Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thị - Doãn Thị Ngọc Trâm(P3)

Mới đi được dăm ba dặm, chúng tôi gặp ngay một con Sứa Chiến hạm(Sứa ống Ngứa). Nó nổi trên mặt nước và kéo lê các súc tu trôi ở phía sau. Những súc tu này có thể dài tới 50m và là một cái bẫy chết người đối với các sinh vật nơi đây.
 Tôi hết hồn, kéo ngay Luxi định núp vào hốc nào đó, nhưng thôi rồi, nó đã trông thấy chúng tôi. Nó lao nhanh về chúng tôi như tia chớp, miệng không ngừng rít lên:
 -Có chạy đằng trời, con ạ. Đứng lại trước khi bà xé banh xác nha.
 Chúng tôi hoảng loạn, phen này là toi rồi, anh hai tôi đã từng nói: “Một khi đã lọt vào tầm ngắm của loài Sứa này thì cơ man sống sót vô cùng mỏng manh”.
 -Làm thế nào bây giờ hả Tomi?-Luxi sốt sắng-Chẳng lẽ chúng ta đành để nó xé banh xác ra hay sao hả.?
 Lòng tôi rối bời, chẳng lẽ, tôi đã vượt qua bao gian nan, nguy hiểm để có ngày này, để được trở về với Nhật Bản thân thương mà bây giờ phải cam chịu làm mồi cho con Sứa này sao? Không! Sẽ chẳng bao giờ có chuyện đó. Tôi cố lấy bình tĩnh, trấn an cô bạn nhỏ:
 -Tôi có cách rồi, bạn đừng lo, hãy dùng con dao phòng thân của bạn, lấy nó ra khỏi  balo, nhanh lên, chúng ta có hai, con Sứa chỉ có một, chúng ta không thể thua nó được. Ta sẽ dùng mưu, vũ lực chưa chắc đã thắng được nó đâu. Nó là một loài Sứa đặc biệt, khi nó nổi trên mặt nước thì nó kéo lê các súc tu ở phía sau. Xem nào, một điểm yếu tuyệt vời đấy, hãy tận dụng nó.
 Luxi đã hiểu ý tôi, cô chắp tay cầu nguyện:
 -Lạy thánh Ala, xin người hãy che chở cho hai kẻ nhỏ bé này...
 Con Sứa đang tiến lại gần, trong lúc cấp bách, tôi vội nhảy ra dụ nó. Con Sứa nhanh nhẹn đuổi theo, tôi cố gắng bơi trở lên mặt nước một cách nhanh nhất có thể. Được rồi, mình có thể dừng lại đây. Nhanh như tia chớp, nó chụp lấy tôi bằng cái tua gần nhất. Nó quấn lấy, quấn để vào người tôi bằng sợi tua đó. Tôi chợp nhận ra điểm yếu của nó, giường như Luxi đứng quan sát gần đó cũng nhận ra. Chính xác, con Sứa chỉ có thể kéo lê các súc tu của mình ở phía sau mà không thể sử dụng nó linh hoạt như những con khác được.
 -Một điểm yếu tuyệt vời!-Tôi tự lẩm bẩm, trong khi con Sứa đang chú tâm quấn người tôi lại.
 Luxi chỉ chờ có thế, cô nhảy phốc ra, mon men tiến lại gần con Sứa. Dùng hết sức lực, cô chém ngay một nhát vào cái súc tu to nhất nằm ở phía sau. Con sứa rít lên, nó quay đầu lại, ném cho Luxi mộ cái nhìn đầy căm thù và rực lửa:
 -Con nhóc kia, mi không thoát khỏi ta đâu.-Vừa nói, nó vừa quay ngoắt lưng lại và chuyển hưởng đuổi theo cô, tất nhiên, nó không quên nắm chặt lấy tôi mà đuổi.
 Luxi nhanh nhẹn, bơi thẳng về phía mặt nước. Cô  không quên để lại phía sau mình một chút Mai hương tán mà Runi để lại, cô hét lên:
 -Nín thở, Tomi.
 Tôi nghe lời, chỉ có con Sứa là không mảy may biết gì. Nó chuyên tâm rượt theo Luxi. Rồi nó yếu dần, lả dần rồi gục hẳn.
 -Được rồi, nó xỉu rồi đó-Tôi báo hiệu cho Luxi
 Cô quay lại, dùng dao cởi trói cho tôi.
 -Híc, mệt quá, nó quấn tôi chặt thật đấy.
 Luxi mỉm cười, đưa cho tôi con dao và chĩa ánh nhìn về con Sứa. Tôi cũng cười, khẽ thốt lên hai tiếng:
 -Cảm ơn!
 Chỉ đợi có thế, tôi tiến lại gần, dùng dao chặt hết toàn bộ các súc tu của nó.
 -Được rồi, bây giờ thì chẻ đôi đầu ra thôi -Luxi tranh thủ nghỉ ngơi, nói vọng lại.
 Tôi lấy hết sức, dùng dao chém mạnh vào đầu nó. Phải mất gần chục nhát, tôi mới bổ đôi được đầu nó ra:
 -Phen này thì hết đi hại người rồi nhá!
 Tôi quay trở lại nơi Luxi ngồi, cô bạn có vẻ vui mừng trước chiến công cả hai vừa tạo dựng. Đoàn kết đúng là bạn của sự thành công trong một tập thể!.
 Chúng tôi lại tiếp tục chặng đường, hành trình có lẽ còn dài.
*-*-*
 Chúng tôi bơi trở lên mặt nước. Mặt trời đã bắt đầu đứng bóng, từng gặng mây trắng phau trôi lượn lờ trên bầu trời như đang cố chia sẻ một niềm vui gì đó đối với tôi.
 Chúng tôi nhìn quanh bốn hướng cố tìm lấy một ốc đảo hay một dấu hiệu gì đó từ đất liền. Nhưng mọi việc không đơn giản như vậy, xung quanh chúng tôi chỉ bốn bề là nước. Mặt biển đang dần gợn sóng, tất cả chỉ là một màu xanh lạnh lùng và vô vị, tôi thở dài:
 -Hầy,mọi việc đúng thật chẳng bao giờ theo ý mình.
 -Không hẳn như vậy đâu-Luxi cố an ủi, nhưng tôi biết, cô bạn vẫn chẳng khá hơn tôi một chút gì.-Xem chúng ta có gì nào. Ồ! Cô Tôm càng thật chu đáo, một ít nhánh tảo tươi, một chút rong biển, vài cọng rêu nhỏ và đây, bạn xem này, thứ tuyệt vời nhất là lọ Sương mai này đấy.
 Luxi vừa nói vừa chìa ra cho tôi xem:
 -Sao cô ấy có được nó nhỉ?
 -Chắc Bác Cá heo đã hứng nó vào sáng sớm đấy, họ thật tuyệt, đúng không?
 -Ừ, mình cũng nghĩ vậy! Bạn đói chưa?
 -Ừ nhỉ, bụng tôi cũng bắt đầu reo rồi đây. Nhưng chúng ta không thể cứ chèo chân dưới nước thế này để đứng được. Cứ làm vậy hoài sao, tôi mỏi quá rồi.
 -Mình cũng định nói đấy. Nhìn kìa, Một tấm Mê-ca đang trôi đằng kia, nó có vẻ có ích đấy.
 Luxi chưa dứt câu, tôi đã mang tấm Mê-ca về rồi.
 -Xem nào, nhảy lên thôi!
 Chúng tôi cùng nhau thưởng thức một bữa trưa ngon lành trên con “thuyền bất đắc dĩ” đó. Giường như, Mặt biển cũng đang reo vui cùng với chúng tôi, có lẽ, Người cũng đang thầm che chở cho hai sinh linh bé bỏng này.
 Bỗng, một tiếng còi ầm ĩ vang lên khiến chúng tôi giật tỉnh.
 -Lại gì nữa đây?
 -Bạn nhìn kìa, đằng xa kia, ôi, thật tuyệt vời, lạy thánh Ala, lạy Chúa. Đó là một chiếc tàu.
 -Đúng rồi, Chúa đã nghe thấy lời cầu nguyện của chúng ta. Thật tuyệt, chúng ta phải bám được vào nó.
 -Nó sẽ đưa ta trở lại đất liền. Ôi, Bố mẹ, anh chị ơi! Tôi cảm thấy Nhật Bản đang thật gần chúng ta, chúng ta sắp trở về.-Luxi bật khóc.
 Tôi cũng vậy, cảm xúc trong tôi đang dâng trào một cách khó tả. Hình ảnh người mẹ hiền sớm hôm nuôi nấng, dạy dỗ, hình ảnh người cha lớn lao, vĩ đại, hình ảnh anh chị em lại ùa về trong tôi như một kí ức. Hơn bao giờ hết, tôi cảm thấy nó thật gần gũi và thân thương. Ôi! Con đã chờ cái ngày này lâu lắm rồi, lạy Chúa. Cảm ơn người!.
 -Tomi, nó sắp đến gần chúng ta kìa, là giấc mơ ư?-Luxi nghẹn ngào -Nếu là mơ xin hãy cho con ở mãi phút giây này, lạy Chúa.
 -Không, là sự thật, chúng ta được cứu rồi, Luxi.
 Chiếc tàu dần tiến lại gần, nhưng trong tôi lại hiện lên một nỗi lo khác. Làm sao để bám được vào nó đây, ôi trời.
 -Mình có cách rồi, bạn đừng quên, chúng ta là côn trùng. Bạn là Dế, mình là cánh cam. Chúng ta có cánh mà.
 -Bạn thật tuyệt-Tôi het lên, còn chờ gì nữa, đi thôi! Ái chà, lâu ngay không sử dụng, bây giờ điều khiển nó khó thật.
 -Ừ, không sao, mình bay được rồi.
 -Được rồi, ê, đưa balo đây, mình xách cho.
 -Nè, tặng đó-Luxi vui vẻ.
 Tôi chợt cảm thấy cô ấy thật giống cô em út của tôi, cả hai thật thông minh, họ luôn thật gần gũi đối với mọi người. Ôi, bạn hiền của tôi ơi!.
*-*-*
Chúng tôi bay vọt lên tàu một cách an toàn. Đó là một con tàu tiện nghi và hiện đại, nó được thiết kế một cách trang nhã nhưng có vẻ rất mắc tiền bởi nom nó thật sang trọng.
 -Xem nào, chúng ta cũng phải có một chỗ nghỉ ngơi chứ nhỉ!-Tôi đề nghị
 -Ok
 Tôi xách vội balo rồi lẽo đẽo theo sau Luxi. Con tàu này tuy vẻ bề ngoài như bao con tàu khác, nhưng có vẻ nó không mấy trang nhã như tôi nghĩ. Mọi thuỷ thủ ở đây thật kì lạ, gương mặt họ toát lên sự hung hãn và không khiếm nhã một chút nào.
 -Cái quái gì thế này, bực chết mất.-Một người đàn ông đứng tuổi hét lên khi Luxi vô tình đâm thẳng vào mặt ông ta.
 -Bạn cẩn thận hơn được không?
 -Có thể, tớ sẽ cố hết mình.-Luxi đáp bằng giọng mỉa mai.
 -Trời, cẩn thận!!!-Tôi hét lên khi thấy cô ấy sắp đâm xầm vào một cậu nhóc.
 Luxi nhanh nhẹn nhảy vọt qua một bên, tim vẫn còn đập thình thịch, cô ta nhỏ nhẹ:
 -Bằng cả tư cách và lòng chân thành của mình, tớ yêu cầu cậu đi trước, thật kinh khủng!
 -Chuyện nhỏ! Cậu đúng là chúa gây rắc rối.
 -Con gái mà, đừng càu nhàu nữa, đi mau, trước khi tớ lại gây ra chuyện. Ôi, tim tớ muốn rơi ra khỏi lồng ngực rồi. Phù.
 Chúng tôi bay đi tìm phòng nhưng chắc cũng ké ở một chỗ nào thôi bởi đây đâu phải nhà trọ đâu.
 -Đây rồi, một căn phòng thoáng đãng nằm phía trên gác.-Tôi đề nghị
 -Được đấy.
 Chúng tôi lọt vào phòng qua lỗ hổng trên cửa. Đó là một căn phòng nhỏ có vẻ gọn gàng và ngăn nắp. Bên trong có hai cái giường và giữa chúng có vẻ khác biệt. Một chiếc giường màu hồng chứa đầy gấu và một chiếc giường màu xanh chỉ toàn là Robot.
 -Chắc đây là phòng của trẻ con. Một đứa trai, một đứa gái chăng?-Tôi phán đoán
 -Có thể là vậy, tớ nghĩ, chúng ta có thể dọn đồ và ở tạm bên chiếc cửa sổ có chậu Xương rồng kia, chắc nó rất mát mẻ và dễ chịu, đúng không?-Luxi chỉ về hướng có chiếc của sổ màu trắng đơn điệu.
 -Cũng được.
 Chúng tôi bắt đầu dọn đồ, thật ra thì cũng chỉ vài cái gối, hai cái chăn, hai mảnh vải nhỏ để lót đất và một balo thức ăn thôi. Tôi ngồi bên cửa sổ cùng Luxi, cô có vẻ đăm chiêu và tôi cũng vậy. Cả hai cùng nhìn về một hướng. Tôi nghĩ, chắc chúng tôi cũng cùng chung một suy nghĩ. Ngoài kia, hoàng hôn đã dần thế chỗ mặt trời. Tất cả hiện lên như một bức tranh đậm chất hoang dã. Phía chân trời xa xôi kia giường như đang chứa đựng một khát vọng- khát vọng của hai kẻ nhỏ bé đáng được trân trọng.
 -Tôi biết bạn đang nghĩ gì!
 -Mình cũng vậy, mọi thứ như một giấc mơ. Bạn nhìn kìa, một chị hải âu đang tiến về phía chúng ta đó. Chúng ta có thể hỏi chị ấy mọi thứ ở đất liền.
 -Ừ.
 Đúng như Luxi nói, Chị Hải âu đậu xuống bên cửa sổ, chị ấy có vẻ rất lịch sự khi nhìn thấy chúng tôi:
 -Ồ, chào cô cậu.
 -Vâng chúng em chào chị-Chúng tôi cùng nói chuyện qua tấm kính trong veo.
 -Ừ, sao các em lại ở đây?
 -Chúng em muốn trở về đất liền, nhưng có lẽ không đủ sức, nên...đi nhờ con tàu này ạ!
 -Một quyết định không mấy đứng đắn, nhưng thôi, các em nên cẩn thận hơn, ở đây không như đất liền đâu. Nó là một môi trường phức tạp đấy.Chị nghĩ là như vậy!
 -Vâng, chúng em sẽ chú ý hơn, chị khoẻ mạnh thế này chắc cũng bay và ngao du được nhiều nơi lắm nhỉ? -Tôi tò mò.
 -Cậu có vẻ thích thú với những việc này nhỉ? -Chị Hải âu vặn lại tôi.
 -Vâng, chị có thể cho chúng em biết đường về đất liền còn bao xa không ạ?
 -Rất, rất xa đấy.-Chị ta vừa rỉa lại đôi cánh, vừa nói.
 Bỗng từ trên trời hạ xuống một con Hải âu khác. Chị ta có vẻ không mấy khiếm nhã khi gặp chúng tôi:
 -Cậu làm gì ở đây thế? Ồ, một bữa tối tuyệt vời đây.-Chị ta nhìn chúng tôi bằng cặp mắt sáng quắc.
 -Yên nào, cậu làm bọn trẻ sợ đấy!, đây là bạn của chị. Các em có thể làm quen.
 -Thôi nào, cậu còn nhiều việc ở nhà đấy!
 -Được rồi, tạm biệt!-Chị Hải âu từ tốn chào chúng tôi rồi bay thẳng một mạch.
 Chúng tôi cũng đáp lại một cách lịch sự. Bỗng cửa phòng bật mở. Theo như phán đoán của tôi, bước vào phòng là hai đứa trẻ và tất nhiên là một trai, một gái. Chúng tôi vội nép vào cửa kính, theo dõi sự việc.
 -Bố thật quá đáng, chị không thể chịu nổi nữa rồi.-Cô nhóc bực bội hét lên.
 -Thôi nào, cũng tại chúng ta mà, chị không nên nói vậy.
 -Hưng, nhưng chị không thể kiềm chế nổi, thật quá quắt, chúng ta không còn là trẻ con, em nên hiểu điều đó.-Cô chị vẫn tiếp tục gắt gỏng.
 -Em hiểu, nhưng...
 Cửa phòng lại bật mở, một người đàn bà đứng tuổi bước vào, bà ta cắt đôi cuộc cãi vã:
 -Thôi nào, Hân, cháu phải hiểu cho bố chứ!
 -Không! Cháu sẽ không tha thứ cho ông ấy một lần nào nữa.-Cô bé oà khóc.
 -Được rồi, Hưng, cháu có thể đi ăn cơm.Nhưng nhớ rửa tay sạch sẽ trước khi ngồi vào bàn đấy, nếu không muốn bị mắng.
 -Vâng!-Cậu bé ngoan ngoãn.
 -Còn cháu, cô sẽ nói chuyện với cháu sau, nhưng cô nghĩ cháu nên suy nghĩ lại hành động chiều nay của mình.-Bà ta ôn tồn và bước ra khỏi phòng, để lại cô bé một mình.
 Cô nhóc nằm thụp xuống giường và bắt đầu khóc.
 -Sự việc có vẻ rắc rối đây-Luxi thở dài.
 -Qua cách nói chuyện, ta có thể biết cô bé là Hân và cậu nhóc là Hưng, chắc chúng không phải người Nhật.
 -Tớ cũng nghĩ vậy. Nhưng chắc chúng ta không nên xen vào, cứ để cô bé khóc cho nhẹ lòng, tớ cũng hay vậy mà. Bây giờ, tớ nghĩ tụi mình nên bắt đầu bữa tối, tớ bắt đầu đói rồi.
 Chúng tôi bắt đầu một bữa tối ngon lành và yên một giấc tới sáng mà không mảy may để ý đên sự việc lúc chiều.
*-*-*
 Với thói quen thường ngày, tôi tỉnh dậy vào lúc 4h, lúc này, cảnh vật cũng đã hưng hửng sáng. Nhưng mọi vật vẫn còn chìm trong giấc ngủ. Tôi nhìn ra cửa sổ, gì thế này?. Mặt nước đang nhuộm một màu đen huyền bí. Tôi hoảng hốt, lay gọi Luxi dậy:
 -Dậy đi, thật kinh khủng! Bạn biết biết chuyện gì đang xảy ra không?
 -Chuyện gì vậy?, tớ buồn ngủ lắm.
 -Dậy mà xem kìa, mặt biển đen thui à!
 -Hả, bạn bị quáng gà hả?
 -Không, dậy mà xem.
 Cô nàng bật dậy, nhìn ra cửa sổ và thốt lên:
 -Ôi! điều kinh khủng gì đang xảy ra thế này? Một vụ tràn dầu trên biển. Cha mẹ ơi, làm thế nào bây giờ? Phải báo cho mọi người biết, nếu để lâu, mọi vật dưới kia sẽ chết mất.
 -Tràn dầu? Ôi! Kinh khủng quá. Chúng ta phải làm thế nào bây giờ.
 -Cậu nhóc đó, Hưng, cậu ta sẽ giúp mình.
 -Được rồi, chúng ta có thể báo cho họ. Nhưng...cậu nên nhớ chúng ta là Côn Trùng, làm sao có thể nói cho họ mình muốn gì được?
 -Ừ nhỉ!
 -Tớ biết rồi, lấy cho tớ nhánh tảo xem nào!
 -Làm gì?-Luxi vừa nói vừa chìa nó cho tôi.
 Tôi bay xuống, đậu một bên cậu nhóc và ngoáy vào mũi cậu ta. Luxi hiểu ra, cô bé cũng làm vậy với cô nhóc còn lại.
 -Hắt-xì, chuyện gì thế này?
 -Hắt-xì!Ơ, ảo giác, ảo giác, Hưng ơi!-Cô nhóc hét lên khi nhìn thấy chúng tôi.
 -Trời, cứu em, chị Hân, yêu quái!!!.Áaaaaaaaaaaaaaaaaa.
 Tôi ngạc nhiên:
 -Hả, hả, yêu quái đâu, yêu quái đâu?
 -Hình như họ nói tụi mình đó.
 -Hả? Cô cậu nói tụi tui hả?
 Tụi nhóc càng hoang mang hơn khi nghe chúng tôi nói:
 -Ôi!ôi!Má ơi!Nó biết nói tiếng người. Con này thành tinh rồi!Cứu, cứu chị, Hưng!!!.
 -Chị ơi!!!Cứu em.Hu hu...ma, ma.
 -Bình tĩnh nào, chúng tôi đâu phải là ma, chúng tôi có chuyện muốn nói.-Luxi giải thích.
 -Một vụ tràn dầu đã xảy ra trên biển.-Tôi hét lên.
 -Tràn dầu? Ôi không.-Hai nhóc thét lên.-Làm thế nào bây giờ?
 -Hãy báo cho những người trên tàu!
 -Vô ích, họ đã đi cùng bố tôi trên một con tàu khác rồi, phải 3 ngày nữa họ mới về!
 -3 ngày? Chúng ta không thể chờ lâu hơn được nữa, Đại dương nguy mất.-Tôi bắt đầu mất bình tĩnh.
 - Chúng tôi có thể làm được gì?-Nhóc Hân chững chạc.
 - Chúng ta cần người lớn.
 -Nhưng không có một ai ngoài chúng tôi đâu!-Hưng lên tiếng.
 -Vậy thì chính chúng ta sẽ làm việc này.-Tôi và Luxi đồng thanh.
 -Không thể-Hưng hét lên.
 -Sao lại không? Bố và nhiều người trên tàu thường hay làm việc này mà, với lại, con tàu tự lái trong chế độ tự động, nó sẽ báo cho chúng ta khi thực sự gặp nguy hiểm! Chúng ta phải cứu biển-Hân mắng lại cậu em trai.
 Hưng vẫn cương quyết, cố giữ lấy ý kiến của mình:
 -Nhưng bằng cách nào? chị nên nhớ chúng ta là trẻ con.!
 -Chị không phải trẻ con, em nên nhớ điều đó, chúng ta sẽ làm, chúng ta sẽ cứu biển trước khi quá muộn.
 -Được rồi, chúng ta phải chia nhau ra để làm việc.Xem nào, Hân hãy mau báo cho các cơ quan chức năng ngay lập tức, Hưng, cậu hiểu rõ nơi này hơn chúng tôi nên cậu hãy tìm hiểu nguyên nhân gây nên vụ việc kinh khủng này. Còn tôi và Luxi sẽ tìm hiểu vết dầu, mong rằng thời tiết không thuận lợi cho cái vụ này, nếu không thì cũng mệt đấy. Được rồi, bắt tay vào việc thôi nào.-Tôi phân giải.
 Chúng tôi chia nhau ra làm việc. Tôi và Luxi cùng nhau tìm hiểu về lượng dầu này để có chuyển biến khắc phục. Chúng tôi cùng nhau bay ra khỏi tàu, tôi sẽ quan sát và Luxi sẽ ghi lại.
 -Xem nào, may mắn đấy, lượng dầu không nhiều, độ khoảng từ 4-5 gallons. Hướng gió không mấy thuận lợi cho chúng nên cũng không phức tạp mấy. Nhưng phải sớm ngăn chặn nguyên nhân gây ra vụ việc này, nếu không thì còn nhiều.
 Tôi mới dứt câu thì Hân và Hưng đã hớt hải chaỵ đến.
 -Được rồi, tôi đã thông báo với họ, nhưng chúng ta cách bờ khoảng 8 Hải lý và vì lượng dầu của chúng ta lan tràn không nhiều, không đáng kể nên chúng ta nên tự xử lý thì hơn.-Hân thở không ra hơi.
 -Còn tôi, phù, đã tìm hiểu được nguyên nhân rồi: Một vụ rò rỉ ở khoang chứa dầu. Cũng không lớn lắm, tôi và chị Hân đã kịp thời bịt nó lại rồi.
 -Tốt lắm, bây giờ chúng cần phải có hợp chất phân tán dầu trên biển và...ờ...
 -Tôi biết, một vài cái vợt dầu, một số tấm xốp trong kho và phao ngăn dầu quây không cho nó tràn ra.-Hân nhanh nhẹn.- Tôi và Hưng sẽ chuẩn bị.
 Chúng tôi cùng nhau chia công việc ra làm cho nhanh. Tôi và Luxi có cánh nên sẽ bay ra giữa biển để quây phao ngăn dầu. Hân sẽ phun hợp chất Supersuspendant-25 để phân tán dầu trên biển. Hưng sẽ dùng xốp để thấm dầu.
 Chúng tôi cùng nhau dùng vợt và xốp hì hục vớt dầu lên. Ngoài kia, bình minh đã ló rạng phía chân trời ửng đỏ khẽ chiếu rọi xuống chúng tôi như cùng chia sẻ thêm phần nào công việc nhọc nhằn này.
 -Cố lên, chút nữa thôi!-Hưng hét lên
 -Ok, hoàn tất rồi, biển đã được cứu.
 -Tuyệt vời, một kì tích vĩ đại!!!!
 -Year!!!
 Chúng tôi cùng vỡ oà trong niềm hạnh phúc-trong sự khởi đầu tốt lành.
*-*-*
 -Cảm ơn các bạn rất nhiều! Chúng ta có thể cùng ăn sáng với nhau chứ-Hân đề nghị
 -Oh, rất vui lòng!-Chúng tôi cùng đồng thanh.
 Trong lúc Luxi cùng giúp Hân làm bữa sáng, tôi cùng Hưng trò chuyện:
 -Cậu có vẻ ít nhắc về mẹ nhỉ!
 -Ừ, có lẽ thế! Mẹ tôi mất sớm, tôi không muốn nhắc đến mảng kí ức tồi tệ đó.
 -Ồ, xin lỗi!
 -Không sao, mà vì sao bạn ở đây, lại biết nói tiếng Nhật cơ đấy!
 -Quê tôi ở Nhật mà. Tôi bị sóng thần cuốn ra đây, tình cờ gặp cô bạn đó:Luxi.
 -Ừ và bây giờ bạn đang trên đường trở về.?
 -Đúng vậy!
 Bỗng, một tiếng chuông dài vang lên “Keng...keng...keng” Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì Hân và Hưng đã chạy ngay ra buồng lái.
 -Ôi! Nhiên liệu trong khoang gần hết rồi!-Hưng hét lên
 -Chúng ta cần một ốc đảo!-Hân bắt đầu mất bình tĩnh-Tra bản đồ đi, Hưng! Nhanh lên, trước khi quá muộn.
 -Đây rồi, cách đây không xa, kia kìa-Cậu bé chỉ tay về hướng nơi có một ốc đảo nhỏ đang mờ ảo trước màn sương dày đặc
 -Được rồi, sẽ nhanh thôi!
 Chúng tôi nhanh chóng cập bến trên một ốc đảo nhỏ. May thay, tàu vừa tới thì nhiên liệu vừa cạn. Chúng tôi được một phen hú hồn.
 -Phù, cứ tưởng tong đời roài chứ-Luxi thở không ra hơi.
 -Giờ thì chúng ta có thể thưởng thức một bữa sáng tuyệt vời  rồi, còn cả một công việc nặng nhọc đang đợi đấy!
 Và chúng tôi bắt đầu một bữa sáng tuyệt vời dưới ánh mặt trời lấp lánh, tất cả như một giấc mơ, những kí ức về gia đình lại hiện lên trong tôi như thêm lưu luyến.Sẽ nhanh thôi! Đợi tôi nhé! Nhật Bản!.
 Sau khi hoàn tất xong mọi thủ tục, Hưng đưa ra lời đề nghị:
 -Chúng ta đã hoàn tất công việc, giờ phải khám phá chút gì đó chứ nhỉ, ở trên tàu mãi, ngột ngạt lắm!
 -Ý kiến tuyệt vời nhất trong ngày-Chúng tôi cùng reo lên.                                                     
  Vội chuẩn bị một số thứ cần thiết, chúng tôi hăm hở cùng nhau lên đường ngay.
 Ốc đảo này tuy nhỏ, nhưng trong nó giường như có một sự hấp dẫn gì đó rất khó tả. Bao quanh cả nó là một màu xanh, màu xanh của những rặng dừa phủ kín lối đi, màu xanh của cây cỏ, màu xanh của bầu trời và điều không thể thiếu là màu xanh trong vắt tuyệt vời của nước biển. Chúng tôi cùng nhau thả hồn vào những khung cảnh nơi đây.Nó mới kì vĩ làm sao! Đâu đây còn vang vọng tiếng thác rì rào hoà cùng gió biển làm thành một bản hoà tấu tuyệt vời. Đang say sưa ngắm cảnh, chúng tôi chợt bắt gặp một hang động. Thật chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi bắt gặp nó ở đây, nhưng trong tôi lại dậy lên một cảm giác gì đó rất bất an. Cái hang vẫn nằm đó, nó không có cửa và tất nhiên nó khiêu khích chúng tôi vào khám phá.
 -Được rồi, có thể đây sẽ là một chỗ dừng chân lý tưởng đấy!-Hân mỉm cười.
 -Tôi không nghĩ vậy!-Tôi chặn lời.-Nhưng nếu muốn, chúng ta có thể vào trong!
 Tôi còn chưa kịp dứt lời thì mọi người đã đông đủ trong hang rồi.
 -Cái hang này bí ẩn thật đấy, một chỗ du lịch lý tưởng nhỉ?
 -Có thể là như vậy.-Tôi vẫn không rời mắt khỏi các kí tự khắc trên vách.-Đúng là bí ẩn.
 -Chúng ta có thể đi sâu không?, Tomi!-Luxi hét lên
 -Được rồi, khám phá thôi!-Hưng hào hứng.
 Chúng tôi tiến sâu vào trong, càng sâu, cái hang càng ẩm thấp, nhưng có có vẻ rộng hơn trước.
 -Ê! Tomi, có một cánh cửa phía trước kìa-Luxi khẽ kéo tay tôi.
 -Chỉ là một tảng đá thôi mà!-Hai chị em Hân phản bác.
 -Cửa đấy, nhìn mật mã kìa!-Tôi lên tiếng.-Được rồi, xem nào, chẳng khó tí nào.
 Tôi gõ nhẹ lên các phiến đá có khắc ẩn những con số.
 -Óc tưởng tượng nghèo nàn!-Luxi khẽ thốt lên.
 -Trời, tảng đá mở ra kìa, kinh thật! Bạn là một phù thuỷ đấy, Tomi!-Hân thốt lên
 Chúng tôi cùng bước vào trong, wow, đó là một cái hang khác, hai bên hang chất toàn vàng là vàng. Những viên ngọc lấp lánh hiện lên đủ màu sắc sặc sỡ. Chúng long lanh, lộng lẫy như những ông bà hoàng vậy. Hưng cầm thử một viên lên, cậu nói không nên lời:
 -Tuyệt thật, chúng là hành thật.
 -Đặt xuống chỗ cũ, Hưng, chị nghĩ đây không phải cái hang tầm thường đâu! Đây là....-Hân chau mày
 -Hang cướp biển!-Tôi đáp gọn.
 Luxi và Hưng há hốc, không tin vào lời tôi nói, họ hỏi vặn lại:
 -Cậu không đùa chứ?
 -Không!
 -Ôi! quỷ thần ơi. Chúng ta đang ở trong hang của bọn chúng ư? thật tồi tệ.
 -Cậu biết trước, phải không? Tomi -Hân quay sang tôi, cô ném cho tôi một cái nhìn khá nghiêm trọng.
 -Tớ xin lỗi, nhưng tớ không muốn làm mọi người cụt hứng.
 -Tệ thật, hình như có ai đang vào, tìm chỗ núp mau!-Luxi cảnh báo.
 Chúng tôi chia ra hai phe, tôi cùng Hân núp vào một cái hòm, Luxi cùng Hưng trốn vào một cái thúng ở cuối hang.
 Chúng tôi mới núp xong thì cửa hang đã bật mở, bước vào trong là 5 tên cướp râu tóc bồm xồm, chúng có vẻ không vui lắm. Tên có sợi râu dài, xoăn tít bực nhọc:
 -Quỷ tha ma bắt, khỉ thật!
 -Hôm nay là ngày gì mà xui thế, không biết!-Tên có con mắt chột hét toáng lên.
 Chỉ có ba tên còn lại là miệng vẫn nở nụ cười, hai tên trước bực dọc quát:
 -Chúng bay có ngậm cái miệng chó lại không hả?
 -Thôi mà anh Hai, chúng ta phải vui lên chứ, dù sao thì cũng còn may chán mà, một dịp nào đó, chúng ta sẽ trả thù , Đậu bay nhỉ!
 -Đúng thế!
 Tôi bỗng sực nhớ ra chiếc tàu, không biết Hân đã giấu nó đi chưa. Tôi lay cô bé, hỏi nhỏ:
 -Nè, bạn bạn giấu chiếc tàu chưa?
 -Yên tâm đi, tui thả neo cách đây 100m!Im nào.
 Bỗng, “Hơ, hơ” hắt, hắt, hắt xì” Thôi rồi, tiêu rồi! Hưng không kiềm chế nổi nên đã vô tình đánh động bọn chúng. 5 tên cướp bắt đầu dậy khỏi chỗ, tay chúng vẫn lăm le con dao nhọn, một tên quát lên:
 -Ai? Ra đây mau, trước khi ta tìm thấy ngươi, mau.
 Tôi và Hân nín thở,thầm hi vọng Hưng sẽ ra nhận, nếu không, bọn cướp mà bắt được thì cậu bé tan xác mất. Đúng như tôi mong muốn, Hưng từ từ chui ra khỏi cái thúng, cậu bé run rẩy, hai chân cứng đờ như muốn đông lại. Tên cướp quát lên:
 -Ngươi là ai, sao ngươi vào được đây.?
 -Tôi...tôi...
 -Nói!
 -Tôi là Hưng, tôi đi lướt sóng, không may quá đà, bị sóng cuốn vào đây-Cậu bé bắt đầu biạ chuyện.
 -Được rồi, tống nó vào hang, nhanh, con nhóc Hân kia, ra luôn đi, hai chị em bây giỏi nhỉ?
 Tên cướp chưa dứt lời, Hân đã dũng cảm bước ra, tôi chỉ kịp kéo tóc cô ấy lại, nhưng, muộn rồi.
 -Ông chú  yêu quý, vẫn khoẻ chứ?-Hân nghiêm nghị hỏi.
 -Không nhiều lời nữa, tống chúng vào cái hang cuối cùng đi, đậu bay!
 Tôi chưa kịp phản ứng gì thì tên cướp đã lôi hai chị em Hân đi. Tệ thật!
 -Đại ca, đại ca biết chúng à?
 -Đúng vậy, trước đây ta đã từng làm trâu, làm ngựa cho nhà của nó, vì một mối bất hoà giữa ta và mẹ nó, ta đã không kiềm chế nổi nên đã dùng dao châm chết bà ta, khi ấy, thằng bé Hưng vừa chào đời hai tháng. Ta lúc đó sợ quá, liền lẻn đi giữa đêm khuya và thu nhập các ngươi như vậy đây.
 -Khỉ thật!-Tôi lẩm bẩm.
 Lúc chúng không để ý, tôi cùng Luxi lén bay theo tên lính đã áp giải hai chị em họ.
Đây rồi, chúng trói hai người vào một cây cột và quẳng chiếc balo ra xa.
 -Chào nhé! Đồng chí!-Tên cướp hả hê.
 -Đồ vô liêm xỉ!-Hân hét lên.
 -Cứ chờ đó nhóc ạ! Một lát nữa thôi, mày sẽ về đánh cờ với Diêm Vương, Haaaaaaaaaaaaaa.
 Tên cướp quay lưng đi, tôi cùng Luxi bay vào trong, Hân dàn dụa nước mắt, cô hét lên:
 -Tôi sẽ không để ông thoát khỏi lưới công lý một lần nữa đâu!!!
 -Chuyện gì vậy chị, sao ông ta lại biết hai chị em mình?-Hưng thắc mắc.
 -Chính hắn, chính lão ta, lão đã cướp đi người mẹ của chúng ta, chúng ta phải đưa hắn ra toà!Chị sẽ kiện hắn đến cùng.! Đồ máu lạnh!
 -Chị nói gì, hắn...hắn đã giết mẹ ư?-Hưng bắt đầu nấc lên.
 Tôi chen ngay vào giữa câu chuyện:
 -Thôi nào, lúc này chúng ta phải bình tĩnh, chúng ta phải đoàn kết, được rồi, Luxi, bạn mở balo lấy điện thoại ra đi, bạn có cầm nó đúng không? Hân.
 -Ừ, đưa nó giùm tớ nào, Luxi. Tomi, bạn bước lên nó đi, bây giờ thì hãy đạp lên số 3 nào, đạp thêm một cái nữa, bay qua số 5 đi, hãy nhảy về cái nút có hình điện thoại màu xanh xanh đi. Được rồi, hai bạn nâng nó lên tai dùm tớ nhé! May thật, có sóng, nhưng hơi yếu, cố lên, sắp được rồi!-Cô bé chuyển giọng-Chào chú, cho cháu hỏi, đây có phải là đồn biên phòng không ạ!
 Bên kia máy có tiếng trả lời dõng dạc:
 -Đúng vậy!
 -Thưa chú, cháu có chuyện muốn báo, hiện nay, cách bờ khoảng 8 Hải lý, đi về phía đông trên bờ biển, đang có một hòn đảo nhỏ, chúng cháu đang ở trên đó, bọn cướp, bọn cướp đã bắt chúng cháu...Tít tít tít, thôi rồi mất sóng, nhưng chắc họ sẽ đến sớm thôi.
 Tôi và Luxi nhẹ nhàng đặt chiếc điện thoại xuống. Cả hai đều phờ phạc:
 -Phù, chết mất, nặng kinh khủng!-Luxi nói không nên lời.-Bây giờ tớ sẽ cắt giây cho Hưng, cậu cắt cho Hân nhé!
 Cô vừa nói vừa chìa cho tôi con dao nhỏ. Chúng tôi hì hục một hồi lâu mới cắt đứt được sợi giây dày cộp đó.
 -Cảm ơn!-Hai chị em cùng thốt lên.
 -Được rồi, bây giờ thì hãy tìm cách ra ngoài  nào! Chúng đóng cửa rồi!
 -Chán thật đấy. Bây giờ thì hãy dùng tạm một bữa trưa đi nào, tôi đói rồi,có thể họ sắp đến cứu chúng ta rồi.
 Hân kéo chiếc balo ra, bên trong là 4 chiếc bánh mì kẹp trứng, cô mỉm cười, đặt tôi và Luxi ngồi lên tấm báo nhỏ , nơi có hai chiếc bánh và một ít cọng tảo.
 -Ăn đi nào, hai người bạn nhỏ bé, chúc ngon miệng-Cả hai cùng mỉm cười
 Tôi và Luxi cũng lịch sự đáp lại:
 -Được rồi, cảm ơn!
 Chúng tôi bắt đầu một bữa trưa ngon miệng và đánh một giấc dài.
 Bỗng, có tiếng cọc cạch vang lên, chúng tôi cứ ngỡ là bọn cướp quay trở lại. Nhưng không, đó là một chiến sĩ hải quân trẻ tuổi, anh đến bên, đỡ hai chị em Hân dậy và khẽ mỉm cười:
 -Giỏi lắm, hai chiến sĩ nhỏ ạ!
 Anh lính đưa chúng tôi ra ngoài, Hân vẫn còn thắc mắc:
 -Thế còn, thế còn gã cướp.?
 -Em yên tâm, bọn anh đã kịp thời đến và đã giải chúng đi rồi. Nhờ có hai em mà chúng anh bắt được đám cướp biển nguy hiểm, khi trở về đất liền, các em sẽ được nhà nước trao tặng huân chương, giờ thì yên tâm về nhà rồi chứ?.
 -Vâng!Chúng em sẵn sàng-Cả lũ cùng reo lên.
 Chúng tôi cùng nhau lên tàu trong niềm hân hoan mới- một thành tích tuyệt vời.
*-*-*
 Ngoài kia, phía chân trời đã bắt đầu ửng đỏ, hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, kết thúc một ngày làm việc mệt nhọc.
 Đêm đến, chúng tôi cùng nhau ra boong tàu ca hát. Tôi cùng Luxi nhìn về phía chân trời xa xăm kia, nơi đó đang có một vì sao sáng, chờ đợi hai sinh linh nhỏ bé trở về.
 -Các cậu đang nghĩ gì thế, nhớ nhà hả, có vẻ cậu không muốn ở lại Việt Nam nhỉ?
 -Ừ, tớ cũng yêu Việt Nam, nhưng quê hương thực thụ của tớ là Nhật Bản, Xứ sở của hoa anh Đào, cậu hiểu không?
 -Nhưng, tớ không muốn phải nói với cậu rằng: Mình sẽ cập bến Việt Nam vào sáng mai. Tớ muốn cậu nán lại một vài ngày để tham quan những cảnh đẹp của quê hương tớ, nó tuy nhỏ bé nhưng ẩn chứa bên trong là một nền văn minh vô cùng hiện đại không thua gì quê hương của cậu đâu.Có thể một điều kì diệu gì đó sẽ xảy ra và cậu sẽ thích quê tớ...-Hân nói.
 -Hân, tớ biết, nhưng tớ nghĩ..., thôi không nói chuyện này nữa, cậu có thể đưa tớ đi tham quan con thuyền này một chút, được không?-Tôi cố lảng tránh lời đề nghị.
 -Ừ, tớ cũng nghĩ vậy!
 

Xem tiếp phần cuối!

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]