Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Dương Thị Phương(P.2)

Câu chuyện thứ năm
 
                    THOÁT KHỎI MIỆNG THÚ DỮ
 
Buổi sáng, gió se lạnh. Khi bình minh lên, gió vờn trên đỉnh đầu, lay lay hai sợi râu mềm mại của tôi. Điều đó khiến tôi nhớ đến mẹ thật nhiều! Lúc tôi còn nhỏ, mẹ vẫn thường ôm tôi vào lòng, vuốt ve đôi má bé bỏng của tôi. Rồi chốc chốc, mẹ lại vuốt hai sợi râu ngắn cũn cỡn trên đầu tôi. Mẹ là người luôn đem đến cho tôi sự bình yên đến kì lạ. Khi ở bên mẹ, tôi được ngửi cái hương thơm trên người mẹ, cảm nhận tấm lòng bao dung như trời biển của mẹ. Ôi chao, giá như được mẹ vỗ về thêm một lần nữa thì thật tuyệt!
Một đàn Hải Âu kêu nháo nhác trên bầu trời chợt cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Ngày nào chúng cũng kêu mà chả biết mệt hay sao ấy. Hay cũng có thể, chúng kêu như thế không chỉ để cho vui, mà là để đe dọa những con Cá be bé đang bơi dưới làn nước trong xanh kia. Tiếng kêu sẽ làm lũ Cá lo sợ, cuống cuồng bơi. Tôi không thích những chú Hải Âu và chắc hẳn chúng cũng chẳng ưa gì tôi cả. Tôi ghét cách kiếm ăn của lũ Hải Âu. Để làm yên ổn cái dạ dày của mình, chúng phải giết hại biết bao chú Cá tội nghiệp và chẳng có tội tình gì cả. Nhưng mà trách sao cho xuể, vì đó là cái bản năng kiếm sống mà ông trời đã định cho chúng rồi.
Buổi sáng nằm trên tủ lạnh và đón những ánh nắng ban mai vẫn là thích nhất. Tôi nằm dài trên tủ lạnh, vòng hai tay gối đầu, thả hồn mình thư giản, mắt lim dim nhìn mây trắng lững lờ bay trên bầu trời xanh lơ. Nắng nhẹ, gió thoảng bay. Chốc chốc, tôi lại nhìn thấy lũ chim Hải Âu. Vẫn cùng một đàn, nhưng chúng bay có vẽ rời rạc. Con nào lo kiếm ăn con nấy, không con nào tranh thức ăn của nhau cả. Cảnh vật ở biển quanh đi quảnh lại chỉ có mỗi thế. Chẳng bù cho đất liền, lúc nào cũng sôi động, nhộn nhịp. Cảnh vật thì phong phú, đa dạng vô cùng. Biển lúc nào cũng khoác trên mình một màu xanh lam, còn đất liền thì có bao nhiêu thứ, bao nhiêu màu sắc…
Đã rất lâu tôi không nói chuyện với ai cả, nên đôi khi lại thấy buồn miệng. Và bỗng dưng tôi lại thèm được hét toáng lên. Và tôi hét. Tôi nằm ngữa, gân cổ lên và…”Aaaaaaaaaaaaaa!” một tiếng rõ dài. Một vài chú Hải Âu kiếm ăn ở gần đó quay qua chú ý đến tôi. Chúng bàn bạc với nhau chuyện gì đó, mắt cứ nhìn chăm chú nhìn tôi. Tôi thì vô lo vô nghĩ, chẳng mảy may lo lắng điều gì. Bất chợt, hai chú Hải Âu bay lên cao, rồi sà xuống chổ tôi nhanh như cung tên được bắn đi. Mắt của chúng sáng quắc, cái mỏ nhọn nhắm thẳng vào người tôi. Trước khi chúng kịp lao xuống, tôi đã lăn sang chổ khác. Tại chúng lao xuống với tốc độ quá nhanh, nên theo quán tính, chúng không thể nào chuyển hướng ngay tức khắc. Hai chú Hải Âu lần lượt mổ xuống chiếc tủ lạnh cái “cốc…cốc!” Vì gặp phải “đối thủ” khó xơi, nên chúng không thèm ăn thịt tôi nữa. Tôi tin chắc rằng chúng sẽ tự an ủi mình bằng suy nghĩ: “thịt Dế cũng chẳng có gì ngon! Mà chú Dế kia bé tẹo, chẳng đủ để liếm mép!” Còn tôi, tôi bị một phen hú vía.
Từ lần xém mất mạng dưới cái mỏ nhọn hoắt của hai chú Hải Âu, tôi trở nên thận trọng hơn. Mà cũng tại tôi cứ muốn vận động cơ miệng, nên mới suýt làm hại bản thân. Thà rằng cứ ngồi im ỉm cả ngày còn an toàn hơn!
Không có việc gì làm, tôi lại ngồi ngắm nhìn biển cả. Sóng biển như những sợi dây màu xanh đan vào nhau, thêu dệt thành một tấm lụa mềm mại, trải rộng bất tận. Lúc mặt trời lên tới đỉnh, nước biển trở nên lung linh hơn nhiều. Mặt biển như một tấm vải lụa được đính thêm những hạt pha lê lấp lánh, sang trọng.
Dưới làn nước trong xanh có rất nhiều bạn Cá đang bơi lội tung tăng. Xem nào, có Cá màu xanh sọc vàng, lại có chú Cá màu đỏ chấm đen…Những bạn Cá nhiều màu sắc như đang biển diễn thời trang vậy! Còn các cô Sứa thì tựa như những vũ công thực sự. Nếu không nhờ vào đôi mắt có thể nhìn xuyên qua các tầng nước biển, thì tôi không thể nào ngờ rằng: dưới mặt biển trong xanh là cả một thế giới ngầm đầy màu sắc, sôi động và vui tươi. Giá như tôi biết bơi, biết lặn biển, thì tôi đã xuống dưới đó chơi với những bạn Cá rồi.
Tạm chia tay với khung cảnh dưới biển, tôi phải vào trong tủ lạnh “măm măm” thứ gì đó cho đỡ đói mới được. Chẹp chẹp!
Ăn no nê rồi, tôi định bụng ngủ một giấc thật say sưa, nhưng nằm mãi mà chẳng ngủ được. Chắc là tại ánh nắng mặt trời cứ chiếu vào mắt tôi, khiến tôi không tày nào ngủ được. Đành rằng không thể ngủ, tôi nằm nhìn lên trời, rồi đưa ngón tay trỏ viết lên không trung tên tôi: “Tomi Happy”. Và rồi, tôi lại có một điều ước thật ngô nghê! Tôi ước sao sẽ có một đám mây mang tên tôi. Đám mây đó sẽ bay đến tất cả những nơi nào mà tôi từng đặt chân đến. À, mà nếu như điều ước đó không thành hiện thực, thì tôi chỉ ước có được một cái máy…tạo mây. Tôi sẽ tạo ra bất kì đám mấy nào mà tôi thích. Chẳng hạn như, tôi sẽ tạo ra một đám mây hình trái tim để tặng riêng cho mẹ, một đám mây hình chiếc nơ tặng cho Cánh cam Luxi, một đám mây mang tên tôi,…
Trong lúc tôi đang nằm ước ao những điều đó, thì có một  anh chàng Rắn Biển bò lên “hỏi thăm” tôi mới khủng khiếp chứ! May mà tôi liếc mắt qua, nhìn thấy anh ta sớm, chứ không thì… Rắn Biển tiến lại gần chổ tôi, tôi vội bật dậy. Hắn thè cái lưỡi toàn những nọc độc ra hù dọa tôi, khiến tôi khiếp sợ, người run như cầy sấy. Rắn Biển bò tới một bước, thì tôi lại thụt lui sau một bước. Trên chiếc tủ lạnh bé thế này, tôi cũng không thể nào chạy đâu xa được. Mắt tên Rắn cứ láo liên nhìn tôi. Cái nhìn của hắn như muốn nói với tôi rằng: “Tao thèm mày lắm! Tao muốn nuốt mày vào bụng ngay tức khắc!” Rồi cả nước dãi của hắn cứ chảy nhỏ giọt ra ngoài. Eo ôi, thật là khủng khiếp! Tôi không muốn nhìn hắn thêm một giây nào nữa!
Hắn tiến lại chổ tôi rất nhanh, tôi thì…đã bước đến đường cùng. Và rồi, hắn tiến thêm một bước, thè lưỡi bảo: “Này Dế, mày chết là cái chắc. Chạy đâu cho thoát! Tao chưa ăn thịt Dế bao giờ, nhưng chắc thịt Dế phải ngon lắm! Nào, lại đây, lại đây để…tao giúp mày được vào dạ dày của tao nhanh hơn!” Hoảng quá, tôi lùi ra đằng sau. Và ngay lập tức, tôi bị sẫy chân rơi xuống biển. Tên Rắn cười khoái chí và nhảy xuống theo.
Nhưng thật may, tôi đã rơi xuống ngay lưng của cụ Rùa tốt bụng. Cụ thấy tôi gặp nạn, liền ra tay cứu giúp. Thấy sắp bị mất miếng mồi ngon, tên Rắn Biển tức giận lắm. Nhưng hắn đâu có chịu bỏ cuộc. Hắn vừa đuổi theo cụ Rùa, vừa gào thét: “Này ông già lẩm cẩm kia, mau dừng lại và trả thằng Dế cho tôi!” Người ta cứ bảo chậm như rùa, ấy vậy mà cụ Rùa bơi rất nhanh. Chỉ một lát sau, cụ đã “cắt đuôi” được tên Rắn Biển, Tôi ngồi trên lưng cụ thấy an toàn vô cùng. Tôi còn động viên cụ: “Cụ Rùa ơi, cố lên!”. Phù! Thế rồi, tên Rắn không còn sức để đuổi theo chúng tôi nữa. Hắn lặn đâu mắt tăm. Thế là cụ Rùa lại chở tôi về lại chiếc tủ lạnh.
-A, chiếc tủ lạnh kia rồi cụ Rùa ơi!-Tôi chỉ tay về phía trước bảo với cụ.
-Ừ, ta thấy rồi!-Cụ Rùa ngẩng đầu lên mỉm cười với tôi.
Đến nơi, cụ ghé chiếc mai của mình sát vào thành tủ lạnh, để tôi có thể nhảy lên trên đó.
-Cháu cám ơn cụ nhiều lắm ạ! May nhờ có cụ, không thì cháu đã bị tên Rắn độc ác ăn thịt rồi! Cụ ở lại đây chơi với cháu một lát, cụ nhé!-Tôi nhìn cụ Rùa và năn nỉ.
-Thôi được!-Cụ Rùa đáp-Mà tại sao cháu lại ở đây? Sao lại bị tên Rắn Biển đòi ăn thịt vậy?
-Dạ, cháu là Dế mèn Tomi Happy. Cháu bị sóng thần cuốn trôi ra biển đã lâu ngày. Lúc cháu đang nằm trên tủ lạnh thì bị tên Rắn Biển bò lên đòi ăn thịt. Chứ cháu đâu có sinh sự gì với hắn!
-À, hóa ra là vậy! Chắc xa gia đình, cháu buồn lắm nhỉ?
-Vâng ạ!-Tôi lễ phép trả lời.-Còn cụ đã sống ở đây bao lâu rồi ạ?
-Ta ấy à, ta cũng không biết rõ nữa. Nhưng chắc cũng hơn ngàn năm tuổi rồi đấy! Loài Rùa chúng ta quanh năm lo kiếm ăn, đâu có ai để ý đến tuổi tác của mình lắm đâu!
Tôi và cụ Rùa trò chuyện được một lát thì phải tạm chia tay, vì cụ phải đi tìm kiếm thức ăn cho mình. Lúc chia tay, cụ còn tặng cho tôi một viên ngọc quý. Cụ bảo: “Thấy cháu là một cậu bé thật thà, đáng yêu, ta tặng cho cháu một viên ngọc Tâm An. Nuốt viên ngọc này vào rồi, khi xuống nước, cháu vẫn có thể…thở được!” Nhận được viên ngọc quý, tôi vui lắm! Tôi cám ơn cụ Rùa rối rích, còn cụ thì chỉ mỉm cười hiền hòa.
Khi đã nuốt viên ngọc vào bụng rồi, tôi vẫn chưa dám xuống nước để thử xem công hiệu của nó, bởi tôi vẫn chưa biết bơi. Xuống đó rồi, chắc sẽ không tày nào lên được.
Tôi đang đứng trên tủ lạnh thì có cái gì đó…thắt bụng tôi lại. Tôi lại cứ ngỡ là do…“tác dụng phụ” của việc nuốt viên ngọc vào bụng. Tôi xoa bụng cho bớt đau, nhưng mới sờ vào đó thì phát hiện ra…bụng mình bị một cánh tay dài quấn lấy, nên mới cảm thấy đau. Tôi giật mình quay lui sau. Hóa ra đó là cánh tay của mụ Bạch Tuộc. Đôi mắt lồi của mụ nhìn tôi chằm chằm, ra vẻ thèm thuồng lắm! Tôi chưa kịp tìm ra cách gì để mụ ấy thả tôi ra, thì đã bị mụ kéo xuống biển sâu. Mụ Bạch Tuột bơi rất nhanh. Trong chốc lát, tôi đã bị lôi xuống gần bãi san hô. Tôi cố hết sức vùng vẫy để đẩy cái tay xấu xí của mụ ra, những chẳng ít gì. Thế rồi, tôi la lên thật lớn: “Có ai không, cứu tôi với!” Những bạn Cá bé nhỏ đang bơi gần đó nghe thấy tiếng kêu cứu của tôi, liền tới giúp sức. Cả đàn Cá bơi tới trước mặt mụ Bạch Tuột nhằm để mụ nhìn thấy. Rồi nhanh như chớp, cả đàn tản ra khắp tứ phía làm mụ bị phân tâm. Mụ Bạch Tuộc dùng các cánh tay còn lại để bắt Cá, nhưng chẳng bắt được con nào cả. Vì bị phân tâm, nên tay mụ buông lõng hơn. Tôi nhanh chóng thóp người lại và tuột ra khỏi tay mụ. Ngay lập tức, các bạn Cá tập hợp lại và kéo tôi đi thật nhanh. Thế là tôi thoát được. Mụ Bách Tuộc thì tức nổ đom đóm mắt. Hic!
Tới một bãi san hô tuyệt đẹp (xa chổ mụ Bạch Tuộc), các bạn ấy liền thả tôi xuống. Người tôi khi đó cứ bồng bềnh trong nước. Các bạn ngạc nhiên hỏi:
-Sao bạn thở được dưới nước hay vậy? Mà bạn không biết bơi hả?
-À, tại tôi được cụ Rùa tặng cho một viên ngọc Tâm An, nên khi nuốt vào người sẽ có thể thở dưới nước như các bạn vậy đó!-Tôi trả lời-Còn chuyện bơi, lặn dưới nước thì tôi…chịu!
-Thế bạn là ai và đến từ đâu?-Một bạn Cá hỏi tôi.
-Xin tự giới thiệu, tôi là Dế mèn Tomi Happy. Lúc trước tôi tá túc bên ngoại, trong một ngôi làng ở đất nước mặt trời mọc. Nhưng rồi đã có một cơn sóng thần ập đến ngôi làng và cuốn trôi tôi trôi ra biển… Tôi thật may mắn khi được các bạn giúp đỡ! Cám ơn các bạn Cá nhiều lắm!
-Có gì đâu!-Các bạn Cá khiêm tốn.
-Các bạn có thể cho tôi hỏi cái này được không?-Tôi nhún vai.
-Có chuyện gì thì bạn cứ hỏi!
-Tôi cứ thắc mắc một điều là, tại sao…lúc ông mặt trời lặn xuống biển đi ngủ, các bạn lại có thể chịu đựng được sức nóng khủng khiếp của ông ấy?
-Trời ạ, ai bảo với cậu là ông mặt trời lặn xuống biển đi ngủ vậy? Làm gì có chuyện đó! Từ thuở nào đến giờ, loài Cá chúng tôi chưa bao giờ nghe ai nói đến chuyện đó cả!-Các bạn Cá bật cười.
-Tại khi đứng trên bờ, lúc nào tôi cũng thấy ông mặt trời lặn xuống biển.-Tôi gãi đầu gãi tai- À, cũng có lúc ông ấy lặn xuống núi nữa. Thế nên tôi muốn hỏi các bạn xem những gì tôi nhìn thấy có đúng là sự thật không.
-Có lẽ ông mặt trời không ở bất kì đâu trên trái đất này cả! Ông ấy ở một nơi khác, nhưng ngày nào cũng đến thăm trái đất của chúng ta!
-Ừ, tôi cũng từng nghĩ như vậy đó. Nhưng thôi, tôi có một chuyện muốn nhờ các bạn đây! Không biết các bạn có sẵn lòng giúp tôi…tập bơi được không?
-Ôi, tưởng chuyện gì khó lắm! Riêng chuyện bơi lội thì cậu cứ yên tâm. Chúng tôi đều rất sẵn lòng giúp đỡ!
Thế rồi, các bạn Cá đã đem tôi đến một nơi rất đẹp, lại có nhiều cây rong biển uốn lượn thật vui mắt. Bạn Cá màu Vàng bảo với tôi:
-Thế này nhé, bây giờ, bạn hãy túm chặt cây rong biển này và thả lỏng người theo làn nước. Như thế, người bạn sẽ nằm ngang trong tư thế bơi.
Xong, các bạn cá tập cho tôi các tư thế bơi khác nhau. Tuy tập luyện rất mỏi mệt, nhưng tôi vẫn kiên trì. Chưa đầy một tiếng đồng hồ, tôi không chỉ…đã biết bơi, biết lặn, mà còn…làm rất giỏi nữa là đằng khác. Tất cả đều là nhờ những người bạn Cá tốt bụng đã giúp tôi. Cộng với sự tiếp thu khá nhanh của tôi, nên chuyện học bơi càng dễ như…ăn một cọng cỏ non vậy.
Khi đã bơi giỏi rồi, tôi cùng các bạn Cá bơi đi xem các bãi san hô tuyệt đẹp, nô đùa trên các cây rong biển, rồi bơi lội tung tăng trên mặt biển để ngắm hoàng hôn xuống nữa chứ. Mới quen nhau không lâu, mà tôi và các bạn Cá thân nhau lắm lắm! Lúc chia tay, tôi đã khóc. Các bạn Cá cũng vậy. Mỗi bạn Cá trong đàn thay nhau ôm tôi một cái trước khi chia tay. Ngay cả lúc tôi đã lên trên chiếc tủ lạnh và tiếp tục chuyến phiêu lưu của mình, các bạn Cá vẫn muốn bơi theo tiễn tôi. Chiếc tủ lạnh lướt đi trên sóng, xung quanh là một đàn Cá bơi lội tung tăng.
Không để những người bạn đáng mến của tôi phải vất vả, tôi đã bảo với các bạn: “Tôi cám ơn các bạn đã tiễn tôi! Bây giờ trời cũng đã tối rồi. Thôi, các bạn về đi không muộn!” Các bạn Cá tuy vẫn còn lưu luyến, nhưng nghe tôi giục mãi nên mới chịu quay trở về. Màn đêm buông xuống, tôi lại cất lên những bản nhạc trầm lắng. Tôi nhớ đến những lần may mắn thoát khỏi miệng của chim Hải Âu, tên Rắn Biển và cả mụ Bạch Tuộc nữa. Tôi cũng không quyên nhớ đến cụ Rùa tốt bụng và những người bạn Cá đáng mến…
 
Câu chuyện thứ sáu:
 
          NHỮNG THẢM HỌA TRÊN BIỂN
“Một cọng cỏ, hai cọng cỏ, ba cọng cỏ…”-Tôi vừa nằm, vừa lẩm bẩm. Hai cái râu dài khiến tôi nhớ đến món ăn khoái khẩu của mình quá đi thôi! Dạo trước, khi còn ở trong đất liền, ngày nào tôi cũng nằm trên cánh đồng cỏ xanh mướt và cầm trên tay bốn năm cọng cỏ non. Nhưng tôi đâu có thèm ăn, mà chỉ cầm chơi cho vui thôi! Còn bây giờ, đến một cọng cổ khô cũng không có mà ăn, chứ nói gì đến chuyện cầm chơi.
Tôi thèm được ngửi mùi cỏ non xanh, thèm được uống những giọt sương sớm đọng trên lá cây…Chao ơi, sao những món ăn thường ngày lại khiến tôi thèm đến vậy, nhớ đến vậy?! Thế mà những lúc có thể ăn uống thỏa thích, thì tôi lại không biết hưởng thụ. Tôi lại còn mơ tưởng đến những thức ăn cao sang hơn (chẳng hạn như mong được một lần nếm thử thức ăn của con người). Bọn Dán cứ hay khoe với tôi rằng thứ ăn của con người thơm lắm, ngon lắm cơ đấy! Bây giờ thì tôi biết thế nào là mùi vị của những món ăn của con người rồi. Chúng chẳng hợp khẩu vị của loài Dế chúng tôi tẹo nào. Chỉ có bọn Dán là cứ ưa thích và khen ngon!
“Tuuuuuuuu….tuuuuu!”-Tiếng của những con tàu khổng lồ lại vang lên. Ngày nào chúng cũng kêu như thế, rồi lại nhả ra một luồng khói đen thui. Tôi chẳng hiểu sao những con tàu khổng lồ như thế lại có thể lướt đi trên sóng mà chẳng bị chìm. Thế mới thấy khâm phục con người! Họ chính là những thiên tài. Họ có thể tạo ra những thứ, mà bất kì loài vật nào cũng không thể làm được. Giá mà tôi cũng có thể phát minh ra một thứ gì đó như con người thì thật tuyệt!
Ngẫm nghĩ một hồi, tôi ngồi dậy ngắm xem những con tàu đi lại trên biển. Ôi, có một con tàu to khủng khiếp đang tiến về phía tôi. Tôi thích thú đứng dậy nhìn con tàu cho rõ hơn. Wwwaaaaaooooo! Đây là con tàu đầu tiên tiến lại gần chổ tôi nhất, nên nó cũng là con tàu tôi thấy rõ nhất, to nhất và đẹp nhất. Nhưng tôi thật ngốc nghếch khi cứ đứng mà vui mừng, không hề biết rằng đó là mối nguy hiểm đang cận kề. Và rồi, để bảo toàn tính mạng cho mình, tôi chỉ còn cách…bay ra khỏi chiếc tủ lạnh, đợi khi nào nó vượt qua được chiếc tàu lớn thì sẽ hạ cánh xuống đó. Chiếc tủ lạnh bắt đầu bấp bênh trên luồng sóng dưới chân con tàu lớn. Nó bị lộn vài vòng, rồi cứ hụp lặn dưới nước. Chốc chốc tủ lạnh lại nổi lên. Cứ thế, nó đã vượt qua luồng nước nguy hiểm. Tôi bay theo nó, tim cứ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cuối cùng cả tôi và chiếc tủ lạnh đều được an toàn. Tôi hạ cánh trên tủ lạnh và thở phào nhẹ nhõm.
Tôi đưa mắt nhìn theo hướng của chiếc tàu lớn đang xa dần, xa dần. Phía sau chiếc tàu lúc nào cũng có một làn sóng mạnh, bọt tung trắng xóa. Thế rồi, từ một con tàu khổng lồ, dần dần, nó trở nên nhỏ bé, rồi mất hút.
Buổi trưa, mặt trời lên cao chót vót. Trời lại nóng bức nữa rồi. Tôi vốn dĩ đã đen, giờ lại càng đen hơn. Không biết khi tôi về đến quê hương, các bạn của tôi có còn nhận ra tôi không nữa.
Tôi chống cằm ngồi nhìn những con sóng lăn tăn. Sóng cũng có bạn để vui đùa, chỉ có tôi là cô độc một mình với chiếc tủ lạnh này. Giá mà chiếc tủ lạnh cũng biết nói năng, cười đùa thì tốt biết bao. Như thế, ngày nào tôi cũng có thể chuyện trò với nó, để vơi đi nỗi cô đơn.
Bỗng nhiên, nước biển…hóa đen. Tôi bấm bụng: “chắc không phải nước biển cũng bị mặt trời làm đen thui như mình đấy chứ? “ Không. Đó là dầu. Chính lớp váng dầu đã bao trùm lên mặt biển, làm cho nó hóa đen. Chắc chắn đã có một con tàu nào đó làm tràn dầu xuống biển. Và rồi, tôi chợt nghe tiếng kêu cứu thách thanh của chị Hải Âu. Chị ta đang nổi bồng bềnh trên mặt biển. Không chần chừ một phút giây nào, tôi liền cất cánh bay tới chổ chị ấy và hỏi:
-Chị làm sao vậy? Em có thể giúp gì cho chị không?
-Váng dầu đóng khô trên lớp lông vũ của tôi, làm tôi không thể bay được. Muốn làm cho những chiếc lông vũ tách nhau ra, thì cần phải rửa trôi những tảng dầu đóng khô trên lông. Xin cậu hãy giúp tôi!
-Nhưng xung quanh đây toàn là váng dầu, lấy đâu ra nước sạch để rửa cánh cho chị đây?-Tôi vò đầu bứt tay suy nghĩ.-À, tôi có cách rồi!
-Cách gì vậy? Cậu mau nói đi!
Tôi chỉ cách của tôi cho chị Hải Âu nghe và chị ấy liền đồng ý ngay. Trước tiên, tôi phải kéo chị Hải Âu lên chiếc tủ lạnh của mình. Sau đó, tôi lấy một ít nước khoáng trong tủ lạnh ra và rửa sạch lớp dầu trên cánh cho chị ấy. Vì lớp dầu đã khô nên việc rửa chúng khá khó khăn. Nhưng cuối cùng, những chiếc lông trên đôi cánh cũng tách nhau ra và chị Hải Âu đã có thể bay trở lại. Chị ấy vui mừng vô cùng! Chị còn bứt tặng tôi một chiếc lông trắng muốt, mềm mại của chị thay cho lời cảm ơn. Tôi vui vẻ nhận lấy và vẫy tay tạm biệt chị Hải Âu.
Thú thực, trong lúc ngồi rửa lông cho chị Hải Âu, tôi có chút lo lắng. Tôi sợ chị ấy cũng muốn ăn thịt tôi như những tên Hải Âu khác. Nhưng rồi, tôi lại có niềm tin chị ấy sẽ không đành lòng ăn thịt ân nhân đã cứu mạng mình. Và kết quả là…tôi không những không bị ăn thịt, mà còn nhận được món quà. Hì hì!
Lớp váng dầu vẫn còn trải dài trên biển. Tôi cảm thấy lo lắng cho các bạn Cá bé nhỏ, rặng san hô và các cây rong biển lắm! Tôi đưa mắt nhìn xuyên qua lớp váng dầu, rồi xuống tận đáy biển xem tình hình dưới ấy như thế nào. Càng nhìn xuống sâu, thì biển càng tối đen. Váng dầu làm thành lớp màng che hết nắng xuống biển, làm cho Cá, rong rêu, san hô… không đón nhận được chút nắng mặt trời nào cả. Nếu những váng dầu này không sớm biến mất, thì các sinh vật biển sẽ dần bị chết hết.
Thoạt nhìn, tôi thấy một bạn Cá Chuồn đang nằm thoi thóp trên lớp váng dầu. Tôi bay đến, kéo bạn ấy lên chiếc tủ lạnh và hỏi:
-Bạn Cá Chuồn ơi, bạn bị làm sao vậy?
-Tôi…tôi ăn phải váng dầu nên mới bị thế này!-Cá Chuồn thở dồn dập.
Thấy thương Cá Chuồn quá, tôi liền tìm mọi cách để cứu bạn ấy. Tôi thử cho Cá Chuồn uống thật nhiều nước khoáng xem thế nào. Lát sau, bạn ấy đã đỡ hơn. Uống nhiều nước giúp làm loãng nồng độ dầu, nên Cá Chuồn mới được vậy. Tuy Cá Chuồn không bị cái chết đe dọa nữa, nhưng cũng không phải là…không có tác hại gì. Cá Chuồn chắc sẽ không còn sống lâu được nữa, vì các chất có trong váng dầu sẽ từ từ ngấm vào và đầu độc cơ thể. Tôi để Cá Chuồn nghĩ ngơi ở trên tủ lạnh một lúc lâu, rồi mới cho cậu ấy trở về biển. Tôi cũng không quyên dặn Cá Chuồn về bảo với những người bạn của mình hãy cẩn thận và tránh xa váng dầu.
Bỗng nhiên, tôi cảm thấy đầu mình hơi choáng váng vì ngửi quá nhiều mùi hắc của váng dầu. Tôi ngồi xuống nghỉ một lát và thở thật nhẹ nhàng. Từ trước đến giờ, tôi lại không biết rằng, nạn dầu tràn lại ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường và các loài sinh vật biển như vậy. Bên cạnh đó, dầu tràn sẽ trôi dạt vào bờ và vón cục lại, gây ô nhiễm bờ biển. Các quốc gia bị dầu tràn trên bãi biển sẽ bị thất thu ngành du lịch nghỉ mát. Các sinh vật như Rùa, Rắn không đẻ trứng trên bãi biển có dầu, dẫn đến có nguy cơ tuyệt chủng. Chao ôi, chỉ một vài vụ tràn dầu cũng có thể gây ra thật nhiều hậu quả khôn lường! Và bây giờ, tôi chỉ mong sao nạn tràn dầu sẽ không bao giờ xãy ra nữa!
          Chiều tà, chiếc tủ lạnh dần thoát khỏi vũng dầu tràn. Cái đầu tôi không còn choáng váng như trước nữa. Mùi hắc của váng dầu đã hết, bầu không khí lúc này thật trong lành biết bao! Mặt trời lặn xuống biển đã được một nửa. Bóng của nó vàng sẫm và vẫn còn in trên mặt biển. Đằng chân trời có một đường màu ghạch tựa như một thành lũy. Nhìn lên, bầu trời lốm đốm những đám mây đen, mây trắng giống hệt như một tấm da Báo. Tôi mãi ngắm nhìn cảnh vật xung quanh mà không hề biết chán. Hoàng hôn vừa bình yên, vừa quyến rũ đến mê lòng!
          Sáng. Tôi vươn vai thức dậy sau một giấc ngủ dài. “Hơơo…ơo!”-Tôi ngáp một cái dài và nhìn ra ngoài biển. Mới sáng sớm mà đã có bao nhiêu chiếc tàu lớn đi đánh cá xa bờ. Những con tàu to lớn không hề ì ạch như những bác Lợn, mà lại lướt nhanh trên sóng biển. Đột nhiên, có một tiếng nổ lớn khiến tôi giật bắn cả người. Tôi nhìn ra xa, thì thấy cột nước dựng lên giữa biển. Chưa hết nỗi kinh hoàng, thì lại thấy một người đứng trên con tàu gần đó, ném một quả mìm khác ra biển. Và rồi, một tiếng nổ “Ầmmmmm!” vang dậy cả đất trời, nước biển dựng lên thành cột nước cao vút. Ngay sau đó, một đàn cá nổi bồng bềnh, trắng bạc trên mặt biển. Những người trên tàu liền nhanh tay thả lưới mùng vớt toàn bộ cá vừa đánh bắt được.
          Việc đó cứ lặp đi lặp lại suốt buổi sáng. Hễ cứ phát hiện có đàn cá, người ta lại thản nhiên ném mìn tự tạo xuống không một chút ngần ngại, sợ sệt. Xém chút nữa, tôi đã bị mất mạng vì những quả mìn đó. May mà tôi sớm thoát khỏi chổ bị đánh mìn, nếu không đã bị sức nén của quả mìn làm cho tan xác.
          Chứng kiến cách khai thác của những ngư dân, tôi không khỏi xót xa bởi Cá lớn, Cá bé đều bị tận diệt. Nhưng không phải tất cả đều được vớt lên hết, mà một phần số Cá chết không vớt kịp đã chìm xuống dưới đáy biển. Việc đánh bắt Cá bằng chất nổ không chỉ đe dọa các nghề lưới mà cả nghề lặn bắt cá. Đáng lo hơn là nguy cơ tàn phá rạn san hô, hủy diệt các loài sinh vật biển và gây ô nhiễm môi trường.
          Suốt buổi sáng, tôi luôn phải nghe những tiếng nổ kinh hoàng liên tiếp. Tôi thấy rất bức xúc trước việc làm sai trái của họ, nhưng chẳng biết làm sao để chấm dứt nạn đánh bắt Cá bằng thuốc nổ. Nhưng chắc chắn rằng, khi trở về quê hương của mình, tôi sẽ kể lại những điều nhức nhối mà tôi đã chứng kiến trên biển, để những người có chức trách biết và sớm xữ lí. Và tôi mong sao, họ sẽ tin những gì tôi nói!
          Khi chiếc tủ lạnh đã trôi dạt đi xa, tôi vẫn còn nghe thấy tiếng nổ vang vọng từ sau lưng mình. Phía trước tủ lạnh có một đàn Cá Cơm đang bơi rất nhanh. Tôi cất tiếng hỏi:
          -Này các bạn Cá Cơm, các bạn đi đâu vậy?
          -Chúng tôi phải đi lánh nạn thôi. Vùng biển này không còn an toàn nữa, vì ngày nào người ta cũng thả mìn xuống biển, gây ra nhiều cái chết cho loài Cá chúng tôi.-Những bạn Cá Cơm ngoái đầu lại trả lời tôi. Rồi lại cố bơi cho thật nhanh.
          Do tác hại của chất nổ, số lượng Cá Cơm ở biển đã giảm đáng kể. Cá Cơm thường sống áp rạn, bị sức ép của chất nổ nên phải dịch chuyển tới vùng biển khác. Và tôi thầm mong rằng, các bạn Cá sẽ tìm được cho mình một vùng biển bình yên!
          Tối đến, tôi có thêm một điều để lo lắng, khi chiếc tủ lạnh chỉ còn duy nhất một quả trứng, hai hộp Kim Chi và bốn chai nước lọc. Nhưng hai hộp Kim Chi đã bị ôi thiu mất rồi.
Nếu tối nay tôi ăn quả trứng còn lại, thì những ngày tiếp theo, tôi phải…uống nước để cầm hơi. Mong sao chỉ một, hay hai ngày nữa, tôi sẽ được vào bờ, được trở về quê hương của mình. Còn nếu như không may thì... Ôi, tôi không muốn nghĩ mình sẽ ra sao nếu không có gì ăn trong suốt mấy ngày liền. Hix hix!
 
Câu chuyện thứ bảy
 
                    LẠC VÀO ĐẢO VÀNG
 
Vừa mở mắt ra, tôi đã thấy mình đang ở trước một hòn đảo rộng lớn. Chiếc tủ lạnh bị mắc kẹt giữa hai nhánh rễ dài của một cây to. Phía dưới toàn là cát trắng. Tôi chống tay vào hai cái rễ và cố hết sức để đẩy chiếc tủ lạnh ra phía sau. Thế là tôi đã thành công. Chiếc tủ lạnh lại trôi lênh đênh trên sóng, rồi dạt vào bờ của một hòn đảo. Đây chính là cơ hội để tôi tìm ra một ít thức ăn, để làm yên ổn cái bụng và dự trữ thức ăn cho những ngày tiếp theo. Đi mãi, đi mãi mà chỉ kiếm được một vài cành cỏ dại. Tôi không biết chúng có ăn được không, nhưng cứ cầm trên tay. Tìm suốt cả buổi mà chẳng có cây cỏ nào tôi đã từng ăn cả. Có lẽ những vùng đất khác nhau, thì sẽ có những loại cỏ khác nhau. Tôi định bụng quay về, thì trời lại đổ mưa to. Tôi vội chạy về chổ chiếc tủ lạnh, nhưng rốt cuộc lại không nhớ rõ đường. Đúng là chưa có lúc nào tôi lại đảng trí như lúc này! Nơi tôi đang đứng nằm sâu trong đảo, xung quanh lại có rất nhiều cây cối. Nhìn quanh, chổ nào cũng giống như chổ nào. Thế là tôi đã bị lạc!
Tôi chạy đi tìm chổ trú mưa, rồi đợi lúc nào ngớt mưa thì sẽ tìm lối ra khỏi đảo. Chạy được một lúc, thì tôi nhìn thấy một cái hang rộng lớn. Woaaaaa! Cái cửa hang rộng ơi là rộng, lại còn có hai người mập ú, râu ria bặm trợn đứng canh giữ nữa chứ. Tôi căng tròn hai mắt ngước nhìn, rồi trộm nghĩ: “Hang đá trong đảo mà cũng có người canh giữ nữa cơ đấy!” Nhưng người ta canh giữ thì mặc kệ chứ, vì đâu có ai lại canh giữ nghiêm ngặt đến nỗi không cho một chú Dế vào. Thế là tôi bệ vệ thẳng tiến đến cửa hang. Mới lúc nãy, hai ông mập còn đứng như hai pho tượng, vậy mà khi tôi định bước vào hang một cái, thì liền cúi xuống xách râu tôi. Một ông nói: “Hừm, tự dưng lại…chui đâu ra con dế to chưa này! Thịt nó nướng lên, chắc sẽ béo và bùi lắm đây! Hay là…” Ông kia gạt phắt đi lời đề nghị đó: “Thôi mày, nhiệm vụ của chúng ta là phải canh giữ cửa hang. Nếu đi nướng dế, mà bị đại ka phát hiện ra thì chết như chơi!” Thế rồi, ông kia nhìn tôi với ánh mắt nuốt tiếc. Cứ tưởng ông ta sẽ thả tôi xuống nhẹ nhàng. Ai dè…ông ta lại vung tay, ném tôi như thể vứt một cái vỏ chuối. May mà rơi xuống đúng bụi cỏ, chứ không thì ê ẩm cả người rồi! Hừm, không biết trong hang có cái gì quý giá lắm hay sao mà đến một chú Dế cũng không cho vào. Mà càng không cho vào, tôi càng tò mò. Khi đã nổi hứng tò mò, thì tôi…quyết tâm vào đó cho bằng được!
Mưa ngớt từ hồi nào tôi cũng chẳng để ý. Theo dự định ban đầu, lẽ ra giờ tôi phải tìm đường để ra khỏi đảo, nhưng vì cái tính tò mò của tôi cứ níu kéo, nên tôi quyết định vẫn tìm cách vào bên trong cái hang kia.
Lần này, tôi không đường đường chính chính đi vào hang như lúc trước nữa, mà đi vòng qua chân của một ông mập để vào bên trong. Tôi nghĩ rằng họ chắc sẽ không để ý. Nhưng không. Hai ông mập ấy rất tinh mắt. Mới phát hiện ra tôi, đã vội ném ra ngoài cái vèo. Tôi bị vứt lên tít trên một ngọn cây, đầu tôi va vào cành cây đau nhói. Bực mình thật! Nhưng tôi cũng không bỏ cuộc đâu nhé! Tôi dang rộng cánh, bay xuống đất. Một chiếc lá cây cũng rơi xuống cùng tôi. Nó giúp tôi nghĩ ra một cách, để có thể vào bên trong hang. Tôi sẽ…đội chiếc lá cây lên trên đầu, rồi bò vào trong. Tôi cầm chiếc lá lên và…từ từ bò qua chân ông mập. Cứ đi được một bước, tôi lại dừng một bước để không bị phát hiện. Trông tôi giống như một chiếc lá bị gió thổi đi từng chút, từng chút một vậy. Cách “ngụy trang” đấy đã giúp tôi vào được bên trong.
 Phía bên trong có thật nhiều điều thú vị! Trên các bức tường bằng đá được đặt rất nhiều cây đuốc để soi sáng.  Cứ đi một đoạn lại có một cây đuốc. Tôi nhảy chân sáo, nhìn hết chổ này tới chổ khác. Đến đoạn có ngã ba, tôi không biết phải đi hướng nào cả. Tôi quyết định…cứ thẳng tiến, rồi sau đó sẽ lần lượt đi theo các đường khác. Vậy là nơi nào tôi cũng có thể khám phá được.
Lúc tôi đi được một đoạn, thì thấy…có một cánh cửa đang hé mở. Một ánh sáng màu vàng lấp lánh, làm tôi chói lóa cả mắt. Tôi nhếch mắt nhìn vào bên trong xem. Tôi không thể nào tin nổi vào mắt mình nữa. Đó là một căn phòng…chứa toàn vàng bạc! Hay nói đúng hơn là cả một…kho báu đồ sộ. Tôi chui vào bên trong, trước mắt tôi là một…núi vàng. Xung quanh lại còn các hòm lớn, hòm nhỏ. Tôi mở thử một hòm nhỏ, thì ra trong đó chứa toàn những thứ trang sức quý giá của con người. Nào là vòng vàng, hột xoàng, đá quý, nhẫn kim cương...Chúng làm tôi…hoa cả mắt.
Tôi mở tiếp một hòm to bên cạnh. Wooooaaaa! Trong đó chứa rất nhiều tiền đô-la Mĩ. Tiền chất đầy cả một hòm. Những hòm còn lại chắc hẳn cũng chứa toàn là vàng, bạc và tiền. Tôi không thể nào mở hết các hòm ra xem, vì chúng quá nhiều.

Xem tiếp P.3

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]