Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Vũ Phương Thảo( Phần 2)

Sáng. Tôi dậy sớm và mở cửa đón ánh bình minh trên biển. Hôm nay trời đẹp quá : Mặt biển trong xanh như mặt gương khổng lồ, mặt trời lên rực cháy như quả cầu lửa sáng bừng cả một vùng trời bao la. Những ngón tay màu xanh của Nữ thần Chân trời vén bức màn xanh thẳm của màu nước để mặt trời đánh cỗ xe màu ngọc sáng láng của nó lên tận bầu trời. Những vì sao e thẹn ánh trời lần lượt dỗi hờn lặn, mặc cho Mặt trời cố gắng bám đuổi theo. Chỉ có Sao Mai xinh đẹp là vẫn đứng lặng, bật cười làm rớt vài giọt sương bám trên chiếc váy vàng lộng lẫy xuống trần.
- Ồh ! Hôm nay không chỉ có mình ta nhỉ ? - Một tiếng nói cất lên khiến tôi giật mình nhìn sang bên cạnh - là một con Ốc biển già nua đang bám theo “ ngôi nhà ” của tôi
- Đừng sợ ! - Con Ốc lên tiếng - Ta là Thần tiên tri của Biển cả. Ta vẫn được gọi là Thầy bói biển. Ta vừa bấm độn biết cậu là cứu tinh của Đại dương. Mong cậu giúp đỡ để Đại dương thoát khỏi hoàn cảnh diệt vong sắp tới !
- Ơ... cháu... ! - Tôi ấp úng
- Thầy đừng lo ! Cậu ta đã đồng ý giúp chúng ta rồi ! - Lần này là... Ốc Hương hả ?
- Thế là tốt rồi ! Hà hà, ta tin là cậu sẽ làm được ! - Thầy bói biển cười to
- Hơ... vâng ạ, cháu sẽ cố gắng hết sức ! - Tôi vẫn chưa hết ấp úng
- Để trả công cậu giúp Đại dương, ta sẽ nói cho cậu biết các phép thần thông mà cậu có được khi trở thành Siêu dế ! Bù lại, cậu phải hứa với ta rằng sẽ dốc hết sức vì Đại dương !
Tôi rất đỗi vui mừng, nói luôn mà không cần suy nghĩ :
- Vâng ! Cháu đồng ý. Cháu hứa với thầy sẽ làm hết sức mình !...
- Hà hà... được ! Ta sẽ giúp đỡ cháu hết khả năng của mình ! Thầy bói biển cười vui vẻ
            *        *        *
- Hùuuu ! Chúc buổi sáng vui vẻ ! - Cả hội sinh vật biển đã nói chuyện với tôi hôm qua trồi lên hù làm tôi giật mình
- Ơ ! Chúc buổi sáng tốt lành ! - Tôi nói
- Nào ! Sẵn sàng chưa ? Tập bơi thôi ! - Rùa lên tiếng
- Rồi ! Hì hì, bơi thôi ! Nào ! - Tôi nháy mắt
- Ok ! Nhảy lên lưng tôi đi ! - Rùa bảo
Trong nháy mắt, Rùa đã đưa tôi đi rất xa, khác hẳn với vẻ chậm chạp thường thấy. Các bạn biển đưa tôi ra một vùng biển rộng và có vài hòn đá nổi. Chắc để tôi bám vào khi bị ... sặc nước
    - Ê, đứng lên mỏm đá đó đi, đó đó. Nhanh lên ! - Cá Đuối giục
    Ok, thì đứng chứ sao. Được rồi ! Công nhận rằng đứng trên này sợ thật, nhìn sóng mà tôi bủn rủn cả chân tay. Tôi sợ nước lắm, còn chưa lúc nào nghĩ mình phải lênh đênh trên biển thế này, chứ chưa tưởng tượng được có lúcmình lại phải... học bơi. AAAAAA
    - Nhảy xuống đi, Tomi Happy ! - Sò lên tiếng
    Rồi. Nhảy thì nhảy. Tôi nhắm mắt, bịt mũi, gom hết can đảm nhảy xuống nước.
    Ơ ! Sao mình không chìm nhỉ ? Lạ thật đấy ! - Tôi mở mắt ngơ ngác
    - Nhìn làm gì nữa. Sải chân ra, bơi thế này này ! - Rùa kêu lên rồi làm mẫu cho tôi bắt chước
    À há. Chắc là mình làm được. Cũng dễ thôi mà. Chỉ cần khua chân, càng vài cái là xong ngay í mà !!! Thế là tôi bắt đầu khua tay múa chân loạn xạ. Nhưng... chắc thế cũng là bơi rồi. He he he, tôi đâu có chìm đâu...
    - Chả ra một cái thể thống gì cả á ! Nghiêm túc đi, tôi cõng cậu mệt lắm đấy nhá !! - Sò gào lên
    Hơ... Hoá ra Sò vẫn cõng tôi nãy giờ sao. Hic hic. Chắc bơi kiểu như vậy không được rồi ! Ok.Chuyển cách khác vậy. Nghiêm túc đi, Tomi Happy ! Mày không thể để các bạn thất vọng được !
    Nghĩ nhanh và làm cũng phải nhanh. Tôi dang tay, quạt nước, lấy hết sức tiến ra xa. Và cứ như thế, cho đến lúc nghe thấy tiếng Sò hét ầm lên “ Bơi được rồi !” thì tôi cảm thấy mãn nguyện. Nhưng....
    - Ặc ặc ặc ! Tớ sặc nước ! Cứu tớ với ! - Tôi hét ầm lên vì sợ hãi
    Lập tức, tất cả mọi người túa ra, dìu tôi vào hòn đá nổi. Mặc cho tôi trắng bệch mặt vì sợ, Cá vẫn lạnh lùng ra lệnh :
    - Hôm nay thế là đủ rồi. Mà cũng hoàng hôn rồi, chúng ta nghỉ thôi !
    Thế là cả lũ kéo nhau, lục tục lặn xuống nước để về nhà. Duy chỉ có Rùa ở lại, cõng tôi về cái “ nhà Ốc ” cách xa chỗ tập vài dặm liền...
   
- Thầy này, thầy có thể cho cháu hỏi vài chuyện được không ? - Tôi rụt rè mở lời hỏi thầy bói biển
    - Ủa ? Sao vậy ? - Thầy bói biển đang loay hoay làm gì đó cũng phải quay lại ngạc nhiên
    - Tại sao... cứ lúc nào cháu muốn làm một điều gì đó, thì điều đó lại thất bại ? Ví như cháu muốn học bơi, tưởng như đã thành công, nhưng không hiểu sao ... lại thất bại !
    - Cháu có biết tại sao con người không bao giờ chịu khuất phục trước thiên nhiên không ?
    - Dạ.. không
    - Vì họ có niềm tin, Siêu dế bé bỏng của ta ạ. Con cũng có niềm tin, nhưng có lẽ niềm tin ấy đã bị chôn sâu trong lòng. Cháu phải tìm cách lấy nó lại, hiểu chứ ?
    - Vâng, cháu hiểu...
    - Còn nữa, tuy đã có niềm tin, nhưng niềm tin ấy con phải sử dụng đúng lúc. Con người, họ có niềm tin quá nhiều khiến họ ngu muội, họ sử dụng thiên nhiên một cách không thể chấp nhận được. Họ chỉ lấy đi mà không làm cho thiên nhiên phát triển được nữa...
    - Cháu cũng đã từng trải qua tai hoạ. Là sóng thần, ở Nhật bà ạ. Có lẽ, cũng là do con người chăng ?
    - Một phần là vì như vậy. Nhật Bản là một nơi phát triển, khác xa với nơi này. Nhưng tai hoạ sóng thần, núi lửa ở đó mới chỉ là một phần thôi. Sắp tới, còn rất nhiều điều khiến con phải lo sợ. Nhưng hãy yên tâm, sứ mệnh của ta là bảo vệ con, ta sẽ hướng dẫn cho con biết con phải làm như thế nào !
    Nhưng bây giờ, con hãy ngủ đi. Ta cảm thấy tai hoạ đang đến rất gần, vì vậy, con phải giữ sức khoẻ để đủ tự tin chống lại cơn giận dữ của thiên nhiên !
    Có lẽ lời thầy bói biển đã báo trước tai hoạ xảy ra chăng ? Trong đầu tôi, vẫn con văng vẳng lời thầy bói biển :“ Sắp tới, còn rất nhiều điều khiến con phải lo sợ... Ta cảm thấy tai hoạ đang đến rất gần...”

    Biển hôm nay lạ quá. Màu xanh nhưng đùng đục chứ chẳng trong trẻo như vừa hôm qua. Bầu trời màu trắng, tối và mờ. Tôi cảm nhận rõ hương mằn mặn của muối biển bốc lên cao. Bầu trời dần dần chuyển sang màu đục, rất nhanh chóng và vội vã...
    - Tai hoạ sắp đến thật rồi, Siêu dế của ta ạ. Nhưng điều mà ta lo ngại nhất, là con vẫn chưa biết bơi. Nếu con không biết bơi, thì làm sao... con có thể sống được trên biển chứ ? - Thầy bói biển hỏi, giọng rất trầm
    - Con sẽ cố gắng, xin thầy đừng lo. Nhất định trong hôm nay, con sẽ bơi được ! - Tôi quả quyết
    - Ta sẽ cố gắng cầu nguyện Thượng đế phù hộ cho con được bình an. Còn bây giờ thì con hãy đi đi, con hãy đi tập bơi và nhớ dặn các bạn dạy cho mình biết lặn nhé !
    - Nhưng thưa thầy... lặn là gì ạ ?
    - Con cứ đi, rồi con sẽ biết. Thế giới này có rất nhiều điều mà con chưa biết, thế nên con phải học từ từ. Con hiểu chứ ?...
    - Vâng. Con sẽ cố gắng, xin thầy đừng lo ...
    Thầy bói biển cười buồn. Có lẽ chính nụ cười đó đã báo trước tai hoạ sẽ xảy ra tiếp theo, ngay trên mặt đại dương bao la này...

                *        *        *
    - Êy ! Đúng rồi, sải càng mạnh lên coi ! Rồi rồi, vẫy cao cái càng lên. Được rồi ! Cậu bơi được rồi đó, khá lắm ! - Tiếng Sò hét vang
    - Được rồi, bây giờ quay lại đây nào ! Tomi Happy, quay lại đây ! - Mực hét ầm lên vang cả mặt nước
    Tôi cố gắng sải càng cao, càng tốt, và bơi về phía những người bạn của mình. Bơi, cũng đâu có khó như tôi nghĩ. Đúng như lời của thầy bói biển, chỉ cần có niềm tin, ta sẽ làm được tất cả.
    - Các bạn này, có thể dạy tôi học lặn được hông ? - Tôi rụt rè đề nghị
    - Há ? Bơi chưa thạo mà đòi học lặn sao bạn ? - Cá châm chọc
    - Hừm. Ok ok. Nhưng bạn có biết thế nào là lặn không ? - Rùa hỏi
    - Ơ ! ... - Tôi lúng túng - Tớ không biết, nhưng thầy bói biển bảo nên học bơi, sau đó là học lặn mà !
    - Ok ok ! Nếu mà thầy bói biển nói như vậy, thì chúng tôi sẽ dạy bạn lặn. Dễ thôi mà, chỉ cần nín hơi, chúc đầu là lặn được thôi. Cái này, thì dùng trong trường hợp bị sặc nước hay tránh sóng lớn thôi ! - San Hô giảng giải
    - Mà liệu, dế như bạn có sợ sặc nước không ? Nếu sặc nước là cay mũi lắm, có thể còn ngạt thở nữa ! - Cá Đuối từ đâu chêm vào
    - Chả sao cả. Biết bơi là biết lặn thôi ! Thôi nào, tất cả tránh ra, Tomi thử lặn xem nào ! - Ốc Hương nói
    Lập tức, cả bọn dạt ra, tránh đường cho tôi lặn. Tôi hít một hơi thật sâu, nín hơi rồi từ từ lặn xuống nước.
    - Được rồi đấy, cậu trồi lên đi, được không ? - Tôi nghe rõ mồn một tiếng Cá Nóc hỏi
    Nhưng thay vì sặc nước, ở dưới nước tôi cảm thấy rất khoan khoái, khác hẳn với ở trên bờ. Tôi cũng không bị sặc nước mà thở ra, hít vào y như trên cạn vậy. Bất giác, tôi mở mắt ra nhìn : Đáy Đại dương đẹp quá. Ôi chao ... Rặng San hô đủ màu, những con cá màu sắc sặc sỡ, ẩn mình sau rặng cây của biển đầy xấu hổ. Chưa bao giờ tôi nghĩ, Đại dương lại có màu sắc đẹp đến nhường này...
    - Ê ê ! Cậu chết đuối ở dưới đấy rồi hả ? Lên mau lên ! - Tiếng San Hô giục giã
    À, quên mất, mình lặn lâu như vậy khéo các bạn lại mong. Lên ngay nào !
    Nghĩ vậy, tôi trồi lên khỏi mặt nước. Ánh mặt trời chói chang khiến tôi chói mắt. “ Ở trên này thật khác so với dưới nước mà !...”
    - Bạn sao vậy ? Có bị sặc nước không ? Chúng tôi tưởng bạn chết đuối ở dưới đấy rồi chứ ? Hic hic, sao bạn chẳng lên được vậy hả ? - Tôm Hùm hỏi dồn dập
    - Hơ... Tớ ở dưới nước thấy thoải mái lắm, khác hẳn với trên bờ. Lên trên bờ, có vẻ như còn khó chịu hơn cơ ! - Tôi phân trần
    - Hảaaaaaaa ? - Tất cả cùng la lên đầy kinh ngạc
    - Ủa ? Mọi người sao vậy chứ ? - Tôi ngạc nhiên
    - Trời ơi. Bạn đã trở thành một thành viên mới của Biển cả rồi đó. Chúng tôi cũng như bạn, ở dưới nước cảm thấy rất thoải mái, nhưng lên trên cạn thì ngộp, có khi còn chết nữa ! - Cả lũ đồng thanh
    - Vậy hả ? Vậy thì vui quá, chúng ta có thể cùng đi chơi với nhau rồi !
    - Ui, tôi sẽ đặt tên mới cho loài hải sản này là “ Hải sản Siêu dế ”. He he he ! - Tôm Hùm cười ầm lên
    Hi hi hi. Ha ha ha. Cả lũ không nhịn được bật cười phá lên khiến tôi cũng phải cười theo. Cười lăn lộn,cười thoải mái. Buổi tập kết thúc với những tràng cười không dứt. Hoàng hôn lên thật nhanh khiến tất cả phải về nhà. Vì đã biết bơi, tôi không cần phải các bạn đưa về nữa mà có thể tự về được.
    Hoàng hôn dần buông xuống phía chân trời. Mặt trời, sau một ngày làm việc mệt mỏi, lê chiếc xe bằng ngọc và vàng rực rỡ của nó xuống đường chân trời. Mặt trời xuống biển đỏ rực lên như hòn lửa cháy giữa Thái Bình Dương mênh mông. Cả bầu trời như hoà lẫn trong thiên nhiên. Bầu trời, biển cả đều tối dần Hôm nay,quả là một ngày tươi đẹp !
   
    - Cháu đang nghĩ gì vậy ? - Thầy bói biển vỗ vào vai tôi, hỏi nhỏ
    - Cháu đang nghĩ... làm thế nào để có thể chống chọi lại với những hiểm hoạ sắp tới đây. Cháu không nghĩ rằng cháu có đủ sức làm việc đó. Nhưng mọi người kỳ vọng quá nhiều vào cháu khiến cháu cảm thấy rất có lỗi nếu cháu không làm được !
    - Thật sao ? Đó có phải là suy nghĩ từ tận đáy lòng cháu không ?
    - Cháu không biết nữa. Nhưng cháu nghĩ là như vậy
    - Ôi ! Cháu biết không, có lẽ rằng gian truân trên biển làm cháu chùn bước, mọi người kỳ vọng vào cháu, vì họ tin chắc chắn cháu sẽ làm được ! Và ta cũng tin cháu làm được ! Tomi ạ !
    - Nhưng...
    - Chẳng nhưng gì hết. Vì họ tin cháu, ta tin cháu, nên chúng ta mới kỳ vọng vào cháu. Thế thôi cháu yêu ạ. Và bây giờ thì cháu hãy đi ngủ đi. Ngày mai, hoặc ngày kia, cơn bão sẽ ập về. Ta đã có những dự cảm rất xấu, ngay bây giờ !
    Vâng lời thầy, tôi ngoan ngoãn chui vào trong vỏ ốc và thầm nghĩ lại tất cả những gì đã trải qua. Chắc là tôi đã phải rất cố gắng để vượt qua chuỗi ngày ấy, và bây giờ thì cũng vậy, để sinh tồn trong thế giới tự nhiên thì phải có một nghị lực thật lớn, và còn cả niềm tin vào cuộc sống nữa.
Có lẽ, mưa to, gió lớn, bão bùng sẽ chẳng có gì đáng sợ, vì mưa sẽ tạnh, gió sẽ dừng và bão sẽ tan mau thôi, nắng sẽ lên và chiến thắng mọi thứ. Chúng ta có thể yếu đuối bất cứ lúc nào, nhưng riêng lúc đấu tranh với sinh tử như thế này, chúng ta không được phép yếu đuối. Phải mạnh mẽ lên !
   
    Buổi sáng lại đến báo hiệu một ngày mới. Ngày hôm nay có lẽ sẽ chẳng yên bình. Mây đen kéo đến che kín bầu trời. Mặt trời khổ sở sẽ đám mây đen để kéo chiếc xe của nó lên cao.Nhưng mây đen chẳng chịu nhường bước, bầu trời ngày càng xám xịt hơn. Màu xanh trong trẻo giờ cũng bị che khuất bởi những màu đen đáng ghét. Cơn mưa lớn, không, phải là cơn bão, đã sắp kéo đến thật rồi !
   
    - Này Tomi Happy, cơn bão sắp đến rồi ! Cậu đã có kế hoạch gì chưa ? Chúng tôi sợ phát run lên rồi ! - Lại cái giọng the thé của Ốc Hương
    - Tớ chưa biết được. Nhưng... tớ vẫn đang nghĩ cách
    - Hm ! Bây giờ mà cậu mới đang nghĩ cách hả. Như vậy, khéo đến khi chúng ta nằm dưới địa ngục, cậu mới nghĩ ra được cách mất ! - Cá Nóc châm chọc
    - Tớ xin lỗi ! Thực sự là tớ chưa nghĩ được ra cách gì cả. Nhưng tớ sẽ cố gắng. Các cậu có kế sách gì không ?
    - Haizz. Nếu nghĩ ra được cách, việc gì chúng tớ phải nhờ đến cậu nữa !! - San Hô cất giọng
    Không khí trầm buồn đan xen vào tất cả mọi người. Tất cả thở dài. Cả chán nản và thất vọng.
    - Cứ như thế này, không chết vì đói hay bị “ sóng nhồi ”, chúng ta cũng chết vì bị đá đập mất ! Vùng biển này nhiều đá ngầm lắm lắm ! - Cá Đuối thở dài
    - Hừ hừ ! Cậu đừng nói xui xẻo thế chứ ? Chúng ta vẫn đang nghĩ cách mà ! - Ốc Hương thở dài ngán ngẩm
    - Tình hình này, chẳng mấy khả quan đâu ! Cơn bão đã bắt đầu rồi đấy ! Thấy chưa ? Đã mưa rồi ! - Mực hét lên
    Đợi đã, đá ngầm ư ? Quả thật là rất tuyệt vời, chúng ta sẽ nấp vào trong khe những hòn đá ngầm ! Đó chẳng phải là một sáng kiến rất đỗi tuyệt vời ư ? Tôi nhảy xuống nước, ôm chầm lấy Cá Đuối hét to : Cá Đuối ! Cậu giỏi lắm ! khiến cả bọn ngỡ ngàng không hiểu vì sao.
    Tôi tập trung cả bọn lại và phổ biến kế hoạch. Vừa nghe, cả lũ vừa gật đầu tán thưởng. Nhưng...
    - Không được đâu !!! Nhỡ chúng ta bị đập người vào đá thì sao ? Chúng ta sẽ bị trầy da, tróc vẩy, thậm chí là cả chết nữa đó ! - Cá cất tiếng phản đối
    - Đến nước này, chúng ta không còn sự lựa chọn nào khác đâu ! Cả lũ hãy xuống nước, cố ở cùng nhau vài ngày, phải ở chung để chật khiến sóng không thể xô chúng ta vào vách đá được ! - tôi đề xuất
    - Ok ! Cứ làm như vậy đi ! Tôi ủng hộ đấy !- San Hô lên tiếng
    Nói rồi, cả lũ lục đục kéo nhau xuống nước. Tôi kéo theo cái vỏ ốc cồng kềnh và thầy bói biển lặn xuống nước. Sau khi đã chọn cho mình được những viên đá khá gần nhau, chúng tôi giao hẹn rằng sẽ dùng đuôi hoặc tiếng nói để báo động cho nhau !
    Bão đã ập đến thật rồi ! Từng đợt sóng xô khiến tôi ngã dúi dụi. Mặc dù đã được cột chặt vào phiến đá, tôi cũng không tránh khỏi bị đập. Mà có một thứ khiến tôi cảm thấy rất lạ : Hình như hòn đá chúng tôi đang ẩn nấp có vẻ nóng lên chăng ?
    Một tiếng hét thất thanh vang lên khiến tôi chú ý. Sóng biển nhồi dữ dội. Và...
    - Aaaaaaa ! Núi lửa phun trào. Cứu tôi với ! Núi lửa... dung nham... nóng nóng quáaaaaa ! - Vài chú cá khá kỳ lạ lao từ dưới đáy biển lên và hét thất thanh
    - Núi lửa phun trào ! AAAA cứu tôi với ! Ối ối ối !! - Một con bạch tuộc khổng lồ lao từ đáy biển lên
    - TOMI HAPPYYYYY ! Tránh xa chỗ đó ra mau ! Nhanh lênnnnnnn ! -- Tiếng các bạn tôi hốt hoảng
    Định thần lại, tôi nhận ra rằng đó chính là mụ Bạch Tuộc khổng lồ mà tất cả các bạn dưới nước đều khiếp sợ. Tôi nhớ lại nét mặt trắng bệch của cả lũ khi Mực vô tình nhắc đến mụ ta. “ Nhưng có chuyện này tôi muốn nói với mọi người nè : Nghe nói sau thảm hoạ, thì mụ Bạch Tuộc trắng tám xúc tu và mụ Sứa Lửa khổng lồ sẽ trở lại đó ! - Mực lên tiếng
- Hả ? Cái gì cơ ? - Tất cả các loài đều hét lên sợ hãi - Điều đó có là thật không ?
- Thật mà ! - Mực nhún vai, thông tin đó do thầy bói biển nói cho tôi đó !
Lần này thì các loài thú đã sợ hãi hết sức. Mặt mọi người trắng bệch ra khiến tôi cũng phải rùng mình theo ”
    Tại sao... mụ ta lại đến nhanh đến vậy ? Bão còn chưa tan. Bây giờ lại đến núi lửa phun trào... Bạch Tuộc tám xúc tu... Tất cả cứ xoay mòng mòng trong đầu tôi khiến tôi không định thần được. Trong lúc quan trọng như thế này, tại sao lại như vậy chứ ? Tỉnh lại ngay ! TOMI HAPPY
    Lấy hết can đảm, tôi ra khỏi chỗ nấp, tiến đến gần mụ ta. Có vẻ như núi lửa chưa phun đến chỗ chúng tôi, khiến mụ Bạch Tuộc chẳng sợ hãi, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ ai...Thận trọng, tôi tiến từng bước đến gần mụ. Lúc này, tất cả mọi người, kể cả những kẻ không quen biết tôi đều trắng bệch mặt sợ hãi !

- Kẻ ngu muội kia, ngươi la ai mà dám đối đầu với đại vương ta ? - Mụ Bạch Tuộc cất cao giọng
- Tại sao ta phải nó cho người biết thân phận thực sự của ta nhỉ ? Ta chính là dũng sĩ Đại dương, mang trong mình trọng trách tiêu diệt ngươi, đem lại bình yên cho biển cả ! - Tôi trả lời
    - Ha ha ha...Tiêu diệt ta ư ? Đừng có mơ ! Muốn tiêu diệt ta, phải nhờ đến hàng trăm hàng ngàn đời nhà ngươi hợp lại. Bây giờ thì hãy đọc kinh sám  hối đi, trước khi ta cho ngươi xuống âm phủ mà chầu Diêm vương. Ha ha ha ... - Mụ Bạch Tuộc cười trông rất khả ố
    - Hừ. Ngươi đừng tưởng ngươi sẽ không bao giờ bị tiêu diệt. Lòng hận thù của Đại dương với ngươi đã lên đến đỉnh điểm. Ta sẽ cho ngươi đọc kinh sám hối trước khi nhận lấy nhát dao của ta và lấy đi cái sinh mạng của ngươi ! - Tôi hét lớn
    Mụ Bạch Tuộc như không kiềm giữ được mình, hùng hổ lao tới và dùng những chiếc xúc tu to khoẻ quấn chặt lấy tôi mà hất lên, đập xuống mặt biển. Lúc này, cả mụ và tôi đều trồi lên hẳn khỏi mặt nước. Bão vẫn hoành hành khiến cho mặt biển tung bọt trắng xoá. Tiếng của Đại dương gào thét dữ dội. Bão khiến cho những trận gió lớn táp vào mặt tôi lạnh buốt, biển gào thét như oán hận, bầu trời âm u, từng giọt mưa rớt mạnh xuống mặt biển, chúng rớt trên vai làm tôi đau điếng... Trong khi đó, mụ Bạch Tuộc tám xúc tu đang cố gắng chống chọi với những miếng đòn tung ra từ những chiếc càng và chân có vuốt sắc như dao của tôi. Trận chiến ngày càng trở nên ác liệt hơn

    Trong lúc đó...
    - Thầy bói biển, xin Người hãy cứu Tomi Happy, chỉ có người mới có thể mà thôi ! Con xin Người đấy ! - Ốc Hương van nài thảm thiết
    - Đúng đó thưa thầy. Xin Người hãy làm gì đó hoặc chỉ cho Tomi biết phải làm gì để chống lại con mụ phù thuỷ kia. Chúng con xin người ! - Tất cả lũ bạn dưới nước của tôi đồng thanh
    Khác hẳn với suy nghĩ của chúng, rằng : Thầy bói biển sẽ rất hốt hoảng khi nghe tin dữ. Nhưng không, thầy trầm ngâm đọc câu thần chú gì đó, rồi nói :
    - Không sao đâu ! Các con của ta đừng lo lắng. Siêu dế mang sức mạnh cảm tử, chắc chắn sẽ đương đầu được với những khó khăn, thử thách mà biển cả đưa ra. Kể cả mụ Bạch Tuộc tám xúc tu cũng vậy. Chúng ta sẽ cổ vũ, đồng tâm hiệp lực giúp đỡ nó vượt qua thử thách này !...

    Trở lại trận chiến ác liệt của tôi và mụ Bạch Tuộc tám xúc tu. Càng ngày, mụ càng khoẻ ra, trong khi tôi thì lại yếu dần đi. Gió và nước vẫn dang gào thét dữ dội. Mụ Bạch Tuộc liên tục tung ra những đòn hiểm ác khiến tôi hoang mang. Những chiếc xúc tu của mụ to khoẻ khiến tôi không thể nào xoay trở được. Bỗng nhiên...
    - Tomi Happy, cố lên. Chúng tôi sẽ đến giúp bạn. Chúng tôi sẽ cùng bạn giết mụ phù thuỷ này ! - Lũ bạn biển đồng thanh
    Dứt lời, cả lũ xông vào, đứa cắn xúc tu, đứa cắn đầu, đứa tạt nước khiến Bạch Tuộc không thoát ra được. Mụ phù thuỷ bị dìm trong hàng ngàn, hàng vạn sinh vật biển. Sau một hồi vật lộn, mụ ta quá yếu sức và đành rút lui. Tuy chưa dịêt được mụ ta, nhưng chí ít thì chúng tôi cũng đã đẩy lui được mụ.
    - Hoan hô. Tomi Happy, chúng ta thắng rồi ! - Cả lũ bạn tôi đồng thanh
    - Yeah, chúng ta sẽ được sống trong bình yên
    - Hoan hô...
    - Hoan hô...
    Những tràng pháo tay vang lên không ngớt khiến tôi cảm thấy hạnh phúc. Cuối cùng thì mình cũng đã làm được rồi. Mẹ biển ơi, cuối cùng thì con cũng làm được rồi !...
    - Cháu chưa thể thoả mãn được đâu ! Tomi ạ ! - Tiếng nói của thầy bói biển khiến tôi sững người
    - Này này. Bạn ấy đã đẩy lui được quái vật, ông không cảm ơn thì chớ, lại còn trách móc như vậy là sao hả ? - Cả bọn đồng thanh phản đối
    - Nếu cứ thành công là lại tự mãn và buông xuôi tất cả, thì có lẽ ta đã không được như bây giờ. Con chiến thắng, ta vui mừng, các bạn con vui mừng, trên hết là con sẽ tự hào. Nhưng không vì thế mà con được phép quên đi những nghĩa vụ của mình. Hãy nhớ, tai hoạ vẫn chưa khép lại màn kịch do chính nó tạo ra, và con là nhân vật chính, con sẽ vẫn phải kiên cường lên. Tai hoạ sẽ đến, trong một ngày rất gần đây, mà thôi....
Hãy nhìn lại mục đích mà bạn thề sẽ đạt được và phân tích mình đã thành công đến mức nào.
Con có hiểu được những lời này không ? Ta hy vọng rằng nó sẽ chính là thứ con cần để đánh thắng quái vật biển và trở về quê hương. Đó chính là điều mà con mong đợi. Ta chỉ có đôi lời vậy thôi...
    Dứt lời, thầy bói biển đi thẳng, mặc tôi ngơ ngác giữa đám bạn đang bất bình phản đối. Rồi tôi lặng lẽ đi vào trong vỏ ốc của mình.Có lẽ, đây chính là những lời từ tận đáy lòng thầy nói với tôi. Và tôi có nghĩa vụ là phải hiểu hết nó.
    Đêm như dài bất tận. Những lời thầy bói biển cứ văng vẳng trong đầu tôi. “Nếu cứ thành công là lại tự mãn và buông xuôi tất cả, thì có lẽ ta đã không được như bây giờ....Hãy nhớ, tai hoạ vẫn chưa khép lại màn kịch do chính nó tạo ra, và con là nhân vật chính, con sẽ vẫn phải kiên cường lên. Tai hoạ sẽ đến, trong một ngày rất gần đây, mà thôi”
    Biển gào thét, biển nóng dần lên có lẽ là do dung nham từ núi lửa phun từ dưới đáy biển lên. Tôi bỗng cảm thấy sợ. Lần đầu tiên, từ khi lênh đênh trên biển, tôi mới có cảm giác sợ này. Sợ đến nghẹn cổ. Không phải tôi lo cho thân tôi, mà là tôi lo cho tất cả những người đã và đang bên cạnh bảo vệ tôi. Họ có thể sẽ không phải chịu những tai hoạ này. Tại tôi... tại tôi cả... đúng không ???
    Miên man suy nghĩ, tôi chìm vào giấc mơ lúc nào không hay. Đêm nay, tôi đã nghĩ rất nhiều. Có lẽ, sự lựa chọn sáng suốt nhất của tôi lúc này, là bảo vệ và giúp đỡ Đại dương, chỉ có như vậy, tôi mới có thể trở về nhà.
    Đêm đó, tôi đã nghe thấy tiếng của Đại dương. Dường như chỉ tiếng nói của Đại dương mới khiển cho tôi cảm thấy yên bình đôi chút...
    “ Con của ta... Sự lựa chọn của con có thể khiến con hối hận, cũng có thể khiến con không còn cơ hội trở về cố hương. Nhưng ta cảm thấy đó là sự lựa chọn sáng suốt nhất. Ít ra là trong lúc này, con trai ạ ! ...”
    Tiếng rì rào như thầm thì của biển cả khiến tôi chợt bừng tỉnh. Biển ban đêm lạnh thật. Nhưng chính cái lạnh đó đã khiến tôi nhận ra rằng : Không phải lúc nào, sự việc cũng theo ý muốn của riêng mình, phải biết tuân theo tự nhiên. Và nếu may mắn, chúng ta sẽ thành công...

    Sáng...
    Bầu trời sáng từ rất sớm. Tầm 4h. Có lẽ là 4h30. Bầu trời sáng màu ngọc trai trong trẻo. Khác hẳn với trận bão hôm kia và bầu trời xám xịt hôm qua, hôm nay trời rất đẹp. Màu ngọc trai trong trẻo gợi tới bao nhiêu kỷ niệm tươi đẹp nhất bên gia đình của tôi. Nước mắt tôi lại chực trào ra. Nhưng phải cố ghìm lại. Tôi không muốn để ai đó lo lắng cho mình, chí ít là vào lúc này.
   
    Bỗng nhiên... Mặt biển lay động mạnh... Và... Một con quái vật khổng lồ xuất hiện phá tan không gian yên tĩnh ... Tôi giật mình... Cố trấn tĩnh lại... Và một tiếng hét thất thanh của tôi vang lên xé tan màn đêm còn chưa tan hết.Con quái vật nhìn tôi, cười một cách đắc ý....
    - AAAAA. Sứa Lửa khổng lồ.... - Tôi hét lên thất thanh, mặt mũi trắng bệch vì sợ hãi
    Trái hẳn với thái độ của tôi, mụ Sứa Lửa chỉ cười nhạt, ngày càng tiến gần hơn tới phía vỏ ốc. Ngay sau tiếng hét thất thanh, tất cả mọi người từ dưới nước trồi lên. Ai nấy đều hốt hoảng không hiểu chuyện gì đã xảy ra với tôi
    - Tomi Happy, xảy ra chuyện gì thế ? - Cá Nóc hét lên
    - Tomi Happy, cậu bị làm sao à ? - Ốc Hương hỏi, giọng the thé
    - Vấn đề gì à ? - Cá Đuối hét lên
    Vân vân và vân vân những lời hỏi thăm tới tấp. Nhưng khi nhìn thấy mụ Sứa Lửa đứng lừng lững giữa biển khơi, tất cả mọi lời nói dừng lại, cả lũ mặt trắng bệch, như chôn chân một chỗ
    - Tomi Happy, thế này là thế nào... ? Tại sao mụ ta... ? - San Hô mặt cắt không còn giọt máu, thì thầm
    - Tớ không biết. Mụ ta hiện lên trong màn sương, cứ như là một bóng ma vậy...
    Thời gian như dừng lại khiến tim tôi đập nhanh hơn. Chính trong lúc này, mụ Sứa Lửa bỗng biến mất, y như lúc mà mụ xuất hiện vậy...
    Tất cả thở phào nhẹ nhõm, như vừa trút được gánh nặng vậy. Hàng tá câu hỏi dồn dập về khiến tôi đờ đẫn. Mụ ta có thể xuất hiện bất ngờ như vậy sao ? Không thể tin được
   
    - Có gì đâu mà không thể tin được chứ ? Sứa Lửa là loài sứa rất độc, động vào có thể ngứa rát cả ngày. Nhưng mụ Sứa khổng lồ này có một đặc thù là : Mụ ta chỉ xuất hiện vào ban đêm mà thôi. Cũng không hẳn là ban đêm, mà là lúc mới tờ mờ sáng. Mụ tiêu diệt mọi sinh vật sống, khiến Đại dương trở nên hoang tàn...
    Là thầy bói biển ư ? Lời thầy nói, tôi chưa bao giờ phải hoài nghi cả. Nhưng lúc này, sự tự mãn cá nhân về chiến thắng trước Bạch Tuộc tám xúc tu và sự can đảm khi đương đầu với bão, khiến tôi cảm thấy mê muội. Mặc cho thầy bói biển hết lời khuyên ngăn, tôi vẫn một mực đòi đi ra biển “ phục kích ” đánh thắng Sứa Lửa.
    - Tuỳ con thôi. Ta chẳng có gì để nói cả ! - Thầy bói nói giọng trầm buồn - Nhưng nếu con tin ta, ta sẽ giúp con đánh thắng được Sứa Lửa.
    - Con không cần, thưa người. Con tự thấy rằng sức lực và sự thông minh của con, cộng với năng lực Siêu Dế đã đủ để đánh thắng lại mụ ta. Xin Người hãy tin con ! - Tôi nói
    Nghe xong, thầy bói chẳng nói gì, lặng lẽ chui vào vỏ ốc của mình. Từng người bạn cũng lần lượt lặn xuống nước. Chỉ có tôi vẫn đứng trơ trên vỏ ốc của mình mà ngẫm nghĩ về chiến lược ngày mai.
    Cả ngày hôm đó, tôi gần như không thể làm việc gì khác ngoài nghĩ cách đối phó với mụ Sứa Lửa. Nhưng... tôi vẫn chưa biết hết về những năng lực mà tôi có, cũng như chưa nghĩ được cách đối phó thật ưu việt.

    Không chịu nổi, tôi đành đi gặp thầy bói biển xin ý kiến của Người.
    - Thưa người ! - Tôi mở giọng - Con rất muốn đánh thắng Mụ Sứa Lửa trong nay mai, để con  có thể trở về cố hương một cách nhanh nhất...
    - Con vẫn chưa từ bỏ ý định hay sao ? - Thầy bói biển hỏi lại
    - Vâng. Vì con rất nôn nao muốn mang lại bình yên cho Đại dương, cũng như con muốn trở về quê nhà một cách nhanh nhất nên con rất nóng lòng...
    - Hừ. Đó chỉ là nguỵ biện mà thôi. Con chẳng muốn gì trong hai mục đích trên một cách nhanh nhất có thể. Cái con muốn chỉ là sự tự mãn bản thân, cũng như muốn mình chiến thắng mọi địch thủ. Ta nói đúng chứ ?
    - Nhưng...- Tôi ấp úng
    - Ta chỉ biết dành cho con một lời khuyên mà thôi.Victor Hugo đã từng nói : Thận trọng là đứa con trưởng của khôn ngoan, con nên suy nghĩ thật kỹ trước khi hành động. Ta chẳng có gì để nói thêm cả !
    Dứt lời, thầy bói biển chui vào trong vỏ ốc và đóng sầm cửa lại, mặc tôi đứng ngoài và réo gọi, thầy nhất quyết không chịu ra ngoài. Mặc kệ những lời thầy bói biển, tôi nhất quyết ngày mai sẽ hành động ngay...

    Buổi sáng tinh mơ. Mới 3h sáng tôi đã dậy. Linh cảm cho tôi biết mụ sứa lửa sẽ xuất hiện, ngay bây giờ thôi. Không ngoài dự đoán của tôi, mụ ta đội nước lên mặt biển, dáo dác nhìn quanh...

    Chỉ vài phút sau, khi mụ chuẩn bị lặn xuống nước, tôi lao từ trong chỗ nấp ra bên ngoài, giáng một đòn chí mạng từ trên đầu mụ xuống. Sứa Lửa thét lên một tiếng kinh hoàng, quật mạnh những chiếc vòi xuống nước tạo ra tiéng động inh tai nhức óc. Từ trên đầu, tôi nhảy xuống đâm liên tiếp vào vòi, vào thân thể mụ. Hình như có một sức mạnh nào đó tiếp sức, Sứa Lửa thét lên những tiếng rất to, sau đó thì cố gắng dùng những chiếc vòi của mình hất tôi xuống nước. Những chiếc vòi của mụ nặng nề nhưng di chuyển khá nhanh, nằm ngoài sự tính toán của tôi.

    Chỉ sau hai mươi phút quần thảo, tôi bị mụ ta tóm gọn. Do được thầy bói biển cho biết, tôi đã biết hoá thân mình to lớn khổng lồ nên dễ bị Sứa Lửa tóm gọn. Mụ ta dùng hai chiếc vòi quấn chặt lấy tôi và lặn xuống nước...

    Nằm trong hang ổ bốc mùi hôi tanh của mụ, tôi thấy thật sự rất hối hận, phải chăng lúc đó tôi nghe lời thầy bói, thì tôi đã đâu như thế này ? Có lẽ mụ ta để dành tôi chăng ? Để ăn dần chăng ? Lời thầy bói biển như cứ văng vẳng bên tai tôi : Thận trọng là đứa con trưởng của khôn ngoan... Tất cả lời nói, lý do của con đều chỉ là giả tạo...
    Tôi lịm đi vì đói và mệt. Một ngày... hai ngày... ba ngày trôi qua... Đến ngày thứ tư, tôi cảm giác rằng sẽ chẳng có ai tới cứu tôi nữa. Cuộc đời của tôi, có lẽ chấm dứt ở đây chăng ? Tôi cảm thấy oán hận thầy bói biển, thầy đã cứu tôi một lần, tại sao không cứu tôi lần nữa chứ ? Tôi bị như thế này, chắc chắn thầy phải biết, tại sao lại không cứu tôi ? ...
    Ngày thứ năm... Khi tôi không còn cảm giác với sự sống nữa. Thì bỗng...
    - Xông vào ! Bắt lấy nó...- Tiếng của Ốc Hương đây mà
    Tôi như tỉnh hẳn người. Mọi người đã đến cứu tôi. Vậy là tôi đã lầm. Mọi người, tất cả, chưa bao giờ hết tốt bụng, yêu thương với tôi cả.
    - Tomi Happy ơi ! Cậu ở đâu ? Lên tiếng đi chứ ? - San Hô gào lên
    Tôi muốn mở miệng nói, rất muốn nói với mọi người rằng tôi ở đây, hãy đến cứu tôi đi... Nhưng tôi không thể nói được. Tôi từ từ lịm đi trong làn nước mắt, có lẽ vì quá đói và mệt.


Xem tiếp phần 3!

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]