Dế mèn Tomi Happy
 

BDT "Người mang mặt trời từ đáy biển" - Võ Thu Hà (P3)

Phần 3
1. Tomi bàng hoàng đến nghẹn không thở được, Insu đã biến mất. Chú quỳ sụp trước mặt Biển Sống , cố gào to lên tên bạn mình nhưng chẳng có tiếng đáp lại nào cả…
-         Hãy đứng dậy và đi tiếp, Sun nuốt nước bọt, không thay đổi được gì đâu… Insu biến mất rồi…
-         Cậu im đi! – Tomi gắt lên, và cơn xúc động của chú bốc lên ngùn ngụt – Đồ máu lạnh! Cậu không hề cảm thấy xúc động trước sự đau khổ của người khác gì cả. Cậu chẳng khác nào bọn Sazes hết! Tớ thật là một đứa ngờ nghệch cả tin, bấy lâu nay tớ đã nghĩ sai về con người cậu rồi. Con cá sấu!
Và rồi Tomi đứng phắt dậy nhìn Sun với một ánh mắt căm hờn, như thể chính cô bé là kẻ thù của chú. Tomi chạy thẳng vào ngôi làng mập mờ đầy bí ẩn trước cặp mắt ngơ ngác của Sun. Tomi cứ đâm đầu chạy mãi, chạy mãi rồi mất hút trong giây lát.
Sun chỉ đứng yên lặng cúi đầu mà không nói thêm một lời minh oan nào cho mình hết. Cụ Roma… bây giờ đến Insu… Sun ngước đầu lên cho nước mắt khỏi giàn ra. Cổ họng cô bé nghèn nghẹn, chân tay lạnh cứng.
-         Hãy làm như cậu nghĩ… Người mang Mặt trời từ đáy biển…Đó mới là sức mạnh của cậu…
Rồi, từng giọt nước mắt bắt đầu rơi, rơi mãi… Đây là lần thứ 3 Sun cảm thấy mình đã chết. Cô bé gục xuống nhìn theo ba cái bóng trắng đứng trước mặt mình, Sun từ từ nhắm mắt rồi chìm trong một làn khói dày đặc.
-         Tomi…., Insu….
 
2. Tomi đang bước trên một con đường lở loét, đất đai bị long ra thành từng hố sâu hoắm, đen hun hút. Rong biển đen mọc lên khắp nơi như thể đây là một ngôi làng đã chết từ lâu. Những ngôi nhà vỏ ốc bị vỡ vụn, rêu bám đầy, xung quanh rải rác những nấm mồ vô chủ… Xung quanh Tomi không lấy một tiếng động nào. Chú có thể nghe rất rõ hơi thở của mình, từ từ, đều đều…
-         Có lẽ mình đã đi vào một cánh cổng mà không để ý… – Tomi thầm nhủ. –  mình phải tìm cách ra ngoài thôi… Ngôi làng này chết rồi…
Tuy nhiên khi quay đầu lại, Tomi bất ngờ bật lên một tiếng kêu thảng thốt. Cổng làng đã biến mất! Hệt như có phép thuật! Tomi có cảm giác sống lưng ê buốt lại, mặt nóng phừng phừng…
Tomi có phần hơi hoang mang, chú bắt đầu chạy vào các hẻm tối của ngôi làng. Tuy nhiên ở đâu cũng dẫn tới một cảnh tượng cũ: những ngôi nhà bị sụp đổ, những nấm mồ rong rêu bám đầy… Khói bắt đầu tỏa ra xung quanh Tomi, lờ mờ… lờ mờ… Chú hít đầy một hơi và đến gần một nấm mộ, cạo nhẹ lớp rong rêu ra…
-         James Mascog Hori.
Một luồng không khí lạnh bốc ra từ dòng chữ, Tomi bật dậy lùi ra xa. Tuy nhiên ngay sau đó luồng không khí lại biến mất. Tomi bàng hoàng nhìn nấm mộ… Đây chính là ngôi làng của dòng họ pháp sư Hori sinh sống và bị thảm sát năm xưa…
-         Thình… thịch…
Tomi bắt đầu thấy rùng người, sống lưng như bị đóng băng lại, tim đập nhanh dần. Chú quay người định đi. Bất ngờ từ đằng sau một bàn tay tóm lấy vai chú…
-         Aaaaaaaaaaaaa….!!!!!
Tomi hét lên, rút gươm ra, nhắm tịt mắt lại và chém loạn xạ vào không khí. Một lát sau không thấy gì, chú mới từ từ hé mắt ra. Và rồi Tomi reo lên mừng rỡ, trước mặt chú, Insu đang nghệt mặt ra.
-         Insuuu!... Cậu đây ư?!... Lạy chúa, tớ cứ tưởng cậu chết rồi!
-         Xém tí nữa thì tớ chết vì thanh gươm của cậu đấy – Insu hích vào vai Tomi cười vui vẻ - À… mà Sun đâu nhỉ?
Tomi thoáng nghĩ về thái độ của mình lúc còn ở Biển Sống, chú phớt lờ câu hỏi của Insu rồi lảng đi:
-         Nhưng mà tại sao cậu lại đến đây được?
-         Cậu quên rồi à, tớ luôn có pháp thuật bảo hộ khi gặp nguy hiểm, cho nên Biển Sống không làm gì tớ được đâu!
 Thấy Tomi đang dán mắt vào những ngôi mộ sau lưng, Insu thở dài nói:
-         James Mascog Hori. Đó là cha tớ đấy Tomi ạ, chính ông ấy là người cuối cùng bảo vệ tớ khỏi bàn tay của Bóng Tối… Nhưng bây giờ thì ông ấy đã đi rồi… Giá mà tớ được thấy ông ấy một lần nữa nhỉ?...
-         Không sao mà – Tomi cười – nếu chúng ta hoàn thành sứ mệnh của thần Mặt Trời thì tớ sẽ xin cho cậu được nhìn thấy ông ấy thêm lần nữa…
Cả hai đứa nhìn nhau một hồi rồi ôm chầm lấy nhau. Tomi nghe rõ tiếng sụt sịt xúc động của cậu bạn.
 
3. Sau đó, Tomi và Insu đến một ngôi nhà bằng vỏ ốc bị sụp gần phân nửa và bám đầy rêu.
-         Chào mừng cậu đến nhà tớ! – Insu ưỡn ngực giới thiệu – Tuy nó đã bị đánh hỏng rồi nhưng xem chừng chắc cũng còn món đồ nào đó hữu dụng cho tụi mình đấy. Mau vào đi!
Tomi thật không giấu nổi một nụ cười thân thương trước thái độ của Insu. Chú theo cậu bạn vào nhà. Bên trong sặc mùi nấm mốc, rong rêu mọc lòng thòng trên trần nhà nom như hang động. Còn sàn nhà và đồ vật xung quanh thì khỏi nói, đầy những bụi và bùn đất… Tomi ngẩn người nhìn vào những bức tường, có những bức trang kì quặc đầu màu sắc đã bị bọn rong rêu che mất.
Trong khi Insu đang mò mẫn mấy cái rương thì Tomi bắt đầu để ý đến hình vẽ đôi mắt của một người phụ nữ trên tường, đôi mắt đó có phần nào giống đôi mắt của Insu… Tomi định quay đi đến chỗ của cậu bạn...Bỗng nhiên đôi mắt đó động đậy rồi sáng lên khiến Tomi giật mình, rồi đôi mắt đó trở lại bình thường. Chú khẽ gọi Insu, mắt không rời hình vẽ của người phụ nữ.
-         Cậu thấy gì lạ à? – Insu hỏi.
-         Cậu hãy nhìn đôi mắt của người phụ nữ đó…
Bất ngờ, đôi mắt đó lại động đậy, người phụ nữ đó la hét sợ hãi, nước mắt chảy ròng ròng. Một tiếng nổ đùng phá vỡ bức tường vang lên khiến hai đứa nằm rạp xuống. Tomi từ từ đứng dậy… Trước mặt chú là một quả cầu trong veo…
Insu lập tức chạy lại và nhặt lên. Chợt Tomi thấy trong quả cầu đặc những khói, liền khẽ gọi Insu.
-         Dấu hiệu của một cánh cổng bị phù phép, hình như là đầm Mắt Đen của ba mụ trắng – Insu nuốt nước bọt – nó ở đâu đó quanh đây thôi…
Đột nhiên những cánh cửa phòng kêu lạch cạch như bộ xương đang rung những cái xương của nó. Một tia chớp lóe lên từ quả cầu trên tay Insu, các cánh cửa bị bật tung ra kèm theo ánh sáng và những tiếng la hét dữ dội. Trên trần nhà, những bức tranh bắt đầu hoạt động, màu sắc bị biến đổi, một cái hang lạnh ngắt hiện ra trên trần nhà…  Và Tomi dám chắc mình đã thấy rõ mồn một từng con quỷ đen thui, bé xíu bò lổm ngổm xung quanh cái hang. Tim đập thình thịch, Insu và Tomi bị hút vào ngay sau đó…
 
4. Cả hai bị ném vào trong một cái bụi cây quái lạ, nhìn giống như những cọng dây thừng nhớp nháp và dài ngoằng. Còn đằng kia là một cái đầm tanh mùi bùn đất, rất ngột ngạt và khó chịu, bị những đám rong rêu bạc màu mọc thành từng bụi một, lòa xòa và xấu xí như những nhúm lông gần rụng ra khỏi da. Ở chính giữa đầm, một túp lều tranh trắng mọc lên xiêu vẹo, bẩn thỉu và rách rưới, bên cạnh là một cái chuồng ngựa bị bỏ hoang, phía trước ngổn ngang toàn những bát đĩa bằng sành sứ vỡ vụn, vài thanh gươm và đồ sắt bị han gỉ cùng với một cái nồi móp méo đang được nấu trên một ngọn lửa màu xanh lục.
Tomi thấy hơi thở của mình và Insu đều thoát ra một thứ bụi màu trắng. Insu cũng lấy làm lạ, nhưng hình như trông cậu ta khá cảnh giác. Ngay cả Insu cũng chưa bao giờ đến nơi này, cậu ta nói rất nhỏ bằng cái giọng hồi hộp và pha chút hoang mang.
-         Tomi à, ở cái đầm Mắt Đen này chúng ta phải vô cùng cẩn thận đấy. Cậu hãy tự bảo vệ mình hết sức có thể… Tớ không thể sử dụng pháp thuật được, cũng như Mặt trời vàng của cậu cũng chẳng làm được gì. Pháp thuật không có hiệu lực khi tớ ở gần các vị thần, nhất là bây giờ, chúng ta đang ở trong vùng đất của ba vị thần trung gian. Họ rất thâm độc, nhưng cũng rất cao quý. Dù là thần Mặt Trời hay Bóng Tối cũng phải kiêng nể họ… Cho nên…
Chưa kịp nói xong, Insu đã hét toáng lên. Từ dưới đầm, những con quỷ đen thui bé xíu lồm cồm moi lên. Trông chúng xấu xí và kì quái vô cùng với những thân hình gầy gò, khuôn mặt dài ngoằng, hai con mắt to đen hun hút chiếm gần nửa khuôn mặt, một cái miệng rộng quá khổ và dường như không có lỗ mũi. Tomi tròn mắt nhìn đám quỷ bò tới, nhe hàm răng sắc như dao cạo và cả cái lưỡi chẻ đôi đỏ lòm của chúng để dọa nạt. Chúng tóm lấy hai đứa bằng những cái tay lớn như cẳng mèo rồi tha đến một hốc cây đen ngòm đang rỉ máu, bọn quỷ này trói chặt hai đứa bằng những cọng dây leo có gai lớn. Tomi, Insu hết sức vùng vẫy để thoát ra khỏi những cái tay nhỏ nhưng lại rất khỏe đó, tuy nhiên càng vùng vẫy thì càng đau đớn thêm. Bọn quỷ nhìn hai đứa cười sằng sặc, sau đó chúng lại chui xuống đầm. Tomi và Insu nhìn nhau thở hổn hển.
-         Làm gì đây? – Tomi hỏi – Chờ chết à?
Insu không trả lời ngay, cậu ta nhắm mắt suy nghĩ một hồi rồi vừa thở dốc, vừa nói.
-         Chờ thôi, chẳng làm gì cả. Hi vọng là ba mụ trắng sẽ xuất hiện trước khi chúng ta biến thành hai bộ xương khô ở đây. Bây giờ thì nhắm mắt ngủ đi cho quên thì giờ.
Rồi Insu thở dài sườn sượt, cậu từ từ nhắm mắt lại chờ giấc ngủ lôi đi. Còn Tomi, chú thẫn thờ đưa mắt nhìn túp lều tranh xiêu vẹo ở phía xa kia. Bỗng thoáng nghĩ tới Sun, Tomi cảm thấy hơi bứt rứt và lo lắng. Không biết Sun đã trở về Tubar hay chưa, hay đang ở Rabut đen tối này. Chú ước gì mình đã không bỏ rơi Sun khi ở Biển Sống. Và rồi, hình ảnh bọn Sazes, bọn Gazes, Bão Đen và Bóng Tối lại choáng lấy tâm trí của Tomi. Một lúc sau chú cũng chìm vào giấc ngủ với bao nỗi lo lắng trong lòng.
 
5. Tomi, Insu và cả Sun nữa đang chạy trốn. Đằng sau là đám quỷ của Bóng Tối, trước mặt là một khoảng đất hoang vu lác đác vài nấm mộ, lạnh và buốt, mệt và đau, kinh hoàng và chết chóc. Trước mặt Tomi, một làn khói đen bốc lên, một cặp mắt tròn sáng như đèn pha và những ngón tay dài gầy guộc. Rồi tiếng thét, tiếng la, máu, nước mắt và tiếng cười the thé độc ác…
-         Giết nó… hãy giết nó…
Tiếng cười đó cứ vọng mãi xung quanh Tomi. Đó là cái chết rất đau đớn.
Một tiếng nổ đùng vang lên chói tai khiến Tomi bừng tỉnh.
 
6. Tomi thấy mặt mình nóng ran, mồ hôi ướt đầm, chú vẫn còn thấy sợ hãi với cơn ác mộng vừa rồi, Tomi thở hổn hển và có cảm giác như tim ngừng đập khi tiếng nổ đùng vang lên trong giấc mơ. Bên cạnh Insu cũng từ từ mở mắt, chắc cậu ta đã bị đánh thức.
-         Cậu gặp ác mộng à? – Insu hỏi, và rồi cậu ta há hốc mồm kinh hãi nhìn Tomi.
-         Chỉ một chút thôi. Mà có chuyện gì thế?
-         Mặt cậu đó… mặt của cậu – Insu lắp bắp – Dính máu, …mặt cậu toàn máu.
Tomi nhìn vào mũi mình, quả không sai, trên mặt trên vai và cả trên áo của chú toàn là máu. Tomi nhìn lên trên, một cành cây vừa gãy và đúng là nó đang để máu rỉ lên đầu Tomi. Và rồi, khi cả hai còn chưa hiểu nổi cái loài cây biết chảy máu này là thứ sinh vật quái dị gì, thì đằng kia, trong túp lều tranh bẩn thỉu xiêu vẹo tỏa ra một thứ khói nhờ nhờ ẩm ướt đến vây quanh trước mặt Tomi và Insu. Một cái bóng màu trắng hiện ra khiến hai đứa điếng người vì sợ.
-         Phải để các nhóc con chờ lâu rồi, bây giờ các con thích biến thành cóc hay thành ruồi nhỉ? –Một mụ già gầy còm, tóc dài tới đầu gối, để lòa xòa như một nắm tơ vò với một con mắt lồi trên khuôn mặt nhăn nheo, nhe hàm rẵng gãy vụn của mình ra cười khặc khặc. Mụ ta cười toét đến mang tai, ló cả bộ xương hàm ghê gớm của mình, trông mụ ta chẳng khác gì một con quỷ dạ xoa. – Một chú dế con và một tia sáng nhỏ, thật là không phù hợp lắm đối với hai con, ta sẽ làm phép ngay nếu các con thấy thích. Nào! Gasmore! Gouste! Ra đây đi, chúng ta có hai nhân vật hơi đặc biệt đấy.
Từ làn khói nhờ nhờ kia, hai mụ trắng còn lại xuất hiện với những bộ dạng cũng chẳng kém phần đáng sợ. Gouste là một mụ già mập lùn không có mắt, đầu trọc, da xám xịt như xác chết, cổ mang chuỗi hạt bằng đá to đùng khắc hình đầu lâu. Mụ trắng này có một giọng cười lanh lảnh kì cục. Còn Gasmore là một mụ già khác đội cái mũ trùm dường như là quá rộng so với cái đầu bé xíu của mụ, Gasmore mặc bộ đồ dài đến tận gót chân, tay cầm cây gậy cao quá đầu, trông giống hệt một bóng ma. Sau khi hiện hình từ làn khói, Gouste bật cười khúc khích:
-         Đưa tôi con mắt nào Groum – Mụ ta dùng những ngón tay mập mạp đen đủi móc lấy con mắt rồi nhét vào hốc mắt trống rỗng của mình và nhìn hai nạn nhân một cách chăm chú – Chúng ta mở Cánh cổng Tối để đón bọn nhóc này ư?... Trông hay đấy… Cây Máu cũng bảo là bọn này… Thật là thú vị… mà tội nghiệp quá… Ta nghĩ tốt nhất là hai con nên chọn ruồi hay cóc gì đó để an phận đi cho sướng thân, ta sẽ không thích nhìn thấy các con xông vào những trận chiến ngớ ngẩn mà các con sắp phải xả thân vào…
Nói rồi, Gouste dùng bàn tay thô kệch hôi hám của mình vỗ vào má từng đứa, lập tức những cái dây leo gai quái quỷ nới dần ra, Tomi và Insu nhanh chóng tự cởi trói cho mình.
Gasmore – mụ già cầm gậy chĩa vào hai đứa, Tomi thoáng thấy cơ mặt mụ ta giật giật lên trông không mấy kiên nhẫn. Chú rùng mình rút gươm ra, đưa mắt trừng trừng nhìn ba mụ trắng.
-         Ôi con dế ngốc nghếch tội nghiệp – Groum lắc lư cái đầu – ta sẽ không cấm con mang thanh gươm ngớ ngẩn đó vào nhà ta. Bởi vì ta chưa bao giờ thấy một con dế cầm gươm cũng như một thanh gươm trên tay một con dế cả. Rồi mụ ta quay sang Insu. Còn con nữa, ta nghĩ con cũng không nên đọc thần chú làm chi cho phí nước bọt, hãy dùng nó để bắt lấy những con ruồi khi con trở thành cóc ấy. Gasmore chỉ kiểm tra các con có mang cái gì đáng để chúng ta phải đứng đây thương lượng không thôi.
Insu và Tomi ngơ ngác nhìn nhau. Đúng, thực sự là hai đứa không là gì trước ba vị thần này. Họ biết tất cả thân phận cũng như mục đích của hai đứa. Tomi cúi đầu im lặng. Insu thì nhìn ba mụ trắng  và nói với một cái giọng nửa âu lo nửa hi vọng.
-         Thực ra chúng tôi đến đây chỉ muốn…
-         Làm cóc… ? – Gasmore ồm ồm nói.
-         Hay làm ruồi…? – Groum bụm miệng lại thì thầm vui vẻ.
-         Im nào Groum, Gasmore, đừng giỡn nữa. Các nhóc con tội nghiệp của chúng ta, không cần phải nói nữa – Cuối cùng là Gouste lên tiếng – Các con đã tự nguyện thì bọn ta cũng chẳng có cách nào hơn là để các con tự làm lấy. Một lời chỉ dẫn, hay một lời tiên tri… Cái đó là bí mật đau đớn đấy, và các con sẽ đổi gì cho ta để lấy cái bí mật đau đớn đó? Một đôi mắt, một sự hoán đổi, hay cả hai nhỉ. Ta nghĩ các con hãy vào nhà ta trước khi quyết định.
Tomi và Insu theo ba mụ trắng bước vào túp lều trắng xiêu vẹo tang tóc đằng kia, Tomi nhìn qua cái chuồng ngựa bỏ hoang và nhìn thấy ba con mèo đen khổng lồ đang nằm nhe răng. Chú thấy tim mình như đập lỗi một nhịp, hai nhịp, rồi loạn cả lên, chú lại nghĩ đến tiếng nổ đùng hung dữ đó, có cái bóng đang chạy chạy, rồi ngã quị, rồi lại chạy trong tiếng cười độc ác. Có máu, có tiếng hét và tiếng khóc nữa…
Giấc mơ dưới tán Cây Máu. Ba mụ trắng. Và cả cái bí mật đau đớn kia.
Tomi như bị xoáy vào trong những cảnh tượng của giấc mơ vừa rồi, nhịp tim chú như đang hòa theo từng giọt máu đang rỉ tong tong ngoài kia, trên thân Cây Máu.
Chú thoáng thấy Sun đang chạy đâu đó trong những linh cảm không lành của mình.
 
7. Một tiếng “kẹt” cũ kĩ và lạnh lùng vang lên từ cánh cửa túp lều tranh, khứa vào sống lưng hai đứa. Một mùi mốc ẩm thấp và hôi hám bốc lên từ những ổ rong khô, những cái bát vỡ và có cả mùi sắt han gỉ từ những cái nồi, những vũ khí từ lâu đã không sử dụng nữa. Trong góc sâu nhất của túp lều có một guồng chỉ sắp mục với một nắm tơ vò rối tung lên đến nỗi Tomi nghĩ là không ai muỗn dệt tiếp nữa. Bên cạnh là những cái bàn thấp lè tè bừa bộn toàn gương lược, những cây trâm gỗ và vài món đồ kì cục mà ngay cả Insu hay Tomi đều chưa bao giờ nhìn thấy.
-         Đừng mất thì giờ nữa hai nhóc con – Gasmore gọi – Mau đến đây với bọn ta nào. Ta nghĩ bọn nhóc các ngươi sẽ thích lắm đấy, không thể không xem qua đâu.
Tomi và Insu dừng lại ngay việc dòm ngó xung quanh và đến chỗ ba mụ trắng đang đứng. Và cả hai đã không thể kìm nỗi một tiếng bất ngờ xúc động khi nhìn thấy cái mà ba mụ trắng muốn trao đổi…
Sun. Cô bé đang nằm nhắm mắt trên một tấm da rắn, mặt trắng như sáp và tóc bị cạo trọc.
-         Thấy thế nào các nhóc? Thật thích chứ? – Groum cười cười bí hiểm – Ta nghĩ là các con sẽ không thể bỏ qua cái bí mật này đâu nhỉ? Chính là nó đấy, bạn của hai nhóc con đấy.
-         Chúng ta đã tìm thấy con bé này khi nó ngã gục ở Biển Sống – Gasmore tiếp lời – Chúng ta đã mang nó về đây và định biến con bé thành một vị thần trung gian như chúng ta, vì nó có đủ tố chất.
-         Nhưng các con đã đến – Gouste nhìn hai đứa, tay mân mê chuỗi hạt đá trên cổ – và cần nó. Đúng, chính con bé này là bí mật khủng khiếp mà các con cần. Qủa cầu đã đưa hai con đến đây, cũng như Cây Máu đã báo mộng. Chính bạn con là bí mật mà các con theo đuổi…
Tomi và Insu phải mất đi một lúc khá lâu để nhận ra những gì trong lời của ba mụ trắng. Đó là Sun, đó là bí mật đau đớn mà cả bọn đã lặn lội tìm kiếm. Tomi đến gần hơn, gần hơn nữa chạm vào Sun. Lạnh toát. Đằng sau, Insu cúi đầu lặng lẽ nhìn bạn và thì thầm trong nghẹn ngào.
-         Mắt. Trao đổi…
Ba mụ trắng nhìn nhau gật gù. Tomi không thể tin nổi, chú quay ngoắt lại và nắm lấy tay Insu, mắt long lanh và thì thào.
-         Không, Insu,… Hãy nói với tớ là không đi…
Nhưng nhà Hori chỉ cúi đầu, cậu ta đã đồng ý cho cuộc trao đổi.
-         Hãy mặc kệ tớ, Tomi à! – Insu nói trong nước mắt – Mất đôi mắt tớ vẫn sống và chiến đấu bên cạnh các cậu mà. Chẳng phải chúng ta lặn lội tới đây, trải qua bao gian khổ chỉ để tìm bí mật này hay sao? – Insu nói thêm – Và tớ cũng sẽ không phải bị bọn quỷ của Bóng Tối rượt đuổi vì đôi mắt nữa.
Dứt lời, Insu giơ hai ngón tay đâm vào đôi mắt mình. Cậu ta khẽ bật lên một tiếng kêu đau đớn, hai con mắt thần rơi ra và thay vào đó là hai dòng máu chảy dài trên mặt. Tomi ôm chầm lấy bạn mình.
-         Xong rồi, tất cả đã qua rồi – Và Insu khẽ nói như thế.
-         Rất tốt, Gasmore gật đầu hài lòng, bạn các nhóc sẽ được thả. À, nhóc con, chưa hết – mụ ta chĩa cây gậy vào đầu Tomi – ngươi cũng phải cho bọn ta một sự hoán đổi nho nhỏ đấy.
Tomi chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy một tia sáng nhỏ lóe lên trong mắt, rồi chẳng có gì xảy ra nữa. Chú và nhìn thấy ba mụ trắng mờ dần, mờ dần rồi biến thành khói tan đi mất. Đằng kia Sun đã tỉnh dậy với ngoại hình và tác phong chẳng khác cũ bao nhiêu. Cô bé nhìn vào mặt Insu và quăng cho cậu ta một cái khăn nhỏ.
-         Cảm ơn! Và mau đi khỏi đây, ba con mèo sẽ theo chúng ta ra khỏi cái đầm này. Từ khi bị ba mụ trắng bắt giữ tôi đã cảm thấy buồn nôn cái nơi này lắm rồi. Cậu, Tomi, lấy chai nước thần ra, còn cậu, Insu, đừng đứng đó nhăn nhó, hình như ba mụ trắng có nói là họ để cậu nhặt quả cầu cánh cổng phải không, mau đem ra và chúng ta sẽ đi ngay lập tức.
Tomi không hiểu sao chú lại cảm thấy một cảm giác kì quặc khi Sun trở lại, có lẽ Insu cũng thế. Sun mang lại cho cả bọn một cảm giác khó chịu mà cũng thật là an toàn, vững tâm. Tomi nhanh chóng lôi chai nước thần chế từ bụi của Roma ra, Insu cũng từ từ lấy ra quả cầu. Đằng sau lưng mỗi đứa bất ngờ xuất hiện ba con mèo đen khổng lồ mà Tomi đã thấy trong chuồng ngựa, chúng to gấp bốn lần một người mình thường, có bộ lông rậm rạp và một đôi mắt to vàng vẻ hoang dại.
-         Cater đằng sau Tomi, Hites của Insu  và theo sau tôi là Monfi. Chúng là những con mèo đen của ba mụ trắng, họ đã cho chúng ta sử dụng như một phương tiện đi lại ở Rabut này. Một đặc ân đấy. Nhưng chúng sẽ chẳng làm gì khi chúng ta chiến đấu, cho dù có chết thì ba con mèo cũng chẳng cứu vãn gì đâu. Cho nên đừng có mà mong đợi gì nhé.
Sun quay sang Monfi gãi cằm con vật. Nó tỏ vẻ dễ chịu. Insu cũng tìm cách làm quen Hites bằng cách nhặt cho nó một cuộn chỉ lớn trên bàn. Riêng Tomi chưa kịp sờ vào Cater thì đã bị nó vô tình dùng đuôi ngán chân ngã.
Một lúc sau khi thu nhặt những thứ cần thiết cho cuộc hành trình dài sắp tới, Insu vẫy vài giọt nước thần vào quả cầu của ba mụ trắng. Một cái hố đen ngòm sâu thẳm lại hiện ra và hút cả bọn vào trong.
 
8. Cả ba trở lại căn nhà cũ của Insu trong ngôi làng hoang của dòng họ Hori. Trời lúc bấy giờ cũng đã sẩm tối, ánh mặt trời trên mặt biển giờ chỉ còn là những vệt sáng nhạt nhòa. Tất cả nhanh chóng dọn cho mình một chỗ qua đêm an toàn trong ngôi làng. Vì theo như Insu, khi trời tối, bọn quỷ dữ của Bóng Tối cũng hay lảng bảng đến đây tìm xác thối. Tomi, Insu, Sun và ba con mèo đen nằm nghỉ tại một căn hầm tương đối rộng rãi và kín đáo dưới chân một ngôi nhà đã bị ngã đổ. Tối nay sẽ không được đốt lên một ngọn lửa biển nào để đảm bảo sự an toàn cho cả bọn.
Đêm.
Nước bắt đầu lạnh, vài dòng chảy buốt xương luồn qua những khe hở của căn hầm thổi vào gáy từng đứa. Tomi cảm thấy lạnh cóng, chân tay tím rịm lại, chú rúc mình sâu vào đám lông rậm rạp của Cater. Sun và Insu cũng ghì chặt mình vào những con vật khổng lồ để mong tìm được chút hơi ấm. Cả bọn càng lúc càng nép vào nhau gần hơn.
-         Insu, sao ở đây lạnh thế? – Tomi hỏi và ngỡ ngàng nhận ra mình đang thở ra khói.
-         Tớ không biết…
-         Im lặng nào – Sun khẽ thì thào nhắc nhở. Hình như tôi nghe thấy tiếng kêu của bọn Gazes… và cả tiếng chân của Sazes nữa.
-         Hình như không nhiều lắm… Chỉ khỏng ba bốn tên thôi. – Insu thêm vào, hình như khi thị giác không còn thì thính giác của Insu tăng lên thấy rõ.
Tomi cố gắng lắng nghe những âm thanh bên trên. Đúng… hình như có tiếng soàn soạt rất nhỏ. Bọn quỷ dữ đang qua đây… Càg lúc càng gần.
Tiếng thút thít.
Tiếng bước chân nặng nề.
Và tiếng gì soàn soạt như đang lôi một cái gì trên mặt đất.
Hites và Monfi khẽ kêu gừ gừ, Sun lập tức ra hiệu cho chúng im lặng.
-         Suỵt, tất cả im lặng – Cô bé thì thào – Bọn chúng đang lôi cái gì đó đi thì phải.
-         Tàng hình một chút nhé – Insu đề nghị. – Ai nào?
Tomi lưỡng lự một chút rồi đồng ý lên trên quan sát. Insu mím môi niệm câu thần chú tàng hình. Vì không còn đôi mắt màu xanh nên có vẻ Insu rất khó khăn để làm phép.
-         Chiarosmore… tilvinging…!
Tomi cảm thấy thân thể mình như tan ra. Một lúc sau Tomi biến mất hoàn  toàn.
-         Nhanh lên nhé, pháp thuật không kéo dài lâu. Cậu chỉ có ba phút quan sát.
Tomi nghe rõ lời dặn dò của Insu. Chú nhanh chóng bò lên miệng hầm.
Có hai tên Sazes và một tên Gazes, chúng đang ăn thịt người. Tiếng soàn soạt lôi đi đó chính là một cái xác thối. Tomi rùng rợn nhìn hai tên Sazes nhe răng cắn vào cổ nạn nhân và tha đi như bầy thú hoang. Bọn chúng nhai rồi nuốt cả xương, moi tim gan ruột phổi ra và tranh nhau như những con quái vật đói khát. Một lúc sau, chỗ cái xác chỉ còn là một nhắm xương vụn. Tomi vội vàng chui xuống hầm.
-         Thịt người – Tomi nói, mặt cắt không còn một hột máu – Chúng tha xác thối tới và ăn ở đây.
-         Thật kinh khủng – Insu thều thào.
Không khí im lặng bỗng chốc bao trùm lại, Tomi, Insu và Sun nép sát vào nhau. Trên kia, bọn quỷ đang đánh hơi tìm xác người. Insu nép sâu vào Hites và run rẩy nói:
-         Nín thở nhé, bọn quỷ đang tiến lại gần.
Nhưng Tomi không nghe thấy gì hết ngoài tiếng nước chảy ù ù lạnh buốt qua từng khe hở của căn hầm. Cả bọn thực sự đang nín thở đưa mắt nhìn lên trên.
Sun và Insu nhẹ nhàng rút ra vũ khí, ba con mèo đen cũng ngóc đầu dậy.
…Vẫn là tiếng nước lạnh buốt ù ù kêu.
Bất ngờ tên chiến binh ma Gazes lao xuống với một hàm răng còn dính tơ thịt, giơ con dao của mình lên và rú kinh hoàng. Sun phóng ra một mũi tên ngay trên cổ hắn ta. Cô bé hét lên sừng sộ:
-         Mau rời khỏi đây, nhanh lên! Bọn quỷ phát hiện ra chúng ta rồi!
Lập tức, Tomi, Insu và Sun trèo lên lưng ba con mèo đen khổng lồ và bám thật chắc. Vút một cái, ba con mèo nhảy lên miệng hầm. Hai tên Sazes đuổi theo sau, Tomi lôi chai nước thần ra, lập tức hai giọt nước trong veo nhảy vọt ra bay về phía hai con quỷ. Rồi tiếng rú đau đớn xé toạc bầu không khí xung quanh, hai tên Sazes gục ngã. Chúng đã thực sự chết. Tuy nhiên đằng sau lưng, Tomi đã nghe thấy nhiều tiếng rên la, gầm thét dữ dội.
Bọn quỷ đang kéo đến.
Cần phải ra khỏi ngôi làng này.
Insu hét to một câu thần chú:
-         Elhaz!
Ngay trước mặt, một cánh cổng tắt hiện ra, đó là cánh cổng rời khỏi ngôi làng này. Tomi, Insu và Sun nhanh chóng phi qua cánh cổng.
 
9. Cả bọn bất ngờ bị ngã vào một cái hố sâu hoắm và đen hun hút. Trong bóng tối, duy chỉ có những đôi mắt vàng sáng rực rỡ của ba con mèo đen là phát sáng. Chúng kêu gừ gừ vì khó chịu. Tomi ôm lấy cổ của Cater vỗ về. Tất cả đã quá mệt mỏi rồi. Cả bọn sau đó nằm xuống đất và ngủ li bì.
Không ai biết rằng ba người bạn đang ở trong lãnh địa đen của Bóng Tối. Và trước mặt, đó là khu nghĩa địa chồng chất thây người và những bộ xương. Bọn quỷ sinh ra ở đây, và cũng ở tại nơi này, sẽ quyết định một bí mật đau đớn.
Đêm nay Tomi lại nằm mơ thấy giấc mơ kinh hoàng mà chú đã gặp phải dưới tán Cây Máu. Chú khẽ rên lên. Nhưng trong sâu thẳm của cái hố này, bóng tối đã nuốt chửng tất cả.
Không còn lâu nữa, bí mật sẽ được phơi bày. Nay mai thôi…
 
Xem tiếp phần cuối!

Tác giả: Võ Dương Hải Minh    
Đ/c : 16/19 Nguyễn Công Trứ, P4, TP Tuy Hòa, Phú Yên
E-mail : [email protected]     
Điện thoại: 057 3829095

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]