Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Lê Vũ Tú Uyên

Sau chuyến phiêu lưu đầy mạo hiểm tại Thành phố sôi động của kì hè trước, tôi được ba mẹ gửi qua bên ngoại – là dòng họ Rike rất lớn trong ngôi làng tận đất nước mặt trời mọc. Nơi ấy nằm trên hòn đảo có tên một loài cây – Sugi (cây Tuyết Tùng), là một nơi rất đẹp và yên bình. Hòn đảo ấy như một “Thiên đường trong mơ” của họ hàng nhà dế... Phía sau những căn nhà gỗ nhỏ là thảm cỏ xanh mướt – nơi cư ngụ tuyệt vời của họ hàng Rike (và rất nhiều dòng họ khác). Xa hơn về phía biển là những đồi đá thoải với dòng suối nước nóng chảy ra từ khe núi đá vôi. Xen lẫn các dãy núi là những mảng rừng cây Tuyết Tùng thân to. Có cây lớn tới mức hàng chục người ôm mới xuể. Vào sâu trong rừng, càng thấy tĩnh lặng ghê hồn bởi hơi nước nóng theo con suối bốc lên và lan tỏa trên những tầng lá khiến cảnh vật trở nên huyền ảo như những bức tranh thủy mặc. Người dân trên đảo có vẻ trầm tính nhưng hiền lành, thân thiện và rất chịu khó. Họ sống chủ yếu bằng nghề đánh cá. Một số gia đình  đã tận dụng địa thế để khai thác dịch vụ cho thuê phòng nghỉ kết hợp tắm suối nước nóng. Cứ độ xuân về, khách thập phương lại kéo đến thưởng ngoạn và khám phá cuộc sống đầy huyền bí nơi này. 
Sự yên bình kéo dài, cho đến một hôm tôi đang ngồi trên bờ đá xem một họa sỹ từ nơi khác đến vẽ tranh cảnh nơi đây, thì phát hiện nước biển rút rất nhanh ra xa bờ để lộ nhiều mỏm đá dọc bờ biển mà chưa bao giờ tôi thấy được. Từng hồi còi từ đâu vọng về. Kia rồi phía xa bờ, cứ như biển vươn vai đứng dậy sau một giấc ngủ dài. Tôi liền nhảy lên mép tranh ric.. ric.. liền mấy tiếng báo cho Họa sỹ đang say sưa với tác phẩm của mình mà không để ý điều gì đang xảy đến. Chú Họa sỹ vội vàng quay đầu bút định đẩy tôi ra vì sợ làm dây mầu bức tranh còn chưa khô. Tôi nhảy phắt và bay ra hướng biển khiến họa sỹ lúc này mới như bất chợt tỉnh giấc với tiếng còi báo động dồn dập. Họa sỹ vội vàng đứng phắt dậy và nhìn ra biển. Ngay lập tức, chú như sững lại, mắt trợn tròn, miệng há hốc ra .
Chú chỉ kịp nói: “Tsunami” ! Tôi ngạc nhiên không hiểu chuyện gì chỉ định đoán được hình như có cái gì đó rất nguy hiểm đang tới. Rồi tôi lao theo Họa sỹ. Chúng tôi vừa chạy về phía làng vừa la lên “Tsunami”. Trong khi đó cả làng đang cuống cuồng chạy và chạy. Chẳng ai kịp mang theo cái gì, cứ thế thục mạng hướng về phía rừng .
… Nhanh hơn suy nghĩ và tốc độ con người, sóng thần đã chồm tới đẩy tất cả tàu bè, nhà cửa, đồ đạc, cuốn phăng những chiếc ô tô đập vào cột điện, lên mái nhà. Và tôi – chú dế bé nhỏ (có lẽ là duy nhất đang sống) đã thoát khỏi cơn cuồng thủy bởi một điều may mắn kì diệu, tôi tình cờ bám vào được một chiếc tủ lạnh, trôi ra biển. Lạ thay, cái tủ lạnh không chìm mà cứ lênh đênh như thể một con thuyền không bến, chở độc một hy vọng non nớt nhỏ nhoi, một hy vọng-nằm-trong-vô-vọng. Ấy vậy mà tôi đã vượt qua những “cửa tử thần” nguy hiểm, và trưởng thành như một “siêu dế” trên Hành Trình Vạn Dặm Trên Biển...
...làm sao một chiếc tủ lạnh nhỏ bé có thể so sánh như một con thuyền, nhưng dù sao, chính nó cũng đã cứu tôi thoát khỏi sóng thần. Nhưng hiện tại, thì nó lại đưa tôi đến với muôn vàn gian truân khác. Cái khó đầu tiên của tôi, và có lẽ nó cũng rất “khó” đối với những ai lần đầu đi trên biển đó là say sóng. Thật tồi tệ khi cứ nằm bẹp trên “con thuyền độc đáo” này và nôn thốc ra mấy ngày liền, dù trong bụng không có một tẹo thức ăn nào. Cái cảm giác kinh khủng ấy cứ ở trong tôi suốt mấy ngày ấy, người tôi xanh xao hẳn, mềm nhũn và yếu ớt như trong tôi không có sự sống í. Sự mệt mỏi làm tôi quên béng mất rằng mình đang nằm trên một chiếc tủ-đựng-thức-ăn. Sau khi làm quen được với những cơn say sóng, tôi mới nhớ ra điều ấy, và dùng chút sức lực cuối cùng để mở chiếc tủ to đùng này. Không thể nào, tôi quá yếu để mở được nó ra. “Làm sao đây?” Tôi nằm dài thượt ra và thở dốc...mắt đăm đăm nhìn vào cửa tủ. A ha! Cánh cửa tủ lạnh đã hở ra, dễ dàng cho tôi chui tọt vào, là do nước biển tạt vào hàng ngày khiến nó ướt và trơn sau đó thì nó dần dần lỏng hơn. Tôi nhảy vào bên trong chiếc tủ lạnh, trong ấy không nhiều rau tươi như tôi nghĩ, toàn thịt, cá, pho-mát, bánh mì, sữa,...đối với con người thì có lẽ những món đó sẽ rất tuyệt trong chuyến đi biển, nhưng với loài dế chúng tôi, nó chẳng thể cho vào bụng. Hic!...”Đành vậy thôi, cứ nếm thử đã, cần có chút sức để vượt qua đại dương mà” tôi nghĩ bụng và bắt đầu nhám nháp miếng pho-mát béo ngậy, hình như nó không “khó ăn” như tôi nghĩ...tôi nếm sang nhũng món khác và cho rằng họ hàng dế chúng tôi thật sai lầm khi độc đoán cho rằng món ăn duy nhất của dế là cỏ. Tôi thấy những món này khá ngon đấy chứ, chúng hơi béo, nhưng giúp tôi cảm thấy mau no hơn dù ăn không nhiều...”Thế là tạm ổn phần thức ăn rồi!”. Ăn xong, tôi đóng tủ lại và trèo lên, tôi cảm thấy khá hơn và bắt đầu suy tính đến hành trình tiếp theo. Liệu “con thuyền của tôi có đâm phải tảng băng và chìm nghỉm như Titanic không? Điều ấy thật khó đoán định, thôi thì tôi cứ đối diện với những khó khăn hiện tại đã...
Tôi cảm nhận được sức mạnh gì đó rất lớn trong cơ thể mình, “Tách! Tách”...”Cái gì!? Mình đang bị sao thế này? Là lột xác!? Không! Không thể nào! Dế mèn sau khi lột xác sẽ rất mềm, với một cơ thể yếu đuối như vậy thì làm sao mình có thể vượt qua. Ôi khôngggggggggg!!!!!!!!!”. Thật đau đớn, tôi quằn quại và từ từ chui ra khỏi “bộ da” cũ. Hình như...à là chắc mẻm luôn, một điều kì lạ đã xảy ra với tôi – Tomihappy, con cháu dòng họ Rike danh giá, cái điều mà tôi nghĩ chẳng thể diễn ra được đối với loài dế mèn sau khi lột xác. Cơ thể tôi không những mềm yếu đi mà trông kìa, tôi phải nhận rằng đây là điều tuyệt vời ấy chứ (sau khi ăn thức ăn của-con-người), tôi soi mình dưới mặt biển phẳng lặng, trông tôi rất đẹp, oai hùng và mạnh mẽ hơn trước kia gấp vạn lần, tôi to lớn hẳn lên, gần như là gấp ba ấy chứ. Í! Nhưng mà...tôi phải đối mặt với cái thân hình “quá khổ” này á!? Bằng cách nào đây? Tôi thở dài ngao ngán, Uhm...chả sao cả, vẫn còn nguy hiểm thử thách, mong sao tôi sẽ không quá khổ sở với thân xác mới. Ngoài thân hình x3 những bộ phận khác trên cơ thể của tôi cũng lớn hơn hoặc thay đổi hẳn, râu tôi to và dài hơn, nó nhạy bén đến nỗi có thể cảm nhận được tất cả những gì xung quanh hoặc cách xa tôi hàng trăm dặm. Mắt tôi to, sáng hơn, đen láy như đôi mắt của con người. Đôi cánh cứng cáp, khỏe mạnh, bay xa, cao hơn trước, theo tôi thì nó phải ngang với một chiếc trực thăng. Chân tôi có lẽ như thích nghi với những gì đã trải qua trên biển nên trông nó như một chiếc chân nhái, tôi có thể lặn, bơi lội tùy thích. Và giờ, nhờ những điều “hoàn hảo” này thì tôi có thể sẽ bớt chật vật hơn. Miên man một hồi, tôi nằm xuống, vắt chân chữ ngũ, tay đặt lên trán ra chiều suy nghĩ...
...Tôi thấy nhớ gia đình và con người giờ đang phải chống chọi với sóng thần, động đất như thế nào? Đang nghĩ miên man và ngắm nhìn bầu trời xanh mát, tôi giật bắn người, hét toáng lên. Nóng quá! Nóng quá! “Con thuyền” của tôi đang đi qua một ngọn núi lửa ngầm dưới đại dương, phần chân chiếc tủ đang dần chảy ra vì nóng. Tôi dùng đủ mọi cách cho nó trôi nhanh qua cái nơi nóng hơn cả Hỏa diệm sơn này. Nếu là tôi của trước đây, thì sẽ chết bởi nham thạch ngay rồi, nhưng việc này bây giờ quá đơn giản. Tôi chỉ cần cất cánh, và dùng càng để đẩy chiếc thuyền ra xa hơn. Ngẫm lại, tôi thấy, tên tôi phải là Lucky mới đúng ý, bởi vì tôi quá may mắn, rất là may mắn ấy chứ! “Uầy!!!....Hehe là Happy, tôi là Happy, sự vui vẻ, hạnh phúc mới mang đến may mắn được...Hehe”....

“Ào!” tôi thụt lùi, mắt trợn tròn nhìn về phía trước. Một chú cá heo! Trông thật đáng yêu! Tôi khẽ ngiêng đầu, để chào, cá heo cười hớn hở, và biểu diễn ngay màn lượn tròn trên không trung và nhảy ào xuống nước. Tôi thích thú vỗ tay “Tuyệt lắm! Haha! Trông cậu thật tuyệt, Dophin à!”.
-    Dophin á!? Cậu vừa gọi tớ là gì? – cá heo ngừng lại dựa nửa người vào “thuyền”.
-    Tớ gọi là cậu là Dophin! Trong tiếng anh, cá heo có nghĩa là Dophin! – tôi giải thích.
-    Haha! Cám ơn cậu, cậu là người đặt tên cho tớ đấy! tớ không hề có tên, tớ thích “Dophin”, haha! Dophin! – Dophin cười sung sướng, cái vây của cậu ấy vỗ vào tôi (cho dù là tôi đã to lớn hơn nhưng các bạn cũng biết cái vỗ của một con cá heo chứ), tôi thấy hơi ê ẩm – Này!  Thế cậu tên gì? Trông cậu giống một loài dế, nhưng sao lại “quái dị” như thế? – Dophin vừa nhào lộn vừa hỏi.
-    Quái dị á!? (Oái! Không thể nào dùng cái từ ấy được). Tớ tên là Tomihappy, thuộc dòng họ Dế mèn danh giá, vì một số trục trặc, và ăn thức ăn của loài người nên tớ biến thành thế này đây! Nhưng tớ thấy chả quái dị gì cả. – tôi khó chịu về lời nói của Dophin và nhăn mặt tỏ thái độ.
-    À không! Tớ xin lỗi! Hình như tớ hơi quá! Trông cũng hay đấy chứ! Nhưng...haha, dòng họ dế mèn danh giá á? Cậu tự kiêu rồi đấy, chính tớ còn chẳng biết cậu là dế mèn, thì dế mèn không danh giá và nổi tiếng quá đâu, cậu vẫn còn nhỏ bé so với thế giới rộng lớn này! Tớ biết là cậu đang gặp nguy hiểm vì trận sống thần đúng không? Và cậu bị trôi dạt ra đây, tớ biết rõ hơn ai hết. Tớ sẵn sàng làm bạn và giúp cậu vượt đại dương, nhưng trước tiên, cậu đừng quá dựa vào danh tiếng của dòng họ.
Quả thực, lời Dophin nói rất đúng, tôi thấy xấu hổ về điều này...
-    Cậu nói đúng Dophin à! Tớ sẽ phải nhờ cậu “dạy” nhiều đấy! Hihi!
-    Ồ không! Tớ không quá giỏi, chúng ta sẽ là bạn thân nhé! À! Tớ còn phải cảm ơn cậu...về cái tên đấy! Hehe! Úi chà – Dophin nhìn trời – Có lẽ tớ phải về rồi Tom à!
-    ...là Tomihappy...
-    À! Tomi! Chạng vạng rồi, tớ phải về, hẹn cậu sáng mai nhé!
-    Chúng ta sẽ gặp, bằng cách nào? Tớ sẽ lại trôi đi nơi khác...
-    Sẽ không khó, tớ sẽ tìm được cậu mau thôi....Ừm...Tối nay, tối nay gặp nhé! Tạm biệt!!!
-    Ok, chào cậu!
Tối ấy, tôi và Dophin gặp lại nhau, dưới ánh trăng sáng tròn vành vạnh, Dophin nhảy múa, tôi cất cánh, bay quanh cậu ấy. Chúng tôi nói chuyện, đùa với nhau thật vui vẻ trên sự êm dịu của biển cả. Mọi thứ xung quanh tôi thật đẹp, lung linh một thứ ánh sáng hài hòa. Quá khuya, Dophin quay về ngủ, tôi tạm biệt và nhẹ nhàng nằm xuống, ngắm nhìn những ánh sao lấp lánh và tự hỏi “Biển cả và trời đất lúc nào cũng yên bình như thế này thì sẽ thật hạnh phúc, tại sao lại có sóng thần???” “Đôi lúc, biển cũng giận dữ, như con người và sinh vật” – Tôi ngó nghiêng xung quanh, lạ thật, từ đâu lại có câu trả lời ấy nhỉ? Là ai nói? Tôi hét to “LÀ AI?”  Im lặng...sự yên ắng xung quanh khiến tôi thấy hơi sợ, nhưng rồi, tôi lại dần dần chìm vào giấc ngủ....
Những ngày sau đó, Dophin theo tôi trong cuộc hành trình, vậy là tôi đã có thêm một người bạn đồng hành tốt bụng. Ban ngày, chúng tôi cùng nhau lặn xuống dưới biển, kiếm thức ăn (hehe, dế Mèn “bơi” dưới biển tìm thức ăn quả là khó tin, nhưng-đó-là-sự-thật). Tôi thích biển, thích đại dương, khung cảnh dưới nước thật tuyệt diệu, tôi thích nhất màu sắc hào nhoáng của sinh vật biển, như san hô, ngọc trai,...nhưng đôi lúc, chúng tôi phải chạy trốn “quái thú” đến hụt hơi. Có lần, suýt nữa tôi bị nằm gọn trong bụng của một con bạch tuộc to rầm (Hú vía). Chiều tối, tôi và Dophin nhảy múa dưới ánh mặt trời dịu dàng...
Chúng tôi đi cùng nhau đã được một tuần, cũng như mọi ngày, tôi thức dậy và chờ Dophin đến, nhưng sao mãi không thấy. Tôi sốt ruột và lặn xuống dưới nước tìm cậu ấy. Thường ngày, Dophin ngoi lên từ rất sớm, nhưng hôm nay lại không thấy, chắc chắn là có chuyện. Tôi lặn sâu hơn, tìm xung quanh. Bỗng tôi nghe thấy tiếng kêu của Dophin, tiếng cậu ấy khác với thường ngày, nghe có vẽ thảm thiết lắm. Tôi định hướng và tìm ra chỗ của Dophin. Ôi không! Chú cá heo to lớn – bạn đồng hành của tôi, giờ đã nằm gọn trong tấm lưới dày đặc, cậu ấy vùng vẫy trong đau đớn, tôi bơi đến, Dophin không giãy nữa, cậu ấy không thể nói thêm câu nào cả. Dophin nhìn tôi – ánh mắt nhạt nhòa sầu thảm.
-    Cố lên! Tớ sẽ giúp cậu! Dophin, chúng ta cùng chơi một trò chơi nhé! Bắt đầu từ mắt lưới này, tớ sẽ cứa đứt chúng và giải thoát cậu ra, như một anh hùng! – Tôi có trấn an, pha chút hài hước và chỉ vào một  phần của chiếc lưới.
Tôi bắt đầu, dùng chiếc càng cứng, khỏe, với những cái gai nhọn tua tủa trên chiếc càng ấy, tôi ra sức cứa đứt từng mắt lưới. Có tác dụng, tôi khoét được một lỗ khá lớn rồi...tôi tiếp tục và...”Phụt...Ào” ...tôi chao đảo bám vào cái lưới, nó đang được kéo lên, Dophin vùng vẫy, tôi bắt cậu ấy nằm im, cố gắng cắt tiếp, nhưng không...chúng tôi đã bị kéo lên khỏi mặt nước...tôi sợ hãi nhắm mắt, gượng đôi cánh ướt mềm cố bay lơ lửng, rồi giơ hai chiếc càng lên “Phập....Tùmmm....”. Tôi mở mắt. Wow! Thật may mắn, ngay phút cuối cùng điều kì diệu đã xảy ra, hai chiếc càng của tôi làm chiếc lỗ to hơn, và Dophin đã thoát ra khỏi cái lưới kinh khủng ấy!...”Bụp”. Âm thanh gì lạ thế, tôi chưa kịp định hình thì nhận ra mình đã nằm vọn vẹn trong...tối tăm, không biết được nơi nào. Tôi chỉ kịp nghe Dophin kêu lên “Tomiiiiiiiiiiiiiiiiiii...........................”. Và một tiếng “Ực”...Tôi trôi tuột xuống một nơi khác, giờ thì đã đoán ra đó là bụng...một con cá mập...ôi! thật hôi thối, trong này toàn xác của những loài sinh vật biển khác...tối quá...tôi mò mẫm đi qua tim, gan, phổi của nó, con cá mập này phải to lắm, bụng nó rộng như một chiếc hang vậy...tôi rùng mình vì mùi hôi hám trong này, nhưng đáng sợ hơn là xác những sinh vật khác mới bị nuốt vào...”Phải bình tĩnh, không được sợ, mình cần tìm cách thoát ra khỏi đây, không thể chết dễ dàng thế này được” – Tôi tự trấn an rồi tiếp tục đi sâu vào trong bụng nó. “Ào” ...sau lưng tôi là một....”đại hồng thủy”...chất enzim đang tiết ra...thật kinh tởm, tất cả những sinh vật đều tan hết ra trong chất ấy, “Tôi cũng sẽ bị...nghiền nát mất”...dù cho tôi có bay lên thì cũng không thoát được...cuống quá, tôi lấy càng bám vào khúc ruột của nó. Thôi rồi, tôi lại vừa làm một điều tồi tệ, chiếc càng sắc lẻm của tôi làm rách đoạn ruột của con cá mập khổng lồ này, nó tức giận vùng vẫy mạnh, khiến tôi chao đảo đến chóng mặt. Một lượng enzim khá lớn ập vào chân tôi...tôi bàng hoàng nhìn đôi chân đang bị phân hủy, cánh vỗ mạnh cuống quít, càng vẫn đang bám vào đoạn ruột ấy...Lạ thật, tôi không có cảm giác đau đớn gì cả...mặc dù đôi chân đã...”biến mất”. Nhưng ô kìa! Cơ thể của tôi đang “tái tạo” lại một đôi chân khác...vững vàng hơn – một khả năng siêu việt không ngờ “Tôi trở thành super – Dế Mèn chỉ sau khi lột xác, pro quá đi chứ!”....
Cơ thể con cá mập hoạt động lại bình thường, enzim đi theo đường khác, riêng nó thì vẫn đang khó chịu về khúc ruột bị tôi “vô tình” cắt phải. Khà khà...tôi cảm thấy cơ thể mình khỏe hơn rồi, giờ thì thực hiện ý định “thoát khỏi hang tối” này thôi. Tôi nhảy xuống, khởi động một vài động tác cơ bản...bắt đầu vào việc. Nào! 1 – Chân tôi hơi khụy. 2 – tôi giơ cặp càng lên, người hơi lùi về sau. 3 – tôi vùng cánh thật mạnh, làm một đòn chí tử “Roạccchhhhhhh............” bụng con cá mập khổng lồ rách toạc, nó quằn quại giãy giụa trên mặt biển như đang lên cơn điên...
-    Ánh sáng! Ánh sáng kia rồi! A ha! Ta đã thoát ra rồi! – tôi đã thoát ra khỏi bụng con cá mập, nhìn thấy ánh sáng bên ngoài, sự trong lành của không khí biển, tôi cảm thấy yêu đời biết bao.
-    Tomiiiiiiiii!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – Dophin hét lên – Tớ tin là cậu sẽ thoát ra được mà – cậu ấy ôm siết lấy tôi, trong khi cặp càng của tôi thì vẫn còn vấy máu.
-    Hi! Hi! Hi! Tomi này không dễ chết thế đâu – Tôi nheo mắt.
-    Bạn ấy là Tomi sao? Là Dế Mèn à?
-    Người đặt tên cho cậu là Dophin ấy hả? Dế Mèn sao lại...”bự” thế?
-    Người đã cứu cậu ra khỏi lưới ư? Super – dế Mèn ấy à?
-    ...anh hùng thoát khỏi bụng cá mập!?
Rất nhiều câu hỏi của các bạn cua, cá xung quanh hỏi Dophin, nhưng là...về tôi (hí hí)
-    Đúng! Đây là Tomi anh hùng, bạn tớ đấy! cậu ấy ăn trộm “trái cấm” nên bị biến thành khổng lồ như zậy! các bạn có muốn làm quen với Tomi không? – Dophin nhảy nhót, tên này xạo quá. Tôi ăn trộm trái cấm hồi nào đâu, hic.
-    Có ...có chứ!
-    Tất nhiên rồi Dophin! Hihi!
Một bạn sao biển lên tiếng:
-    Này! Tomi, bạn có thấy tội lỗi không khi giết chết lão cá mập...
-    Hì, Tomi thấy là Tomi cần phải thoát ra khỏi bụng lão cá ấy, việc ấy gọi là “sự đấu tranh sinh tồn” có kẻ sống phải có người chết, với cả....
-    ...với cả lão mập khổng lồ ấy đã ăn thịt rất nhiều bạn khác cơ mà – Dophin ngắt lời.
-    Đúng! Tomi và Dophin nói đúng đó!
...mọi người đều quý trọng tôi, được ca tụng lên tới mây, tôi sướng muốn nổ mũi...ngại quá! Hehe!
-    A! Tomi này, tối nay chúng tớ sẽ mở một buổi tiệc chúc mừng cậu thoát khỏi tử thần và tạm biệt cậu cùng Dophin đi tiếp cuộc hành trình, nhưng với một điều kiện....
-    Điều gì cơ??? – tôi thắc mắc
-    Cậu hãy đặt tên cho chúng tớ nhé!
-    Ơ...tớ...ừ, tớ đồng ý! – tôi hơi bất ngờ về đề nghị này, nhưng cũng đồng ý
-    Nào! Chúng ta bắt tay vào làm tiệc nhé!
Dophin cũng theo các bạn ấy đi tổ chức tiệc, riêng tôi, xin ở lại...”con thuyền” nghỉ ngơi. Chỉ mới vài tiếng đồng hồ, mà tôi tự dưng thấy nhớ chiếc tủ lạnh này quá, nhưng nhớ Dophin nhất! Híc!...hành trình này nguy hiểm quá đi mất. Nhưng tôi chợt nhận thấy niềm tin nơi một người bạn thực sự thật vững vàng biết bao.
Tối ấy, chúng tôi đàn ca hát hò, các bạn cá đầy màu sắc nhảy những điệu độc đáo của biển xanh, bữa tiệc toàn những món “đặc sản biển” ngon tuyệt cú mèo! Quả là một buổi “offline” thú vị nhất mà tôi từng được dự. Vui nhất là phần đặt tên. Tôi chỉ lấy tiếng Anh đặt cho họ thôi nhưng họ rất hạnh phúc.
-    Chị sao biển! Chị là Star nhé!
-    Cua đen, anh là....Black...hehe!
-    Cô mực...à! Cô Mực Tím...Tím là Violet, tên cô là Violet – loài hoa màu tím này đẹp lắm cô ạ!
-    Bạn này là Cua Yellow...bạn là Cua Orange...
-    ......riêng bé cá này...bé là Mimi nhé! Hehe! – “tôi cười nhưng lòng muốn khóc...huhuhu, nhớ nhà quá, nhớ Mimi quá!...”
Party kết thúc hạnh phúc, mỗi người một tâm trạng, một niềm vui. Tôi yêu cách mến khách của các bạn ấy, nhưng đáng yêu nhất là cách các bạn ấy tôn trọng một cái tên. Con người chỉ coi họ là những sinh vật biển bé nhỏ tầm thường, dùng để phục vụ ăn uống, trang trí không biết rằng, họ sẽ rất vui nếu được đối xử bằng tình yêu. “Haizz...” – tôi thở dài ngao ngán.
“khịt...khịt!” – tôi khịt mũi – “úi, có mùi gì hôi thế nhỉ?”...đang trong cơn ngái ngủ, tôi gọi cả Dophin dậy.
-    Cậu có thấy mùi hôi gì không? Nghe như mùi dầu hỏa ý!
-    Khịt! Khịt!...ừ...hôi quá...là mùi dầu...
-    Sao lại có dầu hỏa trên biển nhỉ?
-    Thôi chết rồi!...
-    Làm sao? Sao vậy Dophin?
-    Tràn dầu, là...là tràn dầu, chúng ta phải đi khỏi đây, gọi cả mọi người nữa, thuyền dầu của con người bị tràn, nếu còn ở đây, chúng ta và...mọi sinh vật sẽ chết! – Dophin thở hổn hển
-    Nguy hiểm quá! Phải gọi mọi người dậy ngay, chúng ta sẽ rời khỏi vùng biển này, nó bị ô nhiễm nặng mất – tôi giục Dophin, sau đó, chúng tôi gọi các bạn khác dậy. Tiếc thay, gần một nửa các bạn ấy đã chết, chỉ còn lại vài bạn đủ sức khỏe đi theo chúng tôi. Dophin và một số bạn cá đẩy “con thuyền” của tôi đi ngay trong đêm đó, tôi cùng các bạn cua đứng trên “thuyền”, tôi dùng râu xác định vị trí.
-    Chúng ta cần điểm số! Phải biết lượng cư dân sẽ chuyển đến vùng biển mới, xác định nơi đến, tôi sẽ làm đội trưởng! – tôi tuyên bố chắc nịch. Tất nhiên ai cũng bằng lòng cả.
Sáng hôm sau, con thuyền của tôi “cập bến” một hòn đảo nhỏ, nhưng xanh mát, nước biển chỗ này cũng trong lành nên tôi quyết định để các bạn “đóng quân” tại đây. Tôi lên đảo, lâu lắm rồi tôi mới được “chạm đất”...lâu lắm rồi mới được ăn từng cọng cỏ non ngọt ngào, uống những giọt sương mát lịm. Tôi tranh thủ cắt thật nhiều cỏ bỏ vào tủ lạnh, lấy thêm cả nước ngọt ở trong sâu ốc đảo, thế là có lương thực cho hành trình dài. Sau đó, tôi cùng Dophin ở lại cùng các bạn vài ngày, chỉ cách chiến đấu khi có “xung đột” cách di chuyển đến nơi khác khi gặp tràn dầu, và rất nhiều cách đấu tranh để sinh tồn, tôi nghĩ là họ cần học những điều này, thực sự nó rất cần thiết. Vô tình, trong những ngày tập luyện, “quân đội” của tôi “đụng độ” phe “dế rừng” cũng đang rèn luyện “binh lính”. “Đồng loại” của tôi đấy! Nhưng là đám “thổ dế” nên tôi lo lắm (Người rừng thì là “thổ dân” vậy dế rừng thì là “thổ dế”, tôi gọi thế cho nhanh. Hihi).
-    Này! Các ngươi làm gì ở đây đó? – Tên cầm đầu lên tiếng – có biết hòn đảo này thuộc quyền sở hữu của ta không?
-    Ơ! Nhưng chúng ta ở dưới biển cơ mà. – tôi hỏi vặn.
-    Biển vùng này cũng của chúng ta, các ngươi chưa xin phép, như vậy là xâm phạm lãnh thổ đấy! biến khỏi đây ngay!
-    Chúng ta cần bàn bạc đàng hoàng, chưa gì bạn đã đuổi người khác thế, đâu phải phép – Tôi lên giọng – Các bạn thì có bao giờ sử dụng vùng biển này chứ, là dế cơ mà.
-    Á à, ngươi dám trả treo ta à? Thích chiến tranh sao? Ngươi thuộc giống gì thế, trông kì dị chết đi được.
-    Cái gì? Ai kì dị? Ta là Dế mèn chính cống đấy nhé! Ta to lớn hơn là vì ta là Siêu dế, các ngươi không biết à!? – Tức thật! Tên này dám mỉa mai, tôi phải vênh mặt chọc tức lại hắn.
-    À! Là Dế Mèn à! – hắn ra vẻ hiểu biết – Này! Ngươi đi đón đức vua tới đây! – Hắn cử một đám lính, rồi quay sang tôi – Được! Nếu ngươi là Siêu dế Mèn, thì phải để cho nhà vua của ta xem mặt đã.
-    Được thôi! Ta chờ...
Một lát sau, đám dế lúc nãy dẫn ra một ông vua trông bệ vệ, oai phong lắm. Tôi cúi đầu chào ông ấy, các bạn xung quanh và Dophin vẫn đang “ngó” từ dưới nước lên.
-    Ngươi thực sự là Dế Mèn chứ? – ông ta điềm tĩnh nói.
-    Vâng! Thưa ngài!
-    Sao ngươi lại lạc tới đây? Và...cơ thể ngươi....?
-    Dạ, thưa............................. – tôi kể lại đầu đuôi sự tình
-    À! Ra vậy, ngươi thật dũng cảm và tốt bụng, nhưng ta vẫn muốn thử ngươi. Nếu ngươi trả lời được hai câu hỏi của ta, ta sẽ đãi tiệc và để các bạn ngươi đóng quân ở đây không những thế, bộ lạc dế rừng chúng ta sẽ giúp đỡ họ. Đồng ý không?
-    Dạ được! – tôi đồng ý ngay.
Không khí xung quanh trở nên căng thẳng, mọi người đều đặt niềm tin cả vào tôi, tôi phải cố gắng hết sức, không được bỏ cuộc.
-    Ta cho ngươi một quả trứng chim nhỏ, hãy để cho nó đứng mà không được để vật nào đỡ nó cả. – ông vua dế đã bắt đầu.
Ngẫm nghĩ một hồi, tôi nhớ lại bài vật lí được học, tôi sẽ xoay quả trứng đó. Quả nhiên, quả trứng cứ xoay, không đổ. Hehe! Thành công rồi! Trước con mắt thán phục từ hai phía (phe tôi và...”thổ dế”) tôi cười toe.
-    Tốt! Tiếp câu thứ hai, đây là câu hỏi để ngươi giải thích, nếu hợp lí, ta sẽ cho là đúng. Theo ngươi, trận động đất sóng thần vừa rồi có phải do thiên nhiên nổi giận không?
-    Động đất và sóng thần là hai hiện tượng tự nhiên thường xảy ra ở Nhật Bản. Vì Nhật Bản nằm xung quanh bốn bề là biển nên việc chịu ảnh hưởng của những hiện tượng này là thường xuyên. Động đất là do hai mảng nền bị đứt gãy xô vào nhau...............còn nếu nói về mặt tâm lí, lương tâm với một số việc làm hủy hoại môi trường của con người hiện nay thì đây là cơn giận dữ của mẹ Trái đất, của thiên nhiên biển cả.
-    Haha! Tốt! Tốt lắm, ngươi xứng đáng là anh hùng Siêu dế thông minh, ta hài lòng về câu trả lời của ngươi. Nào! Mọi người hãy mở tiệc đón mừng “binh đoàn biển cả” đến đây! Hahaha!
-    Vâng! Cám ơn ngài! – Tôi mừng thầm trong lòng, ừm....kể ra câu trả lời của tôi quá...”hoàn hảo” ý chứ.
-    Ôi Tomi! Cậu thông minh thật, lại sáng suốt nữa! – Dophin huýt sáo, khen tôi rồi cười rất tươi.
-    Tomi, cậu giỏi quá! Hâm mộ ghê!
-    Úi chà! Cậu ý vừa thông minh lại sáng suốt nữa.
-    Ừ...câu trả lời rất hợp tình hợp lí, hay quá cơ!
-    Hâm mộ rồi! Hihi!
-    ...................
Tiếng tán thưởng của mọi người xung quanh làm tôi vui nổ mũi, hehe. Được tán dương như một thiên tài thì ai mà không thích chứ, nhất là với tôi. Hừm...tôi sẽ tự tạo nên danh tiếng “thương hiệu” riêng của Tomihappy mà không dựa vào cụ tổ Dế Mèn phiêu lưu kí, chắc chắn, khi về Việt Nam, các bạn nhỏ sẽ há hốc miệng và ca ngợi “Super – Dế Mèn” này cho xem, hehe.
Bữa tiệc tối hôm ấy lớn vô cùng, được tổ chức trên bờ biển lẫn dưới biển. Phải công nhận rằng, các bạn “thổ dế” nấu ăn ngon cực, cứ như bà ngoại tôi nấu vậy, toàn những món mà mấy tháng nay lênh đênh tôi chưa được ăn. Tôi ăn trên bờ, xem mọi người nhảy múa, đàn hát bên đống lửa to uỳnh, một không khí rất ấm cúng, Dophin cùng các bạn cá cũng lượn lờ dưới nước ăn “hải sản”. một vài bạn cua cùng ngoi lên bờ chung vui với tôi. Đôi lúc ngẫu hứng, tôi còn nhảy lên lưng Dophin và cùng cậu ấy nhào lộn nữa. Tiệc gần tan, tôi nhận được rất nhiều quà từ mọi người, toàn những đồ quí và những vật may mắn thiêng liêng để tôi đi bình an, nhiều người bạn khiến tôi cảm động phát khóc, buổi tối ấy giống như buổi tối nơi bị tràn dầu, họ luôn khiến tôi nhận ra tình bạn thiêng liêng quý giá (bật mí: tôi vẫn giữ những kỉ vật này đấy các bạn đọc Việt Nam ạ, hihi). Quá nhiều khiến tôi mang đi không hết, tôi chỉ lấy thức ăn với nước cho vào tủ lạnh, còn ngọc trai, đá quí,...tôi bỏ vào túi vải nhỏ, sau đó luôn đeo bên người. Sáng sớm hôm sau, tôi tạm biệt mọi người và cùng Dophin lên đường...cuộc Hành trình tiếp tục....

Lê Vũ Tú Uyên
Lớp 8b-thcs Xã Madaguoil – Lâm đồng
0633 875 182



Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]