Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Ma Dương Thảo Ly

Cơn sóng thần hung dữ ấy đã cuốn Tomi đi thật xa ngoài đại dương mênh mông kia . May mắn thay cậu tóm vào được một chiếc tủ lạnh và càng may mắn hơn nữa khi chiếc tủ lạnh cứ thế nổi trên mặt nước một cách kỳ lạ. Tỉnh dậy sau cơn chấn động mạnh, Tomi thấy toàn thân ê ẩm , cậu vẫn chưa hết nỗi bàng hoàng . Trong khi đó cái bụng đói đã reo lên.
Khắp biển cả mênh mông thế này làm gì có ngọn cỏ nào cho mình ăn?Tomi buồn rầu. Xong chợt cậu nghĩ ra điều gì đó , liền bật lên tiếng cười khanh khách. Thì ra cậu nghĩ ra mình đang ngồi trên chiếc tủ lạnh.Và thế là Tomi loay hoay tìm cách mở chiếc tủ nhưng với vóc dáng nhỏ bé cậu chẳng thể làm gì hơn.Chỉ còn trông đợi vào tuyệt chiêu đào đất thay vào đó là “Đào” tủ lạnh.Bên cạnh tủ có một lớp cao su chống thoát nhiệt và làm tăng độ ma sát. Lợi dụng điểm yếu này cậu liên tục dùng cặp răng sắc nhọn gặm lớp cao su. Một, hai,rồi ba miếng nhỏ bong ra.cậu vẫn tiếp tục không hề nghỉ ngơi, còn cái bụng đói vẫn cứ réo lên. Ba mươi phút sau Tomi đã đào được một lỗ nhỏ xuyên qua miếng cao su vừa đủ để cậu chui vào.Tomi đã phá tan sự phòng ngự vững chắc của chiếc tủ lạnh.Và kia những cây rau cải non xanh đang chờ đợi cậu. Không mong gì hơn Tomi chạy ngay lại và ăn từng miếng ngon lành.Cái bụng dường như đã cảm thấy mãn nguyện và cứ thế ngày qua ngày Tomi chui vào bên trong tủ lạnh ăn rau và uống những giọt nước mưa mát ngọt. Những khi biển nổi giông tố cậu lại chui vào tủ lạnh để tránh gió to .Cứ thế Tomi và chiếc tủ lạnh theo dòng hải lưu trôi mãi. Nhưng lượng rau xanh cũng ngày một ít đi trong tủ chỉ còn lại thịt sống và mấy quả trứng. Tomi không thể làm gì cậu đành phải ăn để tiếp tục sống. Ngày hôm đó cậu thấy đau bụng dữ dội và cả tiêu chảy nữa. Chưa bao giờ cậu mệt mỏi và chán nản như thế . Cậu tự nhủ:
-    Nếu bây giờ cứ như thế này thì thật là không ổn mình không thể bỏ cuộc được !
Tomilaays nước biển uống để hạn chế sự mất nước của cơ thể. Đến hôm sau bệnh tình có vẻ thuyên giảm, cậu lại tiếp tục ăn thịt sống và uống nước biển. Dần dần cậu cũng quen với cuộc sống như vậy và không còn tiêu chảy nữa. Một ngày kia Tomi bừng tỉnh giấc ,bởi trong người khó chịu. Toàn thân cậu nóng ran, da mặt tê tê cơ thể cậu muốn dãn ra,hết sức đau đớn . Cậu vục nước biển lên rửa mặt cho tỉnh táo cố gắng chịu đựng , nhưng rồi mệt quá cậu thiếp đi lúc nào không biết, cậu ngủ ly bì. Đến khi tỉnh dậy thì không thấy khó chịu nữa, cậu cúi xuống đang định vục nước lên rửa mặt.
-    Trời! Ai đây? Không lẽ lại là mình sao! Không thể tin vào mắt của mình cậu liên tục làm những động tác khó hiểu.
-    Đúng là mình thật rồi nhưng chuyện gì xảy ra vậy? Tomi vô cùng ngạc nhiên.
Cậu trở nên cao lớn hơn, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn từng thớ thịt chắc nịch. Hai cái râu nhỏ xíu của Tomi gầy còm trước đã dài hơn, trông cả thân hình của Tomi thật đáng để ngưỡng mộ. Phải chăng cậu đã ăn thức ăn của con người. “Có lẽ vậy” Tomi nghĩ : “Chắc hẳn mình phải khỏe mạnh chứ!”
-    Hey za! Tomi giơ nắm đấm, đấm thật mạnh xuống tủ lạnh và nhìn kìa, mặt tủ lạnh bị lõm xuống.
-    Phải chăng mình cũng có thể bay như siêu nhân nhỉ. Tomi nhìn ra đằng sau, đôi cánh cũn cỡn của cậu nay đã dài ra và ôi mới khỏe và đẹp làm sao! Cậu vẫy mạnh đôi cánh, nó cất ra tiếng kêu phành phạch như tiếng cánh quạt của máy bay trực thăng.
-    Woo! Thích thật. Tomi cười nói vui vẻ. Chợt “Rình” có cái gì đó đâm vào chiếc tủ lạnh, Tomi chạy lại phía sau, từ dưới làn nước trong xanh một con cá mập đang lao vào chiếc tủ. Và lại “Rình” cú lao của con cá mập khiến chiếc tủ lạnh thủng, nước tràn vào bên trong. Tủ lạnh dần dần chìm xuống kéo theo cả Tomi. Con cá mập vẫn chưa chịu bỏ đi, nó tiếp tục lao tới tấp vào cái tủ. Tomi chao đảo, suýt chút nữa cậu rơi xuống nước.
-    Tu...u...u! Tu...u...u. Từ đằng xa một chú cá heo đang tiến tới. Chiếc tủ lạnh đã gần chìm hẳn xuống mặt nước.
-    Nhảy lên lưng tôi đây này! - Chú cá heo nói
Ngay lập tức Tomi làm theo và vừa kịp lúc tủ lạnh chìm hẳn. Chú cá lao vun vút đi đưa Tomi thoát khỏi vòng nguy hiểm. Đi được một quãng xa chú cá heo tốt bụng cất tiếng nói chuyện :
-    Xin chào! Bạn tên gì?
-    Mình là Dolphin .
Tomi trả lời :
-    Chào bạn! Cám ơn vì đã giúp mình. Mình là Tomi Happy. Bạn có thể đưa mình đến một hòn đảo nào đó không? – Tomi hỏi
Dolphin trả lời với giọng hóm hỉnh :
-    Rất sẵn lòng thưa quý khách!
Rồi cả hai cùng cười đùa vui vẻ.
-    Kia rồi! Tomi reo lên. Đó là một hòn đảo nhỏ có rất nhiều dừa, bãi cát trắng dài chạy dọc xung quanh đảo. Rồi vẻ mặt Tomi hơi buồn buồn. Cậu nhớ đến Nhật Bản, nhớ những cây Tuyết Tùng nơi xóm nhỏ thân quen.
Dolphin đưa Tomi vào tận bờ.
-    Cảm ơn bạn, bạn sẽ ở đây với mình chứ?
Dolphin gật đầu đồng ý. Vậy chút nữa gặp lại nhé, mình phải đi tìm một chút gì đó để ăn đã. Tomi mừng rỡ đáp lại : Từ nay cậu sẽ không còn cô đơn nữa. Thế là ngày nào đôi bạn cũng chơi đùa với nhau. Dolphin dạy Tomi bơi lội, một việc tưởng chừng rất khó khăn với cậu nhưng Tomi lại học rất nhanh.
-    Dolphin này! Hay là tụi mình đi vòng quanh đảo này chơi đi. Ở mãi một chỗ thế này cũng chán.
Dolphin cáu mặt và tiếp đó là một nụ cười rạng rỡ.
-    Nhảy lên lưng tôi đi cậu bạn, chúng ta cùng đi nào.
Dolphin nhẹ nhàng rẽ sóng bơi, cuộc du ngoạn bắt đầu. Hai người bạn vui vẻ nói chuyện suốt dọc đường đi.Lần lượt đi từ bất ngờ đến bất ngờ khác. Tất cả đều hết sức thú vị.
-    Này Dolphin! Cậu vui chứ, hì hì? Hay thật đấy, ý kiến của mình cũng không tồi đấy nhỉ, hi hi!
-    Tomi là số 1.
Bỗng vẵng đâu đó : Hu hu ! Hu hu mẹ ơi.
Tomi và Dolphin ngưng bặt tiếng cười, cả hai đều chăm chú lắng nghe thì ra cách đó chừng hai mét, dưới bóng mát của một gốc dừa.
-    Dolphin, chúng ta lại gần đó đi!
Tomi nhảy từ trên lưng Dolphin xuống bãi cát, chạy nhanh lại chỗ gốc dừa nơi phát ra tiếng khóc.
-    Ah! Một cô bé dế xinh xắn.
Mái tóc dài tết đuôi sam, má lúm đồng tiền, đôi mắt tròn đen láy. Tomi cất tiếng hỏi :
-    Này bạn, sao bạn lại khóc?
Cô bé trả lời :
-    Bạn là ai, tôi khóc đâu liên quan gì đến bạn rồi lại tiếp tục khóc nức nở.
“Đừng khóc nữa, nói tôi nghe để xem tôi có giúp gì được cho bạn không?”
-    Bạn có thể giúp được tôi thật sao? Hu hu, tôi ở xa lắm, rất xa, tôi ở Việt Nam cơ. Tôi tên là Thảo Ly. Cô bé vẫn không ngừng khóc.
-    Nhưng sao bạn lại ở đây? – Tomi ngạc nhiên hỏi.
-    Đây chính là lí do tại sao tôi khóc, chuyện là : Ba hôm trước tôi cùng với ba mẹ đi nghỉ mát nhưng bão to, thuyền chúng tôi gặp nạn, tôi rơi ra khỏi thuyền, bị dòng nước cuốn đi và tôi không nhớ gì nữa. Và lúc tỉnh dậy thì đã thấy mình ở đây rồi. Hu hu.
-    Thế bạn có muốn về Việt Nam không? Tôi cũng bị lạc, gia đình tôi có lẽ cũng đã bị cơn sóng thần đó cuốn đi rồi!
Tomi đưa tay về phía cô bé :
-    Nào đứng dậy đi! Chúng ta làm bạn nhé! Mình là Tomi, mình đến từ đất nước mặt trời mọc.
Lúc này Thảo Ly mới để ý đến Tomi trông cao lớn hơn hẳn so với những người bạn của cô, gạt đi nước mắt, Thảo Ly khẽ nói:
-    Cám ơn bạn!
Tomi kéo tay cô chạy về phía biển nhưng vừa đến mép nước, Thảo Ly đứng khựng lại:
-    Sao thế? Ah quên mất bạn không biết bơi, lên lưng mình đi mình sẽ cõng bạn, Dolphin đang chờ chúng ta đấy!
Thảo Ly bẽn lẽn.
-    Này Dolphin! Chúng ta thay đổi lịch trình nhé! Tomi gọi to. Đặt Thảo Ly ngồi vững trên lưng Dolphin, Tomi nói tiếp :
-    Dolphin, đây là Thảo Ly. Còn đây là Dolphin, Tomi vui vẻ giới thiệu hai người với nhau. Thảo Ly cũng nở một nụ cười rạng rỡ, hai lúm đồng tiền hiện rõ làm cô bé càng xinh xắn hơn.
-    Chào bạn! Rất vui được gặp bạn.
-    Mình cũng vậy! – Dolphin đáp.
Thảo Ly kể lại rõ hơn câu chuyện của cô cho hai người bạn nghe. Và cô bé lại khóc. Tomi nói :
-    Thôi nào! Đừng khóc nữa, chúng ta sẽ cùng đến Việt Nam mà!
-    Let’s go! Đi thôi Dolphin.
Và thế là ba người bạn tiếp tục cuộc hành trình với những tiếng cười nói vui vẻ. Có thêm bạn mới Thảo Ly cũng dần quên đi nỗi buồn, cô cười nhiều hơn. Đôi khi cô còn hát nữa. Ngày hôm sau khi mặt trời vừa ló rạng, Tomi lại trông thấy con cá mập hôm trước nhưng lần này nó đang bị tấn công bởi một con thuyền chuyên săn trộm cá mập. Con cá bị thương ở một bên vây, máu nó loang ra khắp một vùng nước. Tomi ghé tai nói nhỏ với Dolphin điều gì đó. Rồi cất cánh bay về phía con thuyền. Đậu vào vai tên thuyền trưởng, dùng càng kíp một cái rõ đau vào tai hắn khiến hằn kêu lên một cách đau đớn.
-    Á...á...a...a..! Cái quái gì thế này!
Tiếng hét của hắn khiến bọn thuyền viên quay hết lại trong khi tên thuyền trưởng đang mải vồ bắt Tomi nhưng cậu đã nhanh chân thoát được. Cùng lúc đó Dolphin đã kịp đưa con cá mập đang bị thương đi một quãng xa. Chưa dừng lại ở đó, Tomi còn tiếp tục dạy cho lũ săn trộm một bài học. Tomi tiếp tục phá phách những thứ trên thuyền, cắn rách buồm làm cho bọn thuyền viên ngã vào nhau như bí. Tomi còn để lại một dòng chữ cho tên thuyền trưởng “ Mọi tội ác đều sẽ bị trừng trị thích đáng”. Nhưng dường như vẫn chưa hài lòng cậu đục thêm một lỗ to dưới đáy thuyền rồi đến chỗ đã hẹn trước.
-    Tomi, Tomi về rồi! Cậu giỏi thật đấy – Thảo Ly hết lời khen ngợi.
Còn về phần con cá mập nó rối rít cảm ơn ân nhân đã cứu mạng, nó còn ngỏ ý muốn đi cùng Tomi nhưng cậu bảo :
-    Không cần đâu, chỗ của bạn là đại dương này – Hãy cố gắng sống cho tốt, đừng ức hiếp kẻ yếu. Rồi cả ba từ biệt, tiếp tục cuộc hành trình.
-    Ah! Kia rồi! - Thảo Ly reo lên.
-    Cái gì thế? – Tomi vẫn còn ngái ngủ thắc mắc
-    Trường Sa kìa ! – Thảo Ly lại reo lên.
-    Trường Sa? – Tomi bật dậy. Trước mặt cậu là một quần đảo đẹp tuyệt vời, ngọn hải đăng hùng vĩ giữa muôn trùng sóng khơi, những cây phong ba xanh tươi và đẹp đẽ biết bao.
-    Về đến Việt Nam rồi! Đến Việt Nam rồi! Cô nhảy lên ôm chầm lấy cổ Tomi vì quá vui mừng.
-    Một chút nữa là tôi về đến Nha Trang rồi, Tomi ơi!
Lúc bấy giờ trong lòng Tomi trào dâng một cảm giác rất lạ lùng, vừa gần gũi thân thuộc lại vừa xa xôi quá.
-    Ừ! Sắp về đến nhà rồi! Lại một lần nữa cậu nhớ về quê hương, nhớ cánh đồng cỏ xanh mướt, nhớ bãi cát trắng dài, nhớ những buổi sớm với ánh bình minh ấm áp nơi mà cậu tưởng đã quên mất nhưng sao lại thấy nhớ, rất nhớ. Cậu ngây ra nhìn vào khoảng không vô định.
-    Này Tomi! Cậu sao thế? – Thảo Ly trầm giọng hỏi cậu.
-    Này Tomi! Cậu vẫn không nghe thấy gì ư?
-    Tomi hát đi!
-    Hả?
-    Cậu sao thế hả - Thảo Ly hơi chút bực mình.
-    Tớ không sao đâu, mình đi tiếp thôi Dolphin!
Tomi cố gắng tỏ ra vui vẻ bằng một nụ cười. Thảo Ly vẫn không yên tâm.
-    Cậu nhớ Nhật Bản à – Thôi mạnh mẽ lên, mình cung nhau đến Việt Nam nhé! Mạnh mẽ lên Samurai! Vui vẻ lên nào Tomi hát đi.
Rồi cô véo má Tomi, chọc cho cậu cười, Dolphin cũng cười theo.
Lấy lại tinh thần, Tomi gượng cười cậu tự nhủ : “Mình sao vậy nhỉ, sứ mệnh của mình là bảo vệ cái thiện, bảo vệ hòa bình cơ mà! Không được như thế này nữa, không được...”.
Nước biển quá thấp Dolphin không thể vào sâu hơn được nữa!
-    Tomi à, chúng ta dừng lại ở đây thôi, tớ không thể vào được nữa, nước thấp quá! – Dolphin nói.
-    Ừ! Cảm ơn bạn, nhưng bây giờ bạn sẽ đi đâu?
-    Có lẽ mình sẽ trở lại Trường Sa, giúp các chú hải quân. Sống tốt nhé, Tomi! Khi nào có thời gian ra thăm tớ nha. Tớ đợi để nghe giọng hát của cậu đấy – Ừ tạm biệt!
Và thế là Tomi lại viết tiếp chuyến hành trình của mình, Tomi lắng nghe tiếng gọi của một chiếc tàu ra Trường Sa và phóng một mạch tới đó.
Trong chốc lát Tomi đã kiếm được một chỗ đứng lý tưởng vừa đủ ngắm nhìn cảnh vật , vừa đủ quan sát hành động của mọi người.
-    Khoảng mười lăm phút nữa tàu sẽ khởi hành – Tiếng người lái tàu vang lên .
Tomi lấy lại bình tĩnh hít thở một hơi,tạm biệt Nha Trang xinh đẹp! Tạm biệt những người bạn tốt!Tomi phải đi rồi . Tomi hươ hươ đôi càng.Chẳng mấy chốc con tàu đã cập bến Trường Sa, Tomi nhanh chân xuống tàu và tiến vào sâu hơn lúc ấy các chú hải quân trên đảo Trường Sa đang sinh hoạt ngoài trời Tomi lắng nghe tiếng nói dõng dạc vang lên từ chiếc loa phóng thanh:
..... Việt Nam là nước đầu tiên xác lập chủ quyền và là quốc gia duy nhất xác lập chủ quyền từ năm 1820. Đầu thế kỷ XVII hai quần đảo vô chủ trong đó có quần đảo Trường Sa chúa Nguyễn đã cho người ra đánh bắt hải sản , đến thế kỷ XVIII cho người ra đảo Trường Sa .....Lâu dần Tomi hiểu ra rằng mảnh đất mà mình vừa đặt chân đang gặp nguy hiểm và các chú hải quân chính là những người phải đương đầu .Tomi cảm thấy toàn thân nóng lên,mũi phả ra một luồng khí nóng.Tomi ngước nhìn bầu trời và tự nhủ:
-    Mình sẽ giúp họ , mình sẽ giúp các chú hải quân để Trường Sa và Hoàng Sa mãi mãi bình yên. Let’s go!

                                                                Bắc Kạn , tháng 8 năm 2011
                                                                     Ma Dương Thảo Ly

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]