Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Bùi Thị Thu Ngân

Một ngày đẹp trời nơi xứ sở “ Hoa anh đào”, chú dế mèn Tomi Happy vươn vai tỉnh giấc trong căn nhà nhỏ bé xinh bằng gỗ. Tomi thầm nhủ: “ Ngày đẹp trời như thế này mà mình bỏ mất cơ hội đi ngắm biển thì tiếc lắm đây!”. Sau khi làm vệ sinh cá nhân xong, nó tung tăng bước trên con đường rải sỏi dẫn ra biển. Từng con sóng lăn tăn vỗ vào bờ nhè nhẹ. Gió thổi mơn man làm Tomi thấy thật sảng khoái. Phóng tầm mắt qua bên trái, nó thấy một chú họa sĩ đang say sưa với tác phẩm của mình. Tomi Happy bỗng trố mắt ra nhìn về phía biển. Ô kìa! Sao nước biển lại rút hết xuống để lộ những dải đá ngầm đen nhánh sừng sững thế nhỉ? Nghĩ chắc có chuyện không hay, nó vội đến mép tranh ric..ric..ric báo cho chú họa sĩ. Chú ấy toan đẩy Tomi bằng đuôi chiếc cọ vẽ to oành thì nó đã nhảy dựng ra phía biển khiến chú họa sĩ sửng sốt. Tiếng còi báo động: “Tu...u....Tu..u!” từng hồi giục giã, nó nghe loáng thoáng tiếng chú ấy: “Tsunami!” rồi chạy như bay về phía ngôi làng nhỏ. Tomi nào hiểu tiếng Nhật bao nhiêu, chỉ biết đó là một cái gì đó rất nguy hiểm, tiếng còi vẫn vang lên, khi đi ngang qua ngôi làng thì mọi người đang tán loạn chạy về phía rừng. Cùng chú họa sĩ cùng Tomi hét vang: “Tsunami!”. Nó ngoái người lại, một cột sóng cao đến hơn 10 mét đang nhấn chìm tất cả những hy vọng mong manh sống sót của mọi người. Không còn ý nghĩ sẽ thoát, Tomi Happy rã rời chân tay, cột sóng thần cuốn phăng mọi thứ nó đi qua. Tomi lo sợ, chân vẫn không ngừng sải bước... Bỗng một làn nước trắng xóa bao trùm quanh nó, nỗi sợ hãi ngày càng nhiều, Tomi cố gắng thật bình tĩnh, không cho phép mình nhụt chí một chút nào. Một chiếc tủ lạnh trôi đến gần chỗ nó đang vùng vẫy trong làn nước lạnh tanh. Cố níu lấy hy vọng sống sót cuối cùng, chú dế mèn bám lấy thành tủ, leo vào trong, lòng lo sợ tột cùng. May thay, chiếc tủ lạnh chở Tomi Happy cứ lênh đênh mãi mà không chìm.
Hồi II: Khả năng kì lạ của chú dế-Những mối họa của đại dương xanh.
 Đã trưa, mặt trời nắng chói chang nhưng nước vẫn không rút, nhìn con sóng to cuốn phăng mọi thứ, lòng nó nhói đau và định buông xuôi tất cả. Nhưng lí trí lại không cho phép mình, Tomi chợt thấy ở chiếc tủ lạnh có một cái lỗ nhỏ. Gắng chút sức lách vào trong, hy vọng tìm được chút đồ ăn , nhưng Tomi Happy thẫn thờ khi chỉ toàn là thịt cá và rau củ, sao mà ăn được! “Phải ăn để sống, phải thế, nào Tomi, định mệnh đã cho mình sống sót, hãy cố gắng!”- nó thầm nhủ rồi lấy gặm đại một miếng thịt nguội trong hộp. Từng giờ trôi qua như chậm chạp trong sự buồn bã của chú dế nhỏ. Màn đêm dần buông, bóng tối bao trùm mọi nơi, nó lạnh run người, chỉ biết nhắm mắt và một tay bám vào tay nắm cửa tủ lạnh để chắc chắn là mình sẽ không bị rớt xuống nước. Mọi thứ cứ tiếp diễn...Sáng sớm đầu tiên nó xa mọi người, mắt ướt có phải vì sương sớm? Tomi thở dài rồi lại gắng sức lách vào chiếc tủ lạnh, lấy chút thức ăn duy trì sự sống. Bữa sáng tẻ thật tẻ nhạt và vô vị. Nó lo không biết mọi người bên nhà ngoại ra sao, Tomi Happy cầu mong mọi việc đều tốt! Nhìn xuống biển, nước trong xanh in bóng nó nhè nhẹ. Ngoái đầu lại, những bãi đá đen nhánh đã mất hút tự lúc nào, Tomi chỉ thấy bốn bề một màu xanh bao la, thăm thẳm. Chợt nhìn thấy một chú cá chép nhỏ, nó rụt người lại, sợ mình sẽ lại gặp nguy hiểm, nhưng chú cá đã vội cất lời chào thân thiện:
- Này, mình là MiMi, bạn là sinh vật gì mà kì lạ thế?
Tomi thấy trong người nhẹ nhõm hẳn, nó cất lời đáp lại:
- Chào MiMi, mình là họ nhà dế, tên mình là Tomi Happy!
- Thì ra thế! Mình cứ tưởng bạn là một loài cá mới chứ, hì hì.
Chú dế nhỏ bật cười cùng bạn, dù sao thì có một người bạn dễ thương như MiMi thì nó cũng bớt cô quạnh hơn nhiều. Tomi bắt đầu chia sẻ câu chuyện của mình, mắt nó ươn ướt khi nghĩ đến bà ngoại, cô, dì, bác,... trong nhà mình, không biết số phận họ ra sao? MiMi nhẹ nhàng an ủi:
- Mình tin là mọi người sẽ bình an vô sự mà, bạn đừng quá lo lắng!
Tomi lấy bàn tay thô lau nước mắt từ khóe mi. Như chợt nhớ ra điều gì, nó hỏi dồn cô bạn cá chép:
- Mà MiMi này, đây là biển thuộc nước nào vậy? Mình không thấy những mỏm đá đen nhánh quen thuộc của đất nước Nhật Bản nữa, bốn bề chỉ là một màu xanh!
Mimi trả lời nó vanh vách:
- Đây vẫn là vùng biển thuộc Nhật Bản, giáp ranh nước ngoài thôi bạn à, yên tâm nha, tụi mình vẫn trong hải phận Nhật Bản mà!
Dành nguyên một ngày vui chơi với MiMi, Tomi đã hiểu thêm về các sinh vật dưới biển, tất nhiên, nó không quên các bữa ăn và dành một chút ít cho cô bạn cá chép của mình. MiMi đặc biệt rất thích ăn thịt nguội và ngò tươi, một khám phá thú vị nữa! Trong lòng Tomi đã vơi đi phần nào nỗi buồn chầu chực... Một ngày...Hai ngày...Ba ngày trôi qua thật yên bình...Buổi sáng mờ sương lênh đên trên vùng biển lạnh lẽo, Tomi thức giấc thật sớm, hít thở ít không khí trong lành, không quên cho một ít đồ ăn vào cái bao tử đang kêu om sòm của nó. MiMi từ từ ngoi từ làn nước xanh ngắt, cất giọng thanh thoát chào Tomi :
- Chào buổi sáng, bạn vẫn ổn chứ?
- Ừ, tâm trạng mình đã tốt hơn nhiều rồi!
- À, ba mẹ bạn đâu? Sao họ không đi cùng bạn?
- Ba mẹ mình sao, ba mẹ mình đã di cư sang biển Đông rồi, ở nơi đó nước không bị đóng băng và rất ấm áp!
- Thế hả, bạn ở đây và có ý định qua đó cùng ba mẹ không?
- Mình nghĩ chắc có ấy, bạn có muốn đi cùng mình không?
- Tất nhiên rồi, có một người bạn đồng hành dễ thương như MiMi thì mình còn lo gì?
MiMi mỉm cười, bảo:
- Mình phải đi kiếm ăn, lát nữa gặp lại ha!
- Từ từ MiMi ạ, mình nghĩ sau khi ăn thức ăn trong tủ lạnh này, cơ thể mình lớn lên khác thường và muốn chui ra lớp vỏ nhỏ bé này. Thật tồi tệ. Mình nghĩ chắc sẽ rất khó khăn trong kì lột xác này đây.- Nó nhăn nhó trông đến là thảm. MiMi ngoi đầu lên mặt nước chút ít, đớp gọn không khí và nói:
- Bạn đừng lo, ai cũng phải phát triển mà, không sao đâu, bạn phải thật bình tĩnh nhé! Mình phải đi kiếm ăn, chút nữa gặp lại bạn nha!- Nói rồi, cô bạn cá chép của Tomi quẫy đuôi biến mất trong làn nước trong xanh lấp lánh dưới ánh mặt trời. Tomi thấy cơ thể mình trong chốc lát trở nên lực lưỡng khác thường sau khi lột xác, nó vung nắm đấm vào chiếc tay cầm tủ lạnh tỏ vẻ thích thú! Khi bỏ tay ra, Tomi bỗng rú lên khi chiếc tay cầm tủ lạnh đã bị xiêu vẹo đi tự lúc nào. “Hay là mình quá thích thú nên không thấy đau khi làm nó méo xẹo thế này. Hoặc trường hợp thứ hai, rằng Tomi là một chú dế may mắn được ăn thức ăn trong tủ lạnh này và trở nên siêu thường!”- Tomi thầm nghĩ. Đúng lúc ấy, MiMi đã ngoi lên cùng một con vật quái đản có cái áo giáp to tướng màu rong rêu làm nó la vang trời. MiMi cười tinh nghịch:
- Tomi à, đừng quá kích động chứ! Đây là DuDu, bạn ấy thuộc họ rùa, là bạn rất thân với mình đấy! Bạn đừng lo.
Nó thở phào nhẹ nhõm. Nở một nụ cười xã giao:
- Chào DuDu, mình là Tomi, rất vì mình lại được có thêm một người bạn thân thiết trong chuyến hải trình này!
Như chợt phát hiện ra điều gì, MiMi bỗng cắt ngang làm DuDu không kịp nói:
- Này bạn dế của tớ, sao trông cậu có vẻ khác thường vậy, làn da sần sùi đã trở nên bóng lưỡng và thân hình cậu thật khỏe khoắn, săn chắc hơn đấy!
Nó nhìn lại mình, thoáng chút lo âu, trả lời cô bạn:
- Mình hình như vì ăn thức ăn trong cái tủ lạnh này mà sau lần lột xác ban nãy, thân hình nhỏ bé bỗng trở nên to lớn kì lạ vậy đấy! À, một điều còn làm mình ngạc nhiên hơn cả: Khi lột xác xong, mình cảm thấy thoải mái và thử vung nắm đấm Karatedo vô chiếc tay cầm này!- Vừa nói, nó vừa chỉ vào chiếc tay cầm xiêu vẹo trông kì quặc lạ cho DuDu và MiMi xem.- Rút tay ra, mình không cảm thấy đau chút nào, ngước nhìn lại thì nó đã như thế này rồi.
DuDu lôi từ cái túi tiệp màu mai nằm sát dưới bụng mà Tomi Happy nãy giờ không để ý ra một cái kính bé xíu, tỏ vẻ trí thức, DuDu nói:
- Mình nghĩ bạn là một chú dế may mắn đấy Tomi ạ, mình đã đọc qua một quyển sách “Những điều kì lạ trong thế giới động vật”. Trường hợp của bạn là rất hiếm! Sau khi ăn thức ăn của loài người trong tủ lạnh này, bạn trở nên đột biến gen và có sức mạnh siêu nhiên đấy!
MiMi và nó trố mắt nhìn DuDu, cu cậu nói tiếp:
- Bạn phải phát huy sức mạnh này đó nghe!
- Cảm ơn bạn nhiều vì đã giúp mình giải đáp thắc mắc mà mình lo lắng. DuDu đúng chất “Quân sư thông thái” của nhóm mình ấy nhỉ?- Nói rồi, Tomi nháy mắt tinh nghịch với cô bạn cá chép. Cả ba đứa bật cười giòn tan trong buổi trưa gay gắt nắng. Không biết rằng một cuộc hải trình cam go đang chờ đón với bao thử thách...
Hôm sau là một ngày u ám với bộ ba tụi nó, Mặt trời trốn đi đâu mất, chỉ có mây mặc áo giáp đen kịt là Tomi lo sợ:
- Mưa bão thế này, mình lo quá!
DuDu cũng nói:
- Ở dưới đại dương bọn mình thì có thể được. Nhưng bạn không có gì che chắn. Mình nghĩ....
- Không sao đâu, mình sẽ lo liệu được!- Nó trấn an MiMi.
Hồi lâu sau, sóng đã mạnh thêm, trông biển như chực nuốt chửng chiếc tàu là tủ lạnh bé nhỏ của Tomi thì hai người bạn của nó đột ngột xuất hiện. DuDu mang đến một cánh buồm bé màu đỏ rực. DuDu bảo cánh buồm này sẽ giúp con “thuyền” của nó tốt hơn nhiều. Mưa ào ào trút nước. Nó cố nói với hai bạn:
- Hai bạn xuống nước đi, mình sẽ cố gắng để không bị ướt nhiều...
Màn mưa làm nó không thấy phương hướng, chỉ biết mình vẫn trôi lênh đênh cùng cột buồm đầy gió thổi mạnh. Bám vô chiếc tay cầm méo xẹo, Tomi cố thu nhỏ người lại tránh gió bão. Cột buồm như sắp gãy. Cơn mưa ngày càng nặng hạt, sấm chớp nổi đùng đùng. Nó cố gắng từng phút một để không bị cơn mưa cuốn trôi xuống biển. Mặc cho gió thốc lạnh thấu xương, bàn tay của chú dế mèn vẫn không buông khỏi chiếc tay cầm...1giờ...2giờ đồng hồ trôi qua, mưa đã ngớt hẳn. Biển yên hơn nhiều, nó chợt nhận ra đã quá trưa, vội mở tủ, kiếm chút thức ăn bỏ vào bụng. Nhìn xuống mặt nước xanh, Tomi bỗng thấy rõ dần hai người bạn. MiMi sốt sắng nhìn nó lo ngại:
- Bạn ướt sũng rồi nè, mưa to quá! Mình và DuDu ở dưới mà cứ nơm nớp lo âu.
- Cảm ơn hai bạn nhiều nhé!- Nó cảm thấy mình thật ấm áp trong tình bạn khắng khít của MiMi và DuDu dành cho mình. Có được hai người bạn thế này thật hạnh phúc.
 Đêm dần buông trên biển, ánh trăng sáng lung linh mờ ảo tuyệt đẹp. Bây giờ Tomi mới ngỏ lời:
- Này DuDu, bạn kể về gia đình mình đi!
DuDu hình như hơi gượng:
- Gia đình mình hả? Ba mình mất từ lúc mình chưa sinh ra cơ. Còn mẹ của mình được đưa vào sở thú cùng các em để bảo vệ giống nòi. Chỉ còn mình ở đây cùng biển và gió...
Nó cảm thấy có lỗi, liền đổi đề tài:
- Này hai bạn, tụi mình thi kể chuyện cười nhen! Mình thích nghe truyện cười lắm đó!
- Nhất trí rồi!- Cả MiMi và DuDu cùng đồng thanh.
Đêm đó, có ba người bạn rủ rỉ rù rì nhau bao nhiêu truyện rồi cùng bật cười sảng khoái cho đến gần sáng.
Sáng hôm sau, thức dậy thật sớm sau một đêm không ngủ để hít thở không khí. Nó cảm nhận được hương vị biển đang thấm dần vào cơ thể, như biển là một phần không thể thiếu trong cuộc sống hiện tại, Tomi chợt nhận thấy một rặng san hô đủ màu sắc trông thật đẹp. Nó định bước xuống xem sao nhưng chợt hiểu mình có biết bơi đâu mà xuống! Đành chờ lát nữa DuDu và MiMi dạy vậy. Nhưng một đàn cá quả, khoảng mấy chục con đang giành nhau một sợi dây thừng làm Tomi Happy chú ý, một chú cá đầu đàn, có vẻ săn chắc hỏi nó:
- Này, mình biết bạn thuộc họ dế, nhưng bạn có thể cho mình biết cái mà các bạn mình đang tranh dành là gì không vậy?
- Tất nhiên là mình sẵn lòng rồi, nhưng bạn cũng phải giúp mình nhé!- Tomi cười tinh nghịch, một ý nghĩ làm cho hai người bạn kia bất ngờ khiến nó hài lòng hẳn.
- Được, bạn muốn tụi mình giúp bạn gì nào?
- Các bạn dạy mình tập bơi nhé!
- Nói gì chứ dạy bơi thì tui mình là những huấn luyện viên tốt nhất đấy!
- Vậy thì hay quá! Thứ mà các bạn cá quả của bạn đang tranh giành là dây thừng, đó là một loại dây của con người dùng để cột một cái gì đó ấy mà!- Vốn đã được học trong sách vở những kiến thức trên nên Tomi trả lời khá trơn tru.
- À, thì ra thế, nào, bạn dế, bạn xuống nước đi, tụi mình sẽ dạy bạn!
Bỗng nó rụt người lại:
- Nhưng nếu mình bơi xuống đó thì chiếc tủ lạnh-nơi ở của mình sẽ bị trôi đi mất thì sao?
Cá quả có vẻ suy tư, nhìn chằm chằm vào sợi dây thừng. Bỗng cá quả bật lên ý kiến:
- Ơ-rê-ka, mình đã nghĩ ra rồi. Tụi mình sẽ cột sợi dây vào chiếc tủ này, rồi cột vào người bạn. Vậy bạn sẽ không sợ bị mất dấu chiếc “thuyền” đặc biệt này!
- Được đó!- Nói rồi, Tomi Happy thực hiện ngay kế hoạch của cá quả. Cá quả tận tâm chỉ bảo nó.Ban đầu, Tomi có hơi sợ một tí, nhưng khi ngắm nhìn biết bao rặng san hô tuyệt đẹp và kế hoạch làm MiMi và rùa DuDu bất ngờ thành công làm nó bất giác mỉm cười. Tomi mải bơi lặn đến nỗi quên rằng MiMi và DuDu đã đến bên chiếc tủ lạnh của nó từ lúc nào. Dáo dác ngó quanh tìm bạn, DuDu và MiMi phát hiện ra một sợi dây thừng được nối với chiếc tủ lạnh đang đong đưa chuyển động như bơi. Hai người bạn lần theo dây thừng và thấy Tomi đang mân mê từng rặng san hô lấp lánh ánh hồng. MiMi vẫy nó, DuDu đang bắt chuyện với đàn cá quả.
- Này DuDu, ở đây có rặng san hô tuyệt đẹp luôn nè!
Tự nhiên đàn cá quả như bầy ong vỡ tổ, nháo nhác bơi đi, đằng sau nó là một con cá mập đầu búa với hàm răng sáng quắc đang chực chờ lao tới, DuDu và MiMi lao đến chỗ nó, hét:
- Cá mập!
Tomi nghe một luồn sáng vút qua mắt, nó chỉ kịp nghe tiếng răng của con cá mập nghiến kèn kẹt như mất miếng mồi thì cảm thấy mình đang ngoi lên trên mặt nước với sợi dây ôm sát người. Coi, hai người bạn là cá chép và rùa “thông thái” DuDu cũng đã đến bên chiếc tủ lạnh, mừng rỡ bảo Tomi:
- Thật may đấy Tomi ạ, con cá mập đầu búa Nêrê đó là nỗi khiếp sợ của đại dương này!
- Nhưng ai đã cứu tớ vậy?- Tomi thắc mắc.
Cả cô bạn dễ thương và DuDu cùng giới thiệu:
- Người đã dũng cảm cứu cậu là Tabu-cá heo, cậu ấy thuộc dòng dõi cao quý đấy!
Nó quay ngoắt người lại, một chú cá heo đực thân hình lực lưỡng, làn da bóng mịn phơi dưới ánh mặt trời. Trông chú ta có vẻ nhanh nhẹn lắm. Tomi cảm ơn:
- Nếu không có cậu thì tớ đã làm mồi cho cá mập Nêrê rồi, thành thật cám ơn cậu nhiều!
- Không có gì, đó là việc mà ai cũng nên làm mà. À, tớ rất khâm phục cậu vì là loài dế mà dám bơi lặn nhé!
Tiếng cười trong trẻo ấy làm ba đứa vui lây, Tabu cùng nhập bọn và chơi chung với bọn nó. Suốt ngày hôm ấy, tiếng cười không tắt bên chiếc tủ lạnh cũ kĩ lênh đênh trên đại dương bao la.
Hôm sau là một ngày nắng nóng kinh khủng, nóng đến nỗi Tomi đã lặn xuống nước cả bao nhiêu lần mà không thấy bớt tí nào, nom Ông Mặt Trời như quả cầu lửa đang muốn rơi xuống đại dương xanh ngắt một màu này. Cả ba người bạn của nó cũng vậy, chú rùa “thông thái” lè lưỡi than ôi:
- Trời không bớt nóng tí nào, thế này thì chỉ có nước qua vùng đóng băng mất thôi!- Câu nói của DuDu quả thật khiến những người khó tính nhất cũng phải bật cười. Nhưng trời nóng thế này, chẳng còn hơi sức đâu mà cười nữa. Cả ngày, nó muốn phát bệnh ngay, trời nóng như dội lửa. Còn chiếc tủ lạnh của nó như cái bếp ga, chuẩn bị nướng chín Tomi Happy bất cứ mọi lúc. Rồi một vật khổng lồ tạo bóng râm. Tabu lặn tăm, rồi hiện lên đằng sau nó,  cố hết sức bình sinh quẫy đuôi đẩy cái tủ lạnh căng gió né sang một bên trước khi cái bóng râm khổng lồ quét ngang qua sùi bọt biển.
- Tomi!- MiMi hét.
- Chuyện gì xảy ra vậy?- Nó ngơ ngác.
- Cậu không biết có một con tàu khổng lồ vừa đi qua sao?Á, cái gì thế này!- MiMi vừa nói vừa giơ lên một hộp nhựa vừa quăng trúng lớp vảy của cậu ấy.
- Đó đúng là một thảm họa! Tại sao những thứ này lại bị quăng xuống biển không thương tiếc? Tại sao mọi người không bỏ chúng vào thùng rác như mình đã học ở trường lớp? Tại sao loài người không bảo vệ môi trường biển nhỉ?- Tabu vừa hỏi vừa uốn đuôi thành hình dấu chấm hỏi trông thật ngộ nghĩnh.
- Tất nhiên là con người biết bảo vệ môi trường rồi! Nhưng một số ít con người không có ý thức bảo vệ môi trường nên hiện tượng Mẹ Trái Đất dần dần nóng lên, cháy rừng, v.v... mới xảy ra như vậy!- DuDu quả không hổ danh là chú rùa “thông thái”, cu cậu nói như một cái máy mà không thiếu sót một từ nào cả.
- Thế thì tụi mình sẽ phải hứng chịu điều này dài dài nhỉ? Phải làm một cái gì đó để Mẹ Trái Đất mãi luôn tươi xanh chứ?- Tomi vừa nói vừa thở dài nghe não cả ruột.
- Nhìn..nhìn kìa các bạn...- Tabu nói ấp úng. Nó ngước nhìn về phía trước mặt, một làn nước đen xì được xả ra từ con tàu khổng lồ ban nãy đang lan nhanh ra mặt biển một cách kì lạ. Tabu cùng MiMi và DuDu đẩy chiếc tủ lạnh của Tomi ra gần đấy. Không thể tin nổi, bỗng xác chú cá quả đầu đàn ban nãy nổi lên như bong bóng trên mặt biển. Nó thét:
- Cá quả, cá quả, bạn không sao chứ?
- Mình...Mình...
Không còn chần chừ gì, nó cố nhịn thở trong vài chục giây đồng hồ, nhảy xuống nước, giắt ngang lưng sợi dây thừng, buộc vào người cá quả rồi cố hết sức bơi lên chiếc tủ lạnh. Tabu hỗ trợ Tomi tháo dây thừng, thả cá quả xuống làn nước trong xanh xa xa đó.
- Sự việc này còn kinh khủng hơn cả việc con người vứt rác xuống biển nữa! Tiếc là chúng ta không thể làm gì cứu vãn tình hình này, mong rằng con người sẽ quan tâm và ngăn chặn dòng nước đen ngầu nhớp nháp này làm ô nhiễm môi trường sinh thái!- Tabu buồn rầu.
- Ừ, mình mong là thế!- Nói rồi, Tomi cùng ba người bạn của mình bơi nhanh ra vùng biển trong xanh.
Hồi III: Đụng độ với cướp biển-Khám phá kho vàng.
Chiều hôm ấy, nó bỗng thấy người mình nóng ran như lửa thiêu, cổ họng đắng nghét. DuDu nêu ý kiến:
- Tớ nghĩ cậu bạn dế của chúng ta bị cảm nắng rồi! Tốt nhất cậu nên giữ thân thể cho thoải mái nhé!
- Nhưng tớ lại có cái cảm giác như muốn lột xác lần nữa cơ! Cơ thể tớ lại muốn chui ra lớp vỏ này!- Tomi nhăn nhó.
- Thế thì chúng mình không nên làm phiền bạn nữa, chúng mình cũng phải đi kiếm ăn đây, sắp tới giờ ăn tối rồi.
Nó hướng mặt về phía Tây, Tabu nói đúng, Ông Mặt Trời như đang muốn lặn xuống đáy biển để hạ nhiệt, từng đám mây cũng nhuốm màu hoàng hôn tự lúc nào! Tomi tạm biệt mấy người bạn, hẹn sau bữa cơm tối sẽ lại gặp nhau, cánh buồm của DuDu căng gió lướt nhẹ trên mặt biển. Cơ thể nó càng nóng hơn, mặc cho tiếng gió cứ ù ù bên tai như cối xay lúa. Cũng như lần trước, nhưng hôm nay Tomi Happy lột xác một cách khó khăn hơn, nó chợt nhận ra thân hình mình đã cao lớn hơn nhiều lần, không còn là một chú dế yếu đuối và nhát gan như trước. Tomi đã hiểu, cuộc hành trình này giúp nó trưởng thành hơn rất nhiều, học được bài học về tình yêu thương và có lòng quyết tâm vượt qua mọi thử thách gian nan, vất vả. Và nhất là Tomi đã có được những người bạn rất tốt, họ là những người bạn thật sự tuyệt vời! Đang nghĩ ngợi mông lung thì một cơn sóng mạnh khiến chiếc tủ lạnh chao đảo. Nó lo sợ nắm vào tay cầm tủ lạnh, mưa lại trút nước xuống vùng biển này. Chẳng còn thời gian căng vải như lần trước, Tomi nhanh trí lấy mảnh vải làm một chiếc áo mưa như đã được học trong chương “ Cuộc sống loài người”. Thời tiết thất thường là thế, nhưng nó lại cảm thấy mình như có một luồn sức mạnh đang sục sôi và làm sảng khoái cơ thể. Sấm sét nổi đùng đùng, từng chớp vàng rạch ngang bầu trời trông thật khủng khiếp! Một quyết định liều lĩnh nảy ra trong đầu nó: “ Mưa to thế này mình phải xuống dưới đáy biển thôi, nếu cột buồm gãy thì chiếc “thuyền” này sẽ mất phương hướng. Khi đó, nó có thể bị cuốn trôi bởi những con sóng mạnh tung bọt trắng xóa ở kia!” Thế là sợi dây thừng được căng ra, cột thật chắc vào tay cầm tủ lạnh. Tomi nhảy ùm xuống nước, thường thì nó chỉ thở được khoảng 8 phút thì phải ngoi lên mặt nước để có không khí thở. Nhưng hôm nay khác lạ thật, nó ở dưới biển đến 15 phút rồi mà vẫn không cảm thấy ngột ngạt khó thở. “Chắc là nhờ các bạn dạy bơi tận tình thế mình mới được thế này đây!”- Tomi thầm nhủ. Rồi bỗng Tomi cảm thấy ngột ngạt lạ, bơi hết tốc lực lên mặt biển hít chút không khí. Trời vẫn mưa to, chỉ có điều sóng đã bớt mạnh. Không khí có vẻ dễ chịu hơn, nó quyết định không lặn xuống biển nữa, leo lên chiếc “thuyền”, bỏ chút đồ ăn vô bụng mặc dù chưa tới bữa. Tabu ngoi lên khỏi mặt nước biển cùng “quân sư thông thái” DuDu, chỉ còn MiMi không có mặt. Tomi Happy hỏi:
- Này Tabu và DuDu, MiMi đâu rồi?
- Tớ đây này!- cô bạn cá chép vừa nói vừa hươ hươ một cái vỏ ốc tuyệt diệu, nó lấp lánh ánh xanh của biển, mang trên mình những vết xước từ thiên nhiên ban tặng.
- Tớ nghĩ chúng mình nên tổ chức một cuộc thi, chúng mình sẽ thả vỏ ốc này xuống dưới, ai lấy được nó sẽ là người chiến thắng và được Ban tổ chức trao tặng vỏ ốc này!
- Nhưng Ban tổ chức là ai vậy?- Tabu hỏi
- Tất nhiên là những người thua cuộc rồi. Hì hì!
- Chúng ta bắt đầu nhé!- MiMi thả vỏ ốc xuống, đợi khoảng vài chục giây sau, cô ấy hô to:
- Bắt đầu!!!!
Nhanh như một tia chớp, cả bọn phóng ào xuống làn nước của đại dương trong xanh. Đứa nào đứa nấy cố gắng hết sức, càng xuống sâu hơn, sức ép càng lớn, nó có thể cảm thấy mình như muốn bẹp gí, nhưng một sức mạnh nào đó không cho phép xảy ra. Kia rồi, vỏ ốc lấp lánh xanh biếc, lung linh chỉ còn cách nó vài mét. Năm, bốn ba, hai, một, chỉ sau năm giây, bàn tay bé xíu của Tomi đã nắm được vỏ ốc. Ba đứa kia tiếc hùi hụi. DuDu nhẹ nhàng:
- Ban tổ chức quyết định trao tặng chiếc vỏ ốc này cho Tomi Happy với tài bơi lội của cậu ấy! Xin mọi người cho một tràng pháo tay!
MiMi mừng rỡ:
- Công nhận sau khi học bơi, cậu còn bơi nhanh hơn cả tụi mình nữa đó!
Nó ngượng ngùng:
- Cám ơn các cậu nhiều nha!
- Không có gì đâu, chúng mình là bạn mà!
- Đúng vậy, là bạn nên phải biết chia sẻ lẫn nhau là lẽ đương nhiên mà. Nhưng này, mình không ngại nói nếu Tomi cho phép nhé!
- Tất nhiên rồi, cậu muốn nói gì thì nói đi nào, mình đâu có cản!- Nó bình thản!
- Vậy thì, ở gần chúng mình thôi, cái vỏ ốc cậu cầm là vô số đấy!- MiMi cười trừ.
- Cái cậu này, đùa dai thật đấy!- Tomi Happy giả bộ trách móc.
- Thế thì tụi mình bơi đến đó đi nào! Nhanh nhé!- Rùa DuDu bơi trước.
- Đi thôi, mình không thua các cậu đâu!- Tabu cũng không kém.
Cả bọn theo dấu MiMi và DuDu đến bãi vỏ sò, ở đây, vỏ sò đẹp vô kể, nhưng nó không nhặt thêm, chỉ giữ chặt trong tay chiếc vỏ sò xanh hồi nãy. Lí do chỉ có một, đây là tình cảm mà nó có được từ ba người bạn, Tomi không muốn đánh đổi đi bất cứ thứ gì khác cả. Xem kìa, Tabu đã tóm lấy một vỏ sò màu vàng với những đường vân màu đen thật hoàn mĩ. DuDu nhặt ba bốn cái rồi xem xét, cuối cùng chú rùa kĩ tính cũng chon cho mình một vỏ sò màu tím với những đốm màu trắng tinh khiết. MiMi cá chép bơi xa chỗ nó đứng chắc phải những 5 mét, cô bạn băn khoăn một hồi rồi cũng lấy được vỏ sò màu hồng với đường vân đỏ dễ thương vô cùng. Sau khi đã hài lòng với chiến lợi phẩm trong tay, cả bốn đứa bơi về nơi mình ở, hẹn nhau ngày hôm sau gặp lại. Tomi Happy bơi theo sợi dây thừng, đến bên chiếc tủ lạnh, ngồi ngắm mặt trời đỏ ối từ từ lặn xuống sau mặt biển một cách nhẹ nhàng. Trời sập tối...
Từ khi bắt đầu chuyến hải trình này, nó đã quen với chuyện dậy sớm hít thở không khí trong lành. Sáng nay cũng thế, thoải mái với cuộc sống này, Tomi phóng tầm mắt ra xa, không phải bốn bề là một màu xanh nữa. Phía Đông là một hòn đảo nhỏ với rặng dừa rung rinh trong gió biển. Nó có hy vọng rồi, nhưng chưa đến vùng biển Đông cơ mà! Chờ ba người bạn ngoi lên từ dưới mặt biển, Tomi hỏi “Quân sư”:
- Này DuDu sao ở kia lại có cái đảo kìa, tụi mình cập bến ở đó được đấy!
- Đây là đảo Kana, nằm ở Thái Bình Dương, nhưng tụi mình chưa đến vùng biển Đông, sao cập bến ở đấy được?- DuDu nói.
- Thì tụi mình đến đó xem sao biết đâu có thể xin được một ít thức ăn cho cái tủ lạnh này!- Nó bảo, mở cửa tủ và chỉ vô ít thức ăn còn lại.
- Đành vậy, nếu không có thức ăn thì Tomi sẽ không tiếp tục được hành trình đâu.- Tabu than.
Cuối cùng, sau vài giờ nỗ lực giúp chiếc tủ lạnh bơi nhanh hơn, cuối cùng tụi nó cũng cập bãi cát vàng của hòn đảo. MiMi phân công:
- Vì tụi mình không thể lên bờ nên DuDu, cậu cùng Tomi Happy đi nhé! Nhớ nhanh nha!
- Ừ, tụi mình hứa đó, các cậu chờ nhé, sẽ không lâu đâu!- Nó trấn an hai bạn. Lấy dây thừng buộc vào tủ lạnh rồi neo chắc vô một cây dừa gần đó, Tomi cùng rùa DuDu sải bước trên bãi cát dài để tiến vô sâu hơn. Sau bao nhiêu lâu không chạm vào nền cát, nó có cảm giác thật sung sướng. Đang thả mình tận hưởng những cơn gió mát lành thì DuDu kéo người nó vào một tảng đá to nhanh như chớp. Tomi chưa kịp nói gì thì đã thấy hai người đàn ông, vẻ mặt hung tợn, lăm le đi quanh khu vực này. Tomi và DuDu chờ hai người đó đi khuất, chạy thật nhanh vào trong-nơi gần với ngọn núi cao ngất, mong tìm được một nơi nào đó có thức ăn cho nó rồi quay ra, nơi Tabu cá heo và MiMi đang chờ đợi. Xa xa kia, vài ngôi nhà bốc khói nghi ngút có vẻ như đang nấu ăn, Tomi Happy nắm tay DuDu tiến lại thật gần, rồi cả hai núp chỗ vài bụi cây um tùm chờ cơ hội... DuDu bỗng kéo tay nó, nói khẽ:
- Nhìn này, hình như đây là một chiếc bản đồ đấy!
- Chắc chắn hòn đảo này có gì khác thường rồi, cậu mau nhìn vào bản đồ và nói cho tớ biết đi!- Tomi giục.
- Đây, ngay chỗ hai đứa mình đang núp, đi lùi về mấy bước sẽ có một hang động. Cuối hang động ấy là cánh cửa của kho vàng cướp biển!
- Thật không thể tin nổi!- Nó tròn mắt.
- Điều tớ lo là hình như những người hồi nãy đang săn lùng tấm bản đồ này, cả tớ và cậu phải tìm cho ra kho báu và nhanh chân đi khỏi nơi đây.
- Đúng vậy, chúng ta bắt đầu nào!- Tomi hưng phấn, cùng cầm tay rùa DuDu, bước từng bước theo chỉ dẫn. Vừa vào đến cửa hang thì mọi thứ sáng bừng lên. Nhưng bỗng chốc làm cho hai đứa lo sợ là tiếng gầm rú kinh tởm. Vẫn phải đối mặt, DuDu và Tomi bước chầm chậm đề phòng. Khi đi đến nơi, là đường cụt, nhưng không thấy bóng nào. Cả hai đứa thở phào nhẹ nhõm. Bất chợt, một cái bóng lớn khổng lồ xuất hiện, lục lại trí nhớ:
- Đúng rồi Tomi Happy ơi, đây là một trong hai gã ban nãy, tụi mình phải làm sao đây?
- Để tớ thử xem nhé!
Gã đàn ông kia tỏ giọng khinh rẻ:
- Một con dế và một con rùa, tránh ra để tao đến được kho báu nào!
Không đáp lời, nó tung liền hai cú Karatedo, sau đó cho gã nếm thêm một chưởng Vovinam học được từ anh họ. Gã đó nằm sóng soài, mặt mày tím tái. Trong khi đó, DuDu “thông thái” đã tìm được cách mở cánh cửa được ngụy trang cuối đường hầm. Hai đứa bước vô, không quên nhìn ngó xung quanh, cảnh giác nguy hiểm có thể xảy ra bất cứ lúc nào...Đã bước vào trong nhưng không có gì đặc biệt ngoài vài cái hũ cũ mèm vứt lay lắt bên đường. Nó bỗng nhìn thấy một vật gì là lạ, cầm lên xem, thì ra là một cây cọ vẽ màu hồng nhạt. DuDu nhặt lên xem xét rồi cất nó vào cái túi dưới bụng. Bước tiếp, đến khi lại gặp ngõ cụt, nhưng nó thấy được một dòng chữ, trong đó có ghi: “ Chìa khóa đang hiện diện trong tay người bạn của bạn!” . Thấy lạ, DuDu lôi ra cây cọ màu hồng lúc nãy. Lập tức, bức tường bằng lớp đất rầm rầm chuyển động rồi mở ra. Nó và DuDu trố mắt khi bên trong toàn là vàng: vàng khối, vàng thỏi và vàng cây, những đồ vật bằng vàng quý giá đáng giá bao nhiêu gia tài, Tomi cầm lấy chiếc cọ vừa nhặt được ban nãy, trân trọng đặt vào một cái hộp. Còn về phần những kho báu, là loài động vật, cả hai chỉ chọn lấy một tượng cá heo nhỏ, một chiếc kẹp bằng vàng hình cái nơ, một ngôi sao vàng bằng ngón tay út và một chiếc kính lúp mới viền vàng. Trở ra thì tiếng còi náo loạn, chưa kịp phản ứng thì tên ban nãy đã thụi vào DuDu làm cu cậu bất tỉnh. Nó không chần chừ, lấy hết sức, đánh vào chân gã bằng một chưởng thật mạnh rồi lôi DuDu ra ngoài nhanh nhanh. Cuối cùng thì sau vài phút, chú rùa “Quân sư” cũng tỉnh hẳn. Thấp thoáng xa xa là một con tàu lớn, từng bóng áo xanh xanh ập vào bắt những tên đồng bọn của gã ban nãy mà Tomi hạ gục. DuDu thì thào:
- Đó là những người bảo vệ biển đấy, chắc chắn hồi nãy tụi mình đã đụng độ với cướp biển rồi! Bây giờ, nhân lúc này, cậu và mình lẻn vào ngôi nhà kia, xem có thức ăn cho vào chiếc tủ lạnh rồi rời khỏi hòn đảo này nha.
- Ừ, tớ không muốn chần chừ thêm nữa, tụi mình vào đây cũng lâu rồi, phải trở ra nhanh kẻo MiMi và Tabu lo lắng.
Nói thế, hai đứa chạy vào một ngôi nhà, ngôi nhà đơn sơ, giữa phòng trung tâm là một hộp thịt và khoai tây nghiền cùng vài lát rau trộn trong đó. Nhanh tay, Tomi vội lấy một cái túi ni-lông bên chiếc hòm đựng quần áo, bỏ số thức ăn vào, cùng rùa DuDu đi ra bãi biển, nơi chiếc “thuyền” tủ lạnh đang được neo đậu. Con tàu sang trọng lúc nãy đang đón từng tên cướp biển hung hăng lên. Tháo sợi dây thừng rồi leo lên tủ lạnh, Tomi lướt trên mặt biển, không quên ngoái nhìn lại hòn đảo với cả một kho vàng mà nó đã có những cảm giác thăng trầm, hồi hộp cùng DuDu. Chắc chắn rằng, cảm giác tuyệt vời ấy sẽ theo nó đến mãi sau này...
Khi thấy hai đứa, Tabu sốt sắng:
- Hai cậu đi lâu thế, làm tụi mình chờ mỏi mắt rồi này!
- Là thế này...- Tomi kể lại đầu đuôi sự việc và trao tay cho Tabu chiếc tượng cá heo, tặng cho MiMi chiếc kẹp nơ thật xinh xắn. Còn DuDu thì đã tìm cho mình một món quà ưng ý, đó là chiếc kính lúp mới. Nó cất kỹ ngôi sao vàng cùng với chiếc vỏ sò xanh vào người, mong rằng hai thứ đó sẽ soi sáng con đường cho cuộc hành trình trên biển...
Hồi IV: Nạn săn bắt cá bằng thuốc nổ-Khát vọng về Trái Đất.
Chiều hôm ấy, nó lại cảm thấy mình mẩy ngứa ngáy, cổ họng nóng ran như muốn lột xác. Chắc chắn là thế, Tomi cố gắng chịu đựng. Lần này không khó khăn hơn vì nó đã có minh nghiệm từ lần đầu tiên, chỉ khác, chẳng có khả năng kì diệu nào diễn ra như mong đợi...
Một sáng đẹp trời, gặp lại các bạn, Tomi chia sẻ:
- Này, mình mới lột xác nữa đấy!
- Thế cậu không có khả năng đặc biệt nào nữa hả?- DuDu quan tâm.
- Ừ, thì có sao đâu, mình chỉ thấy mình có vẻ cao lớn hơn thôi!
- Thế thì tiếc thật, mình không được thấy những khả năng đặc biệt của cậu rồi!- Tabu nói, có vẻ Tabu đã được nghe DuDu và MiMi kể về khả năng đặc biệt của Tomi trong lần lột xác đầu tiên của chuyến hải trình này.
- Không, mình không biết được!
- Để mình phát huy khả năng đặc biệt của cậu vậy. Cậu càng ngày trông càng to khỏe thế này cơ mà! Cậu thử bay xem?
- Cậu không đùa đấy chứ? Tớ mà bay được là chuyện lạ thế giới đấy!- Nó phủ nhận.
- Thế cậu có nhìn xuyên thấu được không nhỉ?
- Để tớ thử xem!- Nó phì cười vì khả năng tưởng tượng của Tabu. Để coi, DuDu đã lặn mất hút. Rồi nó rú lên trong sự kinh ngạc của hai người bạn còn lại:
- Tớ..tớ, nhìn thấy DuDu đang nhìn ngắm dải san hô màu hồng nhạt dưới kia..
- Để tớ xuống xem thế nào đã!- MiMi quẫy đuôi lặn tăm. Nó sững người, không ngờ một chuyện khó tin lại xảy ra, nhưng sao trong chuyến hành trình tìm kho báu dưới lòng đại dương nó lại không thể nhìn xuyên thấu nhỉ? Một vấn đề nan giải nữa. Từ xa xa, Tomi giật mình bởi một tiếng nổ lớn kinh hoàng, mọi vật bỗng chốc tan hoang cả lên. Xác cá bay vù vù, một cái thuyền nhỏ lấy lưới với từng con cá một rồi cất vào khoang. Ba người bạn của nó giật mình, DuDu đề phòng hơn, chú rùa nói nhỏ:
- Đó là nạn đánh bắt cá bằng thuốc nổ đấy, nhiều lúc mình thấy rồi. Hành động này có vẻ nguy hiểm hơn mình tưởng.
- Nhưng chúng ta phải đi qua vùng đó, làm sao đây?- MiMi lo ngại.
- Ừ, thuyền đánh bắt cá đó còn ở đây lâu lắm!- Tabu tần ngần.
- Mình nghĩ...mình nghĩ...- DuDu đang phân vân thì một tiếng nổ lớn lại vang lên làm Tomi rụt người lại, không có bất cứ ý kiến nào.
- Hay tụi mình bơi vòng qua con thuyền đó đi!
- Nhưng biết đâu họ lại chuyển hướng sang bên tụi mình bơi thì sao?
- Mình cũng không biết nữa, vấn đề quan trọng là phải vượt qua đó một cách

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]