Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Nguyễn Hoàng Trâm Anh( PC)

Chap 9: Khám phá nơi giấu vàng
Tôi mệt mỏi mắt nhắm mắt mở. Tôi đang ở đâu đây, quay trái, quay phải, tôi vẫn chưa xác định được mình dang ở đâu.
Tôi bước xuống khỏi tủ lạnh, thì gặp phải làn cát trắng mịn màng, dẫm lên thật là thích thú, Stel cũng đã nhanh chóng đậu lên vai tôi. Tôi đi xuống, quan sát xung quanh, ở đây chẳng có một bóng người, chẳng lẽ chúng tôi bị lạc ở đảo hoang. Nhưng từ từ đã, tại sao chiếc tủ lạnh lại dừng lại ở đây. À thì ra là tối qua, lúc thủy triều lên, sóng đánh mạnh quá nên chiếc tủ lạnh của chúng tôi đã bị dạt  đến đây, thế là sau khi thủy triều xuống, chiếc tủ lạnh cũng bị kẹt ở trên này, nhưng dù sao, thì cũng đã bước xuống đây rồi, chuyện gì thì đã lỡ rồi, cũng đáng để thử chứ. Tôi và Stel quyết định sẽ đi dạo một vòng, biết đâu sẽ tìm được bạn mới và còn kiếm được đồ ăn dự trữ nữa.
Đi một vòng thì tôi và Stel đã thấm mệt, chúng tôi ngồi nghỉ ở một góc mà vẫn có thể nhìn rõ được cái tủ lạnh, bởi tôi phải chắc chắn rằng, chiếc tủ lạnh mà tôi bắt buộc phải dùng để đi chu du, và dựa vào đấy để sống sót qua ngày vẫn còn đó.
Stel kết bạn được với một đồng những bạn bươm bướm rồi kéo nhau đến trước mặt tôi trêu tức, múa may, trông bõ ghét. Đáng lẽ ra hòn đảo đầy bướm thế này phải gọi là đảo Bươm Bướm chứ. Sau khi vui vẻ một hồi xong. Stel lại năn nỉ tôi cho mang các bạn của con bé đi phiêu lưu cùng. Đương nhiên là câu trả lời mà con bé nhận được sẽ là … một cái lắc đầu chứ còn gì nữa. Đi cùng với một con bươm bướm đã rắc rối lắm rồi, nói gì là đi với hơn chục con bươm bướm nữa. Stel dỗi tôi, trong mặt ngây ra rất buồn cười, đúng là trẻ con, xem dỗi được đến khi nào nào. Được một lúc im lặng hiếm có thì cái giọng choe chóe của Stel lại vang lên:
- Anh Tomi, anh định ngồi đây đến tận bao giở bao giờ đấy? Ngồi đây nắng thấy mồ, ngồi với anh còn không có bạn bè gì nữa chứ, bực hết cả mình
Tôi chỉ cười, giả vờ lãnh đạm, kêu Stel ngồi dậy và lại đi tìm tiếp. Stel dù tức giận, nhưng vẫn lại phải đậu lên vai tôi.
Đi một đoạn lâu, thì tôi nhìn thấy một cái hang, trông không khác cái hang mà tên Bạch Tuộc Roger trú ngụ là mấy. Chẳng lẽ mốt ở đây là mỗi đạo lại làm một cái hang như thế này sau. Nhưng rồi tôi bắt đầu suy luận: “Bạch Tuộc Roger chính là con vật quái ác nhất đảo Rinki, có nghĩa là ở đảo này, trông chiếc hang này, thì người ở trong đấy chính là đồ độc ác nhất hòn đảo hoang này chăng? Vậy thì chắc chắn Siêu Dế Tomi tôi sẽ không để im đâu”
Tôi kể lại cho Stel về suy nghĩ, suy luận của mình, Stel chỉ biết gật gật cái đầu đồng ý, chắc là con bé vẫn thấy sợ kể từ cái hồi bị Bạch Tuộc làm cho văng ra, đập người con bé vào góc phòng. Nhưng lần này thì sẽ khác, tôi sẽ bằng mọi giá vừa bảo vệ Stel mà vừa có thể đánh chết được tên độc tài nào đang trú ngụ trong cái hang kia
Tôi bắt đầu đi sâu vào trong cái hang đấy, đi lâu, lâu thật lâu, chắc tại Siêu Dế tôi vẫn còn bé nhỏ lắm, cho nên khi chỉ đi một đoạn đường ngắn so với con người thì nó sẽ dài gấp đôi, gấp ba. Đi được lâu thì tôi nhìn thấy hai tên lính canh gác trông rõ là. .. không có gì để miêu tả. Một tên thì trông còm nhom ốm yếu, còn một tên thì ngược lại, béo như một bác Heo hàng xóm nhà tôi hồi còn ở đảo Sugi. Tôi không nghĩ là mình sẽ đường hoàng đi vào giữa hai tên lính như thế mà tôi sẽ dùng đôi cánh đẹp đẽ của mình, tội gì mà có cánh mà không bay chứ, có mấy khi tôi mới có thể dùng đôi cánh này đâu, tôi ấn nút, đôi cánh giang rộng ra. Tôi và Stel bay lượn lên tận nóc của hang. Hình như tên lính canh còm nhom tinh mắt có thể nhìn thấy tôi và Stel:
- Êu, Béo, nhìn kìa, có hai còn gì đang bay đấy, có khi nào nó cố tình đột nhập vào lấy kho báu của Đại Vương không?
Tên lính canh béo này húc vào ngực tên gầy này một phát rõ đau:
- Tao đã bảo là mày không được gọi tao là Béo cơ mà, mặc dù nó có phải là tên thật của tao đi chăng nữa, mày phải gọi tao là Dough, nghe chưa, Dough, phát âm là đót ý.
- Được rồi thằng điên, lắm chuyện, tao bảo mày nhìn hai cái vật thể li ti đang bay bay kia cơ mà – tên lính còi nói, tay còn chỉ về phía chúng tôi, chúng tôi sợ bị phát hiện, đành nép vào một góc với mong muốn không ai nhìn thấy mình
- Có mà mày là thằng điên ý, mấy cái đấy chỉ là mấy con ruồi, con muỗi thôi, chẳng gây hại được gì cho châu báu của Đại Vương đâu, tập trung đến những thứ quan trọng hơn đi mày, đúng là dở người
Hai chúng tôi thở phào nhẹ nhõm, chắc có khi sau khi đánh trót lọt được tên Đại Vương mà chúng nhắc đến, tôi phải đi nói lời cám ơn với tên lính canh béo mới được
Chúng tôi cùng bước vào một căn phòng mới, vừa mới mở cửa vào, đã có một ánh sáng vàng chói lọa rọi hết vào mắt tôi và Stel, rồi tôi mở hẳn của căn phòng ra, tôi lấy đôi tay của mình dụi dụi lấy con mắt vì tôi bây giờ thậm chí không tin vào đôi mắt của mình nữa. Căn phòng này toàn vàng là vàng, bên phải là vàng, bên trái là vàng, dưới chân mình giẫm lên cũng là vàng. Tôi và Stel bắt đâu đi mở từng hòm cổ chói lóa một, sau một hồi khám phá lâu la, chúng tôi cũng biết được rằng, tất cả nơi đây đều là vàng. Chúng tôi vui sướng hét lên, với số tiền này, thì thản nào chúng tôi cũng giàu sụ rồi, tôi sẽ không cần phải lênh đênh trên biển chỉ với một cái tủ lạnh nữa, mà tôi sẽ thuê một chiếc ca-nô riêng thật đẹp, lộng lẫy cho riêng mình. Nhưng, chẳng lẽ tiền đến là dễ dàng thế sao, chẳng ai ngu si mà cho không chúng tôi một đống tiền, vàng bạc thế này cả, có lẽ chúng tôi đã tưởng bở. Nhưng đến bây giờ, tạm thời, chúng tôi vẫn nghĩ đây là vàng của chúng tôi. Tôi và Stel đi tìm những phòng mới, trong phòng này, có tới tận hai cái cửa, không biết cả hai sẽ dẫn chúng tôi đi đâu. Tôi mở cửa phòng bên trái thì thấy, một ông bụng phệ đeo trên mình một cái vương miện bằng vàng, quần áo thì xa xỉ giáp vàng đang ngáy khò khò. Tôi không dám và cũng chẳng muốn đánh thức giấc ngủ của ông ta. Có khi ông ta dậy, mọi chuyện sẽ lại càng rắc rối và rối rắm hơn bao giờ hết. Tôi nhẹ nhàng đóng cái cửa bên phải, và mở cái cửa bên trái, khám phá điều tiềm ẩn gì sẽ diễn ra khi tôi mở lấy cánh cửa
Vừa mở lấy cánh cửa bên trái, không hề có chút hào quang như tôi mở cánh cửa đầu tiên, mà chỉ he hé lên là những tia nắng. Đúng là hay thật, hầu hết phòng đều trong hang thì tại sao phòng này lại là ở ngoài trời, tò mò, tôi mở hẳn cửa ra thì thấy, có hơn chục người đang làm việc dưới trời trưa nắng chang chang như thế này, người cầm bay, người cầm rìu, có người cầm cả xẻng, đấy là những người làm việc trên đá, còn ở dưới nước, vô số người phải xắn quần lên rồi đứng lấy một cái rổ, vớt vớt gì đó, trông có vẻ rất vất vả. Ở đây, hầu hết đều là người lớn, nhưng điều làm tôi để ý nhất chính là có một cậu bé khoáng mười tuổi khoảng đấy, cũng làm việc hết sức chăm chỉ, cậu lấy cái rìu to, nặng hơn bàn tay nhỏ bé của cậu mấy lần đập xuống. Cậu có một khuôn mặt khôi ngô, dễ thương, mặc dù đã bị vấy bẩn biết bao nhiêu là bùn. Cảm giác rằng cậu rất khoẻ, vì trông cậu như làm việc với công suất gấp đôi, ba lần đối với người bình thường.
Rồi dần dần, sau khi ngồi quan sát, thứ mà tất cả hơn chục người tìm kiếm ở đây chính là …vàng, thứ mà trong căn phòng vừa nãy chất đống. Và hình như cậu bé đó với đôi mắt tinh tường và đôi tay thoăn thoắt chắc cũng phát hiện ra chúng tôi, cậu vứt chiếc rìu qua một bên, tiến đến chỗ tôi và Stel đang đứng từ nãy đến giờ mà chẳng ai nhận ra. Cậu ta càng tiến lại gần bao nhiêu, thì chúng tôi lại nép vào trong góc bấy nhiêu. Cuối cùng, cậu giơ bàn tay cậu ra trước mặt chúng tôi:
- Đừng sợ, hãy trèo lên bàn tay tôi đi, tôi biết là hai bạn có ở đó mà!
Tôi nghe theo, đành để Stel lên vai và lên bàn tay của cậu bé thật, nhìn câu, tôi nghĩ, sẽ không có chuyện gì quá nguy hiểm có thể xảy ra đâu. Sau khi tôi đã trèo lên bàn tay, cậu ngắm nghía, xoay đi xoay lại tôi và Stel trên bàn tay để ngắm kĩ hơn, đến mà chóng mặt
- Tớ là Hải, tớ làm việc ở ngay đây đây, Đại Vương đang ngủ trong kia chính là … cha tớ - cậu ta nói, mà chẳng có tí chút tự hào nào cả, chỉ thấy hơi lúng túng và phân vân
- Ừm, chào Hải, tớ là Tomi Happy, dế mèn dòng họ Rike, còn đây là – tôi nói, chỉ vào Stel – Stellar Jelly, cậu có thể gọi em ý là Stel nếu muốn
Stel lấy đôi cánh của mình giang rộng ra rồi khép lại, tỏ ý chào mừng
- Trông hai cậu ngộ quá nghen, Tomi à, tớ cứ tưởng Dế mèn phải bé lắm chứ, sau người cậu to thế, còn Stel thì tớ đã trông thấy rất nhiều bươm bướm như cậu rồi
- Ừ, thì qua ba lần lột xác, tớ đã lớn thế này đây, cậu có thể coi tớ là …Siêu Dế nếu được, thế cậu không làm việc, không sợ cha cậu mắng à
- Mắng là chuyện như cơm bữa rồi, bây giờ tớ có bị mắng cũng chẳng sao
- Tội nghiệp cậu, mà trông cha cậu có vẻ … không được dễ gần cho lắm, sao ông ta không làm việc giống cậu và mọi người ở đây đi
- Không đâu Tomi ạ, cha tớ sẽ không bao giờ làm việc, KHÔNG BAO GIỜ ý – Hải còn nhấn mạnh –  Cha sẽ ngủ trong khi tớ và mọi người làm việc vất vả trong trời trưa nắng. Có nhiều lúc, tớ đã từng nghĩ, ông ta không phải cha tớ, nhưng vì từ lớn đến bé, người nuôi tớ có mỗi ông ta cho nên tớ nghĩ ông ta là cha mình.
- Thế hai cha con cậu đã đi chơi bao giờ chưa?
- Chưa
- Có ngủ cùng nhau không?
- Không bao giờ
- Thế còn ăn cùng nhau?
- Càng không, cha tớ ăn tham lắm
- Thế thì nói cho tớ biết hai người làm gì xem nào, cha con gì mà chẳng bao giờ thân thiết với nhau được chắc
- Tớ chỉ suốt ngày làm lụng, còn cha thì chỉ quanh năm ăn ngon mặc sướng, tớ ngủ vói những người giúp việc của bố, ăn với những người giúp việc của bố - mặt Hải trìu nặng xuống, trông rất tội nghiệp
- Những người giúp việc ư? – tôi tò mò hỏi
- Cậu có nhìn thấy những người đang làm lụng giữa cái nắng oi ả kia không, chính họ là người giúp việc của cha tớ đấy, họ giúp cha tớ tìm vàng. Nhưng thậm chí, họ chẳng có một đồng lương nào, họ chỉ được bố tớ cho ăn được mấy bữa, bữa nào cũng đạm bạc, nghèo khổ như nhau.
Nghe Hải nói, tôi mới hiểu ra mọi chuyện, nhưng tôi suy nghĩ khác Hải, lỡ Hải không phải là con của tên Đại Vương độc địa kia thì sao. Chẳng có người cha nào đối xử với người con thế cả, tôi biết rõ, vì tôi cũng có một người cha nóng tính, ông chỉ mắng chúng tôi một lúc rồi lúc sau lại sẽ an ủi chúng tôi, còn tên Đại Vương kia ư, hoàn toàn không giống một người cha chút nào. Nhưng tôi phải cần thời gian, cần thời gian để chứng tỏ cho Hải và giải cứu những người dân vô tội mà Hải gọi là người giúp việc kia
Tôi quyết định sẽ ngừng đi chu du một lúc, mà thay vào đấy là sẽ kè kè ở bên Hải, nhìn Hải có vẻ dễ mến và tội nghiệp, cậu là cậu bé chăm chỉ làm việc nhất mà tôi từng thấy
Tôi ở bên Hải, nói chính xác hơn là cứ bám chắc vào vai cậu, tôi quan sát cả ngày của cậu vời đôi mắt tinh tường này. Sáng trưa chiều, Hải đều làm việc, không có lúc nào được nghỉ, có lúc cậu mệt quá nghỉ, vừa ngồi xuống, đã bị những tên lính của Đại Vương bắt đứng dậy làm việc tiếp, chẳng biết họ không biết rằng, Hải là con trai của Đại Vương hay sao mà lại độc ác với cậu chủ của mình thế.
Buổi trưa, và buổi tối, tất cả những người làm việc quy tụ vào trong một phòng chật chội để dùng bữa, bữa ăn còn đạm bạc hơn tôi tưởng. Làm việc vất vả mà chỉ đưa được một bát canh cơm thì làm sao mà lấy sức để làm việc được cơ chứ
Tôi ở trên vai Hải, nhưng nhìn thấy mọi việc, tôi còn nhìn thấy cả trong khi làm việc, còn có cả người bị ngất, một số người định đỡ dậy, nhưng binh lính lại bảo mặc kệ đi và bắt mọi người làm tiếp công việc của mình. Sau một ngày dài, tất cả lại quay lại căn phòng mà mình ăn cơm để… đi ngủ. Tất cả ngủ chung với nhau, lúc này, tuy không khí vất vả đã hết nhưng nhìn cảnh trong giấc ngủ, mọi người cũng lo lắng, tôi thương vô cùng. Tôi không phải là con người nhưng tôi có thể cảm nhận được hết sự đau đớn, mệt mỏi, lo lắng của mọi người.
Có lẽ nào, sau khi đã lột xác tới ba lần, bây giờ tôi có thể hiểu được cảm giác của mỗi người, thế thì tốt quá rồi, bây giờ, nhân cơ hội mọi người đang ngủ, tôi sẽ đi sang bên phòng của tên Đại Vương kia để “nghe ngóng” tình hình. Thấy Stel mệt mỏi nằm cạnh Hải, tôi cũng không dám đánh thức một mình, thế cũng tốt, tôi sẽ đi nhanh rồi về ngay ý mà. Đang định sang phòng bên, thì tôi nghe thấy một đống những tiếng chân nặng trĩu. Thì ra là có hơn bốn, năm tên cướp biển khác nhau đến đây, có khi nào chúng đến đây để giết chết những người làm việc ở đây không, chắc là không. Chúng chỉ có khuôn mặt đầu gấu với mấy cái bịt mắt trang trí, chứ tôi có thấy tí vũ khí nào đâu Tôi cũng lẩn theo họ.
Sau khi đã vào được phòng trót lọt, tôi nép mình vào một góc và lấy cái tay thính của mình nghe ngóng cuộc nói chuyện của chúng với nhau
Một tên béo vuốt râu nói:
- Đại Vương, tình hình tìm vàng của mày đến đâu rồi
- Tao á, tốt đẹp lắm, mày không thấy tao có tận hơn chục đứa làm việc cho tao à – Tên Đại Vương nói.
- Mà sao mày ác thế, sao mày lại bắt cả con trai mày làm việc – một tên khác đeo răng vàng nói – tao cũng có một đứa con trai mà tao cho nó hưởng lộc chứ tao có bắt nó đi làm bao giờ đâu
- Đấy không phải là con trai tao – Tên Đại Vương nói, mà mặt vẫn tỉnh bơ – tao nhặt được nó đấy chứ, một hồi tao đi qua Việt Nam, ở Phú Quốc hay gì gì đấy, ta thấy thằng bé mặt khôi ngô mà còn lại bị bỏ rơi, thế là tao mang về luôn. Bây giờ thì nó lớn lên rồi, không cho nó làm việc thì còn biết cho nó làm gì nữa
Tôi chẳng cần nghe hết cuộc hội thoại giữa những con người độc ác với nhau làm gì, tôi chỉ biết rằng, Hải không phải là con ruột của Đại Vương và nơi mà ông ta tìm thấy cậu là ở Phú Quốc là đủ
Tôi lại quay trờ lại về căn phòng nơi mọi người vẫn ngủ ngon mặc kệ cho năm tên cướp biển nói chuyện với nhau, tôi quay lại nằm cạnh Hải, ở cậu bé này, tôi đã thấy được rất giống dân miền chài, vậy là tôi đã chắc chắn hơn về điều này, trước tiên, tôi phải ngủ đã, ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày dài cho xem
Sáng hôm sau tỉnh dậy, thì tôi đã thấy mọi người dậy hết rồi, kể cả Hải, bây giờ vẫn sớm lắm cơ mà, sao lại dậy sớm thế nhỉ? Nhưng tôi chỉ nghĩ thế trước khi nhớ lại nơi mình đang ở và hoàn cảnh của mọi người ở đây
Tôi đánh thức Stel dậy, đúng là đồ ngủ nướng, tối qua ngủ sớm thế mà sáng nay lại dậy muộn. Tôi và Stel lại đi ra ngoài và đậu lên vai của Hải
Tôi thì thầm bên tai Hải:
- Tối qua, tôi đã nghe được câu chuyện của cha cậu, cậu biết điều gì đã diễn ra không? – giọng tôi trầm hẳn xuống, tôi không dám nói ra sự thật này, tôi sợ hãi biết được sẽ thấy tổn thương
- Sao, cậu đã nghe được điều gì – Hải nói, mà tay vẫn làm lụng như bình thường, khuôn mặt thì bình thản hết sức
- Hải, cậu không phải là con ruột của Đại Vương mà cậu nghĩ đâu, cậu chỉ là một đứa con nuôi mà Đại Vương đã nhặt được ở biển Phú Quốc thôi
Tôi có thể cảm nhận được tâm trạng vui buồn lẫn lộn của Hải, một nửa thì buồn vì thất vọng, chính gia đình thật của mình đã bỏ mình mà đi, một nửa vì vui, khi có thể thoát được khỏi tay của Đại Vương. Hải mỉm cười, nhưng nước mắt thì vẫn lăn trên má:
- Ờm, thế thì tốt quá rồi
Chúng tôi ìm lặng một lúc lâu, tôi lên tiếng phá hỏng bầu không khí trật tự:
- Tớ không thể để cậu như thế này nữa, Hải, hãy bỏ cái rìu đấy xuống
Bỗng nhiên, giọng tôi hét to hơn bao giờ hét, cứ cảm tưởng như tôi sắp nổ họng đến nơi rồi:
- Mọi người bỏ hết đồ lao động xuống, nghe tôi đây
Tất cả nghe theo tôi, bỏ hết đồ xuống, lắng nghe tôi. Lần đầu tiên, tôi có cái cảm giác như mình làm được một điều tốt không chỉ cho riêng bản thân tôi mà còn cho thật nhiều những người khác
- Mọi người vẫn cứ luôn luôn muốn làm việc không công cho tên Đại Vương ư
- Không – những tiếng nói nhỏ bé, sợ sệt vang lên
- Mọi nguời vẫn cứ muốn, sáng dậy thì bị thức dậy sớm, tối thì đêm khuya mới ngủ, ngày thì chỉ chăm chăm vào làm việc, nghỉ giải lao thì bị binh lính bắt ép đứng dậy chứ
- Không – tiếng nói bắt đầu vang to lên rõ rệt
- Vậy thì, mọi người có muốn đi khỏi đây không?
- Có – tiếng nói vang xa
- Thế thì mọi người hãy theo dế mèn tôi đây
Những tên binh lính sợ sệt đứng nép vào góc, làm sao chúng không thể sợ được hơn chục người ở đây chứ. Tôi tiến về phía trước chúng, tay chống nách:
- Hạ hết vũ khí xuống, hai tên kia!
Chúng sợ hãi hạ vũ khí xuống, vừa mới đi qua cánh cửa để vào phòng, tôi đã phát phì cười,  Stel cũng khúc khích, phải nhìn khuôn mặt chúng ngu đần nghe theo sự ra lệnh của một con vật bé tí mà hạ vũ khí xuống, chắc ai nhìn cũng phải phá lên mà cười mất
Tôi dẫn đầu đoàn người, vào phòng của tên Đại Vương độc tài. Tôi đứng lên mặt bàn, tên Đại Vương nhìn tôi với ánh mắt khinh thường, rồi cười phá lên. Tôi tức tối, ra lệnh rõ to:
- Mọi người đâu, lấy sợi dây trên bàn kia trói và bịt mồm hắn lại.
Hai người thanh niên lực lưỡng nghe theo tôi, lấy cái dây vải trên bàn để buộc tay hắn lại, rồi lấy băng dính dính vào miệng hắn, thế là đã yên tâm được phần ông Đại Vương này, ông này chỉ được cái võ mồm, chứ tôi dám cá là nếu không có mọi người ở đây, ông sẽ không làm được gì cho bản thân mình hết. Thế thì chẳng khác gì là người vô dụng
Chúng tôi ra ngoài phòng chứa vàng, tôi ra lệnh:
- Mọi người đừng lo sợ gì hết, mỗi người hãy cầm một chút vàng mang theo mình để sử dụng, để cho tên Đại Vương một hòm nhỏ để hắn ta sinh sống qua mấy ngày khi chúng ta đi. Mọi người chắc ở lâu, đã quen với nhau rồi, cho nên, nếu người nào không có gia đình, hãy tạo một gia đình bé nhỏ cho mình, coi những người cùng làm việc với mình là người thân, và lấy số tiền này bươn chải cho cuộc sống nhé
Tôi nói xong, mỉm cười thật tươi, mọi người cũng hài lòng lắm, chẳng ai tham lam mang về một đống vàng làm gì, mà mỗi người chỉ lấy từng ít từng ít, nghĩ là có thể đủ với mình, mà không đủ thì cũng không sao
Đi một lúc ra ngoài cửa hang, tôi thấy hơi lo lắng khi ở ngoài còn có cả hai tên Còi và Mập nữa. Nhưng nỗi sợ đấy lập tức bị dập tắt khi tôi nhìn thấy chúng đang …ngủ gật. Thật là may mắn thôi, chúng tôi đi ra một cách dễ dàng mà không cần phải hành động gì, Stel chỉ cười:
- Đúng là may quá anh ha
Chúng tôi ra ngoài, thì đã thấy ngay trước mặt mình là một con thuyền rộng lớn đang bị buộc chặt vào một cái cột. Tôi bảo mọi người lên hết thuyền, rồi sau đấy, hét lên:
- Ở đây, có ai biết lái thuyền không vậy
Bỗng, một bác trai trung niên cũng có vẻ lớn tuổi bước ra:
- Có, tôi biết, hồi xưa tôi có từng làm công việc này, nhưng tàu lỡ dạt, tôi bị lạc ở hòn đảo hoang này rồi bị bắt đi đào vàng cho lão Đại Vương kia
Tôi mỉm cười, bác lên tay lái ngồi:
- Thứ nhất, bác hãy đưa cháu và Hải đến Phú Quốc nhé ạ, Hải đã biết được gia đình thực thụ của mình không phải là Đại Vương rồi, còn mọi người con lại, hãy cứ sử dụng con thuyền này, đi đến nơi mà mình cần đến nhé ạ, đừng ngại ngùng gì hết ạ
Chúng tôi tạm thời, ngồi chờ trên tàu cho đến nơi, đến bấy giờ, tôi mới nghĩ đến chiếc tủ lạnh Panasonic kia, rất tiếc vì tôi đã không theo nó đến cuối, bái bai nha tủ lạnh. Nhưng nếu nghĩ về khía cạnh khác thì, con thuyền này đi rất nhanh, đã thế, còn không làm tôi bị say sóng nữa chứ. Vả lại, tôi còn được đi cạnh Stel và Hải, hai người bạn mà tôi thấy thân nhất của mình. Tôi ngồi hài lòng, ngủ một giấc
- Kìa, Dế mèn kìa, Hải, đến nơi rồi, xuống đi, bác “thuyền trưởng” kêu to, đánh thức tôi dậy khỏi giấc ngủ
Tôi nhanh chóng lấy lại năng lượng, tỉnh dậy và rảo bước xuống thuyền, rồi tôi nhìn lại tất cả gương mặt mọi người. tuy chỉ mới gặp nhau được vài ngày, nhưng những gương mặt thân quen này đã khắc sâu vào tâm trí tôi:
- Cháu và Hải xuống trước đây ạ, bây giờ cháu mới nhìn lại, thấy ai cũng lớn cả, mà từ nãy cứ ra lệnh mọi người, cháu thấy có lỗi quá.
Mọi người cười xòa, thân thiện, dễ mến:
- Không có gì đâu, chúng ta phải cám ơn con thì đúng hơn chứ
Đúng là lần đầu tiên, tôi lại mới cảm nhận được không khí ấm áp của gia đình
- Mà tiện thể con tên là gì để chúng ta nhớ - Bác “truyền thưởng” nói với giọng ấm áp
- Con là Tomi Happy ạ, ở bên cạnh, cô bươm bướm nhỏ đang đậu trên vai con là Stellar ạ, còn đây, chính là cậu bé chăm chỉ nhất mà con từng thấy, Hải đấy ạ
Mọi người gật gật đầu, rồi bác thuyền trưởng lại bắt đầu căng buồm, khởi hành cho một chuyến đi mới. Tôi, Hải, và Stel cứ mãi đứng đấy, vẫy tay chào dù mọi người đã đi xa dần, thật khó mới có thể quên được mọi nguời

Chap cuối: Phú Quốc ơi, xin chào!
Khi mọi người đã đi tít tắp cứ như đi đến cuối chân trời, tôi và Hải mới bắt đầu quay vào trong, chúng tôi ra bãi biển chính ngồi trước. Nghe đâu, biển Phú Quốc ở đây là đẹp nhất Việt Nam chứ không phải đùa đâu. Tôi, Hải và Stel đi bộ lâu, cho đến gần khi nhìn thấy cát mới thôi. Nhìn một lúc, là biết, Hải là con vùng biển, làn da rám nắng, khỏe mạnh, khuôn mặt cần cù, giản dị là những đặc điểm khiến tôi dễ nhận ra nhấ
Chúng tôi đến được bãi biển, yên vị ngồi trên bãi cát cũng là lúc hoàng hôn. Cả hai chúng tôi im lặng nhìn ngắm hoàng hôn. Cuối cùng cũng có lúc, tôi được nghỉ ngơi, không lo toan nghĩ ngợi về chuyện trên trời dưới biển như lúc này. Tôi thả tâm hồn mình vào trong sóng biển. Ngắm hoàng hôn nơi cầu cảng. Mặt trời đỏ ối xuống dần khuất sau dãy núi. Buổi chiều dần buông màu tím, buồn buồn và tĩnh lặng kỳ lạ. Một cảm giác khó tả xâm lấn cả tâm hồn
- Tomi à, bây giờ tớ mới biết quê hương của tớ đẹp thế này đây, tớ cứ có cái cảm giác như mình là ở nơi đây rồi ý
- Thì đúng là cậu thuộc về nơi đây còn gì, còn có cảm giác gì nữa.
Đằng xa, những người phụ nữ vất vả kiếm sống bằng cách đào những con nghêu, trông họ thật vất vả, nhưng lại quá đỗi gần gũi, bỗng, cô một người phụ nữ tiến về phía hai chúng tôi, mà đúng hơn là tiến về phía Hải. Người phụ nữ bỏ khẩu trang xuống, bỏ hết cả dụng cụ đang cầm hai bên tay:
- Hải, con là Hải đúng không?
- Dạ, con thấy người ta gọi con thế, chắc cũng đúng đó cô.
- Hải, ta là mẹ của con đây, ta làm mất con từ hồi con còn bé xíu, sao bây giờ con có thể trở lại đây – người phụ nữ bắt đầu làm rơi ra những giọt nước mắt xúc động
Hải không biết nói gì, chỉ đứng im lặng, chắc cậu thấy bối rối lắm khi nhìn thấy người mẹ thật sự của mình
- Từ từ đã, mẹ còn nhớ, con còn có một vết bỏng nhẹ bên cánh tay phải, khi con uống sữa, mẹ lỡ làm rớt sữa nóng ra tay con làm con bỏng
Rồi, người phụ nữ lấy cánh tay phải của Hải, xem xét, rồi cô mỉm cười, những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má
- Đúng là con rồi, con ơi …
Người phụ nữ đó ôm lấy Hải, chặt đến mức như muốn cậu không bao giờ có thể rời xa cô được nữa. Tôi trèo lên vai Hải, cùng Hải và mẹ đi về nhà để gặp gỡ lại gia đình. Tù ánh nhìn đầu tiên, mọi người đã ôm trầm lấy Hải, đúng là tình thương dành cho nhau là không cần nói nhiều lời, mà chỉ lặng thầm thôi. Rồi Hải giới thiệu tôi và Stel cho gia đình cậu, chúng tôi vui mừng khi được cậu ấy kể đến như những người hùng cứu giúp Hải trong thời điểm hoạn nạn nhất. Sau khi đó, cậu kể về cuộc sống khó khăn của cậu khi gặp tên Đại Vương. Mọi nguời thương Hải thật nhiều và còn sẽ hứa là không để Hải thiệt thòi nữa đâu. Tôi và Stel được dùng bữa cùng gia đình, không khí đầm ấm bao trùm cả căn phòng. Nhưng rồi chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, tôi phải chia tay gia đình Hải để đi tìm một mái ấm cho riêng mình, câu chuyện đẹp rồi sẽ đến hồi kết thúc. Hải thật may mắn khi sự trùng hợp đã đưa đẩy cậu đến niềm hạnh phúc, chỉ nhờ một vết bỏng nhẹ, mà mẹ cậu có thể nhận ra cậu. Nhưng tôi thì khác, tôi chẳng còn gì, chỉ còn mỗi bản thân tôi, và người bạn, người em gái duy nhất, Stel.
Gia đình Hải hiếu khách đến mức còn ra đến tận ngoài cửa chia tay tôi và Stel, tôi hứa với Hải, sẽ quay trở lại, thăm gia đình vào một ngày gần nhất.
Tôi và Stel lại đi dạo trên biển, ước gì cuộc đời đưa đẩy tôi gặp lại được gia đình tôi và Stel cũng sẽ được gặp lại gia đình em  lúc này. Nhưng số phận  không như là mơ, không phải lúc nào cũng chiều theo ý mình. Tôi, vẫn cái kiểu nằm mọi khi, tôi lại lấy hai tay chắp ra đằng sau và nằm lên. Cát ở bãi biển Phú Quốc này đúng là mềm mịn thật, chẳng khác gì một tấm chăn bông. Tôi nằm buồn, rồi hát lên giai điệu bài hát mà bố tôi đã dạy từ lúc còn bé xíu bằng tiếng dế, nhưng nếu có nghĩa, thì sẽ là thế này
Bố mẹ ôm con, tắt đi ngọn đèn. Cho con giấc ngủ bình yên vào mỗi đêm
Đưa con đi khắp mọi nơi. Bố mẹ luôn ở đó khi con nhìn lại
Bố mẹ phải một mình làm những điều đó:
Xây dựng một cuộc sống, tạo một mái ấm, chắc rằng điều đó sẽ rất khó khăn
Và khi những tối con không ngủ được, sợ rằng mọi chuyện sẽ không đi đúng hướng
Bố mẹ sẽ nắm tay con và hát cho con nghe:
“Như kén bướm ở trên cây, thắc mắc rằng mình sẽ ra sao
Không thể đi xa nhưng con luôn mơ ước
Cầu cho con luôn có thể mạnh mẽ, đừng lo lắng, cố gắng lên
Bố mẹ hứa rằng những ngày đó sẽ đến, bươm bướm sẽ bay đi thật xa
Hãy vỗ đôi cánh vì con không thể ở lại mãi đây
Hãy nắm lấy những ước mơ và biến chúng thành sự thật
Bươm bướm ơi, bươm bướm ơi, hãy bay thật xa vào nhé ”
Tôi vừa nghẹn ngào hát xong hết ca khúc thì bỗng, tiếng lá xào xạc ở bụi cây ngay bên cạnh tôi vang lên, bước ra ngoài, là, là … đại gia đình dế mèn nhà tôi. Lần này, tôi không thể kìm lòng mình được nữa, tôi khóc nấc lên từng tiếng, tôi thật sự rất nhớ, rất nhớ, tôi nghĩ mọi người đã không qua nổi trong cơn sóng thần. Stel cũng được gặp lại bố mẹ, em ý còn mau nước mắt hơn tôi, cứ khóc mãi, khóc mãi, mà không nói một lời.
- Nếu con muốn biết, thì gia đình ta và gia đình nhà Jelly đã bám vào một con tàu mục nát mà trôi đến đây.
Nhưng không, tôi không cần biết gì cả, tôi chỉ cần ôm bố mẹ, anh chị như thế này là đã đủ hạnh phúc lắm rồi, cuộc đời tôi không cần gì nhiều hơn thế, tôi chỉ cần mọi người không rời xa tôi là đã được rồi. Từ hôm đấy, nhà Rike chúng tôi và nhà Jelly đã sống với nhau, đúng là qua bao gian nan thử thách, chúng tôi mới nhận ra giá trị thật của tình thương, tình bạn. Nhưng điều quan trọng hơn cả, là chỉ sau một tuần xảy ra sự việc. Anh Todd và chị Isabel đã cưới nhau. Tèn ten ten ten, tèn tén tèn ten
Còn tôi, Siêu dế Tomi Happy này ư? Tôi chẳng cần gì phải lo lắng, với tinh thần Samurai, sức mạnh siêu nhân, cảm tử Naruto, .. kết hợp với tinh thần mưu trí dũng cảm của dòng dõi Con Rồng Cháu Tiên, tôi còn cần gì hơn chứ, chỉ cần mọi nguời ở bên nhau, đồng sức đồng lòng
Và một điều cuối tôi muốn nói với mọi người mà đã theo dõi tôi trên suốt cuộc hành trình lênh đênh trên biển là: “Cuộc đời mình luôn là kết thúc có hậu, nhưng cái hậu đấy đến nhanh hay chậm, đều là quyết định ở mình” Yahoo, cuối cùng thì tôi cũng sáng tác ra một câu châm ngôn có nghĩa rồi, đúng là ĐI MỘT NGÀY ĐÀNG, HỌC MỘT SÀNG KHÔN mà lị. Yêu mọi người nhiều lắm, cám ơn rất rất nhiều vì đã theo dõi tôi, lúc đấy, bỗng nhiên Stel tranh vào: “Cả em nữa chứ”. Ờ thì, cám ơn vì đã theo dõi tôi và Stel. ^^!

Họ và Tên         : NGuyễn  Hoàng Trâm Anh
Địa chỉ Nhà riêng     : 15 Hàng Vôi – Hoàn Kiếm – Hà Nội
Học Sinh        : Lớp 6 A12 Chuyên Pháp Trường THCS Ngô Sĩ Liên
Điện Thoại        : 0904012268   NR   : 0439108638
Thành tích nổi bật    : - Giải C Cây Bút tuổi Hồng
- Đạt học bổng  của trường năm học 2010-2011
- Cộng tác viên tích cực báo Nhi đồng và báo TNTP

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]