Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Nguyễn Thị Thanh Thanh( phần 1)

I Dòng họ bên ngoại-  Mở đầu của thảm họa.
  Từ khi sinh ra, tôi đã tá túc bên ngoại –dòng họ Rike rất lớn trong một ngôi làng tận đất nước mặt trời mọc. Một nơi có thể ví như “chốn thiên đàng”-  nơi ở của các đấng thần linh. Các bạn có thấy thật kì cục khi tôi dùng những từ “đao to búa lớn”như vậy không? Vâng! Theo tôi nghĩ thì nó “thật sự kì cục”. Từ nhỏ tôi đã sống ở nơi đẹp và yên bình này. Thật tuyệt làm sao khi được nô đùa cùng những chú thỏ, ngâm mình trong nước biển trong xanh và nằm dài trên những mỏm đá thoai thoải. Nơi đây có những con người trầm tính nhưng hiền lành và tốt bụng. Họ sẵn sàng giúp đỡ một ai đó nếu họ cần. Vì thế, cũng không lạ gì khi nơi này đang thu hút rất nhiều khách- du- lịch-  theo cách mà con người gọi.
  Sự yên bình kéo dài cho tới khi môt hôm tôi đang ngồi trên bờ đá say sưa ngắm nhìn một họa sĩ từ nơi khác đến vẽ. Bằng đôi bàn tay khéo léo, quê tôi dần dần hiện lên trên bức tranh với một vẻ đẹp hoàn mĩ. Thật lạ thay! Bỗng từ phía  biển một cảnh tượng lạ lùng đến “kinh ngạc”. Mặt biển rút một cách nhanh chóng rồi sau đó vươn mình trỗi dậy sau “giấc ngủ nghìn năm”. Tôi liền nhảy lên bức tranh kêu ric…ric liền mấy tiếng dài. Dường như vẫn đang chìm đắm trong niềm vui của nghệ thuật, ông ta chẳng thèm ngó ngàng gì tới tiếng kêu hốt hoảng của tôi. Sau đó, trước những hành động kì cục của tôi, ông ta như tỉnh cơn mộng vội vàng quay đầu về phía biển. Ông ta chỉ kịp kêu to “Tsunami”! Tôi cũng chẳng biết nó là cái gì nhưng chỉ hiểu đó là một mối nguy hiểm đang rình rập. Tôi và họa sĩ cùng chạy về phía làng vừa chạy vừa kêu to “Tsunami”! Khi nghe được tiếng kêu đó cả làng chỉ biết cuống cuồng chạy, chạy và chạy… Chẳng ai kịp mang theo gì chỉ chạy thật nhanh về rừng. Thật may mắn là tôi đã vớ tay lấy được một túi cỏ khô loại “hảo hạng”.


… Nhanh hơn tốc độ và suy nghĩ của con người, sóng thần đã chồm tơi ôm lấy mọi vật, đẩy mọi thứ theo những người đang chạy tán loạn. Sóng thần ập đến đẩy hết nhà cửa trâu bò và mọi thứ ra biển. Bất cứ đi đến đâu cơn sóng ấy cũng mang theo chiếc lưỡi “tử thần” khổng lồ chạm vào biết bao người, thay đổi biết bao số phận. Cơ may sống sót bây giờ chỉ phụ thuộc vào sự may mắn của từng người. Ai cũng cố vớ lấy một thứ gì đó để leo lên và khiến họ an toàn. May mắn lại đến với tôi một lần nữa. Kìa! một bụi tre to gần đó bị bật gốc. Điều đó làm tôi vui sướng đến rùng mình. Như chợt nhớ ra điều gì, tôi nhanh chóng leo lên bụi tre với mọi sức lực. Tôi đã thành công. Bây giờ chỉ phó mặc cho số phận, còn tôi thì ngất lịm đi vì vui sướng và mệt mỏi…
II. Thử thách và khó khăn mới
 Tôi ngủ liền một mạch chẳng biết trời đất là gì cho tới khi cái cảm giác ươn ướt lan khắp người tôi, len lỏi giữa chiếc áo nâu óng ánh, bóng mượt để đi vào cơ thể. Vừa hé mắt thì cái cảm giác hoảng sợ tột độ lại òa đến. Tôi đang ở giữa biển khơi. Đúng vậy! Tôi đang ở giữa biển khơi. Thật kinh khủng! Xung quanh tôi từng đàn cá ngoi lên rỉa những con trâu to lớn, những con gà béo ngậy,… đang nằm bất động. Cảnh tượng đó khiến tôi thấy bàng hoàng.  Không biết bao giờ tôi sẽ trở thành miếng mồi cho những con cá quái ác kia. Cái suy nghĩ đó đã phủ lên đời tôi một tấm màn đen không hi vọng. Bầu trời đen kịt, mặt biển dao động mạnh. Những hạt mưa tí tách bắt đầu rơi. Những đợt sóng lớn ập đến. Như đã dự tính được điều gì, tôi nhanh chóng tìm một lỗ an toàn ở thân tre để rúc vào trú mưa. Qua khe nhỏ, tôi thấy biển kêu gào thảm thiết. Nó liên tục làm tôi chao đảo. Sóng lại chồm tới lấy bàn tay to khỏe cào hết mọi vật. Ngay lúc này đây tôi lo sợ và đang ở trong tận cùng của tuyệt vọng.Bất ngờ một đợt sóng lớn nhảy chồm tới mang theo cái gì đó khiến cho “con thuyền” của tôi thêm nặng hơn. Khó khăn lắm tôi mới trụ được cho tới lúc sóng dứt. Khi vừa ló đầu lên khỏi ống tre, tôi hết sức ngạc nhiên khi trước mặt mình là một khối vuông màu trắng. Khối vuông màu trắng ấy được trang trí bởi những hình thù lạ lẫm, vui nhộn. Sau khi đi vòng xem xét ,tôi đưa ra kết luận :“ Đó là cái tủ lạnh mini”. Nó trông khá xinh và thích mắt. Nhưng tôi hết sức lo lắng vì lỡ nó làm cho “con thuyền” này chìm thì nguy to. Tuy nhiên, vấn đề đó đã không còn quan trọng khi giờ đây chính tôi lại đang phải đối mặt với tình cảnh khốn đốn mới: túi lương tôi vớ lấy ở dọc đường đã cạn. Ngay lúc đó, mùi thơm của thức ăn trong tủ lạnh như một sự quyến rũ không lời thách thức. Tôi chợt nghĩ : “ Mình phải lấy nó ra” Nhưng bằng cách nào? Làm sao tôi có thể mở được cánh cửa của tủ lạnh ra đây? Cái đói cồn cào cứ liên tục nhắc tôi nghĩ cách. “Nào..! Nhanh lên...Nhanh lên!!”. “Hự !...Hự!!. Không được rồi !”. Tôi không thể nghĩ ra cách nào dù bản thân đã cố hết sức. Bất ngờ đầu tôi quay mòng mòng, choáng váng. Tôi đứng nghiêng ngả rồi …“ầm”. Chiếc “thuyền” của tôi bị va vào một tảng đá to khiến tôi hôn mê hơn  hai giờ liền. Sau khi tỉnh dậy tôi thấy đầu mình đau nhói, người bất động như một xác chết- nhưng chỉ nằm như xác chết chứ chưa chết. Tôi thầm nguyền rủa tảng đá quái quỷ kia, nhưng… sau khi nhìn thấy cái tủ lạnh tôi lại nghĩ khác hoàn toàn. Đúng là trong cái rủi có cái may. Tôi la lên vì vui sướng. Các bạn có biết điều gì xảy ra không? Nếu trả lời câu hỏi đó tôi chỉ muốn nói: Thật tuyệt vời! Thật sự rất tuyệt vời! Nắp tủ lạnh đã mở tung. Sau giây phút đó tôi nhanh chóng lao vào tủ lạnh ăn ngấu nghiến những loại rau mà tôi có thể ăn được. Tôi ăn như chưa bao giờ được ăn như thế. Sau bữa ăn ngon lành ấy tôi ngủ liền một giấc dài như để bù đắp cho bản thân mình… Tỉnh dậy tôi ngỡ ngàng trước vẻ hiền hòa, êm ả ở một con sông. Sơn thủy thật hữu tình! Tôi thấy lòng mình ấm áp. Hình ảnh quê nhà dần hiện lên trước mắt tôi. Có cái gì đó ngẹn ngào, nhoi nhói, đau buốt ở lồng ngực. Hai dòng nước mắt lăn dài trên má, cứ chảy mãi, chảy mãi không nguôi…
III.Trưởng thành
Những ngày tiếp theo, tôi, “con thuyền” cùng cái tủ lạnh trôi bồng bềnh giữa một khúc sông lớn. Các loại rau củ quả đã hết nhẵn. Bây giờ tôi biết ăn thứ gì đây. Không phải là hết thức ăn nhưng mà đó là những thức tôi chưa từng thấy bao giờ. Liệu nó có độc không? Dạ dày của tôi không cho phép tôi nghĩ nhiều như vậy. Tôi lao vào ăn ngấu nghiến những cái hộp có chứa thực phẩm làm sẵn, uống những ngụm nước trong cái chai có dán nhãn rượu Vodka hảo hạng ở tủ lạnh. Uống xong tôi cảm thấy buồn ngủ kinh khủng. Tôi lăn ra ngủ như chết. Mấy ngày sau những sự việc đó lại cứ tiếp tục mặc dù nhièu lần tôi đã tự đặt ra câu hỏi: Vì sao? Cho đến hôm nọ, đang bị hút hồn vào bức tranh thủy mặc ở đây thì tôi bỗng cảm thấy chóng mặt, hoa mắt và…buồn nôn. Trời không lẽ… đã đến thời kì… lột xác lần hai rồi sao? Thật tồi tệ! Tôi đang ở trong tình trạng thế này làm sao có đủ điều kiện để lột xác cơ chứ? Nhưng xen lẫn nỗi buồn đó là một miềm vui nho nhỏ-  rất nhỏ mà thôi-  tôi đã trưởng thành. Ngày còn bé, mẹ tôi thường bảo với anh em tôi:   “ Khi nào lột xác lần hai tức là các con đã thành một thanh niên đích thực” Điều đó đã làm tôi nguôi ngoai phần nào. Bây giờ tôi lo sửa sang lại cho “căn phòng”  của mình trong ống tre để đủ độ ấm cho kì tới, tôi còn phải ăn nhiều, luyện tập nhiều,… Nói chung là điều gì cũng phải “nhiều”. Từng ngày trôi qua với tôi như những năm tháng bất tận. Thời gian sao mà lâu đến thế? Bộ da của tôi đã bắt đầu  nứt, chiếc râu dần dài ra, chiếc răng bây giờ đã sắc bén như răng cưa, đầu to ra từng mản, thân hình tôi to lên trông thấy và những chiếc vuốt ở chân nữa:chúng dần cứng lên theo thời gian,… Tất cả những bộ phận trên người tôi đều có sự thay đổi rõ rệt.
 Rồi một hôm,…đang nằm trong phòng, tôi cảm thấy ngứa ngáy, người nóng ran và đầy mồ hôi. Tôi lại còn đau toàn thân nữa chứ. Thật khốn khổ thay! Tại sao cứ phải lột xác trong lúc chưa uống hết một ngụm Vodka như thế này cơ chứ. Tôi quằn quại, kêu gào thảm thiết. Phải chăng đó là một điềm xui xẻo hay một dự báo chẳng lành??!!. Cứ như thế nó nói với tôi rằng:        “ Nếu lột xác không thành tôi phải…phải..chết. Thật tồi tệ! Cái suy nghĩ đó khiến tôi càng đau hơn. Một lúc sau… bộ cánh của tôi nứt dần, nứt dần và “đi” ra khỏi thân. Cả bộ da cũng vậy. Lúc đó tôi đau đớn đến độ ngất lịm đi mấy lần. Tôi bất tỉnh. Cơn đau đớn dần qua, tôi cố gắng ngồi dậy, đi ra “mép thuyền” tắm rửa cho khỏe khoắn hơn và tôi đã nhìn thấy tôi trong “gương”. Chao ôi! Sao tôi lại trở nên to lớn thế này. Trông tôi mới bảnh làm sao cơ chứ: bộ râu dài, cong vuốt; đôi chân, đôi tay chặc nịch với những cái vuốt sắt bén ở khoeo; bộ cánh bóng loáng, dài tới tận chấm đuôi;đầu tôi to ra trông thấy. Thật tuyệt vời khi nghĩ mình đã lớn rồi. Ngay lập tức mọi sự đau đớn như được xua tan hết. Tôi lấy lại tự tin, đứng lên và la lớn: “Thế giới thân yêu ơi, bạn thật tuyệt” niềm vui đó tôi ắt hẳn sẽ mang theo suốt cả cuộc đời…
IV. Cư dân vùng sông nước-  Trở lại biển khơi,
Quả thật đi xa mới biết xung quanh ta có nhiều người bạn tốt. Trong thời gian tôi dừng thuyền lại nơi khúc sông này để “du lịch” tôi đã quen rất nhiều người bạn. Nào là cậu ốc Lumi, gia đình bác Cua, Cô Tôm điệu đà, nhà báo ếch Pales,… Ai cũng tận tình giúp đỡ tôi trong những lúc hoạn nạn. Một buổi chiều đang ngồi bên bờ sông để thi tài văn thơ cùng Pales thì gia đình bác Cua cùng mọi người kéo đến với vẻ mặt hốt hoảng. Thấy vậy, tôi ngạc nhiên hỏi:
- Chuyện gì mà mọi người hốt hoảng vậy ạ?
- C..ó ch.....uyện…n…n lớn… rồ…i…i-  Bác cua già vừa thở hổn hển vừa nói.
- Chuyện lớn rồi cậu ạ -  Cô Tôm vội chen vào.
- Chuyện gì mà mọi người lo lắng đến nỗi nói không ra hơi thế? Nào vào lều của cháu rồi nói tiếp!
Sau khi vào lều, bác Cua già lại tiếp tục:
- Kì này ta phải di dân thôi.
- Di dân?-  Tôi hốt hoảng.
- Ừ! Ở đây sắp có bão lớn rồi.
- Sao mọi người biết?
- Mọi năm trên cái…gì gì ấy nhỉ?
- Ti vi-  Cô Tôm nói.
- Ừ! Trên cái ti vi nó nói là có bão nhưng ở đây năm nào cũng thế chẳng xảy ra chuyện gì vì chỉ là bão nhỏ thôi. Nếu bão có lớn thì dân ở đây còn có cái hầm dưới đáy sông mà núp. Nhưng mà năm nay coi bộ không ổn!
- Sao vậy ạ?
- Năm nay cua nhiều lắm cậu ạ!-  Cô Tôm nói.
- Úi giời ơi! Cua tôm nhiều thì liên quan gì đến bão lớn hay không lớn chứ!
Mọi người đều lắc đầu lia lịa. Nãy giờ vẫn im lặng bây giờ Pales lại lên tiếng:
- Thế cậu không biết à? Năm nào cua tôm mà nhiều là năm ấy bão lớn lắm đấy! Coi bộ không ổn thật rồi.
- Thế sao không trú vào hầm ạ?
Ngay lúc đó mọi người ai cũng có vẻ bực bội. Lumi đứng dậy, trả lời sỗ sàng:
- Chỉ tại cậu đấy, tại cái con “thuyền” quái ác của cậu mà hầm bị hư rồi kia kìa.
- Lumi! Ngồi xuống ngay cho ông!
- Nhưng ông ơi, chẳng lẽ vì cậu ta mà chúng ta từ bỏ quê hương mình hay sao. Còn nữa…
- Ngồi xuống!
- Nhưng cháu chưa nói hết…
Ông Cua trợn mắt nhìn Lumi, ngay lập tức Lumi ngồi xuống và không nói thêm câu nào nữa.
- Lumi! Cậu nói vậy nghĩa là sao?
- Không có gì đâu cháu!- Ông Cua cười hiền hậu và nói- Bây giờ cháu hãy thu xếp đồ đạc để di chuyển nơi ở cùng mọi người. Khi nào bão qua thì cháu đi tiếp hành trình của mình, cứ vậy nhé! Mọi người giải tán! Không ai được nhắc tới chuyện này nữa!
Khi ra về Lumi nhìn tôi bằng ánh mắt căm hờn. Tại sao vậy nhỉ? Mọi ngày tôi và Lumi chơi với nhau rất thân sao hôm nay cậu ấy lại thế? Còn mọi người nữa, hôm nay có vẻ họ lạnh lùng với mình hơn trước kia nhiều. Tôi hiểu chỉ vì có ông Cua nên mọi người mới bằng mặt nhưng thực ra họ không bằng lòng. Đêm đó tôi cứ trằn trọc mãi mà không ngủ được. Tại sao Lumi lại nói như vậy? Tại sao mọi người lại trở nên lạnh lùng với tôi? Tôi đã thức suốt đêm để tự mình tìm kiếm câu trả lời. Cuối cùng tôi cũng đã nhớ lại mọi chuyện... Nhớ lại cách đây khoảng một tuần trăng tôi đã quen với bác Cua và nhờ bác giúp đỡ,giấu đi con thuyền của tôi để khỏi bị người dân lấy mất. Sau khi ngần ngừ một lát, bác đồng ý nhưng không nói là dấu ở đâu. Thì ra là giấu ở căn hầm bí mật. Tôi đau xót nghĩ rằng tất cả đều là lỗi của mình. Tôi như một kẻ tồi tệ vậy!Chẳng lẽ chỉ một mình tôi gây ra lỗi lầm mà lại để mọi người phải gánh chịu hay sao? Không thể thế được! Thế là đêm đó tôi vạch ra một kế hoạch. Đến sáng hôm sau mọi việc vẫn bình thường. Mọi người lo chuẩn bị cho việc di tản mà không chú ý gì tới tôi. Còn tôi thì lén đến khúc đầu của con sông nơi mà muốn lui tới căn hầm bí mật buộc phải đi qua. Nhưng tôi làm sao có thể xuống đó đây? Tôi là dế-  đúng! Nếu tôi không là dế thì là gì? Nhưng điều quan trọng là dế không biết bơi. Làm sao tôi có thể bơi xuống đó? Thôi đành liều vậy. Dù sao nếu tôi chết tôi cũng được vinh danh và được mọi người nhớ tới. Lãng mạng làm sao cơ chứ! Tôi nhảy ùm xuống nước. Trước đó tôi không cần có một suy nghĩ như vậy vì… tôi đi được trong nước. Thật kì diệu! Trước giờ tôi vẫn sợ nước nhưng sao hôm nay… Thôi suy nghĩ nhiều làm gì? Tôi đến căn hầm bí mật xem xét các chỗ bị hỏng và tôi thấy nó không có gì to lớn đối với tôi nhưng… đối với mọi người lại là chuyện khác. Thế là đêm nào tôi cũng ra căn hầm bí mật hì hục đào, bới, xây, đắp,… Một tối nọ khi đến căn hầm tôi hoảng hốt khi nhớ rằng mọi việc mình đã làm xong từ ngày hôm qua. Thế là mọi người không phải di dân rồi. Tôi vui mừng biết bao! Nhưng liệu để con “thuyền” của tôi tiếp tục ở đây thì có ổn không? Thế là trong phút chốc suy nghĩ, tôi quyết định… ra đi. Đêm đó tôi về lều, viết một bức thư thật dài cho mọi người để nói lời xin lỗi và tỏ rõ nỗi lòng của tôi. Xong, tôi rón rén đến nhà bác Cua, “đột nhập” vào nhà bác và lấy đi chiếc chìa khóa căn hầm bí mật. Tôi thận trọng đặt nó lại chỗ cũ, dĩ nhiên là sau khi tôi đã lấy “con thuyền” ra. Bây giờ một lần nữa tôi lại phải lênh đênh trên con thuyền này, không biết đi đâu?, về đâu?.Thôi lại đi ra biển vậy.Tôi đau xót giã từ tất cả, giã từ chốn tươi đẹp này-  nơi mà tôi đã coi như “quê hương thứ hai” của mình…
V.Sự cố trên biển-  Lạc vào tay bọn cướp.
Những ngày tiếp theo đối với tôi là những ngày dài bất tận. Mặc dù  buồn khi phải xa quê hương thứ hai của mình nhưng tôi vẫn vui vì mình đã nghĩ đúng, xử sự đúng và làm đúng. Giờ đây sống trong những tháng ngày lênh đênh, trôi nổi tôi không còn cái cảm giác hoảng sợ, lo lắng. Thay vào đó là sự nhẹ nhàng, thanh thản. Vì rằng tôi nghĩ một chút sóng gió, một chút phiêu lưu chẳng qua cũng chỉ làm tăng thêm “hương vị cuộc sống” mà thôi. Rồi một đêm nọ, đang đi tìm giấc mơ đẹp trong khoảng hư không tôi chợt bị giật về thế giới hiện tại bằng một tiếng kêu thảm thiết:“ Cứu, cứu với”. Tôi choảng tỉnh giấc, khi đi ra mép “thuyền”. Cái đập vào mắt tôi đầu tiên là hình ảnh chú cá nhỏ đang bị con bạch tuộc lớn rượt bắt. Tuy xung quanh có rất nhiều “người” khác nhưng tôi hiểu họ không dám ra tay cứu giúp. Thấy thế, tôi liền lớn tiếng hét:
- Con bạch tuộc quái ác kia! Sao người lại đi bắt nạt một chú cá bé nhỏ như thế nhứ? Thật không xứng danh “Nam tử hán đại trượng phu”
- Câm mồm! Ngươi là ai? Sao dám làm lỡ việc của ta? Hừ! Thật là không biết điều.
- Ta là Tomi Happy! Người có giỏi thì đọ sức với ta nào!
- Được thôi!
Bạch tuột liền giở quẻ tung nhưng chiếc tay khổng lồ của mình tóm lấy tôi. Nhanh như cắt tôi bẻ một cành tre lớn, bay vào khoảng không và giáng xuống cho hắn một cú trời đánh. Chưa kịp để nó bình tĩnh, tôi đã lấy gậy quật túi bụi vào người nó. Con bạch tuộc lúc này càng điên cuồng, lồng lộn, gã ta phun một thứ chất đen xì, gê tởm lên khỏi mặt nước khiến tôi không còn nhìn thấy gì. Thừa lúc đó, gã liền tóm lấy tôi bằng bàn tay to khỏe, chắc nịch. Gã xiết chặt cổ tôi đến độ ngẹt thở và không thể nào cử động được. Nhưng may mắn thay chú cua nhỏ đã kẹp vào tay gã ta, khiến gã tê tái phải nới tay ra. Bắt kịp thời cơ, tôi giáng xuống đầu gã liên tiấp mấy cú trời đánh nữa. Gã ta hoảng sợ bỏ chạy với cặp mắt nảy lửa.
- Tomi Happy muôn năm!
Khi tôi hạ xuống, chú cá nhỏ bơi lại mép “thuyền” tỏ vẻ biết ơn :
- Em cảm ơn anh đã cứu mạng em. Xin anh nhận của em một lạy ạ!
- Ấy không! Sao tôi có thể nhận chứ!
Mọi người xung quanh cùng hò reo:
- Anh không chỉ cứu sống cá nhỏ mà còn cứu cả vùng biển này nữa đấy. thế là từ nay gã bạch tuộc kia không dám hống hách nữa! Nhưng anh là ai thế?
- Mình ấy à? Mình là Dế mèn Tomi Happy.
- Ừ! Dế mèn Tomi Ha... Mà khoan đã cậu vừa nói gì?
- Mình là dế mèn Tomi Happy.
- Dế? Có ai thấy loài dế nào như thế bao giờ chưa?-  Một chú cá tỏ vẻ ngạc nhiên.
- Bộ trông mình không giống dế hay sao?- Tôi hoang mang hỏi và ngắm nhìn lại bản thân mình.
- Nhưng dế thì đâu có to lớn thế? Dù cậu không cao bao nhiêu nhưng cũng to hơn mức cho phép. Lẽ ra cậu phải nhỏ hơn chứ!-  Chú Tôm búng càng vung vẩy và nói.
Thế là tôi đem chuyện bất hạnh của tôi kẻ cho mọi người nghe. Nghe xong mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt thán phục. Bỗng một giọng nói trong trẻo vang lên:
- Nhưng ở đây có người to lớn hơn cậu đấy!
- Ai vậy?
- Là chú cá heo Puli
- Puli?
- Ừ! Chú cá heo Puli tốt bụng lắm! Chỉ cần chú ấy ở gần đây ai gọi tên, chú ấy sẽ giúp. Ở vùng này tuy gã bạch tuột kia là vua đấy! Nhưng gã ta cũng phải nể Puli ba phần.
- Sao lúc nãy mọi người không…
- Vì bây giờ chú ấy đang ở xa.
- Ra là thế!
Sau buổi đại tiệc được chiêu đãi, tôi về phòng mình với niềm hạnh phúc khó tả nên lời. Đêm hôm đó, tôi đi ngủ mà chẳng an tâm chút nào. Trước kia, khi ở khúc sông tôi đã nghe tin sắp có bão. Chắc ngày ấy cũng gần đến rồi! Tôi phải làm sao đây? Dù tôi gọi đây là con thuyền nhưng nó cũng chỉ là một bụi tre lớn mà thôi, nó làm sao chống chọi được với cơn bão hung dữ kia chứ? Dù lo lắng nhưng đến đêm tôi đã làm nô lệ cho sự lười biếng- tôi leo lên giường, kéo chăn và đi tìm cho mình một giấc mơ đẹp. Tôi không suy nghĩ gì đến cơn bão nữa. Trong lúc đang say sưa với giấc mộng hồng. một tiếng sét “long trời lở đất” đánh thức tôi dậy. Tôi đi ra khỏi phòng nhìn ngắm xung quanh với đôi mắt ngái ngủ. Đôi mắt tôi lướt nhanh xung quanh với dáng vẻ lờ mờ của những cái gì đó đang đi xuống….Bổng tôi há hốc mồm và mở to đôi mắt hết cỡ. Thật kinh khủng! Trận bão đã đến nhanh hơn tôi tưởng. Đúng lúc này đây tôi mới nhận thấy mặt biển giao động mạnh, mưa rơi nhiều, gió rít lên từng hồi như oán trách ai và… cái tủ lạnh đang nghiêng ngã xắp rớt xuống biển. Khốn thay! Làm sao bây giờ? Nếu cứ để chiếc tủ lạnh theo độ như vậy mà trượt đi mất thì tôi lấy lương thực đâu ra để sống trong những ngày tới? Trời ơi! Ngay lúc đó tôi không kịp nghĩ gì nhiều vội lao tới ra sức níu tủ lạnh lại. Trời ơi! Dù thân hình tôi to lớn nhưng gió và mưa chắc chắn sẽ khiến tôi không thể nào đứng vững! Đúng là châu chấu đá xe mà! Nhưng mà... tôi vẫn đứng vững trên “con thuyền”. Gió và mưa không làm tôi lo ngại. Thật lạ kì! Nhưng mà song biển cứ đập mạnh vào thuyền khiến tôi nghiêng ngả. Trong lúc chuẩn bị đi “chầu diêm vương” thì tôi nhớ lại lời của chú cá nhỏ “ Chỉ cần chú cá heo Puli ở gần đây thì ai gọi tên chú ấy sẽ giúp” Vậy là tôi hét toáng lên với sức lực ít ỏi còn lại:
- Puli! Cậu đang ở đâu! Tôi cần cậu giúp đỡ! Puli!
Ngay lúc đó tôi ngất đi và thoái thác cho số phận đen đủi của mình… Đến khi tỉnh dậy tôi hoảng hốt khi thấy mình đang nằm trên một tảng đá khổng lồ- rất khổng lồ. Nhưng điều đặc biệt là tảng đá này…. chuyển động được. Thật kì lạ. Tảng đá này không hề cứng và thô như những cái khác-  nó rất mềm và hơi trơn. Đang suy nghĩ thì một tiếng nói lớn vọng lên:
- Chào cậu!
Tôi bắt đầu run…run cầm cập và án binh bất động. Đá mà cũng nói chuyện được ư?
- Cậu đừng sợ! Mình là cá heo Puli! Hân hạnh được làm quen.
Đến lúc này thì tôi mới gạt mồ hôi:
- Thì ra là Puli! Làm tớ hú hồn!
- Sao cậu biết tên tớ mà gọi thế!
- À! Mọi người ở đây nói cho tớ biết. Nhưng cậu không có mặt à?
- Có chứ! Chỉ là tớ to lớn quá nên cậu không thấy được tớ thôi! Cậu là người đã cứu chú cá nhỏ hôm qua phải không?
- Ừ!
Tôi trả lời nhẹ rồi thoải mái nằm dài trên thân hình to lớn của Puli và nói chuyện với câu ấy
- Tới nơi rồi- Puli vui vẻ nói
- Nơi nào?
- Đảo.
- Đảo?
- Ừ! Tớ chỉ có thể đưa cậu tới đây thôi! Xin lỗi nhé!
- It’s okay!
- Cái quái gì vậy?
- Tiếng Anh đấy. Nó có nghĩa là :không sao mà!
-  Trời ạ! Nào để tớ tiền gần hơn nữa cho cậu dễ vào bờ nhé!
- Cảm ơn! Tạm biệt!
- Tạm biệt!
Tôi leo lên hòn đảo và nhìn ngắm xung quanh. Một toán người đi tới hò reo vui vẻ và bỗng… nhìn chằm chằm vào tôi. Người có vẻ mặt hung dữ nhất tiến tới:
- A ha! Một con dế khổng lồ! Ta chưa từng thấy con dế nào như thế này! Đúng là khổng lồ thật! Bắt nó vè thịt đi anh em ơi! Haha… sinh nhật lần này con trai ta sẽ khoái lắm cho mà xem!
Toán người hung hăng kia lao tới ra sức tóm lấy tôi. Với tất cả tài cán của mình tôi ra sức chống trả.
- Nó khôn quá đại ca ơi!- một tên cướp nói
- Để đấy cho ta. Ta sẽ chặt mi ra con dế kia!
- Đừng mà ba!-  Một cậu bé chạy tới và hét lớn
- Sao thế? Hôm nay là sinh nhật con ba tặng cho con một chầu dế! Chẳng phải con rất thích ăn  món dế non chiên mỡ lắm sao?
- Thôi ba! Con thấy nó trông cũng dế thương lại còn khôn nữa. Hay là ba để nó về làm người hầu cho con đi.
Nghe đến đó người tôi lạnh cóng. Vậy là tôi bị bắt đem về chỗ toán người lạ mặt kia. Tôi đành giã từ cuộc sống vui tươi để bước vào một tương lai xa lạ
VI.  Phát hiện một tâm hồn đồng điệu-  Thoát khỏi tay bọn cướp
Khi được ở cùng “người chủ mới” này, tôi cảm thấy cậu ấy không hề xấu xa. Cậu ấy tên Hải, rất tốt bụng và vui tính. Tôi với cậu chủ rất hay nói chuyện với nhau. Hôm nọ đang ngồi ăn những cọng cỏ ngon lành được cậu chủ cho tôi bỗng dưng thấy buồn vô hạn. Chưa bao giờ tôi cảm thấy cô đơn từ khi được cậu chủ nuôi nấng. Cái cảm xúc ấy chợt ùa về làm lòng tôi thắt quặng lại. Không biết mẹ tôi đang làm gì, có còn sống không hay là đã lìa xa cõi đời này rồi? Cả bà tôi nữa. Tôi nhớ lại những ngày tháng tươi đẹp trước kia. Giá như không có đợt sóng thần ấy thì gia đình tôi đâu phải chia cách như thế này?
- Này, sao cậu lại ngồi thừ ra thế?-  Hải bỗng lên tiếng.
Tôi giật mình trở lại với thực tế.
- Có chuyện gì thế?
- Cậu cứ như từ trên trời rơi xuống vậy! Tớ hỏi cậu cậu lại hỏi tớ! Vui thật đấy!
- Ừ!
- Sao cậu không trả lời tớ?
-Trả lời gì cơ?
-Tớ hỏi cậu là tại sao cậu lại ngồi thừ ra như thế?
- Có lẽ… có lẽ…
- Lẽ phải gì? Nói đại ra coi
- Có lẽ là tớ nhớ nhà
- Nhà!
- Ừ!
- Trước giờ tớ tưởng cậu không có nhà!
- Ai mà không có nhà cơ chứ! Tớ cũng như cậu thôi!
- Ừ! Nhưng cậu nhớ nhà thì chịu thôi vì tớ sẽ không cho cậu về đâu. Một khi tớ đã thích gì thì tớ sẽ không bỏ nó đi đâu.
Nghe đến đó tôi thấy buồn rười rượi. Vậy là tôi suốt đời phải giam cầm  ở đây sao? Tưởng đâu cậu chủ sẽ hiểu được tôi nào ngờ…
- Thôi ăn đi cậu nhóc, đừng có nghĩ tới việc bỏ trốn đấy nhé!
Tôi chỉ cười hì hì mà chẳng nói gì. Sau khi ngủ một giấc dài, tôi lại trở về nhịp sống cũ-  tiếp tục ở với cậu chủ. Chúng tôi chơi đùa trên bãi cát, hứng những tia ngọc mà trời ban phát. Nhưng tôi cảm thấy sau lần nói chuyện ấy, Hải bỗng trở nên trầm tính và ít cười hơn. Tuy cũng hơi thắc mắc nhưng tôi không dám hỏi gì. Tối hôm đó đang chuẩn bị đi ngủ tôi nghe có tiếng nói khe khẽ:
- Này! Cậu ngủ chưa đấy?  
- Hả hả?
- Cậu ngủ chưa Tomi?
- À!  Chuẩn bị rồi. Sao?
- À...ừ... Tớ định nói chuyện này với cậu... Mà thôi .
- Sao thế? Chuyện gì nói thử xem nào!
Bỗng dưng Hải nổi cáu:
- Cậu hay nhỉ! Tớ đã nói thôi là thôi cơ mà.
- Ừ! Vậy thôi.
- Lạ thật dạo này cậu ấy làm sao ấy nhỉ? Lúc nãy còn nổi cáu với mình nữa chứ! Hải cứ như một con người khác vậy!  Thật chẳng hiểu nổi cậu ấy nữa-  Tôi nói thêm với chính mình sau khi Hải đã đi khỏi. Tiếp theo đó là cái lắc đầu không đồng tình của tôi. Cứ như thể nếu tôi là cậu ấy thì mọi chuyện sẽ khác đi vậy. Mấy hôm sau tôi chẳng hề gặp Hải. Một hôm tôi vô tình đi ngang qua phòng của Hải để xuống bếp thì tôi nghe thấy tiếng run cầm cậm trong phòng. Trời! Không lẽ... Thế là tôi mạnh dạng gõ cửa.
- Ai đấy?-  Tiếng nói yếu ớt từ trong phòng vọng ra.
- Tớ đây mà! Tomi đây!
- Tomi đấy à? Cậu vào đi
Tôi khẽ mở của đi vào phòng.
- Trời! Là cậu đây sao? Hải!cậu sao thế?
- Lại đây Tomi! Tớ đang có việc muốn nói với cậu
- Tớ đây này!
- Cậu đừng nói gì cho tới khi tớ nói hết. Từ khi nghe cậu nhắc tới nhà tớ đã cảm thấy rất buồn. Buồn vì cái suy nghĩ cậu sẽ bỏ đi và rời xa tớ.
- Tớ có nghĩ như vậy đâu nào?
- Cậu nghe tiếp đây! Đừng nói gì cả! Được chứ? Tớ ngạc nhiên khi thấy cậu vẫn ở lại và vui vẻ với tớ như mọi khi. Điều đó là tớ thấy rất có lỗi với cậu.  Và còn nữa... mấy ngày nay tớ đọc tờ báo của bố và thấy tin tìm cậu ở trên báo. Thế nên tớ đã quyết định đóng cho cậu một con thuyền nhỏ để cậu vào lại bờ. 
Nghe đến đó tôi xúc dộng quá. Nước mắt tôi rơi xuống ướt đẫm đôi bàn tay của Hải.
- Cảm ơn cậu!
- Này! Đàn ông sao lại yếu đuối như thế chứ? Đáng lý ra cậu phải vui lên mới đúng. Đêm nay cậu hãy đi đi. Tớ đặt con thuyền đó ở rừng thông gần bờ biển mà chúng ta hay đi chơi ây! Cậu nhớ nơi đó chứ?
- Tớ nhớ!
- Hứa với tớ đi
- Hứa chuyện gì?
- Cậu sẽ phải đi. Không được ở lại đây! Rõ chưa? Còn bây giờ thì cậu hãy về phòng chuẩn bị đi để tớ nghỉ ngơi.
Tôi về phòng mà lòng nặng trĩu. Thì ra những điều cậu ấy làm bấy lâu nay là vì tôi. Thế mà tôi lại trách cậu ấy đã không quan tâm đến tôi. Sao cậu ấy nói những lời này như người sắp... chết thế nhỉ? Nhưng thôi ! Chẳng phải tôi rất ước được trở về quê cũ sao? Phải làm điều này đi chứ!
Thế là đêm đó, tôi lén ra rừng thông mà Hải chỉ. Lôi chiếc thuyền ra, tôi mới cảm thấy Hải thật tuyệt vời. Chiếc thuyền cậu ấy làm khéo quá! Tôi khẽ đẩy thuyền xuống nước, căng buồm lên và trở về quê cũ với hy vọng tràn trề về tương lai tươi sáng.
VII Thử thách -  Cập bến
Con thuyền được Hải trang bị đầy đủ: Vũ khí cho tôi tự vệ, mấy bao lương và cả một... thùng nước.Hải thật chu đáo. Tôi sung sướng và mãn nguyện nhưng cũng không ngớt lo lằng vế Hải. Mà lo thì làm được gì chứ? Bây giờ muốn quay lại cũng không được vì tôi đã rời xa chỗ của Hải rồi, với lại...
- Oh my gosh!-  Tôi kêu lên thất thanh.
Một con thuyền to lớn đang tiến về phía chúng tôi-  nghĩa là tôi và chiếc thuyền nhỏ. Chiếc thuyền cứ tiến gần tiến gần. Tôi chỉ kiệp vớ lấy thanh kiếm và bay vù lên không tung. Và “Ầm...!” Chiếc thuyền nhỏ vỡ tan tành. Từ trong bon tàu một cậu bé đi ra với khuôn mặt ngạc nhiên-  có lẽ cậu ta thắc mắc về tiếng nổ. Ôi trời! Đó là... là... Hải. Tôi lập tức đậu xuống ôm chầm lấy Hải.
- Là cậu đó sao? Tomi?
- Hải ơi! Tới nhớ cậu quá!
- Thôi đi ông tướng! Thoát khỏi tay “tui” cậu vui lắm chứ nhớ nhung gì?
- Không! Tớ nhớ cậu thật mà.
- Thôi! Vào đây! Đừng để bố tớ biết!
- Ừ.
Hải dẫn tôi vào phòng và kể cho tôi nghe những chuyện vừa xảy ra trong thời gian qua.
- Mọi chuyện là vậy đó sao?-  Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Ừ! Bây giờ bố tớ đang chuẩn bị một kế hoạch bắt cá bằng thuốc nổ.
- Như thế sẽ rất nguy hiểm cho mọi người trên tàu.
- Biết làm thế nào được? Bọn trẻ chúng ta đâu nói lại bố tớ?
- Chẳng phải bố cậu rất nuông chiều cậu hay sao?
- Tuỳ thôi! Đâu phải lúc nào ông ấy cũng nghe theo lời tớ?
Cả hai chúng tôi thở dài buồn bã cùng mang trong lòng nổi lo sợ.Một hôm...
- Tomi! Tomi! T..rố...n....n m..a.... a....u...u! N...h... a...a...an...h!
- Gì thế?
- Bố tớ sắp.... sắp đặt thuốc nổ rồi! Trốn nhanh đi để còn bảo toàn mạng!
- Tớ sẽ chẳng đi đâu cả!
- Sao? Cậu không điên đấy chứ?
- Cậu làm ơn đưa cho tớ một cái bao tải to
- Để làm gì?
- Thì cậu cứ lấy đi! À, cho tớ thêm con dao.
- Cậu không định...
- Không có chuyện gì đâu. Đừng lo!
Tôi phì cười nhưng vẫn lo sợ. Lỡ mọi việc không thành cả tính mạng tôi và mọi người trên tàu cũng sẽ không an toàn. Nhưng tôi có thể... nhờ sự giúp đỡ của Puli.
Tôi ra phía lan can của tàu gọi to:
- Puli! Cậu ở đâu? Where are you?
- I'm here!
- Ủa? Cậu nói được tiếng anh rồi cơ ak?
- Hì hì! Đang đi học thôi. Liên quan đến công việc ý mà! Cậu gọi tớ có chuyện gì thế?
- Để tớ nhày xuống lưng cậu nói chuyện cho dễ nhé!
- Ừ! Rồi bây giờ thì nói đi!
- Tớ có chuyện này cần cậu giúp.... Chúng ta sẽ làm thế này...thế này...Ok?
- Ok!
- Đợi tý tớ đi lấy cái bao. Cậu nhớ cách chưa?
- Biết rồi mà!
Tôi bay lên thuyền gặp Hải và lấy cái bao, sau đó đưa cho Puli.
- Cẩn thận nhé!Puli
- Ừ.
Hải ngạc nhiên hỏi:
- Cậu nói chuyện với ai thế?
- Không có gì. Hải này!
- Hử?
- Cậu có muốn cứu bố cậu không?
- Tất nhiên rồi.
- Vậy thì đi theo tớ! Cậu lấy thêm một con dao nữa. Ah` không cần. Tớ có mang theo cây kiếm rồi. Mà bố cậu đánh cá bằng thuốc nổ như thế nào?
- À! Bố tớ lấy mấy cái lon ý xong rồi bỏ thuốc nổ vào. Mỗi cái có gắn kíp nổ. Dây chậm cháy sẽ được dùng trong lúc quan sát đàn cá. Khi nào đốt dây thì nó sẽ nổ.
- Đúng ý tớ!
- Sao?
-  Không có gì. Bây giờ chúng ta đi cắt đầu dây chậm cháy. Làm như vậy dây sẽ không cháy mà chỉ xì thôi.
-  Đúng đấy! Cậu hay nhỉ! Thế mà tớ không nghĩ ra. Nhưng mà...
-  Sao?
-  Mấy cái lon bị rơi xuống biển thì tính sao?
-  Khỏi lo. Có người dọn dẹp rồi
Tôi cười với vẻ đắc ý. Tôi nói với Hải mọi kế hoạch. Sau đó, khi bố của Hải đã đặt mìn và chuẩn bị nổ thì chùng tôi lén đến cắt đoạn dây đầu. Một người kêu lên:
-  Anh ơi! Chỗ này sao cháy mà chẳng nổ? Lạ gê!
-  Tụi bay đã kiểm tra kỹ ngay lúc đầu chưa?
-  Rồi anh.
-  Để tao tới coi.
Nhanh như cắt chúng tôi đi cắt nốt những dây còn lại. Bỗng...
-  Mấy cậu nhóc làm gì ở đây thế?-  Bố Hải lên tiếng hỏi.
-  Ah tụi con... ừm tụi con đi... đi
-  Đi đâu? Còn cái cậu dế này du lịch về rồi à?
Tôi ngạc nhiên hỏi
-  Du... u lịch gì ạ?
Hải đẩy tay tôi một cái. Ngay lập tức tôi trả lời:
-  À dạ... cháu đi mới về.
-  Ừ. Con làm gì ở dây thế Hải
-  Con con... con....
Ngay lập tức tôi chen vào cứu nguy:
-  À dạ tui con đi.. đi... À đi đấu kiếm. Hì ..hì
-  Ra chỗ khác chơi để bố làm việc.

Xem tiếp phần cuối

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]