Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Nguyễn Thuận Hoàng Dung

May mắn sống sót sau trận cuồng thuỷ vừa rồi, chú dế mèn bé nhỏ Tomi Happy tình cờ bám vào chiếc tủ lạnh nỗi lềnh bềnh trên mặt nước và cứ thế, những cơn sống xô đẩy đưa chú ra xa thẳm giữa lòng đại dương…
     Một mình giữa biển khơi, bụng đói cồn cào, Tomi cố dùng sức mình bật tung cánh cửa tủ lạnh ra với mong muốn kiếm được thứ gì đó bỏ bụng, nhưng không, những thứ bên trong nào là trứng, cà chua, thịt,… đó không phải là những thức ăn cậu mong muốn, mặt ỉu xìu nhưng bị cơn đói dày vò, câụ đành nếm thử những thức ăn lạ đó. Oh, ngon đấy chứ! Câụ nhai ngồm ngoàm, ăn tới đâu câụ cảm thấy ngày càng tràn đầy năng lượng. Tomi thầm nghĩ “ Chắc đây sẽ là nguồn lương thực duy nhất giúp ta cầm cự cho đến khi tìm thấy đất liền”
     Nắng ngày một gay gắt, lưng cậu ướt đẫm mồ hôi. Câụ ta cảm thấy mệt mỏi rả rời, bỗng dưng mặt nước rung chuyển, Tomi cảm thấy người mình lảo đảo, chiếc tủ lạnh dược nhấc bỗng lên bởi một vật gì đó dưới nước, thì ra là một chú cá voi to lớn, khổng lồ, người Tomi bị văng ra khỏi tủ lạnh, rơi xuống nước. Chiếc đuôi to lớn của chú cá voi như quấy đảo dòng nước biển tạo nên những đợt sóng cao nhấn chìm chú dế bé nhỏ. Tomi chới với, ngụp lên ngụp xuống, dòng nước kia như muốn nuốt xhửng chú dế tội nghiệp, cậu ngất lịm đi và cảm thấy một bàn tay khẽ kéo mình đi trong dòng nước…
- Cậu ấy tỉnh lại rồi kìa!
- May quá, cậu ấy tỉnh lại là tốt rồi!
     Tomi ngạc nhiên khi thấy trước mắt mình là hai nàng tiên cá xinh đẹp và chú cá voi lúc nãy. Nàng tiên cá có mái tóc nâu bồng bềnh nhìn cậu cười hỏi thăm:
   - Cậu không sao chứ? Lúc nãy chúng tớ chỉ định trêu cậu một chút thôi, ai ngờ…
     Tomi bối rối với nhưng người bạn lạ:
   - Sao… sao tớ lại ở đây? Các cậu là…?
     Nàng tiên cá có mái tóc đen bóng vỗ vai Tomi nói:
- Ý, quên giới thiệu. Tớ là Maya, đây là em gái tớ Melody, còn kia là cá voi Pêty, một người bạn của chúng tớ. Vừa nãy thấy cậu cùng chiếc tủ lạnh nỗi lềnh bềnh trên nước, thấy lạ, chúng tớ muốn trêu một chút…hì hì…xin lỗi nhé…nhé!
     Tomi ngồi dậy cười gượng:
   - Không sao, tớ ổn mà.
   - Thế cậu làm gì giữa biển khơi mênh mong này vậy?
   - Tớ là Tomi, tớ… Thế là Tomi  kể lại những chuyện vừa xảy ra…
   - Thật tội nghiệp, chúng tớ có thể giúp gì cho cậu không?
   - Àh, tớ biết cách xa đây có một bờ biển rất đẹp, có lẽ sẽ phù hợp với cậu đó- Chú cá voi Pêty bây giờ mới lên tiếng.
  -Nhưng chúng tớ không thể đưa cậu đến đó được, thật kinh khủng nếu bố mẹ tớ biết được tớ sẽ đến đó- Maya lo sợ.
  - Thế chúng ta có thể tiễn cậu ấy một đoạn mà.
  - Ừ, đúng đấy, cậu thấy được không Tomi.
  - Như thế thì tốt quá, cảm ơn các cậu nhiều.
     Vậy là cá voi Pêty húc mũi vào tủ lạnh đẩy cho nó chạy nhanh hơn trên mặt nước. Các bạn tiên cá bơi quanh theo, vừa đi họ vừa trò chuyện vui vẻ. Tomi cảm thấy rất may mắn khi quen được những người bạn tốt như thế. Họ cứ bơi và trò chuyện rôm rã, biển khơi rộn ràng hơn bởi tiếng nói cười. Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả bầu trời một màu đỏ dịu dàng, trông mới đẹp làm sao. Những người bạn tốt chia tay Tomi từ đây, họ dành những lời chúc tốt đẹp cho cậu, trước khi từ biệt Melody dúi vào tay cậu chiếc túi nhỏ cùng lời căn dặn:
- Khi nào cậu gặp khó khăn thì hãy ăn thứ ở trong túi này, nó sẽ giúp ích cho cậu đó
     Tạm biệt những người bạn, Tomi lại tiếp tục lên đường, trôi dạt dưới biển khơi mênh mong…
     Sau một giấc ngủ dài trong đêm, Tomi bị đánh thức bởi những tia nắng mặt trời chói chang. Cậu đang ở nơi nào đây? Xung quanh cảnh tượng thật kinh khủng, cây cối chết khô chết héo, màu nước đen đục, những lớp mỡ nổi trên mặt nước, xác những chú cá trôi dạt xung quanh. Tomi cảm thấy vô cùng sợ hãi. Cậu dạt vào mõm đá nhỏ, lạ lẫm trước quang cảnh đầy hãi hùng, Tomi giật mình bởi vật gì đó đập vào vai cậu. Cậu quay lại, ngạc nhiên khi thấy một chú cua to lớn, dữ giằn đang đứng nhìn cậu:
  - Mày là đứa nào, có biết đây là lãnh địa của ta khôngmà giám đặt chân lên đây? Mày không biết Ali ta là lãnh chúa nơi này àh?-Con cua dữ giằn hét làm Tomi giật mình co rúm lại
  - Tôi… tôi xin lỗi, tôi từ nơi khác đến đây, không biết ông là chủ nơi này, tôi sẽ đi ngay đây ạ!
    Tên cua cười phá lên, trợn mắt nhìn Tomi:
  - Mày nghĩ dễ dàng nhỉ? Nơi này mày muốn đến là đến, đi là đi à? Đã đến đây thì phải làm nô lệ cho ta đi, sẽ “sung sướng” lắm đó. Ha…ha..ha…
    Chú dế co rúm người lại, khóc lóc van xin, nhưng tên cua dã man kia đã túm lấy cổ áo cậu lôi xệch đi. Hắn lôi cậu đến một cái hang và giam cậu ở đó. Mặc cho cậu van xin, khóc hết nước mắt, hắn chỉ cười ha hả quát:
  - Mày cứ yên tâm đi, làm nô lệ cho ta là một điều may mắn đó, sẽ không lo “khổ” đâu. Ha…ha…ha…
     Chú dế bất lực, nước mắt dàn dụa, bỗng một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai cậu, một giọng nói nhỏ nhẹ cất lên:
  - Cậu cũng bị bắt đến dây à?   
     Tomi lau nước mắt, ngước lên nhìn. Một cô dế nhỏ bé, mặt mũi lem nhem, thân hình gầy gò với những vết thâm trông thật tội nghiệp, Tomi khẽ gật đầu hỏi lại:
  - Cậu cũng thế à?
  -Ừk, tớ lạc mất bố mẹ và vô tình trôi dạt đến đây, thế là bây giờ phải làm nô lệ cho tên cua đó, tớ là Sury.
  - Trông hắn thật đáng sợ?
  - Đúng vậy, tớ bị bắt khuân vác cả ngày đêm, cực khô lắm. Mà cậu là ai, sao lại đến được đây?
  - Tớ là Tomi…-Tomi bắt đầu kể câu chuyện của mình. Cô bạn mới quen rất thông cảm với hoàn cảnh của cậu. Hai người bạn đang trò chuyện thì tên cua Ali xuất hiện, hắn kéo hai người bạn nhỏ dến một nơi hoang vắng, ra lệnh cho họ phải vác những viên đá nặng. Hai ngưòi bạn sợ haĩ tuân theo, họ nặng nề khuân những viên đá khổng lồ, trời ngày một nắng gắt, Sury quá đuối sức, cô ấy ngã quỵ xuống. Tên Ali độc ác thấy vậy liền dùng chiếc roi gai mà hắn quấn bên hông quật cô bạn túi bụi. Tomi liền chạy đến che giúp Sury, những nhát roi quất vào làm da thịt cậu rướm máu. Không chịu nỗi sự đau đớn, hai người bạn nắm tay nhau vùng chạy, họ đầm đầu chạy miệt mài. Bỗng Sury vấp ngã, tên cua sắp đuổi đến gần mà cô bạn không thể đứng dậy nổi, lo lắng không biết phải làm cách nào, Tomi sờ vào túi áo, cậu tình cờ chạm vào vật gì đó, cậu lôi ra xem và nhận ra một món quà mà Melody, một người bạn tốt đã tặng cậu, nhớ lại lời dặn của Melody là khi gặp khó khăn thì hãy ăn vật trong túi này. Tomi mở túi ra, một chiếc bánh quy hình con cá, cậu vội bỏ nó vào miệng, nhai ngấu nghiến. Trong người cậu bỗng cảm thấy nóng rực lên, chân tay cậu khô cứng lại. Rặc, một tiếng kêu vang lên. Sury ngạc nhiên khi thấy trước mặt cô không phải là một Tomi nhỏ bé nữa mà là một chú dế to lớn, vạm vỡ. Tomi ngạc nhiên bởi vẻ bề ngoài của mình, cậu nói không nên lời:
  - Đó là lột xác phải không? Tớ cảm thấy nguồn năng lượng mạnh mẽ trong người mình, thật lơi hại
     Hai người bạn còn rất ngạc nhiên thì tên cua Ali vừa đuổi kịp, hắn tức giận thét lên:
-Tụi bay to gan thật, giám bỏ chạy ư? Ta sẽ cho các ngươi biết tay.
     Hắn định đưa tay lên tiếp tục trò “bạo lực” thì Tomi nhanh như thoắt túm lấy tay hắn, vật ngã ra phía sau. Lúc này gã Ali rất sợ hãi, hắn ngồi dậy van xin Tomi tha thứ, với tấm lòng lương thiện, Tomi tha cho hắn và để hắn đi. Nhưng tên cua độc ác này vẫn không cam chịu, nhân lúc Tomi không để ý, hắn định dùng chiếc càng sắc nhọn của mình để tấn công cậu. Tuy nhiên, Tomi đã nhanh nhẹn né kịp cú tấn công bất ngờ, nhưng chiếc càng của hắn lại đâm sầm vào một tảng đá lớn sau lưng Tomi khiến những viên đá to đổ đè lên người kết liễu cuộc đời hắn. Tên cua chết, hai người bạn bàng hoàng nhìn nhau, Tomi chạy đến đỡ Sury ngội dậy, cô bạn thắc mắc:
- Sao bỗng dưng cậu lại to lớn như vậy được?
- Tớ cũng không rõ, nhưng chắc là do chiếc bánh vừa rồi.
- Chiếc bánh đó thật thần kì, nếu không có nó chắc chúng ta đã chết dưới những nhát roi cua tên cua đó.
- Đúng vậy, chúng ta phải tìm cách mau rời khỏi nơi quỷ quái này đã, đi thôi.
   Hai người bạn nhanh chóng làm một chiếc bè nhỏ, cùng nhay ra khơi và tìm đường về nhà. Chiếc bè cứ trôi mãi cho đến khi dừng lại ở một hòn đảo nhỏ xinh đẹp. Sury reo lên khi bè vưa cập bờ
- Tomi, đây chính là quê hương của tớ, tớ đã về đến nhà rồi
  Sury dẫn cậu đi sâu vào trong hòn đảo, đến gần một bãi cỏ um sùm, Sury hét lên trong vui sướng:
- Cả nhà ơi, con đã về!
   Từ trong các bụi cỏ, những chú dế thò đầy ra, lúc đầu là sự ngạc nhiên, tiếp đến là sự vui mừng. Họ chạy ra ôm chầm lấy Sury. Khi được biết Tomi là ân nhân cứu Sury, họ mở tiệc chào đón cậu, chú dế thảo sức ăn những món ăn yêu thích. Gia đình Sury quây quân bên cô hỏi han, vỗ về khiến Tomi xúc động và có chút gì đó tủi thân, cậu cảm thấy nhớ nhà và nhớ ngoại của mình rất nhiều, cậu lũi thũi một mình ra bờ đá gần biển ngồi một mình, nhớ về những kỉ niệm ngày xưa, nước mắt cậu tuôn trào. Sury không biết đến từ bao giờ, cô nhẹ nhàng vỗ lên vai Tomi, ngồi xuống bên cạnh:
- Cậu nhớ nhà phải không?
  -Ừ, buồn lắm, nơi tớ ở chắc bây giờ rất cực khổ, cơn sống thần đã nuốt chửng tất cả chỉ trong nháy mắt, quá bất ngờ, tớ…
  - Tớ rất hiểu tâm trạng của cậu, tớ mong cậu hãy cố gắng, quyết tâm sẽ giúp cậu gặt hái thần công, tớ sẽ luôn cỗ vũ co cậu.
  - Tớ cảm ơn cậu.
    Cảnh vật lặng dần, hoàng hôn buông xuống thật là đẹp
    Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu qua khe cửa sổ đánh thức Tomi dậy, vừa choàng tỉnh, bố của Sury đã kéo cậu chạy ra bờ biển. Bố Sury tuyên bố:
- Từ giờ cho đến khi cháu tiếp tục cuộc hành trình, ta sẽ dạy cho cháu tập bơi, nó sẽ giúp ích cho cháu khi ở một mình giữa biển. Đây cũng là món quà ta tặng cháu trước khi lên đường
- Cám ơn bác, nhưng…nhưng cháu sợ nước lắm, cháu không bơi được đâu.
- Ha ha, một thanh niên trai tráng như cháu mà sợ dòng nước kia ư? Như thế thì sao mà làm được việc lớn cơ chứ.
- Cháu…cháu, Tomi ngại ngùng cúi mặt xuống
- Không cháu gì cả, nhanh đi theo bác.
  Nói là làm, bác ấy kéo Tomi ra biển, giúp cậu tập bơi. Nhưng đối với một chú dế lần đầu tiên tập bơi thì quả là khó khăn, Tomi ngụp lên ngụp xuống, uống không biết bao nhiêu là nước. Tomi nản chí, leo lên bờ, ngồi thở hắt. Bố Sury đến bên động viên:
- Khó lắm phải không, tập bơi là phải cần cả một quá trình, cần phải cố gắng nhiều lắm cháu ạ.
  - Đúng đó bác, lúc đầu cháu cứ nghĩ sẽ dễ lắm, nhất là đối với người khoẻ mạnh như cháu, không ngờ là khó như vậy.
  - Sức mạnh chỉ là một phần, cần phải có sự quyết tâm nữa chứ, thôi, bác cháu ta tập tiếp.
   Hai bác cháu lại bắt tay vào tập. Tomi vùng vẫy giữa nước, lúc chìm lúc nỗi. Kết thúc buổi tập đầu tiên qua một hội thoại buồn rầu giữa Tomi và Sury:
- Bơi được không?
- Được.
- Chìm không?
- Chìm.
 Nhưng không vì thế mà Tomi nãn lòng, nhưng ngày sau, cậu miệt mài tập luyện. Một tuần trôi qua, cậu có thể tự bơi một mình, tung tăng cùng với những chú cá heo. Có thể nói, bậy giờ Tomi là một thợ lặn thực sự.
 Trước khi lên đường, Tomi bịnh rịnh chia tay mọi người. Cậu cảm ơn “người thầy” của mình và Sury, họ dành những lời chúc tốt đẹp nhất cho Tomi.
 Chia tay những người bạn, Tomi lại tiếp tục cuộc hành trình. Ba ngày liền trời không đổ mưa, nắng như muốn thiêu cháy mọi thứ. Tomi lênh đênh trên mặt biển, người cậu như cháy khô. Bỗng mọi thứ xung quanh trở nên yên ắng, sóng không vỗ nữa. Rồi từ chân trời, Một tiếng sấm nổ như xẻ đôi cả bầu trời, mây đen ùn ùn kéo đến, gió rít mạnh, mưa rơi và bắt đầu nặng hạt. Cả cảnh biển nhanh chóng thay đổi màu sắc , đen xám xịt. Sóng bắt đầu dâng cao. Cảnh vật làm Tomi lúc này làm cho Tomi nhớ đến đợt sóng thần vừa rồi, nước đập mạnh vào chiếc bè của Tomi làm cậu chới với, tay nắm thật chắc vào bè. Sự thật vô cùng hoảng loạn. Lúc này, Tomi bỗng nghe tiếng hét thất thanh “ Cứu, cứu lấy thằng bé” Tomi nhìn về phía cách đó không xa, trên một chiếc thuyền nhỏ có đến năm, sáu người, cách đó một khoảng là một cậu bé đang chới với giữa dòng nước. Tomi nghĩ chắc tàu của họ bị đắm và một thành viên của họ đang gặp nạn, họ đang cố cứu cậu bé đó. Tomi nghĩ “ Sao lúc này mình không giúp họ nhỉ, mình cũng biết bơi mà” Thế rồi, Tomi cố gắng chuyển hướng bè về phía họ, cậu lao mình vào những con sóng, bơi đên gần chỗ cậu bé, nhưng với sức lực của Tomi thì không thể kéo cậu bé đến gần thuyền. Chợt mọt ý nghĩ loé lên trong đầu cậu, cậu nhanh chóng bơi lên đầu cậu bé, buộc những sợi tóc của cậu bé vào người mình, lợi dụng sức của sóng, cậu cố gắng hết mình kéo cậu bé về phía thuyền.
- Tôi túm được tay thằng bé rồi, giúp tôi kéo nó lên, mau.
  Người đàn ông túm lấy tay cậu bé, nhanh chóng đưa cậu lên thuyền, cậu bé dần tỉnh
  - Nó đâu rồi?- cậu bé hỏi
    Mọi người ngạc nhiên:
- Ai hả con?
- Một con dế đã cứu con
  Mọi người nhìn nhau:
- Chắc con nhầm rồi, làm sao một con dế lại cứu cn chứ?
- Có lẽ vậy .- Cậu bé thất vọng trả lời
  Còn Tomi đâu rồi nhỉ? Sau khi cứu người, cậu ta nhanh chóng nhảy khỏi đầu cậu bé, bơi về phía chiếc thuyền của mình. Nhìn chiếc thuyền đi xa khuất, cậu lại tiếp tục chập chờn giữa sóng biển,
  Sáng hôm sau, mọi thứ trở lại như cũ, biển trở nên hiền hoà hơn, Tomi nhận ra mình đang cập bờ, một vùng dất rất đẹp, nhưng người dân với khuôn mặt rất hiền từ, như những gì Pêty kể, làm cho cậu có cảm giác gần gũi như được trở về chính quê hương của mình, Việt Nam đây ư? Vùng đất của tình yêu thuơng.
  Tomi đã tìm được nơi dừng chân, đây sẽ là quê hương thứ hai của cậu. Đứng trên mõm đá, nhìn về xa xăm, cậu về những gười dân nơi xưa cậu ở, có lẽ bây giờ họ đang gồng mình để gánh nhưng hậu quả do sóng thần gây ra, nhưng không sao, cậu chắc chắc họ sẽ không chùn bước đâu, họ sẽ mạnh mẽ đương đàu nhưu cậu, từ một con dế bé nhỏ, khó khăn đã huấn luyện cậu trở thành con người kiên cuờng, bãn lĩnh, cảm ơn những người bạn tốt đã giúp cậu đến được nơi này và biến cậu trở thánh một con nguời có ích


                                          Nguyển Thuận Hoàng Dung
                          Mẹ là Hoàng Thị Hoa, Văn phòng UBND Huyện Gio Linh.
                                           Tỉnh Quảng Trị

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]