Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Võ Thị Như Trang

Trước muôn trùng sóng biển, chỉ một mình Tomi lênh đênh cùng chiếc tủ lạnh, giữa không gian bao la, mênh mông mà vô cùng nguy hiểm ấy, cậu đã phải đối mặt
với muôn vàng khó khăn tưởng chừng không vượt qua nỗi...

Trải qua hai ngày liền dạt dào theo từng con nước, Tomi mệt nhòa, không biết '' chiếc độc mộc '' này sẽ đỗ bến nào và tại nơi đâu, Tomi thiếp đi trong miên man những suy nghĩ không thôi về điều ấy,  trong mông lung, bất giác có câu nói của ai đó hiện hữu trong đầu : '' khi cuộc đời nhấn chìm bạn nơi vòng xoáy hung dữ, chỉ có thể buông xuôi để chìm đắm tất cả hoặc dũng cảm vùng vẫy, tiếp tục bơi để đi đến đích cuối cùng ''. Và thế là như tiếp thêm một nghị lực từ câu nói phát ra trong vô định ấy,Tomi đã vực bản thân mình dậy, tìm mọi cách để có thể '' sống còn ''.  Nhìn cái thương hiệu ngắn gọn với 2 chữ YT  trên chiếc tủ lạnh mà Tomi nghĩ rằng :

 - Chắc hẳn thượng đế đang thách thức sự cố gắng của mình, đồng thời cũng cho mình một lời động viên cùng niềm an ủi - You try!

 Đầu tiên, Tomi bắt đầu cuộc hành trình kiếm thức ăn với hi vọng có thể nuôi cơ thể chắc khỏe để vượt
qua giông tố, Tomi ngán ngẫm thở dài vì bản thân lại không biết bơi, như thế sẽ chẳng '' mần '' được chút gì vào bụng, cậu ngã người, trườn dài trên chiếc tủ lạnh, cậu co chân, thu mình lại ...rồi chợt như một tia chớp xoẹt ngang qua trí óc, Tomi nhớ ra mình đang sống, đang ăn, ngủ với chiếc tủ '' định mệnh '', rất may là cánh cửa của nó nằm ngửa lên trên nên cậu có thể dễ dàng đẩy ra mà không sợ nước vào làm '' đắm tàu '', lục lọi những gì còn sót lại trong chiếc tủ, Tomi chạnh lòng với gói thức ăn dành cho người - đó là mấy quả trứng và vài bắp xu còn xanh mướt, những thứ này có lẽ quá xa xỉ với Tomy bởi trước nay cậu có ăn bao giờ?... Nhìn mấy thức quà rồi ngẫm lại đời mình, thêm tiếng kêu của cái bụng, Tomi quyết định nhồi nhét vào miệng một quả trứng và chút rau, lúc đầu hơi khó ăn nhưng trải qua mấy ngày liền thích ứng, Tomi cũng hoàn tất được việc ăn uống với nguồn thực phẩm dự trữ sẵn. Và tự khi nào, trong khối óc của cậu cũng không còn tồn tại khái niệm về các loài cỏ nữa.

 Từ sự gian nan khi đối diện với loại thức ăn khó tiêu, Tomi còn chịu đựng biết bao cơn đau tê tái khi phải phơi mình với cái nắng đổ ánh đỏ cợt nhã, trêu ngươi ngoài biển lớn, rồi cả khi mưa tầm tả rớt lộp độp xuống thân hình bé nhỏ, chưa kể đến hai cơn bão đi qua biển với cường độ rất mạnh, phải khó khăn lắm chú dế Tomi mới bám trụ được vào cái tủ lạnh để tiếp tục sự sống. Và như sự an bài sẵn có của số phận, Tomi đã đối mặt với tử thần khi gặp đàn cá dữ bao vây chiếc tủ, trước bao ánh mắt sắc đá đổ dồn vào mình, Tomi lo sợ, bối rối trong khi chẳng có một vũ khí nào để chống trả, tưởng như cuộc đời của chú dế này kết thúc tại đây, nhưng không! Bỗng dưng từ phía xa xa có một tàu đánh cá tiến lại, mùi khói tàu buông ra như bốc hơi về miền thăm thẳm nào đó mà Tomi không thể nào chạm tới, mũi tàu dần sát chiếc tủ đang lênh đênh cùng Tomi, đẩy lùi đàn cá dữ ... Thế là như một cái chạm tay khẽ nhẹ vào sự sống, Tomi đã ngoi lên thuyền cá trong bàn tay ấm áp của tình người, chiếc tủ cũng được vớt lên, tất cả nhẹ hẫng như làn gió vậy!

                                                                                                            o0o

Nhìn đoàn người '' cư trú '' trên chiếc tàu, Tomi bỗng thấy mình trở nên bé lại như kẻ độc hành đi về bến đợi nào đó, những kí ức xưa bên đất nước mặt trời mọc bỗng hiện hữu trong đầu Tomi như một cuộn phim quay nhanh khiến chú dế tội nghiệp này phải khóc, Tomi nhớ dòng họ Rike, nhớ gia đình thân yêu của mình , nhớ cả tuổi thơ êm đềm, ngọt ngào trên đất mẹ ... từng dòng kí ức cứ lần lượt tuông tràn mạnh mẽ nơi trái tim đầy mẫn cảm của một anh chàng dế tội nghiệp, cậu khóc một cách an nhiên!

- Cái gì thế này? Một chú dế mèn ư?

Phút chốc trước mắt Tomi là một cậu bé trạt tuổi vị thành niên với làn da đen sậm, Tomi sững sốt bởi điều dường như không sao hiểu nỗi, Vội gạt nước mắt sang một bên, Tomi buông lời trong tiếng nấc :

- Xin cậu đừng giết tôi, tôi xin cậu!

Chưa bao giờ ánh mắt của Tomi buồn đến thế, cũng không khi nào Tomi van nài bất cứ ai một lời nào, bản tính cậu vốn cố chấp từ khi sinh ra, thế nhưng hôm nay sao cậu lại trở nên kì lạ như vậy, phải chăng đứng giữa hai bờ sống - chết cậu mới biết quý giá trị của mình và cách đối nhân xử thế?

Nhìn gương mặt tội nghiệp của Tomi, cậu bé nhẹ nhàng tiếp lời :

- Tớ đâu có làm hại cậu, tớ chỉ muốn làm bạn với cậu mà thôi, cậu hiểu tớ nói chứ?

Im lặng một lúc lâu, cậu bé tiếp tục :

- Tớ tên là Hải, rất vui được kết bạn với cậu!

Nụ cười trìu mến, thân thiện phát ra trên đôi môi hồng của Hải dần trấn an tinh thần Tomi, cậu có vẻ như không còn cảm giác sợ sệt ở vài phút trước nữa, cậu nhanh nhảu trả lời :

- Còn tôi là dế mèn Tomihappy, cậu có thể gọi là Tomi .

Thế là sau màn chào hỏi khách sáo, Tomi luyên thuyên kể Hải nghe về chuyến phiêu lưu mạo hiểm của mình, Hải cũng vậy, cậu kể Tomi về cuộc sống của gia đình cậu trên biển, về những mẻ lưới kéo ngày ngày cùng nỗi cơ hàn trong mười mấy năm qua. Nhìn thân hình gầy còm của chú dế đáng thương, Hải cũng đoán được bao cơ sự, Hải ngỏ lời được giúp đỡ Tomi dù không nhiều, đơn giản chỉ giúp Tomi tập bơi lội, ăn uống để có sức khỏe '' chiến đấu '' với giông tố cuộc đời.

Ngày qua ngày, Thuyền cá của cả nhà Hải đi đến đâu thì Tomi theo đến đó, và những chặng đường bơi của đôi bạn vẫn trải dài trên nước biển mặn thân quen, Tomi đã rất khó khăn khi phải tập tành bơi dưới nước, không đếm hết bao lần nuốt chửng từng ngụm nước mặn chát vào miệng - nghe nóng ran, Tomi ăn các món ăn lạ lẫm của gia đình Hải, chủ yếu vẫn là loại lương khô cứng như đá... Tomi không để cho bản thân mình phút nghỉ ngơi nào cả, vì cậu sợ nỗi nhớ không mấy ngọt ngào ấy lại gợi về trong tiềm thức, cậu tự hứa với lòng sẽ tập bơi thật giỏi để trở về với bản làng xưa trong đôi tay rộng mở tình yêu của dòng họ Rike, chỉ thế thôi!


                                                                                                        o0o


- Cậu bơi bướm đi Tomy, bơi nhanh nào, cố lên! cố lên!

- ừ, bơi bướm dễ thôi, hà hà... xem nhé!

Tomi bơi, bơi thật nhanh rồi chuyển mình bơi sấp,  bơi ếch ... Tỏ vẻ một huấn luyện viên bơi lội thành thạo. Đang bơi trên tiếng cổ vũ của người bạn thân, bỗng Tomi thốt lên :

- Tsunami! ...Tsunami!

Nhìn sang phía chân trời thấy có vệt sáng đỏ, Tomi thấy người mình nóng lên, rồi mẩn ngứa, nước biển bắt đầu xuất hiện Hydro Sulfua ... Vội nhảy lên thuyền trong sự ngạc nhiên của Hải, Tomi nói trong vội vã :

- Chạy mau, nhanh! chạy mau!...

Cả gia đình Hải tất tửi làm tất cả những gì có thể để thoát hiểm, họ hiểu ra rồi, không còn thời giờ để minh chứng nữa, người căng buồm, kẻ lấy dây thừng cột chặt các bộ phận trên thuyền cá, gió quật mạnh, biển ngày một dữ dội hơn, thuyền bỗng chốc mất phương hướng, mọi thứ dường như đang sụp đổ, mọi người la hét, chạy khắp thuyền để giữ dây thừng không bị đứt nhưng bất lực, thuyền đã sắp rơi vào vòng xoáy ... Cả gia đình Hải ôm nhau trên thuyền, dường như họ đang cầu nguyện điều gì đó, có lẽ là mong được gặp nhau nơi chín suối.

- Rặc !...rặc!....

Tiếng kêu phát ra từ dưới khoan, nhìn ra xa mọi người thấy thuyền chuyển hướng, tất cả chạy vào và...một cảnh tượng không thể ngờ .

- Chúng ta thoát rồi mọi người ơi!

Tomi reo lên trong sự vui sướng , mồ hôi cậu nhễ nhại trên vầng trán, hai cái râu dài cong vút lại, cậu hoàn toàn kiệt sức bởi việc duy trì mô hình máy tính và kéo cần để thuyền rẻ hướng khác. Cả nhà nhìn Tomi, ai nấy sụt sùi nước mắt - những giọt nước mắt thay cho lòng biết ơn chú dế nhỏ.

Biển dịu hơn, gió cũng tan ra dần và bầu trời xanh cũng trải thảm cùng đám mây. Cứ như một giấc mơ loang chắp vá, không đầu không cuối vừa xảy đến, Hải và mọi người trên thuyền lại bắt đầu dọn dẹp xung quanh, Tomi thì tự hào vì mình đã làm được một việc lớn trong chuyến hải trình cam go. Đêm hôm ấy, bầu trời đầy sao, Hải và Tomi - hai cái bóng sáp vào nhau - 1 to - 1 nhỏ cạnh mũi thuyền, Hải kể Tomi truyện cổ Andersen, Hải chỉ cho Tomi chòm sao bắt đẩu trên bầu trời và bảo :

- Chúng ta đang đi về hướng đó, hướng mang cho ta cuộc sống thanh bình hơn, cậu hiểu không?

Trong giọng ngáy ngủ, Tomi khẽ nhoẻn miệng cười và đáp lời Hải :

- ừ!

                                                                                                         o0o

Nhìn xa xa thấy ẩn hiện một khoảng không gian - đó là đất liền. Tomi nhanh nhảu hỏi Hải :

- Chúng ta về đâu?

- ừ, Tớ đưa Tomi về bên họ nội của cậu.

- Thế còn dòng họ Rike? Tớ phải từ biệt họ sao? Còn cậu, cậu sẽ đi về đâu? tớ không chịu, không chịu....

Tomi nũng nịu như ngày còn bé đòi mẹ, Tomi ngoan cố không theo lời Hải. Hải nhẹ lời :

- Đây là nơi bố cậu sinh ra - Đất nước Việt Nam, cậu quên rồi à? Cậu quên là cậu vẫn còn một bến đỗ sao? Nơi đây cũng có vài người thuộc dòng họ Rike mới được cứu sống từ sau đợt sóng thần bên Nhật Bản đấy, cậu yên tâm, họ sẽ nâng niu cậu và cho cậu một lẽ sống mới!

Trước những tình cảm Hải gói gọn trong mấy lời nói, Tomi dần nguôi ngoai, hiểu ra mọi điều, cậu cúi đầu nín lặng.

- Tomi nhìn bầu trời xanh kia và hít một hơi dài rồi thở ra, từ từ...từ từ ...cậu sẽ cảm nhận được dòng máu đang xuyên trong người cậu.

Và không do dự, Tomi làm như lời anh bạn thân. Đúng thế, lần đầu tiên trong đời Tomi thấy lòng bình yên đến lạ, hình như có ai đó vừa mới rót vào cậu thứ gì đó mang tên '' hạnh phúc ''. Cậu nhìn khoảnh đất trước mặt mà thốt lên rằng : '' ôi! quê tôi ''.

Phút chốc thuyền cập bến, Hòn đảo mang tên Cù Lao Chàm ôm Tomi vào lòng, dưới những hàng dừa xanh ngát, dưới biết bao con sóng lăn tăn và bao ánh mắt yêu thương của cả một dòng tộc loài dế. Tomi thấy lòng rạo rực, vui sướng biết bao. Tomi nhảy lên vai Hải, dang đôi tay bé nhỏ ôm cậu ( dù không vừa ), hôn lên mái tóc nhuốm màu nắng rồi khẽ lời : '' Tớ sẽ luôn chờ cậu tại đây sau mỗi chuyến đi biển về, đồng ý nhé! ''

Hải cười - nụ cười trìu mến thay cho cái gậc đầu.Thế là Tomi phải tạm biệt chiếc thuyền đánh cá đã cưu mang mình một thời gian dài trong chuyến hải trình đầy giông tố, tạm biệt người bạn thân, quen trong hoàn cảnh '' bất đắc kì tử '', cậu tự hứa với lòng sẽ sống sao cho tốt, sẽ xây dựng một bản làng mới tại hòn đảo nhỏ bé trên đất nước Việt Nam này và hơn hết cậu sẽ tìm cho mình một tổ ấm như trong truyện cổ Andersen mà Hải từng kể cậu nghe.

Dưới bầu trời trong xanh ở đảo, dưới đàn Hải Âu đang tung cánh trên bầu trời, Tomi nhìn về phía mặt trời mọc, thầm ước mọi hiểm nguy nơi ấy sẽ không còn, cuộc sống sẽ lại trở về như cũ,  không bị bất cứ cuộc chiến '' thiên tai '' nào tàn phá nữa. Tomi ngồi xuống bờ biển, dưới muôn ngàn con sóng nhỏ, cậu gấp chiếc chuyền giấy mang tên '' ƯỚC MƠ ''  thả ra ngoài biển ... và để nó ... trôi xa!


                                                                                                              Hết


Người viết :

Võ Thị Như Trang
Địa chỉ : Tổ 10, Thôn Quảng Lăng 2, Xã Điện Nam Trung, Huyện Điện Bàn, Tỉnh Quảng Nam
Email : [email protected]
ĐT : 0935 06 04 93

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]