Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Vũ Phương Thảo(Phần 1)

... Tôi lênh đênh trên biển bởi một mối nguy hiểm rất bất ngờ ập đến : Sóng thần. Đất nước Nhật Bản thân thương giờ đây một phần đã chìm trong biển nước. Tôi ngoái nhìn vào bờ : Ôi ! Màu xanh lam yêu quý của nước giờ đã quá phũ phàng khi cướp đi niềm hy vọng, cướp đi sự sống của nhân dân đảo Sugi. Biển ngáp dài, ngáp mệt mỏi, nó vươn vai lên một cách lạnh lùng, uể oải...
    Hốt hoảng với những gì xảy ra quá nhanh, tôi chỉ còn biết thở dài chán nản. Một mình, một chú dế chưa đủ tuổi lớn, vẫn còn muốn ngủ ngày và ba mẹ phải đi kiếm thức ăn cho, tôi không nghĩ rằng sẽ có thể sống sót trên một chiếc tủ lạnh. Tôi ngủ, một giấc ngủ chẳng lấy gì làm bình yên, trong đầu tôi hỗn loạn bao ý nghĩ về những điều xui xẻo nhất sẽ xảy ra với mình, có thể sẽ ngay trong ngày hôm nay.
    Giấc mơ bất chợt ùa về. Gia đình tôi : Từ cô em út Rihan đến anh trai cả Tomi Notana, cả ba mẹ, ông bà ngoại, cô giúp việc Misa, tất cả trở nên quá xa vời. Tôi mơ thấy cô Misa quát tôi : Happy, cháu có thôi nghịch đi không hả ? Cô chán cháu lắm rồi đấy ! Tôi mơ thấy cả lúc Rihan cấu càng tôi đau điếng, tôi đã đánh nó thật đau để nó chừa. Những giờ phút ấy trở nên quá xa vời với tôi. Tôi thèm được ăn miếng cỏ mẹ chế biến, thèm những lúc chơi với cô bạn nhà bên thật vui vẻ, thèm cả những lúc dỗi bà bỏ nhà đi chơi xa, trở về nhà thì thấy đôi mắt ba thâm quầng vì lo lắng... Tôi giơ tay lên với lấy họ, nhưng cả dòng họ Rike đều lần lượt biến mất,... từng người, từng người một...đều xa lánh tôi.
    Tôi bất chợt choàng tỉnh giấc. Phải rồi, tôi phải sống, phải sống thật kiên cường lên. Cha mẹ, gia đình, cả những người bạn thân thiết đang chờ tôi trở về. Phải trở về, phải sống để trở về, sum họp với Rike thân yêu. Chưa muộn đâu, chưa hết đâu, vẫn còn mà, vẫn còn nhiều lắm, còn một tia hy vọng mong manh thôi, chúng ta vẫn phải sống thật kiên cường.
    Bây giờ, vấn đề đau đầu thứ nhất của tôi là thức ăn. Ở đây mênh mông biển nước, chẳng lấy đâu ra một cọng cỏ xanh hay một giọt nước ngọt cả. Tôi nhìn quanh : Không có lấy một chút xíu thức ăn nào dành cho tôi.
Bất chợt, tôi nhìn xuống chân của mình : Ồ !! Cái tủ lạnh. Đúng rồi ! Cái tủ lạnh chắc sẽ có thức ăn. Tôi vui mừng, loay hoay tìm cách mở tủ, nhưng cái tủ lớn quá, làm thế nào bây giờ ?
    Tôi đăm chiêu suy nghĩ tìm cách mở cái tủ có thể mang lại sự sống cho mình. Cái tủ có cánh mở, nhưng to quá. Vả lại, nếu mở ra, chắn chắn tôi sẽ bị đẩy xuống biển cho mà xem. Thất vọng, tôi chẳng còn gì nữa. Tôi ngồi thụp xuống, khóc nức nở, chán nản cho số phận hẩm hiu của mình...
    Ngày thứ nhất trôi qua trong nước mắt. Ngày thứ hai, thứ ba, tôi chẳng còn nước mắt để mà khóc nữa, tôi phải tìm được sự sống cho mình chứ không được ngồi đây mà rầu rĩ. Tôi cố gượng hết sức dậy, nhìn xung quanh cố kiếm cho được một hòn đảo để nghỉ chân. Tuyệt nhiên không có nơi nào. Tất cả chỉ mang một màu xanh thẫm của biển nước...
    Hốt nhiên, một giọt nước tanh tanh rơi xuống vai tôi, tôi giật mình ngó lên trên thành cao của tủ lạnh : Có xác một con cá bị chết, chắc cũng chỉ vừa đây thôi. Con cá khá to, dưới cổ nó có một vết cắn mạnh còn đang chảy máu. Điều kỳ lạ hơn nữa : Trên chiếc vây lớn nhất của nó có khắc một dòng chữ kỳ bí : r-e-g-n-a-d và dấu mũi tên ngược. Cố hết sức tàn còn lại, tôi lết đến, thử nhấm nháp một miếng thịt cá. Ôi ! Nó mới tanh làm sao. Tôi nôn hết miếng thịt vừa ăn ra ngoài. Trong lòng tự cảm thấy cơ may sống sót là rất mong manh...
    Mệt mỏi, tôi nằm vật ra thành tủ lạnh và chìm sâu vào giấc mơ mê man. Mập mờ, mập mờ, tôi lại mơ thấy cô em thứ Rinan hiện lên, ngồi cạnh tôi và lên giọng trách móc : Anh Tomi, tại sao anh lại có thể yếu đuối như vậy ? Anh phải sống chứ ? Một miếng thịt tanh chẳng là cái gì cả đâu. Anh hãy ăn đi... ! Ăn để sống !
    Hoảng hốt, tôi níu tay Rinan lại, vội vàng nói như sợ nó lại biến mất :     
    - Rinan ! Hãy cho anh biết anh phải làm gì bây giờ ? Anh sợ lắm. Anh không muốn ở đây đâu, anh muốn trở về bên ba mẹ, trở về bên em, anh không muốn ở đây nữa đâu !...
    - Tomi Happy ! Rất tiếc là chúng ta không thể giúp gì cho em cả ! Tất cả chỉ còn dựa vào em thôi ! Cố gắng lên ! Ở trên thiên đường, anh và Rinan vẫn cầu nguyện cho em ! - Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai tôi
    Tôi hoảng hốt quay lại nhìn : Ôi ! Anh cả Tomi Notana. Anh đã chết rồi hả ? Không phải như thế chứ ? Tôi không tin...Không thể tin.Tôi gào lên :
    - Không !.... Anh chưa chết .... Đừng doạ em ! Em sợ lắm... em muốn về nhà !
    Anh cả cười buồn, lặng lẽ vừa nói, vừa kéo tay Rinan đứng lên :
    - Tomi ! Đó là sự thật ! Em đừng buồn ! Cho dù thế nào, em cũng phải đứng lên, trở về để sum họp gia đình. Ba người ra đi, đã là quá đủ rồi !...
    - Không... anh ơi... Rinan ơi... - Tôi gào lên trong bóng tối một cách vô vọng. Hai người biến mất. Mới chỉ có Rinan và anh cả. Còn ai đã ra đi đây ? Muốn biết, tôi phải trở về, trở về... Cố gắng lên...
    Tôi choàng tỉnh, mồ hôi hột toát ra lạnh buốt sống lưng. Đã đêm rồi, gió biển thổi lạnh kinh khủng. Tôi lấy hết sức bình sinh, nhắm mắt nuốt vội miếng cá tanh, cho dù trong lòng quả thực rất ghê sợ miếng cá ấy. Hốt nhiên, tôi thấy mình khoẻ hẳn ra, thân mình to lên một cách bất bình thường. Trong đầu tôi, mơ hồ nhận ra một điều gì đó khác thường trong thân thể mình.
    Mắt tôi đang lồi ra, lồi một cách bất thường. Đôi càng mẫm bóng trước kia giờ đã đổi màu thành màu xanh. Râu tôi cụt ngủn, đôi cánh dài hơn khiến tôi trở nên kỳ dị. Ôi ! Chắc tại miếng thịt cá ấy đã khiến tôi trở nên như thế này đây.
    Mắt tôi trở nên rất tinh tường. Tôi nhận ra bên cạnh tủ lạnh có một cái nút màu đỏ ghi chữ : Close và một nút màu xanh ghi chữ Open. Tôi run run ấn nút Open, cánh cửa tủ lạnh chợt mở ra một cách chậm rãi, tôi nhảy lên trên thành cao, nín thở chờ cánh tủ mở ra, trong lòng hy vọng có gì đó dành cho mình.
    Tủ lạnh mở toang hẳn. Tôi nhảy vào trong tủ, điểm sơ sơ trong đó ít nhất cũng đủ thức ăn để tôi sống sót qua mùa đông sắp tới. Đặc biệt, thức ăn đó không phải dành cho dế, cũng không phải dành cho người. Tôi nhận định như vậy vì trên thân mỗi hộp thức ăn đều ghi rất rõ : Những người nào có khả năng dùng sức mạnh huyền bí trong những chiếc hộp thì hãy dùng nó. Nếu có ý đồ xấu, các bạn sẽ bị biến hình ngay tức khắc ! Kèm theo đó là tên của các loại sức mạnh siêu nhiên : Naruto, Harry Potter, Người sói,...
    Vì quá đói, tôi cũng chẳng để ý được nhiều, điều tôi thật sự cần bây giờ là nước và thức ăn. Với đôi càng to lớn, khoẻ mạnh gấp mấy chục lần trước đây, tôi dễ dàng mở nắp một lọ nước và tu cạn sạch. Chưa thoả mãn, tôi lại mở hộp thức ăn ra và ăn ngấu nghiến. Tuy đó không dành cho dế, nhưng tôi cảm thấy rất ngon miệng.
    Bữa ăn trôi qua chừng năm phút, tôi cảm thấy có gì đó xảy ra trong cơ thể mình. Rộn rạo, cả người tôi nóng bừng hết lên. Tôi hét lên một tiếng kinh hãi : Đôi càng tôi trở thành một đôi chân của con người, hai càng trên biến đổi thành hai cái tay trắng muốt, đôi cánh biến thành một chiếc dù to lớn ngự trên vai tôi, cả những chiếc râu cũng biến thành những lọn tóc dài. Kinh ngạc, tôi soi mình xuống biển và kêu lên : Tôi đã biến đổi thành một cô gái...Tôi đã trở thành con người... Một điều quá đỗi kỳ diệu
    Vội vàng, tôi nhìn vào cái tủ lạnh để tìm thuốc giải. Không ngờ, vì thân hình to lớn khác thường này của tôi, chiếc tủ lạnh chao nghiêng dữ dội.Sóng ập vào, xô tôi ngã dúi dụi. Nước biển tràn vào cái dù khiến tôi bị ngã ngửa ra đằng sau. Bất giác, tôi nhìn thấy con cá và hiểu ngay dòng chữ in trên người nó : r-e-g-n-a-d có nghĩa là từ danger tiếng Anh - sự nguy hiểm. À ! Hoá ra khi ăn một miếng thịt cá, mình sẽ trở nên nguy hiểm hơn bất cứ lúc nào. Đúng rồi ! Ta sẽ : Lấy độc trị độc - ăn một miếng thịt cá vào để giải độc trong nước và đồ ăn uống.
    Tôi lấy càng cấu một miếng thịt cá và nuốt nhanh. Mùi tanh của nó lại bốc lên nồng nặc. Tôi cảm giác rõ rằng miếng thịt cá ấy đang trôi nhanh trong dạ dày mình. Ngực tôi khó chịu quá ! Ôi ! Khó chịu quá ! Ngực tôi nôn nao như có cồn trong bụng, đầu tôi choáng váng như có búa đập. Hốt hoảng, tôi nằm gục xuống tủ lạnh,ôm ngực ho rũ rượi và từ từ lả đi...
    ... Mặt trời ngả chiều, ánh mặt trời trên biển nhạt nhoà như nước mắt của ai đó đang vùi lấp nó. Mặt biển đục mờ màu bùn. Mặt trời buồn bã lái chiếc xe dát vàng đi xuống rặng núi phía chân trời đằng xa. Trăng lên, trăng hình lưỡi liềm soi xuống mặt biển làm duyên. Tôi mệt mỏi ngồi dậy nhìn về phía nước Nhật thân yêu mà oà khóc. Ôi ! Chắc chắn rằng tôi không thể quên được cái ngày kinh khủng này.
    Bất chợt, tôi nhìn xuống dưới thân thể : Trời ! Thân thể tôi biến thành một cái gì đây ? Cả người tôi tuy có nhỏ lại, nhưng ... nó đã trở thành một thân thể thuỷ tinh không hơn không kém. Vì sao là thuỷ tinh ư ? Nó trong suốt như pha lê và nhìn rõ lục phủ ngũ tạng ở bên trong. Mệt mỏi và chán nản, tôi nằm xuống và nhìn lên bầu trời : Sao Mai lên rồi.
Trời đã ngả sang màu xám buồn hơn bất cứ lúc nào. Dường như ông trời cũng đang buồn và không cười nổi. Mây đen kéo đến che phủ bầu trời. Mây nhẹ nhàng cười và cũng nhẹ nhàng khóc. Mây khóc, mưa rồi. Mưa ào xuống bất chợt. Tôi cứ nằm im lặng cho mưa rơi trên mặt mình để biết mình không ... mơ.
Đêm dần dần buông xuống. Bóng mặt trời khuất sau dãy núi xa xa.Mặt biển không yên ả với những con sóng nhè nhẹ tung bọt trắng xoá khi va vào những hòn đá nổi...
Bình minh đã đến báo hiệu một ngày mới của tôi. Tôi đứng dậy, vươn vai ngáp dài. Phía chân trời xa xa, những đám mây hững hờ trôi mang màu đỏ rực. Bầu trời xanh thẳm vút cao. Mặt trời ngáp ngủ cưỡi chiếc xe màu bích ngọc lên phía trên bầu trời. Ôi ! Cảnh vật mới trong trẻo và thơ ngây làm sao. Nhưng tâm trạng tôi thì mang một màu xám xịt. Làm sao để thoát khỏi cảnh bi đát này đây ?
Miên man suy nghĩ, tôi không biết mình đang đứng trên một thảm hoạ : Chiếc tủ lạnh bị thủng !
Nước theo lỗ thủng tràn vào khiến chiếc tủ bị bật tung. Bao nhiêu đồ ăn, thức uống cũng theo đó tràn ra ngoài. Tôi hốt hoảng, vội vàng bám và leo lên một hộp thức ăn to nhất nhưng cũng đã bị bật nắp. Chiếc tủ lạnh do bị nước vào, dần dần chìm sâu xuống lòng biển xanh bao la...
Hoảng hốt, tôi không biết mình đã ăn phải một miếng thức ăn “siêu nhân” khi vội vã bám lên hộp thức ăn. Khi vừa cảm nhận được vị thức ăn mặn chát trong miệng, cũng là lúc tôi thấy hai mí mắt díp lại, đầu ong ong như đi trên mây. Tôi gục xuống hộp thức ăn, chìm vào giấc ngủ chẳng mấy êm đềm...
Tôi không biết mình đã hôn mê bao lâu nữa. Chỉ biết khi tỉnh lại, xung quanh tôi là một màn đêm đen kịt. Tiếng của Gió thì thào bên tai tôi :
- Chào bạn ! Mình là Gió. Còn bạn là ai ? Tại sao lại lênh đênh trên biển này ?
Tôi bàng hoàng nhận ra mình đã cảm nhận được từng hơi thở, từng giọng nói của đại dương bao la... Chính lúc ấy, tôi nghe thấy tiếng biển thì thào đầy nhân từ :
- Con của ta... Con chính là người chúng ta mong đợi... Hiện nay, ở trên biển có rất nhiều quái vật, con có thể diệt chúng, mang lại sự bình yên cho đại dương không ? Ta tin ở con ... Con trai...
Gì cơ ? Tôi không tin vào tai mình nữa. Cái gì mà tôi là người họ mong đợi ? Sao trên biển lại có nhiều quái vật ? Tôi sẽ làm gì để diệt chúng ?... Bao câu hỏi xoay trong đầu tôi như chong chóng khiến tôi không thể làm chủ đầu óc của mình nữa. Trước khi ngất đi, tôi vẫn còn nghe thấy một giọng nói văng vẳng bên tai :
- Con của ta... Hãy làm bằng tất cả khả năng của mình. Ta tin là con sẽ làm được ! Ta ban cho con sức mạnh và sự vĩ đại của đại dương. Con sẽ có lòng tin vào sự chiến thắng của công lý ! Ta chúc con thành công, con yêu ...
Lời nói đó, chính lời nói có lẽ xuất phát từ đại dương đã khép lại chuỗi ngày tuyệt vọng và vô cùng đau đớn của tôi. Có lẽ, mưa to, gió lớn, bão bùng sẽ chẳng có gì đáng sợ, vì mưa sẽ tạnh, gió sẽ dừng và bão sẽ tan mau thôi, nắng sẽ lên và chiến thắng mọi thứ. Chúng ta có thể yếu đuối bất cứ lúc nào, nhưng riêng lúc đấu tranh với sinh tử như thế này, chúng ta không được phép yếu đuối. Phải mạnh mẽ lên !
Buổi sáng lại đến xoá tan màn đêm đen dày trên đại dương bao la. Tôi thấy tinh thần sảng khoái hơn bao giờ hết. Ôi ! Nhìn kìa,... tôi đã trở lại thành dế rồi. Chỉ có điều : Bộ cánh đã thay đổi đôi chút : Trên ngực tôi, tôi cảm thấy một sức mạnh vô địch âm ỉ trong tim, các chiếc càng đã trở nên cứng rắn hơn rất nhiều. Tại bộ ngực nở nang của tôi, một chiếc huy hiệu, nói đúng hơn là một vết hằn đã sáng lên : Siêu dế, con của Chúa !
Vui mừng vì những gì xảy ra, tôi không cảm thấy mệt mỏi nữa. Nhìn vào thân hình mình, tôi cảm thấy vô cùng vui sướng. Cuối cùng, chuỗi ngày đen tối đã qua. Tôi sẽ chiến đấu để sinh tồn. Thế giới này thật kỳ lạ : Lúc nào chúng ta trở nên yếu đuối nhất, thì sẽ có ai đó vô tình kéo chúng ta lại với cuộc sống tươi đẹp này. Như tôi, chỉ cần một lời nói của biển xanh, tôi sẽ trở lại, và tất nhiên, mạnh mẽ hơn rất nhiều !
Tuy vậy, tôi không thể ngờ... tai hoạ mới chỉ bắt đầu. Bi kịch mới bắt đầu vén tấm màn sân khấu giả tạo của nó lên mà thôi. Còn rất nhiều thử thách đằng trước. Liệu tôi có vượt qua được không ? Không biết được. Tuy rằng mơ hồ cảm thấy tai hoạ ở rất gần đây, tôi cũng không thể ngờ rằng nó lại đến nhanh đến như vậy...
Một ngày đã trôi qua và ngày mới lại đến. Hôm nay thời tiết rất xấu. Mưa rất to khiến chiếc hộp tôi ngồi trong chao đảo như muốn lật. Mưa xối xả. Mưa hối hả đáp xuống mặt biển như đứa con lâu ngày trở về bên mẹ. Bầu trời không còn trong xanh mà trở nên xám đục hơn bao giờ hết. Tôi nhìn lên : Những đám mây màu đen đang dệt một chiếc áo màu sẫm và khoác lên bầu trời. Ông trời vươn vai để cho những đám mây rơi xuống tạo thành những hạt mưa long lanh...
Mưa khiến cho chiếc hộp chứa tôi bên trong ngập nước. Chiếc “ thuyền ” bé nhỏ như không đủ sức chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt. Nó chao nghiêng khiến tôi cũng lảo đảo như muốn văng ra khỏi thuyền. Nước bắn lên mắt, lên mũi tôi mặn chát. Tôi chợt thấy sống mũi mình cay cay.Ngày xưa, khi còn ở bên mẹ, khi trời mưa, bất chấp mọi rủi ro, mẹ bay ngay đến bên tôi, choàng cho tôi tấm áo mưa mỏng manh. Chỉ mỏng manh thôi, nhưng nó cũng đủ sức che chở cho tôi khỏi những cơn giận dữ của mẹ bầu trời. Còn bây giờ ư ? Một mình sống trên biển, không biết rằng sống hay chết đã gần kề, tôi chẳng có quyền đòi hỏi thứ gì cả. Điều tôi phải làm, bây giờ là sinh tồn để trở về.
Miên man suy nghĩ, tôi không cảm nhận được mối nguy hiểm đã gần kề : Sóng lớn. Cũng giống như sóng thần, sóng của biển nhẫn tâm và không để ý tới mọi vật mà nó tàn phá. Sóng vô tình chồm lên, hất con thuyền nhỏ nhoi của tôi suýt lật. Sóng đánh vào phía trong, khiến tôi chao đảo. Mưa, sóng, khiến tôi nhụt chí. Nhưng đó đã là gì đâu chứ ? Khi chúng ta yếu đuối nhất, sẽ có ai đó vô tình kéo chúng ta lại. Và lần này, người kéo tôi lại, không ai khác, chính là ...
- Con trai ta... tại sao con không sử dụng đôi càng vững chắc của con ?  Con hãy dùng những chiếc chân mạnh mẽ của trai trẻ, bám lấy thành hộp và giữ chặt không được buông ra. Con hãy nhìn phía dưới đáy hộp, ở đó vẫn còn chút thức ăn thần, con hãy ăn nó, và con sẽ có đủ bản lĩnh chống chọi với mưa to gió lớn. Con hiểu chứ ?
Tiếng nói trầm ấm ngày một rõ hơn vang lên. Chắc chắn, đó là đại dương. Người đã thương tình đứa con này mà trao cho nó niềm tin, hy vọng hết lần này đến lần khác. Phải chăng, con chính là người xứng đáng nhận số mệnh bảo vệ các sinh linh vô tội trên biển ?
Không được từ bỏ hy vọng cho dù nó chỉ là một tia sáng loé lên bất chợt. Dưới đáy hộp đúng là còn một chút thức ăn. Tôi vội vàng dùng càng vét sạch và đưa lên miệng : mặn quá. Vị mặn của muối khiến cho mắt tôi cay và chực trào nước mắt. Nhưng đúng lúc đó, hai chiếc càng lớn nhất của tôi trở nên cứng như thép. Chúng bám chặt vào thành thuyền khiến chiếc thuyền đứng vững được trước những đợt tấn công liên tiếp của sóng biển.
Bất chợt, một con sóng lớn chồm lên, xô mạnh tôi vào thành thuyền khiến tôi đau điếng. Một chiếc càng lủng lẳng như muốn rời ra khỏi cơ thể. Tôi cố gượng dậy, nhưng lưng và vai đau điếng nên không thể. Đúng lúc đó, một con sóng khác lại chồm đến, hất tung mọi thứ : chiếc thuyền và cả tôi, bay ra cách vài mét. Cái hộp bị méo mó và lật úp. Có vẻ như nó không thể tiếp tục cuộc hành trình trở về đảo Sugi được nữa. Còn tôi, với chiếc lưng đau tưởng chừng sắp gẫy, tôi lại không biết bơi. Làm thế nào bây giờ ? Ôi !! Đau quá. Mẹ ơi... con đang đau... cả người con... có lẽ... không thể chịu được... nữa rồi... cứu con...mẹ ơi...
Tôi bị sặc nước biển và uống một bụng nước no nê. Hai chiếc càng lủng lẳng gần như lìa khỏi người. Tôi đau đớn cố gượng dậy : Có lẽ sẽ tìm được một mỏm đá để nương thân chăng ? Không, chẳng có gì cả. Giữa sóng to gió lớn, mọi vật dường như bị khuất phục. Tôi chẳng thể nào tìm ra được nơi trú chân. Số mạng tôi, có lẽ giờ phút này, chỉ có thể phó mặc cho thần số phận mà thôi...
Biển cả gào thét dữ dội. Dường như nó đang căm phẫn chăng ? Có gì không mà phải căm phẫn ? Biển cả ơi, Người đã đem đến cho con niềm tin, con cảm ơn Người, nhưng Người thật quá nhẫn tâm. Người đã cứu con, nhưng bây giờ, dường như Ngài đang thử thách sinh linh nhỏ bé này ư ? Người có thể, cho con một cơ hội sống sót không ? ...
Miên man nghĩ ngợi, tôi không biết mình đã lịm đi từ lúc nào. Mặc cho sóng biển đánh dữ dội, mặc cả sự tức giận vô cớ của bà mẹ đại dương, cứ thế, tôi lịm dần đi. Vĩnh biệt, tất cả, cuộc sống tươi đẹp sẽ kết thúc, chỉ ngay trong đêm nay mà thôi...
            *        *        *
... Đây là đâu ? Tối quá, đen quá... Có lẽ đây là Thiên đường chăng ? Ừ ! Chắc là thiên đường thật đấy !... Ánh sáng kia, không phải là thiên đường, thì là gì ?... Sinh mệnh này, cuối cùng cũng đã hết thật rồi ! Tôi phải rời xa Dương thế như thế này thật sao ? ...

- A ! Tỉnh rồi nè mọi người ơi ! Con vật kỳ dị tỉnh rồi nè !
Một tiếng nói the thé vang lên khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Ơ ? Tôi chưa chết sao ? Cái mạng này cũng dai thật. Nhưng... người cứu tôi là ai vậy ? Kẻ xấu, hay người tốt đây ?
Như đọc được suy nghĩ của tôi, giọng nói the thé lại vang lên :
- Êy ! Tên gì dzậy ? Tôi tên Sò biển đây. Nghe tên người hùng vĩ đại của bạn bao giờ chưa ?
Mặc cho tôi ngơ ngác ra vẻ “ chả hiểu gì ”, gã Sò gì gì đó lại cất giọng rất chi là “ oanh vàng ” :
- Nè nè, tỉnh rồi thì xuống khỏi vỏ tôi đi chứ. Ối trời ơi ! Tôi cõng cậu cả đêm qua, mệt thấy mồ à !
Tôi giật mình nhìn lại : Trời ạ ! Tôi đang nằm trên vỏ của một con ... Sò.
- AAAAAAAAA ... - Tôi kêu lên thất thanh. Sao lại không biết chứ ? Tôi ở biển mà, nhưng ... chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại nằm trên vỏ của một con Sò thế này.
Đáp lại tiếng kêu của tôi, chỉ là một giọng nói cực kỳ lạnh lùng :
- A cái gì mà A hả ? Có biết đêm qua chúng tôi cõng cậu mệt nghỉ không hả ? Nặng khiếp. Mà nè, tên gì vậy ? Sao lại trôi trên biển, chết trôi à ?
Hả ??? Cái gì cơ ??? Chết trôi hả ? Ôi trời ơi !!!
- Nè ! Tôi cứu nó chứ đâu phải cậu ? Bác Sò cõng nó, chứ đâu phải loài cá các cậu chứ ? Hứ, chỉ được cái kể công không hà ! - Lại một giọng nói “ thánh thót ” vang lên
- Hừ ! Lại bắt đầu khoe khoang rồi. Mồm to thế, thảo nào toàn bị Con người cho vào món “ đặc sản ” để ăn cho bớt ầm ỹ. Tôm Hùm ạ ! - Cá lên tiếng phản đối.
- Hơ hơ, thế còn các cậu thì không phải chứ hả ? Bị săn đuổi nhiều quá nên có loài suýt tuyệt chủng, còn giả bộ...! Hehe ! - Tôm Hùm bĩu môm chê
- Thôi thôi ! Tôi xin hai bác. Cãi nhau làm gì cho ồn. Cứ như tôi đây, yên vị một chỗ chẳng ai nói gì được ! - Sao Biển lên tiếng
- Ối trời ơi ! Không ai nói gì hả ? Há há, nhầm to rồi Sao ơi. Sao Biển ý hả ? Con người phơi khô làm cảnh, rồi còn ngâm làm thuốc nữa. Rượu đặc sản biển. Nghe bao giờ chưa ? Hi hi, cậu cũng chẳng được yên đâu ! - Sò châm chọc
- Cứ như họ nhà tôi, ai cũng có độc cả. Con người chẳng dám động đến, nữa là ăn... ! - Cá Nóc cười khì khì vẻ khoái trá
- Hic hic. Họ nhà bác ấy hả ? Haizz, ở Hàn Quốc, Nhật Bản vẫn ăn ầm ầm. Họ nhà Nóc, Con người phơi khô làm cảnh nhiều lắm Nóc ơi ! - Cá Đuối rùng mình
Nghe đến từ “ NHẬT BẢN ”, tôi bỗng bủn rủn cả chân tay và suýt nữa thì khuỵ xuống. Nước Nhật thân yêu ơi, đứa con của Người đang lênh đênh trên biển, lòng con vẫn một lòng ngóng về cố hương...
Không làm chủ được cảm xúc của mình, tôi bị lăn từ trên lưng Sò xuống nước nghe “ ủm ” một tiếng. Các bạn dưới nước hốt hoảng :
- Ế ế ! Sao hông ? Biết bơi hông ?
Lẽ dĩ nhiên là tôi... không biết bơi. Thấy tôi cứ ngoi lên lại ngụp xuống, uống đến phồng bụng nước biển, các bạn mới chịu lôi tôi lên lưng Sò. Khi tôi đã yên vị trên lưng Sò, Cá Nóc lại cười, châm chọc :
- Sao hông ? No nước hông ? Thế này, cậu thừa I - ốt cả tháng rồi chắc ! Hehe
Vẫn cái điệu cười khì khì đến ghét, Nóc nháy mắt tinh nghịch. Sao Biển hích hắn một cái rõ đau, nhăn mặt cáu kỉnh :
- Vớ vỉn, chỉ được cái nghĩ lung tung thôi ! Xì xì !...
Chưa kịp nói hết câu, mặt của Sao Biển bỗng bị phụt đầy mực. Cả Cá Nóc và Tôm Hùm cũng bị mực tèm lem đầy mặt. Tôm Hùm quay ngang dọc, quát tướng lên :
- Đứa nào đấy ? AAAAAA, dám phụt mực lên mặt của tôi hả ?
Ốc Hương lên tiếng :
- Bõ đời ! Gắt làm gì lắm ? Mực đấy. Mà bây giờ í, mặt anh á, nhìn “ đẹp chai ” lắm Tôm Hùm à !
Tôm Hùm tí ta tí tởn, quay sang nhìn Ốc Hương, hỏi dồn :
- Thật á ? Tôi đẹp trai á ? Đẹp chỗ nào dzậy ? Bấy lâu nay, đâu thấy bà khen tôi đâu ?
Tôm “ bác sĩ ” cười lăn lộn :
- Ờ há ! Tôm Hùm hôm nay đẹp trai ghê ha. Cái mặt nhìn như là dân châu Phi chính gốc đó. Phải hông ? San Hô ?
Anh bạn San Hô cười cười, vặn vẹo mấy ngón tay hoa hoét đủ màu :
- Ừm ừm, đúng là hôm nay Tôm Hùm và Cá Đuối đẹp trai thiệt đó !
- Êu ! Sao lại lôi cả tôi vào vụ này vậy hử ? Tôi vô can nhaaaa ! - Cá Đuối phản bác
Hi hi hi, ha ha ha, cả lũ cười nghiêng ngả, và tôi - một lần nữa lại suýt té xuống nước.
- Ua, quên hỏi, bạn nè tên gì vậy bà con ? - Mực lên tiếng chỉ vào tôi
- Hử ? Tôi hổng có biết ! Chịu chịu - Sò rụt vai, lè lưỡi lắc đầu
- Hê ! Hay ghê chưa ? Sò cõng cậu í cả đêm mà không biết cả tên nữa là sao ? - San Hô châm chọc
- Xí ! - Câu nói làm Sò quê độ - Thì tôi cũng có hỏi, nhưng bạn đâu chịu nói
- Phải rồi, tên gì vậy nhóc ? - Cá Kình hỏi - trông ông ta thật là vĩ đại, chắc phải dài cả 3 mét cũng nên
- À ... dạ... ơ... à, cháu tên là Tomi Happy, là Dế Mèn ạ ! - Tôi rụt rè
- Hảảảả ? Là Dế Mèn hả ? Sao tôi chưa nghe bao giờ ta ? - Cá Đuối trố mắt
- Hừm. Họ nhà ông ở xa bờ, sao mà biết được chứ ! - Sò lên tiếng
- Xí. Lúc nào cũng tưởng mình giỏi giang lắm không bằng ! - Cá Đuối bĩu môi.
- Thôi thôi, xin hai người ! - San Hồ hét ầm lên khiến lạc cả giọng - Bây giờ là lúc cãi nhau hả ? Chúng ta ở đây làm gì, nhớ hông ?
- Hử ? Làm gì giờ ? Chịu thôi ! - Rùa bây giờ mới cất giọng nói, rụt cả đầu vào trong mai
- Ui ! Thảm hoạ sắp đến rồi ! Sắp bão to rồi bà con ơi ! Thế mà còn đứng đây trêu chọc nhau được. Không khéo nguy cả đám bây giờ ! - Cá Nóc kêu lên
- Ôi dào ! Chắc gì đã thoát mà tìm cách trốn hả ? Sống được ngày nào cứ phải trêu chọc, cười đùa trêu nhau chứ ? - Lại Mực với giọng bất cần
“ Hừ ”, câu nói của cậu ta làm cả lũ quay lại, trừng mắt đe doạ khiến Mực im thin thít.
- Bây giờ chỉ trông chờ vào bạn thôi ! Dế Mèn ạ ! - Ốc Hương mỉm cười
- Hả ? Sao lại là tôi ? Tôi đâu có bản lĩnh gì chứ ? - Tôi ngạc nhiên
- Vì trên ngực bạn có chữ Siêu dế. Chúng tôi cứu bạn vì hy vọng bạn sẽ giúp chúng tôi thôi ! Hiểu chưa ? - Cả lũ đồng thanh
- Vậy... mấy bạn coi như lợi dụng tôi hả ? - Tôi nghi ngờ
- Không hẳn vậy. Thấy bạn lênh đênh giữa biển khơi mấy tiếng đồng hồ mà còn sống khoẻ thế này, chúng tôi tin bạn là Siêu dế thực thụ ! Chúng tôi hy vọng là bạn sẽ làm tốt những gì bạn có thể làm được !
Tôi ư ? Tại sao lại là tôi ? Sao ai cũng có vẻ tin tưởng tôi đến vậy ? Trong khi tôi chỉ là một chú dế bình thường. Từ các bạn ở dưới nước cho đến cả Đại dương mênh mông. Thật sự, tôi tài giỏi đến thế ư ?
- Đồng ý đi bạn ! - Mực giật giật càng tôi - Không thì ... mấy bạn kia giết tôi mất !
- Hả ... - Tôi lúng túng
- Huh, vậy là bạn không muốn giúp chúng tôi chứ gì ? Bạn thật là độc ác mà ! - San Hô bĩu môi - Chúng tôi cứu bạn mấy lần liền à, vậy mà bạn lại chẳng thèm giúp đỡ lại chúng tôi. Bạn độc ác, ác lắm...
- Không phải ! - Tôi vội vàng nói - Nhưng, ... tôi muốn hỏi - tôi bỗng trở nên lúng túng ... Ở biển có rất nhiều bão, sao lần bão này các bạn lo lắng vậy ? Chẳng lẽ, nó có điều gì nguy hiểm tiềm ẩn sao ?
- À ! - Rùa nói - Theo cảnh báo, vừa tan bão xong thì thảm hoạ về sức nóng mặt trời sẽ đổ ụp xuống Trái đất mà Đại dương là nơi gánh chịu đầu tiên. Sau đó, các loài thú ăn thịt khổng lồ bị chôn vùi rất lâu dưới các vực thẳm sẽ hiện lên ăn thịt hết mọi thứ ! Hiểu không ?
Nói đến đây, Rùa rụt cả người vào trong mai, các loài khác cũng rùng mình sợ hãi. Chẳng hiểu tại sao, Mực bỗng phịt đầy mực vào người tôi. Ốc Hương bực mình :
- Sao lúc nào bạn cũng phịt mực được hả Mực ? Mình khó chịu lắm rồi đấy nhé !
- Tôi xin lỗi ! - Mực lúng túng - Nhưng có chuyện này tôi muốn nói với mọi người nè : Nghe nói sau thảm hoạ, thì mụ Bạch Tuộc trắng tám xúc tu và mụ Sứa Lửa khổng lồ sẽ trở lại đó !
- Hả ? Cái gì cơ ? - Tất cả các loài đều hét lên sợ hãi - Điều đó có là thật không ?
- Thật mà ! - Mực nhún vai, thông tin đó do thầy bói biển nói cho tôi đó !
Lần này thì các loài thú đã sợ hãi hết sức. Mặt mọi người trắng bệch ra khiến tôi cũng phải rùng mình theo. Lấy hết can đảm, tôi cất giọng hỏi mọi người :
- Xin lỗi ... nhưng cho mình hỏi... các thảm hoạ mà các bạn nói... đó là gì mình không hiểu !
- Đó là một câu chuyện rất dài ! - Giọng bạch tuộc vang lên khiến chúng tôi sợ hết hồn - Nhưng bạn là người ngoài cuộc, liệu có nên biết không ?
- Có ! - Rùa nói nhanh - Nhưng không phải lúc này. Chỉ lúc nào thuỷ quái đã bị tiêu diệt hết, bạn mới nên biết chuyện này ! Bạn tin chúng tôi chứ ?
- Uh ! Tôi hứa sẽ giúp các bạn. Tính mạng tôi là do các bạn cứu, tại sao tôi lại không giúp các bạn chứ ? - Tôi cất giọng
- Hoan hô ! - Tất cả đồng thanh cất tiếng. Đồng lúc đó, họ hát một bài hát gì đó, mà tôi chỉ nghe được một vài câu rằng : “ Chúng tôi có bạn, và bạn cũng có chúng tôi. Dù cho phong ba bão tố, tình cảm nồng thắm này mãi mãi không bao giờ thay đổi. Bão sẽ tan và giông tố sẽ chuyển thành viên thuốc ngọt ngào nhất giữ chúng ta ở bên nhau. Xin hãy ở đây, vì chúng tôi ở đây. Chúng tôi sẽ mang lại hạnh phúc cho bạn, vì bạn chính là hạnh phúc của Đại dương... ”
- Ủa ? Đây là bài gì mà nghe hay vậy trời ?  Các bạn hát hay quá ! - Tôi tấm tắc
- Đây là bài “ Bài ca nàng tiên cá ”. Bạn có biết truyền thuyết nàng tiên cá không ? Chúng tôi khi gặp hiểm nguy, sẽ hát bài hát này, linh hồn nàng tiên cá sẽ phù hộ cho những ai thành tâm nhất ! - Ốc Hương cười
- Ừa ! - Tôi cũng cười.
- Mà bạn có biết bơi không ? - Cá Nóc bất ngờ hỏi
- Ơ... Tớ không biết bơi đâu ! - Tôi sợ hãi - Tớ sợ sặc nước lắm
- Há ! Không biết bơi sao mà ở biển được chứ ? Bạn có muốn học bơi không ? - Không hẹn mà cả lũ cùng hét lên một lần nữa
- Ơ... Tớ... - Tôi lúng túng
- Không biết bơi thì chúng tôi sẽ dạy bạn bơi ! Thích hông ? - Sò kêu lên
- Tớ sợ... ! - Tôi xanh mặt nhìn vào mặt biển
- Không phải sợ đâu ! Chúng tôi sẽ dạy bạn biết bơi mà ! Con người còn biết bơi, họ nặng hơn cậu gấp mấy lần. Chúng tôi cũng biết bơi, mặc dù chúng tôi to xác. Vậy bạn cũng sẽ biết bơi thôi ! - Cá Đuối cười cười
- Vậy... Để tớ suy nghĩ đã
- Ok ! Vậy bạn suy nghĩ đi. Sáng mai trả lời chúng tôi. Phải biết bơi thì bạn mới sống được trên biển. Hiểu chưa ? San Hô nói, giọng châm chọc
- Còn đây là chỗ ở mới của bạn, bạn chui vào đi ! - Sò đẩy đẩy cái vỏ gì đó cho tôi
Ồ ! Đây là chỗ ở mới của tôi sao ? Một cái vỏ ốc to khổng lồ, bên trong óng ánh đủ màu. Lại còn to và đủ chỗ để ngủ nữa chứ. Có cả cái màng để đóng mở không cho nước tràn vào. Chắc chắn, đêm nay tôi sẽ được một giấc ngủ ngon đây !
            *        *        *
- Tạm biệt, các bạn ngủ ngon nhé ! - Tôi vẫy vẫy tay
- Ok ! Chúc ngủ ngon nhá ! - Cả lũ đồng thanh nói rồi lặn ngụp xuống biển.Ngày mai, chắc chắn sẽ là một ngày yên bình ...
Tôi chui vào vỏ ốc và đánh một giấc ngon lành.Cả đêm, biển chỉ ầm ì như ru ngủ, hoàn toàn biến mất cảnh bão bùng hay mưa gió khắc nghiệt. Mẹ Biển ơi ! Con làm như vậy có đúng không ? Mặc dù không biết gì hết về những khả năng mà mình có, nhưng con vẫn tin là con làm được. Chính con, con sẽ dùng hết tất cả sức lực để chống lại mọi cơn giận dữ của Thiên nhiên. Con có thể coi đó là những thử thách chông gai nhất mà Mẹ Thiên nhiên và Mẹ Đại dương ban ra để thử thách đứa con nhỏ bé này không ? Nhưng nhất định con sẽ cố gắng, cho dù phải hy sinh cả tính mạng mình, nhất định con sẽ đem lại yên bình cho Đại dương !...
Ngoài kia, biển vẫn nhẹ nhàng đưa những con sóng êm ả trôi...

Xem tiếp phần 2!

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]