Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Dương Tùng Lâm(P.1)

PHIÊU LƯU TRÊN BIỂN
PHẦN I
1 giây..., 2 giây...,3 giây. Vậy là chỉ sau một thời gian ngắn ngủi
như vậy mà cả FUKƯSIMA của đất nước mặt trời mọc bỗng nhiên sụp đổ
hoàn toàn. Xung quanh chỉ toàn là một biển nước. Hàng trăm thứ đồ điện
tử: Tủ lạnh, ti vi, máy giặt, lò vi sóng của các hãng nỗi tiếng như
Toshiba, Panasonic, sony...đều bị trôi ra biển. Để không bị chết đuối,
tôi đã nhanh trí dạng rộng hai cánh hết cỡ và cố uỡn người ra nhảy về
chiếc tủ lạnh đang trôi bồng bềnh trên biển. Thế là thần may mắn đã
mỉm cười với tôi.
Sau nhiều ngày tháng lênh đênh trên biển, tôi đã bắt đầu cảm thấy mệt
lữ và đói. Vốn là dế  sống trên cạn, thức ăn chủ yếu của tôi là cỏ và
cỏ. Nay đất liền toàn là nước lấy cỏ đâu ra mà nhai . Cứ nghĩ đến cảnh
chết đói trên biển  tôi lại thấy sợ. Tôi nhớ nhà nhớ ngôi làng nhỏ của
mình và nhớ cả dòng họ Rike nữa. Mắt tôi cay cay, tôi mếu máo suýt bật
khóc. Nhưng tôi đã kịp trấn an mình.
-Tomi không thể chết như thế này được? Phải tìm cách mà sống, mà vượt
qua . Nếu không làm sao có thể xứng danh dòng họ Rike oai dũng- Tôi tự
nhủ với ý chí quyết tâm.
-Trước hết phải tìm cái gì đó lót dạ đã. A! Phải rồi,"thức ăn", "tủ
lạnh"- Tôi reo lên sung sướng. Nhưng mình thì bé tí thế này làm sao mở
được tủ đây. Đang cố suy nghĩ tìm cách, thì bỗng liên tiếp những con
sóng ập tới đánh tung cánh cửa tủ lạnh.
- Woa! Thật nhiều đồ ăn- Tôi vội nhảy vào. Chưa kịp vui thì một con
sóng khác ập tới đóng sập cánh cửa lại, bên trong toàn một màu đen tối
thui.
Tôi sờ soàng trong bóng tối tìm đồ ăn. Bỗng tay tôi chạm phải một thứ
gì đó dài dài. Tôi đưa chân trước lên sử dụng những chiếc càng nhọn
hoắt để cào rách nó. Nếm thử miếng nhỏ tôi nhỏ toẹt ra, thật khó ăn.
Tôi tìm tiếp đồ ăn khác và dừng lại trước một thứ gì đó thật to, mềm
và xôm xốp.Như lần trước tôi lại nếm thử và thế là "lịch sử lặp lại".
- Thức ăn của loài người thật lạ, món thì thật là mặn, món lại quá
ngọt, chắng giống cỏ- Thứ thức ăn mà họ hàng nhà tôi vẫn hay ăn.
- Mình không ăn được những  thức ăn này của loài người nhưng nếu không
ăn thì mình sẽ chết đói mất. Thôi thích nghi bây giờ còn hơn ....
Nghĩ là làm tôi bắt đầu tập ăn, lúc đầu là một ít. Nhưng thật là càng
ăn tôi càng có cảm giác kì lạ. Tôi nếm miếng to hơn và cảm giác lại
như thế.
-Cốp! ơ đầu mình đụng phải cái gì đó. Hình như người mình đang phát
triển thì phải. nếu cứ ở mãi trong này thì  mình sẽ mắc kẹt vì thứ
thức ăn này mất, phải tìm cách thoát ra thôi.
Tôi cố dùng hết sức:
-1..2...3... Hây za.....a..aaaaaaaa!
-Rầm!.. -Cửa mở toang ra, tôi bay lên nóc tủ.
Tôi đứng lên giương mắt nhìn về phía trước để tìm đường. Chẳng nhìn
thấy được gì ngoài nước biển.
- Ồ! Mới lênh đênh một tí mà đã ra giữa biển rồi sao, nhanh thật. Ánh
nắng mặt trời chiếu những tia nắng xuống mặt biển. Cả một rặng san hô
đủ màu sắc trong thật đẹp.
Đang ngắm nghiá những đàn cá luồn lách qua rặng san hô, bỗng một cụ rùa bơi tới:
- Này cậu kia! Câu tên là gì? Từ đâu đến? Đến đây làm gì?Cậu là quân
của các răng hổ à
- Dạ.. cháu là đế mèn tommy Happy. Cháu từ đất liền bị trôi ra đây,
không phải là quân của ai hết.
-Thế cậu có cái gì để chứng minh cậu không phải là quân của các răng hổ không?
-Bằng chứng ạ?,  cháu chẳng có gì để chứng minh ngoài cái tủ này.
Sau một hồi xem xét tôi với cặp mắt không mấy thân thiện, cụ rùa nói:
-Mà cậu nói cậu là dế à?
-Dạ.
-Lần đầu tiên tôi thấy dế nào to như thế này đấy?
-Thật ra họ hàng nhà cháu nhỏ lắm,còn cháu nhờ một loại thức ăn của
con người mà cháu bỗng chốc biến thành như thế này.
- Xem ra,  cậu cũng không giống quân của các răng hổ nên... Được rồi
cậu hãy ngồi chờ ở đây để tôi xuống gọi các bạn lên"gặp mặt" nghe.
-Dạ!
Nói rồi cụ rùa lặn xuống, một lúc sau cụ dẫn lên bao nhiêu  là sinh
vật biển như: Tôm, Sứa, Cá điện, Cá ngựa, mực, bạch tuộc, sao biển...
-Ủa? Đây là ai hả bác rùa?- Cả mấy trăm sinh vật biển đồng thanh hỏi.
-À! Đây là tommy, một chú dế mà bác mới quen được.-Cụ rùa giới thiệu
tôi với các bạn.
- Xin chào các bạn! Mình tên là Tommy Happy.  Một cơn sóng thần ập đến
bất ngờ và mình bị trôi dạt ra đây.
-Mà sao nhìn "hắn ta" giống quân của các răng hổ quá?-1 anh rắn biển thắc mắc
-Nè, nhìn mặt mũi tớ khôi ngô thế này mà bảo giống quân của răng hổ gì
gì đó à? Xem lại đi.-Tôi cao giọng thanh minh.
-Mà cũng phải "hắn ta" ở trên nóc cái gì to to đó thì chắc là không
phải rồi- một chị mực lên tiếng.
-Cái này à? Cái này được gọi là tủ lạnh.
Sau hồi tra khảo tôi, họ mới dịu giọng, và tôi với họ bắtđầu làm quen với nhau.
- Để ý tớ thấy sao mà ở đây sinh vật biển nghèo nàn quá?
-Hây....Chuyện kể ra dài lắm- Chị mực trả lời trong tiếng thở dài.
Mà.... cậu định ở trên này mãi sao.
-Tớ..tớ chưa nghĩ.
- Hay là để bọn mình dạy bơi cho nhé!- Anh cá ngựa ngỏ lời.
-À....ừ... nếu được thế thì mình cảm ơn các bạn. Hì hì.
-Thế nhé!
-Vâng!-tôi đáp
-Bài tập đầu tiên sẽ là nín thở dưới nước. Tommy hãy bắt đầu đi. Nào!
1...2...3...
-Ọc...ọc...
-Ủa, Tommy đâu rồi, Mới thấy cậu ấy ở đây mà?
- Cái thằng  Tommy này đúng lá quỷ quái .Không biết bơi được bao nhiêu
mà còn chơi trò trốn tìm với tụi mình nữa-Chị các thu nói.
-Không, Tommy có biết bơi đâu mà chơi trốn tìm.-Anh cá điện đáp lại
Một lúc sau cả bọn thấy xác tôi đang trôi nổi bồng bềnh, lập tức chị
Bạch Tuộc và cụ Rùa bơi tới chỗ tôi. Chị Bạch tuộc tung những xúc tu
lên cuộn lấy người tôi thả lên mai cụ Rùa. Cụ Rùa mang tôi về lại chỗ
các sinh vật biển.
Sao biển lẩm bẩm:
-Thôi đi mà, bạn làm sao thế Tommy?
Sao biển nắm tay, chân tôi co và kéo ra, lật sấp tôi lại. Nhưng tất cả
đều vô ích. Tôi nằm bất động, mắt nhắm nghiền, môi tím ngắt mím chặt.
Anh cá điện cau mày:
-Biết chữa trị cho Tommy thế nào đây?
Một lúc sau, mặt anh cá điện rạng rỡ vui mừng. Thì ra anh vừa nhớ ra
phương pháp mà con người vẫn hay làm mỗi khi cứu người chết đuối.
Cá điện tóm lấy hai chân tôi dốc ngược người rồi lắc mạnh. Nước chảy
ra từ miệng và mũi tôi.
Tôi rên lên.
Tất cả sung sướng.
-Rên được rồi! Tốt lắm! Vậy là bạn ấy sẽ sống.
Tôi ho sặc sụa rồi mở mắt ra
-Thôi nào, mới bài tập đầu tiên mà không được thì làm sao mà thở đều
đựơc khi bơi.
-Ừ! Mình sẽ thử lại.
-Aha! -Tiếng anh rắn biển kêu to .Cậu làm được rồi kìa tommi. Ha ha,
thành công ngoài sức tưởng tượng. Tiếp theo là tập bơi, hãy tập thích
nghi với nước bằng cách dang hai chân sau đạp tung nước. Hãy nằm lên
lưng bác rùa đi,nằm sao cho phần dưới của cậu gần nước để đạp. Nào,
bắt đầu.
Tôi làm theo lời của tôm hùm. Đầu tiên là đạp nước tung toé. Bác rùa
bơi tới bơi lui cho tôi tập bơi. Ai nhìn tôi cũng phải phì cười. Thế
rồi với sự nổ lực của tôi cùng sự chỉ bảo tận tình của các "thầy, cô"
tôi đã hoàn thành xong mĩ mãn "khoá học bơi cấp tốc".
- Như vậy là xong những kĩ thuật cơ bản, bây giờ cậu hãy thực hành đi nào.
-Hả? sao nhanh vậy. tớ vẫn chưa kịp chuẩn bị tâm lí.
-Tâm lí gì chứ, mạnh dạn lên- Chị sứa trấn an tôi
-Nhưng tớ....
-Thôi. Nhanh đi, trời sắp tôi rồi.
-Ừ, Để tớ thử.
-1...2...3...-Tôi nhắm mắt lại tư thế chuẩn bị.
-Ủa, sao không nhảy đi? Lưỡng lự gì nữa.
-Nhảy nè! -Anh cua càng xanh vừa nói vừa dùng hai càng kẹp vào hông
tôi làm tôi đâu điếng.
-Ui da! Đa....au q..úa.
Tõm!-Tôi nhảy xuống biển.
Tôi chới với trong dòng nước, tay chân đập loạn xạ "cư...ú vơ...ói!",
"gi...úp t....ớ..ớ"
-Thực hành đi, đừng có kêu nữa-Anh cua càng hét to.
Thật kì lạ, tôi mới chỉ khua tay mấy cái mà đã bơi được. Những cơn
sóng như động viên tôi" Hãy cố gắng lên, bạn làm được mà". Cuối cùng
tôi cũng bơi được.
Tôi vừa học vừa thực hành nên người cũng thấm mệt . Các bạn thấy thế
bảo tôi đi nghỉ sớm đi. Tôi bay lên nóc tủ lạnh và nằm ngủ một giấc
dài đến sáng, và tất nhiên trông đêm đó tôi không tránh khỏi được một
thói quen mà có lẽ từ khi sinh ra tôi đẫ mắc phải:
-Boong... boong...
-Cậu làm gì thế Tommy?
Tiếng hỏi của chị Mực làm tôi tỉnh giấc.
- Oáp...ơ...
-Đang ngủ mà đạp gì thế? Gặp ác mộng à?
Hơ... Đạp gì? Ai đạp?... À!Hình.....như...là...tó mơ tập...bơi thì phải?Hì hì
Các sinh vật biển đều bị đánh thức bới tôi nên tỉnh dậy cả?
1..2...3... hi..hi..ha..ha.. Cả  biển rộn vang tiếng cười.
-Trời nằm ngủ mà cũng mơ mình  đang tập bơi nữa, hi hi
-Tớ..tớ..xin lỗi.. đã ..đánh thức mọi người dậy?-Tôi trả lời một cách
ngượng ngùng.
-Thôi ngủ đi.
-Ừ!
Sáng hôm sau tôi dậy sớm, các bạn ấy mang cho tôi rất nhiều món ăn
được chế biến từ rong biển. Kể ra thì còn dễ ăn hơn thức ăn của con
người. Tôi vừa ăn vừa tấm tắc khen:
-Chu..Choa.. Ngon quá. Công nhận biển của các bạn thức ăn gì chế biến
cũng ngon hết chỗ chê luôn. Hì hì.
Bao nhiêu thức ăn đều đựợc tôi chén sạch sành sanh.
-Thôi ăn nhanh mà súc miệng đi, Nước biển này súc miệng tốt lắm đấy.
Tôi ngụm một ngụm  nước biển để súc miệng.
Sau khi  ngồi nghỉ ngơi chờ thức ăn tiêu hoá hết các bạn ấy hỏi chuyện
tôi và tôi đã kể cho các bạn ấy nghe từ chuyện cơn sóng thần ập đến
bất ngờ như thế nào, dân làng tôi phải đi sơ tán, nhiều người còn bỏ
mạng nữa. Họ hàng nhà tôi giờ không biết ở đâu , tôi bám được chiếc tủ
lạnh và trôi ra đây. Sau đó tôi quay lại hỏi câu hỏi mà tôi đã hỏi các
bạn ấy khi làm quên.
-Hây.... Xem ra Tommy cũng  đồng cảnh ngộ với chúng tôi-Chị cá chuồn
trả lời trong tiếng thở dài.
-Họ hàng nhà tôi như thế này là do " đại vương" cá răng hổ.
-"Đại vương" các răng hổ ư?-Tôi ngạc nhiên hỏi.
-Phải. Hắn ta cho bắt hết các sinh vật biển như chúng tôi vừa là để
làm thức ăn vừa là để làm tù binh cho hắn ta.-Chị Sao Biển buồn  rầu
kể lại.
-Nhưng là sao mà " Đại vương" cá răng hổ lại bắt được các bạn.
-Vì cá răng hổ có một đặc điểm là hắn có một chiếc đuôi râu màu đỏ
dùng để hấp dẫn chúng tôi, làm cho chúng tôi sa lưới hắn.
-thật không thể chịu được-Tôi tỏ thái độ bắt bình bằng cách đạp nước
văng tung toé.
-Ui da!- Bác Sứa già kêu lên một tiếng rõ to.
-Hì hì.. Xin lỗi bác, tại cháu quá khích  không chịu được nên mới thế .
-Cả bọn chúng tôi chưa ai làm gì được hắn hết.-Chị Sao Biển kể tiếp.
-Chúng tôi có đến mấy trăm người mà chưa làm gì được hắn hết trong khi
đó hắn chỉ có một mình. Kể cả những sinh vật có đặc tính chống kể thù
như : anh Nhện biển, anh cá Điện, chị Bạch Tuộc hay chị Sứa Biến mà
còn bất  lực nữa là chúng tôi.
-Được rồi, tôi sẽ để cho chuyện này không tiếp diễn lâu hơn được nữa.
Tôi sẽ tiêu diệt hắn-Tôi nói với giọng  đầy dũng mãnh với tinh thần
con nhà võ sĩ đạo.
-Cậu làm được không? Bọn tôi đông thế mà còn đánh không được huống gì...
-Tất nhiên là mình tớ cũng sẽ không đấu lại "Đại vuơng" rồi, vì vậy mà
tớ cần sự giúp sức của các bạn.
-Tớ cần các bạn dạy cho tớ ba kiểu bới đó là : Bơi dọc cá Ngựa, bơi
lượn cá Chuồn,và bơi nhảy cá Heo.
-Được! Chúng ta hãy cùng nhau chống lại "Đại vương" cá răng hổ -Cả bọn
 đồng thanh .
Thế là tôi bắt đầu tập bơi, vì lúc trước có được tập bơi nên bây giờ
thì tôi học rất nhanh và dễ dàng. Sau nhiều ngày khổ luyện cuối cùng
tôi cũng đã thành thạo ba kiểu bơi đó.
-Để tiêu diệt được "Đại vương" cá răng hổ thì các bạn chỉ cần dụ hắn
ra khỏi hang là được.-Tôi đề nghị.
-Được. Chúng tôi sẽ làm theo lời bạn.
-"Vì bình yên của vùng biển, quyết chiến"-Tôi và các bạn đồng thanh
nêu to khẩu hiệu chiến đấu .
Ngay sáng hôm sau, kế hoạch được thực hiện. Anh nhện biển là người đầu
tiên tiến vào, vì được canh phòng nghiêm ngặt nên bắt đắc dĩ anh phải
phóng chất độc ra làm hôn mê " vệ sĩ" của cá răng hổ. Tiếp theo là chị
Mực tiến sâu vào trong hang, thấy "Đại vương" đang nằm ngủ, chị "đánh
thức" bằng một tiếng rõ to. Có động " Đại vương" ngồi dậy , thấy chỉ
có một mình chị Mực thì tức điên lên vì dám làm thức giấc . "Đại
vương" như muốn ăn tươi nuốt sống chị Mực, nhanh trí chị đã kịp thời
thoát thân, vừa chạy chị vừa tung hoả mù về phía đối phương. Khi hoả
mù tan hết đại vương thấy trước mặt mình là bao nhiêu cá đang bơi
lượn. Nổi máu, cá răng hổ lao tới nhưng đàn cá bơi lượn tứ phía làm
cho cá răng hổ không biết phía nào mà đánh. Lợi dụng sơ hở đó tôi lượn
qua những rặng san hô đến sát cá răng hổ, hai tay tôi nắm chắc khúc
côn quyền vụt thật năng làm đứt vũ khí thứ nhất của cá răng hổ là
chiếc đuôi hấp dẫn con mồi.
-Ui da! Đ..au q..úa!- Bị gãy chiếc đuôi râu các răng hổ la oai oái.
Nhận ra có kẻ thứ ba "đại vương" tức lộn ruột, quát:
-Này tên có hai cái sừng trên đầu kia, mi là ai mà dám đến đây làm loạn hả?
- Ta là Tommy Happy, ta đến đây để khiêu chiến với mi.
-Khiêu chiến ư? Khiêu chiến này, Khiêu chiến này!
Mỗi câu "khiêu chhiến này"là mỗi làn cá răng hổ giơ hàm răng sắc nhọn
tấn công tôi nhưng đều hụt. Nhanh như cắt tôi thực hiện kiểu bơi thứ
hai là bơi nhảy cá Heo. Mỗi lần tôi nhảy lên rồi lặn xuống là mỗi lần
tôi vụt một roi khúc côn quyền vào người cá răng hổ. Vừa đau lại vừa
chẳng làm gì được tôi nhưng cá răng hổ vẫn quyết tâm tấn công đến
cùng. Xung quanh là những tiếng hò reo cỗ vũ cho tôi, tôi còn nghe
loáng thoáng câu cỗ vũ của một bé cá ngựa con" Anh Tommy ơi! Cố lên!".
Tôi tiếp tục chiến đấu. Như chẳng còn sức cá răng hổ đuối dần , nhân
tiện muốn tiêu diệt gọn tôi sử dụng kiểu bơi cuối cùng là bơi dọc cá
ngựa.
Tôi bơi lên sát mặt biển , hai chân đạp nước lộn một vòng trên không
và lặn xuống biển, hai tay tôi nắm chắc thanh  kiếm vút mạnh  vào
người cá răng hổ, cá răng hổ nứt đôi rớt xuống đáy biển.
Cả biển hân hoan đón tôi thắng trận trở về, cả những sinh vật vốn là
tù binh của cá răng hổ cũng đã hết lời cảm tạ tôi.
-Mở tiệc chúc mừng chiến thắng của "siêu dế" Tommy nào. Hoan hô "Siêu
dế" Tommy-Cả mấy trăm sinh vật biển vừa hô to vừa tung hứng tôi.
Và sau đó là bữa tiệc ăn mừng thắng trận của tôi với sự có mặt của
đông đủ các sinh vật biển.
Sau khi ăn uống no say, cụ Rùa xúc động nói:
-Tommy à! Ngay từ lần gặp đầu tiên với thân hình như vậy tôi biết cậu
là một chú dế có sức mạnh phi phàm, bây giờ được chứng kiến tôi thật
khâm phục cậu. Cậu đã giúp chúng tôi chiến thắng được "Đại vương" cá
răng hổ, chúng tôi rất cảm kích.
- Vâng, được giúp các bạn trở lại bình yên như trước là cháu đã hạnh
phúc rồi ạ!.
-nếu cậu không ngại thì chúng tôi có thể mời cậu ở lại đây làm" Đại
vương" cai quản vùng biển này được không?-Cụ rùa ngỏ ý.
-Ừ, đúng đấy .Tommy ở lại đi.!Ở lại đi
-Chuyện này...
Anh Tommy ở lại chơi với chúng em đi, nghe anh.
-ơ.....Tớ biết là các cậu rất yêu mến tớ.
-Phải.
-Nhưng tớ không thể ở lại đây được vì tớ còn bố mẹ , anh chị, họ hàng
và cả dòng họ Rike nữa, tớ phải quay lại tìm họ.
-Nếu muốn cậu có thể dẫn họ ra đây sống cùng mà.
-Nhưng mà..họ là dế, lại sống ở trên cạn bây giờ ra biển sống tớ e....
-Không sao tụi tớ sẽ tập bơi cho họ như tập bơi cho cậu ấy.
-Sống ở trên biển không có cỏ thì họ không sống được.
-Rồi họ sẽ thích nghi với rong biển mà.
-Thôi! Dù gì họ cũng là dế tớ nghĩ họ nên ở trên cạn thì hay hơn.
-Được rồi nếu Tommy đã muốn như vậy thì chúng ta đừng ép cậu ấy nữa.
Cậu hãy đi ngủ sớm đi, mai còn dậy mà đi.
-Sớm hôm sau khi tôi vừa tỉnh dậy, mọi người đã tập trung đông đủ
chuẩn bị cho tôi rất nhiều thứ và chào tạm biệt tôi.
-Đây là thức ăn và một số đồ dùng cần thiết cho chuyến đi của cậu. Tôi
chuẩn bị cho cậu lên đường đấy.-Cụ rùa nói.
-Anh nhất định đi thật sao anh Tommy.-Một bé sò mắt rưng rưng hỏi tôi.
-Ừ, anh phải đi, nhưng nhất định chúng ta sẽ còn gặp lại, bé có tin không.?
-Em tin. Nhà em có một viên ngọc quý muốn tặng anh. Nếu anh nuốt viên
ngọc này thì anh sẽ có thể nói chuyện và nghe được những gì con người
nói với nhau.
-Ừ, anh cảm ơn bé-Tôi nhận viên ngọc và nuốt vào miệng.
-À, mà tôi còn có một chuyện quên chưa nói với cậu. Cách đây không xa
có một hòn đảo giấu rất nhiều vàng , đã có rất nhiều toán cướp biển
đến đây và ra sức tìm kiếm tấm bản đồ hòng chiếm đoạt kho báu. Tới bây
giờ  vẫn chưa có toán cướp nào tìm ra hết. Nhưng nếu cháu muốn cháu có
thể tới đó.
-Chắc chắn rồi, cháu sẽ thử một lần cảm giác phiêu lưu  mạo hiểm đó.
-Cố lên nhé!
-Vâng, Tommy cảm ơn mọi người nhiều lắm.
Tạm biệt mọi người tôi chuyển hướng chiếc tủ lạnh và khởi hành, cuộc
hành trình tiếp theo của tôi bắt đầu từ đây.
PHẦN II

Lênh đênh một đoạn tôi thấy trước mặt mình có 3 đến 4 chiếc thuyền của
bọn cướp biển. Nhanh chóng tôi bám vào chiếc thuyền cũ kĩ của một toán
cướp biển. Tôi bay lên nóc tàu và núp vào một chiếc thùng  rỗng, tôi
ngồi trong đó rất lâu và thiếp đi một lát.
-Rầm!..Rầm!...
Tiếng bước chân của ai đó làm tôi tỉnh giấc.
-Ôi trời! qu..ái v..ật.
-Suỵt, yên nào, đừng hét lên như vậy.
-Mày...mày.. là..con...con..gì vậy.
-Tôi là dế mèn Tommy .
-Dế..dế gì mà to vậy.
-Chuyện này dài lắm, nhưng trước hết tôi muốn cậu giữ bí mật là tôi
đang ở trên tàu .
-Ừ..ừ.tao đồng ý.
Tu tu...-Tiếng con tàu của bọn cướp biển cập bến.
-Hô hô, tôi đã thấy bờ-Một tên cướp biển nói.
- Hải đâu, Mang ra đây chai rượu và một ít hoa qủa nào.-Tiếng ồm ồm
của một tên cướp biển vang lên.
-Dạ.
Trong khi đó tôi đã thoát ra khỏi thùng và lên bờ. Tôi đến gần chỗ bọn
cướp biển nghĩ và nghe bọn chúng nói chuyện
-Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra bản đồ trước khi bọn kia tìm được.
Bọn cướp đang nói chuyện thì bỗng một trận mưa ập tới . Tiếng bọn
chúng chìm trong tiếng mưa ầm ầm.
Tôi chưa bao giờ thấy trận mưa nào to như vậy trong đời.
Bọn cướp biển dựng trại lên làm chỗ trú mưa. Còn tôi chẳng biết núp ở
đâu, tôi lấy tạm tờ giấy dưói chân lên che mưa. Nhưng chẳng ai ngờ tờ
giấy mà tôi che đầu lại chính là bản đồ mà tất cả bọn cướp đang tìm
kiếm. Cơn mưa kéo dài đến tận sáng mới chấm dứt hẳn.
Răng đánh lập cập vào nhau, tôi rên rỉ:
-la...ạnh qu..úa!
Tôi cất tấm bản đồ vào trong người và tiếp tục quay lại chỗ  bọn cướp
biển hôm qua. Dường như trận mưa hôm qua kéo dài lâu nên bọn chúng vẫn
còn ngủ ngon trong trại.
Tôi lại gần và bắt gặp một bóng dáng quen quen thì ra Hải- người mà
tôi gặp ở trên tàu của bọn chúng . Vừa gặp tôi Hải đã hỏi:
-Này nhóc! Tối qua chú mày núp ở đâu vậy?
-ừ!.Mình đi xung quanh, chỗ nào tốt thì núp thôi.
-Ha..ha.. nhìn mặt chú mày ướt như con chuột lột trông ngố chưa kìa.
Tôi xem lại mình quả đúng như lời Hải nói, chắc tại đêm qua mưa to quá
nên người tôi mới như thế này .
Ngồi một lúc tôi nói chuyện với Hải:
-Cậu ăn ở với bọn cướp thế này mà không sợ à?
-Nhìn mặt mũi ai cũng bặm trợn vậy thôi chứ thực ra họ hiền lắm. Tôi
xem họ như người thân của mình đó.
-thế làm sao mà cậu quen được với họ?
-Chú nhóc muốn biết sao?
-Thôi nào, đừng gọi tôi là chú nhóc nữa, tôi lớn gần bằng Hải rồi chứ
không phải chuyện chơi đâu nhé.
-Được rồi, vậy gọi là tom..tom, à mà tom gì ấy nhỉ?
-Tommy
-À! Phải rồi Tommy.
-Trước kia bố mẹ tôi có mở một cửa hàng nhỏ ở trên đất liền, trong một
lần vào ngồi uống rượu , thấy tôi nhanh nhẹn , họ đã ngỏ ý rủ tôi lên
làm phụ bếp cho họ.Họ hứa là nếu tìm ra được kho báu sẽ chia cho tôi
một phần.
Thế còn nhóc.. , à quên Tommy, tôi cũng băn khoăn là tại sao cậu lại
to lớn như vậy?
-Hi..hi.. nhờ thức ăn của con người các cậu.
-Thức ăn của con người chúng tôi.
-Ừ.
-Nhưng tớ vẫn chưa hiểu.
-Chuyện kể ra thì dài lắm nhưng đại khái là như vậy.
-Oáp...- Tiếng một tên ngáp và sau đó là các tên khác đều thức giấc.
-Họ dậy rồi đấy.
-Hải! dọn đồ ăn lên nào
-Dạ
-Vào đây tôi giới thiệu Tommy với họ.
Hải dẫn tôi vào và giới thiệu tôi với mấy tên cướp biển.
-Giới thiệu với các ngài ,đây là  Tommy , một chú dế mà tôi mới quen được
-Dế-dế-dế. Ha...ha... Hải ơi mày tưởng bọn tao mãi tìm kho báu nên đầu
óc lẫn hay sao. Làm gì có dế nào mà to như vậy.
-Không là dế thật đấy.
-nào,Tommy bắt tay cái nào-Một tên cướp tiến lai gần tôi.
Tôi giở một thế võ ra.
-Này làm gì vậy?-Hải hỏi
-Thế họ định làm gì thế ?- Tôi hỏi Hải
-Họ muốn bắt tay chứ làm gì-Hải trả lời.
Tôi đứng nghiêm nghị và bắt tay chào.
-Ha...ha... chú dế này được đấy. Cứ để nó lại đây cho vui .
Thế là tôi bắt đầu gia nhập cuộc sống ăn ở cùng bọn cướp, và tất nhiên
là họ không biết là bản đồ kho báu đang ở rất gần họ.
Tôi được giao nhiệm vụ phụ bếp cùng Hải.
Trong một giờ ăn trưa một tên cướp đã hỏi tôi về bản đồ kho báu:
-này tommy!Cậu có thấy tấm bản đồ nào không?
-Không, tôi mới lên đây còn chưa biết đây là đâu nữa là, huống gì...
Tôi cùng ăn, cùng ở và cùng bọn cướp biển ....tìm kiếm bản đồ .
Sớm hôm sau tôi đi tìm cái gì đó về để làm thức ăn trong ngày cho bọn
chúng và nhân tiện đi tìm chỗ cất giữ kho báu. Bất chợt tôi dừng lại
truớc một cái hang, sau một hồi đắn đo suy nghĩ tôi tiến vào trong
hang, và phía trong là....một hang kho báu sáng lấp lánh với nhiều
rương vàng, rương bạc.
-Không ngờ kho báu lại nằm ở đây, vậy mà bọn chúng chỉ quanh quẩn tìm
ở ngoài đó.
Tôi lấy đá màu đánh dấu những chỗ tôi đi qua . Trời cũng sắp trưa nên
tôi nhanh chóng  về chỗ cũ.
-Tommy,cậu đi đâu mà bây giờ mới về thế hả?-Hải hỏi.
- À. tớ...
-Nhanh chóng vào làm bữa sáng đi.
-Ừ!
-Chuyến đi ngày hôm nay chắc là không có kết quả rồi- 1 tên vừa ăn vưà thở dài.
Tôi bạo dạn hỏi bọn cướp biển:
-Kho báu ấy có gì mà các ngài ra sức tìm kiếm thế .
-Mi không biết đâu, Ai mà có kho báu ấy thì sẽ được làm bá chủ cả vùng
này. Nhưng mà...
-Nhưng mà sao ạ?
-Nhưng mà cũng có khá nhiều người đã bỏ mạng vì cái kho báu ấy.
-Thì ra là thế?
-Mà sao mi lại hỏi thế hay là ...mi biết kho báu giấu ở đâu rồi .
-À, không có gì.
Sau khi nghe những tên cướp kể về kho báu, tôi đắn đo suy nghĩ trong đầu:
-Mình không muốn có nhiều người chỉ vì tranh giành kho báu mà thù địch
nhau,mình phải làm gì đây, thứ kho báu này thật ghê gớm.
Trong đầu tôi lúc này là những suy nghĩ đắn đo, cuối cùng tôi quyết
định sẽ nói ra kho báu chính vì thế tôi kéo Hải ra một góc riêng.:
-Hải ơi! Tôi đang giữ một bí mật mà các cậu cần.
-Trời! Tommy thì có bí mật gì chứ.
-Mình nói thật đấy, đây này-Vừa nói tôi vừa chìa tấm bản đồ ra trước mặt Hải.
-A.....a.......a........
Suỵt, khẽ nào, người ta biết bây giờ.
-TRời ơi!-Vừa nói Hải vừa búng một cái đau điếng vào tai mình-Tôi có
nằm mơ hay không? Kho...o b...áu.
-Mà đây có phải là bản đồ kho báu thật hay không?
-Thật, trong một lần trú mưa tôi tình cờ phát hiện ra nó đấy -Tôi cũng
đã tới tận đó quả là nhiều kho báu thật đó.
-Tôi phải nhanh đi báo với họ là tommy đã tìm được kho báu đã?
-Khoan! Tôi có một điều kiện.
-Điều kiện gì?
-Đó là khi tìm được kho báu thì kho báu đó phải được chia đều cho cướp
biển vùng khác nữa.
-Nhưng......
-Nếu không tôi sẽ không giao tấm bản đồ này cho cậu đâu.
-Được rồi! Tôi đồng ý-Nói rồi Hải quay lại chỗ bọn cướp cùng với tấm bản đồ.
-Thưa các ngài, tôi có chuyện muốn nói. Tom... tommy hiện
đang.....đang..giữ...tấm..tấm..bản đồ.
-Người đùa sao hả Hải?
-Không. Tôi không đùa, đây này-Hải đưa tấm bản đồ ra.
-Trời ơi! Không thể tin nổi, những ngày tháng chờ đợi, tìm kiếm cuối
cùng bản đồ và kho báu đã thuộc về chúng ta. Ha.....ha.....- Tên chột
mắt cười khoái trá.
-Thằng nhãi này có thế mà được việc nhỉ?
-Những Tommy muốn là sau khi tìm ra kho báu thì phải được chia đều cho
cướp biển các vùng khác. Vì.....vì....Tommy không muốn có chiến tranh
xảy ra.
-Chuyện đó.......
-Không được một khi kho báu đã về tay chúng ta thì không thể chia nhau được.
-Vậy thì các ngài cũng không được giữ tấm bản đồ-Tôi giật lại tấm bản đồ.
-Thôi nào Tommy, hãy đưa tấm bản đồ đây, cậu cũng sẽ được có phần cho
nhiệm vụ tìm ra tấm bản đồ.
-KHông, nếu các ngài không đồng ý điều kiện đó của tôi thì tôi sẽ
không giao tấm bản đồ cho các ngài.
-Tommyyyy...-Một tên lớn tiếng quát tôi.
-Không là không-Tôi quyết tâm.
-Các ngài thử nghĩ mà xem nếu tôi cứ giữ tấm bản đồ này thì các ngài
có tìm ra kho báu không. Chắc chắn khi tìm ra thì các ngài sẽ giằng xé
nhau vì tấm bản đồ này mất. Lúc đó dù các ngài có tìm được nhưng cũng
đã tổn thất khá nặng về quân.
-Ơ.......
Dường như đã hiểu ra những lời tôi nói, sau một hồi thương lượng với
nhau bọn chúng đồng ý sẽ chia kho báu. Tôi mang bản đò và dẫn đường
cho họ . Trước mắt họ bao nhiêu rương vàng rương bạc sáng lấp lánh.Và
tất nhiên sau đó họ đã làm theo yêu cầu của chúng tôi.
Chúng tôi trở về doanh trại, Hải và những tên cướp biển làm tiệc chia
tay tôi. Một toán cướp còn đi kiếm gỗ về đóng bè cho tôi, trong khá
chắc chắn.
Hải và mọi người chia tay tôi trong sự quyến luyến, bịn rịn.
-Tôi thật may mắn khi được làm quen với một chú dế mèn thông minh và
dúng cảm như cậu đấy Tommy ạ.
-Ừ, tôi cũng rất hạnh phúc khi được quen cậu đấy Hải. Cảm ơn cậu đã
cho tớ những ngày tháng lênh đênh trên biển rất vui vẻ và đặc biệt là
được tham gia tìm kho báu.
-Hix...hix... bọn ta không nỡ xa mi đâu Tommy ạ. Mi là một chú dế dế
thương nhất mà ta từng gặp.
-Tôi cũng vậy.
-Thôi, trời cũng khá tối rồi tôi phải đi đây, hẹn gặp lại mọi người sau nhé.
Nói rồi tôi đưa tay khoát nước đẩy chiếc bè trôi ra xa, xa dần....xa
dần.... đến nỗi tôi không thấy bóng họ nữa . Tôi lênh đênh trên biển
suốt ngày đêm. Tôi ngủ trên bè phó mặc chiếc bè cho trời đất.
Tôi cập bến một cái hang, trong hang có những vật gì đó lù lù, vì tối
quá nên tôi không thấy. Tôi tiến gần tới của hang, ánh sáng bắt đầu
rọi chiếu và tôi thấy con người ở đây cũng ngồi chèo thuyền. Tìm hiểu
mới biết thì ra đây là động Phong Nha, một hang động đẹp mà ai cũng
biết đến. Thoạt đầu khi nhìn thấy con vật như tôi thì mọi người rất
sợ, lúc sau thấy ai cũng đã đỡ sợ hơn, nhiều người còn bật cười khi
nhìn thấy tôi.
Mọi người  chèo thuyền đến gần bè của tôi xin được chụp chung với tôi
một "pô ảnh". Tôi cũng không ngần ngại cho họ mượn làm người mẫu để
chụp hình. Nhiều người được tôi đưa hết từ bất ngờ này tới bất ngờ
khác. Họ cũng rất ngạc nhiên trước hiện tượng tôi trò chuyện cùng họ.
Tôi nghe nhiều người nói là sẽ đưa tôi vào sách gì đó mà hình như là
sách "Ghi-net" thì phải.
-Không ngờ mình lại "nổi tiếng" như vậy-Vừa nói tôi vừa cười tủm tỉm.
Nhiều người còn tặng tôi một tấm ảnh làm "kỉ niệm" nữa.
Sau những ngày tháng lênh đênh trên biển , tôi nhận ra nhiều điều. Tôi
hi vọng đất nước quê ngoại tôi sẽ sớm khắc phục lại những hậu quả sau
thảm hoạ sóng thần vừa rồi. Tôi cũng mong muốn con người ngày càng có
ý thức hơn trong việc bảo vệ môi trường, nhất là môi trường biển.


TÙNG LÂM
KHU PHỐ 3, TT GIO LINH, QUẢNG TRỊ.
EMAIL: [email protected]


Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]