Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thị - Nguyễn Đan Thi

Tôi là dế Tomi Happy. Từ khi sinh ra, tôi đã tá túc bên ngoại – là dòng họ Rike rất lớn trong một ngôi làng tận đất nước mặt trời mọc.  Đó là nơi rất đẹp và bình yên, nằm trên hòn đảo có tên của một loài cây - Sugi (cây Tuyết Tùng). Phía sau những ngôi nhà làm bằng gỗ đỏ là cánh đồng cỏ xanh mướt, nơi cư ngụ của họ hàng nhà dế, cũng là công viên nô đùa của loài thỏ mắt xanh sống trong hang núi gần đó. Xa hơn về phía biển là những đồi đá thoải với dòng suối nước nóng chảy ra từ khe núi đá vôi. Xen lẫn các dãy núi là những mảng rừng cây Tuyết Tùng thân to. Có cây lớn tới mức hàng chục người ôm mới xuể. Vào sâu trong rừng, càng thấy tĩnh lặng ghê hồn bởi hơi nước nóng theo con suối bốc lên và lan tỏa trên những tầng lá khiến cảnh vật trở nên huyền ảo như những bức tranh thủy mặc. Người dân trên đảo có vẻ trầm tính nhưng hiền lành, thân thiện và rất chịu khó. Họ sống chủ yếu bằng nghề đánh cá. Một số gia đình  đã tận dụng địa thế để khai thác dịch vụ cho thuê phòng nghỉ kết hợp tắm suối nước nóng. Cứ độ xuân về, khách thập phương lại kéo đến thưởng ngoạn và khám phá cuộc sống đầy huyền bí nơi này. 
Sự yên bình kéo dài, cho đến một hôm tôi đang ngồi trên bờ đá xem một họa sỹ từ nơi khác đến vẽ tranh cảnh nơi đây, thì phát hiện nước biển rút rất nhanh ra xa bờ để lộ nhiều mỏm đá dọc bờ biển mà chưa bao giờ cậu thấy được. Từng hồi còi từ đâu vọng về khiến cậu nhìn dáo dác. Kia rồi phía xa bờ, cứ như biển vươn vai đứng dậy sau một giấc ngủ dài. Trước cảnh tượng lạ lùng này, tôi liền nhảy lên mép tranh ric.. ric.. liền mấy tiếng báo cho Họa sỹ đang say sưa với tác phẩm của mình mà không để ý điều gì đang xảy đến. Chú Họa sỹ vội vàng quay đầu bút định đẩy con dế bé nhỏ là tôi ra, vì sợ nó làm dây mầu bức tranh còn chưa khô. Tôi đã nhảy và bay ra hướng biển khiến họa sỹ lúc này mới như bất chợt tỉnh giấc với tiếng còi báo động dồn dập. Họa sỹ vội vàng đứng phắt dậy và nhìn ra biển. Ngay lập tức, chú âý như sững lại, mắt trợn tròn, miệng há hốc ra .
Chú chỉ kịp nói: “Tsunami” ! Tôi cũng ngạc nhiên không kém. Chỉ biết có cái gì đó rất nguy hiểm đang tới. Rồi tôi lao theo Họa sỹ. Cả hai vừa chạy về phía làng vừa la lên “Tsunami”. Trong khi đó cả làng đang cuống cuồng chạy và chạy. Chẳng ai kịp mang theo cái gì, cứ thế thục mạng hướng về phía rừng .
… Nhanh hơn suy nghĩ và tốc độ con người, sóng thần đã chồm tới đẩy tất cả tàu bè, nhà cửa, đồ đạc đuổi theo đoàn người đang chạy tán loạn. Có lẽ nhiều người trong số họ biết là chẳng kịp nữa rồi. Có chăng chỉ là bản năng và cơ may kỳ diệu mới thoát khỏi cơn cuồng thủy mà thôi. Và tôi -chú dế bé nhỏ là một trong số cơ may đó, khi tình cờ tôi bám vào được một chiếc tủ lạnh, trôi ra biển. Lạ thay, cái tủ lạnh không chìm mà cứ lênh đênh như thể một con thuyền không bến, chở độc một hy vọng non nớt nhỏ nhoi.



Phần viết tiếp theo:

Việc lênh đênh trên biển thế này làm tôi phát chán. Nằm dài trên chiếc tủ lạnh, ngước mắt lên trời, tôi thở dài đánh sượt! Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Tôi nhìn về phía Sugi, giờ đây đã ngập nước.
Chẳng biết tất cả có được cơ may như tôi không? Chẳng biết tôi sẽ sống sót ra sao, khi ở đây còn không một cọng cỏ để ăn…
Trong cái tủ lạnh này liệu có gì để tôi ăn không đây? Nhưng trong này là đồ ăn dành cho con người. Thôi thì việc ăn uống cũng có thể để sau.
Tất cả đồ vật đều đang trôi trên mặt nước. Bàn, ghế, tủ…Chắc hẳn việc này gây thiệt hại nhiều lắm.
Tôi phóng mắt nhìn ra xa. Mặt trời bình thản chiếu sáng. Biển vắng lặng, không có dấu hiệu của sự sống.
Dù sao cũng phải tìm xem có cái gì đó để ăn thôi. Nếu không tôi sẽ chết mất. Tôi là Tomi Happy của dòng họ Rike, tôi phải sống sót!
Một cơn sóng mạnh trùm lên chiếc tủ lạnh và tôi. Tôi vội bấu chặt vào cửa tủ để không bị sóng cuốn đi. Người tôi ướt nhẹp nước biển. Nhưng khi được nước biển thấm vào người, tôi thấy thật khoan khoái, khác hẳn bình thường. Mùi vị nước biển cũng có vẻ ngọt và thơm thơm, không mặn như tôi đã biết.
Đôi mắt tôi bắt đầu díp lại. Và tôi tận hưởng một giấc ngủ ngắn. Khi tôi tỉnh dậy thì trời đã tối rồi. Tôi khệ nệ đứng dậy, cảm thấy người mình nặng hơn bình thường. Tôi thử đẩy cánh tủ lạnh ra, và thật kỳ lạ, nó THỰC SỰ đã mở ra. Tôi chỉ biết trố mắt nhìn. Trong tủ lạnh có rượu sake, sushi, bánh rán, okonomiyaki…Tôi thử ăn một miếng sushi và cảm thấy nó khá là ngon. Tôi ăn tiếp thêm mấy miếng nữa. Tôi cũng uống thử sake và thấy nóng bừng cả người. Tôi rót ít sake ra cái nắp chai rồi vừa uống rượu vừa ngắm trăng. Trăng hôm nay sáng quá. Mong mọi thứ lúc nào cũng yên ả thế này…
Trong mơ, tôi thấy nước biển rút, và mọi nguời ào ra đón tôi, đưa tôi trở lại hòn đảo Sugi xinh đẹp…
Sáng hôm sau…
Những tia nắng từ trời rọi xuống, chiếu vào mắt làm tôi bừng tỉnh. Tôi dụi dụi mắt, và reo lên:
-    Có một hòn đảo, mình sống rồi!
Tôi lôi cái bánh mỳ baguette từ tủ lạnh ra dùng làm máy chèo và chèo lấy chèo để. Chiếc tủ lạnh cập bến một hòn đảo. Tôi nhảy tót lên đất liền và thở phào. Tôi buộc cái tủ lạnh vào một cây dừa bằng dây xúc xích trong tủ lạnh.
Tôi hăm hở đi trên mặt đất. Ôi chao! Tôi nhớ cảm giác này lắm rồi!
Thành phố đảo thật đông đúc và náo nhiệt. Tôi phải cố lắm mới không bị họ giẫm đạp vào người.
Bỗng “ hấp”. Xung quanh tôi tối đen, tôi chẳng biết chuyện gì xảy ra nữa.
-    Chào chú dế dễ thương. Ta là Takeshi.
Dễ…dễ thương…Tên nhóc này là ai mà dám nói thế vậy? Tôi là con trai, và là một chú dế hoành tráng thế này cơ mà! Tôi cựa quậy và nhìn ngó xung quanh, rồi chợt hiểu ra: mình đang bị nhốt trong một chiếc hộp gỗ vuông nho nhỏ với cái cửa sổ đóng vào mở ra lách cách.
Tôi còn chưa kịp tức giận thì mấy cọng cỏ và một chén nước đã được đưa vài qua cái cửa sổ đó, và đặt ngay trước mặt tôi. Tôi vơ ngay lấy cọng cỏ gần nhất cho vào miệng.
-    Chào mừng chú đến đảo Tachibana.
Tachibana là cây cam đúng không nhỉ. Bất giác nó làm tôi nhớ đến Sugi…
-    Có lẽ ta nên đặt cho chú một cái tên chứ nhỉ…
Tôi tên là Tomi Happy. Tôi có một cái tên rồi! Từ trong chiếc hộp gỗ nhỏ, tôi lắc lắc đầu vẻ không đồng ý.
-    Được rồi, cứ gọi là Dế thôi vậy. Ta đi chơi thôi.
Cậu ấy mang cái hộp đến một bãi cỏ và nói huyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Tôi bắt đấu mến con người sôi nổi này.
-    Ta muốn trở thành một cầu thủ bóng chày nổi tiếng. Rồi mọi người sẽ đến với đảo Tachibana nhiều hơn. Vì đây thật sự là một hòn đảo rất đẹp.
Tôi cũng đã mong như vậy. Tôi đã từng mong mình là chú dế thật nổi tiếng, để mọi người biết tới đảo Sugi.
-    Ngươi muốn trở thành gì, Dế?
Ríc…ríc…Tôi muốn nói với cậu ấy rằng tôi muốn trở thành siêu dế, nhưng chắc Takeshi không thể hiểu.
-    Haha, dù sao thì ngươi cũng chỉ là một con dế thôi nhỉ.
Thấm thoắt đã một tháng kể từ khi tôi ở Tachibana. Tôi có vẻ lớn lên nhiều, vì Takeshi thường phải thay hộp đựng cho tôi.
Một ngày nọ. Khi tôi đang lim dim ngủ thì…
-    VÒI RỒNG!!! DI TẢN THÔI!
Tôi giật mình tỉnh giấc. Takeshi vội vã nâng chiếc hộp có tôi lên, mặt toát mồi hôi một cách vội vã:
-    Vòi rồng đấy! Ta phải di tản sang nơi khác thôi!
Hết sóng thần lại đến vòi rồng? Cái số tôi khổ quá! Có vẻ như những thứ tốt đẹp không thể đến được với tôi…
Takeshi không đậy cái nắp hộp vào, làm tôi cứ phải bấu lấy thành hộp. Một cơn gió thổi qua, làm tôi ngã bịch xuống đất. Suýt nữa thì bị những con người vội vã giẫm bẹp.Tôi đành phải chạy tới cái tủ lạnh “ thân thương” và lại du hí một chuyến nữa. Những chiếc tàu cũng bắt đầu trôi trên biển. Tôi phải tránh đi nơi khác. Tôi cố ngoái lại nhìn hòn đảo Tachibana mà tôi đã coi như ngôi nhà thứ hai một lần nữa. Đảo Tachibana đang bị một vòi rồng khổng lồ, to hơn bất cứ thứ gì tôi thấy, tàn phá, nuốt chửng.
Takeshi đã kịp lên một cái thuyền và đã an toàn. Tôi mỉm cười. Tạm biệt chủ nhân nhé, cậu là người tốt nên sẽ ổn thôi.
Tôi gặm miếng bánh gạo. Nếu như lúc trước, tôi không thể cầm nổi, nhưng bây giờ lại cầm nó khá dễ (mặc dù nó vẫn cao hơn tôi rất nhiều).
Tôi rất cao. Có lần tôi đã đứng gần cái thước kẻ của cậu chủ. Tôi cao tận mười hai xăngtimét, và thân hình cũng rất lực lưỡng nữa. Chắc là do ăn đồ ăn của con người.
Tôi vẫn không thể nào tin được cả Tachibana và Sugi đều bị thảm họa tiêu diệt…Không biết mọi thứ sẽ ra sao…Tôi thở phì phì, bực tức. Thật vô dụng khi tôi chỉ là một chú dế…
Lại một cơn sóng ào qua. Tôi nín thở. Mùi nước biển vẫn thơm và ngọt như lúc đầu tôi nếm vậy…
Lại một giấc ngủ đến…
Hình như tôi lại khỏe hơn nữa. Thật kỳ lạ, mặt trời chói chang, mà tôi không hề sao cả. Thứ nước biển đó thật là thần diệu.
Tôi nhớ gia đình quá…Tôi cảm thấy có lỗi quá. Tôi thì sống yên ổn ở Tachibana, còn họ thì không biết giờ đang lưu lạc ở đâu nữa.
Có lẽ tôi đã trở thành Robinson của loài Dế cũng nên! Tại  sao tôi cứ đến hòn đảo nào là đảo đấy lại gặp thảm họa, rồi tôi lại phải ở trên tủ lạnh thế này chứ?
Tôi lại uống một chén sake cho ấm cổ. Rồi tôi bắt đầu nằm suy nghĩ. Tôi sẽ về đâu đây? Sugi và cả Tachibana đều đã bị phá hủy rồi còn đâu.


“ 4 hòn đảo đó…
Cần được tiêu diệt…
                   
            Đừng đặt chân vào chỗ không phải của ngươi…”
Tôi tỉnh dậy. Giấc mơ gì thế…Những câu nói khó hiểu vậy là sao?
Từ trên trời rọi xuống một luồng sáng xanh. Tôi giật mình. Hình như thứ đó gọi là UFO, hay còn gọi là đĩa bay thì phải.
Tôi bỗng bay lên. Và bị hút vào chiếc đĩa bay bí ẩn.
Tomi tôi mở to mắt nhìn quanh. Những thiết bị hiện đại tôi chưa thấy bao giờ…Tôi là người đầu tiên bị UFO bắt ư?
-    Này!
-    Ai…ai vậy?
Một cô gái ( hình như với con người thì là xinh đẹp) trạc tuổi Takeshi.
-    Cái sinh vật nhỏ bé này là gì đây?
-    Tôi…tôi là Tomi Happy, loài dế đến từ Trái Đất.
-    Ừ. Tôi hiểu rồi.
Cô…cô gái này hiểu được tiếng dế?
-    Vì một chút trục trặc nên hút nhầm bạn lên đây, thông cảm nhé. Tôi phải đi một chút, bạn chờ ở đây rồi tôi sẽ quay lại và đưa bạn lại chỗ cũ.
-    Khoan…khoan đã. Tôi cũng phải đi theo chứ? Tôi không thể ở đây được…
-    Được rồi, ta đi nào.
Cô gái cho tôi lên vai.
-  Sẽ không sao, phải không nào? À, tôi tên Kami nhé.
Cô ấy đến một phòng học rất nhiều người.
-    Còn 2 hòn đảo nữa cần phải phá hủy, đó là Ichou (cây rẻ quạt) và Fuji (hoa tử đằng). Hai thảm họa đó là núi lửa phun trào và thiên thạch rơi xuống, đúng chứ?
Trời ơi… Họ…đang nói về điều gì vậy?
-    4 cái hòn đảo đó là sự thất bại của Kami, chúng là những ung nhọt không xứng đáng được tồn tại nữa. Ta phải tiêu diệt chúng.
-    Ta đã tiêu diệt được Tachibana và Sugi. Chắc chắn mấy cái ung nhọt đó không còn sống nữa chứ?
-    Kami, cô còn ý kiến gì không?
-    Mấy người lấy quyền gì đòi tiêu diệt Sugi và Tachibana chứ!
Tôi hét lên. Tất cả quay lại nhìn tôi. Kami liếc nhìn qua vai, ngạc nhiên hỏi tôi:
-    Cậu…cậu làm gì vậy?
-    Tên kia, dám đậu trên vai Kami-sama sao?
Tôi biết tôi đã phạm một sai lầm rất lớn…
Và giờ…tôi mới nhớ ra…Kami-sama có nghĩa là chúa…

ChAp2 (Chương 2)

-    Cả Fuji và Ichou nữa! Mấy người định làm gì chứ?
-    Bắt con dế nhiều chuyện kia lại! Kami-sama, phiền ngài bỏ nó ra.
-    Ahaha…không sao đâu…Đây là một chú dế từ Trái Đất.
-    Trả mẹ cho tôi! Trả gia đình cho tôi! Trả Sugi và Tachibana cho tôi!!!!- Tôi đánh thùm thụp vào người Kami-sama.
-    Kami-sama, nó láo quá, để tôi…
-    Cậu đến từ Sugi và Tachibana?
-    Phải! Tại sao 4 hòn đảo đó lại bị tiêu diệt chứ?
-    Sơ suất của tôi, tôi trót làm rơi bốn chiếc móng tay xuống trần gian, nên nó đã tạo nên 4 hòn đảo, trên biển Pure thần tiên.
-    Pure?
-    Nó được làm từ ba giọt nước mắt của tôi. Nước của biển Pure ngọt, chữa lành mọi vết thương, khiến cho thứ gì thấm nước có thể khỏe mạnh và phi thường…
Hèn chi…Nhưng tôi vẫn cao giọng:
-    Tạo ra 4 hòn đảo đó thì sao chứ? Không cần phải huỷ diệt những hòn đảo ấy thì mọi người vẫn rất hạnh phúc cơ mà?
-    Vũ trụ có một trật tự đã sắp xếp sẵn. Nếu làm lệch nó đi thì mọi điều xấu sẽ xảy ra.
-    Tôi sẽ thay đổi cái trật tự đó. Nếu được, mọi thứ phải trở lại bình thường!
-    Kami-sama, con dế này láo quá, để tôi giết nó…
-    Vậy ư?- Kami mỉm cười. Nếu được…Bảng xếp hạng trật tự nằm ở sao Thổ. Nhưng muốn vào đó thì phải trải qua rất nhiều thử thách.
-    Tôi sẽ vượt qua được.
-    Được rồi. Chọn vũ khí đi, rồi ta sẽ lên sao Thổ.
Tôi chọn một cái đũa bằng kim loại. Rồi Kami và tôi cùng lên sao Thổ.
-    Chúc may mắn.
Sao Thổ lạnh lẽo và hiu quạnh, đó là ấn tượng ban đầu.
Nhưng hoá ra ở đó có rất nhiều động vật to lớn. Bảng xếp hạng nằm khá xa. Tôi cầm cái đũa chạy tới thật nhanh. Một con mèo to lớn chặn tôi lại. Tôi dùng đũa đánh mạnh vào cổ con mèo. Nó kêu lên một cách đau đớn.
Tôi dùng đũa đẩy con mèo ra và chạy lên phía trước. Một chú khỉ bước lên phía trước.
-    Ngươi sẽ không đến được Bảng xếp hạng.
Tôi suýt bị giẫm bẹp, nếu như không lăn tròn một vòng. Tôi dùng cái đũa chạy thẳng tới trước. Con khỉ vung tay và làm cái đũa lăn ra xa. Tôi chạy nhặt lấy cái đũa nhưng bị chặn lại. Tôi cố nhảy qua cánh tay con khỉ nhưng không được. Tôi dùng chân đánh mạnh vào tay nó, làm nó hét lên. Quả thật tôi đã khỏe đến phi thường! Tôi lao tới lấy cái đũa. Con khỉ cúi xuống. Tôi vội vã dùng đũa chọc vào mặt nó. Qua thử thách thứ 2.
Một con gấu.
Với một chiếc đũa, tôi có qua được không? Tôi cố gắng lách qua con gấu nhưng không thể. Tôi lao tới với chiếc đũa trên tay.Con gấu cúi xuống và bốc tôi lên, xiết chặt. Tôi không thể nào thở nổi. Đôi cánh tôi bắt đầu đập. Và tôi đã thoát khỏi tay của chú gấu. Tôi tiếp tục bay lên trước, gặp một con…ừm…chẳng giống con gì…Đây là một con…QUÁI VẬT.
Tôi run run cầm đũa. Vượt qua được nó nữa thôi, là tôi sẽ đến được bảng xếp hạng. Nhưng chưa kịp thì tôi đã bị bàn tay của nó đập bẹt như con gián ( tôi biết, tôi là dế, không nên so sánh với gián, phải không!) Tôi cố dùng cái đũa đẩy bàn tay kia ra, nhưng không được.
Tôi nín thở ép mình mỏng nữa dưới bàn tay đó để thoát ra. Tôi bay vụt lên và dừng lại trên đầu con quái vật, rồi đánh lấy đánh để vào đầu nó. Nó định đập tôi nhưng tôi kịp thời bay ra và dùng đũa chọc mạnh vào mắt nó. Con quái vật không tên gục xuống. Tôi đập tay lên bảng xếp hạng, dùng 4 bàn tay đập vào giữa biển Pure.
Kami hiện ra và mỉm cười:
-    Cậu làm được rồi, chú dế nhỏ.
-    Nếu nó dễ vậy, sao cô không làm vậy?
-    Chỉ người được chọn mới có thể thắng được. Tôi không phải người được chọn.
-    Được chọn cho việc gì?
-    Trở thành dũng sĩ. Được rồi, tôi sẽ phục hồi Tachibana và Sugi, được không? Nhưng vì cậu là người được chọn nên tôi sẽ dành cho cậu một ân huệ.
Tôi ngạc nhiên và chỉ nhìn thấy một tia sáng chói lòa.


Hai tuần sau…
Ra đây là ân huệ mà Kami-sama nói…Hai đảo giờ đây đã sát nhập thành một. Tôi vừa sống cùng với Takeshi, lại vừa sống cùng với nhà Rike. Takeshi cũng hiểu được tiếng dế nữa. Cuộc sống mới rất tuyệt vời.
 Chuyến phiêu lưu chóng vánh của tôi đã kết thúc. Không biết việc trở thành dũng sĩ của tôi sẽ ra sao…Việc đó chỉ có thể xảy ra trong tương lai. Các bạn sẽ tiếp tục theo dõi hành trình của Tomi Happy tôi chứ?

NGUYỄN ĐAN THI
(Lớp 7A 12 Trường THCS Ngô Sĩ Liên, Hoàn Kiếm, Hà Nội
ĐT liên hệ: 0912024789



Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]py.vn