Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Phan Thị Thuỳ Trang

Từ khi sinh ra Tomi Happy đã tá túc bên ngoại – là dòng họ Rike rất lớn trong một ngôi làng tận đất nước mặt trời mọc. Đó là nới rất đẹp và bình yên, nằm trên hòn đảo có tên của một loài cây – Sugi          ( cây Tuyết Tùng). Phía sau những ngôi nhà làm bằng gỗ đỏ là cánh đồng cỏ xanh mướt, nơi cư ngụ của họ hàng nhà dế, cũng là công viên nô đùa của loài thỏ mắt xanh sống trong hang núi gần đó. Xa hơn về phía biển là những hòn đá thoải với dòng nước suối nóng chảy ra từ khe núi đá vôi. Xen lẫn các dãy núi là những mảng rừng cây Tuyết Tùng thân to. Có cây lớn tới mức hàng chục người ôm mới xuể.        Vào sâu trong rừng, càng thấy tĩnh lặng ghê hồn bởi hơi nước nóng theo con suối bốc lên và lan toả trên những tầng lá khiến cảnh vật trở nên huyền ảo như những bức tranh thuỷ mặc. Người dân trên đảo có vẻ trầm tính nhưng hiền lành, thân thiện và rất chụi khó. Họ sống chủ yếu bằng nghề đánh cá. Một số gia đình đã tận dụng địa thế để khai thác dịch vụ cho thuê phòng nghỉ kết hợp tắm suối nước nóng. Cứ độ xuân về, khách thập phương lại kéo đến thưởng ngoạn và khám phá cuộc sống đầy huyền bí nơi này.

Sự yên bình kéo dài, cho đến một hôm Tomi đang ngồi trên bờ đá xem một hoạ sĩ từ nơi khác đến vẽ tranh cảnh nơi đây, thì phát hiện nước biển rút rất nhanh ra xa bờ để lộ nhiều mỏm đá dọc bờ biển mà chưa bao giờ cậu thấy được. Từng hồi còi từ đâu vọng về khiến cậu nhìn dáo dác. Kia rồi phía xa bờ, cứ như biển đứng dậy vươn vai sau một giấc ngủ dài. Trước cảnh tượng lạ lùng này, Tomi liền nhảy lên mép tranh ríc..ríc.. liền mấy tiếng báo cho Hoạ sĩ đang say sưa với tác phẩm của mình mà không để ý điều gì đang xảy đến. Chú Hoạ sĩ vội vàng quay đầu bút định đẩy con dế bé nhỏ vì sợ nó làm dây màu bức tranh còn chưa khô.

Nó đã nhảy và bay ra hướng biển khiến hoạ sĩ lúc này mới như bất chợt tỉnh giấc với tiếng còi báo động dồn dập. Hoạ sĩ vội vàng đứng phắt dậy và nhìn ra phía biển. Ngay lập tức, chú như sững lại, mắt trợn tròn, miệng há hốc ra.

Chú chỉ kíp nói: “ Tsunami”! Tomi cũng ngạc nhiên không kém. Chỉ biết có cái gì rất nguy hiểm đang tới. Rồi Tomi lao theo Hoạ sĩ. Cả hai đều chạy về phía làng đều la lên “ Tsunami”. Trong khi đó cả làng đang cuống cuồng chạy và chạy. Chẳng ai kịp mang theo cái gì, cứ thế thục mạng hướng về phía rừng.

Giờ đây khu rừng là nơi trú ngụ cuối cùng của mọi người. Tomi và mọi người vẫn tiếp tục chạy khi phía sau là những con sóng cao lên đến cả chục mét đuồi theo. Mọi người ai nấy đều tái xanh cả mặt. Dường như Tomi cũng cảm nhận được sự nguy hiểm đó nên cơ thể cũng run lên hai bàn tay cậu lạnh thật lạnh. Bỗng nhiên một tiếng khóc thất thanh từ một tảng đá nhỏ vang lên như muốn cầu cứu ai một điều gì đó. Mọi người chỉ lo cho mạng sống của mình nên không ai quan tâm đến tiếng khóc đó. Ai nấy đều cố gắng chạy thật nhanh về phía khu rừng vì mạng sống của họ cũng có thể mất đi trong nháy mắt. Tomi chạy qua được một đoạn nhưng không cầm lòng được trước hoàn cảnh đó, cuối cùng Tomi đã quay trở lại. Tomi đến bên tảng đá và nhìn thấy một chú nhện nhỏ bị một tảng đá đè lên mình. Trông chú nhện rất đau đớn nó đã mệt lã người đi vì quá kiệt sức. Tomi nhặt một cành cây bên cạnh tảng đá, cậu cố gắng dùng cành cây nhấc tảng đá lên nhưng dường như vô ích. Tảng đá quá lớn so với cơ thể của chú. Các con sóng ngày một dữ dội hơn, nó dần tiến về phía chú vừa sợ vì  mạng của nhện con có thể gặp nguy, vừa sợ vì mạng sống của mình không biết ra sao. Dù thế nhưng cậu vẫn cố gắng dùng hết sức của mình để nhấc tảng đá lên. Cuối cùng Tomi đã cứu được chú nhện nhỏ, mồ hôi Tomi ra như tắm nhưng cậu không còn thời gian để ý đến những chuyện đó nữa vì cái chết đang cận kề bên cậu. Tomi cõng nhện nhỏ trên lưng và chạy thật nhanh về phía khu rừng. Chạy được một đoạn Tomi bắt gặp được mẹ nhện nhỏ đang ra sức tìm kiếm chú. Tomi trao trả nhện nhỏ cho bác nhện và chạy theo dân làng không kịp nhận lời cảm ơn từ bác nhện.

Nhanh hơn suy nghĩ và tốc đọ của con người, sóng thần đã chồm tới đẩy tấc cả tàu bè, nhà cửa, đồ đạc đuổi theo đoàn người đang chạy tán loạn. Có lẽ nhiều người trong số họ biết là chẳng kịp nữa rồi. Có chăng chỉ là bản năng và cơ may kì diệu mới thoát khỏi cơn cuồng thuỷ mà thôi. Và Tomi Happy – chú dế nhỏ là một trong số cơ may đó, khi tình cờ bám vào được một chiếc tủ lạnh, trôi ra biển.

Lạ thay, cái tủ lạnh không chìm mà cứ trôi lênh đênh như một chiếc thuyền không bến chở độc nhất một hy vọng non nớt nhỏ nhoi.

Mặt nước lúc bấy giờ trở nên yên ả một cách lạ thường. Tomi cứ lênh đêng trên mặt nước với một cảm giác lo sợ, vẻ mặt cậu ấy tái nhợt đi và dần hoàn hồn tỉnh giấc sau khi bước ra từ cõi chết. Và đây, dưới mặt nước ấy những bạn cá, tôm,cua,… cũng đang tất bật dọn dẹp lại khu nhà của mình, không một ai để ý đến Tomi – một chú dế tội nghiệp đang cận sự giúp đỡ. Đôi lúc những khó khăn, sinh li tử biệt cũng không thể nào làm cho chúng ta quên đi cái cảm giác đói. Bụng Tomi cũng bắt đầu cồn cào. Tomi ra sức tìm khiếm thức ăn nhưng trên mặt biển ấy không có loại thức ăn nào, xung quanh chú chỉ toàn nước. Bấy giờ cảm giác lo sợ lại ập đến với Tomi, cậu ấy đã dần như lả  đi vì đói cậu nghĩ rằng có lẽ mình không chết vì sóng thần nhưng mình sẽ chết vì đói mất. Nhưng rồi Tomi lại chợt bừng tỉnh cậu chợt nhận ra rằng mình đang ngồi trên một chiếc tủ lạnh. Tomi cố gắng vươn mình mở chiếc cửa tủ lạnh nhưng vì thân hình Tomi quá nhỏ bé so với chiếc tủ lạnh. Cậu cố gắng vươn mình đưa chân mình nắm chặt cánh cửa để mở được, chân cậu duỗi thẳng ra các cơ chân bị kéo dãn, đau đớn vô cùng. Cuối cùng nhờ sự nổ lực và cố gắng Tomi cũng đã mở được cánh cửa. Oh! trong đó có rất nhiều món ăn ngon hương thơm của các món ăn làm thu hút rất nhiều loại hải sản. Nhưng rồi Tomi chợt nhận ra trong đó không có một loại thức ăn nào dành cho dế cả. Tomi từ từ lấy tấc cả các thức ăn trong tủ ra và thấy một chiếc lọ chứa rất nhiều viên hình tròn với rất nhiều màu sắc, trông chúng như những viên kẹo, nếm thử thấy rất ngon vậy nên Tomi liền đổ cả một lọ vào miệng. Một lúc sau cả cơ thể Tomi bỗng nhiên to lên dần. Bắp tay, bắp chân, nở ra làm cho Tomi đau đớn quằn quoại chú nằm lăn ra và la toáng lên nhưng không một ai để ý đến. Chưa kịp hoàn hồn sau một cơn giông tố Tomi lại gặp một bất ngờ khác. Cậu cứ ngỡ rằng mình sẽ lênh đênh trên biển mãi, không bao giờ có thể quay trở lại ngôi làng của mình nữa,  vậy nên Tomi vô cùng thất vọng vì trước khi ra đi không gặp được người thân, không kịp trăn trối một lời nào. Nhưng rồi một thân hình to lớn khẻo mạnh hiện ra trước mắt làm Tomi quê đi tấc cả. Tomi cứ ngỡ mình đang mơ, nhưng sau một hồi ngắm nghía kĩ càng cậu ấy mới chợt nhận ra rằng đó chính là mình và thân hình mình đã trở nên lực lưỡng, khoẻ mạnh hơn nhiều. Thân hình của Tomi khiến chú vừa vui mừng nhưng cũng vừa lo lắng bởi lẽ chú không biết chuyện gì đang xảy ra với mình. Nhưng rồi chú cũng cố gắng trấn tĩnh vì chú đã trải qua những khó khăn mà không ai có thể nghĩ đến vậy nên cứ vui vẻ mà sống tiếp mặc cho những khó khăn đang đến. Tomi trở nên vui vẻ hơn, nụ cười đã nở trên môi cậu ta trong khi chú vẫn lênh đênh trên biển không biết số phận mình sẽ trôi về đâu. Thân hình vạm vỡ ấy làm Tomi không quen chút nào nhưng rồi nó có thể giúp cậu ấy làm những công việc mà trước đây chú cứ tưởng chừng mình sẽ không bao giờ làm được.

Vui vẻ nhìn  ngắm thân hình mình trước gương bỗng từ đâu có một tiếng kêu cứu. Chú đảo mắt quanh một lược và phát hiện trong khe đá có một chú cá heo nhỏ đang bị kẹt không thể thoát ra được, máu của chú ra rất nhiều, tiếng kêu cứu mỗi lúc một yếu đi. Tomi không thể cầm lòng được trước cảnh tượng ấy. Có lẽ Tomi cảm thấy số phận của chú cá heo cũng giống như số phận của mình nên cậu đã bơi đến bên chú cá heo nhỏ bé. Nhờ thân hình lực lưỡng mà Tomi vừa có được nên cậu đã nhanh chóng đẩy được tảng đá ra xa, chú cá heo đã được cứu một cách nhanh chóng. Cá heo cất giọng nói yếu ớt cám ơn Tomi nhưng Tomi đã nhanh chóng ngắt lời và ra sức cứu chữa vết thương cho cá heo. Cá heo dường như đã cạn sức vì mất máu quá nhiều nhưng Tomi không nản chí, máu của cá heo ngaỳ càng ra nhiều hơn. Không còn cách nào khác Tomi liền cố gắng cầm máu và nhanh chóng cắt đứt tay mình để truyền máu sang cho chú cábé nhỏ kia. Cá heo bây giờ đã có vẽ như khá hơn nhưng vẫn còn yếu. Cá heo không thể nào sống thiếu nước vậy nên Tomi đành phải để cho cá heo trở về với biển đông nơi quê hương của chú. Vì vết thương của cá heo còn quá nặng nên không thể nào đi kiếm ăn, vì thế ngày ngày cá heo phải quay trở lại với Tomi để Tomi có thể chia bớt phần thức ăn trong tủ lạnh. Ngày lại ngày cá heo ngày một khoẻ mạnh và có thể bơi tung tăng nô đùa với các con sóng lăn tăn trên mặt nước. Chú còn có thể chở Tomi đi dạo quanh vùng biển ấy. Nhưng rồi cá heo cũng phải chia tay Tomi để quay trở về căn nhà nằm tận biển sâu. Trước khi ra đi cá heo có tặng lại cho Tomi hai món bảo bối. Bảo bối thứ nhất là một chiếc sáo thần. Khi tiếng sáo cất lên họ hàng cá heo sẽ đến bên và sẵn sàng giúp đỡ Tomi bất cứ lúc nào. Bảo bối thứ hai là một viên ngọc thần kì nếu ngậm nó khi xuống nước sẽ không hề hứng gì. Sau khi tặng quà cho Tomi hai con vật chia tay nhau cả hai đều rơi nước mắt. Trước khi ra đi chú cá heo còn bơi quanh chiếc tủ lạnh nơi mà Tomi đang ngồi. Chúng cùng nhau ngẫm lại những ngày tháng bên nhau. Ôi! thật hạnh phúc biết bao. Thế là cá heo đã rời xa Tomi nhưng tình bạn của chúng sẽ mãi không tách rời được. Hình bóng của người bạn tốt vẫn mãi trong tim mỗi người.

Tomi vẫn tiếp tục cuộc hành trình trên biển của mình mà không biết rõ ngày cập bến. Hết ngày này qua ngày khác Tomi đều sống nhờ các loại thức ăn trong tủ lạnh. Thế là Tomi đã rời quê hương mình, cậu bật khóc khi nhớ về gia đình hạnh phúc, về quên hương của mình. Bỗng nhiên, từ đâu Tomi nghe thấy tiếng của con người, Tomi mừng thầm trong lòng và nhanh chóng đến gần nơi có tiếng nói ấy. Nhìn từ xa đó là một con thuyền rất lớn, nó đang ra sức đánh bắt những loại hải sản một cách vô tội vạ. Rất nhiều loài cá đang nằn gọn trong tấm lưới đó nào là cá thu, cá ngừ, cá nục, cá cam…. Tấc cả, tấc cả đều vùng vẫy, quằng quại trong vô vọng. Tấm lưới đã cứa vào cơ thể của những con cá bé nhỏ làm cho cơ thể chúng rướm máu. Khuôn mặt của những tên đánh bắt trông có vẻ rất vui vì đã đánh được một mẻ lưới lớn. Tomi đứng nhìn cảnh ấy mà thương thầm cho số phận của các chú cá, Tomi cũng đau đớn không kém các chú cá con, cơ thể chú như bị ai đó cắt từng nhát, những lát dao đó sâu vào tận tâm can Tomi. Tomi cảm thấy thật xấu hổ và thất vọng khi mình không giúp gì được cho các chú cá bé bỏng. Bỗng nhiên chú nhớ đến cây sáo thần mà cá heo đã tặng cho mình. Khi tiếng sáo vừa cất lên đã ngân vang khắp nơi. Mặt biển đang yên ả bỗng dưng nổi loại, xa xa từng đàn, từng đàn cá heo lớn nhỏ tấp nập bơi đến như đi dự hội. Chúng đứng quanh chiếc tủ lạnh nhỏ xúi làm cho Tomi như muốn rơi xuống biển. Chúng sắp hàng dài mà mắt thường không thể nào nhìn hết được chúng đang đang chờ Tomi cất lời. Tomi liền nhờ các chú cá heo cứu giúp các bạn cá đang mắc kẹt trong tấm lưới to lớn kia. Nhanh như cắt các chú cá heo xúm quanh thay phiên nhau cắn đứt lưới.Tomi lao thẳng lên thuyền dùng chiếc càng to lớn của mình quật ngã tên cầm đầu. Những tên khác cùng nhau lao thẳng vào, Tomi bật người lên dẫm mạnh người vào mạn thuyền  búng người quay một vòng làm cho chúng ngã lăn ra. Sau khi dạy cho bọn đánh bắt cá một trận nên thân, Tomi còn nhảy lên cắt đứt buồm của chúng. Thuyền của chúng đã mất phương hướng, chiếc thuyền cứ quay vòng vòng làm cho bọn chúng chóng cả mặt. Bọn chúng ra sức tìm cách giữ cho chiếc thuyền đứng vững. Trong lúc đó các chú cá heo ra sức cắn tấm, những chiếc răng rất sắc nhưng coi bộ cũng có vẻ khó khăn và gay go lắm. Các chú cá heo vẫn cố gắng, chúng thay phiên nhau và cuối cùng lưới tấm lưới cũng đã bị đứt làm đôi. Cuối cùng bầy cá cũng thoát ra khỏi tấm lưới một cách dễ dàng một số chú cá bị thương tích đầy mình không thể nào bơi được đành phải nhờ sự giúp đỡ của các bạn của mình. Sẵn tiện còn thuốc chữa trị vết thương trong người Tomi đem tặng lại cho chú cá đầu đàn để phân phát cho mọi người. Tomi chưa kịp cảm ơn các chú cá heo thì các chú ấy đã đi xa rồi, giờ đây xung quanh chiếc tủ lạnh chỉ còn những chú cá vừa bước ra từ ranh giới giữa sự sống và cái chết. Bỗng nhiên một chú cá khổng lồ vươn mình lên bẻ một chiếc vây đẹp nhất của mình tặng cho Tomi. Chiếc vây sáng loáng như một thanh gươm. Chú cá đầu đàn dặn Tomi nếu gặp một kẻ thù nào lợi hại thì hãy đem ra nhất định sẽ chiến thắng. Tomi từ chối món quà mà các chú cá tặng vì nghĩ rằng khi đã giúp một ai đó thì không bao giờ trông chờ sự đền đáp. Cảm kích trước tấm lòng của Tomi các chú cá càng muốn tặng món quà quý giá đó. Trước tấm lòng chân thành đó khiến Tomi không thể nào từ chối được nên đành nhận. Nói đến các chú cá, sau khi trao cho Tomi món quà thì nhanh chóng trở về với biển khơi. Tomi đứng lặng nhìn về phía các chú cá cho đến khi bóng các chú cá dần khuất đi phía sau mặt biển. Nắm chặt món quà Tomi cảm động đến rơi lệ, những dòng lệ của chú rơi vào chiếc vây làm chiếc vây sáng loáng và càng sắc thêm. Tomi liền lấy một tấm vải quấn quanh chiếc vây và cất kĩ vảo trong thân mình như một kĩ vật của tình bạn.

Vậy Tomi đã giúp đỡ được rất nhiều loài vật nhưng chú vẫn còn lênh đênh trên mặt biển. Tomi thất vọng vô cùng nhưng cũng đành chấp nhận với số phận lênh đênh của mình. Cậu thầm nghĩ: “mấy tháng trời lênh đênh trên biển nhưng chưa bao giờ mình thấy được cảnh vật dưới đáy đại dương không biết nó có đẹp không nữa”. Vậy nên Tomi quyết định thực hiện một hành trình khám phá đáy đại dương. Tomi ngậm viên ngọc mà cá heo đã tặng và nhảy xuống biển, đúng như lời chú cá heo đã nói, sau khi bước xuống biển Tomi không hề hứng gì, mặc khác Tomi còn vô tư nô đùa như bao chú cá khác. Tomi dạo quanh dưới đáy biển, cậu nhìn ngắm các loài động vật dưới đáy biển một cách thích thú. Trông cậu ta có vẻ khoái chí lắm, những động vật dưới đáy biển trông nó cứ ngồ ngộ làm sao. Những chú cá với đủ các loại màu sắc đang nô đùa xung quanh Tomi- người bạn mới của biển khơi. Thân hình chúng mới uyển chuyển làm sao, chúng tung tăng bơi đến bên Tomi và nhìn ngắm người bạn mới với một ánh mắt lạ lẫm. Chúng để lại trong kí ức Tomi một hình ảnh thật đẹp đó là hình ảnh của những chiếc vây. Những chiếc vây của chúng ánh lên một trông rất long lanh, nó như một chiếc áo choàng quý phái của những bà công tước ở thập niên tám mươi. Tomi đang thích thú với những cảnh đẹp của biển khơi bỗng nhiên cậu chợt giật mình vì cậu phát hiện ra một vật gì sau lưng mình. Bóng của nó to đến mức làm rập cả một khoảng rộng lớn. Như một phản xạ tự nhiên Tomi quay phắt người lại, bất chợt cậu hét toáng lên khi bên cạnh cậu là một chú cá voi xanh to lớn. Nó to gấp tỉ lần cái hang nhỏ bé mà họ hàng nhà dế đã cất công say đắp bao năm nay. Nó xuất hiện với một bộ mặt gớm ghiết, một lớp da xám xịt, cặp mắt nó như muốn nuốt chửng cả biển khơi, bằng một hàm răng sắc bén và vô cùng nhọn giúp nó có thể nghiền nát tấc cả những con mồi mà nó săn bắt được, có thể làm cho bao người khiếp sợ.cùng một lúc nó có thể nuốt chửng hàng trăm người. Tomi đã hết đường trốn thoát vì khi đó cá voi đã khoe hàm răng sắc bén của mình ra, dòng nước lúc bấy giờ đang chuyển động rất dữ dội, Tomi chưa kịp hét lên tiếng nào thì cậu đã nằm gọn trong miệng cá voi. Nhanh như cắt Tomi trượt thật nhanh xuống thực quản cá voi để tránh những chiếc răng sắc bén, Tomi biết rằng số phận mình sẽ chết nhưng cậu muốn rằng thân xác mình sẽ còn nguyên vẹn. Trên đường từ miệng xuống bao tử của cá voi Tomi khám phá được rất nhiều điều. Tomi bị lộn ngược vòng vòng khi cậu nằm gọn trong  một chiếc túi khổng lồ, đó chính bao tử. Ở đó Tomi gặp được rất nhiều người bạn nào là bạch tuột, tôm hùm, hai vợ chồng bác rùa,… Họ dường như kiệt sức vị thiếu oxi và thiếu thức ăn. Họ đã ở đó trong ba ngày.Tomi cũng đang dần kiệt sức nhưng cậu vẫn không chịu khuất phục, cậu vẫn giữ cho mình tâm trạng thoải mái. Tomi nằm lăn ra vắt tay lên trán và suy nghĩ tìm cách giải thoát cho tấc cả, mọi người cũng trợ giúp Tomi tìm cách. Rất nhiều ý kiến được đưa ra nhưng đều không khả quan. Bấy giờ,mọi người càng tuyệt vọng hơn nên đành ngồi chờ chết. Trong lúc đó Tomi vẫn tiếp tục suy nghĩ và tìm cách giải quyết tốt nhất. Nhờ một tinh thần kiên cường, dũng mãnh, nhờ sự giúp đỡ của mọi người cuối cùng Tomi cũng tìm ra cách giải cứu cho tấc cả mọi người. Không chần chừ Tomi rút trong mình ra chiếc vây mà chú cá khổng lồ đã dành tặng cho mình,đâm ngay vào bụng tên cá voi xấu xa. Máu của nó bắn vào tấc cả mọi người làm ai nấy đều giật phắt người. Nó quằng quại, giãy giụa nhưng càng làm cho nó thêm đau đớn và mất máu nhiều. Một lát sau do kiệt sức và mất máu cá voi khổng lồ đã chết đi cùng lúc đó Tomi liền dùng chiếc vuốt đó khoét một lỗ thật to và đưa mọi người cùng ra ngoài. Tấc cả mọi người đều cố gắng ra ngoài nhưng hai bác rùa vẫn còn ở trong đó vì tuổi già sức yếu và do ở đó lâu ngày nên tay chân đã tê cứng cả rồi. Tomi cũng kiệt sức nhưng vẫn cố gắng chui vào bụng cá voi thêm một lần nữa để đưa hai bác rùa già ra bên ngoài. Sau khi đưa được hai bác ra bên ngoài Tomi đặt hai bác rùa ngồi trên vách đá xoa bóp một hồi cuối cùng hai bác rùa cũng có thể đi lại được. Hai bác rùa mừng lắm. Mọi người tung hô và hoan nghênh Tomi. Ai nấy đều rất cảm kích ơn cứu mạng của Tomi - một cậu dế mèn tuy nhỏ nhắn nhưng lại rất thông minh có một tấm lòng hiệp nghĩa luôn xả thân vì bạn bè. Tomi được mọi người mời ở lại tham đự buổi lễ hội của vùng biển này tại một chiếc thuyền của Hi Lạp bị đắm cách đây vài chục năm. Đó cũng chính là nơi thường hay diễn ra các cuộc hội họp của thủ lĩnh cá mập – người cai quản vùng biển này. Trước khi tham gia buổi lễ Tomi được mọi người đưa đi giời thiệu với tấc cả mọi người.Tomi cũng được tham quan nhà của thủ lĩnh nơi đây. Cá mập rất thán phục tinh thần dũng cảm dám nghĩ dám làm của Tomi cá mập cũng đề nghị Tomi làm chủ buổi tiệc này.

            Hôm sau, Tomi cùng mọi người trang trí cho chiếc thuyền. Các loại đèn lồng, các nhánh san hô với đủ các loại màu sắc, các dải tảo biển cũng góp phần tô điểm thêm cho buổi tiệc tối mai. Nhưng bất chợt có một chuyện mà tấc cả mọi người đều không ngờ đến. Một đàn bạch tuột rất lớn không biết đến từ nơi đâu có âm mưu phá bữa tiệc của vương quốc cá mập này. Mọi người ai nấy đều lo lắng cho bữa tiệc cũng như sự tồn vong của vương quốc mình. Để trấn tĩnh tinh thần của mọi người Tomi tình nguyện chiến đấu với lũ bạch tuột để giành lại sự tự do cho vương quốc cá mập kia. Ngay lúc đó Tomi đến thuyền và ở đó suốt mấy ngày liền không ăn không ngủ. Tấc cả mọi người đều hồi hộp và lo sợ nên đều đứng ở bên ngài cửa thuyền chờ đợi câu trả lời của Tomi. Một tuần trôi qua Tomi xuất hiện với một bản mặt đầy tự tin và dũng mạnh. Cậu nói với mọi người rằng hãy tin vào sức mạnh của sự đoàn kết, đó là sức mạnh và không có một kẻ thù nào có thể đánh bại được. Tomi đã nghĩ ra một trận pháp rất lợi hại mà lũ bạch tuột kia không bao giờ có thể ngờ tới được, và ta tặng cho chúng một trận nhớ đời và sẽ không bao giờ dám quay trở lại đây thêm một lần nào nữa. Việc chuẩn bị cho trận chiến cũng được tổ chức nhanh chóng. Tiếp đến, Tomi chọn ra những con tôm càng khoẻ nhất, những chú cá bơi nhanh nhất, những chú rùa có mai cứng và cuối cùng là những chú mực có nhiều mực tím nhất. Tiếp đó Tomi cho thiết kế những loại binh khí sắc bén, những cái bẫy vô cùng lợi hại. Sau đó,Tomi phân công công việc cho mọi người. Với một mưu kế vô cùng lợi hại Tomi tin tưởng phần thắng sẽ thuộc về mình. Cuối cùng sau khi công việc đã đâu vào đấy và rồi ngày quyết định thắng bại cũng đã đến. Trước buổi tiệc, tôm càng được phân công trấn giữ cổng thành, các chú rùa nhanh chóng kiểm tra những chiếc bẫy một lần nữa và chờ đợi một cuộc đại chiến chưa từng có ở vương quốc này. Những chú mực cũng đang tất bật với công việc của mình, chúng nhanh chóng vào chỗ ẩn nấp. Nói đến tấc cả mọi người, sau khi chuẩn bị cho bữa tiệc xong cũng nhanh chóng tiến về phía chiến trường để hậu thuẩn cho Tomi. Xa xa, lũ bạch tuột đã hồ hởi tiến đến nhưng mọi người vẫn giữ được tinh thần bền bỉ, ý chí dũng cảm và quyết thắng của mình. Lũ bạch tuột đã tiến đến gần cổng vương quốc. Mọi người đã sẵn sàng quyết chiến. Khi kẻ thù vừa tiến đến cổng thành các chú tôm chiến đấu rất dữ dội để bảo vệ bờ cõi chúng ra vẻ thua cuộc rồi dẫn dụ lũ bạch tuột đến khu vực đặt bẫy của các chú rùa. Nhanh như cắt các chú rùa mở nắp bẫy, đúng như dự tính của Tomi khi bon chúng gặp bẫy chỉ một vài con bị rơi vào bẫy, tuy gặp trở ngại nhưng chúng vẫn ra sức đuổi theo những binh sĩ tôm càng. Lũ bạch tuột bị lọt tiếp vào một chiếc bẫy tiếp theo của Tomi mà không hề biết, khi chúng đến khu vực nơi mà các chú mực với những tia phực được phun ra nhanh như chớp. Lũ bạch tuột không nhìn thấy phương hướng nữa, khi mực đã nhạt dần chúng vẫn chưa kịp hoàn hồn thì binh sĩ tôm càng đã quay sang đánh trả trở lại. Dân chúng vương quốc cũng tham gia vào việc chống trả. Nhận thấy không thể nào chiến đấu lại vương quốc cá mập chúng đành phải đầu hàng vô điều kiện. Chúng bị trói bằng những sợi tảo biển vô cùng chặt mà vương quốc cá mập chỉ dành cho các tù nhân. Sau khi được áp giải đến phòng sử án và người được giao trọng trách sử án khộng ai khác đó chính là Tomi- người anh hùng của vương quốc cá mập. Lũ bạch tuột sau khi nhận thấy được sức mạnh của vương quốc cá mập đã nhanh chóng nhận tội. Thì ra hoàn cảnh của chúng cũng bất hạnh không kém gì Tomi. Chúng bị một cơn bão cuốn tới đây mấy tháng trời không có thức ăn đành phải uống nước biển để sống qua ngày. Nay biết được tin vương quốc cá mập mở lễ hội biết rằng sẽ có rất nhiều món ăn ngon nên chúng bất đắc dĩ chúng mới đến hù doạ để kiếm lấy thức ăn và nới sinh sống. Giờ đây chúng rất hối hận và hứa sẽ tự đi đến một vùng đất xa xôi để tự lập nghiệp. Thấy hoàn cảnh đáng thương của lũ bạch tuột và hoan nghênh tinh thần dũng cảm dám nhận lỗi sửa sai nên Tomi và mọi người đồng ý cho bầy bạch tuột trở thành thành viên của vương quốc cá mập này họ cùng nhau tham dự buổi tiệc. Khi đến buổi tiệc Tomi gặp lại được chú cá heo mà mình đã cứu giúp.Cá heo và Tomi rất vui mừng và bất ngờ. Tiếp đến Tomi còn gặp lại những chú cá mà Tomi đã giúp đỡ khi chúng bị mắc vào bẫy cá. Đó là những khách mời danh dự của vương quốc cá mập vì họ đã giúp đỡ để xây dựng vương quốc cá mập được nguy nga và trang lệ như hôm nay.. Những người bạn đó xuất hiện với những bộ trang phục rất lộng lẫy. Cá heo với một bộ com-lê thật tuyệt, trông cậu ấy mới lịch lãm làm sao. Trên cổ chú còn đeo một chiếc lục lạc bằng vàng, mỗi khi chú chuyển động tiếng lục lạc kêu leng keng nghe rất vui tai. Những nàng cá với những bộ váy áo với đủ các màu sắc, trên tay mỗi người là mỡi nhạc cụ để cùng góp vui cho buổi tiệc. Chàng Tomi cũng không kém phần đặc sắc, chú xuất hiện với một bộ áo quần của một chàng hoàng tử ( món đồ mà chú đã tìm thấy được trong lúc nằm suy nghĩ trong chiếc thuyền Hy Lạp ) trên tay chú là một thanh gươm sáng loáng. Và buổi tiệc đã bắt đầu với lời diễn văn khai mạc của cá mập. Và một màn đặc sắc trong bữa tiệc đó chính là lúc Tomi được mời lên khán đài trong tràn vỗ tay hoan nghênh của mọi người. Tiếp đến là giây phút hạnh phúc nhất, mọi người thi nhau tặng cho Tomi những món quà mà mình cho là quý giá nhất. Cá mập ngỏ lời mời Tomi ở lại làm chủ nhân của vương quốc này làm Tomi xúc động lắm. Mắt cậu ấy rưng rưng như muốn khóc. Tomi nghẹn ngào cất lời từ chối, vì Tomi vốn là động vật trên mặt đất, thân xác đó là của mặt đất, linh hồn Tomi đang ở mặt đất. Cậu ta chỉ có ý đến để du ngoạn, chứ không thể nào sống tại đó, dù rằng đó là một thiêng đường và nơi đó có biết bao người bạn cùng giàu sinh ra tử với Tomi. Bữa tiệc đang náo nhiệt bỗng dưng yên lặng một cách lạ thường không một tiếng động. Tấc cả mọi người đều buồn bã vì sắp phải chia tay với một người bạn tốt. Nhưng rồi với lời động viên của Tomi mọi người cố gắng vui vẻ trở lại để lưu giữ một kỉ niệm đẹp về người bạn tốt, về người anh hùng Tomi. Sau khi kết thúc bữa tiệc cá heo được nhận nhiệm vụ được Tomi về đất liền. tuy vậy nhưng tấc cả mọi người đều đi để đưa tiễn Tomi. Tomi trở về ngôi làng của mình với một thân vô cùng lực lưỡng. Với những câu chuyện mà cậu đã trải qua mọi người trong làng càng thêm yêu quý và xem cậu như một người anh hùng, một người siêu nhân của ngồi làng bé nhỏ này. Ở ngôi làng đó mọi người vẫn luôn trông chờ cậu. Tomi rất được mọi người trong làng xem trọng vì cậu đã từng ra tay giúp đỡ mọi người trong mọi hoàn cảnh, mọi lúc, mọi nơi. Và chính nơi ấy cậu gặp lại được bố, mẹ, anh chị em và tấc cả mọi người trong làng. Nơi ấy còn có bóng dáng của những người bạn tốt đang ngày đêm đứng nhìn về vùng biển xa xôi kia để trông chờ một người bạn tốt. Trở về với làng cũ cậu vẫn ra sức giúp đỡ mọi người trong làng, những người dân làng bên cạnh và nhất là những người phương xa. Tiếng tăm của Tomi vang xa khắp mọi nơi. Tomi được mọi người quý mến, các em nhỏ thì lấy đó làm gương đề noi theo. Giờ đây Tomi đã trở về với các bạn của mình, họ sẽ cùng nhau cắp sách đến trường, cùng nhau bước tiếp trên con đướng học tập, cùng giúp đỡ nhau trong những lúc gặp khó khăn. Và mặt đất của ngôi làng này sẽ còn in dấu chân của Tomi - anh chàng dũng cảm, gan dạ, kiên cường, dám chống lại tấc cả kẻ thù và những âm mưa đen tối. Rồi đây chúng ta sẽ thấy hình bóng của Tomi trong hình ảnh là một anh chàng học sinh gương mẫu đang ngày ngày dạo bước đến trường. Kính chào và hẹn gặp lại các bạn trong ngày khai trường !!!

 

 

Tác giả

Phan Thị Thuỳ Trang

Họ và tên; Phan Thị Thuỳ Trang

Học sinh lớp 12a6 trường THPT Đạ Tẻh, huyện Đạ Tẻh, tỉnh Lâm Đồng

Số điện thoại: 01676250519

 

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]