Dế mèn Tomi Happy
 

BDT "Người mang mặt trời từ đáy biển" - Võ Thu Hà (P4)

Phần 4
1. Tomi không biết mình đã ngủ bao lâu, nhưng khi Cater hích chú tỉnh dậy, xung quanh vẫn không lấy một chút ánh sáng. Sự im lặng quanh đây đầy vẻ tuyệt vọng, chỉ có thể nghe thấy tiếng nước biển lạnh lùng như hơi thở phập phồng, hấp hối. Đằng sau, Insu và Sun vẫn còn nép mình vào bộ lông rậm rạp ấm áp của Hites và Monfi. Tomi quay sang gọi các bạn mình. Sun mắt nhắm mắt mở nhìn quanh quanh trông có vẻ không mấy dễ chịu.
-         Đây là cái nơi quái quỉ nào thế? Insu, cậu có biết nơi tối tăm này là đâu không?
 Và Insu thì cũng chẳng dễ chịu gì, cậu ta nhăn nhó:
-         Tớ có thấy cái gì đâu mà hỏi? Cậu tự đi mà kiểm tra đi, làm như tớ cái gì cũng biết tuốt ấy!
-         Thôi nào – Tomi khuyên ngăn, giọng nhỏ nhẹ và thoáng chút bất an – chúng ta không nên cãi nhau ở cái chốn này khi còn chưa biết đây là đâu. Insu, cậu có thể thắp sáng nơi này được chứ?
Hites bỗng gừ gừ lên vẻ cảnh giác, Monfi và Cater cũng bắt đầu đứng dậy xù lông. Trong bóng tối, mắt của ba con mèo sáng lên, long song sọc. Có vẻ chúng đã thấy có sự nguy hiểm đang đe dọa xung quanh đây.
-         Lightupx visetoa!
Một đốm lửa biển được thắp lên trên tay của Sun, cô bé hét lên một tiếng rồi quăng ngọn lửa xuống đất. Cái mà Insu đã đốt cháy cho Sun là một mẩu xương xườn khô quắp. Cả bọn tròn mắt kinh hãi nhìn về phía trước: đây chính là lãnh địa đen của Bóng Tối…
Một mùi hôi thối nặng nề bốc lên, lạnh lùng và tang tóc khiến tim Tomi đập loạn lên vì sợ hãi. Không nơi nào khác, đây rất có thể là vùng đất mà Tomi đã chứng kiến trong cuốn sách của người ghi chép lịch sử Roma. Nơi mà quỷ dữ sống dậy cùng tội ác, nơi mà cái bóng tăm tối của thế giới này ngự trị…
Xung quanh chồng chất những thây người chết trôi còn chưa rữa hết thịt, những bộ xương bị gãy vụn và những cái đầu người bị quăng vứt nằm lăn lóc lung tung. Tomi hít sâu một hơi, sự kinh hoàng ở đây giết chết bất kì một sinh vật nào lẻ loi. Tomi nhảy lên mình Cater và từ từ tiến sâu vào, tim như bị ai bóp chặt lại. Đằng sau, Insu và Sun cũng vội vàng trèo lên thân hình khổng lồ của hai con mèo đen.
-         Vậy nơi này là đâu? – Insu hỏi một cách lo lắng – Hãy miêu tả để tớ có thể nhận dạng…
-         Một bãi tha ma tăm tối. – Sun trả lời, nhưng rồi đính chính lại vẻ hoang mang – Không, chính xác là chúng ta rơi vào một cái hố toàn xác người chết trôi…
Insu rùng mình, thở mạnh ra rồi nuốt nước bọt.
-         Tớ phải nói cho hai cậu một điều này… Đây là lãnh địa của Bóng Tối, chúng ta đang đi trong vùng đất của hắn, và bọn quỷ, sinh ra ở tại nơi này… Hãy cảnh giác và chuẩn bị nhé…
Tomi điếng người nhận ra sự thật trong lời nói của Insu. Tay chú nắm chặt lấy Mặt trời vàng trong cổ, thầm mong thần Mặt Trời sẽ phù hộ cho mình. Tomi run rẩy rút thanh gươm ra, Sun và Insu cũng đã chuẩn bị phòng thủ. Ba con mèo đen vẫn tiến về phía trước. Sự im lặng kinh hoàng vẫn bao trùm một cách nặng nề và tang tóc. Insu lầm bầm một câu thần chú rất dài để xác định khoảng cách vật thể cho mình…
Dưới ánh sáng màu xanh lam mờ nhạt của ngọn lửa biển, Tomi lại thoang thoáng thấy những cây cờ trắng rách rưới lơ phơ như những bóng ma, những cái thây người chết đứng dựa trên các phiến đá lớn, vài nấm mồ lác đác vẻ hoang tàn…
Phía trước vẫn là một vùng tối tăm…
 
2. Tomi mạnh dạn tiến sâu hơn, sâu hơn một tí nữa. Tomi có cảm giác như sự im lặng và tối tăm vẫn như cứ chờ chực để bất ngờ tóm lấy bất kì một cái gì đó và xé toạc ra… Chú càng lúc càng thấy hoang mang. Là nơi hồi sinh của những con quỷ, nhưng ở đây không mảy may có một tiếng động gì.
-         Xoạttt…
Tomi quay ngoắt lại, Sun nói bằng một cái giọng nghiêm trọng:
-         Tiếng động đó là gì vậy?!
Lại một tiếng “xoạt” lướt qua, rồi tiếng thứ hai, thứ ba,… nhưng Tomi vẫn không thể thấy được gì, “nó” lướt qua nhanh quá… Chú nắm chặt lấy thanh gươm của mình, Sun giương cung…
-         Có lẽ là cái gì đó đang lăn… – Insu cảnh giác – dưới chân…
Tiếng động đó lại vang lên, Tomi bật thần nhìn xuống dưới chân và kinh hoàng nhận ra cái đầu lâu đang lăn dưới đất. Sun nhắm cung phóng thẳng xuống, cái đầu lâu há miệng ra cười và biến thành khói đen bay đi. Bất ngờ, những cái tay lạnh ngắt vung lên tóm lấy chân ba đứa. Nhưng ba con mèo đen ở đầm Mắt Đen thì lại nhanh chóng thoát khỏi và bay lên khiến Tomi há hốc mồm kinh ngạc.
-         Đừng có đứng sững ngay chỗ đó mà nhìn – Sun giận dữ hét lên, dùng một con dao nhỏ gỡ những bàn tay đang nắm lấy chân mình – Ba con mèo đen không tồn tại trước mặt bọn quỷ dữ này đâu. Chúng bị chi phối bởi sự giao tín của ba mụ trắng: chỉ đi lại – không chiến đấu!
Từ phía dưới, bọn quỷ chui lên gầm rú điên loạn, huơ huơ những con dao nhọn hoắt về phía ba đứa. Tiếng thét của chúng inh ỏi và đau đớn khiến Tomi muốn vỡ cả tim…
Đằng xa xa, làn khói đen đã biến mất. Thình lình, một tiếng sét khủng khiếp đánh xuống làm cát bay mù mịt… Bão Đen xuất hiện với nguyên hình kinh tởm của hắn – một cái đầu lâu nhớp nháp còn dính thịt ở mắt và tóc lòa xòa. Hắn ta há hốc mồm ra cười, những cọng tóc bỗng chốc biến thành những bàn tay dài ngoằng đen đủi với những cái móng vuốt nhọn hoắt.
-         Bọn nhóc khốn khiếp chúng mày – Bão Đen rít qua những cái răng – Lần trước chúng mày xúi linh hồn tiên cá hiện hình làm ta mất hết ma lực… Lần này thì ta sẽ cho bọn mày chôn xác ở đây…!!!
Dứt lời, những cái tay trên đầu của Bão Đen lao tới vùn vụt. Cả ba đứa không kịp phản ứng đã bị ngã xuống đất, bọn quỷ xúm vào dồn dập với những mũi dao lóa mắt. Trên đầu, những bàn tay gớm ghiếc của Bão Đen lại lao xuống liên tục. Tomi bị cuốn vào những nhát dao và tiếng gầm rú khủng khiếp. Một tên Gazes kéo Tomi lên cao và nhe hàm răng của mình ra kề sát cổ. Chú dùng gươm phanh mạnh vào đầu hắn, ánh sáng từ Mặt trời vàng lóe lên, tên chiến binh ma rú lên biến mất một cách kì lạ. Tomi bị rơi xuống đất và lồm cồm bò dậy nhìn theo, chú thở hổn hển:
-         Thế này là thế nào…?
-         Mặt trời vàng đang hỗ trợ cậu chiến đấu đấy! – Insu đằng xa hét lên. Một tên Sazes bổ dao xuống làm cậu ta phải ngắt quãng – Hãy tận dụng và tiêu diệt tận mạng Bão Đen!
Từ trên cao, một bàn tay đầy móng vuốt của Bão Đen lao xuống Tomi…
 
3. Sun nhanh chóng bước qua nhiều con quỷ nhảy phóc đến chỗ Tomi. Cô bé đã kịp ngăn chặn bàn tay gớm ghiếc đó bằng một nhát gươm thật lực. Insu tung ra thần chú kéo dài thời gian về phía Bão Đen để hắn tấn công chậm hơn. Cả bọn cố gắng tìm lối thoát khỏi cuộc chiến này và truy kích Bóng Tối.
Tomi sực nhớ đến chai nước thần, bằng cách nào đó chú phải dùng nó để diệt Bão Đen. Tomi cầm chắt thanh gươm và cùng các bạn đâm chém vào thân hình to khỏe của những con quỷ dữ. Thần chú của Insu không kéo dài lâu. Vả lại đây là thời điểm mà Mặt trời vàng đang hỗ trợ cho chú. Phải nhanh lên… nhanh lên…
Tomi cố lao người về phía trước, đâm gươm túi bụi vào xung quanh, chân vẫn chạy bất chấp cả nhịp tim đang đập loạn xạ vì khinh hoàng và vì lo sợ. Đằng sau, Sun và Insu đang theo sát chú để trợ chiến.  Những cánh tay của Bão Đen đang dần dần hoạt động nhanh trở lại, thần chú sắp hết tác dụng…
-         Insu, cậu tung thêm thần chú tương tự được không? – Sun hổn hển.
-         Không, chỉ một lần sử dụng được thôi! – Insu đáp trả, liên tục đỡ lấy những nhát dao của bọn quỷ.
Tomi nghe rõ, chú phải thật nhanh. Và rồi, sự nôn nóng đã thúc giục Tomi lấy ra chai nước thần. Chú, sẽ ném nó vào Bão Đen…
Nhưng không kịp nữa rồi, một tiếng “roạt” phát ra, Bão Đen đã phá được thần chú của Insu. Hắn ta cười khanh khách và lao những cái móng vuốt sắc nhọn về phía ba nười bạn. Tomi bất thần bị quật ngã, làm rơi chai nước thần xuống đất. Sun và Insu vẫn ra sức chống cự với bọn quỷ dữ, và ngăn cản nhưng cú lao bất ngờ của những cánh tay ghê gớm kia.
Tomi cố rướn người tới định chộp lấy chai nước thần. Bất ngờ, Sun hét lên:
-         Tomi!!!! Cẩn thận… !!!!
Một cánh tay của Bão Đen lao vút xuống chỗ Tomi. Tiếp sau đó là tiếng ầm ầm khủng khiếp, Tomi có cảm giác đau đớn kinh khủng ngay cánh tay. Và chú điếng người nhận ra cánh tay trái của mình đã bị chặt phăng ra bởi những cái móng sắc nhọn của Bão Đen. Máu túa ra ướt đầm mặt đất. Không, không thể rên la vì đau đớn, Tomi phải tiếp tục chiến đấu… Không thể ngã gục, không thể thua cuộc ở đây. Và rồi, chú thu lại hết mọi sức lực của mình đứng dậy nhặt lấy chai nước thần. Chạy tới… chạy tới… Tomi quăng mạnh chai nước thần về phía Bão Đen và rồi ngã quị xuống.
-         Khônggggggg… !!!! – Cái đầu lâu gầm lên dữ dội.
Ngay lúc ấy, Mặt trời vàng tỏa sáng mạnh mẽ… Chai nước thần bay thẳng vào miệng tên quỷ sứ và khiến hắn nổ tung ra. Một vòng xoáy đen thui hiện ra trước mắt. Sun, Insu cố gắng vượt lên những con quỷ còn lại và chạy đến đỡ lấy Tomi. Chú đã trọng thương và mất quá nhiều máu…
Tất cả đã qua được cánh cửa này rồi.
Bóng Tối rồi cũng sẽ lãnh đủ mọi hậu quả.
Từ trên cao, Cater, Hites và Monfi nhảy xuống chỗ ba người bạn. Tất cả cùng đi vào vòng xoáy đen trước mặt với bao nỗi hoang mang và hồi hộp.
Còn về phần Tomi, chú đã ngất đi vì đã mệt mỏi và đau đớn quá nhiều. Chú và các bạn của chú không hề biết rằng: đây chính là cái hang cuối cùng ẩn chứa bí mật…
 
4. Dưới những phiến đá lớn và khá kín đáo, Sun đang ngồi lau chùi lại các vũ khí của cả bọn và Insu thì đang pha chế thuốc chữa trị vết thương cho Tomi bằng những dược liệu trong túi tư trang của mình. Tomi nằm tựa vào Cater, cánh tay bị chặt đứt đã được băng bó cẩn thận, chú cũng cảm thấy đỡ hơn. Tomi nhìn Insu, rồi nhìn Sun, cả bọn có vẻ như vẫn còn trong một bãi tha ma tối tăm và đáng sợ. Ở đằng xa xa vẫn vang lên những tiếng thút thít rên rỉ của bọn xác chết Sazes và những chiến binh ma Gazes. Tomi khó khăn ngồi dậy rồi lại ngã phịch xuống., chú biết mình không đủ sức để đi được ngay. Nhưng dù gì thì, Tomi nghĩ thầm trong bụng, chú sẽ vẫn tiếp tục chiến đấu cùng các bạn mình cho đến cùng. Mất một cánh tay không là gì cả, miễn là chú còn sống.
-         Cậu cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi. – Insu nói vẻ ân cần – Tớ đã dùng Radis paufur, một loại thực vật biển ở Tubar có khả năng làm tan biến dấu vết của các cơ thể sống, nên bọn quỷ sẽ không phát hiện ra chúng ta đâu…
-         Nghỉ ngơi với nghỉ ngơi. – Sun khẽ ngắt lên, vứt thanh gươm đang lau dở xuống đất – Cậu nghĩ vào đây rồi thì nghỉ ngơi được hả? Đừng quên Bóng Tối đang lảng bảng ở cái vùng đất kinh tởm này đấy. Còn cậu nữa Tomi – Sun quay sang nói – đừng nhìn tôi bằng cái ánh mắt nực cười đó, đừng tưởng sẽ thoát chết mãi. Mất một tay rồi đó, liệu hồn đi.
Dứt lời, cô bé vùi mắt vào bộ lông của Monfi và không nhúc nhích gì nữa.
-         Đồ phách lối, nó tưởng mình là ai chứ? – Insu nhăn nhó nói nhỏ.
-         Người quyết định bí mật.
Tomi cũng chẳng thiết gì nữa, chú cũng nép mình vào Cater rồi thở dài. Rõ ràng là Sun quá độc đoán, nó chẳng chịu hiểu cho ai cả, Tomi đã tức bụng nghĩ như thế, nhưng rồi sau đó lại tự phản đối ngay.
Chú thoáng nghĩ đến cuộc chiến kinh hoàng vừa mới trải qua, rồi cảm giác rùng rợn lại bao trùm tâm trí chú. Những ngón tay đầy móng vuốt, những cú lao nhanh như chớp và những tiếng rên la… Tomi dường như đứng tim trong chốc hồi tưởng đó. Rồi, một cơn mê kì lạ ập tới khiến Tomi thiếp đi…
Lại là cơn ác mộng đó, những giọt máu và nước mắt đó, Tomi mơ thấy mình đang chạy trốn bọn quỷ dữ và trước mặt là một tấm áo choàng màu đen. Lại là cái bóng người nhỏ bé đã kiệt sức lê từng bước chân, chạy từng quãng ngắn rồi ngã quị trong tâm trí của Tomi. Nhưng lần này Tomi lại nghe thêm tiếng cười nào khứa vào tim chú nữa.
Trong cơn ác mộng, Tomi đã không thể làm gì, dù là một tiếng rên…
 
5. Cũng không bao lâu sau…
Tiếng nước xoáy ù ù mạnh mẽ và sự lạnh lùng của nó đánh thức cả bọn tỉnh dậy. Tiếng bọn quỷ không còn xa nữa mà trở nên gần hơn, gần hơn như thể đang ở ngay bên cạnh. Sun mở hai mắt thao láo, khuôn mặt lạnh lùng và dữ dội chẳng khác gì những dòng chảy xung quanh. Insu nép ngưòi sâu hơn vào Hites và nói nhỏ nhỏ:
-         Hình như Radis paufur sắp hết tác dụng rồi, bọn quỷ đang đánh hơi chúng ta thì phải.
Tomi tim đập thình thịch vì lo và vì sợ. Rõ ràng lần này chú không sợ bọn quỷ sẽ tấn công bất ngờ như thế nào, mà chú lo sợ những gì chú đã mơ thấy sẽ biến thành thứ có thật. Tiếng cười, lúc tỉnh dậy Tomi có mang máng nhớ  là mình vẫn còn nghe thấy như ai đang thì thào bên tai. Xung quanh cả bọn đã bắt đầu bốc lên mùi xác chết nặng nề của bọn Sazes và luồng khí lạnh ngắt trong tiếng kêu kinh dị của bọn Gazes. Không sai, chúng đang tiến lại gần. Tomi biết rõ, lần này thì bọn quỷ không tìm để ăn thịt nữa, chúng sẽ bắt cả bọn giao cho Bóng Tối.
Từng bước chân đang lại gần theo từng tiếng kêu khinh dị kia. Ba đứa lặng lẽ trèo lên mình của ba con mèo đen. Tomi và Insu từ từ lùi lại, Sun nói khẽ:
-         Tôi đếm đến ba thì các cậu phóng lên chém vào chúng nhé… Một… hai…
Tomi nuốt nước bọt và cầm chặt lấy thanh gươm bằng cánh tay phải còn lại của mình, chú hít một hơi thật sâu.
-         Ba!!!
Cả bọn nhảy phóc lên một cú ngoạn mục, Insu và Tomi gọn gàng chém vào con hai con quỷ đầu tiên. Chúng rú lên rồi ngã gục xuống, giật giật. Từ bốn phía, bọn quỷ dữ dồn dập lao tới, hò hét kinh hoàng chói cả tai. Và rồi, không do dự gì nữa, cả bọn xông vào trận chiến cuối cùng.
Sun nhảy lên một phiến đá lớn, một tay cầm dao và một tay dùng phi tiêu phóng xuống kẻ thù, trợ chiến cho hai bạn khi cần thiết. Lần này thì cô bé để mắt tới Tomi nhiều hơn, chả là vì chú chỉ chiến đấu với một cánh tay. Insu thì không nhìn thấy gì, nhưng xem chừng cậu ta đánh khá chuẩn, vừa sử dụng bùa chú, vừa dùng vũ khí khiến cậu ta hạ gục khá nhiều kẻ thù. Còn về phía Tomi, bọn quỷ lần này chỉ nhằm vào chú là chính, Tomi phải liên tục đỡ lấy những đuờng dao sắc bén của bọn xác chết và những cú lao hiểm hóc của những tên chiến binh ma.
-         Hướng tây! – Sun ở trên cao bất ngờ hét lên. – Các cậu, theo tôi chạy về hướng tây, Bóng Tối ẩn mình ở đó!
Giữa những thân hình hôi thối lạnh buốt của những con quỷ, Tomi đã thấy loáng thoáng một tấm áo choàng đen lơ phơ rách rưới thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối. Tim Tomi bỗng nhảy lên thình thịch.
-         Clistaufft…!!! – Insu đằng xa hét to thần chú hoán đổi vị trí.
Tomi cảm thấy chân mình bị sụp xuống và xuất hiện ngay ở một chỗ cách xa bọn quỷ một quãng, bên cạnh Insu và Sun.
Tấm áo choàng đen,… ngay trước mặt. Bất ngờ một thân hình gầy gò như cái xác khô màu đen bay ra khỏi tấm áo choàng với hai con mắt sáng rực đỏ màu máu.
-         Bóng Tối…!!!! – Tomi hét lên giận dữ và cảm thấy như muốn nổ tung ra vì căm hờn.
Bóng Tối nhìn ba đứa với cặp mắt như dính đầy máu đó. Hắn ta cười, một tiếng cười the thé độc ác và nham hiểm. Hắn ta bay đi. Đằng sau bọn quỷ gầm rú đuổi theo với hàng ngàn tiếng dao va vào nhau xoèn xoẹt.
-         Chạy đi… !!! – Sun gào lên.
Cả bọn bắt đầu cắm đầu chạy về phía trước: một bãi đất hoang vu lạnh lẽo với vài nấm mộ rải rác chung quanh. Đằng sau, bọn quỷ dữ nhìn như những khối hình màu xám vô cùng kì dị đang rú lên những âm thanh ghê rợn. Lần này thì chúng sẽ quyết giết chết cả bọn chứ không còn phải bắt sống nữa. Bởi vì, Bóng Tối đang lảng bảng quanh đây… Và cái cảnh chạy trốn này, những tiếng la hét này, cả cảnh vật khinh hoàng chung quanh đây nữa, không khác gì giấc mơ Tomi đã nhìn thấy. Chú biết chắc rằng lần này sẽ không còn chuyện tỉnh dậy nữa.
Không bao giờ…
Tomi cắm đầu chạy mãi, cảm thấy lạnh lẽo và đau đớn vô cùng, chú như muốn ngã gục xuống. Không, Tomi không thể chịu thua, chú sẽ tiếp tục chiến đấu… tiếp tục…
Bất ngờ, một tấm áo choàng đen rách rưới hiện ra.
Tomi, Insu, Sun đứng khựng lại, thở hổn hển, đưa cặp mắt giận dữ căm hờn nhìn thẳng về phía trước. Tất cả rút vũ khí ra, lần này, cả bọn sẵn sàng trút bỏ hơi thở cuối cùng của mình để được chiến đấu, và chết.
Dưới cái bóng đen tối của tấm áo choàng, một người đàn ông cao lêu ngêu và co quắp như một cái xác khô đen đủi chìa ra những ngón tay dài ngoẵng.
 
6. Một cặp mắt sáng rực đỏ màu máu và một tiếng cười the thé độc ác phát ra từ cái xác khô kia. Và rồi, hắn ta bay lên cao và tru tréo bằng một cái giọng khàn khàn đáng sợ:
-         Giết chúng nó… giết chết tất cả cho ta… !!!
Bọn quỷ gào lên làm Tomi thót tim quay lại nhìn. Insu trợn ngược mắt nhìn ra đằng sau rồi nhìn về phía trước, cậu ta thét lên một câu thần chú lạ lùng mà Tomi chưa bao giờ nghe thấy Insu sử dụng.
-         Crashuffojdeather…
Một luồng ánh sáng màu xanh lam cháy bùng lên như một ngọn lửa biển lớn, chiếu thẳng vào Bóng Tối. Hắn ta đỡ lại câu thần chú bằng một làn khói màu đen. Insu đã dùng hết pháp thuật của mình chỉ để biến nó thành ma thuật chiến đấu với Bóng Tối, cậu ấy đang tự giết chết mình. Insu ngã quị xuống vì đuối sức. Phía sau, bọn quỷ đã xông tới rồi. Sun, với một thái độ giân dữ như một con thú lao vào bọn quỷ, bảo vệ cho hai bạn mình. Nhưng  bọn quỷ quá đông. Tomi không đứng nhìn, Insu cũng vậy. Tất cả đều thề là sẽ chiến đấu cho tới cùng, và sẽ không ai được phép gục ngã cả.
Tomi cầm gươm chỉ bằng một cánh tay, lướt gươm qua đầu bọn quỷ dữ. Chúng chết đi rồi lại sống dậy, Mặt trời vàng không bảo vệ chú nữa rồi. Nhưng mà, vẫn phải cố mà chiến đấu thôi. Một tên Sazes lao con dao trúng tay Tomi làm thanh gươm của chú rơi xuống đất, máu lại chảy. Bọn quỷ giẫm mạnh lên người chú. Đằng kia, Insu đang bị hai tên Gazes kéo đi sền sệt, mặt mũi rướm máu và mắt nhắm nghiền. Còn Sun, dù có từng trải bao nhiêu cũng không thể giết mãi những con quỷ bất tử. Một con dao từ phía sau, rồi hai, ba, Sun nằm gục xuống. Tomi gào lên đau đớn, chú vùng dậy. Bóng Tối phá lên cười độc ác rồi chĩa thẳng ngón tay về phía Tomi, một luồng khí đen phóng xuyên qua ngực chú, Tomi cũng ngã xuống trong đau đớn.
Không được thua cuộc… Không được thua cuộc… Tomi nằm đó, mắt vẫn mở to lên, đưa tay nắm chặt Mặt trời vàng và thoi thóp. Chú không thể để thần Mặt Trời phải thất vọng… Không… Nhưng Tomi sắp không nhìn thấy gì nữa rồi, mắt chú nặng trĩu, thân thể nhức nhối và thở gấp từng đoạn.
Bọn quỷ kéo lê Sun và Insu đến cạnh Tomi. Trông hai bạn như người đã chết,  chỉ Insu đã nhắm ngiền mắt, thở yếu ớt, phập phồng.
Bóng Tối đằng xa nhìn cả bọn cười phá lên. Cái thân hình khô quắp đen đủi của hắn ta lớn ra, lớn ra dần trông như một con quái vật. Tomi đau đớn nhìn theo, chú đã mơ thấy thảm cảnh này, nhưng đó không thể là sự thật được.
-         Tomi… – Sun bên cạnh thều thào, mặt bê bết máu – đưa tôi… Mặt trời vàng… đưa cho tôi nào…
Tomi không kịp nói gì, Sun đã vùng dậy, giật lấy Mặt trời vàng trên cổ Tomi và lê thanh gươm chém vào bọn quỷ dữ. Cô bé trợn tròn hai mắt nhìn chú một hồi, rồi quay ngoắt đi, và chạy.
Sun cắm đầu chạy về phía tên Bóng Tối đang biến hình. Mắt nhắm nghiền và hai hàm răng nghiến chặt, Mặt trời vàng trong tay rực sáng như một mặt trời nhỏ thực thụ.
-         Giết nó… hãy giết nó…!!! Con nhóc ngu ngốc kia, mày không được đến gần ta. Dừng lại ngay…!
Bọn quỷ lập tức đuổi theo Sun. Chúng vừa đuổi theo vừa phóng dao về phía cái bóng người bé nhỏ đó. Sun không ngoái đầu nhìn, cô bé cầm chắc lấy thứ ánh sáng rực rỡ đó tiến lên phía trước.
-         Phập! – Một con dao dài đâm xuyên qua ngực Sun, cô bé vẫn chạy…
Rồi một con dao nữa vào chân, vào lưng. Sun ngã quị xuống, rồi lại đứng lên, rồi ngã gục xuống đất.
Không, Sun còn sống, cô bé lại lê người về phía Bóng Tối đang ngoác to mồm vì kinh ngạc. Lần này thì Sun cố gắng thu hết tàn lực của mình,  chạy trong ánh sáng rực rỡ của Mặt trời vàng…
-         Đùùnngggg… !!!!!!!
Tiếng nổ kinh hoàng đó xé toạc bóng tối. Tomi nghe rõ tiếng thét ghê rợn của Bóng Tối cùng bọn quỷ. Từ xa, những làn khói trắng bốc lên. Linh hồn. Tomi thấy rất nhiều những linh hồn bay lên từ đám khói đó. Đúng, không gì có thể giết chết phần tốt đẹp của một linh hồn cả. Tomi nằm đó, thoi thóp nhìn theo những linh hồn bay trong ánh sáng: cụ Roma, những tiên cá, gia đình của chú, của Insu và còn rất nhiều người khác nữa, nhưng Tomi không hề nhìn thấy linh hồn của Sun đâu cả…
-         Sun chết rồi – Insu bên cạnh thều thào vẻ đau đớn – Sun chết rồi…
Tomi cũng nằm đó không nói nổi một lời, cổ họng như bị ai bóp chặt lại.
Bóng tối của Rabut dần dần bị tan biến. Một thứ ánh sáng chói lóa mang Tomi bay lên cao…
 
7. Tomi thấy chỉ có một mình mình đi trên những tầng mây. Phía cuối chân trời, bình minh bắt đầu ló dạng, thần Mặt Trời đang đứng chờ chú với một nụ cười đầy vẻ thông cảm. Tomi rất buồn, không phải chú buồn vì mình không phải là người hoàn thành sứ mệnh, chú nhìn thần Mặt Trời bằng một ánh mắt long lanh.
-         Con đã là một người vô dụng, con xin lỗi thưa thần Mặt Trời. Chính các bạn con mới là những anh hùng thực sự… Nhưng họ đã chết.
-         Không đâu con – Thần Mặt Trời mỉm cười hiền từ. – Insu chưa chết, cậu ấy đã quay về Tubar rồi, cậu ấy sẽ được sống một cuộc sống đáng có của một vị anh hùng. Nếu con muốn, ta sẽ đến xin ba mụ trắng ở đầm Mắt Đen trả lại cho con sự hoán đổi, để con có thể mãi làm người và cùng sống với Insu Hori ở thành phố biển Tubar.
-         Thế còn Sun ạ?
Thần Mặt Trời lặng lẽ thở dài, ngài nhìn Tomi một lúc và chậm rãi nói:
-         Ta thật sự hối hận vì Sun, ta đã không tin cô bé. Sun đã tự làm tan biến cùng Bóng Tối, cô bé đó… hoàn toàn chết rồi.
Tomi đứng sững sờ không nói nổi một lời nào nữa. Chú quì sụp xuống, hai dòng nước mắt lăn dài. Tomi thoáng nghĩ tới những hành động kì cục của  Sun, những lời càu nhàu bực dọc, đêm hội Mejine và cái đêm mà chú bỏ rơi cô bé ở Biển Sống. Sun chỉ là một con dế nhỏ như Tomi, nhưng Sun lại phải trải qua nhiều đau đớn và thiệt thòi đến thế.
-         Con… – Tomi nghẹn ngào nói – sẽ về nhà, con sẽ quay lại thế giới thực tại.
Thần Mặt Trời cũng không nói gì thêm, ngài lặng lẽ cúi nhìn Tomi đầy thông cảm. Còn Tomi, bây giờ, đến phút cuối cùng đã tự quyết định, chú mới nhận ra rằng, sứ mệnh vừa rồi chỉ còn lại sự chia rẽ, nhưng cái mà chú hài lòng nhất, tự hào nhất là những gì chú đã học được từ cuộc phiêu lưu vừa qua, từ Insu, từ Sun và cả những đau khổ chú đã chịu đựng nữa. Tomi không còn thích thú với hình dáng con người nữa, chú sẽ lại trở về cuộc sống thực tại, vẫn sẽ là một chú dế bé nhỏ thôi, và Tomi tự nhủ mình sẽ dùng tất cả những bài học mình học được để xây dựng lại cuộc sống mới ở hòn đảo quê hương Sugi. Đó mới là phần thưởng mà Tomi tự chọn cho mình.
-         Tomi, con cầm lấy cái này này – Thần Mặt Trời chìa ra cho Tomi những hạt sỏi nhỏ lấp lánh bảy màu.
Tomi đứng dậy nhận lấy. Đây là những hạt đá Min-mon của Insu và Sun trong buổi sáng của lễ đón nhận lời cầu nguyện Mejine. Thần Mặt Trời vung tay lên nhẹ nhàng, những hạt Min-mon biến mất, cánh tay trái của Tomi lành lặn trở lại.
-         Dù con có ở thế giới nào đi chăng nữa, thì ta vẫn muốn con và các bạn con sẽ cùng ở bên nhau, họ sẽ cùng với con sống và làm những việc có ích.
Một luồng ánh sáng nữa chiếu thẳng vào mặt Tomi, chú có cảm giác như đang lướt đi trên gió, bay qua hàng ngàn dặm trên biển cả…
 
8. Tomi thức dậy trong hình dáng cũ, một chú dế nhỏ nằm sóng soài bên bãi biển, bình minh ấm áp và đôi cơn sóng vỗ nhẹ rì rào, rì rào. Hôm nay là một buổi đẹp trời, Tomi nheo mắt nhìn về phía mặt trời đang ló dạng, cảm thấy dễ chịu vô cùng. Trước mặt chú, là ngôi làng thân thương đã bị tàn phá sau cơn sóng thần, nhưng dưới cái vẻ tang hoang xơ xác, hòn đảo vẫn toát lên một vẻ đẹp mộc mạc và quyến rũ diệu kì. Tomi cất đôi cánh bé nhỏ của mình bay lên cái hòn đá trong hôm chú nhìn thấy sóng thần. Đưa mắt lim dim nhìn về phía bình minh trên biển, hồi tưởng lại cuộc phiêu lưu thần kì vừa qua, bên cạnh pháp sư Insu và chiến binh Sun. Tomi khẽ cất lên vài tiếng rích rích…
-         Một chú dế nhỏ cũng phải làm việc, không ai được phép nghỉ ngơi khi ngôi làng này còn chưa được dọn dẹp đâu.
Tomi bất ngờ quay lại. Một cô bé khảnh mảnh có đôi mắt đen sáng rực nhấc bỗng chú lên. Cô bé này giống hệt với Sun.
-         Tao là Shine, vừa mới về sau cơn sóng thần ba hôm trước đây. Chú mày tên gì nhỉ?
Tomi mừng rỡ kêu lên mấy tiếng rích rích, nhưng đối với Shine thì nó chả có nghĩa gì cả. Cô bé cốc đầu mình một cái.
-         Ngốc thật, dế thì làm gì nói được mà hỏi tên với chả tuổi. Thôi, chú mày theo tao qua bên kia nhé.
Tomi không buồn vì cô bé không nhận ra mình, chú vui vẻ ngồi yên trên bàn tay nhỏ nhắn của Shine và đến một túp lều cũ kĩ…
Hôm nay sẽ là một thử thách nữa với chú dế nhỏ Tomi Happy.
 
9. Mặt trời vẫn chiếu sáng cho hòn đảo vừa bước qua thời kì đen tối. Tomi vẫn làm việc, vẫn cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Không mấy ai trong chúng ta ngờ rằng, một con vật bé nhỏ cũng có thể làm nên một điều thần kì lớn lao…


Hết.

Tác giả: Võ Dương Hải Minh  / Võ Thu Hà 
Đ/c : 16/19 Nguyễn Công Trứ, P4, TP Tuy Hòa, Phú Yên
E-mail : [email protected]   
Điện thoại: 057 3829095

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]