Dế mèn Tomi Happy
 

BDT "Người mang mặt trời từ đáy biển" - Võ Thu Hà (P2)

Phần II

1. Tomi cùng các bạn mình nín thở lắng nghe tiếng hát trong sáng, cao vút và rất đỗi nhẹ nhàng của các tiên cá trong vương quốc Masof vang lên ngân nga, xinh xắn. Bỗng Tomi có hơi thoáng nghĩ đến cuộc sống bình yên vui vẻ của chú với gia đình mình trên hòn đảo Sugi trước đây. Đó là một cuộc sống vô cùng tươi đẹp, sống mà không lo không nghĩ… Những hàng cây tuyết tùng, những buổi sáng mơ mộng, những chú thỏ trong vườn và những người dân trầm tính nhưng hiền lành và tốt bụng… Tomi nhớ quá, chú nhớ da diết cái hòn đảo thân thương của mình, nhớ đến khóc… Và trong thinh không đó đây Tomi còn nghe cả tiếng gọi tên quen thuộc của những người trong dòng họ Rike:
-         Tomi…! Tomi…!
Chú bỗng thấy trên những bậc san hô rực rỡ kia có bố mẹ chú đang gọi tên mình, chú chạy thật nhanh, thật nhanh đến, nhưng hình ảnh họ cứ mờ dần, mờ dần rồi biến mất. Tomi hững hờ dừng chân lại rồi ngồi phịch xuống đất. Rõ ràng chú không tiếc mình đuổi theo tiếng gọi đó không kịp, chú chỉ hơi buồn vì không biết đó là cái gì… Ôi chao… mà sao Tomi nhớ quá, mặc dù cái đó thật là khó khăn và cũng thật là đau đớn. Nhưng nó cứ quanh quẩn trong lòng Tomi, mãi không dứt ra được.
Tomi, dừng lại đi – Insu đằng sau gọi với theo – cậu đừng nghe tiếng hát đó nữa. Nghe tớ, hãy bình tĩnh, Mặt trời vàng sẽ tự bảo vệ cậu khỏi tiêng hát mê hoặc của các tiên cá thôi. Tiếng hát tiên cá lạ lùng lắm, nó sẽ khiến người ta đau đớn vì quá khứ và đôi lúc là gục chết vì đau khổ.
Tomi cố gắng giữ vẻ mặt thật tươi tỉnh để ngước nhìn Insu. Đôi mắt xanh của cậu ấy đang lờ mờ tỏa sáng, pháp thuật trong người đang bảo vệ Insu. Tomi nghe lời bạn, bỏ ngoài tai những tiếng gọi thân thương đằng xa kia, Mặt trời vàng bỗng lóe lên, chú không còn bị tác động bởi tiếng hát đó nữa. Tomi đứng dậy nhìn quanh vương quốc Masof, tất cả đều toát lên một sự kì ảo đến quyến rũ lạ kì. San hô đỏ mọc ở khắp nơi, hình dáng kiêu kỳ và xinh đẹp. Vài đàn cá áo quần sặc sỡ lượn qua, nhím biển, sao biển lấp ló dưới những tảng đá phẳng mượt. Các tiên cá vui đùa trên những tầng san hô, chải tóc, ca hát và cười nói vui nhộn. Trông họ mờ mờ ảo ảo như khói, hình như họ không nhận ra sự hiện diện của Tomi và Insu.
-         Có lẽ do tớ và cậu đều có pháp thuật bảo hộ khi gặp nguy hiểm nên họ không nhìn thấy – Insu nheo mắt nói – Tớ nghĩ chúng ta nên đi tìm một người không có pháp thuật trong người…
Tomi nghĩ ngay đến Sun… Tuy nhiên khi cả hai nghĩ ra thì cô bé đã biến mất không dấu vết. Insu tròn mắt:
-         Lạ kì, Sun có thể đi đâu cơ nhỉ? Lúc ở ngoài cổng nó còn đứng bên cạnh tớ càu nhàu mà?
-         Thế cậu đã dặn nó về sự thôi miên trong tiếng hát của các tiên cá chưa? – Tomi lo lắng – Sun không có pháp thuật bảo hộ, có lẽ nó đã bị thôi miên và ngã gục vì đau đớn ở một nơi nào đó…
 
2. Nhanh chóng, Tomi và Insu chạy đi tìm, hi vọng có thể tìm thấy Sun ở một nơi nào đó. Nhưng đi mãi mà chẳng thấy đâu. Trên những tầng san hô đỏ cao nhất, các tiên cá vẫn lượn lờ ca hát. Không, Tomi tự nhủ mình rằng Sun chỉ ở đâu đó quanh đây thôi, cô bé sẽ không sao mà. Nhưng dù cho đã tự trấn an bản thân bằng những suy nghĩ lạc quan hơn, nhưng thực sự thì chú vẫn cảm thấy nôn nao, lo lắng.
-         Sun… tội nghiệp… – Insu bỗng dừng lại nhìn quanh vẻ tuyệt vọng – nó là một người có quá khứ đau khổ… Với tình trạng này thì…
Và rồi Insu lại thở dài buồn bã. Tomi cũng chẳng nói nổi lời nào. Chú nhìn Insu, rồi lại nhìn khắp chung quanh lần nữa. Lòng vẫn còn hi vọng về một điều thần kì sẽ bảo vệ cho Sun. Bất ngờ chú reo lên, kéo tay Insu về phía những cây san hô khổng lồ.
-         Sun à… – Tomi khẽ gọi.
Dưới tán san hô, Sun ngồi nép lại, cúi gằm mặt, không nhúc nhích, cũng không nói một lời nào cả. Ngay cả khi Tomi và Insu đã lại gần, cô bé vẫn không ngước mặt nhìn các bạn mình. Sun chỉ ngồi đó, hai vai khẽ rung lên thành từng đợt ngắn. Có lẽ Sun không muốn cho Tomi và Insu thấy mình đang khóc.
-         Tôi không sao cả, không cần các cậu phải an ủi gì. – Sun cố gắng nói bằng cái giọng bình tĩnh, nhưng vẫn không thể nào giấu đi sự nghẹn ngào trong từng lời nói của mình.
-         Sun à! – Insu nói nhỏ đầy cảm thông. –  Tớ biết quá khứ cậu rất đau khổ… Nhưng mà dù gì…
-         Đau khổ thì sao?! – Sun bỗng gắt lên, giọng nghẹn lại, rung lên, cô bé vẫn không ngước mặt. – Cậu nghĩ một đứa đã từng là con dế còi cọc, xấu xí và vô dụng như tôi đây thì không có quyền nghĩ về quá khứ chắc?! Ừ đấy, thì tôi đang rất đau buồn đấy, tại sao tôi lại ra nông nỗi này, tại sao tôi phải tự giết chết mình để đến nơi này, và tại sao chứ, tại sao các tiên cá lại khiến tôi nhớ về những đau khổ mà tôi phải chịu đựng chứ?! ...
Lần này thì Sun nấc lên thành tiếng, hai vai rung lên bần bật.
Tomi và Insu chỉ biết lặng người cúi nhìn Sun. Tiếng hát của tiên cá đã khiến cho một chiến binh cứng rắn cũng trở nên yếu mềm. Hơn ai hết, Tomi hiểu rõ những cảm xúc diễn ra trong con người Sun. Nhưng chú đã không nói gì mà chỉ thở dài lặng lẽ.
-         Fowergaroudal alonar…!
Insu thì thầm niệm thần chú, một luồng ánh sáng choáng lên và Sun và ngất dần đi.
-         Thật khó tin được rằng Sun vẫn còn sống và tỉnh táo khi nghe tiếng hát của các tiên cá từ nãy đến giờ mà không có sự bảo hộ của pháp thuật. Tớ đã tước bỏ tạm thời thính giác của Sun để nó không nghe tiếng hát mê hoặc đó nữa… Tuy nhiên chắc lâu lắm nó mới tỉnh.
-         Vậy chúng ta có cần nước mắt của các tiên cá nữa không? – Tomi hỏi.
Insu chỉ dìu Sun lên và trở lại vương quốc Masof. Mãi một lúc sau cô bé mới tỉnh và khuôn mặt của Sun thì trông nhăn nhó hơn bao giờ hết. Có lẽ là do không thể nghe thấy các bạn mình nói những gì.
 
3. Nhưng lạ kì thay, khi cả ba trở lại vương quốc Masof thì tiếng hát trong trẻo ngân vang của các tiên cá đã bỗng dưng im bặt. Tomi ngơ ngác nhìn quanh, tất cả bọn họ đã biến mất không một dấu vết. Tiếng cười đó… Chính tiếng cười đó lại lanh lảnh vang lên trong tai Tomi khiến tim chú thắt lại. Thấy vẻ mặt bạn mình sầm lại, Insu lo lắng hỏi:
-         Tomi, cậu có chuyện gì thế, trông cậu không ổn lắm?
Tomi không trả lời ngay mà vẫn nín thở dõi theo tiếng cười độc ác theo chú từ đầu đến giờ. Chú nghĩ rất có thể đó là một dấu hiệu không lành, vì chỉ ngay sau khi tiếng hát của các tiên cá biến mất, nó lại xuất hiện… Và cả các tiên cá nữa, có thể họ đang gặp nguy hiểm vì Insu bảo họ chẳng bao giờ ngừng ca hát. Lạ… lạ lắm…Sự hoang mang và hồi hộp bắt đầu bao trùm bầu không khí.
-         Insu à, thế có trường hợp đặc biệt nào các tiên cá lại ngừng ca hát không? – Tomi hỏi.
-         K…không… - Insu từ từ nói, cậu ta dường như cũng nhận ra sự bất thường đang diễn ra trong vương quốc Masof – Các tiên cá chỉ ngừng hát khi họ đã tan thành bọt biển,… điều đó có nghĩa là họ đã chết rồi. Còn các trường hợp khác thì từ trước tới nay vẫn không diễn ra ngoài lí do này.
Tomi vô cùng lo sợ. Nếu như theo lời nói của Insu thì tất cả tiên cá trong Masof đã gặp chuyện không may. Không nghĩ ngợi nhiều, Tomi cùng các bạn mình chạy nhanh đến các tầng san hô… Không có một ai ở đây, ngoài sự im lặng đầy chết chóc. Tomi lại nghĩ đến cuộc công kích của binh đoàn quỷ dữ Bóng Tối trong rừng rong biển cách đây không lâu… Vẫn là sự im lặng ghê rợn này… Rõ ràng, tiếng cười đó, đã gây ra chuyện này… Nhưng bằng cách nào, và nó ra sao…, Tomi vẫn cố gắng suy nghĩ… Chung quanh bỗng tối lại dần dần.
-         Tomi à, Sun nuốt nước bọt, tôi có linh cảm không lành, tôi ngửi thấy mùi sát khí…
Dứt lời, tiếng cười đó vang lên. Lần này thì cả ba đều nghe thấy rõ. Tiếng cười vang đều khắp xung quanh…Trời sầm lại, nước lạnh lên và xoáy mạnh thành từng dòng đến khó mà đứng vững được. Tiếng cười kia đột ngột tắt ngấm nhường chỗ sự im lặng lại bao trùm. Tomi có thể nghe rõ nhịp tim mình đập thình thịch nặng nề trong lồng ngực. Lờ mờ phía xa xa, một làn khói đen bốc lên lạnh ngắt. Nó mập mờ ẩn ẩn hiện hiện trong mắt của Tomi. Làn khói đó bỗng rộng ra, rộng ra dần, một chiến binh khổng lồ mang đôi mắt của quỷ dữ, tay cầm sấm sét và cưỡi trên một con rồng đen. Hắn ta đứng trên những tầng san hô trừng mắt nhìn xuống ba người bạn.
Insu trợn ngược mắt hét lên kinh hoàng:
-         Đó là cái đầu lâu của Bóng tối…!!!
Ngay lập tức, tiếng gào thét và rên rỉ của bọn xác chết Sazes cùng những chiến binh ma Gazes cũng bật lên, inh ỏi và thảm thiết khắp một vùng vương quốc Masof. Không khí bốc lên nặng nề, rùng rợn và sặc mùi của sự chết chóc đầy kinh hoàng. Cả ba nín thở lùi sát vào nhau. Tomi run rẩy rút ra một thanh gươm khắc hình mặt trời, bên cạnh, Sun và Insu cũng bắt đầu rút ra vũ khí để tự vệ. Bọn quỷ dữ dồn lại dần dần… Không còn cách nào khác là phải chiến đấu… Trên kia, Bão Đen đang trừng mắt nhìn chú…
 
4. Không chần chừ, Tomi hét lên một tiếng và cùng các bạn lao thẳng vào cuộc chiến với binh đoàn quỷ dữ. Chú điên tiết đâm chém loạn xạ vào những thân hình cứng đơ của bọn Sazes và cố gắng tránh khỏi những cú lao hiểm hóc của Gazes. Một tên Sazes từ đằng sau chồm lên xiết lấy cổ Tomi, chú vung gươm ra đằng sau, ngay vào đầu cái xác. Tên Sazes ngã gục, cái đầu rơi xuống trắng bệch không một chút máu. Tomi kinh hoàng nhìn cái đầu mình vừa chém xuống, nó lập tức liền lại trên cổ kẻ thù và tên Sazes bật dậy như không có chuyện gì xảy ra. Bất thình lình, một tên Gazes từ trên đầu Tomi đâm bổ xuống.
-         Easertas!!!
Tên chiến binh ma đột nhiên đứng khựng lại, Insu đằng kia đã kịp thời hỗ trợ Tomi. Cậu ta có thể dùng pháp thuật, tuy nhiên pháp thuật làm Insu tổn sức khá nhiều nên cậu ta cũng phải chiến đấu bằng sức lực như chú. Sun chiến đấu lạnh lùng và mạnh mẽ luôn cố gắng tìm đường máu giải thoát cho cả bọn. Cô bé không ngờ rằng lần này bọn quỷ lại dai sức hơn và thời gian khống chế chúng cũng không nhiều. Không bao lâu sau, cả ba đã bị dồn lại một chỗ. Sun gầm gừ trừng mắt vào bọn quỷ chung quanh.
-         Có Bão Đen ở đây, bọn quỷ… này … mạnh lên rất nhiều, Insu thở hổn hển – Phải có người khống chế tên đầu xỏ... thì mặc may …chúng ta mới có đường thoát…
Tomi nghe rõ câu nói của Insu, chú bất ngờ lao thẳng về phía Bão Đen, tay giữ chặt thanh gươm trước cặp mắt hốt hoảng của tụi bạn.
-         Tomiiiiii… !!!!! Nguy hiểmmmmm… !!!! – Sun và Insu cùng hét lên.
Một ngọn sét đánh xuống đầu Tomi. Chú né qua một bên, cát bay mù mịt. Sun và Insu thừa cơ chống cự lại bọn quỷ, định chạy đến chỗ Tomi hỗ trợ. Nhưng bọn quỷ đã kịp ngăn cản cả hai bằng những nhát dao nhanh như chớp. Về phía Tomi, chân vẫn chạy bất chấp những ngọn sét nóng bỏng từ phía Bão Đen phóng xuống liên tục, choáng cả óc. Tomi phải kìm chế Bão Đen để các bạn mình có đường chạy thoát…
-         Mày tưởng sẽ khống chế được ta à?! – Bão Đen gầm lên hung dữ.
-         Đùnggg…!!!
Một ngọn sét đánh trúng ngay chân Tomi khiến chú ngã khuỵu xuống. Máu túa ra ướt đầm cả mặt đất. Tomi vừa đau vừa choáng mạnh.
Bão Đen cưỡi con rồng đen đáng sợ của mình tới chỗ Tomi. Chú trừng mắt nhìn tên ác thần đến nghẹt thở. Hắn ta lăm lăm ngọn sét của mình tiến dần đến. Tomi cứng người không thể cử động… Giống như lúc trong rừng rong biển đen. Tomi có cảm giác như có những bàn tay bé xíu lạnh ngắt đang tóm lấy cổ chân mình. Bão Đen kề ngọn sét ngay trên cổ Tomi.
-         Lũ người cá Masof đã bị Bóng Tối tiêu diệt… Bây giờ đến mày, con dế hôi hám chết tiệt… Mày đã trốn khỏi ta bao nhiêu lần… Và lần này mày phải trả giá…
Nói rồi tên ác thần lại rống lên cười tàn bạo. Tomi không thể nhúc nhích… Đằng kia các bạn của chú đang thất thế. Sun và Insu bị bọn quỷ dữ lôi đi.
-         Điều đầu tiên ta muốn mày nhìn thấy là các bạn mày đều trở thành những chiến binh của ta…Và chính chúng sẽ kết liễu đời mày… Ai nào… con bé ngông cuồng kia hay thằng nhóc ngu ngốc của dòng họ pháp sư Hori?...
-         Tomiiiii…! – Sun gào lên dữ dội – Bằng mọi cách cậu phải sống, phải sống…! Cậu không thể để Bóng Tối lộng hành! Quân độc ác! Quân giết người! Các ngươi không xứng được làm kẻ nắm quyền…!!!!!!
-         Câm mồm ngay đồ ngu xuẩn.
Bất ngờ, một tên Gazes găm nhát dao vào ngực Sun. Nhát thứ hai… Thứ ba… Tay giữ chặt lấy thanh gươm, Sun vẫn cố đánh trả kẻ thù tới cùng… Nhưng không kịp nữa rồi, Sun gục xuống, mắt nhìn Tomi. Vẫn là cái nhìn lạnh lùng như thường ngày, nhưng Tomi nhận ra sự hi vọng trong ánh mắt của cô bé. Một cái nhìn thân thương thật tha thiết… và, Sun tắt thở.
-         Sunnnnn…!!!! – Tomi và Insu cùng hét lên đau đớn.
Bão Đen nhếch mép nhìn người bạn của Tomi đã ngã xuống một cách khinh bỉ. Hắn ta giơ ngọn sét về phía Sun.
-         Bây giờ, chính nó sẽ trở thành chiến binh của ta.
 
5. Tomi giận dữ vô cùng. Bỗng nhiên chú cử động lại được. Một tia sáng rực rỡ lóe lên từ Mặt trời vàng. Bọn quỷ bỗng rú lên khiếp đảm rồi biến thành khói đen rồi chui xuống đất.  Tomi và Insu cùng chạy lại phía Sun.
-         Chuyện… chuyện gì thế này? – Bão Đen hốt hoảng.
Trên cao kia, những vệt sáng mờ mờ xuất hiện. Đó là linh hồn của các tiên cá. Họ đang bơi lượn trên những tầng san hô, tiếng hát ngân vang trong trẻo hơn bao giờ hết. Bây giờ thì Tomi và Insu có thể nghe mà không cần pháp thuật bảo vệ nữa rồi. Và, rất nhẹ nhàng, những giọt nước lấp lánh như những vì sao rơi xuống, rơi xuống mãi. Một vài giọt rơi vào vết thương trên người Sun, nó lập tức liền lại, Sun hé mắt ngồi dậy. Tomi và Insu mừng rỡ, thầm cảm ơn phép thần tiên của những tiên cá. Những giọt nước mắt kì diệu ấy cứ rơi mãi theo tiếng hát trong sáng của những linh hồn. Bão Đen chịu không nổi, hắn ta rú lên đau đớn và hiện cả nguyên hình để chạy trốn. Tomi thấy rõ một cái đầu lâu trắng hếu còn dính chút thịt trong hốc mắt và những cọng tóc lòa xòa… Cái đầu lâu đó ré lên kinh khủng, há hốc cái miệng ra rồi bay vù về phía Tomi. Bất ngờ nó bay thẳng lên, gào thét một hồi rồi biến thành khói đen, bay mất. Tomi đứng nguyên tại chỗ, tim còn đập thình thịch vì kinh hoàng… Mãi một lúc sau chú mới lấy được bình tĩnh.
Insu ngước mặt nhìn theo những linh hồn kì diệu kia. Cậu không hề ngờ rằng các tiên cá cũng giữ riêng cho mình một linh hồn đẹp đẽ như vậy. Rồi Insu lôi ra túi cát đã trộn với san hô đỏ. Cậu ta đọc thầm một câu thần chú rồi giơ túi cát bụi của Roma ra, những giọt nước mắt tiên cá lấp lánh như sao khuya rơi vào trong đó. Một ngọn lửa màu xanh lam bốc cháy túi cát và cuối cùng là một chai nước trong veo dính đầy bụi.
Insu nhặt lên phủi phủi rồi đưa cho Tomi. Tomi vui vẻ nhận lấy và ngoái đầu lại nhìn, nhưng các tiên cá đã biến mất mất rồi. Nhưng lạ chưa kìa, hình như chú vẫn còn thoáng nghe thấy những tiếng hát đó, và cả những tiếng gọi tên thật thân thương và gần gũi nữa.
Bên cạnh Tomi, cả Insu và Sun dường như cũng đang dõi theo những tiếng hát đó.

Tomi nhìn Sun một hồi lâu và bỗng nhận ra một điều rằng: các tiên cá thì có lẽ đã ra đi cả rồi, nhưng tâm hồn của họ, những bài ca của họ, và cả giọt nước mắt kì diệu kia nữa. Tất cả đều bất tử. Cũng như Sun hay Tomi, tình cảm quê hương và gia đình không bao giờ nguôi đi cả, cho nên, dù Bóng Tối độc ác đã cướp đi mất sinh mạng của những người thân yêu, Tomi và Sun vẫn nghe được tiếng gọi của họ. Chính tiếng gọi đó đã làm nên sức mạnh của Mặt trời vàng.
Trước mắt ba đứa, thành phố Tubar quen thuộc lại hiện ra thật tươi đẹp và thân quen. Cả bọn cảm thấy nhẹ nhõm và cùng nắm tay nhau chạy qua cổng thành…
 
6. Sun đang tỉ mỉ đục từng nét trên những mũi phi tiêu và cung tên, mồ hôi nhễ nhại ướt đầm cả vai áo. Từ sáng tới giờ cô bé đã hoàn thành xong khoảng bảy mươi, tám mươi mũi rồi. Sun đưa tay quẹt mồ hôi trên trán, nhìn ra phía thành phố Tubar. Tối nay là lễ hội Mejine – một lễ hội thường năm của thành phố Tubar, thời điểm mà người dân hóa thân thành các con vật kiếp trước của mình để cầu mong những điều tốt lành tròng cuộc sống. Lễ hội Mejine cũng hơi tương tự như lễ Hallowen trên đất liền vậy. Khắp chung quanh treo đầy những dải màu sặc sỡ, mùi rượu lửa thơm nức hòa với hương thơm của đá Min-mon tỏa ra từ những quán ăn trong Tubar. Sun cũng định ra ngoài để tham quan một chuyến và đến nhà thờ trắng để làm nghi thức cầu an trong phút cao điểm của lễ Mejine. Tuy nhiên, cô bé cũng tự nhủ mình phải hoàn thành nhanh công việc.
-         Hù… !!!
Sun giật mình quay lại và không kìm nổi một tiếng kêu bất ngờ vui vẻ. Đằng sau, Tomi và Insu đang đeo những mặt nạ hình các con vật đầy màu sắc đứng cười khúc khích.
-         Hai cậu làm tôi hết cả hồn – Sun phì cười .
-         Cậu chưa làm xong hả? – Tomi hỏi – Để dế mèn giúp một tay nào!
Tomi vui vẻ nói rồi tháo mặt nạ ra, Insu đem cho Tomi cái dao đục và cả hai bắt đầu vào công việc phụ Sun.
-         Tớ không ngờ là ở Tubar cũng có lễ hội vui như thế này – Tomi cười – giống như Hallowen trên đất liền í. Tối nay chúng ta sẽ làm gì nào?
-         Tất nhiên là đi ăn tối ở bên ngoài, nghịch ngợm đủ trò và tớ sẽ tha hồ giở pháp thuật đùa mọi người – Insu lém lỉnh – Tớ sẽ biến mình thành thần Mặt Trời… Hihi, chắc vui đáo để ấy nhỉ?
Sun nhìn các bạn mình cười nói rôm rả về lễ hội Mejine. Lúc cả bọn hoàn thành xong công việc thì trời cũng vừa tối. Từ thành phố Tubar, tiếng kèn trống náo nức đã vang lên rộn rã, ánh lửa bập bùng cháy sáng vui mắt, những giai điệu tươi vui ngân vang lên. Tomi, Sun và Insu kéo nhau ra ngoài.
Tomi thích thú ngắm nhìn xung quanh, tất cả mọi người đều hóa trang thành những con vật trên đất liền đầy sắc màu sặc sỡ: gà trống, mèo vằn, chó đốm,… hay có cả trang phục đẹp mắt của những chú cá vàng, cá hề, cá ngựa, cua sò ốc hến ở dưới biển thật ấn tượng. Chú háo hức cầm lấy một cái mặt nạ hình dế mèn đeo vào và hòa mình vào đoàn diễu hành đang ca hát tưng bừng náo nhiệt. Đằng kia, Sun đang thử sức mình trong một trò chơi bắn vỏ sò qua lỗ, có vẻ cô bé thắng đậm nên rất vui. Còn Insu thì thu hút nhiều sự chú ý hơn cả, cậu ta giở đủ trò pháp thuật trước mặt mọi người mà chẳng ai nghi ngờ gì mà còn tán thưởng rần rần, trông Insu khoái chí hơn bao giờ hết. Khi cả bọn đã chơi đùa mệt nhoài thì bụng cũng bắt đầu cồn cào. Cả ba tấp vào một quán ăn ven đường và kêu vài phần Bling-ling sáng rực thơm ngon cùng với một cái chai bằng san hô tỏa mùi rất ngọt và ấm. Tomi rất tò mò không biết đó là cái gì.
-         Rượu lửa đó, Sun nói, chỉ có vào mỗi dịp Mejine thôi! Cậu mở thử đi.
Tomi cầm cái chai xoay xoay rồi bật nút. Bất ngờ một ngọn lửa màu tím hồng phụt lên làm chú giật cả mình. Insu và Sun bật cười khúc khích.
-         Nó không làm cậu phỏng đâu, uống thử là biết! – Insu nháy mắt.
Tomi cẩn thẩn rót rượu ra cốc. Trông ngọn lửa tím ánh lên rất đẹp. Tomi thích thú nhấp thử : ngọt và ấm nữa. Chú chén hết cốc này sang cốc khác không biết chán.
-         Này này… , Sun chỉ vào chai rượu, uống vừa thôi , cậu sẽ phun ra lửa mất, dế ạ.
Qủa thật, một lúc sau Tomi đã thấy mặt mình hơi nóng nóng. Bỗng một ngọn lửa bắn ra từ hai lỗ tai khiến hai đứa bạn ôm bụng cười nắc nẻ.
Từ phía nhà thờ trắng, tiếng chuông đã vang lên lanh canh. Phút cao điểm của lễ Mejine đã gần cận kề… Tất cả mọi người đều dừng lại mọi hoạt động hướng về nhà thờ trắng. Từ trong túi, Insu lấy ra ba viên Min-mon tỏa hương thơm ngát và lấp lánh bảy màu chia cho các bạn. Tomi cầm lấy viên đá của mình rồi chắp tay cầu nguyện.
-         Lanhh…canhh…
Tiếng chuông nhà thờ vang lên. Những viên Min-mon sáng rực và bay lên như những ngôi sao. Chúng bay lên. Bay lên mãi. Chỉ còn như những hạt bụi bé xíu rồi biến mất…
 
7. Sáng hôm sau, Insu bày trước mặt tụi bạn một chai rượu lửa nữa. Hôm nay là ngày đón nhận sự đáp lại lời cầu nguyện sau đêm Mejine hôm qua. Tomi tự rót cho mình một cốc. Sau khi uống cạn, viên Min-mon sẽ hiện ra dưới đáy cốc. Nếu nó còn nguyên vẹn thì lời cầu nguyện sẽ thành hiện thực. Tomi cùng các bạn nâng cốc uống.
-         Phụttt…! – Chú phun ra – Ngọn lửa tím có vị rất lạ, đắng và rất cay.
-         Không thể thế được ! – Insu tròn mắt.
Dưới đáy cốc của cả bọn, không có viên Min-mon nào còn nguyên vẹn cả. Viên của Tomi và Insu đều bị nứt ra, còn Sun, viên đá đã nát thành từng hạt nhỏ. Đây là một dấu hiệu bất thường, còn đối với Sun, đây chính là lời tiên tri về cái chết. Cả ba đứa nhìn nhau hoang mang không biết điều gì sẽ xảy ra… Ngoài thành phố Tubar, trời bỗng tối lại, những tiếng vù vù lạnh lẽo thổi lên, nước cuốn thành vòng xoáy như sắp có vòi rồng.
-         Cánh cổng Tối… không thể thế được! Ai đó đang đưa cánh cổng lại gần chúng ta – Đôi mắt của Insu bỗng nhiên sáng rực lên lạ kì. Cái vòi rồng này, Tomi có nhớ mang máng là đã đi qua trong cuốn sách lịch sử của cụ Roma. Nhưng lần này thì có cái gì đó hơi khác so với lần chứng kiến trước đó.
Những tiếng giục giã tránh bão bắt đầu vang lên ầm ĩ. Người dân Tubar đang có vẻ náo loạn cả lên. Sun chạy ra ngoài… quả không sai, sắp có vòi rồng trên biển.
-         Vù… vù…!
Tiếng nước xoáy càng lúc càng gần, liên tiếp sau đó là những tiếng rầm rầm ngã đổ của nhà cửa, tiếng la hét thất thanh của người dân. Insu mở to đôi mắt sáng rực của mình hét lên:
-         Nó sắp mở ra rồi…!!! Mau! Mau chuẩn bị đi trước khi bị hút vào!
Sun, Tomi và Insu chộp lấy ngay túi vũ khí và tư trang của mình. Cơn vòi rồng ngay lúc ấy xé toạc căn lều và xoáy mạnh khủng khiếp. Cả ba nắm chặt tay nhau, cơn vòi rồng hút tất cả vào. Tiếng vù vù rít lên buốt cả tai rồi xung quanh rồi tất cả rơi vào bóng tối.
 
8. Tomi mở mắt tỉnh dậy, cảm thấy choáng váng và nhức nhối toàn thân đến khó mà đứng vững được. Xung quanh chú chẳng có ai cả, Tomi lên tiếng gọi:
-         Sun…, Insu…, các cậu đâu mất rồi?
Nhưng chẳng có ai đáp lại tiếng gọi của chú cả. Xung quanh Tomi là một khoảng đất thênh thang trải ra vô tận, không lấy một sinh vật tồn tại, không khí yên tĩnh và bí ẩn. Mãi một lúc sau Tomi mới nghe tiếng ú ớ ngay dưới lớp đất. Sun ngồi dậy nhăn nhó, khắp mình mỏi nhừ. Đằng kia, Tomi cũng thoáng thấy cái bóng nằm sóng soài của Insu bắt đầu cục cựa. Phải mất một lúc khá là lâu để cả bọn tỉnh táo trở lại.
-         Chúng ta đang ở đâu thế Insu? – Sun đưa mắt nhìn quanh.
Tớ… đã từng qua Cánh cổng này rồi thì phải – Tomi vừa nhìn quanh vừa nói – …trong cuốn sách của cụ Roma. Nhưng nó dẫn vào một bãi tha ma chứ không phải nơi này.
Insu không nói cho tụi bạn biết ngay. Cậu bình tĩnh nhặt lại tư trang và vũ khí mang vào người. Xong xuôi, Insu nhắm mắt lại lầm bầm cái gì đó. Một lúc sau, cậu ta đứng dậy nhìn các bạn và nói với giọng dõng dạc:
-         Chúng ta vừa qua Cánh cửa Tối để đến Rabut – cái bóng của Tubar, và cũng là vùng đất mà Bóng Tối tồn tại. Bãi tha ma mà cậu đã nhìn thấy, Tomi, đó là một cánh cổng khác ở Rabut. Phải nói cho các cậu biết điều này, ở Rabut có rất nhiều cánh cổng dẫn đến nhiều nơi khác nhau, trong đó có cả cánh cổng dẫn đến lãnh địa của Bóng Tối. Chúng ta phải vô cùng cẩn thận, đặc biệt là Sun, vì cậu không có pháp thuật bảo vệ. Các cánh cổng ở Rabut liên tục đóng mở và di chuyển, rất nguy hiểm nếu chúng ta lạc nhau… – Insu dừng lại một chút, nhìn xuống chân rồi nói tiếp – Hiện giờ chúng ta đang đứng trên Biển Sống, nó là một cơ thể sống thật đã tồn tại rất lâu rồi. Đến nay thì chẳng ai biết rõ về nó cả. Biển Sống hay gây tai nạn cho người hay tàu bè đi trên biển cũng như tất cả các hiện vật đứng trên nó. Nhân lúc trời còn sáng chúng ta nên đi khỏi đây. Nếu tối lại thì Biển Sống sẽ thức dậy và nuốt chửng chúng ta mất. Hi vọng là tớ sẽ tìm thấy cánh cổng dẫn đến khu đầm Mắt Đen của ba mụ trắng – những vị thần trung gian giữa ánh sáng và bóng tối sau khi ra khỏi Biển Sống…, có thể chúng ta sẽ xin lấy lời tiên tri của họ…
Tomi và Sun chăm chú lắng nghe những lời nói của Insu, có vẻ cậu ta biết khá rõ về nơi này.
-         Sao cậu biết nhiều về nơi này thế? – Tomi hỏi.
Insu đột nhiên dừng lại và nhìn vào Tomi, cậu cúi đầu thở dài buồn bã:
-         Vì đây là nơi dòng họ tớ bị thảm sát, và cũng là nơi Bóng Tối truy đuổi tớ, Tomi ạ.
Sun và Tomi sững sờ nhìn Insu không nói nổi một lời. Cả bọn im lặng đi sát vào nhau. Trước mặt toàn một vùng đất cát rộng lớn trải dài như vô tận.
 
9. Insu quẹt mồ hôi trên trán, chân vẫn bước đều về hướng mình đã định. Cả ba đi từ sáng đến giờ vẫn chưa nghỉ chân nên mệt lả người. Tomi đưa mắt nhìn xung quanh, vẫn toàn cát với cát. Sun bắt đầu mất kiên nhẫn. Những lúc thế này cô bé thật không mấy thân thiện:
- Hori…! Cậu chắc là mình đi đúng hướng không đấy? Trời sắp tối rồi, chúng ta sẽ bị nuốt chửng mất!
Insu vẫn cắm đầu đi. Cậu cũng không ngờ rằng Biển Sống lại rộng ra nhiều hơn trước kia. Dưới chân cả ba đứa, cát bắt đầu lạo xạo. Ánh mặt trời cành lúc càng yếu dần, trời đã hoàng hôn. Cả ba bắt đầu chạy thay cho đi…
-         Tớ thấy cát hơi lún xuống rồi! – Tomi hoảng hốt nói.
-         Mau chạy nhanh lên! Nó sắp tỉnh ngủ rồi! – Insu hét lên.
Cả ba cứ chạy  mãi, cát càng lúc càng lún thật sâu.  Khi cát đã tới hơn mắt cá chân thì Tomi thấy thấp thoáng một ngôi làng phía xa xa. Chú reo lên mừng rỡ:
-         Nhanh lên các cậu. Chúng ta sắp thoát rồi!
Tomi, Insu và Sun phải vô cùng khó khăn nhấc chân lên nổi. Mặt đất động đậy, hơi thở của nó vang lên ù ù. Bây giờ cát đã lún tới ống chân… Chỉ còn một quãng nữa thôi, Tomi và Sun cố hết sức lê lên phía trước… Chỉ còn một chút nữa… Một chút nữa… Tomi và Sun ngã ào tới níu vào một phiến đá màu nâu làm ranh giới giữa Biển Sống và ngôi làng nọ. Cả hai đứa nhanh chóng thoát khỏi thực thể khổng lồ kia. Còn Insu đằng sau vẫn cố lê tới trước, cách tụi bạn chỉ hơn một sải tay. Tuy nhiên , cát bây giờ đã ngập hơn đầu gối nên rất khó nhích chân đi được.  Insu vẫn cố gắng kéo chân đi, Tomi và Sun chìa tay định níu cậu ta tới thì…
-         Ù… ù… ù…!
Biển Sống đã thật sự thức dậy. Insu bị Biển Sống kéo tuột xuống.
-         Mau sử dụng pháp thuật đi! – Sun hét lên – cậu làm được mà!
-         Tớ… không… thể… ! – Insu khó khăn nói, cát đã nhanh chóng ngập tới vai… rồi tới cổ…
Bỗng nhiên tiếng ù ù vụt tắt ngấm. Bất thình lình một tiếng nổ đùng vang rền xé toạc sự yên tĩnh, hất Tomi và Sun  văng ra xa, cát bay mù mịt. Hai đứa ho sặc sụa chạy lại chỗ của Insu, …nhưng cậu bạn đã biến mất...
Đằng sau, ngôi làng kia mập mờ đầy vẻ bí ẩn...


(Xem tiếp phần 3)

 

Tác giả: Võ Dương Hải Minh    

Đ/c : 16/19 Nguyễn Công Trứ, P4, TP Tuy Hòa, Phú Yên

E-mail : [email protected]     

Điện thoại: 057 3829095

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]