Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Lý Kim Phước( P.2)

Rồi Hachi tạm biệt tôi và chúc tôi bình an, trở thành một Đại sứ tốt. Rõ là cậu ấy trông chờ vào tôi rất nhiều.
Tôi hòa vào đoàn người, tìm cách bắt chuyện, ít nhất cũng phải kết bạn với một loài côn trùng nào đó như tôi. Nhưng mãi loay hoay, tàu đã cập bến. Đó là một con tàu rất to, mà tôi lúc còn ở bờ biển Nhật đã thấy mỗi ngày. Mọi người tuần tự lên thuyền. Theo sự điều động của vị thuyền trưởng … Bọ Rùa. Tôi mừng thầm, tệ nhất thì cũng có một loài côn trùng được tôn trọng ở đây.     
Chúng tôi được dẫn vào khoang tàu, chỉ dẫn và giới thiệu các khu vực riêng trên tàu. Ở đây có rất nhiều tiện nghi, không thua kém gì một du thuyền của con người. Thuyền trưởng thông báo lớn với mọi người: “Chuyến đi của chúng ta sẽ kéo dài 5 tháng! Trong thời gian các bạn hãy thể hiện sứ mạng của mình, dùng sự thân thiện của mình để gắn kết các loài vật với nhau.”
Tôi không đi nghỉ như một số người khác mà ra boong tàu để làm quen với mọi người. Tôi mạnh dạn bắt chuyện với một chú … sư tử. Tôi lễ phép “Chào chú ạ!”, ông ấy nhìn tôi một cách thiếu thiện chí rồi bỏ đi chỗ khác. Thì ra nhũng “ứng cử viên” không phải lúc nào cũng đầy thiện chí như tôi nghĩ. Rồi tôi chạy tìm các bạn bướm, ong hồi nãy nhưng chẳng thấy ở đâu. Hơi hụt hẫng, 5 tháng ở đây và chẳng có người nào quen, còn gì tệ hơn? Rồi tôi dựa vào thành tàu, ngắm nhìn cảnh biển trong chán chường. Chợt đằng sau có người vỗ vào vai tôi. Thì ra là thuyền trưởng bọ rùa nãy. Cậu ấy như biết rõ tôi đang nghĩ gì:
- Cậu đừng buồn, tuy đến vì mục đích hòa bình nhưng mỗi loài đều có nếp sống riêng biệt, chắc họ không hiểu ý cậu thôi.
- Cảm ơn, cậu thật tốt. Tên cậu là gì?     
- Tên tớ là Hải. Còn cậu?
- Tớ tên Tomi.
    Thế rồi chúng tôi kết bạn với nhau từ đó. Hải kể cho tôi nghe tại sao mình lại được chọn làm thuyền trưởng của chuyến đi quan trọng này. Đó là vào một ngày, khi hai con linh dương đang cụng nhau dữ dội thì cậu ấy đi ngang qua. Cậu ấy biết mình quá nhỏ bé, không thể dùng sức cản bọn họ lại nên dùng trí nghĩ ra một cách: cậu ấy bò đến tai của một con linh dương và nói thật to: “Hai người hãy thi nhau mà chạy vào khu rừng rậm phía bên kia để phân tài cao thấp, cần gì phải đọ sức mạnh như thế!” Hai con linh dương thấy có lý nên thi chạy vào rừng, vào trong ấy, một con bị cọp đuổi nên chạy ra nơi khác. Hơn nữa hai con không biết đích đến ở nhau nên lạc hết cả, rồi quyết định trở về, không đấu đá nữa. Một thành viên trong “Đoàn tìm kiếm” (như Hachi) thấy cảnh ấy thì rất phục, mời cậu ấy vào Tổ chức, và sau nhiều chiến công nữa, cậu ấy đã đủ uy tín để trở thành “đầu tàu” của chuyến đi này.
    Trong những tháng trên tàu, tôi đã dần làm quen được nhiều người khác, như chị công Ấn Fresti, anh sóc Mario, chú gấu PanPa, … Và tranh thủ những ngày rảnh rỗi, tôi trao đổi và luyện những kĩ năng của các loài khác. Như cách các loài cá có thể ngụp lặn dưới biển sâu, hay học hỏi lý do nào mà loài lạc đà lại được mệnh danh là “thuyền trên sa mạc”.
Nhờ thế, càng ngày tôi càng lớn mạnh, trưởng thành hơn, những bài học mà các loài vật khác đã truyền lại khiến tôi cảm  thấy mình như tiến hóa thêm một bậc so với các loài dế khác. Dọc trên lưng tôi nổi lên các vây nhỏ, chỉ xuất hiện và phát huy công dụng khi bơi. Chân tôi mọc những cái gai nho nhỏ, giúp tôi có thể đi trên đầm lầy, cát bụi hoặc bất cứ môi trường nào một cách dễ dàng. Thân trước của tôi mọc lên một lớp giáp cứng chắc, che đi phần bụng trước mềm yếu lúc xưa. Người tôi to lớn lên gấp rưỡi các bạn dế thường.
Cứ tưởng thời gian trên tàu sẽ trôi qua một cách bình yên như thế. Cho đến một hôm, khi chỉ còn 2 ngày là đến nơi thì mọi người được thông báo, sẽ ghé thăm một đảo quốc đang xảy ra chiến tranh. “Nhiệm vụ của chúng ta là đem đến hòa bình, đúng không? Trước khi trở thành Sứ giả, các bạn phải biết đem lại yên ổn ở bất cứ đâu. Hãy cứ coi đây là một thử thách trước khi chúng ta đến được Đảo Hoa.” Tôi chẳng có ý kiến gì trước việc này. Thỉnh thoảng tôi thích được người ta thử thách, vì con người tôi liều lĩnh, chẳng sợ chết. Ngó xung quanh, tôi đã thấy có nhiều người bất bình, tỏ thái độ khó chịu. Đa số họ đều nghĩ: “Chỉ một quãng ngắn nữa là về đến đảo, cần gì phải lao vào cái nơi nguy hiểm này, vừa mất thời gian vừa lại dễ mất mạng như chơi.” Nhưng tranh cãi cũng được dập tắt nhanh chóng, họ cũng phải xuống tàu như bao người khác.
Tất cả vừa tập trung đầy đủ trên đảo đã nghe tiếng la hét ở phía xa. Bọn tôi tiến lại gần một về phía ấy thì thấy có một cậu bé thỏ sợ hãi chạy đến, cậu ta có vẻ đang rất sợ hãi, lúng túng đến nỗi suýt thì té nhào. Hải liền chạy đến, hỏi thăm thì biết được khu vực cậu rùa ấy con đang bị bọn thú ở khu rừng phía bên qua chiếm dụng. Đến hôm nay, tên hổ thủ lĩnh Tiga kéo hết sang uy hiếp, bắt người ở đây phải giao nơi ở cho chúng.
- Bọn chúng đã bắt một số người để làm con tin. Xin các vị hãy giúp chúng tôi đòi lại công bằng … - Cậu ấy khóc lóc thật thảm thiết.
- Cậu đừng khóc, chúng tôi đến đây là để giúp đỡ người thiện chống lại những kẻ thời cơ , hay đi gây sự như bọn chúng. Hãy dẫn bọn tôi đến chỗ chúng, chúng ta sẽ đến đối chấp với chúng. – Hải vừa an ủi, vừa quả quyết.    
Cậu ấy liền dẫn chúng tôi vào sâu trong rừng, điều chúng tôi không ngờ là ở một hòn đảo tưởng chừng hoang vu như thế lại có một khu rừng xinh đẹp và trong lành thế này. Các loài cây mọc lên xanh ngát, hương hoa thoang thoảng trong làn gió khiến cho ai cũng thấy thanh thản lạ thường. Điều duy nhất thiếu ở đây là sự yên bình. Chúng tôi nghe tiếng quát tháo của bọn hổ hung hãn ấy ở khắp nơi, chúng đang bắt người dân ở đây đi kiếm mồi, hái trái cây về cho bọn chúng tiệc tùng. Tôi đến trước mặt tên thủ lĩnh, cố gắng sử dụng hết tất cả sức thuyết phục và lí lẽ nhất có thể:
- Thưa ngài hổ, chẳng hay nơi ở của ngài không đủ tài nguyên phong phú hay do phong cảnh không được trữ tình nên đến đây thưởng lãm rồi quyết định xem đây là nhà của mình?
    Thoạt tiên, ông ấy nhìn chằm chằm vào “kẻ lạ mặt” rồi cười khinh khỉnh:
- Oắt con, ngươi là ai mà dám đứng đây xen vào chuyện của ta? Ngươi nên biết tự lượng sức đi, chỉ cần một cái gạt tay của ta, là ngươi đã về chầu trời rồi đấy.
- Tôi biết ngài sẽ không làm thế đâu!
- Làm sao ngươi biết? Ngươi không sợ ta à? - hắn hỏi ngay, mặt không còn vẻ khinh bỉ nữa.
- Tôi biết ngài giết tôi dễ như trở bàn tay. Thế chẳng nhẽ ra là ngài ỷ mạnh hiếp yếu, thấy người nhỏ bé chẳng bằng ngón tay lại đi giết ngay. Ngài sợ một người nhỏ bé như tôi lại gây hại cho người to lớn như ông ư? – tôi nhún vai.
    Tôi nghe lảng vảng có tiếng cười khúc khích của những tên tay sai lẫn người dân đang ở đây. Ông ta chắc đang tức lắm nhưng kìm lại. Đứng phắt lại, đằng hoắng giọng và nói:
- Rốt cuộc, ngươi đến đây vì việc gì? Nếu đến đây đòi lại vùng đất này thì đừng hòng!
- Tôi không phải đến đây để “đòi đất”, mà là giúp người dân ở đây lấy lại những gì vốn là của họ.
- Ngươi dám … - hắn có vẻ sắp lộng lên.
- Thưa ngài, có thể ngài thấy lời tôi nói là khó nghe nhưng xin ngài hãy suy nghĩ lại đã. Đến ngài đây là chúa tể rừng xanh mà còn sợ có người đến lấy mất nơi ở thì liệu những dân ở đây nghĩ sao khi bị ngài chiếm dụng mất nơi ở của họ từ trước đến nay. Chắc đến ngài cũng không can tâm, có đúng không ạ?
    Rồi từ nhiều phía, những loài thú như nai, voi, gà rừng, hạc, … lâu nay bị Tiga ức hiếp, bắt làm việc nặng nhọc đã đứng dậy chống lại hắn. Họ bỏ dở việc đang làm, vừa đi đến chỗ Tiga ngồi vừa đồng loạt nói lớn “Xin hãy trả lại nơi ở cho chúng tôi! Chúng tôi muốn được tự do! Xin hãy trả lại nơi ở cho chúng tôi! Chúng tôi muốn được tự do!”. Tôi thấy rõ vẻ mặt bối rối của Tiga. Hắn cuống cuồng chạy về phía bờ rừng bên kia – nơi ở thực sự của hắn. Và những tay sai, đồng bọn của hắn như rắn mất đầu, hối hả chạy theo hắn. Mọi chuyện đâu lại vào đấy nhưng tôi lại cảm thấy dễ dàng đến khó tin. Dự phòng trường hợp xấu nhất có thể xảy ra. Hải và tôi cùng hướng dẫn mọi người làm đường biên giới thật chắc chắn, đồng thời chỉ rõ những gì cần phải làm khi họ đến xâm chiếm lần nữa. Các công việc  được hoàn thành xong xuôi sau 3 ngày, chúng tôi lại lên đường. Trong thời gian ở đấy, tôi cũng chẳng thấy bên khu rừng kia có động tĩnh gì, có lẽ chúng đã chịu để cho những người ở đây yên.
    Sáng ngày thứ tư, chia tay các cư dân trên đảo để tiếp tục chuyến đi, tôi có để ý trong dòng người chào đón đông đúc phía dưới tàu có một người rất giống Tiga. Vì chủ quan nghĩ rằng chúng tôi sẽ rời khỏi đây ngay bây giờ nên mặc kệ sự có mặt của hắn. Nhưng tôi đã phạm sai lầm nghiêm trọng.
    Tối đó, tàu chúng tôi có vẻ lạ. Nó cứ nặng dần. Không ai để ý vì hôm nay, trên tàu tổ chức một bữa tiệc nhỏ, vừa để chúc mừng “những Đại sứ tương lai” vừa tưởng thưởng những việc đã làm cho dân trên đảo nọ, cho nên tất cả đều ở trên boong tàu.Tong lúc tham dự bữa tiệc, tôi sực nhớ mình để quên quà tặng sinh nhật cho Nato nên xuống khoang tàu vào phòng lấy. Xuống ấy thì nghe có tiếng động rất lạ, cứ như là … có nước đang tràn vào. Tôi lấy lại bình tĩnh, đi xuống hầm tàu để coi tình hình thì phát hiện được trên tàu bị đục một lỗ hổng rất lớn nhưng được che giấu rất khéo, khiến cho nước tràn vào tàu một cách từ từ, thảo nào chẳng ai phát hiện. Tôi tìm mọi cách để bịt lỗ hổng ấy lại nhưng không có tác dụng. Con tàu chắc chắn sẽ chìm.
Việc đầu tiên tôi làm là chạy đi kiếm Hải. Cậu ấy không ăn uống no say như mọi người khác mà đang đi loanh quoanh trên tàu, vẻ rất lo lắng, hỏi thử thì mới biết cậu ấy cũng đang để ý đến việc con tàu cảm giác nặng dần. Nếu tôi không xuống hầm tàu để coi thử thì chắc sớm muộn gì cậu ấy cũng sẽ xuống đó thôi. Khi tôi báo những gì đã trông thấy thì cậu ấy có vẻ bàng hoàng nhưng vẫn tỉnh táo đưa ra những quyết định đúng đắn nhất:
- Chúng ta không nên nói cho họ ngay bây giờ, sẽ gây hoảng loạn, lúc đó còn tệ hơn. Giờ cậu theo tớ chuẩn bị trước thuyền và phao cứu hộ đi!
    Chúng tôi ra sau thuyền, Hải buộc dây thả thuyền xuống nước, còn tôi thì tìm và tập họp tất cả các phao lại, chúng tôi làm trong im lặng, chẳng ai hay biết gì.
    Khoảng mươi phút sau, khi chúng tôi vừa xong việc thì con tàu đã bắt đầu hơi nghiêng. Một số người đã đế ý việc kì lạ này. Họ bắt đầu nhốn nháo lên. Hải đứng lên một chỗ cao. Thông báo lớn:
- Xin các vị hãy bình tĩnh, tàu chúng ta có vấn đề cho nên tất cả phải dời đi, những thuyền cứu hộ đã sẵn sàng, xin các vị hãy tuần tự xuống tàu.   
    Nhưng hình như Hải càng nói, họ càng hoảng loạn. Trong số đông người có tiếng nói vang lên:
- Lỗi này suy cho cùng cũng chỉ tại thuyền trưởng. Giá như cậu đừng ghé qua hòn đảo ấy thì chắc gì đã bị chúng phá hoại, đến nỗi phải dở sống dở chết như bây giờ.
    Câu nói quả thật đã làm tôi bức xúc. Tôi chạy đến đứng cạnh cậu ấy, nói to:
- Tôi hoàn toàn không đồng ý với ý kiến đó. Các vị hãy nhớ: khi đã lên tàu này là ta đã đặt niềm tin vào nhau. Đến thuyền trưởng - người quan trọng nhất của chuyến đi này – các vị còn không tin, thì thử hỏi cuộc hành trình này còn có ý nghĩa gì? Xin các vị hãy định thần lại, mục đích của chúng ta cao quý hơn những câu nói đó rất nhiều. Đừng để một phút nóng nảy làm hỏng đi vinh dự đó. Chưa kể, cơ hội sống sót của chúng ta rất lớn, chẳng việc gì phải bi quan ngay ây giờ, còn nước còn tát, chúng ta hãy tin tưởng và giúp đỡ nhau đến cùng.
    Có vẻ lời nói của tôi đã ổn đinh tinh thần mọi người đôi chút. Họ yên lặng hơn, đi ra tàu mà không có sự hoảng sợ nào. Đó đúng là điều tất cả cần làm hiện giờ. Tôi quay sang Hải, cậu ấy mỉm cười. Tôi sẽ hiểu đó là câu “Cám ơn cậu!”
    Tất cả mọi người đã đủ thuyền, chỉ còn một chiếc thuyền cho đúng một người. Thật trớ trêu, tôi và Hải là người cuối cùng. Hai chúng tôi chỉ biết nhìn nhau. Tuy không phải là người suy nghĩ nhưng tôi biết cậu ấy đang nghĩ gì, 5 tháng qua, tình bạn của chúng tôi đã trở nên ngày càng thắm thiết. Cả hai cùng nhau ngồi lại trên tàu, dù xung quanh đang chìm xuống … Hai chúng tôi ôn lại những kỉ niệm. Rồi đột nhiên, không ai bảo ai, cả hai cùng lặng một lúc lâu. Có phải cậu ấy đang suy nghĩ muốn nhường cơ hội sống đó cho tôi như tôi đang làm không?
     Cậu ấy đứng phắt dậy:
- Không!
- Sao cơ?
- Không thể như thế được! Tomi. Cậu hãy xuống thuyền đi, còn tớ, tớ sẽ ở lại đây. – tôi ấy nói thật cứng nhắc.
- Tớ sẽ không xuống đâu! Người được sống phải là cậu.
- Một thuyền trưởng tốt sẽ chìm cùng tàu của mình.
Cậu ấy hít một hơi thật sâu. Rồi rất nhanh – như sợ chính mình đổi ý - cậu ấy đẩy tôi xuống thuyền, dùng một mảnh cột buồm bị gãy đẩy tôi ra xa. Tôi chẳng thể làm gì được nữa ngoài việc thảng thốt nhìn Hải. Cậu ấy nói trong nước mắt:
- Cậu sẽ mãi là bạn tốt của tớ! Hãy cố gắng trở thành một Sứ giả hòa bình. Tomi nhé!
    Rồi cậu ấy chạy ngay vào trong tàu. Tôi lặng người nhìn theo. Con tàu sẽ chìm xuống trong vài phút. nữaChưa bao giờ tôi cảm thấy mình vô dụng như lúc này. Hình ảnh của Hải sẽ mãi mãi in đậm trong tâm trí tôi. Hình như tôi đang khóc.
    Tôi cố gắng lấy tất cả dũng khí mà mình có để nuốt đau thương và nước mắt đi. Quay sang những người đang cùng cảnh ngộ. Giờ trong đếm tối, tôi hoàn toàn mất phương hướng, chẳng rõ ở đâu là Đảo Hoa. Tôi thở dài. Rôi đột nhiên, phát hiện trong thuyền cùa mình có một tấm bản đồ và la bàn. Có lẽ Hải đã chuẩn bị trước cho tôi. Mừng quýnh cả lên, tôi nhanh chóng xác định được vị trí được đánh dấu chéo trong tấm bản đồ. Rất may là nơi đó chỉ cách chúng tôi khoảng một ngày đường. Sau khi đã chỉ phương hướng cho những người còn lại, tôi quay người về một con thuyền, tưởng nhớ về người bạn thân lần cuối. “Tớ sẽ cố gắng làm được những gì cậu mong đợi.”
    Chúng tôi đến được Đảo Hoa cả ngày dài chèo thuyền vật vã trên biển. Từ lúc còn xa bờ cả chục mét, chúng tôi đã ngửi được mùi hoa hồng thơm nức mũi. Khi cập bến, tôi biết được lí do vì sao, đảo này lại được gọi là Đảo Hoa. Nếu đảo này có 10 phần thì hết 4 phần là trồng hoa.. Tất cả đều được trồng theo hình vòng tròn. Được trồng nhiều nhất là hoa hoa anh đào và bồ công anh, bên ngoài là dãy hoa hồng đỏ rực, mỗi vòng bên trong là một loài hoa khác nhau. Trung tâm của những vòng hoa đó là một lâu đài màu trắng y như trong truyện cổ tích, thật lộng lẫy và hoành tráng.
    Còn đang mải mê ngắm nhìn cảnh vật chung quanh, từ đằng xa có một vài cô thiên nga bay đến, cất tiếng chào:
- Xin chúc mừng các bạn đã vượt thử thách khó khăn nhất! Xin hãy vào trong, mọi người đang rất nôn nóng muốn gặp các vị.
    Vẻ bên ngoài đã lộng lẫy, bên trong còn đẹp hơn gấp bội. Lối vào được trải một tấm thảm cỏ xanh. Các cây cột được khắc tỉ mỉ hình các con vật. Trên tường có dán những bảng ngọc ghi những bài viết ngắn về lịch sử các loài vật và một số thuyết về động vật. Hai bên lối đi của chúng tôi, những vệ sĩ Sói đứng thành hang ngay ngắn, quân phục hoàng gia chỉnh tề. Ở phía trên nhũng chú khỉ ấy là các chú Đại bàng tinh anh, đậu phía trên những thanh gỗ dài chắn một phía bên cung điện. Cả hai hợp tác vô cùng chặt chẽ với nhau. Đại bàng như một đôi mắt, báo cho Sói những dấu hiệu xung quanh, còn Sói sẽ là cánh tay đắc lực, đối phó với những mối nguy đó.
    Chúng tôi đến diện kiến trước mặt một Lão Rùa, mà theo những người xung quanh tôn kính và xưng hô thì có lẽ đây là người có vị trí cao nhất ở đây.
- Ta tên là Mafuca. Xin trân trọng đón chào các vị - những “người được chọn” – đã đến được đây! Bây giờ, quý vị đã có thể ở lại đây mãi mãi, tận hưởng vinh quang, đền bù cho những công sức bấy lâu.
    Trong khi những người còn lại trong đoàn reo hò vui thú thì tôi lại hết sức sửng sốt:
- Thưa … thưa ngài,  có thể ngài lầm chăng? Chúng tôi đã cố gắng đến đây để có cơ hội trở thành Sứ giả hòa bình cơ mà!
- Thì đây cậu bé. Nhiệm vụ của các cậu chỉ là ăn uống, vui chơi thôi. Đó là đền đáp cho những khó khăn vừa qua. Cậu không thích những vinh quang này chăng?
- Không, không đâu thưa ngài! – nước mắt tôi chảy dài khi nghĩ đến việc Hải đã hy sinh một cách vô ích – tôi đến đây không phải để được đền ơn, tôi vốn muốn được làm gì đó có ích cho mọi người mà! Còn … nếu hưởng thụ là tất cả những việc mà một Sứ giả cần phải làm thì tôi không muốn được nhận “vinh dự” đó đâu, thưa ngài. Giờ tôi xin phép …
    Tôi quay mặt, bước ra phía cửa lâu đài.
- Khoan đã Tomi!
    Một giọng nói vô cùng thân quen khiến tôi phải dừng lại, khi ngoài lại nhìn, tôi không tin nổi vào mắt mình: đó là Hải, bằng xương bằng thịt, cậu ấy vẫn còn sống! Khỏi phải nói tôi vui đến thế nào, tôi chạy đến ngay, Hải ôm chầm lấy tôi, cả hai cùng khóc òa lên, mặc dù đang đứng ở một nơi trang nghiêm. Nhưng không ai ngạc nhiên hay cảm thấy khó chịu cả. Có lẽ tất cả đều rút ra được một bài học: vượt trên cả lễ nghi, tập tục là tinh thương yêu, tình bạn, … Tôi vội hỏi:
- Tại sao cậu lại sống sót được thế? Tớ cứ tưởng …
- Thật ra tớ cũng tưởng đời mình đã kết thúc. Nhưng khi con tàu đã chìm rồi thì có một số người trong Tổ chức đến cứu tớ về đảo này.
- … ?!?
- Tomi này! Thật ra đó là một thử thách, Tổ chức đặt ra cho tớ để thử long can đảm.
- Vậy … - tôi nhìn về phía ông lão Rùa ấy. Ngài Rùa cười một cách hài lòng:
- Đúng vậy! Nãy đến giờ việc ta thông báo đều là giả. Ta muốn thử những người này, nhưng có vẻ họ đã thất bại rồi … - rồi ông ấy nghiêm mặt – các vị này đã quên mất mục đích của chính bản thân. Hơn nữa, trong chuyến đi, ta đã luôn cho người dõi theo các vị, kết quả là khi thấy hiểm nguy, các vị đã không màng đến lí kẽ đã kêu than. Chỉ những điều đó thôi đã khiến các vị mất điểm nghiêm trọng trong mắt ta rồi!
    Rồi ngài Mafuca đứng dậy một cách nghiêm trang và tuyên bố:
- Đó là lý do hằng năm có rất nhiều “ứng cử viên” nhưng số người được chọn lại đếm trên đầu ngón tay hoặc thậm chí là không có. Những người còn lại sẽ được đưa trở lại về đất liền. Và dĩ nhiên – ông ấy cười hiền hậu - cậu Tomi đây sẽ trở thành Đại sứ hòa bình.
    Tôi đã sững người mất mấy phút sau “thông báo” đầy bất ngờ ấy. Tôi đã làm được điều mình phấn đấu suốt cả nửa năm qua.
    Sáng hôm sau, tôi và Hải cùng đến bến đảo để nhìn những người được chọn ban đầu được đưa về lần cuối, họ đã được uống thuốc lãng quên để không làm lộ vị trí của Đảo Hoa, “vì đây vẫn đang là thế giới của chiến tranh” - ông Rùa giải thích.
    Ngay sau đó, buỗi lễ phong chức Sứ giả được tiến hành. Tôi được trao huân hiệu bằng ngọc nạm vàng và một bộ đồ màu trắng bằng nhung cho những dịp quan trọng để đại diện cho Tổ chức. Việc sau đó mà tôi phải làm là chọn quốc gia sẽ đến để giúp đỡ những loài vật ở đó. Tôi vẫn chưa suy nghĩ về điều này nên xin được trả lời sau. Tôi sẽ không thể về Nhật vì được phép chọn quê nhà, với lại, ở đó đã có một Sứ giả rồi. Đúng lúc đó thì Hải gõ cửa phòng tôi. Hải  cũng  phải sang một nước khác, và ngày mai là khởi hành (cậu ấy cũng đã trở thành Đại sứ sau việc nàyvà chọn nước Trung Hoa). Khi tôi nói cho cậu bạn nghe về mối lo của mình thì cậu ấy nhìn tôi hơi e ngại:
- Hay là … cậu đến quê tớ nhé! Tuy Việt Nam không phải là một nước giàu mạnh, nhưng con người ở đó chịu thương chịu khó, yêu thương nhau. Động vật cũng khá phong phú.
- Ừm … chắc cậu đúng. Tớ cũng đã từng nghe nhiều về đất nước Việt Nam, với lại tụi mình có thể dễ dàng thăm nhau.
    Cả hai chúng tôi thống nhất và hôm sau, cả hai cùng lên một chuyến tàu đi Đông Nam Á. Hải đã chỉ tôi hết các phong tục, tập quán của người Việt. Tôi hồi hộp khi trước mặt là bến cảng của Việt Nam. Không biết nơi ấy như thế nào?
    Khi xuống đến đây, thật nhiều loài vật đang đón tôi ở phí dưới. Họ chào tôi bằng sự thân thiện, nụ cười giản dị. Và sau khi tham quan các địa danh xinh đẹp như Vịnh Hạ Long, phố cổ Hội An, Dinh Độc Lập, … cùng với lịch sử lâu năm và tràn đầy hào hùng, khí phách, tôi đã yêu luôn quê hương thứ hai này. Và trong một lần ra thủ đô Hà Nội, tôi đã tận mắt chứng kiến cụ Rùa trong hồ Hoàn Kiếm. Cảm giác than qurn như lão rùa Mafuca ở Đảo Hoax a xôi kia vậy. Thế là tôi quyết định ở đây sinh sống luôn, vừa tiện sang Trung Quốc thăm Hải, vừa lâu lâu lại ra thăm bác Rùa ấy.
    Hôm nay là một ngày rãnh rỗi, tôi ngồi đây viết lại cuộc hành trình của tôi. Và tôi muốn nhắn gửi một thong điệp rằng “Tôi rất yêu đất nước các bạn!”. Giờ tôi xin được dừng bút lại đây, vì phải đi “phiêu lưu” lên … Sapa để giúp loài bọ cánh trắng trú đông.
Xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại trong một ngày gần nhất nhé!

Tên: Lý Kim Phước

Ngày tháng năm sinh: 10/9/1997

Địa chỉ: 205/8B23/2 Đường Tân Hòa Đông, Phường 14, quận 6, TP.Hồ Chí Minh

Số điện thoại: không có ( xin gửi qua email nếu cần liên lạc)

Email: [email protected]
[email protected]

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]