Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thị - Doãn Thị Ngọc Trâm(P1)

 Nhanh hơn suy nghĩ và tốc độ con người, sóng thần đã chồm tới đẩy tất cả tàu bè, nhà cửa, đồ đạc đuổi theo đoàn người đang chạy tán loạn. Có lẽ trong số họ nhiều người biết là chẳng kịp nữa rồi.Có chăng chỉ là bản năng và cơ may kỳ diệu mới thoát khỏi cơn cuồng thuỷ mà thôi.Và tôi-chú Dế bé nhỏ là một trong số những cơ may đó, khi tình cờ bám vào được một khúc gỗ,trôi ra biển. Lạ thay, khúc gỗ không chìm mà cứ lênh đênh như thể một con thuyền không bến, chở độc một hi vọng non nớt nhỏ nhoi. Tôi đau khổ, hai mắt ướt nhoà. Chẳng lẽ, số phận của mình sinh ra để cam chịu cái cảnh này sao? Không! Cái cảnh chia ly, cái cảnh xa thầy, xa bạn, xa gia đình, người thân sẽ mãi và không bao giờ chiến thắng được tôi. Hơn bao giờ hết, lúc này, tôi phải mạnh mẽ, phải kiên cường để sống, để trở về với mọi người. Mình không thể phụ lòng tin của họ được. Mình là ai? Mình là cháu, là hậu duệ của cụ tổ Dế mèn hùng dũng,là con cháu của dòng họ Rike oai hùng không bao giờ khuất phục trước một hoàn cảnh hay thế lực nào. Tôi gạt nước mắt, vững tin với chính bản thân mình, lúc này người giúp tôi đứng vững nhất là chính tôi. Bỗng từng cơn gió mạnh từ phương nào ập xuống, đổ dồn vào tôi như một con mãnh thú dữ dội. Nó rít lên quằn quại như muốn xé tan cả tôi cùng khúc gỗ ra từng mảnh. Mây đen xám xịt che phủ cả mặt trời để thế vào đó là một trận bão kinh hoàng. Thần Sấm nổi giận, hô mưa, gọi gió, từng tia chớp rạch ngang xé tan cả khoảng không đen tối. Trước sức mạnh và sự nổi giận của Mẹ thiên nhiên, tôi như càng nhỏ bé, đơn độc trên khúc gỗ đang chao đảo, dập dềnh chờ một đợt sóng lớn đánh chìm. Tôi bỗng sơ ý buông tay và rơi ùm xuống làn nước đen như mực. Ở dưới kia dường như có một mãnh lực vô hình mời gọi. Trong khoảnh khắc, tôi chợt thấy mình nhẹ bổng, cảm giác bồng bềnh đến liền ngay sau đó. “Hỡi biển cả mênh mông, xin đừng mang con đi khỏi thế giới loài người, xin đừng mang con đi để con mãi cách xa vòng tay ấm áp, tình yêu vô bờ bến của bố mẹ, của anh chị, của họ hàng. Con xin người! Hỡi thánh Ala, hỡi đức mẹ nhân từ, hỡi thần Biển uy nghi đầy quyền lực, xin hãy che chở cho con, cho sinh linh bé bỏng này trong vòng tay ấm áp của Người, để một ngày con trở về với Nhật Bản thân yêu, để phụng sự giúp đỡ cho quê hương của mình. Con xin Người!...”. Tôi dần thiếp đi trong cơn hoảng loạn, giường như có một ai đó đã bế xốc tôi lên và tôi chìm hẳn trong giấc mơ đang tha thiết mời gọi.
 “Ê, nó tỉnh rồi kìa, tỉnh rồi!” Tôi dụi mắt, chồm dậy:
 -Đây, đây là đâu?, Tôi còn sống hay đã chết.
 Thật không tin vào mắt mình, trước mắt tôi là cả một nhà, không, là cả một đàn, một làng cá, từ cá lớn đến cá bé, từ con ốc đến con trai. Họ đứng chật ních và nhìn chăm vào tôi như một vật thể lạ ngoài hành tinh.
 -Nè, bạn là ai vậy?-Một nhóc cá sặc sỡ rụt rè lên tiếng.
 -Ừm, tôi...tôi là Tomi Happy - chú Dế Mèn hậu duệ thứ 18 của cụ tổ Dế Mèn nổi tiếng.
 Mọi người xì xào, bàn tán rầm rộ cả lên, tôi thật không ngờ ở nơi nhiều Cá và sinh vật sống dưới nước thế này mà cũng biết đến cụ tổ của tôi cơ đấy.
 -Ê,có phải là cái ông ghi trong sách không?
 -Ờ, hình như là dzậy đó
 -Tui có đọc qua rồi à! Hình như là Dế Mèn phiêu lưu gì gì đó thì phải...
 Tôi thắc mắc:
 -Nhưng, đây là đâu, sao tôi lại ở đây?
 -Đây là đáy biển, cậu được Bác Cá Heo vớt đem xuống đây khi đang lênh đênh trên mặt nước đó.
 -Lẽ ra cậu xuống đây sẽ không sống nổi đâu, vì đây là thế giới loài hô hấp bằng mang mà. Nhưng cô Tôm Hùm-Bác sĩ lừng danh đã chế ra một loại thuốc quý nhằm phục vụ cho khoa học gì...gì đó, nói chung là khi tới đây, uống thuốc đó thì cậu sẽ sống như một con cá và cậu sẽ ăn nói như một con người thực thụ-Chị Cá Ngừ nhanh nhảu đáp lời.
 -Cậu đừng lo về chỗ ăn ở, cậu sẽ sống ở nhà cô chú Tôm Càng, họ sẽ giúp cậu hồi phục sức khoẻ.
 Tôi xúc động, nghẹn ngào:
-Cảm ơn, mọi người thật tốt với tôi quá!
Sau một hồi “bị” lũ trẻ con “tra tấn” đủ chuyện, hai mắt tôi díu lại rồi lịm đi lúc nào không hay.Trong giấc mơ tôi vẫn thoang thoáng nghe được cuộc trò chuyện giữa mọi người và thầm cảm  ơn trời Phật đã che chở.
 Khi ánh nắng đầu tiên khẽ xuyên qua làn nước mát lạnh, rọi xuống những ngôi nhà nhỏ đầy ắp tình thương yêu thì tôi đã ngồi bên bàn ăn, cùng trò chuyện với mọi người. Có lẽ, đó là bữa sáng ngon nhất trên đời mà chú Dế bé nhỏ như tôi được nếm trải. Khi đã hoàn tất mọi “thủ tục”, tôi cùng Trocha và Caten đi dạo quanh “xóm”. Wow! Buổi sáng ở đây mới tuyệt làm sao!. Dưới làn nước trong xanh, từng dãy San Hô hiện lên lấp lánh, nom thật huyền ảo, từng đám Hải Quỳ vươn dài những chiếc xúc tu thật uể oải sau một đêm ngon giấc bên những chú cá Hề,... mọi thứ hiện lên trong mắt tôi như một bức tranh sống động, đầy chất hoang dã mà tạo hoá đã ưu ái ban tặng cho nơi đây.
 -Ủa, sao cậu cứ đi hoài vậy, cậu có hai cái vây to đùng kia mà, bơi thi nha, tui chắc chắn sẽ về đích trước!
 -Ừ...à...tôi đâu biết bơi, đó là càng tự vệ của họ nhà Dế chúng tôi đó(Híc, xí hổ quá, mình học đầu năm rồi nhưng...quậy quá nên quên mất tiêu).
 -Vậy để tui dạy bạn bơi nha!
 -Đồng ý liền!!!
Hai nhóc tận tình giúp đỡ, nhưng tôi tập đâu quên đó, tôi chẳng bơi được đã đành mà cô bé còn ngã bươu cả trán. Hết đường “cứu chữa”, chúng tôi đành đến nhà Thầy giáo thể dục, nhằm được giúp đỡ (híc).Nhìn tôi một hồi, thầy thở dài, cốc đầu hai nhóc một cái rõ to:
 -Trời, thầy đã dạy kỹ rồi mà các em còn lơ mơ hả? Về mà học lại đi. Chú bé này đâu phải là cá mà bơi như chúng ta. Nếu muốn bơi thì phải bơi theo kiểu loài người. Hầy... học với chả trò thế đấy.
 Từ đó,ngày hai buổi, tôi miệt mài cùng Thầy Hamin tập bơi biết bao là kiểu: Bơi chó, bơi Ếch,bơi Bướm,.... Sau bao nhiêu ngày khổ luyện khó khăn, tôi đã khá lên rất nhiều. Vội cảm ơn thầy, tôi bơi ngay về nhà, giành cho mọi người một sự bất ngờ.
 Mới đi được nửa đường, tôi đã đụng ngay một con Cua to kềnh :
 -Á à! Là mày hả? Con yêu quái kỳ dị kia?
 -Ơ, bà là ai, sao lại gọi tôi là yêu quái?
 - Thì ra là mày, con yêu tinh đáng ghét!
 -Yêu tinh? Tôi là Dế, không là yêu quái, yêu tinh gì cả.
 -Mặc xác mày!-Mụ Cua rít lên đầy giận dữ-Mày biết tao là ai không mà xưng hô hỗn  thế hả?
Tôi ngạc nhiên, chưa kịp hiểu đầu cua tai nheo thế nào thì Bà chị đã hùng hục xông lên, quật ngang cái càng to tướng khiến tôi ê ẩm cả mình mẩy. Trong con mắt lồi rực lửa kia là cả một sự hiếu thắng không ngừng cháy bỏng. Mụ ta vươn mình, nhấc bổng người lên trong tư thế tuyên chiến. “Làm sao đây, mình có hiểu gì đâu, bây giờ mà bỏ chạy thì chẳng đáng mặt dòng họ Rike hùng dũng mà đứng đây thì để mụ ta quật cho cái nữa thì có mà tan xác”. Tôi lấy hơi, dũng cảm bước lên trước, duỗi thẳng đôi càng mẫm bóng, tôi hét lên:
 -Bà kia, bà là ai mà khiêu chiến với tôi?
 -Mặc tao, mày có đánh không thì bảo, đúng là con nít ranh, miệng còn hôi sữa mà đã ta đây phách lối.
 -Đánh thì đánh, tại bà khiêu chiến trước nhé, tôi sẽ cho bà nếm mùi họ nhà Dế chúng tôi, đừng ỷ lớn mà coi thường những kẻ nhỏ bé.
 Tôi phỗ cánh, chuẩn bị tư thế phòng vệ. Gương đôi mắt rực lửa, mụ ta nghiến hai hàm răng ken két, xông lên dùng tám cái chân có cứa nhọn hoắt quật ngang. Tôi nhanh người, thụt về phía sau, lấy đà nhảy phốc lên định đá cho bà ta một cú thì bất chợt, mụ đứng thẳng dậy, giương càng quật tôi ngã xuống. Tôi lùi lại, nắm lấy hòn cuội trong tay, ném thẳng vào cái yếm trước ngực mụ. Quá đau đớn, mụ ta gục xuống, há to mồm, phóng ra một loại những kim châm nhọn hoắt. Trong tình thế nghìn cân treo sợi tóc, tôi cố trấn tĩnh mình, chụp vội chiếc vỏ sò to chắn ngang. Những mũi kim lao vun vút, đập vội về phía tôi, bị dồi lại bởi cái lá chắn, nó nhanh chóng đổi hướng, lao nhanh về phía mụ . Bất ngờ, chưa kịp phản ứng, mụ đã bị chính những mũi kim của mình đâm thẳng vào mắt.Mụ ta chao đảo, thét lên rồi gục dần.
 Tôi thở dài, quệt ngang mồ hôi còn nhỏ giọt, ngồi phịch xuống nền cát, tôi ngây người vẫn không hiểu chuyện gì đã và đang xảy ra, tại sao Mụ Cua lại vô cớ gây sự khi giữa chúng tôi không có một mối quan hệ nào. Từng dòng suy nghĩ hiện lên, bao quanh tôi, lượn lờ như giễu cợt. Tôi lê bước cố lết về nhà với một thân xác mệt mõi rã rời. Dấn thêm vài bước nữa, tôi chợt nhận ra trước mắt mình là một cái hang to đùng được nguỵ trang bằng tấm thảm San Hô bao phủ, trước cửa còn chặn thêm mấy viên cuội to, nhỏ đủ kích cỡ một cách khéo léo. “Hẳn chủ nhân của nó là người cẩn thận lắm đây, nếu không để ý, chắc cũng chẳng ai nhận ra được sự kín đáo này đâu nhỉ”. Sự tò mò trong tôi lại trỗi dậy một cách mãnh liệt, nó thôi thúc tôi khám phá những sự bí ẩn của nơi đây. Tôi lách nhẹ qua lỗ hổng nhỏ xíu, nhảy vào trong một cách an toàn. Đó là một đường hầm nhỏ, trải dài theo con đường khấp khiểng được chiếu vội bởi ánh đèn mờ huyền ảo. Tôi hiếu kì, đi theo sự cám dỗ đầy bí hiểm đang được cất giấu ở một nơi nào đó không xa.
 Chưa đi được bao lâu, tôi đã đụng ngay một toán lính toàn tôm là tôm. Chúng áp giải vô số những chú Ốc, cá Hề, những bác Rùa già lụ khụ lê từng bước chân đầy mệt mỏi. Tôi nhanh trí, núp ngay vào một hốc nhỏ, quan sát.
 -Nhanh lên, đồ rùa.-Một tên Tôm Súng hách dịch, nó quất ngang những chú Cá Hề bằng cái roi sắt đen bóng.
 Tôi tò mò, không biết họ sẽ đi về đâu đây. Mải theo dõi toán lính, tôi không còn nhớ gì về gia đình cô cú Tôm Càng đang sốt ruột, mong ngóng tôi từng giờ. Bỗng, đập trước mắt tôi là một cô bé Cánh Cam xinh xắn có mái tóc vàng xoã ngang vai và đôi mắt bồ câu xanh biếc không thể lẫn vào đâu được. “Lạ thật, ở nơi đáy biển đầy rẫy nguy hiểm này, sao lại xuất hiện một loài côn trùng như mình thế nhỉ, hay cô ta cũng...”
-    Có gián điệp, bắt nó!!!!!!!!!!!
 Tôi giật bắn, ngơ ngác rồi trong ba giây tôi chợt nhận ra sự việc. Híc, mải suy nghĩ mông lung mà thành ra thế đây. Một tên Tôm Ma lao tới, dùng càng khống chế tôi và...tống vào ngục chung với cô bé hồi nãy.
 -Ủa, bạn là Dế hả? Sao xuống được đây?Mình là Runi
 -À...ờ tôi là Tomi, chuyện cũng khá dài, nhưng thôi, bạn làm gì ở đây vậy?
 -Híc, Tui bị sóng thần cuốn trôi ra giữa biển, không biết ma xui quỷ khiến như thế nào mà lại gặp ngay phù thuỷ Cá Đuối, bà ta cho tui uống loại thuốc đăng đắng cướp từ bà gì gì đó để thích nghi với môi trường nơi đây, tui cứ tưởng bà ta tốt lắm, ai dè bả lợi dụng tui làm nội gián thăm dò Paparen và đầu độc mụ ta, tui thà chết chứ không làm việc đó nên thành ra thế này đây.
 -Ủa, Paparen là ai?
 -Là người thống trị vùng biển nơi đây, mụ Cá đuối đang âm mưu cướp ngôi đó, mụ ta là cháu của Paparen!
 -Ra là vậy!Chúng ta phải ngăn chặn âm mưu này thôi, ta phải tìm cách thoát ra khỏi đây đã, xem nào!
 -Vô ích! Chúng canh phòng cẩn mật lắm
 -Tôi biết rồi, bạn làm thế.....thế nha!
 Nói đoạn, tôi chạy ra cửa, khóc lóc thảm thiết.
 -Ê! thằng điên, mày bị gì thế hả?-Tên lính nhìn tôi như một kẻ tâm thần mới trốn trại đầy khinh bỉ.
 -Hu...Hu, chú lính à, tôi mới đi buôn về, lãi có mấy đồng tiền vàng mà con nhỏ đó nó....nó cướp của tôi rồi!
 -Ê! thằng kia tao chỉ tính vào số tiền mà trên đất liền mày nợ tao thôi nhá!
 -Chú lính ơi, chú giúp tôi đi, nó đổ thừa cho tôi đấy, chú giúp tôi lấy được, tôi sẽ chia cho chú một nửa.
 -Chắc không?
 -Chắc như điêu khắc!
 -Ờ, đợi tao mở cửa đã.
 Nói đoạn, tên lính loay hoay mở cửa, nó bước vào giật lấy cái túi trong tay Runi Chỉ đợi có thế, tôi nện cho hắn một phát trên đỉnh đầu đến nỗi ngất lịm.
 -Thành công rồi, bạn nện bằng cái gì thế?
 -Dây xích trói tay tôi nè.
 Runi vội mở xích cho tôi rồi cả hai cùng chuồn lẹ. Ở đây thật nhiều ngóc ngách, đâu đâu cũng toàn là lính. Phải khó khăn lắm, chúng tôi mới lọt ra các con đường lớn được.
 -Ê! chúng áp giải họ làm gì vậy?
 -Tù binh! Sau này chúng sẽ dùng họ để bắt Paparen nhường ngôi.
 Tôi chau mày “Thật khủng khiếp làm sao khi tất cả sinh vật nơi đây đều bị bắt làm con tin, Paparen mà nhường ngôi thì vùng này nổi loạn mất, phải chặn âm mưu này lại thôi”.
 -Bạn dẫn tôi đến ngục tù binh đi.
 -Được, nhưng tui không chắc chuyện gì sẽ xảy ra đâu đấy!
 Runi dẫn tôi băng qua các phòng ốc, đi sâu vào trong, càng đi càng nghe tiếng gào thét vang vọng từ xa. Đây rồi, phòng giam dành cho tù binh. Chúng tôi vội nấp vào một hốc nhỏ để tiện thể quan sát.
 -Thôi rồi, phải làm gì đó thôi, ngồi hoài vậy đâu làm được gì! Ở đây có phòng quân phục không?
 -Ờ... có!
 Runi lại kéo tôi băng qua các dãy phòng một cách mạo hiểm. Chúng tôi lọt qua lũ canh phòng một cách dễ dàng bởi Runi đã khéo léo đặt ở đó một ít hương mai tán nhằm gây tê liệt thần kinh tạm thời trong 3 tiếng đồng hồ.
 -Sao bạn biết đến nó hay vậy?
 -Biết gì?
 -Hương mai tán.
 -À! Nhà tui làm y mà, tui học nó từ nhỏ kìa, lúc về đây, khi Thái y khám, tôi thấy nó nên lén lấy một ít, phòng khi cần tới, nó cũng cầm máu hay lắm đó.
 -Ủa, sao phòng nào cũng có lính mà phòng này không có lính nhỉ?
 -Tui không biết, nhưng chắc chúng nghĩ đây là phòng quân phục nên không để ý.
 -Bộ bạn rành nơi này lắm hả?
 -Không hẳn là vậy, một chút thôi! Vào đi, không khoá đâu.
 Tôi đẩy nhẹ cửa phòng, đúng là không khoá thật. Đó là một căn phòng nhỏ có vẻ ẩm mốc và không mấy gọn gàng cho lắm. Ở đây có đủ các loại trang phục, nhưng ít nhất thì chúng cũng được xếp phân loại theo từng bộ dành cho các chức khác nhau. Tôi chú ý nhất là cái hòm vàng đặt ở chính giữa phòng, kê dưới là tấm thảm San Hô quý giá. “Hẳn trong này phải chứa một cái gì đó đặc biệt lắm đây”.
 -Ê! bạn biết trong cái hòm vàng kia là gì không?-Tôi kéo vội Runi thoát khỏi sự thẫn thờ.-Bạn sao vậy? Bệnh hả?
 -À...ờ không, mình có thấy phòng này hai ba lần rồi nhưng không chưa vào. Ủa trong cái hòm đó là gì vậy?
 -Mình đang hỏi bạn mà!
 -Ờ... xin lỗi, để mình mở ra xem.
 Nói rồi, cô bé nhanh nhẹn mở chiếc hòm ra và kêu vọi tôi. “Nhưng dù gì đi chăng nữa thì Runi vẫn có điều gì đó giấu mình thì phải” Tôi tò mò, tiến lại gần.
 Wow, bên trong là một xấp áo váy được may bằng thứ vải dệt bằng Ngọc Trai và Hải Quỳ, nom rất quý phái. “ Không ngờ ở đáy biển kỳ bí này lại có một nền công nghệ thật phát triển, hoa văn thật sắc sảo”
 -Chắc nó được dùng cho các công chúa đây!
 -Ừ, tôi có cách rồi. Giờ tôi ra ngoài, bạn mặc mấy bộ này vào, hoá trang sao cho thật giống nha!
 -Ơ...ừ!
 Tôi ra ngoài đợi, “Tranh thủ lúc Runi đang thay đồ, hay mình thử đi do thám xem nhỉ!”. Men theo con đường đất, tôi tiến thẳng về phía cánh cổng to tướng được canh bằng cả một đám cận vệ nghiêm ngặt. Chắc đây là phòng của Mụ Cá Đuối.
 Bỗng, từ bên trong bước ra cả một đám tuỳ tùng, tôi nhanh chân lẩn vào một cái hốc nhỏ ven đường. Bước sau đám người ấy là một con cá sặc sỡ đủ màu.
 -Chời ơi! Nóng wá à! Mau quạt cho ta, người gì đâu mà chậm chạp như rùa bò, Hứ, tức chết mất !-Con Cá chanh chua, yểu điệu thét lên làm tôi giật bắn.
 -Bẩm...bẩm công...chúa, Nữ hoàng cho gọi người vào lại ạ!
 -Cái gì? Con Rùa chết tiệt, làm ta mất hứng. Hứ. Vào lại chớ! đồ rùa.
 -Hù!
 Tôi giật mình, quay lại.
 -Wow, ai đây ta!
 -Trời, bạn hiền mà còn hông nhận ra hả?
 -Ru...Runi ?
 -Ờ, tui nè.
Tôi thật không tin vào mắt mình, đứng trước tôi là một cô bé xinh đẹp, quý phái. Đầu đội chiếc vương miện to đùng, tay đeo cả chục sợi vòng chứ chẳng chơi.
 -Nom bạn như hệt một nàng công chúa vậy, đẹp thiệt!
 -Thiệt hả?
 -Ờ, thực hiện kế hoạch thôi
 -Ê!ê, bạn định đi với tui trong bộ dạng này hả?, ai mà tin được!
 -Ừ nhỉ, để tui quay lại lấy bộ đồ mặc tạm.
 -Thôi khỏi đi, tui chọn cho bạn bộ đồ nè, đẹp không-Nói rồi, Cô nàng đưa cho tôi bộ váy loè loẹt và mím miệng cười nham hiểm.
 -Cái gì? Bạn chơi tui hả, tui hông làm a hoàn cho bạn đâu, ghê lắm.
 -Hầy! Vậy thì thôi, bạn cứ việc quay lại mà chọn một bộ thái giám đi ha, mà ai tin được người hầu cận của công chúa lại là một ông thái giám hay là một tên lính đâu nhỉ!
 Tôi lúng túng, đành phải chấp nhận mọi việc, híc, không ngờ đường đường là một đứa đích tôn của dòng họ Rike hùng dũng mà lại có ngày phải chịu cảnh hèn hạ thế này đây.
 -Thôi được, anh hùng thì sẽ chẳng bao giờ chịu thua số phận, tôi sẽ hi sinh vì việc lớn, đưa...đưa đây!
 -Tốt, bổn công chúa có lời khen cho nhà ngươi, ha ha! -Runi lên giọng mỉa mai khiến tôi không tài nào chịu nổi.
 Chúng tôi lọt qua đội cẩn vệ một cách an toàn. Nhưng mọi việc chỉ mới là khởi đầu thôi, tất cả hãy còn dài.

Xem tiếp phần 2!

Tác giả: Doãn Thị Ngọc Trâm
SN:28, đường Bùi Thị Xuân, Thị Trấn Khe Sanh,
Huyện Hướng Hoá, tỉnh Quảng Trị


 



Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]