Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Dương Thị Phương(P.1)

Câu chuyện thứ nhất
                            
                             KHÁM PHÁ TỦ LẠNH
          Tôi choàng mình tỉnh dậy. Trước mắt tôi là biển cả bất tận, chỉ có sóng và gió biển.  Biển lúc này không còn hung tợn như trước, nhưng cũng không mấy “hiền hòa”. Mặt trời như mâm sôi gấc khổng lồ nhô lên từ phía chân trời xa xa. Biển cả khoác trên mình một màu đỏ ửng tuyệt đẹp! “Mình đang làm gì giữa biển cả mênh mông như thế này?”-Tôi giật mình tự hỏi. Nhìn quanh không có gì ngoài nước biển. Bờ ở đâu? Cây cối sao không có? Tôi bắt đầu hoảng sợ. Tôi đã nhớ ra là mình bị sống thần cuốn đi, nhưng đi đâu thì tôi không biết. Đây là biển gì? Cách làng tôi bao xa? Tôi chẳng biết. Tôi chỉ còn nhớ là mình đã rất hoảng sợ và mệt mỏi. Tôi thiếp đi từ lúc nào không hay. Khi tỉnh dậy thì mọi thứ xung quanh tôi hoàn toàn lạ lẫm. Đi đâu, về đâu tôi cũng không biết.
 Đột nhiên, cái bụng tôi cứ sôi sùng sục. Đói! Nhưng giữa biển cả mênh mông thì kiếm đâu ra thức ăn. Đến một cọng cỏ còn không có nữa là…
          Chiếc tủ lạnh cứ lênh đênh trên sóng. Nó làm tôi sực nhớ ra một điều: tủ-lạnh-có-thức-ăn. Nhưng mà…chỉ toàn là thức ăn dành cho con người, tôi làm sao mà ăn được. Biết vậy, tôi thấy buồn!
Cái bụng cứ cồn cào không yên làm tôi choáng váng, thấy đầu mình hơi xây xẩm. Nếu không ăn thì chắc tôi chết mất! Tôi nào có thể uống nước biển mà sống được. Vì thế chỉ còn một cách là phải ăn thức ăn của con người, mới may ra…Tôi bắt đầu bò lồm cồm qua mép cửa tủ lạnh. Thật là may! Cửa tủ lạnh có một khe hở nho nhỏ vừa đủ cho tôi chui lọt vào. Tôi cố co rúm người lại và nhích từng chút, từng chút một vào khe hở đó. “Úi chà!”-Tôi bổ nhào qua bên kia của mép cửa. Tôi thấy lạnh toát cả người. Ồ, cả một căn phòng toàn là thức ăn đang hiện hữu trước mắt tôi, làm tôi quên đi cả cái lạnh thấu xương. Tôi đói quá, nên cứ thấy thức ăn là quên hết tất cả. “Ăn. Phải ăn thật nhiều vào thì mới có thể sống sót được!”-Tôi tự nhủ trong lòng. Nhưng eo ôi, những loại thức ăn trong này nhìn thì hấp dẫn, nhưng mùi vị thì thật là kinh khủng! Tôi đưa một miếng Kim Chi lên miệng nhai ngấu nghiến vì đói, nhưng chưa nuốt tới cổ họng thì phải vội nhổ ra hết. Tiếp đến, tôi lục lọi được một món ăn khá lạ mắt. Nó được bọc trong một cái túi nylon nhỏ. Tôi tò mò, đưa răng nghiến một cái “két…kịch”, chiếc túi liền bị rách ra. Tôi đưa lưỡi liếm một cái vào bên trong. Món gì mà tê cóng cả lưỡi! Từ bé đến giờ tôi chưa khi nào ăn cái gì lạnh tê cứng cả răng như vậy cả.
Thấy không được, tôi liền sờ đến một loại thức ăn khác. Đây rồi, mấy ngăn nhỏ trên cửa tủ lạnh có rất nhiều quả trứng to. Tôi phải cố hết sức trèo lên đó. Nhưng trèo lên được rồi, lại không làm sao cho vỏ trứng nứt ra được vì nó quá cứng. Vậy là tôi phải trèo xuống kiếm một vài viên đá trong tủ lạnh và cố ném thật mạnh vào quả trứng. Vỏ của nó dần nứt ra. Tôi vội trèo lên chổ đựng trứng và chọc một ngón tay vào trong, rồi đưa lên miệng nếm thử. Mùi vị thật tồi tệ! Nó vừa tanh, vừa ơn ớn làm tôi muốn nôn cả ruột gan ra ngoài.
Loanh quanh vài vòng trong ngăn tủ lạnh to lớn, chân tay tôi bắt đầu rã rời. Chân tôi không thể đứng vững, những bước đi bắt đầu loạng choạng, toàn thân lạnh cóng như sắp bị đóng băng tới nơi. Tôi khá tuyệt vọng. Tôi không còn lựa chọn nào cả. Hoàn cảnh bắt buộc tôi phải ăn, dù cho chúng có mùi vị rất kinh khủng.
          Khó khăn lắm tôi mới nuốt trôi được một miếng Kim Chi và ít lòng đỏ có vị tanh. Lát sau, tôi thấy tốt lên nhiều. Cái bụng hơi nôn nao vì chưa “thích nghi” được với thức ăn, nhưng cũng không còn “biểu tình” dữ dội như trước. Tôi thở phào nhẹ nhõm, rồi lại lo lắng cho những ngày tiếp theo. Chắc là tôi còn phải ăn những thức ăn đó dài dài. Hic!
                                               
    Câu chuyện thứ 2:
         
                   NGÀY THỨ HAI TRÊN BIỂN
 
          Một buổi sáng tuyệt đẹp lại bắt đầu trên biển. Gió thổi vi vu, tôi ngồi trên tủ lạnh nghêu ngao hát. Bỗng nhiên tôi lại thấy yêu đời, yêu những hành trình khám phá của mình. Tôi cảm thấy tự hào về cụ Dế Mèn, tự hào vì mình đã được thừa hưởng cái tính thích đi  phiêu lưu của cụ…
          Cái bụng của tôi lại “biểu tình” nữa rồi. Lúc này tôi ước giá như tôi không cần ăn uống gì, mà vẫn không thấy đói, vẫn lớn lên như thường thì tốt biết mấy. Nhưng thôi, dù có ước cũng đâu có thành hiện thực. Tôi phải chui tọt vào tủ lạnh kiếm cái gì ăn, để “chấn tỉnh” cái bụng mới được. Xem nào, hôm nay…chắc vẫn hai món cũ: Kim Chi và trứng sống. Kim Chi ăn còn đỡ chán, chứ như trứng thì í ẹ! Cái đầu tôi bảo ăn, nhưng cái cổ lại không chịu nuốt. Thế mới khổ chứ! Một bữa ăn đối với tôi chẳng vui vẻ gì, mà trái lại, giống như là…chịu cực hình thì đúng hơn.
          Sau khi ăn xong, tôi lại chui ra ngoài. Tôi ngồi trên tủ lạnh, hết nhìn sóng biển lại ngước lên nhìn trời. Bầu trời ngoài biển khơi thật là rộng! Nó chẳng hề bị một vật gì che khuất bớt. Còn trong đất liền thì nhiều cây cối che hết tầm ngắm của tôi, nên bầu trời có vẻ nhỏ bé hơn.
          Tôi đang ngồi thả hồn theo mây trời, thì bỗng nhiên cảm thấy tay và chân mình có gì đó lạ lắm! Các vỏ bọc cứng cáp trên tay, chân tôi đột nhiên nứt ra, để lộ ra những bắp thịt chắc khỏe. Điều đó làm tôi hơi khó chịu chút thôi, chứ chẳng đau đớn gì cả. Tôi ngồi ngẩn tò te, chẳng hiểu có chuyện gì đang xãy ra với mình. Rồi, tôi chợt nhớ đến lời dạy của mẹ tôi: “Loài dế chúng ta muốn lớn lên được, thì phải trải qua rất nhiều lần…lột xác”. Lúc đó, tôi còn nhỏ nên chẳng hiểu sự lột xác là cái quái gì. Nhưng giờ thì tôi đã hiểu được lời dạy bảo đó của mẹ. Đây là lần lột xác đầu tiên của tôi, cũng có nghĩa là tôi đã lớn lên được một chút.
          Cơ thể tôi bắt đầu lột xác từ hai tay, hai chân, rồi lần lượt đến các bộ phận khác. Phải mất gần hai tiếng đồng hồ, thì cơ thể tôi mới được lột xác hoàn toàn. Tôi thích chí, ôm cái xác vừa mới lột ra khỏi cơ thể mình và reo lên:
          -Aaaaaaaaaaaa! Mình được lột xác rồi! Mình đã lớn lên rồi!
          Tiếng reo của tôi tan đi rất nhanh trong sóng, được cuốn đi theo gió, bay cao lên trời cùng hơi nước bốc lên từ biển…Như vậy là mọi thứ trên biển đều biết được rằng: tôi-đã-lớn.
          Giá mà có Cánh cam Luxi ở đây, thì tôi sẽ khoe với bạn ấy về lần lột xác này. Luxi chắc chắn sẽ rất vui khi biết tôi đã trưởng thành hơn một chút và chia sẽ niềm vui đó cùng tôi. Ôi, thiếu đi những bạn tốt thật buồn biết bao! Không có bạn bè ở đây, tôi suốt ngày chẳng biết chơi với ai, trò chuyện cùng ai. Nghĩ mà buồn!
          Sau lần lột xác đầu tiên, tôi thấy mình cao lớn hơn, khỏe mạnh hơn nhiều. Tôi có thể nâng một quả trứng to trên cao xuống thấp và bóc vỏ trứng rất dễ dàng. Cơ thể tôi lớn hơn, cũng đồng nghĩa với việc nhu cầu ăn uống của tôi cũng nhiều hơn. Chỉ riêng buổi tối, tôi có thể ăn hết hai quả trứng và một miếng Kim Chi to. Nhờ vậy, tôi ngày một lớn nhanh như thổi.
 
     Câu chuyện thứ 3:
 
                   NHỮNG LẦN LỘT XÁC TIẾP THEO
 
          Tôi vừa ngủ được một lát, thì toàn thân tôi lại xuất hiện cảm giác đó-cảm giác…toàn thân đang lột xác. Lần này cũng bắt đầu từ hai tay, hai chân, rồi mới đến các bộ phận khác. Chổ nào có cơ bắp to và khỏe nhất, cũng chính là nơi xuất hiện hiện tượng lột xác sớm nhất trên cơ thể.
          Màn đêm bao trùm mọi thứ, làm tôi không thể nhìn thấy được gì. Lần này tôi chỉ biết cảm nhận mà thôi. Tôi hồi hộp không biết sau lần lột xác này, tôi sẽ như thế nào. Nhưng tôi tin chắc cơ thể tôi sẽ có sự thay đổi, dù nhiều hay ít. Khác với lần trước, lần lột xác này diễn ra rất nhanh chóng và khiến cho thân hình tôi lớn lên khác thường.
 Lúc sờ vào bắp tay vừa mới được lột bỏ chiếc vỏ bọc, tôi vô cùng bất ngờ. Tay tôi to lên gấp đôi lúc trước. Tuy vậy, nó vẫn chưa được rắn chắc lắm. Phải mất một ngày thì cơ thể tôi mới có một vỏ bọc mới vừa cứng, vừa chắc nịt như trước.
          Tối đó tôi ngủ không được. Tôi cứ mãi trằn trọc suy nghĩ những chuyện mông lung, rồi nghĩ đến chuyện lột xác. Tôi mong sớm được vào đất liền. Hy vọng không bao lâu nữa, chiếc tủ lạnh này sẽ trôi dạt vào bờ, để tôi được gặp lại những người bạn yêu quý của tôi.
          Tờ mờ sáng, tôi ngồi dậy đón bình minh trên biển. Mặt biển hiền hòa, sóng nước lăn tăn. Lòng tôi đang háo hức chào đón bình minh. Tôi muốn trời sáng thật nhanh để có thể ngắm nhìn cho rõ những bắp thịt cuồn cuộn trên người mình. Chắc sẽ hãnh diện lắm!
Và rồi, ông mặt trời đã từ từ nhô lên, tỏa sáng khắp biển cả. Những tia sáng đầu tiên mong manh, trông giống như những sợi chỉ nhiều màu sắc. Tôi trộm nghĩ: “Ông mặt trời cứ đến tối lại…xuống biển đi ngủ, làm sao những loài sinh vật dưới biển có thể chịu nổi sức nóng khủng khiếp của ông ấy được nhỉ?” Lúc nào gặp các bạn Cá, Cua…chắc chắn tôi sẽ hỏi cho rõ.
Nước biển bây giờ không còn nhuộm màu đen của màn đêm nữa, mà thay vào đó là màu xanh biêng biếc. Ánh sáng đến, mang theo đàn chim Hải Âu. Chúng chao liệng trên bầu trời mới thật thích thú làm sao. Cả đàn cứ bay lượn trên biển và cất lên những tiếng kêu nháo nhác. Nhưng điều đó cũng làm cho mặt biển thêm vui tươi.
Thỉnh thoảng, có mấy chiếc tàu đi lại trên biển. Tiếng tàu kêu “tuuuu…tuuu!” vừa to, vừa dài khiến cho tôi cứ ngỡ là tiếng kêu của một con ác thú nào đó. Mà điều đó, chắc hẳn các bạn của tôi ở trong đất liền cũng ít ai phân biệt được.
Đứng trên chiếc tủ lạnh, tôi phóng tầm mắt ra xa, dang rộng hai tay. Tôi thấy mình như với tới được trời xanh. Bắp thịt tôi to khỏe, ngực thì lực lưỡng, cường tráng. Trông ra dáng “lực sĩ tí hon” lắm!
 Người tôi bây giờ cũng không thể nào chui lọt vào cái khe hở của tủ lạnh nữa. Nhưng điều đó chẳng đáng lo, vì tôi đã có đủ sức mạnh để mở cánh cửa của tủ lạnh ra.
Hai hôm sau, tôi lại tiếp tục lột xác. Lần lột xác thứ ba giúp cơ thể tôi có những thay đổi đáng ngạc nhiên hơn. Tôi có thể nhảy cao chừng 1m, nhảy xa 2m và…bay rất lâu mới thấy mệt. Đôi mắt tôi cực kì tinh nhé! Tôi có thể nhìn xuyên qua những tầng nước biển trong xanh, nhìn thấy cả đáy biển. Tôi cũng có thể nói được tiếng của con người và biết tất cả mọi ngôn ngữ của họ. Hơn thế, chỉ số IQ của tôi chắc cũng ít ai bằng.
Khác với họ hàng nhà Dế của tôi, tôi là một chú Dế siêu đặc biệt.  Cơ thể tôi lột xác qua ba lần chỉ trong vòng hai tuần. Sau lần lột xác thứ ba, tôi đã trở thành một chú Dế nắm giữ nhiều “kỉ lục” nhất trong họ hàng  của mình, hay bất kì họ hàng loài vật nào. Và tôi có thể tự tin khẳng định với mọi người rằng, tôi đã trở thành một…siêu dế!
 
    Câu chuyện thứ tư:
 
          “LỬA THỬ VÀNG, GIAN NAN THỬ SỨC”
 
Sau khi có được những khả năng đặc biệt, tôi dự định sẽ thực hiện một hành trình vượt đại dương, bằng chính đôi cánh khỏe mạnh của mình. Tôi rất nóng lòng được trở về với quê hương.
Tối nay tôi lại không ngủ được vì nỗi nhớ quê hương, nhớ  bạn bè cứ luôn thường trực trong tâm trí. Chỉ qua đêm nay thôi, tôi sẽ có cơ hội được đặt chân vào đất liền. Ngồi buồn, tôi cất lên những khúc nhạc du dương tựa như tiếng dương cầm. Khúc nhạc buồn nói lên hết nổi lòng của tôi, giúp tôi phần nào bớt đi nỗi cô đơn giữa màn đêm tĩnh lặng.
Sáng sớm hôm sau, tôi quyết định lên đường trở về quê hương. Giữa biển cả mênh mông, tôi không thể xác định hướng đi cho mình. Tôi cứ bay, bay mãi cho đến khi nào tìm thấy bờ thì thôi.
Tôi bay suốt một ngày một đêm không ngừng nghỉ. Đến sáng hôm sau thì tôi đã thấm mệt. Thế nhưng, tôi vẫn không chịu bỏ cuộc. Tôi nhìn lên phía trước, rồi nhìn quanh. Bốn bề vẫn đều là biển. Đột nhiên, bầu trời tối sầm lại. Mây đen ùn ùn kéo đến đặc cả bầu trời. Gió thổi mạnh. Biển trở nên hung hăng, sóng bắt đầu lồng lên như bầy ngựa bất kham. Những điều đó báo hiệu cho tôi biết sắp có một trận mưa xối xả, hoặc cũng có thể là một cơn bão lớn. Tôi hoang mang, không biết có nên đi tiếp hay không. Nếu tôi đi tiếp và gặp  bão lớn, thì chắc chắn tôi sẽ không thể chống chịu nổi, bởi tôi đang dần kiệt sức. Đôi cánh sẽ không thể nào chịu đựng được sự phẩn nộ của những cơn gió mạnh và cả trận mưa nặng hạt. Trước khi cơn bão kịp ập tới, tôi cố bay nhanh nhất có thể, trở về chổ chiếc tủ lạnh. Thật may, chiếc tủ lạnh cũng đang trôi dạt về hướng của tôi, nên tôi đã sớm tìm được nó.  
Lúc tôi đậu xuống chiếc tủ lạnh, cũng là lúc trời đổ trận mưa to. Tôi cố bám thật chặt vào thành tủ lạnh để không bị nước mưa cuốn trôi đi. Lát sau, gió lốc ập tới bất ngờ, sấm chớp đùng đùng. Sóng lớn cao cở ba thước, lừng lững như bức tường dựng đứng. Tôi nghĩ đợt này mình chết chắc. Làm sao mà tôi có thể chống chịu được với cơn lốc xoáy hung hãn kia đây? Tôi nhắm tít mắt, chuẩn bị tư thế bị cuốn đi cùng chiếc tủ lạnh. Tôi nghe có tiếng gió “vù…ù…ù…vù!” rất to. Gió như muốn kéo tôi ra khỏi chiếc tủ lạnh và ôm đi. Lúc bị gió cuốn tròn, vùi dập trong cơn xoáy kinh hồn, tay chân tôi cứ như bị trói, không cựa quậy, tung đạp được. Vừa uống nước mặn sặc cả mũi lẫn miệng, vừa ngộp thở, tối tăm mặt mũi. Nhưng tôi không ngu ngốc đến mức buông tay chịu chết. Tôi  vẫn cố dùng hết sức bám vào chiếc tủ lạnh…
 Chỉ trong chốc lát, cơn lốc xoáy đã chuyển hướng, nên tôi không bị cuốn đi. Thế nhưng, cơn mưa giông vẫn không ngừng trút nước. Mưa nặng hạt đến mức…những giọt mưa gần như đè bẹp cả người tôi. Toàn thân tôi đau ê ẩm như bị đánh hàng chục roi. Mưa. Mưa xối xả. Mưa hoài không ngớt. Tôi không thể nào chịu đựng thêm được nữa. Tôi định bỏ cuộc vì đã gần như kiệt sức, thì một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi: “Tại sao mình không chui vào trong tủ lạnh? Vì như thế, tủ lạnh sẽ bảo vệ được cho mình!” Và rồi, một tay bám chặt vào thành, một tay mở cửa tủ lạnh, tôi đã bước đầu thành công. Cửa của tủ lạnh được mở ra đủ cho tôi chui vào. Khi đã vào được bên trong, tôi đóng sập cửa lại. Bên trong đã có khá nhiều nước mưa tràn vào, nên mọi thức ăn đều bị thấm nước. Chỉ riêng trứng và những thức ăn được đóng hộp là vẫn còn dùng được.
 Trong này khá an toàn. Sau khi ngồi nghĩ một lát, tôi cố ăn vài miếng để còn lấy sức chống chọi với cơn bão. Tôi đang ngồi ăn ngon lành, thì một con sóng lớn ập tới đánh vào chiếc tủ lạnh. Tủ lạnh bị sóng đưa lên cao, rồi nhấn chìm xuống thấp liên tục. Một quả trứng bị rớt xuống ngay trước mặt tôi. Để tránh tình trạng này lại tiếp diễn, tôi ngồi sát vào phía trong của tủ lạnh. Sóng lớn vẫn tiếp tục “hoành hành”, gió nổi lên mỗi lúc một to. Tôi nghe có tiếng đánh ầm một cái như núi lở, khối nước khổng lồ đổ xuống, quay tròn hung hãn. Nhưng điều đó chỉ kéo dài chừng hai ba phút rồi thôi. Lát sau, mưa bớt nặng hạt. Ngồi trong tủ lạnh, tôi vẫn luôn nghe ngóng tình hình giông bão bên ngoài và hết sức đề phòng những trường hợp xấu sẽ xãy ra.
Lát sau, lại có một con sóng to, dữ dội đánh vào chiếc tủ lạnh. Chiếc tủ lạnh bất ngờ bị lật úp lại. Cửa tủ lạnh mở toang ra và…tôi bị rơi ra ngoài. Nhưng thật may, tôi đã nhanh tay bám vào mép cửa của tủ lạnh. Người tôi bị ngập dưới mặt biển hoàn toàn. Sóng biển vỗ vào cánh cửa làm nó cứ lắc lư. Người tôi cũng bị kéo tới kéo lui, khiến cổ họng cảm thấy nôn nao như bị say sóng. Tay tôi như muốn dài ra, tim tôi thì sắp ngừng đập vì thiếu ô-xi. Trong lúc tuyệt vọng, tôi nhớ đến cụ Dế Mèn nhiều nhất. Sau những chuyến phiêu lưu của mình, cụ vẫn còn sống sót và trở về đoàn tụ với mọi người. Còn tôi, chắc tôi đành phải dừng hành trình phiêu lưu trên biển của mình ở đây…
Trong lúc thần hồn sắp tiêu diêu miền cực lạc thì tôi bỗng thấy mình văng lên trên chiếc tủ lạnh và nằm ngay đơ cán cuốc. Thật là hú vía!
Phù…ùùù!! Qủa đúng là một “trận chiến” kinh hoàng! Ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như sợi tơ mà thôi. Và thật hạnh phúc biết bao khi sự may mắn luôn “mỉm cười” với tôi.
Chỉ không lâu sau, mưa, gió, sóng lớn buồn bã kéo nhau đi hết. Mây đen kéo đi không thèm ngoảnh lại, để rồi bầu trời lại khoác trên mình một màu xanh sáng tươi. Và…lòng tôi khi ấy cũng cảm thấy được bình yên!
Sau cơn mưa bão, trời lại bừng sáng. Sóng biền vẫn chưa kịp tĩnh lặng. Có lẽ sóng biển cũng giống như con người, có lúc hiền hòa, nhưng cũng có lúc tức giận, phẫn nộ. Mà đâu có riêng gì con người và sóng biển, mà chính loài Dế chúng tôi cũng có những lúc như thế.
Tôi nhanh chóng thiếp đi vì quá mệt mỏi. Những cơn gió biển nhẹ nhàng vổ về, thổi mát đưa tôi vào giấc ngủ say. Tới  chiều tối tôi mới tỉnh giấc. Tôi uể oải ngồi dậy, cả người có cảm giác đau ê ẩm, tay chân và đôi cánh mỏi rã rời. Thế mà tôi cứ lầm tưởng rằng mình có thể vượt qua đại dương mênh mông, tìm về với đất liền. Biển không nhỏ như tôi nghĩ. Không chừng phải mất mấy tháng ròng rã, tôi mới vào được bờ. Thế là tôi đã vứt bỏ cái suy nghĩ tự mình vượt đại dương.
Sau khi đã hồi phục sức khỏe, tôi dang rộng cánh và bay đi tìm những hộp thức ăn đã bị rơi xuống biển. Sau khi tìm được rồi, tôi mang  chúng về bỏ vào tủ lạnh.
Một tuần nữa lại trôi qua. Tomi Happy tôi cứ luôn nghĩ rằng mình là một người cô độc nhất thế gian. Ít nhất cũng tại thời điểm này. Thế mới biết được giá trị của tình bạn, tình yêu thương con người. Có bạn bè bên cạnh sẽ giúp ta luôn vui vẻ, được quan tâm và yêu thương. Cuộc sống như thế mới thực sự có ý nghĩa.
Những ngày trôi dạt trên biển, tôi hiểu thêm được nhiều giá trị của cuộc sống. Tôi tự động viên bản thân mình không được nản chí, vì chuyến đi nào cũng mang đến cho người ta nhiều bài học quý giá. Chuyến đi dù có dài thế nào, thì cuối cùng cũng đến được đích.
Và rồi, tôi không ngồi rầu rĩ nữa. Tôi lại cất lên bản nhạc quen thuộc, nhưng giai điệu không u sầu và da diết như trước. Loài Dế chúng tôi không có thói quen chơi nhạc vào ban ngày, nhưng đây là trường hợp ngoại lệ. “Đôi khi âm nhạc cũng mang đến cho chúng ta những điều vô cùng thú vị!”- Tôi nghĩ thế.
Mặt trời ló lên khỏi mặt nước, đỏ rực rồi chói lòa, chiếu ánh nắng xuống làn da của tôi. Tôi cảm thấy nóng rực, xót xót ở lưng.
Sức nóng mặt trời bỗng chốc tăng lên. Nóng. Sức nóng ngày càng khủng khiếp. Cái nắng gay gắt, chói chang xuyên qua da thịt. Toàn thân bỏng rát. Tôi đưa tay lên che đi ánh nắng chói chang, nhưng chẳng ích gì. Nắng to như thiêu như đốt cả da thịt. Mồ hôi ra quá nhiều khiến cơ thể tôi bị mất nước nhanh chóng. Tôi mở cửa tủ lạnh và chui vào đó, cầu mong sẽ tránh được sức nóng khủng khiếp. Nhưng ôi thôi, tủ lạnh bị sức nóng của mặt trời nung nóng như cái nồi hấp. Và tôi cũng gần như trở thành chiếc bánh bao nóng hôi hổi.  Ngồi trong này vừa nóng, vừa rất khó thở. Nhưng phải chịu thôi!
Sức nóng lan tỏa khắp ngăn tủ lạnh. Chân tay tôi mềm nhũn ra như sợi bún. Tôi thở rất vội và nằm sãi người ra. Đột nhiên, tôi thấy một chai nước khoáng đang lăn tới lăn lui trong tủ lạnh. Tôi cố sức bò tới chổ chai nước khoáng. Thấy nước, mắt tôi sáng quắc. Chắc vì mừng quá, nên tôi có thêm một chút sức lực để mở được chai nước. Dòng nước mát từ bên trong từ từ chảy ra ngoài. Tôi mở nắp từng chút, từng chút để nước không bị chảy tràn ra bên ngoài, vì như thế sẽ phung phí lắm. Tôi đưa miệng uống lấy uống để dòng nước mát. Nước đi tới đâu, tôi có thể cảm nhận được tới đó. Nước làm xua tan đi cái cảm giác rát bỏng khó chịu. Nước khiến cho cơ thể tôi như được hồi sinh.
Uống xong, tôi vặn chặt nắp chai rồi “vác” cái bụng bự chứa đầy nước tới chổ ngồi. Chiếc tủ lạnh bồng bềnh trên sóng, khiến người tôi cứ lắc lư, lắc lư. Bụng tôi thì cứ kêu “ọc ạch…ọc ạch” nghe thật vui tai. Và rồi, nhiệt độ dần dần…giảm xuống.
Không lâu sau, tôi quyết định chui ra ngoài vì sức nóng mặt trời đã giảm xuống nhiều. Vừa bước ra ngoài, tôi đã được đón lấy một luồng gió biển mát rượi. Tôi lấy tay lau mồ hôi trên trán: “Đúng là một sức nóng khủng khiếp! Suýt nữa thì mình đã bị thành một con Dế hấp rồi!”.
Qua bao nhiêu phong ba, bão táp của thiên nhiên, tôi vẫn còn sống sót. Những khó khăn, thử thách đã giúp tôi trưởng thành thực sự. Chúng dạy cho tôi biết kiên cường vượt qua mọi khó khăn, dám đối mặt với cái chết đang liền kề và tìm cách để được sống. Chính những gian nan, vất vả trong cuộc sống là “thước đo” sự kiên cường và sức mạnh tiềm ẩn trong mỗi người.
Xem tiêp phần 2!

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]