Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thị - Doãn Thị Ngọc Trâm(P2)

Phần II: Giành lại chính nghĩa.
 Về phần gia đình cô chú tôm càng thì càng lúc càng lo cho tôi hơn. Mặt vì tôi mới lạ nước lạ cái, lại không thông thuộc hay quen biết ai ở đây nên việc đi lạc là chuyện đương nhiên. Họ sốt sắng, chạy đôn, chạy đáo tìm đủ mọi ngóc ngách mà vẫn không thấy tăm hơi tôi đâu.
 -Mẹ ơi! Hay ảnh bị lão Cá Mập ăn thịt rồi!
 -Bậy nào! chắc cậu ấy không sao đâu, con quên cậu ấy là hậu duệ của Cụ Dế mèn ghi trong sách à?
 -Chị Càng, chị Càng, tìm thấy cậu ấy chưa?
 -Dạ chưa, em cũng lo quá!
 Cuộc tìm kiếm kéo dài đến nửa đêm mà vẫn chưa đến hồi kết thúc. Bỗng nhóc Trocha hớt hải chạy về, nói không ra hơi, cậu bé lắp bắp:
 -Ba...ba má ơi! Chết rồi, chết rồi!
 -Hả, Tomi chết rồi hả? Hu...hu tội nghiệp cậu bé, xác cậu ấy đâu, con có mang về không, mà sao cậu ấy chết ? Tội nghiệp.
 -Ơ! Tomi cũng chết rồi hả mẹ?
 Mọi người ngạc nhiên, trố mắt hỏi cậu nhóc:
 -Cũng? Sao sao lại có cũng ở đây?
 -Thì mụ Cua chanh chua, độc ác chết rồi mà. Xác mụ ý còn phơi dài ngoài kia kìa.
 -Chết? Vậy là Tomi còn sống, ra ngoài kia xem thử đi bà con ơi!
 Mọi người kéo nhau ra bãi cát trống, nơi mụ Cua Kềnh đang nằm để xem thực hư thế nào
 -Ê! Đó đó, chết thiệt chưa vậy?
 -Rồi, chết rồi, đời còn đẹp thế này, sao bà ta chết sớm thế nhỉ?
 -Úi giời, hơi đâu mà lo chuyện bào đồng, cuộc sống tươi đẹp là đối với mình, còn với mụ ta thì nhiều chuyện, lẻo mép, gây sự mới là cuộc sống.
 -Dù gì thì cũng là hàng xóm láng giềng, thôi mình cứ đem xác bà ấy về rồi chôn cất cho tử tế, chứ bà ấy sống độc thân thì lấy đâu mà con cái, họ hàng, chứ cứ để cái xác phơi nắng, phơi mưa thế này thì...
 -Mặc dù bà ta có quá đáng, độc ác, giết hại bao người vô tội thì bây giờ cũng đã phải trả một cái giá đắt, thôi thì mình cứ làm vậy đi, cho nó phải phép.
 Mọi người đồng ý, khệ nệ khiêng cái xác về, lập cho mụ cua một ngôi mộ đàng hoàng bằng rêu, tảo.
 - Nhưng sao mụ ta lại chết thế nhỉ? Nhìn hiện trường thì có vẻ đây là một vụ đụng độ quyết liệt, mà cái con mụ này thì ai mà dám động tới chứ.
 Về phần của tôi, sau khi lọt vào cung của mụ Cá đuối thì còn rắc rối hơn cả mớ bòng bong mà chính chúng tôi tạo ra. Biết bao điều nguy hiểm luôn rình rập, bao quanh chờ lúc chúng tôi sơ hở là cho đi đời.
 Nhưng điều mà tôi thán phục nhất là những công trình văn hoá nghệ thuật của nơi đây. Bước vào, cánh cổng, đập vào mắt tôi là hình tượng rồng bay, phượng múa được khắc trên những chiếc cột đình, nhìn thật sắc sảo và cuốn hút. Ngay cả từng tấm vải, từng hoa văn in trên gốm sứ cũng đủ để ta phải dành một chút thời gian để ngắm nhìn nét vẽ tinh xảo, điêu luyện đó. Thật đáng ngạc nhiên khi ở cái đáy biển xa xăm này lại có một nền nghệ thuật phát triển đến không ngờ.
 Bỗng, từ đâu tiến lại một tên thái giám yểu điệu, hắn cất giọng léo nhéo thật chói tai:
 -Ủa, ủa Xin cho thần mạn phép hỏi: Tiểu thư đây thuộc dòng dõi bậc vương tôn nào ạ?
 -Vô lễ! Ngươi dám lên giọng hỏi ta với cái điệu bộ nửa người nửa lươn kia hả, bay đâu...-Runi nhanh nhẹn ứng biến với “tình huống ngoài kịch bản”, khiến tôi phải bất ngờ.
 -Dạ, dạ thần có mắt như mù, mong người thông cảm. Chẳng hay, người muốn diện kiến Nữ Vương chăng?
 -Cúttttttttt!
 Chưa kịp nói hết câu, tên Thái Giám Lươn đã chuồn lẹ. Chúng tôi được một phen hú hồn
 -Híc, may mà bạn nhanh trí, nếu không thì đi đời rồi.
 -Híc, tui cũng hết hồn à.
 Chúng tôi lại tiếp tục cuộc “hành trình có một không hai” của mình. Đi thêm ít bước nữa chúng tôi lại chạm trán một toán lính khác, nhưng đây có lẽ không phải lính xoàng như cái tên Thái giám lúc nãy.”Có thể đây là lính cận vệ chuyên bảo vệ mụ Cá Đuối, chắc chúng được huấn  luyện kĩ càng, nhìn tác phong và điệu bộ là biết”. Bỗng chúng khựng lại, nhìn chằm chằm vào tôi như một vật thể lạ.
 -Tên kia! Ngươi là ai? Chắc chắn ngươi không phải là người trong cung, đúng không?
 Tôi tái mặt, không phải vì sợ chúng mà vì sợ kế hoạch bị vỡ lở. Chuyện này mà lộ ra thì cả cái đáy đại dương này nguy mất. Tôi cố trấn tĩnh mình, đáp gọn:
 -Thưa, tiểu nữ thực không phải người ở đây đâu ạ, nhưng có một số chuyện khúc mắc của gia đình nên đến đây và được tiểu thư đây cứu giúp.
 -Vậy, tiểu thư đây là ai vậy?
 -Dạ đây là con gái của Thừa Tướng ạ, tiểu thư là con nuôi của Nữ Vương và mới từ nước ngoài du học về đấy.
 Tên lính ngơ người, cúi đầu, kính cẩn:
 -Dạ, thần có mắt thư mù, đã phạm thượng đến tiểu thư, mong người bỏ qua cho .
 Runi gật gù, làm ra vẻ không hài lòng cho lắm. Cô chau mày, cất cái giọng vàng ngọc  “chết người”:
 -Hầy, ta thật sự thất vọng về các ngươi đó, không ngờ đội cận vệ của hoàng cung lại có những chiến binh mất sự lễ độ nhiều như vậy, ta sẽ tâu lên Nữ Vương để người xem xét sau, bây giờ thì cút ngay cho khuất mắt ta.
 Đội binh lính dạ ran, chuồn ngay lập tức, Runi thở phào nhẹ nhõm:
 -Ủa, sao bạn biết Thừa Tướng có con gái hay vậy?
 -Đoán mò!
 Câu trả lời của tôi làm cô nhóc cụt hứng, hắng giọng:
 -Thôi, bực bạn quá, đi lẹ cho rồi. Mà bạn định vào đây để làm gì?
 -Ờ ha, tui quên, mà tui đâu biết đâu.
 -Trời ơi!!!!
 -Nhỏ nhỏ cái miệng coi.
 -Bạn đùa tui hả, muốn chết à, vô duyên vô cớ vào đây rồi hỏi lại tui là sao?
 -Thì từ từ rồi tui tính, làm gì dữ vậy.
 Tuy vẻ bề ngoài ra mặt an ủi, nhưng lòng tôi thì còn rối bời hơn. Chắc chắn phải có cách, chúng tôi không thể bất chấp nguy hiểm lọt vào đây để rồi ra về với một “chiến tích trắng” được.
 -Hay ta vào thử dò la các cung nữ trong kia xem sao.
 Để mặc cô bạn đứng ngơ ngác như trời trồng, tôi nhanh nhẹn vào trong. Thật may mắn khi tôi gặp ngay cô bé Tôm có bím tóc Sam xinh xinh đang ngồi giặt đồ ở giếng nước. Tôi mon men lại gần làm quen.
 -À, để mình giúp bạn một tay nha!(Híc, hi vọng cô ta từ chối, đồng ý là chết tôi)
 -Ờ, không cảm ơn, mình tự làm được rồi.
 -Ủa, bạn đang giặt đồ cho ai vậy?
 -Đồ của Công chúa đó, toàn là ren và nơ đính tùm lum hết à.
 -Vậy hả? À nè, hình như Nữ hoàng là cháu của Paparen hả?
 -Bộ bạn không biết à, nhưng mối quan hệ đó cắt đứt lâu roài.
 -Sao cắt vậy?
 -Thì cái vụ...à ờ không có chi.
 -Đi mà, nói tui biết đi, tặng bạn nè- Vừa nói, tôi vừa chìa cái trâm ngọc mới chôm trên đầu Runi ra, làm quà hối lộ(Biết thế nào cũng cần nó mà).
 -Ờ...cảm ơn nha, cái vụ...nói nhỏ nè, vụ nữ hoàng lấy cắp viên ngọc quý của Paparen đó.
 -Viên ngọc đó như thế nào?
 -Đó là viên ngọc quý lắm, quý vô cùng luôn, Paparen được Ngọc Hoàng ban tặng đó, biết sao không? Ai mà có viên ngọc đó trong tay là khỏi sợ ai luôn, nó có đủ quyền lực để làm cho ai có nó trong tay trở thành bá chủ thiên hạ. Bởi vậy tên nó cũng ghê cực kì luôn nha, là: Ma Quái Ngọc đó.
 -Ma Quái Ngọc?
 -Ừ.
 Bỗng từ đâu xuất hiện một bà Cá Ngựa già, da sần sùi, nổi đầy mụn cóc, bà ta cất giọng hách dịch:
 -Nhanh lên!!!Cô có biết buổi lễ sắp bắt đầu rồi không hả, thật mệt mỏi quá đi.
 -Vâng, tôi xong rồi đây ạ.-Vừa nói , cô bé vừa lúi húi giặt vội đống quần áo còn dang dở
 Tôi còn cả đống câu hỏi cần phải giải quyết nhưng không thể làm phiền cô bé thêm được, dù gì thì cũng ráng thêm một câu cho nó đỡ chuyện:
 -À ờ, câu cuối nha! Buổi lễ gì vậy?
 -À, là buổi lễ tế Ngọc của Nữ hoàng ấy mà, không sao đâu, bạn cứ tự nhiên.
 -Thôi, mình có việc, đi trước nha!
 Tôi chạy thật nhanh đến chỗ Runi đứng lúc nãy, nhưng lạ thay, không thấy cô ấy đâu mà chỉ thấy vỏn vẹn có chiếc túi vải màu hồng nằm chỏng chơ trên nền đất. Trên chiếc túi có thêu hình một con Rồng nhỏ màu vàng khá đẹp. Cầm chiếc túi trên tay, tim tôi nhói lên một điều gì đó rất bất an. Tôi cố nhớ về Runi, về chiếc túi nhỏ nhưng tất cả chỉ hiện lên một Runi thanh thoát, lém lỉnh.
 -Chắc chắn nó không phải của cô ấy.Thêu hình con rồng, con rồng?-Tôi tự lẩm bẩm.
 Sực nhớ ra một điều gì đó, tôi mở ngay chiếc túi, bên trong vỏn vẹn một bức hình vẽ con Phượng hoàng một cách tinh tế, có vẻ người hoạ lên nó phải là một người rất có óc sáng tạo. Nhìn cách vẽ thì biết, nét vẽ con Phượng uyển chuyển đến lạ, nhìn nó thật mềm mại. Hình vẽ tuy có hơi cách điệu, nhưng vẫn giữ được nét uy nghi, thật đáng nể phục. Màu sắc thì tinh tế, phối màu hài hoà, tạo nên một bức tranh sống động, y như thật. “ Nhưng, làm sao nó lại ở đây, mà Runi thì biến mất, lẽ nào....”
 Tôi bàng hoàng, cố trấn tĩnh lại mình, đút vội chiếc túi vào áo, tôi ngắm kĩ hiện trường, Runi đã để lại cho mình cái túi thì chắc chắn sẽ có một manh mối khác. “ Đây rồi, một ít bụi hương màu trăng trắng, mình biết cô ấy thông minh lắm mà”. Tôi cố lần theo màu hương đó, đi được một đoạn thì bỗng mất dấu “Chẳng nhẽ, nó bốc hơi chăng?” Tôi cố tìm kĩ thì lại thấy một dấu hiệu khác, nằm trong bụi hoa ở khuôn viên gần đó : Một mảnh vải màu vàng cũng thêu hoa văn con rồng y như chiếc túi lúc nãy. Tôi chụp lấy miếng vải, đút vào áo rồi đi theo hướng bụi hoa. Càng đi, càng có nhiều manh mối hơn.
 Bỗng, tôi phát hiện ra một căn hầm bí mật, nó được lấp kính sau bụi rong xanh rì, cũng như cửa căn hầm mà tôi vô tình phát hiện và lọt vào, nếu không để ý thì có thể cũng khó nhận ra. Tôi tò mò, lấy hết sức, đạp mạnh tảng đá to chắn ngang trên nắp. Bên trong lại là một con đường khác nhưng nó lại nhỏ và được xây xát có vẻ cẩn thận hơn. Ở dưới thật tối, chỉ toàn một màu đen thăm thẳm. Lấy hết dũng khí, tôi bước xuống con đường mà lòng lại nhói lên một cảm giác gì đó rất lạ kì. Càng tiến sâu vào trong, con đường càng rộng, càng sáng hơn, nhưng lại mang một vẻ kì bí gì đó, đem cho tôi một cảm giác mới mẻ, muốn  chinh phục..
 Đến một ngã ba, Tôi bắt gặp 3 tấm biển gỗ: Tấm thứ nhất khắc hình con rồng, tấm thứ hai khắc hình con phượng.Tấm thứ ba khắc hình một con vât, nửa rồng nửa phượng, được cắm vào đầu đường của ba ngã rẽ. Tôi băn khoăn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, và ba hình vẽ được khắc trên nó có nghĩa gì. Có thể, nó dùng để kí hiệu ý nghĩa của các con đường này chăng. Nhưng biết đi con đường nào bây giờ. Bỗng nhớ tới những manh mối Runi để lại, tôi vội giở chúng ra, ngẫm nghĩ một hồi, tôi chọn lấy tấm biển thứ ba, chỉ là linh tính thôi, nhưng, hi vọng là đúng.
 Lại một lần nữa, tôi men theo con đường nhỏ. Lạ thay, ở đây không có một bóng Cá, hay con gì cả, mọi thứ vắng ngắt, chỉ có mấy cây tảo đung đưa theo làn nước và mấy hòn cuội lặng im như tờ. Tôi cứ đi mãi, đi mãi mà lòng xáo trộn lo cho Runi, tuy thông minh nhưng cô ấy dù gì thì cũng thuộc phái chân yếu, tay mềm. Giờ lại bị bắt đi thế này, chắc cô ấy cũng lo cho tôi lắm. Tôi cứ đi thẳng mãi, rồi đụng ngay một cây San hô cỡ bự, to như con Cá Mập được thu nhỏ lại một tí, nó chặn ngang cả lối đi, trên có khắc dòng chữ: “Cô nàng ban ngày há miệng ra cười, ban đêm thì ngậm miệng câm như hến.”
 -Chắc là một câu đố đây mà-Tôi tự lẩm bẩm.
 Nếu chú ý thì cũng dễ nhận ra ở dưới gốc có một tờ giấy nhỏ được giấu kính trong hốc và một cái ổ khoá bằng sắt. Tôi cố sức kéo nó ra, nhưng chắc phải tìm chìa khoá thôi. Có thể, chìa khoá nằm ở câu đố này. Lấy vội mảnh giấy, tôi đọc to:
 - Thời hạn: Mặt trời đứng bóng. Gợi ý: Quanh đây 100m. Lạ nhỉ, quanh đây làm gì có ai, một câu đố mẹo chăng?
 Tôi loanh quanh, bắt đầu tìm kiếm, một hi vọng non nớt chợt loé lên, như thúc đẩy tôi cố suy nghĩ.” Đúng thật, phải suy nghĩ nhiều thôi”. Tôi đảo mắt nhìn quanh, ở đây có mấy chậu hoa cảnh và ít bức tượng đá chạm hình con rồng, phượng, mặt trời, cô gái,... Tôi gượng nhớ lại tính chất của mỗi vật hiện diện ở đây.
 -Xem nào, Tượng thì mình tìm kĩ rồi, còn mấy bông hoa, luống tảo và cuội thì...Cuội không có tính ấy, tải cũng không, còn hoa... làm gì có bông hoa nào lạ vậy đâu? Mà sao chúng sống ở đáy biển được nhỉ?
 Trong lúc thất vọng, tôi ngước mắt nhìn mặt trời, “Chắc bây giờ cũng áp giờ đứng bóng rồi, làm sao đây, mình mà không tìm được lời giải thì Runi nguy mất”. Tôi đảo mắt nhìn quanh đầy vô vọng, chợt phát hiện ra chậu hoa Tulip.
 -Đúng rồi, Tulip, xem nào, Ban ngày há miệng ra cười, ban đêm thì ngậm miệng câm như hến. Đúng nó, Tulip, mình có đọc quyển Bách khoa toàn thư Hoa rồi, may quá, còn nhớ đến nó, Tulip ban ngày sẽ nở rộ, nhưng ban đêm lại se lại, chinh nó.
 Tôi vội lục tung cả chậu cây lên, đây rồi, một cái chìa khoá nằm ẩn trong nhuỵ hoa. Tôi chộp lấy, mở ngay cánh cổng ẩn trên thân cây.
 Cánh cửa bật mở, một con đường khác lại hiện lên, nhưng nó lại khác những con đường lúc nãy, chúng được dát bằng đá hoa cương, cẩm thạch nhưng con đường này lại được dát bằng vàng. Không sai, chính là vàng.
 Tôi lại rảo bước trên nó, giường như có một điều gì đó đầy bí ẩn sắp xảy ra. Khung cảnh ở đây thật lạ, mọi thứ hiện lên thật lung linh, thật huyền ảo, nhưng bầu không khí có vẻ u ám và nặng nề.
 -Lại gì nữa đây? -Tôi chau mày, lẩm bẩm.
 Bỗng, có một con rùa nhỏ từ đâu bò ra, tiến lại gần tôi và hỏi:
 -Bạn là ai? Sao lọt được vào đây?-Con rùa tỏ ra không mấy lịch sự khi gặp tôi.
 -Ơ, tôi...tôi là Tomi
 -Đi đâu đây?
 -Tôi, tôi đi tìm một người bạn. Còn bạn, Bạn là ai? Sao ở đây? 
 -Tôi là ai, bạn không cần biết-Nói đoạn, nó dúi vào tay tôi mảnh giấy nhỏ rồi bỏ đi.
Tôi chưa kịp phản ứng gì thì nó đã khuất sau lùm tảo um tùm rồi. Tôi tò mò, mở mảnh giấy ra, bên trong lại hiện lên một dòng chữ khác, được viết nghệch ngoạc, nom thật rối mắt:  Mở rồi khép,
               Khép rồi mở
               Tạo ra cục
               Tạo ra hòn
               Nữ trang đẹp
               Bột làm da
 -Chắc lại một câu đố lắt léo, kì thiệt
 Mệt mỏi rã rời, tôi ngồi thụp xuống tảng đá ven đường mà lòng xốn xang suy nghĩ “Biết làm sao bây giờ, Mở rồi khép, khép rồi mở, tạo ra cục, ra hòn, nữ trang, bột làm da, mở rồi khép, khép rồi mở...”
 -À, lẽ nào họ muốn ám chỉ các loài hải sản như: sò, hến,...chăng. Chúng có thể mở ra, khép vô. Cũng hơi vô lý, khép vô, mở ra thì bao nhiêu thứ mà, nhưng mình quên mất ở đây là đáy biển nhỉ. Thôi, làm đến đâu hay đến đó.
 Tôi bật dậy, cố lùng sục mọi ngóc nghách, với hi vọng sẽ có một điều kì diệu gì đó xảy ra. Ở đây, cảnh vật thật lộng lẫy, nhưng lại mang vẻ âm u, lạnh giá, y hệt như truyện cổ tích vậy. Tìm mãi mà chẳng thấy bóng dáng họ nhà đó đâu, tôi mệt mỏi, ngồi xuống mặt đường, lòng rối bời, hễ cứ rảnh rỗi là tôi lại nghĩ đến Runi, lo cho cô ấy, không biết gặp chuyện gì “Cũng tại mình cả, tự dưng lại bỏ đi, để mặc cô ấy trơ trọi giữa đường, mong sao cô ấy không có mệnh hệ gì, nếu không, mình sẽ phải hối hận suốt đời”
 Tôi vò đầu, bứt tai, cố suy nghĩ về câu đố của họ, có lẽ, nó cũng sẽ không mấy khó đối với dân ở đây.
 -Nhưng, làm gì có ai ở đây đâu, thiệt khó quá.
Trong cơn rối bời, trong tôi lại loé lên một tia sáng mới.
-Đúng rồi, hình như họ nhà hến, sò có một loài tên...tên....tên Trai có hể tạo ra ngọc thì phải. Chính xác là nó, hồi ở nhà, mình hay thấy bà chị cứ lôi vô, lôi ra mấy chuỗi hạt bằng ngọc trai, bả còn mua bột ngọc trai về đắp mặt nữa. Sao mình ngốc thế nhỉ.
 Tôi lại cố sùng sục lần nữa, hi vọng sẽ tìm thấy một thứ gì đó liên quan đến nó chẳng hạn. Đây rồi, sao lúc nãy mình tìm không ra nhỉ. Một bức tượng có hình con Trai to đùng, được giấu kĩ trong lùm San Hô khá xa. Trên đó còn có dòng chữ nhỏ: Vào trong. Nhưng lạ thay, mệng nó cứ 10 phút lại mở ra 3 giây rồi khép lại, với 3 giây thì có tài lắm, tôi cũng chỉ mới lòn vào hai sợi râu thôi.
 -Để vào trong, thì ít nhất, mình cũng phải làm cho con Trai há miệng lâu hơn chứ nhỉ. Xem nào, 3 giây một lần, một lần mở 3 giây, đúng rồi
 Tôi lật đật đi kiếm một nhánh cây nhỏ. Đợi con Trai mở miệng rộng ra, tôi nhanh tay đút vào miệng nó, nhưng càng đút thì nhánh cây càng gãy, đút vào là nó nhả ra.
 -Đúng là độc thật, bó tay sao ta?
 Tôi trầm ngâm, suy ngẫm một hồi:
 -Giá mà có Runi ở đây, cô ấy thông minh phải biết, nhưng mà mình đang đi cứu Runi mà, hầy, chán ghê!
 Đang trong lúc rối bời, thì từ đâu xuất hiện một cô nhóc xinh xắn, nhìn cách ăn mặc và cư xử, tôi đoán cô ta là người ngoại quốc. Cô bé đến gần, làm quen:
 -Chào bạn, mình là Luxi.
 -À, ờ chào! Tôi là Tomi
 -Tomi? Tên nghe hay và lạ quá nhỉ.
 -Ừ, tên cô cũng vậy.
 -Trông bạn có vẻ không được vui, bạn mới đi một quãng đường dài hả, qua khuôn viên hoàng cung chẳng hạn.
 -Sao cô biết hay vậy, bộ theo tui nãy giờ hả?
 -Không có đâu! Mình đi ngang qua đây, thấy bạn là lạ nên làm quen chơi, còn sao mình biết hả? Gót giày bạn nói lên đấy thôi.
 Tôi trố mắt, nhìn lại mình, đúng thật. Gót giày tôi còn bám nguyên mảng hoa, đất to tướng. “Cô bé này thật thông minh”
 -Cô có con mắt nhìn đời khá lắm, vậy cô đi đâu mà qua đây?
 -Chơi.
 -Chơi?
 -Ừ, bạn không biết đấy thôi, ở đây vui lắm, mình rất thích nơi này. Cách đây mấy vạn dặm hải ly là nhà của mình đó, cũng không xa nhỉ?
 “Híc, cô ta đúng là ấm đầu thiệt, mấy vạn dặm hải ly mà gần, chắc cô bé chơi nhiều quá nên sinh ra ảo giác đây”. Tôi vẫn cố gặng hỏi nhóc lần cuối:
 -Bộ cô hay đến hoàng cung lắm hả? Sao biết nơi đó
 -À...ờ mình hay đi chơi lung tung ấy mà.-Cô bé ngoảnh mặt, cố tránh dôi mắt đầy nghi ngờ và dò xét của tôi, cô lảng sang chuyện khác:
 -Bạn làm gì ở đây?
 -Tôi đang tìm một người bạn, tôi nghĩ đây là cửa ải cuối cùng để cứu cô ấy, nhưng, tìm mọi cách mà vẫn không được.
 Cô bé khẽ mỉm cười, tiến đến bức tượng con Trai, xem xét một hồi rồi bảo tôi:
 -Khó gì, loài này không chịu được nóng đâu, bạn lấy nhánh cây chèn vào không được là phải rồi.
 -Ừ nhỉ, nhưng nước sôi đâu ra bây giờ, cô nên nhớ, chúng ta đang ở đáy biển nha.
 -Thì sao nào, dễ lắm, ta đến nhà Bác Ốc xin ít nham thạch, dạo này núi lửa hoạt động trên đất liền nhiều, đa số nó có phun từ đáy biển lên, nhà Bác Ốc gần đó, mình đến xin chắc bác ấy có đó.
 -Tạm tin cô vậy, ta đi thôi, cô dẫn đường đi.
 -Chuyện nhỏ.
 Tôi cùng Luxi đến tìm bác Ốc mà cô ấy nói.
 -Ủa, Bác ấy đi đâu rồi?
 -Kia kìa, anh quên là loài Ốc bác ấy đi đâu cũng mang theo nhà hả?
 -Ừ nhỉ, chán thật đó, mình lại đó đi, ngồi đây chờ thì có mà sáng mai bác ấy cũng chưa đến ấy chứ.-Tôi đưa ra một lời đề nghị có thể nói là tuyệt vời nhất từ lúc gặp cô bé đến giờ.
 Chúng tôi tiến lại gần bác, tôi chào hỏi lịch sự:
 -Dạ, cháu chào bác ạ.
 -Cháu chào bác, bác vẫn khoẻ chứ ạ?-Luxi tỏ ra không kém cạnh.
 -Ờ, hai đứa vào nhà chơi.
 -Thôi, chúng cháu đứng ngoài này được rồi ạ(Híc, nhà bác thế kia mà chúng cháu cùng chui vào thì còn đâu là nhà nữa ạ).
 -À, lần trước cháu đến chơi, cháu thấy hình như bác có cất giữ chút nham thạch nóng phải không ạ.
 -Ờ, gần cửa, gần nhà nên Bác có lấy một ít, phòng khi có việc gì thì còn có mà dùng. Thế cháu hỏi nó có chuyện gì không?
 -À...ờ, chúng cháu có tí việc, muốn đến đây xin bác một ít ạ!
 Bác Ốc chẳng nói chẳng rằng, chui luôn vào nhà.
 Chúng tôi cứ ngỡ mình đã bị từ chối, ai dè bác ấy đem ra một chai thuỷ tinh khá to, bên trong là những dòng nước vàng đang sôi cuồn cuộn. Tôi tò mò:
 -Sao bác lấy được chúng mà còn sôi sùng sục hay vậy ạ?
 -Có gì đâu, hôm ấy, bác đang ngồi vá áo trên một mỏm đá, bỗng từ miệng một cái hố lõm cuồn cuộn chảy ra từng dòng nước vàng khè là nham thạch này dây, bác thấy hay hay nên tiến lại gần miệng hố ghé vào lấy ít nham thạch nóng, suýt nữa thì bác đã bị nướng chín rồi đấy.
 -À, cháu cảm ơn bác nhiều lắm ạ-Chúng tôi mừng rỡ
 Cầm trên tay chiếc lọ mà lòng tôi không khỏi bồn chồn, có lẽ Runi đang mong ngóng mình từng giây phút.
 -Đây rồi, con Trai kia kìa.
 -Mở nắp ra đi! Nó chuẩn bị há miệng kìa.-Luxi thúc giục.
 Tôi kéo mạnh cái nút. “Phụt” Một dòng nham thạch trào ra, đâm bổ vào miệng con Trai. Bất ngờ, miệng nó sủi bọt, sôi lên, một dòng khói trắng chui lên.
 -Nó chết rồi đó.-Luxi  mừng rỡ
 -Ừ, chết rồi.
 Tôi tiến lại gần, bên trong miệng nó là một đường hầm đen như hũ nút. “AAAAAAAAAAAAA!!!!” Luxi hét lên làm tôi giật bắn, tiếng hét lại vang lên, nó dội lên đầy mãnh liệt.
 -Cô làm gì vậy?
 -Cái hố này sâu lắm, phải hơn chục mét, không dễ đâu.
 Tôi mỉm cười, cô nhóc này tinh quái thật. Nhưng dù hố có sâu đến đâu đi chăng nữa thì tôi vẫn sẽ mãi không bỏ Runi lại một mình ở cái chốn kì bí này đâu.
 -Tôi sẽ cứu cô ấy -Tôi khảng khái.
 -Bạn cứng đầu thật, tuỳ bạn thôi, mình đi với bạn nha!
 -Ok.
 Tôi nhanh nhẹn nhảy xuống trước, bỗng, hàng loạt ánh sáng hắt vào khiến tôi chói mắt. Gì thế này, một cung điện nguy nga, với hàng ngàn mỏm San Hô kì vĩ.
 -Tuyệt thật, xuống đi, Luxi -Tôi kêu vọi
 “Oạch” Cô nhóc đè bẹp lên lưng tôi khiến mình mẩy tôi ê ẩm.
 -Cô...cô định hạ sát tôi hả? -Tôi đùa vui
 -Hì, xin lỗi, mình nghe bạn kêu nên nhảy đại xuống, ai ngờ...hì.
 Chúng tôi tò mò, bước vào cửa lâu đài “Đáng nghi thật, lâu đài gì mà không có lính canh gì hết, phải cẩn trọng mới được”
 -Haaaaaaaaaaaa, chào mừng các ngươi đến với Quỷ Cốc!
 Tôi ngước mặt, một con Cá Đuối to lớn đang lượn lờ trên đầu tôi, nó hạ xuống, cất giọng mỉa mai:
 -Ngươi nghĩ mình là ai mà dám lọt vào cung của ta? Còn nói chuyện với ta nữa hả, cây trâm này chẳng đáng cho ta xỉa răng, con ạ.
 -Sao, sao, bà có nó?
 -Sao trăng gì? Ngươi dám giết chết cháu họ ta hả, đợi đó.
 -Tôi giết cháu bà?
 -Giả nai hả con, mày giết chết cô cháu Cua đáng yêu của ta mà còn ngây ngô nữa hả? Ván cờ kết thúc rồi, anh bạn ạ, Runi!
 Bỗng, trước mắt tôi là một cô Dế, một cô Dế khoẻ mạnh, một cô Dế mà tôi đã từng xem là bạn của tôi.
 -Thế này là thế nào?
 -Là gián điệp chứ thế nào nữa. Haaaaaaaaaaaa.
 -Ru...Runi, bạn...bạn nỡ gạt tôi sao?
 Khoé mắt cô bé giường như ươn ướt, cô cố lảng tránh ảnh mắt của tôi và khẽ lên tiếng:
 -Tôi không gạt bạn, tự bạn chuốc lấy chứ, đó là nhiệm vụ của tôi-một tên đầy tớ trung thành.
 Tôi bàng hoàng, thì ra trước đến giờ, người mà tôi luôn xem là bạn là như vậy đây. Tôi thật quá tin người, mọi thứ đã chấm dứt-một dấu chấm thật vô vị.
 -Bà muốn gì?
 -Muốn gì ư? Ta muốn ngươi đền mạng. Ngươi sẽ phải trả giá đắt cho những hành động ngu xuẩn mà ngươi đã làm.
 -Được, nếu bà muốn. Tôi xin lãnh giáo.
 -Khá lắm, nhóc con ạ, Runi! Chờ gì nữa? Ra tay đi.
 -Runi? Tôi đấu với cô ấy?
 -Không sai.
 Runi gạt nước mắt, cô chần chừ rồi bay vọt xuống:
 -Là cậu ép tôi.
 -Tôi thật không ngờ...bạn... bạn là hạng người như vậy.
 -Đánh đi! Đừng rì rầm nữa -Bà ta hét lên
 Runi nhào tới, dùng chùy quật ngã tôi. Cô đánh liên hồi, nhưng tôi không đáp trả.
 -Tomi, bạn sao vậy? Cô ta đánh bạn chết mất.-Luxi hoảng loạn hét lên.
 Tôi vẫn im lặng, cố nén giọng trả lời:
 -Tôi xin lỗi, nhưng tôi không thể...hại cô ấy, cô ấy là bạn của tôi, chúng tôi gặp nhau tuy ngăn ngủi, nhưng giữa chúng tôi vẫn hiện hữu những kỉ niệm đẹp. Tôi không thể!
 Runi khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má, cô quỳ thụp xuống, nắm lấy hai bàn tay lạnh giá của tôi:
 -Xin lỗi, mình không cố ý, tại...tại...
 -Bạn không cần nói gì cả, mình hiểu mà.
 Mụ Cá Đuối tức giận, rít lên:
 -Các ngươi sẽ phải trả giá.
 Mụ ta lao nhanh như tia chớp, chĩa cái đuôi dài ngoằng của mình vào tôi. Bất ngờ, Runi đẩy nhanh tôi ra. “AAAAAAAAA” Tiếng hét của cô ấy làm tôi sực tỉnh, Runi nằm bất tỉnh trên sàn, người cô túa ra đẫm đìa máu. Tôi hoảng hốt, bế xốc Runi lên:
 -Runi,Runi, Sao ...sao bạn làm vậy -Tôi nghẹn ngào nói trong tiếng nấc dài.
 -Bạn...bạn cho mình...mình xin lỗi nha, mình...mình...- Cô nói không nên lời rồi dần lịm hẳn.
 Tôi đau đớn, hét lên:
 -Runiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!
 Quệt vội giọt nước mắt đang lăn dài trên má, tôi đứng dậy, tiến đến chỗ Mụ Cá Đuối đang ngồi hả hê:
 -Sao bà hại Runi?
 -Tự nó chuốc lấy chứ tao đâu có ép, thế nào, muốn ra đi như bạn mày không?
 -Bà...bà, tôi sẽ quyết chiến với bà một phen.
 Tôi chưa kịp nói xong, bà ta đã lao tới, dùng hai cái vây dài xoáy quanh tạo ra một cơn lốc dao động cả một vùng. Mụ dùng đuôi quật ngang, tôi nhanh nhẹn lấy đà, nhảy phốc lên né cú quật đuôi chết người, nhưng vẫn bị nó quệt ngang làm bong mất lớp da.
 -Khá lắm, nhóc ạ! -Mụ hét lên khiến tôi giật bắn
 Mụ ta lại tiếp tục cú xoay người, khiến cả bờ biển gần như vỡ tung trong cơn lốc, luồng xoáy đó bất chợt đổ dồn vào tôi. Luxi hét lên:
 -Tomi, cẩn thận, máu trên vai bạn đang chảy kìa!
 Tôi ngã nhào về phía sau, cốt đánh lừa mụ ta. Mụ chỉ chờ có thề, nhanh chân tiến lại gần tôi, định dùng đuôi đâm tôi một nhát thì tôi chồm dậy. Nắm chặt lấy đuôi của mụ, tôi từ từ nhảy phốc lên đỉnh đầu khiến mụ ta chao đảo, rít lên:
 -Ngươi sẽ phải trả giá cho hành động này, grừ.
 Tôi bình tĩnh, nắm lấy cái chỏm trên đầu mụ ta mà kéo, mụ đau đớn cố dùng hai vây chống cự tôi nhưng mụ cố quật chừng nào, tôi lại nắm lấy cái chỏm mà nhảy lên chừng đó. Mụ càng quật, máu trên đầu lại càng lênh láng. Chỉ đợi có thế, Luxi ném liền cho tôi cái dao thường giắt ngang thắt lưng, tôi chụp vội, đâm thẳng vào đầu mụ một nhát quyết định. Mụ quằn quại, chao đảo, hét lên rồi gục dần.
 Tôi thở phào, nhẹ nhõm, rồi nhảy xuống bên cạnh Runi. Cô vẫn còn thoi thóp, nhưng yếu lắm, trong cơn mê sảng, cô vẫn kéo tay tôi mà nghẹn ngào:
 -Xin lỗi...mình không cố ý...tất...cả là...một vở kịch...không có vụ viên ngọc nào đâu...mụ ta đánh lạc...hướng bạn đấy, cầm...lấy...đi, cô bạn nhỏ-Runi rút từ trong túi ra một cái bọc, đặt vào tay Luxi, cô mỉm cười- Nhớ nhé, Mai hương...tán...nó sẽ...có ích...nhiều cho...bạn đấy...
 Mới dứt câu, Runi đã trút hơi thở cuối cùng. Tôi đau khổ cùng Luxi đắp cho cô ấy một ngôi mộ đàng hoàng.
 -Cầu mong cho cô ấy được siêu thoát!-Luxi gạt nước mắt cầu nguyện.
 -Tôi cũng mong vậy. Bạn yên tâm, mình sẽ trở lại thăm bạn vào một dịp nào đó mà, tạm biệt.
 Chúng tôi cùng nhau ra về, để rồi để lại nơi đây một chút vấn vương, chờ đợi.
 Sau khi về làng an toàn, tôi quyết định cùng Luxi trở về với đất liền, về với nơi chúng tôi đã cất tiếng khóc chào đời đầu tiên -Quê hương của tôi ơi! Nhật Bản yêu dấu ơi, người có biết rằng, ở cái đáy biển xa xăm, mịt mù này đang có một người con, một sinh linh nhỏ bé đang và luôn mong ngóng từng ngày, từng giờ trở về trong vòng tay ấm áp của người, để dược người che chở, đùm bọc không?.
 Mặt trời đã khẽ ửng hồng phía đằng Đông, chị Sao mai cũng đã sửa soạn trang điểm xong để cùng đồng hành với ngày mới. Một ngày mới đầy nắng gió và tươi đẹp đang chờ đợi một chú Dế bé nhỏ trở về với đất liền.
 Khoác vội chiếc túi nặng trĩu mà mọi người chuẩn bị, tôi quay gót mỉm cười:
 -Cháu thực sự cảm ơn mọi người rất nhiều, nhờ mọi người cưu mang mà cháu sống sót đến hôm nay, xin hãy nhận lấy tấm lòng chân thành của kẻ nhỏ bé này.
 -Có gì đâu, chúng ta chỉ làm tròn trách nhiệm của một kẻ mang trái tim thôi, chúng ta ai cũng có trái tim, đừng chỉ dùng nó vào việc sống mà hãy dùng nó vào sự chân thành, biết sẻ chia, giúp đỡ người hoạn nạn. Đó mới là công việc đích thực mà trái tim nhỏ bé của chúng ta cần.-Bác Cá heo ôn tồn.
 -Đúng vậy, chúng ta luôn mở rộng tấm lòng, sẵn sàng che chở cho những người hoạn nạn. Hơn bao giờ hết, đó luôn là những khoảnh khắc đẹp nhất mà trái tim của chúng ta cần phải có.
 -Cho đi không phải để được nhận lại. Cho đi để lòng ta thêm nhẹ nhõm, thanh thản, phải không mọi người? -Nhóc Caten hưởng ứng.
 -Khá lắm, Caten.
 -Được đó!
 -Không tệ đâu.
 Tôi lại khóc, giọt nước mắt lần này không phải vì đau khổ, vì xót thương nữa. Tôi chợt nhận ra chính mình. Tâm hồn của ta sẽ trở nên thanh thoát và cao thượng khi chúng ta biết đón nhận và sẻ chia. Một bài học quý giá mà chính những người bạn nhỏ bé đã trao tặng cho tôi trước khi ra đi. Tôi sẽ luôn khắc ghi bài học đó -Hành trang vào đời của tôi ơi!.
 Chúng tôi cất bước lên đường. Để lại nơi đây một dấu ấn khó vai mờ.

Xem tiếp phần 3!


Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]