Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Nguyễn Kim Tuyến

    Tớ là Tomi Happy, một trong số những cơ may hiếm hoi đã sống sót sau trận sóng thần ghê gớm ập vào quê hương xinh đẹp của tớ – một ngôi làng nhỏ trên hòn đảo Sugi.
    Sugi là tên của một loài cây trên đảo (cây Tuyết Tùng), là nơi tớ đã sinh ra và lớn lên. Kí ức của tớ về quê hương chỉ mới hôm qua thôi nhưng bây giờ tất cả đã không còn nữa, một trận sóng thần đã cuốn phăng tất cả: nhà cửa, cây cối, mọi thứ và cả những thành viên của dòng họ Rike nhà tớ. Liệu rằng “Thần may mắn” có che chở, cứu vớt họ hàng nhà tớ như đã từng cứu tớ hay không? Bây giờ họ còn sống hay đã chết? Và, giờ họ đang ở dâu? Hàng loạt những câu hỏi liên tục xuất hiện làm tớ đau cả đầu. Thật sự đây là một cú sốc quá lớn đối với tớ. Một cuộc sống mới đã bắt đầu, một cuộc sống với đầy những thử thách đang chờ đợi tớ – một chú dế bé nhỏ nhưng may mắn.
                                                           o0o
    Vậy là đã hai ngày trôi qua kể từ lúc “cơn ác mộng” sóng thần xảy ra. Tình trạng hiện giờ của tớ thật là tồi tệ, vừa đói, vừa mệt. Tớ đang lênh đênh trên biển bằng một con thuyền mà theo tớ được biết thì nó là cái tủ lạnh, một vật đã cứu tớ thoát khỏi tay thần chết. Cũng thật lạ là cái vật to kềnh ấy lại có thể nổi lên và mang theo tớ với một bụng nước, đang trôi không xác định hướng, và chỉ chờ cái chết sẽ đến theo thời gian. Nhưng giờ thì tớ đã sống, sống một cuộc sống khó khăn buộc tớ phải chấp nhận. Đó là sức nóng mặt trời như thiêu như đốt cơ thể yếu ớt vừa thoát chết của tớ. Đó là những đợt sóng dập dềnh làm tớ chóng cả mặt và thỉnh thoảng còn muốn lật cả “con thuyền” – chiếc tủ lạnh – nơi bám trụ duy nhất của tớ. Và, đó còn là cơn đói cồn cào luôn hành hạ tớ.
    Mệt và đói, mắt của tớ không muốn mở ra nữa, tớ không còn một tí sức lực nào cả. Vậy là tớ nằm đó, nhắm nghiền hai mắt và trách số phận đã đùa giỡn với tớ: cho tớ thoát chết một lần nhưng giờ lại muốn lấy tính mạng của tớ bằng cái đói khủng khiếp đang từ từ gặm nhấm lấy thể xác và cả cái phần lí trí tỉnh táo ít ỏi còn lại.
    Một đợt sóng dậy lên làm nghiêng chiếc tủ lạnh và làm tớ lăn mấy vòng ra sát mép nước, may mà chưa bị rơi xuống đấy. Nhưng, gì thế này? Có một lỗ hổng cạnh chỗ tớ nằm nhưng nó ở phía trên nên không bị nước tràn vào. Có lẽ trong tủ lạnh có gì đó chăng? Lấy hết phần sức còn lại, tớ khoét rộng phần lỗ hổng để có thể chui vào bên trong. Thật bất ngờ, bên trong là một cơ man đầy ắp thức ăn. Nhưng … đó là những thức ăn mà tớ chắc là mình chưa từng dùng qua. Làm thế nào bây giờ? Thức ăn ngay trước mặt nhưng lại quá lạ lẫm, mà tớ lại đang rất đói. Thôi, không cần nghĩ nhiều nữa, những thức ăn này con người ăn được thì mình ăn chắc cũng không sao. Tớ thử ăn chỗ thức ăn gần mình nhất, vị của nó không đến nỗi tệ. Tớ đói quá, vậy là tớ chén sạch cả một mảng thức ăn to. Thế là tớ không còn đói nữa và có lẽ sẽ không bị đói trong nhiều ngày. Thật là may mắn.
                                                          o0o
    Đêm đến tớ không tài nào ngủ được, một phần là do nhớ nhà, nhưng phần còn lại thì tớ không rõ nữa. Người tớ bỗng nhiên nóng ran, ngứa không chịu được và cơn đau buốt như muôn vàn mũi dao đang xuyên thẳng vào khắp cơ thể. Gì thế này? Chuyện gì đã xảy ra với tớ? Không một câu trả lời. Phải một lúc lâu sau thì cơn đau mới hạ xuống, khắp người tớ đẫm mồ hôi, và … một lớp vỏ đã bong ra ngoài. Ồ, vậy ra  tớ đã lột xác.
    Đêm xuống thật lạnh, cơ thể yếu ớt của tớ dường như không thể chống chọi được nữa. Nhưng, mọi chuyện không dừng lại ở đấy. Chỉ trong một đêm mà tớ đã lột xác đến ba lần, phải trải qua cơn đau khủng khiếp và cái lạnh ghê người của biển đêm.

Chương II: NGƯỜI BẠN MỚI

    Rồi bình minh hôm sau cũng đến mang theo một bất ngờ mà nằm mơ tớ cũng không nghĩ đến. Sau một đêm dài đầy biến cố, tớ đã thay đổi hoàn toàn, tớ dường như không thể nhận ra một chàng dế to khoẻ, cao lớn đang hiện bóng dưới nước. Là tớ thật sao? Không thể tin được. Hạnh phúc đến thật bất ngờ. Tớ luôn miệng hát vang bài ca của họ hàng nhà dế và mong mỏi được chia sẻ niềm hạnh phúc này với một ai đó. Nhưng, cho đến khi mặt trời khuất dạng tìm chốn ngủ thì tớ mới thật sự biết rằng mình là người cô độc giữa biển nước mênh mông này. Cố thuyết phục bản thân cất lên một giai điệu nào đấy nhưng mãi mà vẫn không hát được. Những lúc như thế này, hình ảnh quê hương xinh đẹp cuìng những người thân yêu lại hiện về với nỗi nhớ mong da diết đến quặn lòng. Dặn lòng là một chàng trai thì không được khóc nhưng không hiểu sao nước mắt cứ thi nhau lăn dài trên má. Dù đã rất cố gắng nhưng tớ vẫn không thể chấp nhận một sự thật rằng mình đã mất đi tất cả: người thân, gia đình, quê hương … và cả những tháng ngày êm đềm xưa cũ.
    Đang mải nghĩ ngợi vẩn vơ, bỗng tớ nghe có tiếng gọi:
- Cậu bé ơi, cậu có thấy chú cá nào trông giống tôi bơi ngang qua đây không?
Ồ, thì ra là một cô cá đang tìm con. Thật may là tớ đã bắt gặp một ai đó, nhưng cũng thật không may vì tớ không hề gặp chú nhóc ấy. Chẳng biết phải làm gì, tớ đành hỏi bâng quơ:
- Thế con cô tên là gì ạ?
- Nó là Sukê, nhưng tôi hỏi cậu là có thấy không kia mà.
Cái tên Sukê vừa lọt vào tai thì một sự lạ đã xảy ra. Trước mắt tới bỗng hiện ra cảnh vật không phải ở nơi này. Đó là hình ảnh một chú cá với đôi mắt long lanh đang thút thít bên một chòm san hô màu tía và …
- Cô có biết nơi nào có chòm san hô màu tía và một tảng đá có hình vỏ ốc không ạ?
- Biết, nhưng sao? – Cô cá tỏ vẻ khó hiểu.
- Em Sukê đang ở đó đấy ạ.
Có vẻ như cô vẫn không tin, nhưng chẳng nói gì, cô lặn ngay xuống đáy biển, và cũng từ đó không thấy trở lên nữa.
                                                         o0o
Rồi một buổi sáng cũng lại đến. Chẳng biết làm gì, tớ vớt tất cả những gì trôi trên biển mà tớ cho là sẽ có lúc dùng đến.
Lúc tớ đang dùng bữa với phần thức ăn trong tủ lạnh thì có tiếng gọi:
- Cậu gì đó ơi, tôi đây này.
- Ồ, thì ra là cô à.
Tớ nhận ra ngay cô cá ngày hôm qua đã đi tìm con. Bơi cạnh cô ấy là chú cá mà tớ đã thấy trong suy nghĩ với đôi mắt đầy hiếu kì đang hướng vào tớ. Rồi cô cá lên tiếng:   
- Cảm ơn cậu nhiều lắm, nhờ cậu mà tôi đã tìm ra thằng nhóc này đây. Nhưng có một điều tôi còn thắc mắc, tại sao cậu lại biết nó ở đó?
Chẳng biết phải trả lời với cô ấy thế nào đây, vì ngay chính tớ cũng chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra kia mà. Thôi thì có sao nói vậy.
- Cháu cũng chẳng biết nữa, ngay khi cô nhắc đến cái tên Sukê thì cháu nhìn thấy mọi thứ: chòm san hô, tảng đá, và cả chú nhóc này nữa.
Cô cá và cả chú nhóc đều há hốc ngạc nhiên, mà ngay cả tớ cũng muốn há hốc ra để mà ngạc nhiên đây. Thật sự thì tớ có hiểu gì nhiều hơn họ đâu cơ chứ.
-    Chẳng lẽ cậu có phép lạ sao? – rồi cô cá lên tiếng.
Cả ba im lặng, im lặng vì không biết phải nói gì và im lặng để theo đuổi những suy tưởng riêng của mỗi người.
Nhưng chợt nhớ ra  điều gì, cô cá cảm ơn tớ một lần nữa và xin phép được đi kiếm thức ăn rồi lặn mất. Tớ quay vào trong định tiếp tục bữa ăn của mình nhưng lại có tiếng gọi:
-    Anh ơi.
-    Ra là em hả Sukê? Sao em không về cùng mẹ?
Cậu nhóc tỏ vẻ không hài lòng với câu hỏi của tớ, nhưng rồi cậu cũng nói:
-    Em về làm gì chứ? Thế nào rồi mẹ cũng bỏ em mà đi thôi.
Thì ra cậu ta đang dỗi mẹ.
-    Và đó là lí do em bỏ đi để mẹ tìm, đúng không?
-    Uhm. Đúng vậy ạ. À, mà anh tên là gì vậy?
-    Anh là Tomi Happy.
Có lẽ cậu bé thích tớ, cậu ta bơi quanh “chiếc thuyền” và huyên thuyên đủ mọi chuyện, và điều đó khiến tớ thoát khỏi cảm giác cô đơn lạnh lẽo của những ngày vừa qua. Thật tuyệt.
Đang bơi thong dong bên cạnh tớ bỗng dưng Sukê hướng đôi mắt buồn bã về hướng mà tớ đoán là mẹ cậu ta đang ở đấy.
-    Em sao thế Sukê?
Đưa đôi mắt buồn bã nhìn tớ, Sukê oà khóc.   
- Anh Tomi ơi. Mẹ không thương em, mẹ bỏ em mà đi suốt ngày, chưa bao giờ mẹ quan tâm đến em cả. Em buồn lắm.
Sukê khóc chán mà tớ vẫn không nói gì, cậu bé xoay sang tớ hỏi:
- Anh làm sao thế?
Tự dưng nghe Sukê hỏi, bao nhiêu cảm xúc dồn nén trong lòng tớ từ đâu trỗi dậy và tuôn trào, có vui, có buồn, có cả những tủi hờn.
- Anh cũng có mẹ, nhưng kí ức về mẹ thật mờ nhạt – Im lặng để nuốt những giọt nước mắt đang chực trào vào lại bên trong, tớ tiếp – Nhưng mẹ anh đã mất. Anh thực sự không biết cái cảm giác được mẹ âu yếm, vỗ về, gọi một tiếng “con” nó như thế nào nữa. Đã có những đêm anh nằm mơ thấy mẹ, mẹ thật đẹp, thật hiền. Anh đã cười thật nhiều để rồi khi thức dậy mới biết mình vẫn lẻ loi.
Thật sự lúc này cả hai chúng tớ không biết phải nói gì nữa. Dường như Sukê đã cảm nhận được sẽ đau khổ như thế nào nếu một ngày nào đó mất đi người mẹ hiền. Rồi, quên cả chào tớ, Sukê vội vã bơi đi. Tớ không hỏi nhưng vẫn có thể biết rằng cậu bé đang đến với mẹ để nói những lời yêu thương mà từ trước tới giờ cậu vẫn chưa biết cách để nói.
                                        o0o
Tối hôm ấy, mẹ của Sukê đã tìm gặp tớ với nụ cười hạnh phúc, và tớ biết rằng mình đã làm được một việc tốt.
Ngay khi cô ấy đi khỏi, cậu bé Sukê lại đến. Không còn ánh mắt buồn rầu hay giận dỗi, Sukê muốn tớ kể cho cậu ấy nghe về quê hương xinh đẹp của tớ, nơi mà tớ phải rời xa mãi mãi để sống những chuỗi ngày lênh đênh trên biển như bây giờ.
Vậy là một đêm không ngủ. Tớ vui vẻ kể cho Sukê nghe về hòn đảo Sugi – quê hương của tớ – với những cây Sugi (cây Tuyết Tùng) to lớn, có cả những cây phải đến mười người ôm vẫn không xuể, rồi cả dòng suối nước nóng chảy quanh năm cùng bãi biển xanh êm dịu thu hút rất nhiều khách du lịch. Sukê nghe tớ kể thật chăm chú, đôi mắt hiếu kì của cậu long lanh đầy thích thú. Thế rồi, tớ thiếp đi lúc nào không rõ nữa. Trong giấc mơ, quê hương tớ hiện về, vẫn yên ả, êm đềm như xưa.
Chương III: BÃO TỐ
Một ngày mới lại đến, không yên bình như mọi hôm. Tớ cảm thấy khó chịu lạ, mãi mà vẫn chưa thấy Sukê đâu. Rồi bỗng đâu mây đen kéo đến, bầu trời đen kịt, gió từ dâu ào ào thổi, quất tới tấp xuống mặt biển làm nổi lên những đợt sóng hung tợn cứ thế xô đẩy “con thuyền” của tớ. Nguy to rồi. Mưa đến, sấm chớp ầm ầm, “con thuyền” lắc lư mạnh, chao đảo như sắp lật. Mưa nặng hạt dần rồi trút ào ào xuống biển, những hạt mưa to kềnh đang nhảy vào lỗ hổng của chiếc tủ lạnh, không khéo nước lại đầy và tớ sẽ chìm cùng chiếc tủ lạnh mất thôi.
Mưa vẫn không ngừng rơi, gió vẫn đuổi nhau từng đợt. Phen này tớ chết thật rồi. Nằm dang cả chân tay, áp sát người vào chiếc tủ lạnh, tớ nhắm mắt và nếm những giọt nước mưa ngọt lịm mà chính nó đang tìm cơ hội để giết chết tớ kia.
Nhưng rồi một tia sáng loé lên trong đầu. Tớ chui ngay vào tủ lạnh, vốc thức ăn trong túi nilon ra ngoài, vo tròn cái túi ấy lại, vậy là đã có một cái nút để nhét vào lỗ hổng kia, không cho nước thấm vào bên trong. Hay quá. Giờ thì tớ có thể yên tâm đánh một giấc tới sáng hôm sau trong này rồi. Tớ lại sống.
                                              o0o
Sau cơn mưa trời lại sáng. Một buổi sáng nắng đẹp. Tớ thức dậy sau bao nhêu lo lắng và cả cơn nhức đầu đêm qua. Tớ nhấm nháp bữa sáng bằng chỗ thức ăn trong tủ lạnh và đưa mắt ra xa nhìn mặt biển lấp lánh dưới ánh nắng vàng buổi sáng, rực rỡ cả một góc trời.
Và rồi đập vào mắt tớ là một cái gì đấy đang dập dềnh trên biển cùng với hàng ngàn tiếng kêu cứu thảm thiết. Nhìn kĩ mới thấy đó là một tổ kiến đã bị ngập một nửa dưới nước. Bao nhiêu kiến chen chúc nhau trên một nửa còn lại đang ra sức kêu cứu.
Chẳng cần nghĩ ngợi nhiều, tớ vớt cành cây trôi ngang rồi khều cái tổ ấy vào gần, cố gắng bê lên “thuyền” mà không làm rơi một chú kiến nào. Thế là tớ lại làm được một việc tốt nữa rồi.
Nhưng … Cái lũ kiến không có tình nghĩa ấy thì …
Ngay khi đã ổn định tổ chức, gã kiến to béo nhất đàn cất tiếng cười khanh khách và ra lệnh cho bọn thuộc hạ dồn lên tấn công. Và tớ chợt hiểu rằng chiếc tủ lạnh đầy ắp thức ăn của tớ đã khơi nguồn cho cái lòng tham không đáy kia.
Bị tấn công bất ngờ bởi một binh đoàn kiến hùng hậu, tớ bị dồn đến sát mép nước, tớ ngã xuống biển và rồi chẳng còn biết gì nữa.
Tớ tỉnh lại trong tình trạng bụng căng tròn nước biển, mắt và mũi cay xè, nằm dài trên một khúc gỗ đang trôi lênh đênh giữa mênh mông biển nước. Cạnh tớ là Sukê, cậu bé đưa ánh mắt ái ngại nhìn tớ. Rồi tớ cũng nhớ được tất cả, nhớ tới việc tốt mình đã làm, nhớ đến những kẻ vong ân bội nghĩa để rồi chỉ biết thở dài đánh thượt.
Cuối cùng, thay vì buồn chán cho sự đời, tớ quyết định học bơi. Lúc đầu, tớ gặp không ít khó khăn, nhiều lúc suýt chết đuối và có khi tưởng chừng như bỏ cuộc. Nhưng, cuộc sống đầy thử thách trên biển không dành cho những kẻ yếu đuối và hèn nhát. Và rồi, sau những nỗ lực không ngừng của bản thân, tớ cũng đã biết bơi, không những biết bơi mà còn bơi cực giỏi nữa kia.
Tớ nhờ Sukê dẫn đường để tìm về chiếc tủ lạnh của mình. Tớ phải trừng trị những kẻ bất lương, đem lại lẽ phải cho cuộc sống.
Sau khi gạt cả bầy kiến xuống nước, tớ nhờ Sukê mang khúc gỗ đến để bọn chúng có thể bám vào đấy mà sống sót. Xong, tớ đứng thẳng người, nhìn khắp lượt những bản mặt đang run lên kia và nói:
- Ta có lòng tốt cứu các ngươi khi các ngươi gặp khó khăn, nhưng ngay khi thoát khỏi cơn hiểm nghèo các ngươi lại trở mặt hãm hại ta. Bây giờ các ngươi hãy tự suy xét về hành động của bản thân, còn sống hay không là do số trời định đoạt cho các ngươi.
                                             o0o
Ngày qua ngày, gió dật, sóng cuốn và không biết đã qua bao nhiêu ngày, mãi cho đến khi Sukê buồn bã cho tớ biết rằng tớ đã đi quá xa và cậu không thể tiếp tục theo tớ được nữa, tớ mới biết rằng đã đến lúc phải nói lời chia tay. Và rồi, dù rất khó khăn, tớ và Sukê vẫn quyết định sẽ rời xa nhau, có lẽ là mãi mãi. Cuộc sống trên biển này không thuộc về tớ, tớ vẫn luôn hi vọng một ngày nào đó có thể tìm thấy cho mình một bến bờ bình yên thật sự.
Nhìn “chiếc thuyền” của tớ cứ ngày một xa, Sukê đưa đôi mắt non nớt nhưng chứa đầy nỗi buồn mãi nhìn theo. Một người bạn đã xa.
Chương IV:  ĐẢO CÓ NGƯỜI
Những chuỗi ngày tiếp theo đầy sóng gió, những cơn bão biển như những vị thần nổi giận cũng không còn khó khăn với tớ bằng cảm giác trống vắng, cô đơn mà tớ đang trải qua.
Cho đến một ngày, bãi cát trắng hiện ra cùng hàng phi lao vút lên. Đảo. Đúng là một hòn đảo thật rồi. Tớ có nằm mơ không thế này. Chẳng còn biết gì nữa, tớ sung sướng lao xuống nước bơi một mạch vào bờ. Cảm giác đặt chân lên bờ mới tuyệt làm sao.
Việc đầu tiên tớ làm là đi loanh quanh trên đảo, cảm nhận hơi thở của thiên nhiên mà đã lâu lắm rồi tớ mới tìm lại được.
Có lẽ đây là một hòn đảo hoang cũng có thể. Tớ nghĩ vậy và càng sung sướng hơn khi nghĩ đến việc mình là người đầu tiên tìm ra nơi này.
Nhưng, tớ đã lầm. Một bàn tay nhỏ nâng tớ lên khỏi mặt đất làm tớ giật cả mình. Trước mặt tớ là một cậu bé có thân hình gầy guột cùng bộ quần áo rách rưới, có lẽ là cư dân trên đảo này. Bên cạnh cậu ta là một bó củi vừa đặt xuống để tiện nâng tớ lên. Cả hai nhìn nhau rồi cùng hỏi:
-    Cậu là ai?
-    Tớ là Tomi Happy – tớ trả lời – Còn cậu?
-    Tớ là Hải.
Đặt tớ lên bó củi bên cạnh, Hải ngồi lên tảng đá kế bên và có vẻ lúng túng. Tớ hỏi:
-    Nhà cậu ở đâu?
Hải cười thật to, nhưng trong giọng cười ấy chứa đựng một chút gì đó của sự cay đắng. Hải nhìn tớ với ánh mắt khác lạ. Tớ có thể nhìn thấy những giọt nước mắt mặc dù cậu ấy đã cố tình gạt đi.
-    Tớ không có nhà.
Tớ vô cùng ngạc nhiên với câu trả lời của Hải. Rồi Hải kể cho tớ nghe về cậu ấy, về cuộc đời đầy bất hạnh và cả đất nước Việt Nam xinh đẹp của cậu ấy.
Hải đã từng có một gia đình thật hạnh phúc, có bố, có mẹ, có em gái dễ thương. Cuộc sống hạnh phúc cùng tuổi thơ đầy kỉ niệm của Hải bỗng chấm dứt khi một ngày Hải nhìn thấy bọn cướp biển. Hải bị bắt cóc và bị đưa ra hòn đảo này để làm phục dịch cho bọn chúng.
Nghe xong câu chuyện của Hải, lòng tớ bỗng dưng chùng xuống, nước mắt từ đâu cứ thế tuôn.
Để khoả lấp không khí đau thương ấy, tớ kể cho Hải nghe về quê hương xinh đẹp của tớ, về rừng cây Tuyết Tùng, về dòng suối nước nóng mộng mơ và về những con người cần cù, dễ mến. Đáp lại, hải kể cho tớ nghe về đất nước Việt Nam – quê hương của cậu – với bờ biển dài uốn lượn theo hình chữ S, những bãi biển cát trắng phau, những rặng phi lao đung đưa trước gió, những bình minh ngắm mặt trời nhô lên từ biển, về những con người kiên cường, anh dũng vượt qua hai cuộc kháng chiến, về tinh thần Au-Lạc và nhiều thứ nữa. Tất cả đối với tớ đều rất tuyệt. Trong những câu chuyện mà Hải kể, tớ thích nhất câu chuyện về Con Rồng Cháu Tiên, về những quả trứng nở ra những người con là tổ tiên của Hải bây giờ.
Cả hai lâu ngày không gặp được ngưòi để tâm sự nên cứ mãi huyên thuyên đến khi mặt trời lặn. Chợt nhớ ra điều gì, Hải vội vàng đứng dậy, bảo tớ trốn đi rồi hấp tấp ôm bó củi vào hang.
Được một lúc sau thì bọn cướp biển trở về. Gã nào cũng râu tóc xồm xoàm, vẻ mặt dữ tợn. Chúng mang theo rất nhiều tay nải. Tuy có phần sợ hãi nhưng vì tò mò, tớ quyết định bám theo.
Cửa hang từ từ mở, trước mắt tớ hiện ra không biết bao nhiêu cơ man là vàng bạc, châu báu sáng lấp lánh có khả năng làm mờ mắt bất cứ ai vô tình nhìn thấy. Rồi bọn chúng bỏ đi, có lẽ là trở về hang chính để ăn tối.
Chương V: ANH HÙNG TOMI
Không có Hải tự dưng tớ lại thấy chán, lại thêm phần đói bụng, tớ quay ra biển bơi đi tìm chiếc tủ lạnh mà lúc đến tớ đã quên cố định nó lại.
Dưới nước, tớ nghe các chị cá than thở về việc thường bị một con mèo hoang to lớn trên đảo làm bị thương, một số chị em xấu số còn bị nó ăn thịt. Thật là bực bội. Bao nhiêu ngày trên biển đã làm cho tình cảm của tớ gắn chặt với họ hàng nhà cá. Nay gã mèo hống hách kia lại làm tổn hại đến họ. Nghĩ là làm. Tối đến tớ lẻn vào hang tìm Hải để kể cho cậu ấy nghe về chuyện bực tức của mình. Nghe xong, Hải cho tớ mượn cái bẫy thú và chỉ cho tớ cách sử dụng.
Cả đem trằn trọc không ngủ được vì nghĩ đến cái bẫy cùng gã mèo hoang đáng ghét kia, nhưng gần đến sáng thì tớ lại thiếp đi.
Gã mèo đã sập bẫy kể như tớ đã trả lại cuộc sống bình yên cho họ hàng nhà cá. Các chị cảm ơn tớ rối rít và xem tớ như một vị anh hùng. Điều đó làm tớ vô cùng hạnh phúc.
                                          o0o
Sau hai ngày ở lại trên đảo, bọn cướp lại mang những tay nải rỗng trở ra biển để làm cái công việc bất lương của chúng.
Sau nhiều suy nghĩ, tớ quyết định nói với Hải về dự định của mình. Đó là giúp Hải trở về quê hương của cậu ấy.
Lúc đầu, Hải kiên quyết phản đối vì cho rằng như vậy quá mạo hiểm. Nhưng rồi, nỗi nhớ quê hương, nhớ gia đình đã trở thành động lực không ngừng thôi thúc Hải trở về. Và, Hải bắt tay cùng tớ lập kế hoạch bỏ trốn.
Theo kế hoạch, Hải có nhiệm vụ đốn gỗ. Công việc tưởng chừng như quá sức với một cậu bé nhưng nghị lực và quyết tâm đã giúp đỡ Hải, cuối cùng thì số lượng gỗ để đóng bè cũng đã đủ. Còn tớ, ngay khi hải đốn xong thì số dây leo cũng được tớ bện xong khá nhiều.
Hải xếp những thanh gỗ lại với nhau, tớ giúp Hải chuyển những sợi dây leo lại gần để tiện cho cậu ấy buộc thành bè.
Nhưng, ngay khi bọn tớ hoàn thành chiếc bè thì bọn cướp biển bất ngờ quay trở lại. Khi nghe thấy tiếng canô ngoài xa, Hải vội vã giấu tớ cùng chiếc bè vào một bụi cây rậm rạp, may mà vẫn kịp.
Hình như lần này công việc của bọn chúng không thuận lợi nên chúng định ở lại lâu dài trên đảo. Không còn đủ kiên nhẫn, Hải rủ tớ sẽ trốn đi ngay trong đêm hôm đó. Dù biết việc này rất nguy hiểm nhưng niềm mong mỏi được trở về nhà của Hải không cho phép tớ từ chối.
Nhắc Hải đổ trộm bình xăng của chiếc canô để bọn chúng không thể đuổi theo, bọn tớ ra đi tưởng chừng như êm đẹp. Thế nhưng tớ vẫn cứ tiếc, giá mà bọn tớ có thể điều khiển đựoc chiếc canô kia thì hay biết mấy. Đang mải theo đuổi những suy nghĩ của mình, tớ giật cả người khi phát hiện ra bọn cướp đã tỉnh. Sau khi biết canô đã hết xăng, bọn chúng không ngừng ném đá tới tấp. Guồng tay thật mạnh để chèo, con người của Hải mới mạnh mẽ làm sao. Trong mắt tớ, Hải thật to lớn, không còn là cậu bé gầy guộc mà tớ đã gặp lần đầu. Cậu ấy là đại diện cho cả một dân tộc anh hùng.
Chương VII: BẾN ĐỖ
Sau những cố gắng, tớ và Hải rồi cũng thoát. Và còn may mắn hơn khi sáng hôm sau chúng tớ gặp được các chú hải quân đang tuần tra trên biển. Sau khi hỏi rõ ngọn ngành, các chú gọi lực lượng tiếp ứng để vây bắt bọn cướp, tịch thu số tài sản mà bọn chúng cướp được, tớ tình nguyện làm người dẫn đường đến hang giấu vàng. Sau đó, bọn tớ được đưa vào đất liền.
Trong những người ra xem có cả bố, mẹ và em gái của Hải. Họ nhận ra nhau, mừng mừng tủi tủi, bao nhiêu cảm xúc ùa về làm họ trở nên nhỏ bé giữa biển tình cảm bao la.
Tớ về sống cùng với gia đình Hải. Mọi người nghe tin Hải trở về đến thăm hỏi rất đông. Có những lời cảm thông, những giọt nước mắt và cả những lời ngợi khen. Tớ được mọi người xem như một vị anh hùng nhỏ tuổi. Nhưng, thích nhất vẫn là ngoài tinh thần Samurai, sức mạnh siêu nhân, cảm tử Naruto, mọi người ở đây đều bảo tớ có tinh thần mưu trí và dũng cảm của dòng dõi Con Rồng Cháu Tiên.
--Hết--

Thông tin liên hệ:
Họ và tên:     Nguyễn Kim Tuyến
Số điện thoại :     0166 456 0893 hoặc 0121 364 4390
Địa chỉ:     lớp 12A08, trường trung học phổ thông số 1 Tư Nghĩa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi.
hoặc : đội 6, thơn Năng Ty, x Nghĩa Phương, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngi.





Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]