Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Đặng Nguyễn Vân Nhi(P.2)

Mình yêu quê hương như các bạn yêu biển cả vậy. Vả lại, tuy đã thích nghi dần với biển cả và thức ăn của con người, nhưng đó vẫn không phải là những gì tốt nhất cho một con dế, các cậu hiểu không? Đừng giận mình nhé. Nếu về nước được, chắc chắn mình sẽ trở lại thăm các cậu. Mình hứa đấy.
    -Vậy, bọn mình sẽ đi theo giúp đỡ cậu.-Cá con bảo.
    -Giữ lấy làm kỉ niệm này!- Cua càng trao cho Tomi một cành san hô đỏ.
     Tomi cắm cành san hô lên nóc tủ lạnh như một cái hoa tiêu. Ca đàn cá bơi theo hộ tống. Eva bấy giờ mới ngoi lên, bảo với Tomi:
    -Có một hòn đảo cách đây chừng một ngày đường. Năm xưa, cô út của chị đã cứu hoàng tử và mang lên đó. Đảo ấy có cây xanh và nước ngọt, có lẽ tiện hơn cho em.
    -Chị Eva, dẫn đường cho em đến đó đi! Em cảm ơn chị lắm lắm.
    Nàng tên cá rẽ nước đi trước, theo sát là Tomi với một cái bơi chèo làm từ mảnh gỗ mục của con tàu đắm, kế tiếp là cả một đội quân cá, cua, sứa , mực… Vì đường đi thì xa, lại ngược dòng nên đến chiều, cả bọn mới tới nơi. Hòn đảo này đẹp thật. Những bụi cây  mọc đầy những quả dại đỏ hồng. Eva đưa cả bọn vào một cái vịnh nhỏ yên tĩnh, có vài mỏm đá nhỏ, cát mịn trắng phau. Nàng nói:
    -Mẹ chị kể rằng, ngày xưa cô út đã cứu hoàng tử ở chỗ này nè. Cái mỏm đá mà em đang buộc tủ lạnh chính là chỗ cô út nấp khi thấy cô gái kia bước ra đấy, Tomi ạ!
    -Còn bây giờ, em cũng đắm tàu, và được mang ra đây. Em còn được tiếp đón nồng hậu nữa. Vậy là em sướng hơn anh chàng kia rồi!- Tomi so sánh. Mà xét về tài trí, thông minh, đẹp trai, em có thua gì “ổng” đâu. Trong khi “ổng” đợi cô út chị cứu, còn em tự cứu lấy mình được nữa kia.
    -“Chảnh” vừa thôi ông tướng. Nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải chèo mệt nghỉ đấy.- Nàng tiên cá cùng mấy người bạn đại dương nghe Tomi nói mà cười ngặt nghẽo.
    Chợt, ngoài khơi xa, có một tiến nổ “Uỳnh, uỳnh…” kinh hoàng cắt ngang tiếng cười của cả bọn. Nàng tiên cá ngồi phắt dậy, thảng thốt:
    -Bọn bắt cá bằng thuốc nổ. Các thần dân của ta nguy mất! Ta phải về ngay.
    Nói rồi, nàng vội vã lấy ra vài lá rong biển, một cái vỏ ốc và mười hạt minh châu, trao cho Tomi, dặn rằng:
    -Đây này, em cầm lấy mấy thứ này và tiếp tục hành trình đi. Chị không thể giúp em được nữa. Thần dân trăm họ đang đợi chị. Mấy lá rong này giúp em nghe, nói được môi thứ tiếng trên đời. Khi gặp nguy hiểm hoặc cần sự giúp đỡ mà ai đó không chịu giúp, hãy tặng họ vài viên ngọc này, họ sẽ giúp thôi. Khi nào cần kíp nữa, em thổi vào cái vỏ ốc này, chị hoặc bạn bè chị sẽ đến giúp em. Chào em , chị đi đây!
    Nàng ấp Tomi trong hai bàn tay trắng mịn, rồi nhẹ nhàng đặt cậu xuống, cùng mấy chú cá, tôm, cua, hối hả bơi đi.
    Còn lại một mình trên đảo vắng, Tomi cảm thấy rất lo lắng cho vương quốc của nàng tiên cá. Hồi ở đảo, cậu đã nghe những người dân chài lương thiện lên án bọn đánh cá bằng thuốc nổ. Chúng làm cho cá chết hàng loạt, nước biển bị nhiễm độc, cạn kiệt nguồn cá. Hướng của tiếng nổ làm cậu lo lắng hơn. Đó là hướng của lâu đài nàng tiên cá. Không biết các bạn của cậu có sao không? Lỡ như có ai đó bị nguy hiểm thì sao? Nàng tiên cá có về kịp để cứu mọi người không. Chị ấy có bị nhiễm độc không. Tomi lo quá.
    Cậu nhìn lại mình. Mình giống hệt như Robinson Crusoe tái thế ấy- Tomi thầm nghĩ. Nhưng chưa bi đát như anh ta.-Cậu mỉm cười.
    Mãi nghĩ, cậu không nhìn thấy phía trong bụi cây, một lão chim xấu tính đang háu háu nhìn cậu vẻ thèm muốn. Cặp mắt xam xám chứa đầy tà ý chăm chú nhìn chú dế to khỏe đang đi dạo trên bãi cát. Lão chưa ăn ngay, vì lão sợ Tomi sẽ bỏ chạy. Lão im lặng đợi thời cơ thuận tiện. Kia rồi, Tomi đang bước ra chỗ buộc cái tủ lạnh. Cậu đứng chênh vênh trên cái nắp tủ, mắt hướng về biển khơi. Lão chim tin chắc rằng, Tomi chẳng thể nhảy xuống nước được, có đường nào mà thoát. Lão chim bay đến, chặn trước mặt cậu, há hoác cái mỏ đỏ lòm. Tomi giật mình lùi lại, vớ lấy cái mái chèo, phang mạnh vào mặt gã. Hắn loạng choạng ngã. Tomi vội nhảy hấp qua một bên, đu vào sợi dây neo cái tủ, nhảy qua mỏm đá. Lão chim đã qua cơn choáng, nhảy theo, đưa hai chân ra chặn. Tomi đá hậu một cú thật mạnh, bay vượt lên, rồi nhảy ùm xuống nước lặn đi mất hút.
    Lão chim nhìn theo tiếc rẻ. Nhưng lão đâu phải tay vừa. Lão hất văng cánh cửa tủ lạnh, lôi khúc bánh mì và mấy cái bích quy ra ăn. Vừa ăn, lão vừa gật gù:
    -Ngon, ngon lắm!
    Lúc này, bơi đã đuối sức, Tomi ngoi lên, nằm lên một tảng đá cách chỗ cũ hơn trăm mét. Thở dốc, cậu nghĩ cách quay về lấy lại chiếc tủ lạnh. Chưa nghĩ được gì khả thi, cậu đã nghe tiếng rít the thé trên đầu.
    Một cai mỏ bạo tàn gắp cậu đi. Hai bên tai, gió biển thốc ào ào, hai tai ù đặc. Mụ chim bay đến chỗ Tomi neo cái tủ lạnh, rồi thình lình hạ cánh. Lão kia cũng ở đấy. Tomi nhắm hai mắt: “phen này tiêu là cái chắc”.
    Mụ chim đon đả khoe với lão già:
    -Mình ạ, em vừa gắp được con dế to lắm. Lát nữa vợ chồng mình cùng ăn nhé. Mà mặt mũi “chồng yêu” của em sao thế này. Có đau lắm không- Mụ ta xuýt xoa.
    -Thì chính cái con quái đấy nó đánh  tôi đấy mình ạ. Bầm tím thế này mà không đau mới lạ!
    -Mày dám đánh chồng bà á? Bà sẽ cho mày biết tay!
    Mụ chim gầm lên, rồi ra sức đánh đập, giày vò cậu. Bị kẹp chặt trong bộ móng vuốt dài ngêu, Tomi đau, khó chịu vô cùng, nhưng không thoát được, đành gồng mình chịu đựng cơn thịnh nộ của mụ, tìm cách khác bỏ trốn. Lát sau, lão chồng lên tiếng:
    -Bỏ nó đấy đi. Lại đây, có cái này ngon hơn, em ạ!
    Mụ vợ buông cái thân thể bầm vập của Tomi ra. Tomi nhanh chân, kẹp một cái vỏ sò vào chân, trước khi mụ trói gô cậu lại, vất vào ngăn đá tủ lạnh cùng lời đe dọa:
    -Mai tao sẽ làm món dế nướng cho “chồng iu” tao ăn.
    Trong ngăn tủ lạnh tê người. Tomi khẽ cựa quậy hai chân. Những cái khoeo chân nhọn hoắt cứa vào sợi dây, chẳng mấy chốc đã giải phóng được đôi chân. Dùng cái vỏ sò vỡ, Tomi cứa cho dứt đoạn dây trói tay. Không bị trói nữa, nhưng Tomi đau ê hết cả người. Cậu bèn lấy một ít muối(do nước biển văng lên khô lại) xoa vào những vết bầm cho bớt nhức, rồi uống một hơi hết sạch hộp sữa ngoài cửa tủ. Đỡ hơn, Tomi bắt đầu dùng cái vỏ sò nạy tung lớp ron cao su của cái cửa tủ.
    Khoảng vài giờ sau, Tomi không nghe tiếng xì xào bên ngoài nữa. Có lẽ, đêm xuống, vợ chồng lão chim đã ngủ. Tomi đẩy cửa, thò đầu ra. Chết, hai vợ chồng lão chưa ngủ. Tomi thụt lại. Nhưng, trông kìa, chúng bị gì thế nhỉ? À, thì ra ban chiều, hai vợ chồng hí hửng ăn món bánh mì và bánh bích quy. Sau nhiều ngày lênh đênh, hai món đó đã hết hạn sử dụng, vợ chồng lão vội vã ăn vào, giờ đau bụng nằm rên rỉ. Đáng đời! Tomi lẳng lặng mở neo, chèo “xuồng” đi gấp trong đêm.
    Bình minh lên. Đã qua cơn nguy hiểm, Tomi thiu thiu ngủ. Chợt, Tomi choàng tỉnh khi nghe thấy tiếng rúc inh ỏi của còi tàu. Chết, chỉ một lát nữa
Bình minh lên.Đã qua cơn nguy hiểm,Tomi thiu thiu ngủ. Chợt, Tomi choàng tỉnh khi nghe thấy tiếng rúc inh ỏi của còi tàu. Chết, chỉ một lát nữa, “chiến hạm” của cậu sẽ va vào cái chân vịt đang quay cuồng của con tàu kia mất. Tomi vội vàng chụp lấy cái mái chèo, chống vào thành tàu, hẩy mạnh ngừoi ra. Chiếc tủ dạt ra, chòng chành. Nguy hiểm quá!
            Chiếc tàu kia đi rồi, bỏ lại một mình Tomi trên vùng biển hoang vắng. Nắng quá. Cái nắng làm cho ngừoi ta choáng váng, mệt mỏi. Phải tìm cách chống nóng thôi, nếu không cơ thể sẽ mất nứơc, rồi mình sẽ bệnh mất-Tomi nghĩ thầm. Cậu chui vào trong tủ, lấy cái hộp đựng bánh quy ra. Cậu mở nắp hộp xốp, ngồi vào, rồi tứơc hai mảnh nhỏ trong cái bơi chèo, gim giữ nắp hộp lại ở độ mở vừa đủ. Thế là có cái lều chống nóng rồi. Ngồi trong cái hộp ấy cứ như là vua ngự trên thuyền có lọng che ấy!-Tomi mỉm cừoi.
            Chợt, Tomi nhìn ra xa, thấy thấp thoáng có cái gì đó đang lặn hụp giữa dòng nứơc. Tomi tiến lại gần. Ôi trời, là một cậu con trai! Cậu chừng mừơi bốn, mừoi lăm tuổi, đang bám vào một cái thuyền thúng rách nát và mê man sốt. Có lẽ là bị đắm tàu. Nhưng biết cứu cậu ấy thế nào đây? Chiếc tủ lạnh không thể chở nổi cậu ấy, chưa kể làm sao mà lôi cậu ta lên đựơc. Tomi chợt nhớ đến cái vỏ ốc của nàng tiên cá. Cậu kề lên miệng thổi.Lập tức, một chàng tiên cá khoẻ mạnh ngoi lên, nói:
    -Công chúa đang rất bận. Tôi là anh họ cô ấy. Tomi cần gì?Không đợi Tomi nói, nhìn thấy cậu bạn kia, anh tiên cá đã hiểu ra ngay mọi việc. Anh ấy quyết định nhanh chóng:
            -Cách đây không xa có một hòn đảo hoang. Anh sẽ mang cậu ấy đến đó. Em hãy chèo theo anh, đồng thời gọi cho mấy chú cá bảo họ mang gấp túi thuốc của anh lên đây. Mau lên, kẻo cậu ấy không qua khỏi!
    Anh tiên cá khéo léo dùng một tay nâng đầu cậu bạn, tay kia rẽ nứơc băng băng. Tomi vừa phồng má thổi vỏ ốc gọi ngừơi, vừa chèo cật lực cho kịp anh tiên cá. Đến nơi, vừa neo đựơc “tàu” Tomi vôi vàng nhảy xuống phụ anh tiên cá. Trong khi anh ấy cố sức làm hô hấp nhân tạo thì Tomi khuân nứơc đá ra chừơm lên mái đầu nóng hâm hấp. Cậu dùng một cái khăn to lau khô ngừơi cho cậu bạn. Lát sau, cậu ấy bớt nóng dần, hơi thở đều đặn hơn. Cậu từ từ mở mắt. Tomi nhảy tới, hỏi:
    -Cậu đã đỡ chưa? Mà cậu tên gì? Sao lại ra thế này?
    Thấy một con dế to biết nóitiếng ngừơi, cậu ấy vô cùng ngạc nhiên, lẩm bẩm:
    -Mình có hoa mắt không nhỉ? Chẳng lẽ là… thần dế đã cứu mình sao ta?
            Tomi nghe mà không thể nhịn cừơi. Xem ra anh chàng khoái đựơc gọi là thần ra phết. Nhưng, cu cậu vẫn im lặng, chờ đợi phản ứng của cậu bạn khi thấy anh tiên cá:
            Tomi không phải chờ lâu. Cậu bạn quay sang bờ vai mà cậu đang dựa hẳn vào từ sáng giờ. Nhận ra một khuôn mặt nam trẻ trung, điển trai đang cừơi hiền hậu, cậu bạn lắp bắp:
    - Con cám ơn… chú!
    Anh tiên cá bật cừơi, nói:
    -Không có chi. Nhưng đừng gọi anh là chú.Gọi là “anh Brian” nhé!
    Anh ấy quẫy cái đuôi đang ngâm trong nứơc. Nhìn thấy ánh sững sờ trong mắt cậu bạn, anh nói:
    -À, em đừng ngạc nhiên. Anh là một chàng tiên cá. Em họ anh là Eva, công chúa Thái Bình Dương, bạn của dế Tomi. Tomi là ngừoi gọi anh lên cứu em đấy!
            Cậu bạn cảm ơn Tomi. Cậu ấy tên là hải, ngừơi Việt Nam, năm nay mừoi bốn tuổi. Mùa hè, cậu cùng ba ra khơi , vừa học hỏi kinh nghiệm, vừa giải trí, lại có thêm thu nhập phụ giúp gia đình. Nhưng không may, ra giữa biển khơi thì gặp bão lớn.Do không quen, Hải bị sóng gió hất xuống biển trứoc hết mọi ngừoi. Tàu đắm, mỗi ngừơi tìm cách thoát thân. H ải may mắn bám vào chiếc thuyền thúng dự phòng và đựoc cứu, còn cha cậu, chú cậu và các bác thuyền viên ra sao. Nói tới đây, mắt  Hải ngân ngấn nứơc.
            Anh Brian nhẹ nhàng an ủi Hải. Anh nói mấy hôm nay, ngoài H ải ra, chưa thấy có  báo  cáo  nào về nạn nhân đắm tàu trên vùng biển này hết. Chắc chắn là ngừoi thân của Hải đã tìm cách sống sót đựơc rồi, và Hải sẽ có cơ hội gặp lại. Tomi kể chuyện mình, và Hải thấy đỡ lo hơn.Lúc đó, Eva cũng bơi đến, mang theo những khay thức ăn ngon lành và một bộ quần áo khô cho Hải. Dù đã quen với anh Brian, nhưng khi thấy Eva ngoi lên, đầu tóc ướt sũng, vương miện vàng, đeo ngọc trai, Hải vẫn thấy… choáng.
    Do triều đình cần họp gấp về việc khắc phục hậu quả của việc đánh bắt cá bằng thuốc nổ nên hai anh em phải về sớm. Hải và Tomi ở lại . Vốn là cậu bé miền biển tinh nghịch, năng động, thích phiêu lưu nên Hải và Tomi thân nhau rất nhanh. Hải rủ Tomi đi thám thính một vòng quanh đảo. Hai đứa đi dạo thong dong, cười đùa thỏa chí. Bỗng, Tomi thấy có một chiếc thuyền lạ cập vào đảo. Những người trên huyền bước xuống. Toàn những người đàn ông cao lớn, vạm vỡ như hộ pháp, ăn mặc nhớp bẩn, có người cởi trần, ngực đầy những hình xăm trổ. Mặt mũi họ đầy sẹo và có vẻ hung bạo. Một vài người đeo một chiếc khuyên tai. Cách họ trò chuyện chẳng lịch sự chút nào, trong một câu có xen lẫn rất nhiều từ ngữ thô tục, dữ dằn.
    Hải có linh cảm rất xấu về những con người này. Ra hiệu cho Tomi im lặng, cậu kéo Tomi nấp vào một lùm cây. Cậu còn lạnh sống lưng hơn, khi thấy mỗi người đều mang theo dao găm, côn, mã tấu. Một người có vẻ là cầm đầu còn trang bị cả súng và roi điện. Cả bọn đang đi ngang qua bụi cây.
    Không may, trong bụi cây có rắn. Bị phá vỡ không gian yên tĩnh, con rắn đớp vào bắp chân Hải một nhát đau điếng. Hải buộc miệng kêu “ối”một tiếng. Và bọn người kia đã phát hiện ra hai kẻ lạ trên đảo.
    Bọn chúng có sáu tên. Ngay lập tức, Hải và Tomi bị bọn chúng vây quanh. Bằng một động tác nhanh gọn, gã đeo khuyên tai chộp lấy áo Hải, khóa tay cậu rồi hỏi:
    -Thằng nhỏ, mày là ai? Tại sao mày ở đây? Tính theo dõi tụi tao hả?
    -Tui bị đắm tàu. Tui không theo dõi gì mấy người hết!
    -Láo!- Gã có cái sẹo ngay mắt nói, rồi tát Hải đánh bốp.-Nếu không theo dõi, thì mày núp trong đó làm chi, thằng quỷ nhỏ?
    -Thôi, đủ rồi tụi bay!-Thằng cầm đầu chặn lại. -Đem thằng ôn con về hang, để đại ca xử!
    -Đó, em tặng cho anh Ba đó.
    Gã đẩy Hải ngã nhào vào khuôn ngực chi chít hình xăm của “Anh Ba”. Tay này thụi cho Hải một quả vào bụng. Vết rắn cắn rỉ máu trên cái bắp chân gầy guộc của Hải. Cậu ấy chắc là đau lắm. Tomi thấy cậu ấy mím chặt môi, quyết không để phát ra một tiếng rên nhỏ. Ánh mắt của Hải như đang bảo Tomi đừng để cho chúng biết khả năng thật sự của mình.
    Tomi nãy giờ đứng bên dưới, nhưng bọn cướp không quan tâm đến Tomi, mà chỉ dồn sự chú ý vào Hải. Có lẽ, chúng nghĩ Tomi là một con dế vô hại. Càng tốt. Như vậy, Tomi sẽ lợi dụng được sơ hở của chúng và dễ dàng cứu Hải hơn. Lúc bọn chúng lôi Hải về hang, một tên tiện chân đá Tomi văng xa. Đau ê ẩm.
    Tomi luồn lách trong cỏ dại, bí mật theo dõi chúng. Thì ra, đây là một băng cướp biển, chuyên thực hiện những phi vụ bất hảo trên vùng biển này. Chúng cướp bóc và giấu của cải ở đây và rất sợ bị lộ bí mật. Gã trùm chỉ ra ngoài khơi khi có phi vụ lớn. Những vụ “vặt vãnh” thì do gã Anh Ba chỉ đạo. Sau một trận đòn nhừ tử, chúng quyết định giữ Hải lại để cậu… đếm số vàng, tiền trong kho và ghi lại, chia chác hộ chúng, vì có gã nào rành rẽ về tính toán hay đọc thông viết thạo đâu.
    Vốn đã đuối do phải chống chọi với bão tố, nay lại phải trận đòn chí tử, Hải nằm lì trong góc hang. Đợi bọn kia ngủ, Tomi mang cỏ thuốc đắp lên vết sưng cho Hải. Nới lỏng thừng trói cho bạn, Tomi nói khẽ:
    -Ngày mai, bọn chúng sẽ thực hiện một phi vụ lớn ngoài biển. Chỉ còn một tên ở lại. Mà Hải ạ, không chỉ mình cậu bị bắt ở đây đâu. Có một phụ nữ bị bọn chúng giữ lại nấu bếp hơn mười lăm nay dưới hầm, tên là bà Chi. Bà ấy sẵng sàng giúp bọn mình bỏ trốn nếu mình mang bà theo để về với các con. Lúc đi hái cỏ thuốc cho Hải, mình đã phát hiện một chiếc xuồng dự phòng của chúng ngoài biển. Chị Eva và anh Brian sẽ tìm cách cầm chân chúng ngoài biển. Cố lên, Hải ạ. Chỉ một buổi chèo thật lực nữa, bọn mình sẽ tới được nhà giàn của các chú lính đảo Trường Sa rồi.
    Sáng hôm sau, Bọn chúng hăm hở ra khơi, chuẩn bị “xử lí” một chiếc tàu khách quốc tế sang trọng. Khi phục vụ bữa sáng cho chúng, bà Chi đã bỏ rong gây khó chịu(của Eva cung cấp) vào tô thức ăn của mấy gã ra đi và thuốc mê dành cho tên ở lại. Khi đồng bọn đi rồi, gã ở nhà lăn ra ngủ mê mệt. Tomi mở trói cho Hải, rồi cả hai dùng thang dây cứu bà Chi ra khỏi hầm. Bà Chi đã chuẩn bị thức ăn trong một cái làn nhỏ. Hải và Tomi lục tìm chìa khóa kho vàng, lấy một bao vừa to vừa nặng thay cho cái neo, cùng một cái la bàn, hai mái chèo. Cả ba vội vàng chạy như bay ra khỏi đảo, chèo vội vã. Đã xa khỏi hòn đảo đáng sợ, Tomi thở dài nhẹ nhõm. Bà Chi cảm ơn hai cậu bé dũng cảm. Bà xoa đầu Hải. Có lẽ, bà đang nhớ những đứa con của mình. Một chú cá ngoi lên, báo cáo:
    -Anh Tomi ạ, chị Eva, anh Brian đã kìm giữ thành công con tàu của chúng. Anh biết không, các nhân chứng chỉ rõ rằng chúng là mấy gã đã đánh thuốc nổ vương quốc chúng em đấy. Hiển nhiên, nghe vậy, chị Eva và anh Brian nổi giận đùng đùng. Anh Brian hạ lệnh làm đắm con tàu đó trong 5 phút. Bây giờ, chúng đang bị xử lí theo bộ luật của vương quốc người cá đấy ạ!
    Đến trưa. Trường Sa hiện lên với vô vàn đảo to nhỏ. Vừa thấy căn nhà giàn, Hải, bà Chi, Tomi đứng lên hét thật to. Các chú lính hải quân tiếp đón ba người nồng nhiệt, lắng nghe cuộc đời lắm biến cố của cả ba. Hải chỉ đường cho các chú đến hòn đảo cướp biển. Các chú đã bắt gọn tên ở lại cùng  hai gã sống sót. Số vàng của chúng, các chú gửi lại cho những người bị cướp, số vô thừa nhận thì chuyển cho những người nghèo, khó khăn, tàn tật… Riêng số vàng mà Hải cùng Tomi lấy làm neo, thì chia làm hai. Một phần, Hải đem chia cho gia đình và dân làng để đóng những con tàu vững chãi hơn, không bị vỡ tan trong bão tố. Một phần, bà Chi dùng để trang trải cuộc sống và mở một nhà hàng chyên nấu đặc sản biển. Đặc biệt, nhân viên làm viếc ở nhà hàng đều là những phụ nữ lớn tuổi, gia đình khó khăn mà không có việc làm…
    Ngày trở về thật xúc động. Các chú lần lượt ôm hôn Hải. Tomi được chuyền từ bàn tay này sang bàn tay khác. Những bàn tay to, thô mà ấm áp. Bàn tay chai sần vì biển đảo quê hương. Có chú còn tặng Tomi và Hải hai vỏ ốc lớn, mỗi khi áp tai vào lại nghe rì rào sóng vỗ. Các chú đưa Hải, Tomi, bà Chi xuống tàu, về đất liền. Phía xa khơi, Eva, Brian và các bạn dưới nước đưa tay vẫy vẫy. Tàu cập bến Nha Trang- Hòn ngọc biển đông. Trời xanh thắm, biển cũng thắm xanh. Sóng đã yên, gió đã lặng. Bão táp, giông tố đã qua đi. Chim câu trắng bay rợp trời. Tomi mong sao cuộc sống sẽ mãi bình yên thế này. Ba, mẹ, cậu dì, anh em Hải vừa nghe tin báo, đã ra cảng chờ từ sáng sớm. Cuộc tái ngộ đầy nước mắt mừng rỡ của mẹ và em gái Hải. Suýt nữa là họ đã mất đi người con trai, anh trai yêu quý. Hai người con bà Chi cũng ra chờ mẹ. Chồng bà đã mất. Ngày bà đi biển, bà mới ba mươi tuổi, định đi lao động nước ngoài kiếm tiền nuôi hai con nhỏ dại. Vậy mà gặp bọn cướp, rồi lưu lạc mười mấy năm. Con bà nay đã trưởng thành. Bao năm nay, họ vẫn nuôi hi vọng mong manh rằng một ngày nào đó, mẹ sẽ trở về, như một phép màu cổ tích…
    Còn Tomi thì sao nhỉ. Họ hàng nhà nội đã tụ tập chờ đợi thằng cháu anh hùng từ khi đất còn ẩm sương. Vừa thấy Tomi, mấy người em họ đã lao nhao:
    -Anh ấy kìa!
    -Anh ấy trông to con và khỏe khoắn quá!
    Ba Tomi đứng trước mọi người. Ông mỉm cười đầy tự hào: 
    -Tomi, con giỏi lắm!
    -Xứng đáng là cháu cụ dế Mèn!-ông nội móm mém.
    Bà nội lách đám cháu chắt đang vây quanh Tomi:
    -Nào nào, tránh ra, để ta hôn thằng cháu đích tôn coi!
    Tomi vui mừng. Cậu lắp bắp:
    -Ba, ông… Về đây được con mừng quá. Thế còn bên ngoại ra sao ạ?
    -Con đừng lo. Hôm qua, bên ấy có điện thoại sang. Gia đình còn đủ cả, chỉ bị thương tích nhẹ thôi. Cả nhà đang đợi con bên ấy. Nhưng bà nội nhất định bắt con ở lại đây chơi cho biết quê nội rồi từ từ hẳn về.
    -Con cũng thích vậy, ba ạ! Mà ba biết vì sao, con có thể vượt qua mọi thứ không?
    -Ba biết chứ. Bởi vì con là kết tinh từ những gì đẹp nhất của ba và mẹ, của hai dân tộc anh hùng. Con là một Samurai dũng cảm nhưng mang trái tim và suy nghĩ của dòng dõi tiên rồng. Con hiểu chưa?
    -Vâng! Vì thế mà con luôn yêu ba mẹ. Sau chuyến này, con mong sao ở đâu, người ta cũng yêu thương nhau như gia đình mình. Như vậy cuộc sống này sẽ ấm hơn, đẹp hơn nhiều, ba hén!
    -Ừ. Bây giờ thì mình về nhà nào. Các em đang chờ con đấy.


 Đặng Nguyễn Vân Nhi
A2/29 K- Tân Vạn- Biên Hòa- Đồng Nai.
Lớp 9/3 trường THCS Hùng Vương
Điện thoại: 0613850639 -01643843977
Email:[email protected]


Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]