Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Nguyễn Thị Thanh Thanh ( Phần cuối)

Thế là mọi “quả” mìn đều rơi xuống biển. Đây là lúc cho Puli hoạt động. Những ngày tiếp theo chúng tôi hoạt động vào ban đêm-  cắt sẵn tất cả các dây nổ. Thế là tiền lời thì không có mà còn bị thiệt hại. Toán người của bố Hải đành phải từ bỏ ý định đánh cá bằng thuốc nổ để thu lợi nhuận. Ngày cuối cùng, chúng tôi gặp mặt Puli và tổi chức một buổi tiệc “xoàng” ở... trên lưng Puli coi như ăn mừng chiến thắng. Tuy sáng hôm sau tôi sẽ cùng Puli trở lại đất liền nhưng mọi người đều vui vì đã hoàn thành “nhiệm vụ”
- Cậu hay thật đó Tomi!- Puli và Hải reo to.
Tôi ngượng ngùng cười hì hì.
- Có gì đâu. Nếu không có sự giúp đỡ của các cậu thì mình đã không làm được
- Kì này mình sẽ viết bài báo về cậu để cuối năm cậu sẽ có một bất ngờ.
- Cậu làm nghề báo hử Puli?-  Hải hỏi
- Ừ!
- Thế cậu có quen... nhà báo ếch Pales không?
- Có! Cậu ấy nổi tiếng lắm đấy! À nhắc mới nhớ...
- Sao?
-  Cậu ấy vừa viết bài báo nêu lên tấm lòng và sức khỏe của cậu đấy.
-  Là sao?
- Hồi nào cập bờ cậu mua báo đi rồi biết. Bây giờ trang báo nào cũng có cậu cả. Mình định sẽ viết tiếp một bài báo về cậu.
- Hì hì
- Cậu sướng thật đấy Tomi-  Hải nói-  Giá như tớ được như cậu.
Chúng tôi cười to vì câu nói của Hải. Tiếng cười xé tan bầu không khí yên tĩnh trong đêm...
______________O______________
Tôi cùng Puli trở về đất liền. Phải công nhận rằng ngồi trên lưng Puli khỏe hơn đi thuyền nhiều. Lâu ngày đi trên biển, thế mà chưa lần nào tôi thư thái  ngắm nhìn được vẻ đẹp của buổi bình minh trên biển như thế này. Trời còn sớm, tối mờ, khoác lên mình chiếc khăn đen mỏng. Mặt trời vẫn còn đang trốn ở nơi nào, để lại một vài vì sao lặng muộn. Gió nhẹ nhàng hôn lên má tôi, vuốt nhẹ trên mái đầu tôi, cho tôi cảm giác mát rượi. Tôi đăm chiêu nhìn cái viền màu trắng sữa ở đường chân trời.  Khi mặt trời lên dần, ở phía đông màu tím nhạt chuyển sang màu hồng phơn phớt. Lúc đại dương bừng sáng lấp lánh cũng là lúc biển cất lên bài ca muôn thuở biển khơi. Tôi rùng mình trước vẻ đẹp của biển. Chưa bao giờ tôi thấy biển lớn lao đến thế. Tôi khẽ cất tiếng:
- Đẹp quá!
- Gì thế?-  Puli hỏi 
- Biển đẹp quá!
- Ừ! Biển đẹp thật. Biển như người mẹ hiền đang che chở cho đàn con nhỏ vậy. Nhưng lúc người mẹ ấy nổi giận thì chẳng biết hậu quả sẽ thế nào.
-  Ừ! Cậu nói đúng. Chúng ta chỉ là một sinh linh nhỏ bé khi đứng giữa biển thôi. Cậu có nghe tin gì về trận động đất song thần ở Nhật Bổn vừa qua hông?
      -  Nghe chứ! Thảm khốc lắm. May mà nước ấy giàu đấy! Chớ như mấy nước khác thì không biết bao giờ mới khắc phục được thảm hoạ. Cậu có bà con bên ấy àh?
- Một người bạn thôi.
Một tiếng ầm khủng khiếp đã làm ngắt đoạn cuộc nói chuyện của hai chúng tôi.
- Gì thế?-  Tôi hoảng sợ hỏi.
- Hai chiếc tàu đâm nhau. Hình như là tràn dầu rồi. Làm sao đây?
- Chạy chứ sao!
- Tớ thì khỏi lo nhưng còn cậu?
- Tớ biết bơi nhưng không nhanh đến nổi có thể thoát khỏi đây. Tớ có ý này: tớ sẽ bám vào đuôi cậu. Hai chân sau tớ sẽ đạp để đi nhanh hơn.
- Ừ. Nhưng lâu lâu tớ cần phải thở.
- Chúng ta phải cố thôi. Không còn thời gian để nói nhiều! Dầu sắp lan ra rồi.
- Đi nào!
Thế là tôi ra sức đạp hai chân sau để lấy lực còn hai tay thì bám chặt vào đuôi Puli. Bơi được một đoạn Puli có vẻ mệt vì không được thở. Ai cũng biết là cá heo đôi lúc phải ngoi lên thở mà.
- Puli! Cậu nhảy lên đi!Phải lấy không khí để thở chứ!
- Cậu thì sao?
- Tớ .... tớ sẽ tự bơi. Khi cậu nhảy xuống thì chúng ta tiếp tục.
- Được!
Nói rồi Puli nhày lên cao. Tôi dùng hết sức lực của mình bơi theo cho kịp rồi lại bám vào Puli. Cứ thế cuối cùng chúng tôi cũng thoát khỏi vùng tràn dầu. Tôi lại ngồi trên lưng Puli để vào bờ.
- Sắp tới rồi!
- Tới đâu?
- Biển Đà Nẵng. Khúc này cậu tự bơi vào! Được chứ? Tớ không muốn bị người khác nhìn thấy.
- Được. Tạm biệt cậu.
Tôi nhảy xuống biển và bơi vào bờ. Bắt đầu đi tìm một chỗ trú chân.
- Nơi đây đẹp thật!-  Tôi khẽ nói.
VII. Nổi tiếng- Hội nghị- Trở lại quê nhà.
Vừa đặt chân lên dãi cát vàng óng ánh thì cả một toán người ập tới ôm chầm lấy tôi
- Người hùng Tomi trở lại bờ nè bà con ơi!.. Hoan hô người hùng Tomi! Hoan hô! Người hùng Tomi đã cứu chúng ta! Hoan hô!
Mọi người vây quanh khiến tôi ngẹt thở. Một người lạ mặt mang bộ đồ sang trọng bước tới kính cẩn nói với tôi:
- Mời ngài cũng tôi lên xe để kịp đi tới buổi hội nghị “Người hùng thế giới”.
Tuy ngỡ ngàng nhưng không hiểu sao bước chân tôi cứ rảo bước nhanh theo người lạ mặt kia. Chuyện quái quỷ gì đây nhỉ? Tại sao tôi được gọi là “người hùng”? Tại sao Puli lại chở tôi vào đất liền đúng ngày này cơ chứ? Câu hỏi đã được giải đáp sau khi tôi sửa soạn lại trang phục ở một tiệm quần áo nổi tiếng. Những tờ báo, những cuốn tạp chí in đầy hình của tôi và còn có cả danh sách người hùng trên thế giới nữa cơ chứ. A! Có cả tên của Puli nữa này!
Người lạ mặt cho tôi đi trên chiếc xe hơi óng ánh, chở tôi đến buổi hội nghị. Đến giờ hội nghị bắt đầu, một người đàn ông bước lên dõng dạc tuyên bố:
- Kính thưa quý vị đại biểu và các khách mời! Ngày hôm nay chúng tôi long trọng tổ chức buổi lễ này để tôn vinh những người hùng trên thế giới mà trong đó có hai nhân vật đặc biệt đó là Cá heo Luli và chú Dế Mèn Tomi Happy.
Vừa nói xong hàng loạt tràng pháo tay nổ lên. Mọi người nhìn về phía tôi bằng con mắt thán phục. Ơ kìa! Puli đang đeo chiếc vòng hoa và ở trong một cái hồ lớn (vì hội trường rất rộng). Puli nháy mắt với tôi. Kết thúc buổi lễ, tôi ra về với nhiều phần thưởng quý giá trên tay. Ra khỏi hội trường, tôi gặp Peles. Chúng tôi cùng về chung xe và cùng nói chuyện:
- Cậu giỏi ghê đấy Tomi! Mọi người ở khúc sông cũ rất thán phục cậu.
- Họ không giận tớ nữa sao?
- Đâu có ai giận cậu đâu? Sau cái đêm cậu bỏ đi chúng tôi đã đọc lá thư và biết mọi chuyện. Họ cảm động lắm. Tôi đã viết một bài báo về cậu đấy! Cậu đọc chưa?
- Rồi. Cảm ơn nhé!
 Những ngày tiếp theo, tôi được sắm một căn biệt thự to lớn. Tôi tập lái xe hơi, kinh doanh và trở thành thành viên của cơ quan bảo vệ tài nguyên quốc gia. Tôi tham gia các buổi tiệc lớn và thường trở về vào đêm khuya rồi sáng hôm sau lại tham gia các buổi hội nghị, các buổi phỏng vấn hoặc đến cơ quan. Sống trong giàu sang sung sướng nhưng tôi cũng không bao giờ quên được nơi chôn nhau cắt rốn của tôi. Tôi nhớ về mẹ- có lẽ thế. Tôi đã cho điều tra và rất vui mừng khi biết được mẹ tôi còn sống.
 Vào một kì nghỉ phép tôi mua ngay một vé máy bay, lên đường trở về quê. Tôi bước ra chiếc xe hơi với dáng vẻ bệ vệ của một ông chủ lớn. Mọi người đều đón tiếp tôi rất hậu. Đặc biệt là mẹ tôi- bà đã già đi rất nhiều. Tuy bây giờ đã khôn lớn nhưng khi đứng cạnh mẹ tôi thấy mình thật nhỏ bé. Trải qua bao nhiêu chuyện tôi mới thấy tình mẫu tử thiêng liêng biết chừng nào. Giờ đây tôi hạnh phúc vì được ở trong vòng tay của mẹ, được sống trong tình thương của mọi người và được trở về quê hương. Đúng như nhà thơ Đỗ Trung Quân đã viết :
“...Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ...
Sẽ không lớn nổi thành người”
Bây giờ tôi mang trong mình tinh thần Samurai, sức mạnh siu nhân,  cảm tử Naruto,... kết hợp với sự mưu trí dũng cảm của dòng dõi con rồng cháu tiên sẵn sàng phục vụ cho đất nước, cho thế giới này...
Hết

Tác giả:       Nguyễn Thị Thanh Thanh
Ngày sinh:  14/12/1999
Địa chỉ:      Ông Nguyễn Nhì- Trường TH Nguyễn Duy Trinh- Q.Ngũ Hành Sơn- TP.Đà Nẵng
Email:        [email protected]

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]