Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Nguyễn Hoàng Trâm Anh( P1)

Tôi, Dế Mèn Tomi Happy đã trở lại đây, trong một câu chuyện mới toanh, đầy hấp dẫn, lý thú để kể cho các bạn nghe đây. Đừng rời tai nghe nhé, và nếu các bạn đang đọc thì đừng rời mắt nhé!

Chap 1: Bức tranh định mệnh
… Trước tiên, tôi sẽ kể một chút về mình đã nhỉ, nào có mấy ai trong các bạn là biết tất tật về tôi nào? Họ tên đầy đủ của tôi là Tomy Happy - chú dế mèn dũng cảm. Từ lúc mới được mẹ sinh ra, tôi đã tá túc, và sống luôn ở nhà ngoại chính là dòng họ Rike lừng lẫy trong một ngôi nhà ở đất nước Nhật Bản, đất nước mặt trời mọc. Có nghĩa là tôi có những hai dòng máu nhé, một là bên nội với dòng máu Việt Nam trung hậu, bất khuất, và tôi cũng hưởng dòng máu bên ngoại là những  cần cù, chăm chỉ nơi xứ Nhật xinh đẹp.
Nơi nhà ngoại tôi sống, là một nơi rất đẹp và vô cùng bình yên, nằm trên hòn đảo có tên một loại cây quen thuộc với người Nhật Bản – Cây Sugi (Cây Tuyết Tùng). Được gọi là thế vì trên hòn đảo này bạt ngàn là Tuyết Tùng. Nhưng khổ nỗi rằng, khi đến những đợt gió mạnh, phấn hoa bị cuốn theo những cơn gió, gây dị ứng cho con người nơi đây nhiều hơn. Vì thế, từ đây, mọi người bắt đầu có thói quen chặt đi những cây tuyết tùng trước khi mùa gió đến, cây ngày càng bị chặt nhiều hơn, cho nên vẻ xanh tươi vốn có của hòn đảo đã bị mất đi phần nào.
Nhưng may thay, khung cảnh ở đây vẫn đẹp như thiên nhiên đã ban sẵn cho nó. Phía sau những ngôi nhà làm bằng gỗ đỏ là cánh đồng cỏ xanh mướt, nơi cư ngụ của họ hàng nhà dế Rike chúng tôi và các loài dế khác, cũng là công viên nô đùa của loài thỏ mắt xanh sống trong hang núi gần đó. Tôi chơi thân với một chú thỏ, và cũng hiểu tính tình chú như lòng bàn tay. Thỏ buồn lắm khi những việc dầu tràn, đánh cá bằng thuốc nổ xảy ra. Thỏ mắt xanh tuy không biết bơi, nhưng cũng yêu biển chẳng kém gì các người dân chài ở đây. Xa hơn về phía biển là những đồi đá thoải với dòng suối nước nóng chảy ra từ khe núi đá vôi. Xen lẫn các dãy núi là những mảng rừng cây Tuyết Tùng thân to. Có cây lớn tới mức hàng chục người ôm mới xuể. Vào sâu trong rừng, càng thấy tĩnh lặng ghê hồn bởi hơi nước nóng theo con suối bốc lên và lan tỏa trên những tầng lá khiến cảnh vật trở nên huyền ảo như những bức tranh thủy mặc. Người dân trên đảo có vẻ trầm tính nhưng hiền lành, thân thiện và rất chịu khó. Họ sống chủ yếu bằng nghề đánh cá. Một số gia đình  đã tận dụng địa thế để khai thác dịch vụ cho thuê phòng nghỉ kết hợp tắm suối nước nóng.
Cứ độ xuân về, khách thập phương lại kéo đến thưởng ngoạn và khám phá cuộc sống đầy huyền bí nơi này. Và cứ xuân về, nơi đây lại có các phiên chợ, đông vui hết xảy. Các phiên chợ chủ yếu là bán các loại quần áo để sắm xuân, có nơi còn bán cả Omaromi (bùa) để cho người mua đem theo để cầu xin sức khỏe, tình yêu hay học tập  Cứ mỗi tối, người dân nơi đây lại ngồi xuống, ngắm trăng, nhâm nhi ly trà và dùng với Hanami Dango hoặc Mochi (hai loại bánh gạo nổi tiếng của người Nhật) rất vừa miệng. Nơi đây, không quá ồn ào hay nhộn nhịp, nhưng ít nhiều, ai đến đây, cũng có một cảm giác rất ấm cúng, thoải mái mà tận hưởng không khí.
Sự yên bình kéo dài, những ngày bình thường cứ trôi qua lặng lẽ. Cho đến một hôm, khi tôi đang ngồi trên bờ đá, xem một họa sĩ đến từ nơi khác đễn vẽ tranh cảnh nơi đây, ông vẽ từng đường dài bằng bút lông, cảnh biển chiều trông thật đẹp duới nét bút của người họa sĩ, từng con sóng dập dờn mãi không già, cả những tia nắng của buổi hoàng hôn đều được đưa vào bức tranh một cách chân thực nhất. Bỗng, tôi không để ý bức tranh nữa, quay mặt sang bên phải thì thấy, nước biển rút nhanh ra xa bờ để lộ nhiều những mỏm đá dọc bờ biển mà con dế mèn như tôi đã sống ở đây từ lâu mà mới chỉ thấy cảnh tượng này lần đầu tiên. Từng hồi còi từ đâu vang vọng khiến tôi sợ hãi, tôi nhìn trái, nhìn phải, thật đáng sợ! Kia rồi, phía xa bờ, cứ như biển vươn vai đứng dậy sau một giấc ngủ thật dài. Trước cảnh tượng lạ lùng này, tôi đánh liều nhảy lên mép tranh kêu: “Ric…ric..” mấy tiếng liên tục để báo hiệu cho chú Họa sỹ đang say sưa với tác phẩm đang dở dang của mình mà không để ý đến điều đang xảy đến. Chú ta đang quay đầu bút định đẩy tôi ra thì tôi đã kịp nhanh chí nhảy và nay ra hướng biển. Phải một lúc, người Họa sỹ như mới định thần được chuyện gì đang diễn ra, chú ta đứng phắt dậy và nhìn ra biển, chú như sững lại, mắt trợn tròn, miệng há hốc.
Chú ta hét lên: “Tsunami!!” Tôi vừa ngạc nhiên vừa tự hỏi là đang có chuyện gì xảy ra, nhưng tôi cũng biết được rằng, chắc chắn có cái gì đó nguy hiểu đang tới. Tôi cùng chú họa sỹ chạy, cả hai chúng tôi vừa chạy về phía làng vừa hô to như báo hiệu: “Tsunami … Tsunami…” Cứ gọi đến nhà nào, nhà đấy lại ồ ạt cuống cuồng chạy và chạy ra, chẳng ai mang theo cái gì, cứ thế thục mạng chạy về phía rừng

Chap 2: Lênh đênh trên biển
… Chạy được một lúc, tôi quay đầu lại, tôi biết, sóng thần vẫn đang đuổi theo, sóng chồm tới đẩy tất cả tàu bè, nhà cửa, đồ đạc đuổi theo đoàn người đang chạy toán loạn. Mọi người dân từ nãy chạy theo tôi đã thưa dần, căn nhà của đại gia đình dế tôi bây giờ đã ngập trong biển nước, nước mắt từ khóe mi tôi lăn dài, tôi mất gia đình, bạn bè, chẳng còn gì ngoài cái tấm thân này. Nhưng chẳng vì thế mà tôi đánh mất cả bản thân mình, tôi nhìn thấy trước mắt mình là một chiếc tủ lạnh. Trong đầu tôi bỗng lóe lên một suy nghĩ, nghĩ là làm, tôi lấy tay bám vào chiếc tủ lạnh, để sóng đánh và trôi ra biển. Tôi không biết vui hay nên lo lắng khi chiếc tủ lạnh không chìm mà cứ lênh đênh như thể một con thuyền không bến đỗ mỗi duy nhất một hành khách - tôi. Tôi nằm lên chiếc tủ lạnh, nhìn về phía hòn đảo Sugi bây giờ như ngập nước, những giọt lệ cứ rơi mãi xuống hai bên má tôi. Tôi thương những người dân bị chìm trong cơn sóng, tôi thương gia đình tôi không được đoàn tụ, và bây giờ, tôi thương chính tôi, chẳng biết sẽ trôi dạt trên biển đến bao lâu nữa. Tôi nghĩ nhiều quá, rồi chợp mắt lúc nào không hay, trong khi ngủ, tôi vẫn chắc chắn rằng, mình vẫn phải bám chặt vào chiếc tù lạnh. Tôi ngủ một giấc ngủ dài, trong mơ, tôi mơ thấy, mình lại được ngồi chiêm ngưỡng cảnh đẹp và yên bình của biển, chứ không phải khi biển tức giận, đưa những con sóng lên cao và cướp đi sự sống của mọi người.
Ngủ một giấc, tôi bị đánh thức dạy bởi cái nóng bức của ánh nắng mặt trời như muốn đốt cháy cả tôi cả chiếc tủ lạnh này. Tôi lấy tay vục một làn nước mát lên mặt để nỡ nóng, nhưng được một lúc, cả khuôn mặt tôi lại nóng bừng trở lại, suy nghĩ hồi lâu , tôi quyết định tìm cách chui vào  tủ lạnh  vì chắc bây giờ, tủ lạnh vẫn còn một ít hơi mát và còn cả đồ ăn nữa. Sau gần một ngày dài, cái bụng dế bé tí của tôi nay cũng đã rỗng tuếch, chẳng còn gì trong đấy cả.
Tôi nhảy lên cánh tủ lạnh thì thấy ở giữa, có một khe hở đủ để dế tôi có thể nhảy vào, nghĩ là làm, tôi nhảy luôn vào cái khe hở đó rồi ngã dúi dụi, đầu đập vào đồ ăn nên không đau lắm “Oa, nhiều đồ ăn thật đấy” – tôi mỉm cười, cả một căn phòng đồ ăn thật lớn, thật đầy đủ đang hiện ra ngay trước mắt tôi đây, nhưng có nhìn đi nhìn lại gì đi chăng nữa, thì chẳng có cái gì mà loài dế của tôi có thể ăn được nhưng bụng tôi thì cứ reo cồn cào. Thôi, đánh liều vậy, tôi lấy một miếng nhỏ loại đồ ăn đấy cho vào miệng nhai. Nó cũng ngon, ngon hơn cả thức ăn của loài dế mèn ý chứ, nó có vị bơ, thơm ngậy, béo mùi sữa. Tôi ăn tiếp 2, 3 miếng cho đến khi nào mà hết cả món đấy. Ăn xong, tôi bắt đầu đi tìm thứ khác. “Lạ thật” – tôi nghĩ “Người Nhật Bản mà chẳng ai dùng đồ Nhật Bản cả”. Trong này chẳng có gì ngoài độ ngoại cả. Pizza, hamburger, sandwich đều có cả, thế mà những thứ đơn giản như bánh gạo cũng không có ư. Đúng là thời buổi ngày nay, mọi người cứ đổ xô nhau đi hướng ngoại làm gì chứ không biết. Cái gì tôi cũng thử một miếng, rồi tôi nhìn thấy rượu sakê, tôi cười thầm, hồi ở trên đảo Sugi kia chứ, nói thật, lúc nào, tôi cũng toàn chờ lúc chủ nhà ra ngoài rồi uống trộm rượu sakê. Uống rượu này ấm bụng lắm, làm tôi có thể ngủ đến tận cả sáng hôm sau cũng được, tôi nhấp một hụm rượu nhỏ rồi nghĩ phải để dành mai còn uống tiếp. Cuối cùng, sau một lúc lâu tốn công tìm kiếm, cái bụng của tôi đã “bị chất” đầy  thức ăn. Tôi ăn xong, ngồi nghỉ một lát, tôi bỗng nhớ về gia đình minh. Không biết bây giờ, mọi người đang ở đâu ,có kịp  trốn cơn sóng thần không  hay đã mắc kẹt ở đấy. Nếu mà có mọi người ở đây thì tốt biết mấy.Tôi  khéo léo làm mọi cách để chui qua được cái khe tủ  rồi lại ngồi lên cánh cửa tủ. Trăng, sao đã lên hết cả rồi. Hôm nay nhiều sao thế kia, thế nào ngày mai cũng là một ngày đẹp trời cho xem. Tôi chắp hai tay ra để sau đầu làm gối, lấy gió, không khí làm chăn, may thay trời hôm nay không lạnh cũng chẳng nóng, không thì tôi đã chết chắc rồi

Chap 3: Cuộc gặp gỡ với Stellar
Tôi tỉnh dậy, và dường như không còn tin rằng đây là đất nước Nhật bản tiên tiến hiện nay nữa, ở bên trái, bên phải, toàn là xác những con cá chết nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Rồi cả là mùi dầu ở khắp mọi nơi. Xung quanh tôi không những thế còn là một đống những đồ dùng, ti vi, tủ lạnh. Tất cả như tập trung ở đây trông chẳng khác gì một bãi chiến trường hỗn độn. Ôi thôi, cái bụng tôi, nó lại bắt đầu kêu loạn hết cả lên vì đói. Tôi lại nhảy vào cái khe hở của tủ lạnh và vào “đánh chén” một chầu, tôi thầm nhủ với mình, may mà còn có đồ ăn dễ ăn chứ kiểu như mấy đồ khó nuốt với có mùi hôi thì thôi rồi, chắc tôi lăn quay ra chết đói mất.
Tôi lại nhảy ra ngoài chiếc khe đó, không hiểu sao, sau khi ăn xong bữa sáng hôm nay, tôi thấy cực kì khó chịu. Nguời tôi thì nóng ơi là nóng, khuôn mặt như hóp lại , tay chân thì xanh xao hết cả. Có khi nào tôi bị ốm không nhỉ??? Chắc là không đâu, loài Dế thì làm sao mà ốm được, tôi nằm nghỉ một lát, để xem triệu chứng tiếp theo. Tôi gối tay lên trán, nằm nhìn trời. Trời hôm nay đẹp lắm, trời xanh, mây trắng, gió hây hây, thích hợp để làm một cuộc đi dạo, nhưng  bây giờ thì tôi đang lênh đênh trên biển  làm sao có thể đi dạo được cơ chứ. Đúng là trời chẳng bao giờ làm theo ý người. Tôi nằm mà tức tối lắm. Bỗng nhiên, cơ thể cứ dồn thúc tôi ngồi dậy, tôi ngồi luôn dạy. Bắt đầu có hiện tượng lạ: từ từ, những bắp thịt, bắp chân gầy gò của tôi bỗng trở nên thành to dần hơn, cả người tôi cũng to hơn. Tôi suy nghĩ  rồi búng tay cái Bộp chắc tại vì tay tôi cũng to ra. Tôi đã từng nhìn thấy anh chị em họ hàng của mình cũng như thế này rồi. Bố mẹ, ông bà tôi bảo là họ đang lột xác, rồi bảo tôi cũng sắp được lột xác đấy. Thì ra lột xác là như thế này đây. Tôi chờ một lúc cho cơ thể mình có thể lột xác hết. 1 phút, 2 phút, xong rồi đây. Tôi đứng dạy cảm giác chiếc  tủ lạnh như nghiêng đi ..Tôi  ngắm nhìn mình, trông tôi cũng “hoành tá tràng” phết đấy chứ, cứ thế này, tôi sẽ được thắng chọi dế như chơi. Tôi mỉm cười đắc thắng …..Bỗng vang lên 1 âm thanh lạ:
- Anh Dế kia, anh đang làm gì đấy
Tôi giật  mình, nhìn trái, nhìn phải, nhìn xuống đất cũng chẳng thấy ai, rồi tôi quay sang vai mình, một con bướm đang đậu trên vai tôi. Tôi đuổi nó xuống và nói:
- Ờ thì tôi vừa lột xác xong nên tôi khen và ngắm mình một chút thôi. Không được chắc, mà cô sao lại ở đây làm gì? – tôi hỏi, nhưng tâm trạng không lấy làm vui ,cảm thấy bực mình khi có người nhòm ngó mình. Nàng bướm thỏ thẻ đáp :
- À, tôi thấy anh cũng lột xác như tôi hồi còn là sâu, cho nên thấy hay hay bay qua, mà bỏ qua đi, anh làm bạn với tôi nhé, tôi cần phải có một người bạn đi cùng trên biển mới thấy đỡ buồn chứ  
Đúng là tài thật, cô ấy vừa nói xong, nước mắt đã rơm rớm, mà tôi là đàn ông, không có lý gì mà không đi nhường phụ nữ hết
- Thì làm bạn, tôi là Tomi Happy, dế của dòng họ Rike – tôi nhấn mạnh chứ Rike, để làm cho cô ta biết mình có tiếng thế nào nhưng cô ta chỉ ngước mắt lên nhìn tôi với cái ánh nhìn sắc lạnh muốn ăn tuơi nuốt sống tôi
- R..R..Rike ư? Cái dòng họ điên khùng đó ư? Chẳng khác nào anh cũng bị điên cứ đứng khen mình – cô ta cười khẩy trông rõ ghét. Tôi đây, tôi chính là Stellar thuộc dòng họ Jelly, anh có thể gọi là Stel nếu thấy tên quá dài
Mắt mồm tôi tất cả như chuyển thành hình tròn hết sau khi nghe thấy cô ấy. Chẳng là, ai cũng biết, hai dòng họ Rike và Jelly rất rất và rất ghét nhau, không hiểu từ đời nào và có liên quan đến câu chuyện Romeo và Juliette không nữa, nhưng mà chỉ biết hai bên căm hận nhau, và còn nữa, anh hai của tôi và chị gái của cái cô Stel này còn đang yêu nhau và dẫn nhau đến đám cưới trong phản đối của hai bên gia đình nữa chứ. Tôi nghĩ bố mẹ làm thế cũng đúng thôi, làm gì có chuyện mà trao con mình cho con của dòng họ kẻ thù chứ, hoang đường. Đúng là đời này chuyện gì cũng xảy ra, bây giờ tôi còn đang đối mặt với kẻ thù dòng họ nữa chứ, nhưng tôi thấy Stel có vẻ rất dễ mến, chỉ tội tính tình hơi nóng nảy một chút.
Chúng tôi bắt tay nhau quyết định hòa bình, mà kể ra, có bạn cũng tốt, tôi sẽ chẳng phải đi một mình buồn tủi nữa. Tôi quyết định từ nay, Stel cứ đậu trên vai tôi là được, tại vì sau cơn sóng thần, Stel vì chạy sóng nên đã làm thương một bên cánh, chỉ còn bay được một cánh còn lại. Bây giờ mọi chuyện có vẻ yên bình hơn, nhưng còn biết được chuyện gì có thể tiếp tục xảy ra với tôi và cả Stel nữa chứ? Khi chúng tôi sát cánh bên nhau như thế này??

 Chap 4: Con đường trở thành Siêu Dế ^^
Tối hôm đó, đồ ăn bị cạn kiệt vì có thêm Stel, nhìn thế thôi mà cái con bé này cũng ăn nhiều như ai. Tôi lo lắng lắm, không có đồ ăn thì làm sao mà tôi có thể sống sót, lột xác được nữa. Tôi thở một hơi rõ dài, lấy tay chống cằm suy nghĩ, nhưng thật ra, tôi chẳng suy nghĩ được cái gì sất.
- Anh Tomi – tôi và Stel quyết định gọi nhau là anh em cho nó thân mật, với cả, Stel cũng chỉ đáng tuổi em gái tôi mà thôi – Em nghĩ ra cái này hay lắm
Nói xong, em nó thì thầm vào tai tôi một câu rồi cười rõ to vẻ khoái chí, chỉ có một mình tôi là mắt dẹt ngạc nhiên.
- Cái gì cơ, nhảy ra khỏi chiếc tủ  tủ lạnh này  á??   tôi nói mà mặt vẫn còn chưa định thần lại được sự việc
- Thì anh nhìn kia kìa, ở xung quanh là một đống những tủ lạnh hàng hiệu Panasonic, Sony, Toshiba xịn, thế mà mình đang cùng  trôi nổi với một chiếc  tủ lạnh còn chẳng rõ xuất xứ, nhãn hiệu gì sất – Stel vừa nói, tay vừa chỉ trỏ, đầu thì gật gật, lắc lắc, trông chẳng khác gì một con rối
- Ờ thì em nói cũng đúng, nhưng lỡ khi mình nhảy  sang bên kia mà  bị rơi tõm một cái thì  anh em mình có mà đi tong  ….?  tôi thấy sợ hãi cứ lấy tay gãi gãi hai cái râu trên đầu mình, đúng là sau lần lột xác thì cái râu nó cũng dài ra thêm nhiều lắm rồi
- Thì có em đỡ rối mà, cứ nhảy đi – Stel lấy hai cái cánh cứ đẩy đẩy tôi
Nghe vậy, tôi chờ thời cơ một lúc. Đến rồi…., tôi  nhanh chân nhảy phốc một cái  rơi đúng vào một chiếc tủ lạnh to đùng mang hiệu Panasonic hẳn hoi. Stel cũng dùng một cánh để bay sang. Nhìn ngắm đi ngắm lại tủ lạnh, tôi thấy tự hào lắm. Thế chắc trong này phải có lắm đồ ăn đây. Lần này thì tôi không còn chui tọt vào cái khe ở giữa tủ nữa mà chỉ cần lấy tay đẩy nhẹ là cánh cửa nó đã mở bật ra rồi.
- Đúng là công nghệ cao có hơn – Stel vừa nhìn vừa giang đôi cánh bé tí xíu trông chẳng oai chút nào
Tôi quyết định sẽ ăn đêm, đương nhiên rồi. Với cái tủ lạnh như thế này thì có mà tôi và Stel ăn đêm, ăn ngày , ăn trưa, ăn chiều gì đấy cũng được hết. Đồ ăn được chất đống, ngăn nắp kinh khủng luôn. Bánh gatô, kẹo, đồ Nhật Bản, đồ Fast Food thậm chí là còn có cả Bánh trứng của Trung Quốc cũng ở đây hết. Chẳng khác gì một kho báu nhưng thay vào đấy vàng bạc là thức ăn.
Tôi ăn xong, nhẹ nhàng đóng lại cánh thứ nhất, mở ra cánh thứ hai.Rồi một làn hơi lạnh phả vào mặt tôi, chắc đây là ngăn đá, tôi lạnh run, không dám ho he khám phá thêm nữa, đóng ngay cái cánh tủ thứ hai vào.
Sau khi ăn xong, tôi lại có cái cảm giác muốn lột xác. Nhìn cái mặt đần thối của tôi, Stel mới từ tủ lạnh chui ra cũng biết là tôi đang sắp sửa lột xác
- Anh trai, anh lại sắp lột xác rồi đấy, loài Dế của anh phải lột xác tận ba lần cơ, còn loài Bướm như em thì chỉ duy nhất một thôi, còn nếu có lần hai thì chắc chết luôn.
Ở Stel, tôi thấy được cái tính trẻ con mà đôi lúc lại lắm điều như một bà cụ già. Tôi quý Stel chẳng phải là vì em là một con bướm xinh xắn, mà là vì cái tính cách dám nói thẳng nói thật. Nhưng mà nhờ cái tính cách đấy, nhiều khi, Stel làm tôi phát điên.
- Ôi, lột xác rồi – Stel nói
Quá trình lột xác đã bắt đầu, đầu tiên là từ hai chân tôi, ở bàn chân tôi, có cảm giác như được mọc thêm một đôi giày đi vào chân để bảo vệ, trên đôi giày có một cái cánh thì phải. Còn đằng sau lưng tôi mới mọc ra hai cái u to thật là to, đôi mắt tôi có thể nhìn rõ hơn trong đêm tối, mọi thứ đều hoàn hảo. nhưng còn chuyện hai cái u. Tôi vừa bực mình, vừa thấy vướng víu, đêm nay tôi sẽ ngủ như thế nào với hai cái u này
- Anh yên tâm đi – Stel nói – nó chưa mọc hết đâu, chắc chắn trong lần thứ ba lột xác, nó sẽ khác hẳn ý mà. Anh cứ ngủ một giấc rồi ngày mai sẽ khác
Nghe lời Stel, tôi đi ngủ, đầu tiên, rõ ràng là có một cảm giác vướng víu thật, nhưng càng về sau, lại có cảm giác dễ chịu. Như là có một tấm đệm thật êm kê ở dưới lưng tôi. Tay chân tôi vẫn dài ra tiếp, khuôn mặt tôi dãn ra, khoái chí, tôi ngủ một giấc thật sâu, bên cạnh là cô em gái bé nhỏ. Cầu mong ngày mai sẽ đến thật nhanh để tôi có thể nhìn thấy bản thân với một bộ dạng thật mới

Chap 5: Truy tìm Bạch Tuộc
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức tỉnh dậy bới Stel, em cứ bay lên mặt tôi rồi đi đi lại lại làm tôi ngứa hết cả mặt mày, lúc đấy thì tôi nào có lựa chọn khác ngoài dậy. Tôi dậy, mà mặt mày cay cú, tức tối:
- Em làm gì thế hả
Cả tôi, cả Stel đều há hốc mồm khi nghe thấy giọng nói của tôi, nó khác hẳn, ngọt ngào hơn, ấm hơn và đúng chất đàn ông hơn. Thế chắc là đúng rồi, tối qua, tôi đã vỡ giọng, điều đấy là chắc chắn. Chả lẽ chỉ có thế thôi ư, ba lần lột xác của tôi chỉ dừng lại ở việc người lớn lên một tí xíu và giọng thay đổi ư? Không hề. Tôi sờ tay lại vào hai cái cục hôm qua, hôm nay, nó đã không chỉ là hai cái cục nữa, mà nó là, một…một…đôi cánh
- Yoohoo!!!!! – Tôi hét lên, cái nơi hiu quạnh nơi vang lại giọng hét của tôi như đến hàng chục lần
Stel thấy vậy, bay ra đằng sau lưng tôi nhìn rồi lại bay ra trước mặt tôi, nói thầm:
- Cánh anh ngầu lắm ý, nhưng mà ở cạnh cánh  vẫn có một cái cục gì đấy nhô ra, trông kinh lắm. Hay em ấn vào đấy xem nó có xẹp đi không nhé??
- Ý hay, ý hay, ấn đi, nhưng mà nhè nhẹ thôi đấy
Stel lại bay ra đằng sau, ấn nhẹ vào cái cục đấy, bỗng nhiên, đôi cánh của tôi thu lại, nhỏ dần, nhỏ dần đến khi biến mất.
Tôi quay đầu lại thì đã chẳng thấy đôi cánh yêu quý đấy đâu cả:
- Stel, em làm cái quái quỷ gì thế hả? Mất đôi cánh đẹp của anh rồi, bắt đến em đấy
Tôi vừa nói hết câu, thì đôi cánh đã lại mọc ra cứ như chưa có chuyện gì vừa xảy ra vậy. Dường như có mỗi Stel là hiểu mọi chuyện, em ấy lại cứ theo một vòng luẩn quẩn, bay lại về trước mặt tôi:
- Em hiểu rồi, cứ mỗi khi ấn vào cái cục bên cạnh là đôi cánh của anh sẽ hiện ra hoặc biến mất, sướng quá còn gì, những lúc không cần thì anh sẽ có thể cất đôi cánh đi mà
Tôi cười vui sướng, làm gì còn gì sướng hơn khi một con dế mèn có một đôi cánh, đã thế nó còn có thể hiện ra, cất vào.
Đang vui mừng, thì tôi thấy bàn chân tôi có cái gì đó rõ vướng. Tôi nhìn xuống chân thì mới giật bắn mình, có một con cua cứ vờn vào chân tôi, theo sau nó là một con rùa con và cả một con sứa nữa. Tôi lấy làm ngạc nhiên lắm, đành ngồi xuống, nói chuyện với ba sinh vật biển nhỏ bé, Stel hóng hớt cũng ngồi nghe cuộc nói chuyện của cả bốn nguời:
- Tôi là cua Wade, còn đây là rùa Jeff và cô sứa Amy, chúng tôi đều đến ở vùng biển này – Cua Wade nói và giới thiệu cho tôi về hai người bạn nhỏ bé của mình
- Xin chào ba bạn, tôi là dế mèn Tomi Happy, và bên cạnh tôi chính là “em gái” Stellar Jelly, các bạn có thể gọi là Stel nếu muốn, chúng tôi đến từ hòn đảo Sugi kia, bây giờ, nó đang bị ngập chìm trong nước lũ – tôi vừa nói, vừa chỉ về phía quê hương chúng tôi, vẻ mặt Stel có vẻ không tốt cho lắm
- Tội nghiệp các bạn thật – Cua nói – Mà tiện thể, tôi đang cần bạn, Tomi, bạn có thể giúp chúng đánh được tên Bạch Tuộc không?
- Bạch Tuộc? – tôi ngạc nhiên - ở đây có Bạch Tuộc ý à??
- Đúng đấy, tên ông ta là Roger. Roger nổi tiếng là độc ác ở đây. Nếu ở trên rừng, có hổ và sư tử là ăn thịt, độc ác nhất. Thì ở đây, vùng biển Rinki này, Bạch Tuộc là nổi tiếng ăn thịt nhất, cứ một năm, lại có một loài sinh vật biển lại phải nộp mạng để lên bàn tế cho Bạch Tuộc “xơi tái”. Chúng tôi không chịu nổi, nên đã quyết định đi tìm một người có thể đánh chết được hắn. Cô Sứa Amy thấy có mỗi Tomi xung quanh đây là khỏe mạnh, cường tráng nhất nên chúng tôi mới đến hỏi cậu có thể đánh giúp Roger được không?
Trong suy nghĩ của mình, thì nào tôi dám đi đánh Roger, tôi chưa hề có kinh nghiệm “đánh đấm” nào ở đây. Cùng lắm là lúc ở trên dảo Sugi, tôi có thuờng làm trận giả với anh trai Toddy một lúc rồi chán. Nói chi là đánh nhau với một tên đại tướng. Nhưng tôi cũng tự tin lắm chứ bộ, tôi có một thân hình chắc chắn, khỏe mạnh, một trí não thông minh, một đôi cánh có thể dùng hoặc cất vào, một đôi giày có cánh và quan trọng là tôi còn có cả những người bạn Stel, Wade, Jeff, Amy, có họ giúp tôi thì chắc chắn mọi việc sẽ tốt thôi, tôi cười khẩy.
Sau một hồi suy nghĩ xong, tôi cũng quyết định đồng ý với cua. Cua dẫn ngay tôi đi đến nơi trú ngụ của tên mực, vừa đi, cua vừa nói về tên Bạch Tuộc Roger đáng sợ kia, làm ý chí của tôi như hơi nhụt đi một chút xíu:
- Anh biết không? Tên bạch tuộc đó thật sự rất đáng sợ, đã có rất có nhiều hiệp sĩ của biển lừng danh đến đấy như là: Cá kiếm, Cá bơn, … nhưng tất cả đều không trở lại vì đã bị Bạch tuộc ăn mất rồi
Tôi nuốt nước bọt cái ực, tôi không muốn chết, nhưng tôi cũng tin mình sẽ không chết, vì tôi đã được bảo vệ bởi một cái bùa đã được mẹ tôi làm từ bé, nó được tôi cẩn thận cất giữ ở một nơi bí mật, trong đấy, mẹ tôi đã để một ít cỏ may, một ít cỏ lau, một ít cánh hoa bồ công anh, một ít hương hoa oải hương và rất nhiều tình yêu của mẹ trong đó. Tôi được mẹ tặng từ năm tôi năm tuổi, lúc đó tôi hay nghịch ngợm lắm, lúc nào đi đâu cũng phải bứt một vài ngọn cây, ngọn cỏ rồi mang về cho mẹ, từ những ngọn cây, cỏ đó, mẹ tôi khéo léo làm cho tôi một tấm bùa để tôi có thể hạnh phúc, tự tin vào bản thân và luôn luôn nhớ rằng có mẹ ở bên cạnh. Tôi yêu và trân trọng cái bùa đấy kinh khủng, lúc nào tôi cũng mang nó theo bên mình
Cuối cùng, sau một lúc lâu đường đi, tôi cũng đến được hang động nơi Bạch Tuộc trốn. Hang động được đặt ở một nơi rất to, có vẻ chắc cũng sâu lắm Chúng tôi bắt đầu bước từng bước chân đầu tiên vào hang, kỳ lạ thay, không ở dưới nước, mà cua, rùa, sứa vẫn cứ đi lại như bình thường. Nhưng điều đấy còn không lạ bằng cái cấu trúc của cái hang này, cứ đi hai bước là lại có một bức ảnh tên Bạch Tuộc đang làm những điều khác nhau, lúc thì đang ngủ, lúc thì đang ăn một con cá, cứ như là kể lại hoàn toàn cuộc đời của hắn ta vậy. Đi được một quãng dài thì chúng tôi mới vào được “trung tâm chính”, nhưng cũng chưa hẳn là trung tâm lắm, chỗ này chỉ có những tên lính của Roger đứng, còn hắn thì vẫn trốn tít bên trong.
Binh lính của Bạch Tuộc rất đông, nhưng được cái, chúng cực ngu, cho nên, tôi không cần làm gì nhiều, chỉ cần một ít công sức, sự trợ giúp của Stel, Wave, Jeff, Amy là cả một đống binh lính đã nằm lăn quay ra sàn. Chúng tôi lại tiếp tục đi vào trong, thì đang bắt gặp Roger đang quay lưng vào mặt chúng tôi và ngắm mình trong gương. Đúng là biến thái mà, ngắm đi ngắm lại mình, rồi còn đeo cho mình một cái băng bịt một mắt nữa chứ. Tôi nhìn là đã muốn cho hắn một cú đấm vào cái miệng cứ chu lên. Hắn ta nói:
- Binh lính! Vào đây làm gì, đừng làm phiền ta, có mấy khi ta được ngắm mình trong gương như thế này đâu, có đồ ăn gì thì mang vào sau – hắn ta lấy cái xúc tu của mình hẩy hẩy về phía hướng cửa ý như muốn đuổi chúng tôi ra
- Ta là dế mèn Tomi Happy, ta đến đây để tuyên chiến với người, dành lại hòa bình cho người dân biển Rinki – tôi bắt đầu lên tiếng, đến tôi còn nghe thấy giọng mình oai thì không biết người khác sẽ thấy thế nào đây ta?
Bạch Tuộc quay người lại, khuôn mặt cười khẩy chúng tôi:
- Cuối cùng, đã lại có thêm người muốn tuyên chiến cơ à, nhưng mà ngươi yên tâm đi, khi ngươi chết, ta cũng chẳng thèm ăn con dế mèn xương xẩu như mi đâu, ta là ta muốn ba đứa bạn của mi kia
Tôi không thèm trả lời, đã giang đôi cánh của mình ra, tôi tiến gần đến chỗ bạch tuộc và ra lệnh cho cả bốn người Stel, Wave, Jeff, Amy giữ lấy những cái xúc tu của hắn ta, hắn vẫn cựa quậy, cựa mạnh đến mức làm bốn người kia văng ra, cả bốn người bị văng mạnh ra, Stel nhỏ bé nên khi bị đụng là thương nặng nhất
- Amy, hãy trông Stel khỏi bị thương đi, tôi cùng Wave, Jeff sẽ xử lý tên Roger này.
Bỗng nhiên, tên Roger kêu lên:
- Lính đâu!
Từ trên xuống, một đống những quân lính nhỏ của hắn nhảy xuống và lao vào đánh chúng tôi, Amy khôn khéo, lấy vảy sứa của mình làm cho chúng ngứa điên, Wave lấy càng cắp lấy chúng. Những tên lính hèn mọn, chỉ bị một cắp của Wave đã lăn quay ra kêu đau, còn Jeff thì chẳng cần phải làm gì nhiều, cậu ta chỉ thu đầu vào trong chiếc mai rùa của mình, mặc kệ cho quân thù có đánh đấm gì nhiều, nhiều đứa đánh vào mai nhiều quá, cũng đau và cũng lăn quay ra sàn. Còn tôi, tôi vẫn đang chiến đấu với Bạch Tuộc. Cuối cùng, nắm được thời cơ, tôi cũng lấy móng tay sắc nhọn cắt được một cái xúc tu Bạch Tuộc. Từ trong xúc tu, một đống mực phun ra, bắn hết vào mặt tôi, Roger còn lấy những cái xúc tu còn lại của hắn thụi vào bụng tôi. Lúc đấy, tôi có cái cảm giác như mình sắp chết đến nơi, hai mắt thì bị che bởi mực, bụng thì bị thụi rõ đau, bỗng, tôi nhận thấy Stel đang đậu bên tai mình, nhưng em ý đang bị thương nặng cơ mà, Stel nói thầm với tôi một câu, nhưng tôi có thể nghe rõ, rõ được cả tình cảm mà em dành cho tôi và cả vết thương của em nặng đến mức nào:
- Cố lên anh Tomi, hãy gạt hết mọi thứ đi và cố lên, hãy nhớ đến người dân Rinki, gia đình anh và cả hai anh em ta nữa
Sau câu nói của Stel, tôi như được tiếp thêm sức lực, tôi lấy tay gạt lấy mực trên khuôn mặt mình, ôm lấy cái bụng đang rỉ máu. Tôi tức tối, lấy đôi tay thụi liên hồi vào người Bạch Tuộc, tôi túm lấy năm cái xúc tu của hắn, buộc thắt nút vào rồi cùng lúc, cắt hết tất cả, chắc hẳn có vẻ đau lắm, hắn gầm rú, làm cả hang động vang lên. Bạch Tuộc không còn xúc tu, ngã rầm xuống, mắt cũng nhắm nghiền, tôi cùng Stel, Wave, Jeff, Amy tiến gần lại xem hắn đã chết hẳn chưa hay hắn chỉ giả vờ, tôi sờ vào mũi hắn, mặt giả vờ buồn rầu rồi lại hét to lên một cách vui sướng:
-    Bạch Tuộc … đã chính thức chết rồi! Yoohoo!

Xem tiếp phần 2!


Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]