Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi "Vượt biển" - Võ Thu Hà

Tomi tỉnh dậy, màn đêm đã buông xuống. Sóng vỗ rì rào, đôi cơn gió thổi lạnh lùng từ những nơi xa xôi. Tomi ngước đầu nhìn lên trời, hôm nay bầu trời thật đẹp. Có thể đó là bầu trời nhiều sao nhất mà Tomi từng thấy, và đó cũng là bầu trời buồn bã nhất mà chú từng trải qua….
…Cơn sóng thần…
…Chạy trốn…
…Gào thét…
…Cuốn trôi…
…Và đơn độc…
Tomi tự an ủi rằng mình may mắn hơn những người khác: được sống sót. Nhưng mỗi khi nghĩ lại nỗi kinh hoàng vừa qua, chú không cầm được nước mắt: cha mẹ chú, bạn bè chú và cả mọi người xung quanh chú nữa. Có chăng họ còn nhớ đến chú dế mèn bé nhỏ đang lênh đênh trên biển, mong mỏi được nhìn họ lần cuối này.
Tomi cảm thấy đã quá mệt mỏi. Chú nằm vật ra trên chiếc tủ lạnh, rồi thiếp đi giữa cơn man suy nghĩ. Chú hi vọng tất cả chỉ là một cơn ác mộng thôi, và Tomi sẽ tỉnh lại ngay bây giờ đây, ngay bây giờ đây…
Nhưng sự thật vẫn là sự thật: Tomi đang lênh đênh trên biển, bốn bề hiu quanh, buồn tẻ…
Chú nhất định phải sống!

Hôm sau, như thói quen của họ nhà dế Rike, thức dậy từ rất sớm. Phía xa xa, mặt trời chỉ là mảng sáng màu hồng bé tí tẹo. Lúc bấy giờ, đã thấy khỏe hẳn, chú đã thôi nghĩ về cơn sóng thần vừa qua. Đêm trước, Tomi đã suy nghĩ rất nhiều rồi. Ừ, thì bây giờ chú đã thành một chú dế mồ côi, nhưng chú không thể cứ mãi đau buồn như thế được. Phải mạnh mẽ lên! Chú phải sống. Tomi nghĩ như vậy, và quyết tâm tìm vào đất liền…
Bỗng, Tomi thấy cái bụng mình cứ cồn cào làm sao…À, đúng rồi, chú đang đói, hôm qua đến giờ chú vẫn chưa ăn gì. Tomi đang ôm bụng bỗng reo lên mừng rỡ:
    Ôi, mình may quá!
Chú nhìn xuống chân, chú đang lênh đênh cùng với một chiếc tủ lạnh, trong tủ lạnh chắc chắn có thức ăn và nước uống!
Qủa không sai, Tomi lần lượt mở các ngăn của tủ lạnh ra, trong tủ lạnh đã có sẵn một lượng thức ăn đủ dùng trong khoảng 3 tuần, 3 tuần rưỡi, có nhiều bánh mì ngọt, bánh bích qui, bơ, thịt bò khô, một ít tôm, rau quả, vài chai sữa bò và nước. Tomi lần lượt chuyển thức ăn qua các ngăn nhỏ, còn ngăn lớn chú khoét vài lỗ thong hơi làm hầm bảo vệ nếu chú không may gặp mưa bão, đụng độ với chim biển hay cá lớn.
Xong việc, Tomi tự thưởng cho mình vài chiếc bích qui, một ít bánh mì ngọt và uống một ngụm nước. Chú dế nhỏ cảm thấy vô cùng dể chịu. Sau đó, Tomi chui lại vào hầm, chọn lấy một mảnh gỗ dài, dẹt đầu làm mái chèo rồi ra ngoài, ra sức đẩy mái chèo về phía nam – hướng gần nhất có đất liền.
Bỗng Tomi phì cười, chú có cảm giác như mình đang hóa thân vào chàng thủy thủ Xin-bát.
Thế là một cuộc vượt biển chú chú dế dòng họ Rike đã thực sự mở ra. Song, một điều chắc chắn là sẽ còn bao sóng gió đang chờ chú.
Ngày thứ nhất trôi qua, bốn bề vẫn mênh mông nước và nước.Tomi khắc dấu lên tủ lạnh
…Ngày thứ hai…dấu khắc thứ hai…
…Ngày thứ ba…
…Ngày thứ tư…
…Ngày thứ mười…
…Ngày thứ mười bốn…
Mười bốn dấu khắc trên tủ lạnh, chứng tỏ hai tuần đã trôi qua. Tuy vẻ thất vọng và sốt ruột đang dần xâm chiếm chú dế mèn Tomi. Nhưng có lẽ hãy còn quá sớm để tìm thấy đất liền. Tomi vẫn tiếp tục cuộc hành trình với niềm hi vọng của mình.
Ngày Tomi khắc dấu thứ mười lăm trên tủ lạnh và một ngày đẹp trời, ánh nắng dịu dàng và chan hòa, phủ một lớp ánh sang mỏng tang lên những con sóng bạc lăn tăn vui vẻ. Thỉnh thoảng có những cơn gió mang mùi vị của đất liền ở nơi xa xôi nào đó đến chiếc tủ lạnh của Tomi, khiến chú càng thêm hi vọng mình có thể tìm thấy đất liền vào một ngày không xa.
Đang thong thả mái chèo, Tomi lờ đờ thấy mình như có một chiếc bè nào đó ở phía trước, và cả một cái bóng nằm song soài không cử động.
“ Có lẻ là ảo giác”, -Tomi thoáng nghĩ – “làm gì có ai có thể đến tận nơi này chứ!”
Tuy nhiên, sự tò mò đã chiến thắng long tò mò của chú. Tomi “bơi thuyền” lại gần, và cảnh tượng trước mắt khiến chú không khỏi thốt lên một tiếng bất ngờ và xót xa.
Một bác dế, hình như là giống dế Trũi, nằm bất động trên chiếc bè bị hỏng phân nữa, tay cầm chiếc dao dính máu đỏ tươi, xung quanh lăn lốc mấy chiếc hộp bằng đồng. Có lẽ bác ta đã trải qua một cuộc chống chọi ác liệt với con cá hung dữ nào đó. Đằng kia, những vết cắn, cào, gặm vẫn còn mới trên chiếc bè. Tomi nhìn bác dế mà không khỏi xót lòng. Mình bác dính đầy máu đen, những vết răng cá sâu hoắm trên chân, bụng, tay và vết xướt rướm máu trên mặt, da bác tái mét, trông bi thảm vô cùng.
Không nghĩ ngợi nhiều, Tomi vội vàng dừng lại, kéo bác dế đang bị trọng thương vào “hầm bảo vệ” của mình. Xem ra bị thương nặng quá nên bác thở yếu, rất gấp.Tomi nhìn bác, nghẹn ngào:
    Nào, bác ơi, bác tỉnh lại đi, cháu sẽ cứu bác.
Bác dế kia vẫn không động đậy, Tomi càng cuống cuống lo lắng. Chú cứ lay bác ta mãi mà bác không dậy. Tomi òa lên khóc nức nở chú chẳng biết làm gì để cứu bác ấy cả, chú thấy minh thật vô dụng.
Lát sau, bác dế mở mắt nhìn Tomi, thều thào: “…nước…,cho ta nước…
Tomi đang lo lắng, thấy bác dế kia đã tỉnh lại, liền vội vã mang nước ra cho bác uống vài ngụm lấy hơi. Tomi đã giúp bác ấy dựa lên vách rồi lễ phép hỏi han:
    Bác có thấy đỡ hơn chưa ạ?
Bác ta mỉm cười:
    Cám ơn cháu, bác đỡ hơn rồi…Nhưng chắc bác…” bỗng một đoạn thở gấp gáp ngắt lời bác dế - …không cầm được lâu…đâu…bác…mất nhiều máu quá…Nào,…cháu bé tốt bụng…cháu mau ra ngoài bè lấy…mấy hộp y tế vào đây.
Tomi vâng lời bác dế chạy đi lấy mấy cái hộp bằng đồng vào. Trong đầu chú chỉ mong bác dế kia sẽ sớm bình phục, Khi chú trở vào, chú bắt gặp nagy ánh mắt thân tình và đầy hi vọng của bác dế:
    Cháu bé ơi, cả đời này…bác sẽ chẳng biết làm gì để…đền ơn cứu mạng của cháu…Còn bây giờ…cháu hãy giúp ta băng bó những vết thương này…được không cahu1 bé?...
Tomi nhìn bác, chú xấu hổ và cổ họng nghẹn lại:
    Ôi bác ơi, làm sao đây…huhu…cháu không biết lam sao cả. Cháu là đứa ngốc, con dế đần độn, vô dụng…huhu!
    Thôi nào cháu bé…- bác ta vẫn thều thào – cháu hãy làm theo chỉ dẫn của bác…được rồi…bác..sống…mà!
Thế là Tomi bình tĩnh lại, chú ngoan ngoãn và cố gắng cẩn thận làm theo bác ấy: đun nước sôi rửa vết thương, kim chỉ tẩm thuốc sát trùng, tiêm thuốc gây tê quanh các vết thương, khâu lại, bôi thuốc, đắp bông băng và cố định bằng những miếng gạc.
Công việc khá lâu do bác dế có quá nhiều vết thương, trong khi Tomi lại mất không ít thời gian để lục tìm các dụng cụ y tế lẫn trong mấy đồng tiền vàng, đá quý, ngân phiếu và lương khô. Nhưng sau khi kết thúc công việc, chú thở phào nhẹ nhõm, trông bác dế khá hơn thấy rõ, bác ấy cảm động nói:
    Không có cháu bác đã sớm  đi chầu Diêm Vương mất rồi…Tên bác là Ronall Rich, nhà dế Trũi, cháu cú gọi bác là bác Ronall được rồi. Thế còn cháu, chú dế nhỏ than ái, hào hiệp, cháu tên gì?
    Thưa bác Ronall, cháu là Tomi Happy, thuộc dòng họ Rike đông đảo và anh hùng.., thì ra cháu thuộc dòng họ Rike…, thảo nào…, cháu là một chú dế con anh hùng đấy! Cho phép bác gọi cháu là Tomi nhé!
    Vâng!
    Tomi, hãy cho bác biết tại sao cháu lại ở giữa biển khơi xa xăm này?
Tomi đưa đôi mắt long lanh ngấn lệ nhìn bác Ronall. Như hiểu thấu được những cảm xúc của chú dế mèn dòng họ Rike, bác Ronall ôm Tomi vào long, chú òa khóc nức nở.Từ cái ngày khủng khiếp ấy, có lẻ hôm nay là ngày đầu tiên mà chú cảm thấy nhẹ nhõm vì đã được an ủi và chia sẻ phần nào những mất mát.
    Bác xin lỗi…- Bác Ronall thì thầm vào tai Tomi.
    Không đâu bác…- Tomi nấc lên từng tiếng – Tất cả chỉ do…
Và rồi, chú kể hết mọi chuyện đã xảy ra với mình và mọi người trong cái ngày mà cơn sóng thần ập đến. Bác Ronall chăm chú lắng nghe , đôi lúc bác ta gật đầu đầy vẻ thông cảm Tomi cảm thấy như mình vừa trút khỏi mọi gánh nặng và những nỗi u buồn trong lòng.
Một lát sau, bác Ronall nhìn Tomi, trầm ngâm một hồi rồi nói:
    Tất cả những gì cháu trải qua, bác hiểu cả.Bởi vì, bác cũng vậy, Tomi à!
Thấy Tomi tròn mắt ngạc nhiên nhìn mình bác Ronall từ từ kể:
    Cháu biết dòng họ Rich bác sĩ ở cạnh nơi dòng họ cháu trú ngụ chứ?
    Vâng, họ rất tài giỏi và nhân từ, các bác sĩ họ Rich thường đi đây đó để chữa bệnh miễn phí ạ! – Tomi chăm chú lắng nghe.
    Đúng rồi. Và bác đây, Ronall dòng họ Rich, là một trong số đó, Tomi ạ. Hôm đó, cái ngày mà cơn song thần đến đấy Tomi, bác đang chuẩn bị chia tay gia đình nọ sau khi băng bó chiếc càng bị gãy của một chú dế nhỏ. Họ rất nghèo nên không có gì ngoài cám ơn bác rối rít. Đúng lúc đó, cơn song thần đã bất ngờ ập vào. Rất nhanh, họ kéo bác lên mái nhà, trên đó có một chiếc bè gỗ. Cảm kích ơn giúp đỡ của bác, họ đã nhường bác chiếc bè và bảo rằng sẽ còn nhiều người bị thương cần đến bác. Họ giục bác lên bè, mặc cho bác từ chối, họ vẫn đẩy bác đi, không quên đưa cho bác hộp đồ nghề chứa đầy tiền vàng, đá quý, lương khô mà đáng ra bác phải cho họ. Rồi bất ngờ, con song thứ hai kéo chiếc bè ra xa. Vì bị va chạm trong lúc bị cuốn đi nên bác đã ngất đi. Đến lúc tỉnh dậy thì bác đã thấy mình ở giữa biển, xung quanh chỉ có tiếng song vỗ lạnh lùng. May mà bác còn mấy cái hộp bác đã sống sót hơn hai tuần qua bằng những miếng lương khô này đây, trong hộp, và uống nước tiểu để khỏi chết khát.
Tomi từ này giờ vẫn im lặng lắng nghe câu chuyện của bác Ronall:
    Thật ngoạn mục! Nhưng mà bác Ronall ơi, tại sao bác bị thương nặng thế ạ?
    Ồ, Tomi, đó lại là một câu chuyện khác nữa. Bác Ronall nheo mắt nói – Hôm qua, bác đã bị một con cá lớn tấn công. Bác đã chống cự với nó bằng con dao này đây – bác Ronall đưa cho Tomi xem một con dao bằng bạc rất sắt bén – Tuy nhiên cháu thấy đấy, con cá cũng chẳng phải vừa. Bác đuổi nó đi sau khi nó đã phá hỏng gần nửa chiếc bè và làm bác bị thương nặng thế này. May cháu đã đến cứu bác, vì bác đã mất quá nhiều máu nên không đủ sức tự chữa trị cho mình được…
Đến đây, Tomi mới sực nhớ ra là từ sau trận chiến hôm qua đến giờ, hình như bác Ronall vẫn chưa ăn gì. Lương khô thì quá cứng. Tomi liền đem ra một khoanh bánh mì ngọt lớn, bơ và ít sữa bò còn lại, thêm ít rau xà lách nữa. Chú lễ phép mời bác Ronall dung bữa với mình. Cả hai bác cháu ăn rất ngon lành. Nhưng xem chừng số thức ăn của Tomi và vài miếng lương khô của bác Ronall cộng lại thì cũng khó mà cầm cự nổi trong hai tuần tới.
Trước mắt họ, biển vẫn mênh mông và vô tận.Tomi ra chiếc bè thu dọn đồ đạc, sửa lại phần đã hỏng của chiếc bè cho rỗng rãi.
Nắng đã lên cao, cuộc hành trình vượt biển của chú dế mèn Tomi nay có thêm bạn đồng hành là bác Ronall, tiếp tục đi về hướng Nam với hi vọng tìm ra đất liền.

Bảy ngày thấm thoát trôi qua, trên chiếc tủ lạnh đã có thêm bảy vết khắc nữa. Chỉ có trời, biển, gió và nắng, không một vết tích của sự sống trên đất liền. Đây là ngày thứ hai mươi hai…
Lượng thức ăn còn lại của hai bác cháu chỉ còn một khoanh nhỏ bánh mì, một chai nước uống và hai mẫu thịt bò bé tẹo. Xem ra chỉ đủ cho hôm nay nữa mà thôi. Mà chắc chắn với hoàn cảnh này, thì Tomi và bác Ronall khó tìm thấy đất liền trong nay mai.
    Cố lên nào Tomi, cháu cứ chèo đi, chúng ta sẻ tìm đến đất liền thôi.
Bác Ronall nói vậy cho Tomi an long, và cũng để tự động viên cho mình nữa. Mặc dù bác chẳng biết chiếc tủ lạnh trôi lênh đênh này đưa hai bác cháu đến đâu.
Tomi buông mái chèo, thở hổn hển, đưa mắt nhìn mông lung:
    Thế thì khi nao hả bác?
Nhưng bác Ronall không trả lời, bác ấy cũng đưa mắt nhìn xa xăm nơi cuối chân trời. Tay cầm mái chèo lên, dù các vết thương còn hành hạ, bác vẫn đẩy mái chèo đều đều. Chú dế mèn nhỏ nhìn bác ấy với vẻ cảm phục. Bác Ronall thật là một con người kiên nhẫn và quyết tâm, bác ấy thật tốt. Mỗi lần đẩy mái chèo chú có cảm giác bác Ronall đang run lên, các vết thương lại rỉ máu và da bác tái dần đi. Thế mà bác Ronall vẫn cố gắng bơi thuyền cho chú được nghỉ ngơi. Tomi thương bác quá, chú bật dậy ngay, cầm lấy mái chèo trong tay bác Ronall đẩy thật lực.
Nhưng quãng đường trước mắt chú vẫn như kéo dài ra, dài ra mãi.
Ngày Tomi khắc dấu thứ hai mươi ba thì cả hai bác cháu rất đói, hai cái dạ dày khốn khổ cứ réo rắt, sôi ùng ục thành hồi. Nhưng cả hai cố gắng đẩy mái chèo, không ngừng động viên và an ủi nhau. Họ biết rằng mình khó mà chống đỡ nỗi cái đói và khát đang dằn vặt. Chỉ tội bác Ronall, bác ấy vẫn chưa bình phục mà phải chịu đói khát thế này, Tomi sợ bác chịu không nổi.
Ngày thứ hai mươi bốn trôi qua thật chậm.
Ngày hai mươi lăm…
Ngày thứ hai mươi sáu…
Tomi đã quá kiệt sức, chú đã buông xuôi mái chèo từ lâu, mặc cho dòng nước đưa đi đâu thì đi. Bác Ronall sức cùng lực kiệt ngủ li bi suốt hôm qua đến giờ. Ngày trôi qua cứ dài đằng đẵng…Chú cũng thiếp đi mất.
Tomi tỉnh dậy, mặt trời đã ngả về hướng tây, chú thấy đôi mắt mình nặng trĩu, đôi tai ù ù đặc quánh, người run lẩy bẩy và phải khá khó khăn mới ngồi dậy. Tomi có cảm giác như từng thớ thịt trên người mình đang rã ra, mềm nhũn. Cạnh chú, bác Ronall vẫn nằm bất động khuôn mặt trắng bệch hẳn.
Tomi gọi:
    Bác Ronall, bác còn sống chứ?
Không có tiếng trả lời, Tomi tiếp tục gọi:
    Bác Ronall ơi…tỉnh dậy đi…
Mãi lúc sau, vị bác sĩ già mới tỉnh.
    Bác đây, Tomi…- hơi thở bác Ronall phập phồng – Tomi ơi…
    Vâng, bác Ronall…-chú đáp lại.
Bác Ronall nhìn chú dế nhỏ một hồi lâu, rồi nghẹn ngào từ từ nói:
    Cháu sẽ được sống…cháu đã cứu mạng già này…giờ hãy nghe bác lần nữa thôi. Tomi con phải sống..
Tomi vẫn không hiểu.
    Bác cần gì ở cháu, cháu sẽ giúp bác hết sức mình…
Rồi bác Ronall cầm chiếc dao bạc lên, hít một hơi đầy và run bần bật vì xúc động:
    Giết bác đi!
Tomi nghe bác nói vậy không cầm nổi nước mắt, long tự trọng của chú dâng lên ngùn ngụt, chú gạt con dao ra khỏi bác và khóc thét lên:
    Khôôôggg!!! – rồi chú nức nở - không đời nào đâu bác Ronall…huhu…nếu chết thì cháu sẽ chết chung với bác..huhu…!
    Nghe đây Tomi! – bác Ronall cắt lời – cháu còn rất trẻ, còn bác già rồi, lại bị thương bác đã làm liên lụy đến cháu quá nhiều…
Tomi xúc động quá, chú ôm lấy bác Ronall mà nấc lên thành tiếng đau lòng.
“Trong cái khó ló cái khôn”, đúng như người ta thường nói. Một ý nghĩ táo báo lóe sang trong đầu chú và chú reo lên:
    A! bác Ronall ơi! Cháu nghĩ ra rồi. Ôi, bác cháu ta sẽ cùng sống! Cháu sẽ giết một con cá nào đó và chúng ta sẽ có thức ăn.
Chỉ nghĩ được bấy nhiêu đó thôi, chú dế nhỏ như thấy mình mạnh mẽ lên hẳn, chú nhặt lên con dao bạc, hươ hươ lên trong không trung và nhảy cẫng lên vui sướng.
Bác Ronall nhìn Tomi không kìm nổi một nụ cười thương cảm:
    Chú dế nhỏ đáng thương, dũng cảm của bác ơi, làm sao cháu có thể…cháu còn quá bé để chống chọi với một con cá dữ…bác thấy mình thật vô dụng và thừa thải…bác đã làm cháu khổ rồi.
Tomi dũng cảm hít một hơi đầy, mỉm cười rất tự tin và đôi mắt sang rực:
    Cháu là Tomi Happy, dòng họ Rike anh hùng, bác quên rồi à?
Chú sà vào lòng bác Ronall nói nhỏ:
    Cú tin ở cháu… cháu sẽ làm được thôi.
Bác Ronall ôm lấy bờ vai bé nhỏ của chú dế họ Rike, lấy từ trong hộp y tế một sợi dây chuyền bằng vàng có hình chữ thập và ngôi sao ở giữa, bác nghẹn ngào nói:
    Của cái trên người bác không thiếu, nhưng có lẽ bác sẽ chết và những thứ này sẽ vô giá trị.Nếu cháu không cứu bác …bác biết vật này không trả hết ân nghĩa cháu cho bác. Nhưng bác hi vọng thần linh sẽ phù hộ cho cháu, Tomi à.
Tomi nhìn bác Ronall lần nữa, rất lâu, rồi chú đưa bác Ronall vào hầm bảo vệ. Còn mình thì ra đứng trên chiếc bè cũ, chú căng mắt nhìn ra phía biển xa, tay nắm chặt sợi dây chuyền.
Chú sắp sửa đối mặt với một thử thách sống còn.
Sauk hi chuẩn bị cho mình một cây gậy chuốt nhọn hai đầu và con dao bạc. Tomi rạch tay để một dòng máu đen xì óng ánh đặc trưng của loài dế chảy xuống biển.
Đúng như những gì chú suy đoán, không lâu sau có một con cá mò đến. Chú thò càng xuống nước đạp đạp khích con vật. Thế là con cá dữ ngoi đầu lên. Nó thật kinh khủng, toàn thân màu đen, lớn gấp bốn Tomi, hai con mắt đỏ ngầu giận dữ và hàm răng lởm chởm sắc nhọn.
Chú dế nhỏ không hề nao núng, chú thét lên:
    Nào! Con quái vật, giỏi thì đến đây!
Bất ngờ nó nhảy bỏ lên, toan đớp lấy chú, nhưng chú đã nhanh chóng né kịp. Tomi lấy dao đâm nó một nhát thật lực vào mõm.
Con cá gầm rú, điên tiết cắn loạn xạ vào chiếc bè, hai con mắt long song sọc. Tomi kinh hoàng nhìn con vật tấn công. Chiếc bè sau khi trãi qua trận chiến thứ nhất, nay không chịu nổi nữa nên đã vỡ tan tành. Tomi lúc này chỉ kịp ôm lấy một than gỗ lớn, con cá tàn ác vừa cắn một nhát sâu hoắm vào càng khiến chú đau đớn vô cùng. Nó đã thắng thế, con cá bơi lại gần, lại gần, ngoắc cái mồm đỏ lòm đầy răng ra và…
Bất ngờ, Tomi đứng dậy, dựng cây gậy lên mồm của nó, hai cái đầu nhọn hoắt của chiếc gậy đâm vào hàm con cá làm máu nó túa ra đỏ chót, đặc sệt, bắn ra lung tung. Thùa cơ hội, Tomi leo lên đầu con cá, dung dao găm bổ lấy bổ để vào đầu, khoét hai con mắt căm thù của quái vật.
Rồi con cá vì đau đớn và mất quá nhiều máu nên chết ngay sau đó.
Còn Tomi bị thương nặng ở chân và đã hết sức sau cuộc chiến ác liệt vừa rồi, chú ngã xuống biển và ngất đi.
Tomi tỉnh dậy, trời đã tối và các vì sao đã bắt đầu nhấp nháy.Tomi mình đỡ hẳn, nhưng còn mệt, vết thương dưới chân chú đã được băng bó rất cẩn thận. Mùi cá nướng thơm lừng sực nức khiến cái dạ dày đáng thương của chú réo lên cồn cào, thì ra bác Ronall đã kịp cứu chú.
    Chú thấy khá hơn chưa?
    Vâng, cám ơn bác.
Bác Ronall mỉm cười:
    Khá lắm…Tomi Happy dòng họ Rike. Cháu thật dũng cảm tự mình hạ con cá đó. Nào, ăn mừng chiến thắng đi! – bác Ronall đưa cho Tomi một miếng cá lớn rất ngon lành.
    Có gì đâu ạ? – Tomi đỏ mặt – Chỉ là may mắn thôi.
Nói rồi, Tomi nhận lấy phần thức ăn của mình và ăn ngấu nghiến. Đã bốn ngày nay cả hai bác cháu đói meo rồi còn gì…Tomi và bác Ronall sau khi đánh chén no nê liền nằm vật ra ngủ một giấc ngon lành.
Đến giữa đêm, trời trở lạnh, gió gào thét và từng cơn sóng dâng cao như muốn nuốt lấy chiếc tủ lạnh của hai bác cháu.
Tomi tỉnh dậy nhìn lên trời, bầu trời đỏ rực.Thật là một điều thất thường.
Chú vội vàng gọi bác dậy:
    Bác Ronall, bác Ronall! Tỉnh lại đi!
    Đến đất liền rồi à?
    Không, bác nhìn lên bầu trời kìa!
Bác Ronall nheo mắt nhìn lên trời, bật lên một tiếng bất ngờ và thét lên:
    Tomi! Mau chui vào hầm! bão đến đấy!!!
Song Tomi chưa kịp định thần lại thì đúng lúc đó, một cơn sóng lớn ập lên kéo chú xuống biển và ra xa…bác Ronall thét lên kinh hãi:
    Tomiiiii…!!!
    Bááccc Ronaalll…!!!
Nhưng tiếng kêu cứu của chú dế nhỏ đáng thương đã bị từng cơn sóng cắt quảng. Tomi ngoi ngóp trên mặt nước, con bão như muốn nuốt lấy chú.
Không chần chừ, bác sĩ già Ronall dòng họ Rich mặc cho cơ thể yếu ớt của mình nhảy tõm cuống biển cứu Tomi. Tomi thấy bác Ronall đang bơi lại gần thét lên:
    Quay lại đi bác Ronall!!! Mặc kệ cháu…!
Nhưng bác Ronall vẫn không đáp lại tiếng khuyên ngăn dục giã của chú dế nhỏ dòng họ Rike. Bác ta cứ bơi lại gần, lại gần tóm lấy chú và vật lộn với từng cơn sóng để trở lại chiếc tủ lạnh. Cơn bão rít lên, sóng đánh ầm ầm vẫn không sao nhấn chìm tinh thần của vị bác sĩ dòng họ Rich. Một lúc sau, hai bác cháu đã chui vào hầm an toàn.
    Cháu đã cứu bác nhiều lần, đây là lúc bác đền ơn cháu, Tomi ạ…
Nhưng Tomi đã mệt quá, lại vừa bị thương nên đã ngất đi mất rồi.
Trong cơn bão dữ dội, chiếc tủ lạnh chứa hai bác cháu vẫn ngoi lênh đênh đầy quả cảm…
Sáng hôm sau…
Tomi mở mắt dậy, chú cảm thấy thoải mái, dễ chịu vô cùng. Chú đang ở trong một căn phòng đẹp đẽ và sang sủa, chú đang mặc một bộ đồ trắng sạch, tinh tươm. Trước mặt chú, bác Ronall cũng mặc một bộ đồ lịch sự không kém, trên miệng bác nở một nụ cười hài lòng và hiền hậu.
    Chúng ta đã chết rồi phải không bác Ronall?
    Không đâu Tomi à – bác Ronall nhẹ nhàng – chúng ta đã thoát chết rồi. Chính cơn bão đêm qua đã đưa chúng ta vào đất liền đấy.
Chú dế nhỏ như không tin vào những điều mình nghe thấy nữa, chú đã sống rồi…Tomi vỡ òa trong niềm vui, vừa cười vừa khóc.
Thật là kì diệu! thoát khỏi tử thần trong hai mươi bảy ngày.
Những ngày sau đó, Tomi và bác Ronall cùng chung sống vui vẻ bên những con người và loài vật tốt bụng, hào hiệp và tử tế. Khung cảnh ở đây thật đẹp, người dân cũng có vẻ trầm tính nhưng hiền lành và chăm chỉ khiến Tomi lại nhớ về quê hương cũ của mình: kỉ niệm tràn về, cả tai họa nữa, chú buồn lắm, chú đã là chú dế mồ côi.
Một hôm, khi cả hai bác cháu đang cùng đi dạo dọc theo bờ biển, Tomi lắc tay hỏi bác Ronall:
    Bác Ronall ơi, bác có biết vùng đất xinh đẹp này là đâu không ạ?
Bác Ronall trả lời:
    Nó tên là Hành Tinh Xanh, Tomi à, đây là vùng đất hòa bình và êm đẹp nhất trần đời. Cháu thích chứ?
Nhưng Tomi cuối đầu lặng lẽ, chú không trả lời. Bác Ronall dừng lại và thấy mắt chú đã rướm lệ. Bác ta ôm Tomi, xúc động nói:
    Bác biết Tomi à, cháu đã mất gia đình.Bác cũng vậy…Cháu có muốn không?...làm con trai của bác nhé!
Tomi ngước nhìn, mắt long lanh, nghẹn ngào:
    Làm sao có thể, bác Ronall?...bác là người của dòng họ Rich, là một vị bác sĩ nhân đức, còn cháu…cháu thuộc Rike, là…một chú dế mồ côi.
    Không có gì là không thể, Tomi à, bác hỏi cháu nhé!
    Vâng – Tomi vãn nghẹn ngào.
    Khi băng bó cho bác, cháu thấy máu bác màu gì?
Tomi vẫn không hiểu ý của bác, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời:
    Dạ màu đen ạ!
    Thế lúc cáu bị thương, máu cháu màu gì?
    Dạ, cũng màu đen ạ.
Bác Ronall mỉm cười hiền hậu, xoa đầu Tomi:
    Đấy, cháu thấy chưa, địa vị và dòng họ chỉ là hình thức, cái chính là bác và cháu cùng chung màu máu. Tomi à! – bác Ronall lùi ra xa, dang rộng hai tay và nói – lại đây với bố nào, con trai!
Tomi nhìn vị bác sĩ, không kìm được xúc động. Chú chạy lại ôm lấy người bạn đồng hành trong cuộc vượt biển, nói trong niềm vui sướng:
    Bốốố…!!!
Cả hai cha con cùng cười vang hạnh phúc…Ngoài kia, tiếng sóng lăn tăn vui vẻ, mừng chú dế mèn Tomi Happy đã tìm được gia đình mới.

Cuối cùng thì hành trình vượt biển hai mươi bảy ngày đêm đầy sóng gió đã kết thúc có hậu. Đó là phần thưởng xứng đáng cho những tấm lòng kiên trì, nhân hậu, hào hiệp và dũng cảm.

Hết

Tác giả: Võ Dương Hải Minh
(Tên thật Võ Thu Hà)
Đ/C: 16/19 Nguyễn Công Trứ, P4, Tuy Hòa, Phú yên.
ĐT: 057 3829095


Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]