Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Nguyễn Minh Châu( P1)

Chương I: Kẻ cướp mang tên Sóng thần:

Cây tuyết tùng ngả dài trên mặt cỏ, cái dáng ngả thư thái, trầm ngâm chưa từng thấy ở những cây tuyết tùng sừng sững vút lên trời. Có phải ai đã đốn cây tuyết tùng ấy đi? Không, đó là ảo giác của hoàng hôn. Thứ trước mắt chỉ là ráng chiều chiếu rọi tạc vào cỏ cái bóng cây tuyết tùng mà thôi. Thấp thoáng sau những đường lá tuyết tùng xanh ngắt, vài dải mây lớt phớt trôi chìm vào màu hoàng hôn ấm áp, tôn lên chút ráng vàng loang lổ mặt trời để lại.

Hoàng hôn đâu chỉ thấm vào cây cỏ, hoàng hôn còn đẫm trên đôi râu tôi nữa đây. Cái đôi râu thường ngày cứng chắc là thế, nay ngả dài theo hơi thở trời chiều không nhấc lên được. Còn có gì tuyệt hơn trong cuộc sống yên bình của một chú dế dòng họ Rike như tôi? Nơi hòn đảo Sugi mênh mông này, tôi sống với rừng cây tĩnh lặng, với hơi suối nước nóng đậm đà và với tâm hồn chất phác, hiền lành của những người dân đánh cá. Gác lại dòng suy nghĩ, tôi cố gắng kéo mình khỏi cái cảm giác tê tê, lười nhác cuối ngày, quyết định đi dạo xung quanh. Vượt qua bãi cỏ thênh thang thân quen, tôi nhận được vài lời hỏi thăm thân mật của mấy chị thỏ mắt xanh đang nô đùa trước cửa hang và những chàng kiến vạm vỡ vẫn tất bật khuân mồi. Rồi tôi len qua bờ suối nước nóng, nhảy tanh tách trên những vạt đá xám chồng chéo lên nhau, hít hà cái hơi nước dễ chịu ngang qua như bốc tôi bay lên lơ lửng. Tôi cứ đi men theo bờ đá, cuối cùng cũng ra đến bờ biển. Gió mát lạnh thổi xốc vào đôi cánh khiến tôi thấy mình như được sóng biển vỗ về. Trời chiều thế này dễ biến tôi thành nghệ sĩ, nhưng bờ biển mênh mang này đâu chỉ có một nghệ sĩ đơn độc là tôi, còn một họa sĩ thực thụ nữa kia - anh ta đang ngồi trầm ngâm với cây cọ của mình. Tôi- dế mèn Tomi Happy - một cư dân bé nhỏ vốn đã gắn bó da thịt với nơi đây còn mê hồn với cảnh sắc Sugi thì một họa sĩ lẽ nào không biết rung động để mà sáng tạo ra những tuyệt tác. Tôi chăm chú dõi theo từng nét vẽ sóng biển xô vào bờ đá, chúng sống động đến nỗi tôi tưởng chừng như nước sắp ập tới chân tôi thật. Người họa sĩ say sưa với cây cọ còn tôi sau một hồi ngắm nhìn thỏa thích liền dáo dác nhìn ra xa. Có gì đó thật khác lạ…

Những mỏm đá như trơ lại, nước biển rút xa khỏi bờ nhanh thật nhanh, tôi bỗng cảm thấy lạnh toát người trước cảnh tượng đó, đôi chân cứng lại bám vào mép tranh. Tôi kêu lên ri ri để thức tỉnh người họa sĩ, nhưng ngay cả lúc đó, tôi cũng thấy tiếng kêu của tôi sao mà run lên, lạc lõng giữa những tiếng sầm sập rất lớn. May sao người họa sĩ nọ cũng đã bừng tỉnh kịp thời, anh ta nhìn ra ngoài khơi, và chỉ trong tích tắc, đôi mắt người họa sĩ biến màu thất thần. Tôi giật mình ngoảnh lại. Sóng không trôi xa khỏi tôi nữa, sóng chồm tới giận dữ ngút trời. Anh họa sĩ bật dậy, không còn để tâm tới cây cọ, màu vẽ và bức tranh dang dở. Anh lao đi về phía làng Sugi còn nhanh hơn mọi cơn gió, tôi lao theo mà không hiểu cái gì đang xảy đến. Những tiếng thất thanh “Tsunami”, tiếng la hét lạc đi trong hồi còi dài khắc khoải. Con sóng lớn như kẻ săn lùng hung bạo nuốt trọn ngôi làng nhỏ bé. Tôi chạy mải miết, kinh khiếp đạp lên những thứ tôi đi qua, càng chạy, mấy cái cẳng khẳng khiu của tôi càng đau đến mức muốn khuỵu xuống, đầu óc rối loạn vô vàn những suy nghĩ, nhưng thứ duy nhất tôi có thể hình dung trong óc là phải chạy để sống sót. Đôi lúc tôi ngoảnh đầu lại nhưng chỉ trong vài giây, và sau khi nhìn thấy con sóng đen chồm tới là tôi không còn biết bất cứ thứ gì đang xảy ra nữa…

Và nước biển gần như đã chạm tới chân tôi, tâm trí tôi bắt đầu bải hoải, nhưng không biết phép màu kì diệu nào đã khiến tôi nhảy bật lên hết sức mình, đập đôi cánh thật mạnh. Tôi bay… à không, tôi chỉ bay có giữa chừng, rồi tôi thấy mình đang rơi không kiểm soát. Nước ở phía dưới tràn qua trước mắt tôi, một khung cảnh khủng khiếp nào đó đã diễn ra, mọi vật tối sầm lại và thân thể tôi va xuống rất mạnh. Trong cơn hoảng loạn, trí óc tôi không cho phép định hình tôi đang ở đâu. Mở mắt ra, những thứ mờ ảo hiện lên, tôi đang trôi xa dần ngôi làng thân thương. Phải rồi, sóng thần! Sóng thần tràn tới cao hơn cả những cây tuyết tùng cổ thụ. Tất cả tan đi trong cơn sóng hung dữ. Màu xanh nhàn nhạt của bầu trời tan đi, những tầng hoa rực rỡ tan đi, màu nâu huyền bí của những thân cây hiên ngang cũng biến mất. Hình ảnh một mái nhà gỗ cổ kính trôi phăng phăng trong màn nước đọng lại trong tôi một vệt xa xót đến tận cùng. Gia đình tôi ở đâu? Thỏ mắt xanh, các chị trong con sóng kia chăng? Suối nước nóng liệu rằng còn tỏa khói?







Chương II: Xin chào sóng biển.!

Gió lạnh vây quanh tôi. Bóng tối bao trùm. Và nước biển mằn mặn sóng sánh. Nhưng tôi thì cô đơn. Tôi biết mình đang nằm trên một chiếc tủ lạnh mini, nhưng giờ tôi chẳng quan tâm tới bất cứ điều gì. Ép sát đôi cánh xuống, tôi nằm ngửa mặt lên trời, ngắm sao lãng đãng trôi. Nếu gia đình tôi, đảo Sugi của tôi đang ở bên cạnh những vì sao kia, thì có phải tôi được nhìn thấy người thân, bè bạn và nơi tôi đã sinh ra một lần nữa không? Nhưng sự thật phơi bày rằng, có lẽ sẽ không bao giờ được như thế nữa. Rồi một suy nghĩ thoáng qua, biết đâu tôi sẽ chết nơi đại dương mênh mông này, có thể lắm, tôi chỉ là một chú dế nhỏ bé thôi mà. Tomi Happy chỉ biết dũng mãnh nơi làng quê Sugi, còn đối mặt với biển khơi, lòng can đảm của tôi bị đánh chìm mất rồi. Nỗi sợ hãi dâng lên ứ nghẹn trong họng và bụng tôi thì cồn cào dữ dội vì đói.

Cứ như vậy, tôi vừa nghĩ, vừa thở dài nhìn xuống mặt biển tối thẳm như để nhờ những con sóng cất giùm những tưởng tượng về một tương lai kinh hoàng. Dưới ánh trăng lạnh, tôi chợt nhìn thấy một khúc cây đang trôi lênh đênh, sóng đánh vùi xuống liên tiếp nhưng khúc cây vẫn không hề chìm xuống, nó cứ như một sinh vật cô đơn nhưng mạnh mẽ nhất biển khơi này. Điều đó đã đem lại cho tôi một thứ suy nghĩ đối lập hoàn toàn với những gì thê thảm tôi vừa vẽ ra trong đầu cho chính mình: “Không! Tôi phải sống chứ! Biết đâu gia đình, bạn bè tôi có thể thoát khỏi cơn sóng thần. Rồi người ta sẽ lập lại làng Sugi chứ nhỉ? Phải, thế thì tôi không được chết. Không được phó mặc số phận.” Tia sáng đó lóe lên trong tôi như ánh hải đăng đột ngột le lói giữa biển khơi.

Đứng bật dậy, tôi đi đi lại lại trên chiếc tủ lạnh, không hiểu tại sao nó lại có thể nổi trên mặt nước. Nhưng tôi không tìm được đáp án, và việc tôi cần làm lúc này cũng chẳng phải là khám phá lời giải thích đó, tôi chỉ thấy bụng tôi đang hoàn toàn rỗng tuếch. Hy vọng là cái tủ lạnh vẫn sẽ nổi cho tới khi tôi tìm được đường vào bờ, và làm sao để có gì đó ăn cho đỡ đói bây giờ? Tủ lạnh chắc chắn sẽ có thức ăn, nhưng từ khi sinh ra, tôi đã bao giờ ăn thử đồ ăn của con người đâu. Những lần lang thang vào làng Sugi chơi, tôi hay lẻn vào bếp của người dân và được thấy rất nhiều món ăn, có món tôi quen tới mức giờ chỉ cần rung đôi râu cảm nhận hương thơm, tôi cũng biết đó là món gì. Có điều hương thơm hấp dẫn đến mấy thì tôi cũng không thể nuốt trôi được.
Ngồi vỗ về cái bụng đang âm ỉ kêu của mình, tôi ước gì thay cho làn nước tối thẳm kia là cả một đồng cỏ mênh mông. Ơ... Kia không phải một đồng cỏ, nhưng là một cây cỏ thật dài. Tôi nhảy lên sung sướng, và cây cỏ đang trôi dần gần đến chỗ tủ lạnh. Bò ra mép tủ lạnh, tôi căng hết các cẳng chân để với cho bằng được cây cỏ, cuối cùng thì tôi cũng làm được. Tôi chưa bao giờ thấy một cây cỏ nào dài và dày như thế. Ngoạm một miếng thật lớn để lấp đầy cơn đói, tôi nhổ toẹt ra ngay lập tức. Đây không phải cỏ như ở làng Sugi, phải rồi, nó là rong biển, nặc mùi nước ngai ngái và mặn chát. Miệng tôi vẫn còn kẹt đầy thứ rong biển ấy, và dù tôi đã ngoạm to hết sức, nhưng chỉ dứt ra được những cái lá rong nhỏ tí xíu, chiếc gân ở chính giữa cây rong như bộ xương cứng chắc, dai tới mức bộ răng nâu mờ sắc lẻm của tôi không tài nào cắn dập nổi. Thế là tôi nảy ra một ý tưởng, cây rong dai như vậy, chắc chắn sẽ là một dụng cụ hữu hiệu để mở được tủ lạnh, biết đâu trong tủ lạnh có chút rau để tôi ăn đỡ thì sao.

Tôi hào hứng, nhảy tanh tách xung quanh chiếc tủ lạnh, giăng chặt cây rong quanh theo mép khe tủ. Xong xuôi, tôi lại may mắn vớ được một cái muôi gỗ đang lênh đênh trên biển. Khệ nệ xỏ chiếc muôi qua vòng rong, kê phần nhọn của muôi vào khe tủ lạnh, tôi ra đứng ở đầu muôi, vẫy vẫy đôi cánh, rồi nhảy bật lên, đạp mạnh sáu cái cẳng xuống mặt muôi trơn tuột, ngã tới oạch một cái đau điếng. Và ngay lúc đó, cánh cửa tủ lạnh bật mở, đập uỳnh xuống mặt nước dập dềnh, tôi lao đao nhảy từ muôi vào trong tủ lạnh, thân mình ướt nhẹp. Đứng trong hơi lạnh man mác còn sót lại trong tủ, tôi rùng mình tưởng như đôi cánh đã được hong khô lại. Rồi tôi cũng nhận ra mình đang đứng giữa cơ man là thức ăn. Một lon nước và vài quả trứng đã bị rơi ra ngoài, đang chìm dần xuống. Thấy thế tôi cũng ớn lạnh sống lưng, nếu như lúc nãy, không nhanh chóng nhảy vào, có lẽ tôi cũng thập tử nhất sinh trên cái muôi gỗ rồi.

Thật hoa mắt trước những chai nước ngọt nào màu đỏ, rồi vàng, rồi tím cùng với mùi thức ăn từ những chiếc hộp nhựa bật nắp rơi ra lộn xộn. Trong những thứ thức ăn đó, tôi nhận ra có vài cái sushi makizushi được cuộn trong lớp rong biển sấy khô rất khéo, với màu trắng tinh ngòn ngọt của cơm, trứng vàng xuộm, xúc xích lẫn màu cà rốt và chút xanh man mát của rau thơm. Tôi nhẩn nha vài cọng rau thơm trong những cái sushi, may sao cũng đủ đầy bụng. So với cỏ non ở rừng Sugi thì rau thơm quả là hăng quá sức, nhưng một thân một mình lênh đênh nơi biển khơi này, tôi không còn lựa chọn nào khác giữa đống đồ ăn nếu không phải nước uống, sushi, bánh cá kamaboko thì là bánh nếp dango tròn vo đủ màu, xiên qua que tre và rưới lên trên nước sốt dẻo quẹo, thứ quý giá nhất ở đây với tôi chỉ là vài bó rau.

Nằm dưới bầu trời sao loáng thoáng, trên mặt biển tối lạnh, tôi mê mẩn ngắm nhìn những món ăn trông đến là hấp dẫn ấy, cũng coi như đó là một thú vui của một kẻ vừa gặp hoạn nạn như tôi. Cứ hít hà hơi biển mằn mặn vào, tôi thầm nghĩ: “Xin chào sóng biển nhé! Từ hôm nay biển sẽ là nhà mới, hoặc là một trạm dừng chân giữa cuộc đời tôi.”.




















Chương III: Cứu giúp Makino - người bạn cùng hoạn nạn:

Chút sương sớm đè nặng lên đôi cánh, tôi mê man nghe những tiếng rì rào. Tôi đã cứ tưởng rằng đó là tiếng anh trai tôi gọi dậy như mỗi sớm chứ. Mở mắt nhìn đau đáu vào đáy trời xanh ngắt, tôi cũng thật khó phân biệt nổi mình đang nằm trên biển và thấy bầu trời hay là đang nằm trên trời mà dõi xuống biển khơi. Tôi khẽ khàng đứng dậy, dang rộng cánh hứng gió, để cho những hạt sương bay đi. Đang định tìm kiếm chút điểm tâm cho bữa sáng đầu tiên trên biển, tôi lại chợt nghe thấy tiếng động ấy. Một tiếng thất thanh và yếu ớt, đó không phải là tiếng sóng biển.

Tôi thấy một vật gì đó đang lướt đi rất chậm dưới nước, tiến gần về phía tôi. Đáng sợ làm sao, đó là một con cá. Tôi lùi về phía sau như một phản xạ để phòng vệ. Nhưng con cá trông không có gì là nguy hiểm, nó bơi sát tới mép tủ lạnh, đập đập vây vào thành tủ và cầu xin tôi:
-    Hãy cứu lấy tôi, làm ơn! Tôi sẽ chết mất! Làm ơn đi!...
Tôi thận trọng lại gần thành tủ, con cá đó nhìn rất yếu ớt, dài chừng bằng bàn tay con người, thân mình màu trắng bạc ánh lên trong làn sóng nước, đôi mắt lẽ ra tròn xoe, cố gắng mở to cầu cứu nhưng vì quá kiệt sức nên cứ díp lại. Nghĩ rằng mình nên cứu giúp kẻ cùng hoạn nạn, tôi tính sẽ phải múc nước biển vào trong một khoang tủ lạnh bằng tất cả sức lực và dụng cụ có thể. Tôi nói với cá:
-    Gắng lên chút nữa. Tôi sẽ múc nước biển vào trong đây, ở đây với tôi, có lẽ bạn sẽ an toàn.
Cá kêu lên thảng thốt:  
-    Ấy đừng! Đừng làm như vậy. Nước biển đó rất độc hại.
Tôi sửng sốt khi nghe điều đó và vô cùng bối rối:
-    Vậy làm sao để tôi cứu bạn bây giờ?
Tiếng cá lí nhí vì có lẽ đã quá đuối sức rồi. Trong óc tôi chợt lóe lên một ý nghĩ. Tôi nhảy về phía ngăn đựng nước của tủ lạnh, ở đó, tôi thấy một chai nước có ghi NaCl. Chữ này tôi đã từng thấy ở đâu đó, tôi không thể hiểu ý nghĩa của nó, nhưng tôi từng nghe mẹ nói rằng, nó là một thứ có vị mặn. Vừa đổ nước từ trong chai đó ra khoang tủ lạnh, tôi vừa nói lớn:
-    Tôi tìm ra cách rồi! Tôi sẽ đưa bạn lên ngay thôi.
Xong xuôi, nếm thử nước đó đúng là có vị mặn thật, tôi yên tâm giúp cá leo lên tủ lạnh, và vào trong ngăn đó. Nhưng cũng phải chật vật lắm, việc đó mới thành công vì so với cá, tôi chỉ lớn bằng 1/5. Cá duỗi người thoải mái trong nước nhưng hơi thở thì đầy gấp gáp và thì thào với tôi:
-    Tôi sẽ nhớ ơn cứu mạng của bạn. Làm sao bạn có thể có được thứ nước mặn này?
-    Tôi thấy nó trong tủ lạnh. Nhưng chắc nó sẽ không đủ mặn để bạn có thể ở lâu. Nên chúng ta sẽ phải nhanh chóng tìm cách để bạn trở về biển cả. Có chuyện gì với nước biển vậy? Tại sao bạn ra nông nỗi này?
Cá lim dim mắt, quẫy quẫy chiếc đuôi rẽ ra làm 2 phần nhọn:
-    Bạn không biết đó chứ, tôi thuộc loài cá Sand Lances, tên là Makino. Mấy ngày nay đã có một chuyện khủng khiếp xảy ra. Nước biển đột nhiên biến đổi rất đáng sợ, làm rất nhiều người thân và bạn bè của tôi không thể sống sót nổi. Nghe nói, nước đã bị nhiễm chất phóng xạ vô cùng nguy hiểm. Tôi đã phải rất gian nan mới bơi được đến đây tìm sự giúp đỡ, không xa nữa là chúng ta có thể ra khỏi vùng nước bị nhiễm xạ, nhưng tôi đã không thể cố gắng bơi tiếp, vì thế phải nhờ đến bạn. Nước ở chỗ này cũng đã an toàn hơn, nhưng chúng ta vẫn cần thoát khỏi đây. Còn bạn sao lại ở đây?
-    Tôi hiểu rồi. Bạn đừng nói nữa, kẻo sẽ mệt đấy. Cứ gọi tôi là dế mèn Tomi Happy. Hôm qua, sóng thần đã ập tới làng Sugi - nơi tôi sinh sống. Tôi bị cuốn trôi tới đây nhưng may sao bám được vào chiếc tủ lạnh biết nổi này mà sống sót. Đừng lo lắng gì cả Makino, chúng ta sẽ ra được khỏi vùng biển nhiễm xạ nhanh thôi.
-    Tôi cũng rất hy vọng như vậy, Tomi à. Tới khi nào nhìn thấy chiếc tháp rất cao màu đỏ trên đất liền, là chúng ta an toàn rồi. Hãy đi về phía Nam.
Tôi nghĩ Makino thật là đáng thương biết mấy, tôi sẽ phải đi về hướng Nam để giúp đỡ Makino và cũng là để bảo toàn tính mạng cho chính mình. Điều đó đã làm tôi trở nên thật mạnh mẽ, suy nghĩ tôi chỉ là một con dế bé nhỏ đã bị đánh bật đi, có lẽ bởi một khát vọng sống hay một tình thương.

Cả ngày, tôi miệt mài thu thập những dụng cụ để làm thành một bộ mái chèo có thể lái tủ lạnh theo ý tôi. Sau cơn sóng thần, rất nhiều vật dụng đã bị trôi theo dòng nước, vì thế, tôi cũng không khó khăn lắm để thực hiện được. Có một điều kì lạ là tôi cảm nhận được mình cao hơn, khỏe hơn như có một sức mạnh phi thường nào đó tiềm tàng bấy lâu, bất chợt sống dậy trong tôi. Makino hình như rất sửng sốt vì tôi có thể làm được những điều như vậy. Tôi cũng ngạc nhiên không kém. Thân mình tôi càng ngày càng bóng bẩy, màu hung nâu tràn đầy sức sống, đôi râu dài cong vút mà có lần tôi nhúng xuống nước cho Makino xem, Makino đã bảo: “ Ôi! Nó cứng như thép vậy!”. Còn những cái cựa ở chân nhọn ra và đôi cánh thì rộng hơn nhiều đến mức tôi nghĩ, chắc gió biển đã làm cánh tôi giãn ra như thế. Tôi nói điều đó với Makino và Makino đã bật cười khoái chí.
** *
Trong suốt mấy ngày, tôi và Makino như hai người bạn thân thiết, hoạn nạn có nhau. Và ngày nào tôi cũng phải thay nước mới cho Makino, thật may là nguồn nước ấy cũng đủ.

Một buổi đêm, khi trên trời có nhiều sao hơn thường lệ, Makino đằm mình trong nước, còn tôi ngồi vắt vẻo trên thành tủ lạnh, ngửa mặt uống sương đêm. Giọng Makino trầm lại:
-    Tomi, giờ cậu có thấy nhớ gia đình không?
Makino đã chạm vào tim tôi rồi. Tôi buông một tiếng thở dài, để một hạt sương đêm tràn qua mắt:
-    Dĩ nhiên là có chứ. Tôi nhớ đến não ruột. Giờ đây tôi ước được nhìn thấy mặt trăng làng Sugi, ánh trăng ấy hiền dịu lắm. Trăng ở đây lạnh quá, phải không?
-    Ừ, tôi cũng muốn được lao xuống đại dương kia quá. Mà nếu đến được nơi có cái tháp đỏ kia, cậu có ở lại đó không, Tomi? Đó cũng là đất liền mà, cậu có thể ở đó, và mỗi ngày, cậu hãy ra bờ biển, chúng ta có thể gặp nhau.
-    Không đâu, tôi phải trở lại làng Sugi. Sẽ không bao giờ có thể tìm được một làng Sugi khác, đẹp như thế, thân thương như thế trên trái đất này đâu. Lúc đó, có lẽ chúng ta sẽ phải tạm biệt nhau thôi, Makino.
-    Ôi. Điều đó sẽ làm tôi rất buồn đấy. Cậu không thấy sợ sao Tomi?
-    Sợ gì cơ?
-    Sợ những nguy hiểm trên biển. Cậu đâu thể lường trước điều gì sẽ xảy ra.
-    Trong hoàn cảnh như tôi, ai mà chẳng lo lắng. Nhưng nếu tôi sợ hãi, tôi sẽ chẳng bao giờ có thể trở về nơi tôi đã sinh ra. Vả lại, tôi cũng có thể coi đây là một chuyến du hành, khám phá những vùng đất xa xôi.
Và đó là đêm cuối cùng tôi còn được gặp Makino.

Chiều hôm sau, khi tôi đang kiểm tra lại những đồ ăn còn trong tủ lạnh thì Makino quẫy đuôi rất mạnh, sung sướng hét lên:
-    Tomi, hãy nhìn xem cái gì kia? Tôi sợ rằng tôi đang hoa mắt. Có lẽ mắt của dế tinh hơn mắt của cá đấy.
Tôi hớt hải nhảy lên phía trước, đôi râu đang rung rinh chợt khựng lại. Tôi nhìn thấy một cái tháp màu đỏ, cao tưởng chạm vào mây. Cố cất tiếng đùa vui, nhưng giọng tôi cứ nao nao lại:
-    Không đâu, mắt cậu tuyệt lắm Makino. Chúng ta thoát khỏi vùng biển nhiễm xạ rồi. Đúng thế đấy!
Nhưng rồi cả tôi và Makino đều nhận ra rằng, thời khắc chúng tôi phải tạm biệt cũng đã đến. Makino quẫy thật mạnh, lao xuống mặt biển, lướt vun vút trong màn đại dương rồi nổi lên nhìn tôi:
-    Cứ giống như là tôi được hồi sinh, Tomi ạ. Nước biển ở đây ấm áp quá! Nhưng...
Tôi ngắt lời Makino trong khi đôi mắt vẫn chăm chú nhìn những rặng cây xa xa của hòn đảo có ngọn tháp đỏ:
-    Ở đây, tôi hy vọng cậu sẽ có cuộc sống tốt, và điều đó sẽ đến với cậu Makino à.
Cả hai chúng tôi im lặng. Rồi Makino cất tiếng:
-    Tôi sẽ mãi nhớ về một chú dế mèn tên Tomi Happy thông minh, mạnh mẽ và nhân hậu. Cảm ơn cậu. Giờ thì hãy tiếp tục cuộc du hành rồi tìm về làng Sugi nhé!

Chiếc tủ lạnh tự trôi ra xa dần. Tôi nhìn xa xăm vào ráng chiều đang tỏa rực vàng ở phía chân trời, trong tâm thấy bình yên và ấm áp. Hình ảnh Makino dưới nước đã mất hút, còn những rặng cây xanh xanh cũng mờ dần, lẩn khuất sau làn mây dài ra vô tận.

Xem tiếp phần 2!

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]