Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Đặng Nguyễn Vân Nhi(P.1)

Từ khi sinh ra, Tomi Happy đã tá túc bên ngoại – là dòng họ Rike lâu đời trong một ngôi làng nhỏ tận đất nước mặt trời mọc.  Ngôi làng nằm trên hòn đảo Sugi, nghĩa là đảo cây Tuyết Tùng. Nơi đây rất đẹp và bình yên. Phía sau những ngôi nhà làm bằng gỗ đỏ là cánh đồng cỏ xanh mướt, nơi cư ngụ của họ hàng nhà dế, cũng là công viên nô đùa của loài thỏ mắt xanh sống trong hang núi gần đó. Xa hơn về phía biển là những đồi đá thoai thoải màu xanh lam. Từ trong khe núi, con suối nước nóng chảy rì rầm như hát suốt đêm ngày . Xen lẫn các dãy núi là những mảng rừng cây Tuyết Tùng. Có những cây lớn tới mức hàng chục người ôm mới xuể. Những tán lá mọc đan xen, tạo nên nhiều tầng lá cao thấp khác nhau. Càng vào sâu trong rừng, không gian càng tĩnh lặng. Tiếng suối, tiếng chim, tiếng lá rừng hòa quyện vào nhau, tạo thành một khúc nhạc rừng khi trầm khi bổng. Hơi nước nóng của con suối bốc lên, lan tỏa trên những tầng lá khiến cảnh vật trở nên huyền ảo như trong tranh thủy mặc. Người dân trên đảo trầm tính, hiền lành, rất thân thiện và chịu thương chịu khó. Họ sống chủ yếu bằng nghề đánh cá. Một số gia đình  đã tận dụng cảnh đẹp nơi đây để khai thác dịch vụ cho thuê phòng nghỉ kết hợp tắm suối nước nóng. Cứ mỗi độ xuân về, khách thập phương lại kéo đến thưởng ngoạn và khám phá cuộc sống đầy huyền bí trên đảo. 
Cuộc sống yên bình trôi. Một hôm, Tomi đang ngồi trên bờ đá xem chú họa sỹ ngoại quốc đến vẽ phong cảnh nơi đây, thì chợt nhìn thấy nước biển rút rất nhanh ra xa bờ, để lộ nhiều mỏm đá dọc bờ biển mà trước đây chưa bao giờ cậu thấy được. Từng hồi còi từ đâu vọng về khiến cậu nhìn dáo dác. Kia rồi, phía xa bờ, biển trông như đang vươn vai đứng dậy sau một giấc ngủ dài. Trước cảnh tượng lạ lùng này, Tomi liền nhảy lên mép tranh kêu ric.. ric.. liền mấy tiếng báo cho Họa sỹ đang say sưa với tác phẩm của mình mà không để ý điều gì đang xảy đến. Chú Họa sỹ vội vàng quay đầu bút định đẩy con dế bé nhỏ vì sợ nó làm dây mầu bức tranh còn chưa khô. Tomi nhảy vút lên và bay ra hướng biển khiến họa sỹ lúc này mới như bất chợt tỉnh giấc với tiếng còi báo động dồn dập. Họa sỹ đứng phắt dậy, nhìn ra biển. Ngay lập tức, chú như sững lại, mắt trợn tròn, miệng há hốc ra .
Chú chỉ kịp nói: “Tsunami” ! Tomi cũng ngạc nhiên không kém. Cậu chỉ biết có cái gì đó rất nguy hiểm đang tới. Rồi Tomi lao theo Họa sỹ. Cả hai vừa chạy về phía làng vừa la lên “Tsunami”. Trong khi đó cả làng đang cuống cuồng chạy và chạy. Chẳng ai kịp mang theo vật gì, cứ thế thục mạng hướng về phía rừng .
 Nhanh hơn suy nghĩ và tốc độ con người, sóng thần đã chồm tới đẩy tất cả tàu bè, nhà cửa, đồ đạc… đuổi theo đoàn người đang chạy tán loạn. Có lẽ nhiều người trong số họ biết là chẳng kịp nữa rồi. Có chăng chỉ là bản năng và cơ may kỳ diệu mới thoát khỏi cơn cuồng thủy mà thôi. Mặt đất rung lắc dữ dội. Nhà cửa, xe cộ… vỡ vụn, ngã xuống như những quân cờ domino. Tomi bám vội vào một vật gì đó rất to. Một tiếng “ầm…” khủng khiếp át hết mọi tiếng la hét, hoảng loạn. Tai Tomi ù đặc, mọi vật trước mắt cậu tối sầm lại…
Trên đầu cậu, nước xoáy lộn, gào thét và nhấn chìm tất cả…

    Tomi không biết cậu đang làm gì, ở đâu nữa. Lúc này đây, cậu có cảm giác mình đang bềnh bồng giữa không trung, lơ lửng một cách vô định và mỏi mệt. Khó nhọc, cậu hé một mắt. Mặt trời chiếu chói lòa. Cố nghiêng người lại, cậu mở cả hai mắt. Xung quanh cậu là biển xanh lặng ngắt, không một bóng người.
    “Mình đang ở đâu? Tại sao mình ở đây?”- Tomi tự hỏi. Cậu cố nhớ, nhưng đầu Tomi đau như búa bổ, không thể nhớ gì cả. Toàn thân đau ê ẩm. Những khớp chân như rơi ra, rã rời. Cậu ngã vật xuống, lả đi. Nhưng lần này, cậu không ngủ được.
    “Xem nào, mình đang ngồi ở bờ đá, xem chú họa sỹ vẽ… rồi biển biến đổi… rồi mình bỏ chạy… và mình vơ phải một cái gì đấy… rồi nó trôi ra đây… Sóng thần, phải rồi. Làm thế nào mà mình sống sót được nhỉ? May quá. Nhưng, giữa biển khơi, dế làm sao sống được đây?”.
    Lần thứ ba Tomi tỉnh dậy, trời đã về chiều. Biển vẫn tĩnh lặng. Mặt trời sà thấp xuống chân trời, tạo nên một dải ánh sáng màu đỏ thẫm. Nổi giữa dải ánh sáng ấy, mặt trời màu cam sẫm, tỏa ra thứ ánh sáng nhẹ dịu, hư ảo. Trên những tầng mây cao hơn, bầu trời là sự pha lẫn giữa sắc hồng, tím nhạt, vàng kem và một ít xanh trong. Mặt biển xanh lơ, ửng lên sắc hồng của bầu trời. Từng đợt sóng màu hồng đào đuổi nhau không nghỉ.
    Lúc này, cậu đã khá hơn hồi sáng. Tomi nhìn kĩ hơn cái vật thể đã cứu mạng cậu. Nó là một khối hộp màu trắng sữa, dài hơn một mét rưỡi, ngang chừng một mét, có hai cánh cửa có tay vịn. Gần mép cửa, có dòng chữ nhũ bạc. Cậu đọc thử:

“LG refrigerator”

    Ôi! Thật là may mắn. Vậy là không sợ đói rồi. Một cái tủ lạnh. Có kẻ nào may như thế đâu. Một cái tủ lạnh to, chắc chắn sẽ có rất nhiều thức ăn, Vậy là ta sẽ không phải chết vì đói rồi.
    Nhưng, niềm vui bỗng phụt tắt. Làm thế nào để mở tủ? Cánh cửa này quá to và nặng đối với một chú dế bé nhỏ. Vả lại, thức ăn của con người, Tomi làm sao dùng được?
    Trời lúc này đã về đêm. Tomi không hiểu mình đã mê man bao nhiêu ngày rồi. Giờ đây, khi trí óc dần hồi phục, dạ dày lại gào thét đòi tiêu hóa. Tomi nằm sấp, ấn cái bụng lép kẹp lên bề mặt nhẵn bóng của chiếc tủ lạnh. Cho dù là thức ăn của con người, mình cũng phải ăn thôi. Ăn để sống, để trở về. Biết đâu, không có cỏ, nhưng có một bó rau xà lách, hay một ít cải bó xôi thì sao? Nhưng làm sao để mở tủ? Phải có một phương kế gì chứ? Thức ăn chỉ cách có một lần cửa thôi nhưng Tomi thấy như chúng xa hàng vạn dặm.
    Giấc ngủ mỏi mệt kéo tới. Tomi thiếp đi trên chiếc tủ lạnh chòng chành vì sóng biển. Sóng biển cứ đuổi nhau như ngàn đời vẫn thế.
    Trên cao, trăng sáng vằng vặc, tỏa ánh sáng dịu nhẹ xuống biển đêm. Ánh sáng như phủ bạc từng đợt sóng, phủ bạc mặt sơn trắng của chiếc tủ lạnh, phủ bạc cả thân hình gầy gò của chú dế bé nhỏ bơ vơ giữa muôn trùng sóng bể
 



    Một tiếng the thé của ai đó làm Tomi choàng tỉnh. Thì ra là các chú chim di cư. Những người bạn này khá tốt, chỉ có điều lúc nào cũng vội vã. Dùng thứ tiếng của chim Tomi gọi:
-Này, đợi đã, giúp tôi với!
-Tới liền! Tới liền!
Cả bầy chim sà xuống, bay chấp chới quanh cậu. Họ nhao nhao:
-Cậu là ai? Sao cậu ở đây? Chúng tôi có thể giúp gì cho cậu?
Tomi kể chuyện mình. Mấy chú chim nói:
- Hiện giờ, chúng tôi phải vội về phương nam tránh rét. Nhưng để chúng tôi thử mở cánh tủ xem sao!
    Cả bầy xúm xít lại. Nhưng vẫn không thể được. Chim đầu đàn nói:
    -Chúng tôi quá nhỏ. Chúng tôi sẽ tìm người khác khỏe hơn. Bây giờ, cậu dùng tạm mấy lọn cỏ khô dự trữ của chúng tôi nhé. Chúng tôi đi đây.
    Mỗi người trong bọn còn ngắt một túm lông, góp lại thành một cuộn dày như một tấm đệm nhỏ, tặng Tomi để cậu tránh những cơn gió biển lạnh toát về đêm. Tomi rất biết ơn bầy chim. Gặm thứ cỏ khô khốc, Tomi nhớ đến cháy lòng những nắm cỏ tươi ngon ở quê nhà.
    Đêm xuống. Đêm không trăng, không sao, chỉ một màu đen tĩnh mịch như đe dọa những người đi biển. Bầu trời nổi sấm ầm ầm, chớp rạch dọc ngang sáng lóa. Sóng biển hung hãn trồi lên, hụp xuống, vùi dập chiếc tủ lạnh. Hoảng quá, Tomi vội bấu chặt vào tay vịn cánh cửa. Mây đen vần vũ kéo tới. Gió lạnh run người. Bọt sóng đục ngầu. Sóng biển cao như núi. Chiếc tủ lạnh nhấp nhô như con thiên nga mắc bẫy, bất lực trước cơn thịnh nộ của biển cả. Rồi nó va vào một ghềnh đá. Tomi bị hất văng lên mỏm đá với một lực mạnh kinh hoàng. Chiếc tủ lạnh cũng bị mắc kẹt, không trôi được nữa.
    Choáng váng vì cú va đập, Tomi ngất lịm đi khi mưa lớn rầm rập kéo tới.
   
    Sáng hôm sau, biển lại yên ả hơn bao giờ hết. Mặt trời hiện lên, hồng hào và đường bệ, hai bên có hai áng mây ngũ sắc như hai nàng hầu. Tomi đi một vòng thám thính bãi đá. Rồi cậu đến xem “chiến hạm” tủ lạnh của mình.
    Người đời có câu: “Trong cái rủi có cái may” quả là không sai. Nhờ có cơn bão và cú va đập kinh hoàng đêm qua, một bên bản lề tủ bị gãy. Cái cửa tủ chỉ còn bám lỏng lẻo bằng một chiếc bản lề, chừa một khoảng hở mà một chú dế có thể đi vào dễ dàng, nhưng lại ngăn không cho nước mưa đêm qua tràn vào quá nhiều. Tomi đi vào. Trong tủ, ở ngăn mát dưới đáy, có hai cái bắp cải to tướng, một quả cà chua chín mọng, một quả dưa leo tròn mẩy. Bên trên, có trứng, sữa, bánh quy, một vài lát bánh mì, thịt nguội và kẹo. “Ôi trời, dế làm sao mà uống sữa với ăn bánh quy”- Tomi thầm nghĩ. Ngăn chứa nước đá đựng đầy nước. Tomi mừng thầm: “Vậy là mình có thể làm tan chảy số nước đá này và không phải lo thiếu nước ngọt để uống”.
    Cậu nhảy xuống ngăn rau, nhai ngấu nghiến hai bẹ to nhất của cái bắp cải. Vừa ăn, Tomi vừa nghĩ cách phân chia số thức ăn sao cho hợp lí. Cậu quyết định dè sẻn số rau xanh, tập ăn thức ăn của con người vì sợ ở chặng cuối bị thiếu Vitamin. Bỏ lá bắp cải xuống, cậu nhảy lên tầng trên. Cậu nhấp thử một ít bánh mì, vội vã nhai và nuốt. Tomi hớp thêm một ít sữa. Cảm giác khó chịu tăng dần. Tomi thấy bụng quặn thắt lại, muốn buồn nôn. Nhưng cậu cố gắng chịu đựng, làm quen dần với chúng.
    Khi quen dần, Tomi lại thấy người khỏe hẳn ra. Cậu thấy mình cao vổng lên. Những cơ tay, chân rắn rỏi hơn trước. Cậu đã có thể khiêng được mấy cái vỏ sò lớn, điều mà chưa chú dế nào làm nổi. Điều đó làm cậu cảm thấy thú vị hơn với thức ăn của con người
    Nhưng cậu vẫn mắc kẹt trên mỏm đá. Vào một chiều, khi đang đi dạo quanh quẩn, cậu nghe tiếng hát xa xa. Tiếng hát du dương, thánh thót, lay động lòng người. Cậu bàn lấy cây vĩ cầm luôn mang bên mình ra kéo hòa theo. Một thân một mình trên đảo vắng, cây đàn giúp Tomi xua đi những ưu phiền, lo lắng.
    Nghe tiếng đàn lạ. giọng hát ngừng bặt. Tomi bước nhanh về phía tiếng hát. Thật bất ngờ. Ở đầu kia của doi đá, một cô gái xinh đẹp đang ngồi chải tóc. Cô gái có mái tóc nâu loăn xoăn tung nhẹ trước gió, trên đầu cài một vòng ngọc trai. Cô thả nửa thân dưới ngập trong nước. Khi Tomi đến gần, cô gái quay lại. Nửa thân dưới không phải là đôi chân, mà là một cái đuôi cá thon dài màu ngọc lam. Một nàng tiên cá!
    Cô gái cũng hết sức ngỡ ngàng khi thấy Tomi. Đây ắt là lần đầu tiên cô ấy trông thấy một con dế. Tomi nhẹ nhàng giới thiệu cho cô biết về mình.
    Đã hết ngỡ ngàng, cô gái giới thiệu rằng cô là Eva công chúa của Thái Bình Dương. Cô rủ Tomi đi bơi. Tomi từ chối:
-    Nhưng, họ dế bọn em đâu có biết bơi!
-    Chị sẽ dạy em. Nào, đừng sợ, xuống nước đi. Kĩ năng này sẽ giúp em nhiều đấy.
    Tomi ngại ngần bước xuống nước. Bây giờ, cậu mới ý thức được sự to lớn của cơ thể mình sau khi dùng sữa. Cậu đã to gần bằng bàn tay nàng tiên cá. Con người thật là chí lí khi luôn coi trọng món đồ uống bổ dưỡng này. Nhờ thế mà mấy hôm nay, cậu khỏe hẳn, làm được bao nhiêu là việc. Lúc này đây, cậu đã bạo dạn hơn, quen hơn với nước. Cũng dễ chịu đó chứ. Vừa mát, vừa vui. Mấy chú cá con, ốc, dã tràng cũng vui vẻ nhìn theo. Cậu ốc nói:
    - Chuyện này đáng đăng lên mục “chuyện lạ đó đây” báo sáng mai lắm. Ai mà tin được một chú dế lại học bơi nhanh thế cơ chứ.
    - Chẳng gỏi giang gì lắm đâu anh ạ. Chỉ là nhờ mấy anh chị tận tình chỉ bảo với cái món sữa kia thôi mà!- Tomi khiêm tốn đáp.
    Tối đến, các bạn ở biển đến vui chơi cùng Tomi trên bờ đá. Đây là lần đầu tiên từ khi gặp sóng thần, cậu quên đi cảm giác cô đơn, buồn bã vì nhớ nhà, nhớ người thân và nỗi lo lắng không nguôi. Bạch tuột- đầu bếp của vua thủy tề mang đến bao nhiêu là món ngon, rồi một mực bắt Tomi ăn cho bằng hết để lấy lại sức. Mấy nàng tiên cá hát thật là hay, làm Tomi  kéo vĩ cầm mỏi cả tay. Họ có sáu chị em, mỗi người một vẻ, nhưng ai cũng đẹp mê hồn. Mỗi người đeo một chiếc vương miện nhỏ làm bằng san hô và ngọc trai. Vô số cá lớn cá bé bơi đến, vảy sáng long lanh muôn màu sắc. Cua càng gõ trống. Cá voi phun phì phì. Cá heo hát bè, mực nắm tay nhau xoay tròn. Bầu trời trên cao đẹp biết mấy. Bầu trời đêm huyền ảo chuyển sắc từ xanh dương đến đen thẫm. Những đám mây mỏng nhẹ, vắt hờ hững quanh mặt trăng như tấm khăn cưới của cô dâu. Trăng sáng vằng vặc, những ngôi sao khuya nhấp nháy nháy, soi chiếu mặt biển màu ngọc lam. Sóng cuộn nhẹ nhàng, nước tung bọt trắng lên mỏm đá. Đá lấp lánh vì sự phản chiếu của những vỏ sò trôi dạt. Khoảng nước lặng xa xa tím nhạt màu hư ảo. Màu trắng của nước, bạc của ánh trăng làm không khí trong trẻo đến lạ kì, giống như tâm hồn của Tomi qua, bao nhiêu thử thách vẫn trong trẻo, thơ ngây. Hít đến căng phổi bầu không khí trong trẻo, lành lạnh đầy vị muối của biển, Tomi tận hưởng một giấc ngủ thoải mái. Các bạn mới quen đã về hết, chỉ Eva còn nán lại, khẽ đặt Tomi vào một chiếc vỏ sò lớn, kéo mớ rong biển đắp cho anh chàng như một người chị gái dịu dàng.
    Anh chàng vẫn ngủ rất say. Xem ra, chuyến hành trình làm cu cậu thấm mệt rồi.
    Sáng hôm sau, Tomi đã cảm thấy vô cùng khoẻ khoắn. Đẩy nhẹ một cái, chiếc tủ đã trôi ra khỏi chỗ mắc cạn. Các bạn mới tụ tập quanh Tomi, hỏi:
    -Sao cậu đi sớm vậy? Ở đây chơi với bọn tớ vài ngày nữa đi.
    -Xin lỗi, nhưng mình không thể. Cảm ơn các cậu đã đón đãi mình,nhưng mình phải trở về. Mình đã sống sót. Giờ mình phải quay về xây dựng lại quê hương.

Xem tiếp phần 2!

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]