Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thị - Doãn Thị Ngọc Trâm(PC)

Chúng tôi cùng nhau đi tham quan con tàu. Đúng như tôi nghĩ, nó thật hiện đại, tuy lênh đênh trên biển nhưng bên trong nó lại tiện nghi như một lâu đài thực thụ vậy. Khi đến trước một căn phòng nằm ở gác xép. Tôi tò mò dừng lại:
 -Trong này là phòng gì vậy? Hân.
 -Tớ không biết, nhưng chúng ta có thể vào trong.-Hưng đáp lời.
 Chúng tôi đẩy nhẹ cửa, cửa không khoá thật. Bước vào trong, ai cũng phải ngỡ ngàng. Tuy nhỏ nhưng bên trong chứa cả một bể nước lớn toàn san hô và các loài cá quý hiếm, tôi ngờ ngợ ra phần nào và bắt đầu xem một số quyển sổ.
 -Bạn hiểu chuyện gì chứ?-Tôi quay sang hỏi Hân và Hưng.
 -Mình, mình không biết, chuyện này...
 -Chúng ta không thể để bố bạn phạm thêm sai lầm một phút nào nữa.-Tôi cố giải thích
 -Tớ hiểu, chúng ta phải trả tự do cho chúng, phải trả chúng cho Biển.
 Chúng tôi cùng nhau vớt chúng ra và trả chúng về cho biển. Xong xuôi công việc, Hưng khẽ nói với tôi:
 -Anh yên tâm, lúc bố trở về, chúng em sẽ thuyết phục ông ấy chuyển sang nghề khác, gia đình chúng em sẽ làm ăn lương thiện, không đánh bắt các sinh vật quý hiếm của biển nữa.
 Sau đó, chúng tôi lại cùng nhau về phòng và đánh một giấc dài đến sáng.
 Khi ánh mặt trời ló rạng khẽ chiếu rọi xuống mặt biển. Ánh bình minh cũng dần tan theo từng cơn gió thì chúng tôi đã cập bến-Bến Cảng Nha Trang. Sau khi hoàn tất mọi thủ tục,chúng tôi quyết định cùng nhau đi dạo phố. Buổi sáng nơi đây mới đẹp làm sao, từng dòng người chen chân nhau nhộn nhịp để kịp đi làm, từng đứa trẻ theo chân mẹ vui đùa trong nắng sớm. Từng dòng xe cộ ồn ã vút qua để lại phía sau một chút lời chào buổi sáng, tất cả thật nhộn nhịp làm sao. Chúng tôi cùng nhau ghé vào một quán ăn ven đường. Trên có cái biển hiệu: Bún Rêu đặc sản. Hân gọi 4 tô và cô ngồi lau đũa.Tôi nhìn quanh, thích thú.
 -Ngộ thật, đây là đâu vậy?
 -Là quán bún, đó là một loại sợi làm bằng bột gạo, nó được tinh chế và tạo thành sợi. Nó được đem nấu với một loại nước đặc biệt làm từ cua đồng. Bạn thử thì sẽ biết. Kia rồi.
 Bỗng,có một người bồi bàn bưng lên một cái khay, trên đó là 4 cái tô sứ. Sau khi đặt chúng xuống bàn, cô ấy nói thêm:
 -Chúc hai người ngon miệng!-Nói rồi, cô ta bỏ đi.
 Tôi ngạc nhiên:
 -2 Người?
 -Bạn đừng bận tâm, cô ấy đâu thấy bạn!
 -Ừ nhỉ, nên bắt đầu thôi!,Tớ thấy đói rồi.
 Chúng tôi cùng cười oà lên và có một bữa sáng ngon miệng, riêng tôi và Luxi thì phải hì hục lắm mới ăn hết 1/4 tô.
 -Ngon thật, nhưng no quá!
 Tôi vừa dứt lời thì toàn thân tôi bắt đầu nóng ran rồi từ từ chuyển sang bỏng rát:
   -Chuyện gì thế này? Tôi, tôi hình dạng của tôi...!-Tôi kêu lên khiến mọi người phải chú ý.
 Luxi chồm dậy, soi mình vào gương, cô thét lên:
 -Ôi! Tụi mình biến thành người rồi, Tomi ơi!
 -Ôi! Các bạn thành người, thành người rồi-Hân hét lên sung sướng.
 -Thật kì diệu-Hưng trố mắt nhìn chúng tôi.
 Tôi bỗng thấy trên mình có một tấm giấy, có thể là một bức thư hay một điều gì đó mà có người muốn nói với tôi. Mở vội mảnh giấy, tôi không tin vào mắt mình. Ôi! Là Chúa, Chúa đã ban cho tôi khả năng phi thường này, tấm giấy ghi khá dài:
 “Tomi!
Có lẽ, con sẽ rất ngạc nhiên khi đọc lá thư này, bởi vì sao ta không tự mình trao cho con mà phải làm như thế này, rồi một lúc nào đó, con sẽ hiểu ra, con trai ạ!
 Con hiểu vì sao ta ban cho con hình hài này không? Bởi ta muốn tặng cho con một thứ gì đó, hay một phần thưởng tuyệt vời chỉ để cảm ơn những gì con đã làm cho thế gian!Con có biết con đang mang trong mình dòng máu tuyệt vời của dòng họ Rike hùng dũng mà nữ thần He-ra đã khéo tạo ra không? Dòng máu đó, chính dòng máu đó đã giúp con thêm mạnh mẽ và dũng cảm. Con trai của ta! Ta muốn con hiểu rằng, những gì con đạt được vừa rồi sẽ mãi là một dấu chấm vô vị nếu con không đủ dũng cảm rời xa gia đình của mình. Ta biết, gia đình là nền tảng của con, nhưng con không thể ích kỉ như vậy được, còn biết bao cảnh nghèo khó, cực nhọc cần con giúp đỡ, con phải cho họ thấy chúng ta luôn ở bên họ, sẵn sàng giúp dỡ họ trong mọi hoàn cảnh. Rồi đây, sẽ có một thế hệ mới, một tương lai mới sẽ được hình thành trên đất nước này. Hãy bảo vệ đất nước này để nó mãi bình yên, con nhé!
                                                                                                  Gửi con!
                                                                                                    Chúa.”
 Tôi nghẹn ngào, xúc động. Chúa đã nói đúng, tôi không thể cố chấp và ích kỉ như vậy được, nhưng tôi vẫn cần thời gian, có thể nó sẽ giúp tôi nhận ra được chính mình.
 Tôi đảo mắt nhìn ra ngoài, bỗng, đập vào tôi là hình ảnh một cô nhóc đang ngồi chơi bóng bay giữa đường phố đông người qua lại. Gần đó thôi, một chiếc xe tải đang vù vù lao tới, có lẽ, người tài xế không nhìn thấy cô bé, mọi người xung quanh chỉ có thể hét lên và đứng yên một chỗ. Tôi thấy người mẹ đứng sững một bên, mặt cô ta tái nhợt không còn một giọt máu.
 Không chút suy nghĩ, tôi chạy ngay ra đường, giường như một sức mạnh nào đó đã nâng cánh cho tôi. Ôm cô bé vào lòng, tôi chạy vọt lên vỉa hè.
 -Ổn rồi, nhóc ạ!
 Mọi người xung quanh xôn xao lên, họ ca ngợi và khen tôi như thể tôi là một anh hùng, nhưng tôi không nghĩ vậy, có thể đó là một phản xạ tự nhiên của con người! Sau khi trả đứa bé cho mẹ nó. Chúng tôi lại cùng nhau rảo bước trên phố,  Hân đưa tôi ra biển, ngắm những làm sóng rì rào vỗ về bãi cát mịn, ngắm những thuyền chài đang chuẩn bị ra khơi đánh cá, tôi chợt nhận ra một điều gì đó. Đúng! Chúa nói đúng, số phận của tôi đã an bài ở nơi đây! Tất cả đã định sẵn. Con người ở đây thân thiện đến thế, cuộc sống ở đây tuy náo nhiệt nhưng vẫn giữ mình trong vỏ bọc yên bình! Vậy thì sao tôi lại không tiếp tục bảo vệ cái vỏ đó, để nó thêm yên bình hơn.
  Tôi đang mang trong mình tinh thần Samurai, cảm tử Naturo,  ý chí mạnh mẽ, kiên cường của dũng sĩ, sự dũng cảm, mưu trí của dòng dõi Con Rồng, cháu Tiên, của người Việt, tôi càng không thể phí phạm những thứ đó được. Giờ đây, tôi đã là một Siêu Dế đích thực. Tôi sẽ sử dụng những tài năng đó để phụng sự, để làm việc thiện, để giúp đỡ mọi người.
 Ôi! Nhật Bản yêu dấu, chắc người sẽ hiểu quyết định của con phải không? Con sinh ra chính là để cống hiến, để dâng mình, để góp phần nhỏ bé của minh xây dựng đời. Ôi! Việt Nam! Con yêu người,Mẹ hiền thứ hai ơi!!!Rồi đây, con sẽ hiến thân mình để bảo vệ sự bình yên cho người, để đất nước chúng ta ngày càng phồn thịnh và giàu đẹp hơn.


                                                                   Tác giả: Doãn Thị Ngọc Trâm
                                SN:28, đường Bùi Thị Xuân, Thị Trấn Khe Sanh,                      Huyện Hướng Hoá, tỉnh Quảng Trị

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]