn cá ngựa thì phục Tomi Happy sát đất vì “hiên ngang” bơi qua bơi lại trước lũ cá mập.Cá mập tất nhiên chẳng muốn ăn phải “cục gai”Tomi Happy nên bỏ đi. Nhiều bạn cá lại bị thương nằm dưới đáy biển thì coi Tomi như… anh hùng! Tomi tới gần gỏi thăm :
-    Các bạn bị thương rồi, có phải do vụ nổ không?
-    Đúng vậy, loài người dùng thuốc nổ để đánh bắt cá đó. – Một bạn cá thều thào lên tiếng.
-    Sao dã man quá vậy? – Tomo tỏ vẻ bất bình,căm phẫn.
-    Chúng tôi bị thương hôm nay thì ngày mai cũng sẽ chết thôi. Haizzz…
Tomi nói, đầy tự tin :
-    Không các bạn cá ơi, các bạn không chết đâu.
Đàn cá nhìn Tomi như vật thể lại. Thế là Tomi lại có dịp” ra tay” chữa bệnh. Cả đàn cứ cảm ơn rối rít.
Tomi bơi được tới đảo. Bấy giờ đã là chiều muộn. Tomi chưa kịp đào hàng để ở, cậu ngồi tạm trên bờ biển. Lắng nghe tiếng sóng vỗ dạt dào. Tomi Happy lặng yên ngồi đó và ngẫm nghĩ:”Thiên tai gây ra cho muôn loài là điều không thể tránh, nhưng con người thấy thiên tai tự nhiên còn chưa đủ nhiều hay sao mà còn tự gây ra những “thiên tai nhân tạo” :mưa axit nhiều hơn, nước biển dâng nhấn chìm nhiều diện tích đất liền trong nay mai thôi…?
Tại sao con người lại ích kỷ như vậy. Chỉ nghĩ đến lơi ích ngắn hạn của mình mà chẳng them quan tâm đến cuộc sống dài lâu của cộng đồng cư dân sinh vật khác cùng sống trên Trái Đất?”
   Hồi Tomi còn ở quê ngoại Nhật Bản, Tomi thấy con người ở đó giáo dục nhân dân rất kỹ về việc bảo vệ môi trường, tại sao con người nơi khác không thế nhỉ? Tomi còn nhớ hổi ở quê, cậu thường nghe tin tức về chiến tranh ở Trung Đông, bạo động ở Bác Phi, khủng bố ở Bắc Âu…khiến cho họ hàng dế ở đó không sống nổi, ở đó chỉ có khỏi lửa của hung tàn. Tomi không hiểu con người, không hiểu một chút gì cả. Cậu thấy buồn thay cho nhân loại, nỗi buồn lớn lao ấy hòa chung với nỗi buồn bé nhỏ của riêng bản thân cậu: nhớ nhà, nhớ bố mẹ, nhớ bạn bè…
   Tiếng khỉ rên cắt ngang mạch suy nghĩ của Tomi Happy. Như có linh cảm, cậu tới gần căn nhà kho gần biển. Một chú khỉ con bị nhốt trong lồng sắt…”Friendly! Friendly” – Tomi reo lên. Nhưng cậu nhanh chóng nhận ra Friendly đang ốm, màu bạn khỉ ấy bị nhốt thế kia thì…
   Tomi Happy cuống quýt tìm những vật nhọn nhọn để cố gắng mở khóa. Nhưng vô ích, Friendly cứ rên nhè nhẹ và thều thào:
-    Tomi, Tomi Happy… Phải cậu… không đấy ?
Tomi lo lắng nhảy vào lồng, lồng vừa chật vừa ẩm mốc.
-    Friendly, cậu ôm nặng,tớ phải kiếm cỏ thuốc chữa bệnh cho cậu.
Cậu chịu khó ở đây nhé. À mà khoan, nhỡ trong lúc tớ đi, người ta mang cậu đến nơi khác thì sao?
-    Vậy để tôi trông dùm cho. – Một cô mèo từ đâu nhảy đến điệu đàng.
-    Cảm ơn bạn, vậy phiền bạn… - Tomi hơi nghi ngờ cô mèo đỏng đạnh này nhưng chắc cô ấy chẳng làm hại bạn Friendly đâu, Mèo thì làm sao phải hại khỉ chứ.
-    Tên tôi là Lovely, đừng gọi tôi bằng cái tên Mimi xấu xí mà cô chủ gọi tôi nhé.
-    Cảm ơn Lovely!
-    Đừng cảm ơn nhiều thế, tôi ngại… - Mèo bẽn lẽn nhưng Tomi thấy thật buồn cười. Có vẻ như Lovely là người tốt.
Tomi Happy kiếm được dược thảo về thì đêm đã khuya, trăng lên cao ngả ánh sáng dìu dịu. Mèo lovely đang ngồi “ canh” cái lồng của Friendly hải mắt mở thao láo. Lẽ ra đêm trăng đẹp như vậy Tomi cũng có thể hòa ca cùng các bạn dể ở đây, nhưng lúc này cậu còn phải bận rộn cho bạn khỉ Friendly của mình nhai thuốc. Friendly khó nhọc ngồi dậy.
-    Tớ…không quen…nhai cỏ. Tớ…muốn…ăn…ăn…chuối cơ.
-    Tới biết, tớ biết, chịu khó một chút Friendly.
Trong tâm trí Tomi Happy thoáng hiện lên cảnh mình ăn rong biển,cậu mỉm cười.
-    Chuối hả? Tớ có đấy – Lovely lên tiếng, cô nàng thật “thực tế” – Tớ biết một vườn chuối trong căn nhà bỏ hoang cuối xóm í.
-    Vậy,vậy câu… có thể hái vài quả mang về cho Friendly được không? – Tomi hỏi
-    Không! – Mèo lạnh lung.
-    Thế mà tớ cứ tưởng rằng Lovely là mèo tốt. – Tomi cố khích.
-    Thì tờ vốn là mèo tốt, nên tớ không hái chuối cho Friendly đâu,tớ sẽ mở khóa cho cậu ta tự đến đó ăn – Mèo chậm rãi nói.
Tomi ngạc nhiên :
-    Cậu có thể mở khóa lồng?
-    Tất nhiên! – Mèo Lovely vẫn bình thản.
-    Sao cậu không nói sớm? – Tomi gào lên phấn khích.
-    Có ai hỏi tớ đâu?! – Lovely tỉnh bơ.
Thế là ba người bạn dắt nhau đến vườn chuối. Nửa đêm, Friendly đã khỏe lại. Cũng may mà Lovely có “ tài lẻ” dùng que sắt chọc chọc ngoáy ngoáy một hồi thì ổ khóa bật ra nên mới đưa được Friendly tới vườn chuối. Ăn chán chê thì khỉ Friendly như thể … hồi sinh!
   Thời gian không còn nhiều nữa. Nếu đến sáng, con người thức dậy thấy xổng mất Friendly thì họ sẽ sớm bắt lại thôi. Trong một phút nóng vội,Tomi Happy đã hấp tấp bảo Friendly đóng bè chuối ra biển. Cả Tomi và Friendly đều bỏ ngoài tai lời khuyên của Lovely:” Các bạn đừng ra biển, các bạn không thể sống nổi đâu, hãy nghe tôi, tạm nấp đi…”. Lúc ấy Tomi Happy chưa hiểu hết những gì mà nàng mèo khôn ngoan Lovely đã khuyên. Cậu nhất quyết đưa Friendly thoát khỏi nơi này:
-    Lovely, tớ biết cậu là mèo tốt, nên cậu đừng cản bọn tớ.
Leo lên bè, Tomi Happy và Friendly hăm hở lắm, không chú ý tới vẻ mặt lo lắng của  mèo Lovely
   Ánh nắng chói chang đánh thức Tomi Happy dậy, đêm qua thật là mệt quá. Cậu nhổm dậy, dụi mắt :
-    Friendly, sáng rồi. Giờ cậu kể chi tiết cho tớ sao mà cậu bị bắt tới đảo đó đi.
Không tiếng đáp trả, chú khỉ này, ngủ dai thế. Tomi Happy quay sang, hoảng hốt thấy Friendly đã biến mất! Cậu ta ở đâu giữa biển khơi bao la này? Có lẽ Friendly đã rơi xuống biển, cậu ta lúc ngủ thường lăn bên nọ bên kia mà…Tomi gào khản giọng: “Friendly! Friendly! Cậu ở đâu? “dù biết chắc không có câu trả lời. Tomi luýnh quýnh lấy mang cá nhân tạo từ ba lô ra rồi nảy xuống biển.
   Một ngày rồi Tomi bơi dưới biển tìm bạn đã rất lâu mà không thấy Tomi buồn bã leo lên bè. Cậu trách mình quá sơ ý.Cậu trách mình không nghe lời Lovely, cứ cố kéo Friendly vào cuộc phiêu lưu quá, quá mạo hiểm này. Sao Tomi Happy lại ích kỷ thế, ngu ngốc thế; Tomi tự trách bản thân mãi ,cậu nghĩ là cậu biết bơi, còn Friendly không biết bơi vậy mà hai người cùng ra biển thì khác nào cậu giết Friendly. Tomi dằn vặt,ân hận. Đó sẽ là một kỷ niểm buồn không thể nào phai, bài học quá đắt giá cho Tomi…
   Thời gian trôi qua, Tomi cũng không nhớ là đã bao nhiêu ngày tháng nữa. Thi thoảng cậu dạt vào đảo làm lương khô sinh tố, lấy nước uống rồi lại đi. Cậu cũng không biết mình đi đâu. Cái chết của Friendly làm cậu mất phương hướng và đổ gục.
   Thế rổi trước mắt cậu hiện ra đất liền Tomi Happy đã về tới đất liền. Những đặc điểm của vùng đất này làm cậu nhanh chóng nhanạ ra đó chính là cố hương Việt Nam của cậu. Nơi cậu đến là một bãi biển vắng vẻ vùng Quảng Ninh. Việt Nam hiện tại khác với Việt Nam quá khứ( nơi mà Tomi Happy gặp cụ Dế Mèn) nhiều, nhiều quá. Hình như là thay đổi theo chiều hướng .. tiêu cực! Tomi Happy có cảm giác mình đang ở bãi rác! Đập vào mắt cậu là cảnh bãi biển bẩn thỉu, rác vứt bừa bãi. Những bãi than vùng mỏ khai thác quá nhiều, sau khi lấy hết vàng đen thì để trơ lại một cảnh hoang tàn. Tomi ngồi trên mỏm đá như ngày nào ở quê ngoại, cái này định mệnh có cơn sóng( tử) thần. Trong ánh hoàng hôn rực đỏ,mặt trời lặn ngang chừng, những áng mây màu cam màu hồng ấm áp, những làn gió biển nhè nhẹ thổi xoa dịu tâm hồn chông chênh của Tomi, cậu ngồi đó bâng khuâng ôn lại những gì đẫ xảy ra. Chợt cậu nhìn thấy một tốp thiếu niên tay cầm kẹp, tay xách giỏ. Tomi Happy thầm nghĩ :” Mấy người này chắc hẳn là đi bắt còng về chơi, còn bé thế kia mà đã phá hoại môi trường:
   Nhưng không, tốp thiếu niên đó đang nhặt rác dọn sạch bãi biển. Tomi thực sụ xúc động. Cậu đã vơ đũa cả nắm khi nghĩ về con người. Cậu cũng nhận ra trước đây mình chỉ biết phê phán nhân loại. Trong khi bản thân cậu trước đây cũng chỉ biết có ăn và chơi bời. Đã đến lúc cậu phải thay đổi rồi.
   Vừa lúc đó, một bạn chim bồ câu đen đến cho Tomi một lá thư. Thư của… Friendly! Tomi Happy khong tin vào mắt mình . Như vậy là Friendly chưa chết! Tomi hạnh phúc reo lên. Tomi lập cập mở thư:
   “Tomi thân, có phải cậu đang rất lo cho tớ không? Đừng lo, bây giờ tớ rất khỏe. Cái hôm bọn mình ra biển ấy, không ngờ tớ bị rơi xuống biển. May sao cá heo Tanic cứu tớ. Cậu biết vì sao không? Cô mèo Lovely đoán trước được chuyện này nên nhờ cá heo Tanic bơi theo “ yểm trợ” đấy. Cô nàng đúng là lắm chiêu. Tớ vừa rơi xuống biển thì Tanic cõng được tớ liền đưa tớ về chỗ cũ. Lovely bàn với tớ đưa tớ về Việt Nam. Cô nàng dụ tớ ở Việt Nam có rất nhiều chuối nên tớ đồng ý liền. Bây giờ tớ đang sống ở vường quốc gia Tam Đảo – Vĩnh Phúc – Việt Nam. Nếu có cơ hội, cậu đến thắm tớ nhé.
   Tái bút : Mãi đến bây giờ tớ mới viết thư cho cậu vì hôm qua Lovely mới mách cho tớ cách viết thư. Cô nàng này lúc nào cũng đủng đỉnh.
                                                                                Friendly
   Gấp lá thư cất cẩn thận trong ba lô, Tomi Happy thấy vui khôn tả. Trong đầu cậu bây giờ đang đầy ắp những dự định mới, những hành trình mới (lần này sẽ đi bộ cho an toàn như cách làm thônh mình của Lovely) những việc tốt mới… Trước kia, cụ Dế Mèn khuyên muôn loài đoàn kết, đều là an em, sau này Tomi Happy sẽ noi gương cụ tổ. Cậu cũng sẽ làm một việc vĩ đại : Tuyên truyền để bảo vệ môi trường,bảo vệ động vật hoang dã.
   Còn bây giờ cậu phải chuẩn bị cho chuyến đi mới đây, thăm Friendly này, thăm mèo Lovely này, thằm bầy cá này, cuối cùng về quê ngoại thăm bố mẹ, bạn bè… ở đó nữa. Cậu có bao nhiêu chuyện để kể đây này.


Họ và Tên : Lê Thu Anh
Lớp 9B Trường THCS Lý Tự Trọng – Bình Xuyên – Vĩnh Phúc
Địa Chỉ : Khu Chợ Bánh – Thị Trấn Hương Canh– Bình Xuyên – Vĩnh Phúc
Số ĐT    : 0211 3597 954
                 0169 6732 388



Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]