Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Lê Hoàng Anh( P1)

CHƯƠNG I
...5 tiếng sau ... Bụng Tomi quắt lại, đau dữ dội bởi cái đói và cái rét. Tám tiếng sau, Tomi như đã kiệt sức, đầu óc quay cuồng, mắt lảo đảo đờ đẫn. Cậu ta,  Tomi cố gắng tìm kiếm một chút, dù chỉ một chút ít đồ ăn để xoa dịu cái đói. Cậu ta nghĩ: “Chỉ cần hạ được cái đói. Vâng, nghĩa là lấp đầy cái bụng thì mọi thứ sẽ qua đi, rồi mình sẽ sống”. Nhưng cuộc phiêu lưu bắt đầu không chỉ đơn giản như vậy. Cơn đói chưa dứt thì lại đến những cơn say sóng hành hạ cậu. Nôn thốc nôn  tháo một hồi, dế Tomi ngất xỉu bởi những cái khó khăn mà cậu ta chưa từng  trải qua.  May cho cậu dế, dường như ông trời quá cảm thương cho hoàn  cảnh của cậu lúc bấy giờ nên đã ban sự may mắn cho cậu. Tomi ngã đúng vào một cái hốc nhỏ hình bầu dục, một nửa của cái hốc đó được lắp vào một thanh ngang sáng loáng. Nếu các bạn nào nhanh nhạy, hẳn các bạn đã đoán ra rằng đó chính là tay nắm của cánh cửa tủ lạnh mà dế mèn đang lênh đênh trên đó và là cứu cánh của cậu ta. Rơi vào đó cũng có một cái lợi, ít nhất là cậu ta không bị các cơn sóng thần cuốn bay ra khỏi chiếc tủ ấy.
    Một lần nữa, cái đói lại hành hạ cậu, ép buộc cậu phải tỉnh dậy sau vài giờ bất tỉnh. Ôm cái bụng đói, cậu ta thấy mình đang nằm giữa một đống bánh răng và dây xích. Nghĩ rằng mình đã bị rơi vào trong ổ khóa mở cửa của cái tủ lạnh, cậu ta định leo lên. Bỗng có một mùi thơm ngào ngạt của sữa và dâu tây từ đâu chợt thốc đến và làm cậu tỉnh ngủ. Tin chắc vào khứu giác của mình, Tomi thay vì leo lên, cậu ta lại nhảy vào trong tủ lạnh. Càng xuống dưới, mọi thứ lại càng tối. Nó như một cái lỗ đen sâu hun hút. Chạm đáy! Điều đầu tiên mà Tomi cảm nhận được là sự sợ hãi cái bóng đen bao trùm không gian mà cậu đứng. Nhưng cái đói lại chiến thắng sự sợ hãi, Tomi bước đi mong sao một điều kì diệu xảy ra với mình, ít ra là trong lúc này, một chút thức ăn cũng được. Qua một ngăn tủ khác, Tomi thấy một thứ ánh sáng đỏ mờ đục thấp thoáng trong đêm tối. Thứ ánh sáng ấy làm cho cậu liên tưởng đến những con ma mắt đỏ, nanh nhọn hoắt sẵn sàng ăn thịt bất cứ mọi kẻ bộ hành xấu số. Nhưng Tomi vốn là một chiến binh dũng cảm, cậu vẫn quyết tâm tiến lên. Cậu muốn khám phá thêm về những con quái vật mà thậm chí chính cậu cũng không biết liệu thị giác có đánh lừa mình không. Tomi khom người lại, rón rén tiến lại gần. Khi còn cách “Con Ma” ba bước chân, cậu bỗng hét to (không hiểu vì sao) và nhảy chồm tới ôm chặt lấy con quái vật có đôi mắt màu đỏ ấy. Cậu dùng răng cắn tới tấp, liên tục đấm đá và húc vào cái vật phát sáng ấy. Nhưng lạ thay con quái vật đó chẳng thèm động đậy, cậu quyết định dừng cái việc vô ích đó lại và xem xét tình hình. Hóa ra đó chỉ là một cái bình tròn nhỏ, đựng một chất lỏng phát ra ánh sáng màu đỏ dế ta mới ôm đầu kêu la. Chính cái tội vội vàng đó đã làm cho cậu ta bị đau răng cho đến mấy ngày sau. Tuy không chắc chắn nhưng thứ này có thể ăn được – cậu ta nghĩ. Tự tin vào suy đoán của mình, cậu lóp ngóp bò lên cổ lọ cố tìm cách chui vào. Lọ đã được nút bằng một cái nắp là lạ. Nắp có một cái nút đỏ và một cái đầu với hai hõm mắt to tướng và phần sọ phình ra, mặt hóp lại trông khá là buồn cười. Đến giờ dế vẫn cười ngặt ngẽo mỗi khi nhớ lại cái đầu trắng xóa ấy. Tomi là một chú dế hiếu kỳ, cậu ta bấm luôn các nút mà bất cần suy nghĩ. Dường như trông chờ vào một tiếng nổ, dế Tomi co rúm người lại, bịt tai và cắn chặt hai cái răng to. “Póc!” cái nắp bật mạnh ra và làm Tomi ngã lộn nhào. Ôi! Chết tiệt, dế vừa xoa đầu vừa chui ngay vào cái lọ.
    Hai bàn chân lạnh buốt, Tomi đoán rằng chất lỏng đó đã bị đông cứng. Thôi thì đành chờ đá tan vậy. Sốt ruột! Tomi cắn ngập răng vào cục nước đá. Dế ta khẽ kêu: “Ui da” rồi cau có ôm hàm răng lạnh buốt và đau điếng mà chờ đợi... Sau một hồi thiếp ngủ, Tomi giật mình tỉnh dậy và ho sặc sụa vì bị thứ nước đỏ sộc vào các ống  thở. Nhận ra rằng đá đã tan, Tomi húp lấy húp để thứ chất lỏng thơm ngon này. Ăn uống no nê, Tomi muốn ra ngay khỏi nơi tối tăm này nhưng mắt cậu sao cứ díp lại. Cơn buồn ngủ ập đến nhanh như chớp khiến Tomi có muốn cũng đành bất lực, không thể cưỡng lại. Tay chân cứng đờ, tim như ngừng đập, phổi như ngừng thở. Dế Tomi chìm vào một giấc ngủ sâu nhất, dài nhất của cậu mà không hề hay biết về một điều kì diệu sẽ xảy đến với chính cậu ta. Chính cái tủ nhỏ đã cứu vớt một chú dế nhỏ để rồi mang đến cho chúng ta một cuộc phiêu lưu kỳ thú. cuộc phiêu lưu giờ mới bắt đầu...
    Đang ngủ, Tomi bỗng thấy ngực đau dữ dội, toàn thân cậu bỏng rát, cơ thể cậu như bị nén chặt xuống. Nhảy cẫng lên một lúc Tomi vội cởi ngay bộ áo quần đang mặc. Bộ da của cậu bỗng phình to ra, rồi như phải chịu một áp lực quá lớn nó rách tung ra để lộ lớp da đen như bồ hóng phía dưới. Tomi liền nắm chặt vào gáy mình, kéo thật mạnh lớp da đang lột. Bộ áo cũ màu nâu đục rách toạc ra để lộ một thân hình vạm vỡ. Cẳng tay, cẳng chân của Tomi như dài ra, từng cái gai sau cẳng chân quắp sâu vào, sắc lẹm như cái lưỡi liềm của Thần Chết. Hai cái râu dài cong vút tới tận gót chân. Ngay giữa trán là miếng vỏ cứng hình tam giác trông như miếng giáp đùi của các hiệp sĩ thời trung cổ. Những bắp tay, bắp chân nổi cuồn cuộn hằn lên những cái gân dài, gõ kêu đôm đốp. Ngực và hai bên bụng Tomi như được bao bọc bởi hai miếng giáp dài, quặp nhọn về phía chóp đuôi. Lúc này trông Tomi như một hổ tướng dũng mãnh trong bộ chiến bào đen bóng như dính thuốc súng vậy. Ngắm nghía bộ cánh mới một hồi, Tomi vội mặc bộ quần áo vào băn khoăn nghĩ vì sao mình lại như thế. Nhưng trí tò mò cũng chẳng bám dai vào đầu óc chú được lâu, muốn thử sự lợi hại của mình Tomi chẳng ngần ngại đấm luôn một cú vào thành tủ. “Coong”- Thành tủ khẽ lún bởi lực của cú đấm nhưng đổi lại, chú dế Tomi lại phải ôm tay mà chịu đau “ Mình đã trưởng thành mà sao vẫn yếu thế nhỉ” tomi tự hỏi. Chợt nhớ ra về thứ thuốc màu đỏ, Tomi vội chạy ra chỗ cái lọ đọc lại tác dụng của cái mà trước đó một ngày cậu đã coi đó là thức ăn. Lọ thuốc có ghi: “ Sau khi uống thuốc, cơ thể bạn sẽ biến đổi ba lần để tạo nên một siêu chiến binh sức mạnh vô song, tùy từng cá thể mà các giai đoạn biến đổi sẽ khác nhau”. Ồ! Chẳng phải là điều ta vẫn mơ đây sao? Ta sẽ trở thành một chiến binh sức mạnh vô song. Tomi nhảy cẫng lên rồi cậu mất đà lăn đùng ra đất vì cái tủ lạnh đã đâm vào một bụi cỏ lạ ven đường. Tomi chạy lên nóc xem, hít hà cái không khí trong lành và tươi mát của cây cỏ chứ không còn mùi muối nữa. Chợt nhận ra mình phải kết thúc việc lênh đênh trên biển đã hơn hai tuần mà có lúc đã suýt hồn lìa khỏi xác đó. Tomi vội đạp hậu một cái và chú bay vọt lên bờ. chẳng phải ai mời, chú bẻ ngay một cọng cỏ xanh đỏ mà ở quê chú họ thường nói: “Ăn vào sẽ chết sau 5 bước chân” nhồm nhoàm ăn luôn. Chú thầm nghĩ: “ Ôi dào! Gì mà năm bước chứ, mình chơi hết”. chú ăn mà thấy ngon vô cùng. Dễ hiểu thôi, vì cơ thể chú đã thay đổi nên mọi loại cỏ cây đều ăn được hết mà không kén chọn gì cả, kể cả cỏ độc và tất nhiên sau 5 bước chân chú vẫn khỏe như vâm. Chú ta chắp hai tay sau lưng nhảy chân sáo, đầu ngẩng cao ngắm trời đất và ri ri hát một bài. Những khóm cỏ vụt qua sau lưng chú rồi đến cả cây dại, cây cà chua, rồi cả cây xương rồng đủ loại. Đang ngắm cảnh, chợt Tomi sụt chân rơi thẳng xuống một cái hầm đất rộng thênh thang. Bùn đất xung quanh lỗ hổng tràn xuống bít ngay lỗ lại. Ánh sáng tắt ngúm như thể sự sống cũng tắt ngúm với chú.

CHƯƠNG II
    Nhận thấy cái hang này có vẻ thú vị, Tomi vội rút cái đèn pin mà cậu không bao giờ rời xa nó bắt đầu thám thính tình hình xung quanh.
    Cái hang tối như mực, tĩnh lặng như tờ. Nhưng sự tăm tối và im ắng ấy đang bị một kẻ lạ mặt đập tan ra. Sự im lặng rách toạc dưới chân chú. Thò đầu rụt cổ nhìn quanh chợt Tomi lạnh người vị nhìn thấy những bộ xác giun và cuốn chiếu nằm la liệt trên đường đi. Tomi nhẹ nhàng rút chân lên dương cặp cánh ra và bay lên phía cửa hang nhưng vừa rời khỏi đó cậu lai lạc vào một cửa hang khác. Văng vẳng bên tai chú những tiếng khóc tỉ tê, thỉnh thoảng nấc lên dường như đang cố kìm nén những cơn sơ hãi. Bất chợt chú giật mình và theo phản xạ nhảy phóc lên cao, định thần lại thì ra đó là một chú giun con đang luồn qua chân. Chú giun khẽ gạt nước mắt và bắt chuyện với Tomi:
-    Chào anh dế!
-    Sao chú lại ở đây? Chú có thể nói cho anh biết đây là đâu?
-    Ơ! thế anh không biết à! Đây là đại bản doanh của lão Đại vương chuột chũi, em và mọi người bị nó bắt về mấy hôm nay rồi và sắp sửa trở thành bữa nhậu của lão đó.
-    Cái hang  thế này sao không đào lỗ mà ra, ngốc thế!
-    Lão ta bảo nếu bắt được đứa nào có ý định trốn sẽ giết ngay, lão thính lắm!
Tomi thầm nghĩ: “ Chết rồi! Nãy giờ ồn ào như vậy chắc lộ rồi. Có lẽ lão đang theo dõi mình thì phải. Tomi hỏi nhỏ giun con:
-    Lão to bằng nào?
-    To lắm anh ạ! To gấp 4 lần anh đấy. Lão bị chột một mắt và sứt một bên  răng. Móng tay lão dài và sắc như dao, ai mà dính đòn của lão thì chỉ có đứt đôi người.
Tomi khẽ rùng mình, chú nhận thấy nguy hiểm đang đến gần. Chú nói vội với giun nhỏ:
-    Mau gọi hết mọi người trong xó ra, khẩn trương đào hang trốn thoát, đào đến đâu vít đến đó, còn anh sẽ lo đối phó với hắn! Nhanh lên.
Chú giun nhận lệnh rồi đi luôn. Một lúc sau tiếng bước chân ngày càng rõ hơn nhưng có vẻ rón rén lắm. Thế mới biết lão ta to lớn thế nào vì mấy bước chân rón rén của lão cũng phát ra âm thanh to hơn cả những bước nhảy dũng mãnh của Tomi. Tomi quay đầu lại bình tĩnh lạ thường, lão đã xuất hiện. Quả đúng như chú giun nhỏ đã nói, cái mặt đích xác là mặt choắt của một con chuột. Cái mũi tòe ra, hai mắt híp lại làm người ta liên tưởng đên con quái vật có một cái mặt chuột và có các giác quan của heo, một mắt lão sâu hoắm, đỏ lòm tựa một cái hang không đáy... Lão cất giọng khàn khàn trợn mắt hỏi:
-    Mày là đứa nào?
-    Ta là dế mèn Tomi, ta đang đi chu du thế giới.
-    Lũ giun của ta đâu?
-    Đi rồi, ngươi không được ăn thịt chúng.
Lão nghiêng đầu nghe ngóng xung quanh rồi nâng cái thân hình hộ pháp đến giữa hang. Lão nheo mắt rồi bất ngờ tung ngay một đòn về phía Tomi nhằm đánh phủ đầu. Phản xạ rất nhanh, Tomi bật tung người lên cao tránh cú đòn hiểm độc của gã hộ pháp đồng thời đợi đúng tầm Tomi liền búng một cú đá hậu trúng gáy lão. Cú phản đòn mau lẹ khiến lão loạng choạng lao về phía tường hang, không đợi lão kịp định thần, Tomi bật mạnh đôi càng tung người lộn một vòng trên không và tích tắc đã ngồi trên lưng lão chuột chũi. Chú liền túm lấy tai hắn, một tay vung lên định cho lão nếm quyền.. Bỗng nhiên một tiếng “ bộp” khô khốc vang lên, Tomi bị hất văng ra đâm sầm vào vách hang vì không kịp tránh cú gạt trái tay của lão. Quay người lại lão từ từ nâng hai cái mũi khoan lên sau đó đâm mạnh xuống đất rạch một đường sâu hoắm phát ra những âm thanh rùng rợn. Lão tiếp tục tiến đến gần Tomi và ra đòn, Tomi cố nén đau bay vọt lên cao tránh cú ra đòn tiếp theo của lão vừa chạm đất đã lại phải bật lên để tránh tiếp. Lão đánh càng hăng hơn, có lẽ hắn đang sử dụng chiến thuật để phá sức đối phương, đợi đến khi đối phương mệt hắn sẽ ra đòn quyết định. Lúc này hắn đã phần nào đạt được mục đích vì Tomi đang đuối sức dần phản xạ đã chậm hơn rất nhiều. Trong lúc đang tránh đòn, Tomi chợt nhớ ra là giống chuột chũi rất sợ ánh sáng chú liền lấy hết sức nhảy thật cao tới trần hang và đấm thật mạnh một nhát, đất trên trần nứt ra, Tomi nghiến răng móc tay vào kẽ nứt giật mạnh. Trần hang sập xuống lộ ra một lỗ to, đất đá bụi bay mù mịt, Tomi bị vùi trong đống đất đá chú ngất đi...

CHƯƠNG III
    Đầu nhức như búa bổ, Tomi loạng choạng vùng dậy. Một cái vỏ gỗ bên cạnh làm chú như sực tỉnh. Cơ thể Tomi giờ to gấp đôi, cái cánh đã được phủ một lớp vỏ gỗ dài thuồn thuột, hai bắp chân trổ ra những chiếc gai nhọn hoắt trông xa như hai quả chùy đồng. Ba lớp gai xếp đều tăm tắp, cẳng tay thì phồng lên. Tomi thử nắm chặt tay gồng lên, chợt một hàng gai nhọn bật ra chỗ bắp tay, chú mở tay ra nó lại thu vào. Trên ngực chú được phủ một lớp giáp ánh bạc lấp lánh trong ánh nắng. Tomi thích chí về bộ giáp ngực ấy lắm, thỉnh thoảng cứ chùi chùi không ngừng. Chợt nhớ lại lão chuột chũi, chú nhìn quanh. Lão đang nằm chết ngất giữa đống đổ nát, toàn bộ cái hang từ đầu đến cuối đã sập toàn bộ. Chắc lão từ giờ cạch rồi. Tomi lại huýt sáo và tiếp tục lên đường. Trời vẫn đang sáng, những đám mây đen ùn ùn đổ về, đoán sắp có mưa, chú dế liều lĩnh bắt đầu làm một chiếc tổ tạm cho đến mai để chống lũ. Chú chọn những chiếc lá to nhất ghép thành một cái lều treo và dùng nhựa cây đính lại. Mang lên một cành cây sấu, dính dán xong xuôi thì trời cũng bắt đầu mưa. Tomi ngồi ngắm dòng nước xiết chảy, lòng nôn nao muốn đi khám phá tiếp. Chú vươn vai, uể oải đón những tia nắng âm u của buổi sớm. Đất trời tối sầm, ngày mà như đêm. dường như ông trời đã tung những hạt mưa to như hòn đạn lao xuống, nổ đồm độp để cản những bước đường phiêu lưu tiếp tục của chú dế.
    Tomi dụi mắt, chậm chạp bò ra khỏi tổ. Mưa vẫn rơi, Tomi chợt nhận ra là cơn mưa đêm qua đã làm ngập úng cả một lối đi, tạo thành một con suối sâu lút đầu chú dế. Mèn ta liền túm vào một miếng vỏ cây sấu, cắn nát ra thành hình chữ nhật. rồi cậu dế nhẹ nhàng gỡ miếng gỗ ra, thổi phù phù để phủi bụi. Tomi nhanh nhẹn trèo xuống, cậu ném ngay cái ván vào dòng nước xoáy tít. Cậu bay lên, đứng trên  cái ván và chơi trò lướt sóng. Ồ! Tomi đã phát hiện ra trò chơi cũng khá thú vị đấy. Cậu ta nghĩ rằng vừa chơi, cậu ta vừa có thể tiếp tục đi luôn...Đang chơi vui vẻ, chợt chú nghe thấy những âm thanh kêu cứu rất thảm thiết. Nhìn kỹ, Tomi nhận ra là một em  kiến tím. Không chần chừ, Tomi lao luôn xuống , nâng em kiến trên  tay và bơi vào bờ. Em kiến thở hồng hộc nói lí nhí đứt quãng:
-    Anh... Dế ơi! Mau cứu tổ em ... họ ... đang bị trôi ra đây đấy.
Vừa nói, em kiến vừa nâng đôi bàn tay run run hướng về phía đầu nguồn. Tomi liền bay ra kiểm tra. Quả thật, một đàn kiến tím cả ngàn con đang trôi đến, hấp hối trong dòng nước dữ dội. Một số thì nắm tay nhau, cuộn lại như quả bóng rồi lại bung ra khi bị va đập. Cả đàn vẫn cố gắng lặn ngụp chờ một phép thần thông nào đó đến cứu giúp. Tomi bay lên một cành cây, chọn một cành dài hơn chiều ngang dòng suối. Tay bám chặt vào cành dùng răng cắn mạnh nhưng không được, chú liền vung hết các gai ở cánh tay ra làm cưa cưa lấy cưa để cố sao cho kịp đàn kiến đang gào thét kêu cứu ở phía dưới. Cành cây gần gãy Tomi đạp mạnh một cái, cả cành cây lao ùm xuống, chặn dòng nước xiết. Cùng lúc, đàn kiến cũng trôi tới nơi một chú bám được vào cành cây, leo lên rồi kéo cả đàn kiến lần lượt lên theo. “ Thôi đàn kiến đã được an toàn” Tomi nở nụ cười mãn nguyện và nhẹ nhàng bay đi. Có lẽ đàn kiến sẽ nhớ mãi vị anh hùng đáng yêu này. Trời vẫn đang mưa...

CHƯƠNG IV
    Tomi thận trọng dùng vuốt bào một chiếc thuyền độc mộc, chú ta còn móc theo một bao tải lá sấu để ăn đường, chú đã biết lo xa. Có lẽ chú đã trưởng thành hơn rất nhiều rồi. Chiếc thuyền đã hoàn thành, Tomi nhảy phắt lên thuyền cầm chắc mái chèo là một khúc gỗ tự bào còn nham nhở và chèo đi luôn.
    Chiếc thuyền trôi băng băng, chẳng mấy chốc Tomi đã vượt qua khu rừng đầy cỏ dại, bỏ lại sau lưng những lùm cây rậm rạp, những khu đồi nho nhỏ hiện ra, chú dế nhỏ sau khi nhìn kỹ chợt nhận ra rằng những khu đồi, hay chính xác hơn là những miếng gỗ, cành cây cắt đoạn xếp chồng lại thành nhiều đống nhỏ chính là những  ngôi nhà của các cô cậu Hải ly. Tomi đọc một dòng chữ nghuệch ngoạc khắc trên khúc gỗ: “Thành phố đập nước” “À ra thế” Tomi thầm nghĩ, cậu cố chèo thật nhanh để đến khám phá thành phố đặc biệt này trước khi đêm xuống. Trời đã tạnh mưa, chuyển nắng. Buổi trưa, Tomi cũng bước vào một căn nhà của Hải Ly. Mùi tanh của cá xộc vào mũi làm nó suýt chút nữa thì nôn thốc nôn tháo. Xung quanh đây, chỗ nào cũng nồng nặc cái mùi kinh khủng đó. Nhận thấy mình sẽ không thể đi tiếp nếu như mình không chịu được cái mùi này chú liền quay sang thở bằng miệng. Chậm chậm bước vào căn nhà ủ dột, quan sát kỹ xung quanh Tomi chợt nhận ra trong nhà không có ai. Chú cũng rút ra một bài học cho mình: “Tôt nhất là nên xem xét kỹ mọi chuyện”. Chú bước ra trong một tâm trạng bực mình, chợt Tomi ngã quỵ bởi một cú ra đòn rất mạnh vao đầu. Chú cố đứng dậy, nhưng chú dế nhỏ tội nghiệp tiếp tục lĩnh nhiều cú đánh hơn. Cứ cố gắng được một lúc Tomi đã kiệt sức và ngã lăn ra bất tỉnh. Ngày hôm sau Tomi tỉnh dậy, toàn thân đau nhức đầy vết thâm tím bầm dập, Tomi khẽ hộc ra tay một ít máu. Có lẽ chú đã bị chảy máu trong ruột. Ôm bụng đứng dậy, chú nhận thấy xung quanh toàn song sắt. Thì ra chú đang bị giam cầm trong nhà tù của Hải Ly cùng với một số động vật và côn trùng khác. Hải Ly tưởng tưởng là những kẻ xâm lăng. Họ nằm vật vã, la liệt, một số tỉnh táo hơn thì ngồi tán dóc. Một khung cảnh ảm đạm bao trùm bên trong nhà tù. Có một chú rái cá nhỏ nhưng trông có vẻ nhanh nhẹn lắm, hai bắp tay chắc nịch cảm tưởng như chỉ cần hích nhẹ một cái là dế ta đã bay xa vài mét rồi. Chú dùng chân đá thùm thụp vào chấn song, đôi mắt tuy lanh lợi nhưng vẫn lộ đầy vẻ lo âu. Cậu ta gào lên:
-    Lũ Hải Ly kia, hãy mở cửa ra, nếu không tao sẽ cho chúng mày biết tay.
Gào chán chê, cậu rái cá ngồi phịch xuống đất, khoanh tay như ngẫm nghĩ điều gì đó. Tomi thấy hay liền tiến lại đạt một tay lên vai thân thiện:
-    Chào bạn, mình là Tomi, cậu có muốn làm quen không?
Nhân tiện nói luôn, cậu rái cá này tên là thuyền máy. Cậu khẽ ngước mắt lên nhìn Tomi với ánh mắt dò xét khàn giọng:
-    Ừ!
Tomi không nản, cậu vẫn tiếp tục một cách thân thiện:
-    Cậu có vẻ khá bực mình?
-    Hỏi lũ Hải Ly chết tiệt ấy.
-    Sao vậy? Có chuyện gì vậy?
    Sau đó Tomi đã được thuyền máy kể lại cho nghe kế hoạch và cả câu chuyện. Hai người có vẻ rất tâm đầu ý hợp, hai người bắt đầu lên kế hoạch trốn ra khỏi đây bắt đầu vào đêm nay. Đêm xuống, hai người giả vờ ngủ nhưng thực ra Tomi đang nhẹ nhàng cưa chiếc đáy lồng bằng gỗ “Rắc, bụp” Chiếc đáy lồng đã thủng ra một lỗ nhỏ vừa đủ cho Tomi và thuyền máy chui ra. Thuyền Máy nhảy xuống nước ngay, rất khẽ trong khi Tomi nhảy đánh “Ùm”. Thuyền Máy ra ám hiệu bảo Tomi bám vào lưng rồi nhẹ nhàng lướt đi, không một tiếng động...
    Đến chân một thác nước đã ngừng chảy, hai người bạn ngoi lên, Tomi ngồi phịch xuống bờ, thở hồng hộc. Thuyền Máy không để phí thời gian lập tức di chuyển lên ngọn của thác nước. Sau khi lấy lại nhịp thở bình thường Tomi vội vàng lao theo để không làm lỡ kế hoạch của hai đứa. Ánh đèn gác đêm lập lòe giữa một “ màn mực” đen xì. Sau khoảng 30 phút liên tục leo từ vách đá này sang vách đá khác, Tomi và thuyền máy đã lên tới đỉnh thác. Con đê bằng gỗ chắn ngang dòng thác đã hiện ra. Đúng như dự đoán của Thuyền Máy. Thuyền Máy rút trong túi ra những chiếc que dài và bó vào nhau, khẽ nói:
-    Cẩn thận nhé! Bom đấy! Cậu hãy cài sâu vào trong đống gỗ bên phải còn tớ sẽ cài chỗ khác.
    Sau khi đã cài xong, Thuyền Máy bảo Tomi cầm kích nổ và chờ ám hiệu. Cậu ta chui vào trong một con đập ở gần con đê chắn thác. Một lúc sau, Thuyền Máy trở ra vác theo một lão Hải Ly già khụ, trông tơi tả. Cậu ta lấy một tấm gỗ và khắc lên dòng chữ: “ Đây là kẻ đã ăn cắp cá của các người, hãy xử tội hắn và thả tất cả những người bị bắt để hiến tế được tự do” ký tên: “ Ông Trời”.
    Rồi Thuyền Máy trói lão Hải Ly vào miếng gỗ và treo lão lên một cành cây trên vách núi, cạnh thác nước. Rồi cậu ta đặt tay lên vai Tomi, hiểu ý Tomi nhấn nút và “ Bùm” con đê vỡ tung, nước tuôn xối xả. Nhìn từng đàn cá lao xuống phía dưới hồ, đôi bạn khẽ mỉm cười và quyết định cùng nhau trên những bước đường đầy rẫy khó khăn sau này. Trời vẫn tối như mực.

CHƯƠNG V
    Tomi nheo nheo đôi mắt, vươn vai chào buổi sáng rồi quay sang khẽ lay vai Thuyền Máy. Thuyền Máy bật dậy như một cái lò xo, nhớn nhác nhìn quanh. Khi nhận ra Tomi, Thuyền Máy từ bộ mặt hình sự đã dãn ra cười. Cậu ta vỗ ngực Tomi rồi bảo:
-    Ái dà! Thói quen trong tù ấy mà. À mà hôm nay tớ sẽ thiết kế một con thuyền máy để chúng ta cung đi chu du nhé!
Thuyền Máy đục đẽo hồi lâu, Tomi ngồi nhìn. Đến trưa con thuyền đã hoàn thành, Thuyền Máy giải thích:
-    Con thuyền này có thể chở được từ 3 đến 4 chú Hải Ly to béo. Hai động cơ cánh quạt hai bên là để chỉnh hướng chạy, còn động cơ chính là 2 động cơ đặt ở phía đuôi. Chúng được làm từ một cánh quạt lớn, được gắn vào một đầu nhựa cây nguyên sinh, khi khởi động chỉ cần kéo mạnh sợi dây, lực đàn hồi của cao su sẽ làm nó quay theo chiều ngược lại đồng thời sinh ra dòng điện. loại cao su này rất nhạy với điện nó sẽ co lại và dãn ra liên tục, làm quay cánh quạt và đẩy thuyền đi.
Cũng chính vì cậu ta làm thuyền rất giỏi nên cậu Rái cá này đã có biệt danh là Thuyền Máy, chứ tên  thật của cậu là Stick cơ. Mãi sau này mới biết chuyện đó.
    Con thuyền đã hạ thủy, quả đúng như dự kiến, thuyền lao đi như tên bắn mà máy chạy rất êm. Sau hai ngày lênh đênh trên suối, con thuyền bỗng nhiên bị mắc kẹt giữa một vùng đầm lầy. Tomi cùng với Thuyền Máy lội xuống đẩy thuyền. Nhưng vì bơi kém nên Tomi được ngồi trên thuyền. Nhìn bạn mình vất vả trong khi minh được ngồi không là điều mà những tâm hồn hào hiệp như Tomi không thể nào chịu được. Tomi liền bắt Thuyền Máy dạy bơi cho mình ngay và tất nhiên Tomi đã bơi được ngay sau đó nhờ nỗ lực của mình và sự hỗ trợ nhiệt tình của người bạn. Có thêm Tomi đẩy thuyền, con thuyền cũng đi mau hơn đồng thời nó cũng nhẹ hơn do Tomi không ngồi trên nữa. Không lâu sau đó con thuyền cũng đã qua được vùng đầm lầy nhưng lúc này khó khăn của đôi bạn vẫn chưa hết. Con thuyền lại lạc vào một vùng cạn nước và mắc kẹt luôn. Vậy là đôi bạn đành phải ngậm ngùi chia tay con thuyền máy của mình. Cả hai bắt đầu đi bộ tiếp tục cuộc hành trình.
    Hai bạn cứ đi mà không hề để ý đến tấm biển cảnh báo: “Sa mạc ảo ảnh”. Đi được khoảng một ngày, Tomi và Thuyền Máy càng lúc càng thấy nóng, con đường nhỏ dưới chân bỏng rát, cây cỏ hai bên đường khô héo. Từ những cái cây dưới chân tung ra bao nhiêu là cát, Tomi dụi mắt nhìn kỹ đờ người ra miệng lắp bắp:
-    Thuyền ...Máy......Thuyền Máy – Đây là....... sa mạc.....
Thuyền Máy dáo dác nhìn quanh biển cát rộng mênh mông. Lúc này Tomi và Thuyền Máy như hai sinh linh bé nhỏ lạc vào một biển cát nóng rừng rực. Cái nóng thiêu đốt cảm giác như có hàng ngàn cái lò lửa đang cháy dưới chân hai bạn nhỏ. Tomi và Thuyền Máy cố bình tĩnh lại rủ nhau cùng trú tạm dưới gốc một cây xương rồng gai góc. Thuyền Máy nhìn xuống dưới chân mình chợt thấy một cái gai nhỏ đang cắm vào chân cậu liền rút ra, từ đó một giọt máu đang rỉ ra và cả Tomi cũng bị tương tự. Đó chính là nguyên nhân dẫn hai kẻ bộ hành ưa phiêu lưu mạo hiểm vào đây. Cả hai ngủ thiếp đi rất nhanh, màn đêm dần buông xuống cũng là lúc hai kẻ ưa mạo hiểm bắt đầu tỉnh dậy. Trời đã đỡ nóng hơn, bất chợt Tomi nhìn thấy một con vật to lớn đang trỗi lên ngay sau lưng Thuyền Máy. Tomi hét to: “Cẩn thận” rồi lập tức lao đến đẩy Thuyền Máy bay vèo ra. Cái bóng đó là một con rắn lớn đã đớp gọn lấy một bàn chân của Tomi hất tung chú dế lên trời. Con rắn há to cái miệng để lộ hai cái răng to tướng. Tomi không kịp bay hay bật nhảy nên đang rơi tự do xuống thẳng cái mồm đang há ngoác đỏ lòm của con rắn. Đúng lúc ấy có một bóng đen khác vụt qua trông giống như một hiệp sỹ, nhanh như chớp cắm mạnh hai con dao vào miệng con rắn. Con rắn ngã phịch...

CHƯƠNG VI
    Tomi rơi xuống đất, chú lồm cồm bò dậy, con rắn nằm chỏng chơ bất động. Thuyền Máy vội chạy lại đỡ Tomi dậy và dìu sang chỗ con rắn đang nằm. Thì ra hiệp sĩ đó là một chú dế mèn, chú dế này tên là Kangl, da cậu đen trũi, hai bắp chân nhỏ mà chắc, hai cánh dài phủ kín chấm đuôi, lúc bay dang rộng ra trông như hai mảnh lá đa chụp lại. Cậu ta bước tới cùng lúc Tomi và Thuyền Máy cũng vừa tới nơi. Sau khi hỏi thăm hai vị khách bộ hành và hiểu rõ mọi chuyện, Kangl liền mời hai bạn về nhà mình ngủ qua đêm. Nhà Kangl là một gốc cây xương rồng già được đục rỗng ruột, ngọn đèn tờ mờ không đủ soi sáng căn phòng. Kangl dẫn  mọi người lên tầng cao nhất, cậu ta nhấn một cái nút, bức tường bỗng trở nên trong suốt. Tomi và Thuyền Máy thấy trăng tròn xoe như thể vũ trụ đang tròn mắt ngắm nhìn hai người bạn kỳ lạ. Ánh trăng thơ mộng làm Tomi và Thuyền Máy bình tâm trở lại... Trong khi Tomi và Thuyền Máy đang ngắm trăng, Kangl khẽ mở một hòm gỗ được làm từ một cây xưa đỏ thơm ngát. Kangl thận trọng thò hai tay vào lấy ra một bao da đen xì, cũ kỹ. Khi cầm lên, nó kêu leng keng không ngừng. Đặt cái bao lên bàn, Kangl nói:
-    Các cậu định đi vòng quanh thế giới à?
-    Thực ra tớ chỉ muốn tìm đường về làng của tớ, nhưng lại thấy đây là
dịp may hiếm có nên liền quyết định đi chu du, đi đây đi đó cùng những ai có sở thích du lịch để học hỏi – Tomi thật lòng đáp.
Thuyền Máy chỉ khẽ mỉm cười vẻ mãn nguyện, có lẽ vì cậu đã tìm ra một người bạn tuyệt vời. Kangl cũng khẽ mỉm cười, cậu cầm bao da lên tiến đến chỗ hai người bạn, cậu ta rút từ trong bao da một thanh dao ngắn, đưa cho Thuyền Máy nói:
-    Tặng cậu!
-    Cảm ơn cậu.
Thuyền Máy mân mê con dao trong tay, quay lên ngắm nghía. Con dao liền mở ra xung quanh thêm bốn con dao khác, thì ra đó là một chiếc phi tiêu được chế tạo rất tinh xảo, nước thép đen bóng lấp lánh dưới ánh trăng. Knagl lại lấy từ trong bao ra một vật khác ánh lên sự sắc lạnh. Đó là một con dao to bè, Kangl cầm vào cán, kéo mạnh sang hai bên nó liền tách ra thành hai chiếc. Mặt trong của nó được trạm chổ rất đẹp cong gần giống như lưỡi liềm, có nhiều khía to cỡ bàn tay Tomi. Kangl cầm hai con dao đưa cho Tomi vẫn giọng nói ngắn gọn:
-    Cho cậu!
-    Cảm ơn cậu!
Tomi đưa hai tay trịnh trọng nhận món quà từ người bạn mới quen, trong lòng thầm cảm ơn Kangl. Chơt nhớ ra điều gì, Kangl liền chạy lại chỗ vách tường, mở ra một ô cửa. Trong ô cửa đó có một khe dài ngoằng, Kangl đưa tay vào rút ra một thanh đao không có tay cầm mà chỉ có một khe ở giữa để cho tay vào. Thanh đao có hai đầu nhọn, hơi lạnh tỏa ra làm Tomi sởn da gà. Kangl ôm nó và tung về phía Thuyền Máy. Bằng một động tác nhanh gọn Thuyền Máy đã ôm trọn thanh đao nặng trịch trên  tay. Khẽ vuốt ve nó, cậu rái cá mong sao sẽ có ngày được dùng đến nó. Thuyền Máy hỏi giọng ngần ngừ:
-    Có chắc cậu....
-    Ừ!Ừ! Tất nhiên rồi. Các cậu hãy lên đường mạnh khỏe nhé, gặp nhiều may mắn.
-    Cậu có muốn đi cùng chúng tớ không?- Tomi hỏi.
-    Xin lỗi, tớ không thể, tớ còn phải ở đây để cứu nhưng người không may gặp nạn như các cậu...Dù rất muốn – Nụ cười vụt tắt, Kangl nói ngắt quãng – Nhưng một ngày nào đó tớ cũng sẽ đi cùng các bạn.
-    Hứa nhé!
-    Hứa nhé!
-    Tớ hứa...
Đằng đông, trời đã rạng...

Xem tiếp phần 2!


Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]