Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Tôn Đức Ân( phần 2)

“Ối ! Ối!. Mưa đâu ra thế này.” Tôi tỉnh giấc. Hình như trời đang mưa, và những hạt mưa này đã làm tôi tỉnh dậy khi tôi đang chìm vào những giấc mơ đẹp. “Oáp! Buồn ngủ quá! Nhưng trời sáng bảnh mắt ra rồi. Dậy thôi!” – Tôi ngáp dài trong sự nuối tiếc. Bật người dậy và đi loanh quanh tủ lạnh, tôi thấy nó có vẻ ướt át và trơn tuột. Cái tủ lạnh này rất lạ, lúc nóng thì nó cực nóng, còn lúc lạnh thì nó cũng cực lạnh. Mà tôi không hề có một tí “run rẩy” nào.  Đi lên cánh trên của tủ lạnh vốc miếng nước lên uống, thì ôi thôi, nước đã chứa đầy ngăn trên rồi. “Nước nhiều quá, ngập cả ngăn này rồi! Chắc có lẽ hôm qua mưa to lắm nhỉ? Ôi chao! À mà hèn chi, thức ăn có vẻ vơi đi nhiều. Chắc hôm qua thức ăn bị nước mưa đẩy ra ngoài.” – Tôi nghĩ khi quay lại nhìn thức ăn trong tủ lạnh. Tối hôm qua, trời lạnh, lại còn mưa nữa, vậy mà tôi đắp cái “chăn” rau cải xà lách mà ngủ ngon lành. Chắc hôm qua khi bị biến đổi về thân hình, đúng là cũng biến đổi về sức khỏe nữa, trời mưa to như thế mà tôi chẳng thấy lạnh gì cả! Thật là hay. Vốc miếng nước nữa để súc miệng và uống, ôi chao, lạnh thật đấy, và nó cũng làm tôi sảng khoái và thoải mái hơn. Tôi đứng dậy và vươn vai, tập vài thế võ và lại chạy bộ quanh tủ lạnh. Lúc này thì trời đã hết mưa rồi, và những tia nắng xuyên qua những đám mây cũng bắt đầu nhiều dần. “Chắc hôm qua mưa nhiều quá nên giờ nắng lên nhanh thật!” – Tôi nghĩ.
Tập thể dục xong, tôi ngồi lai rai “chăn” của mình mới đắp hôm qua với bơ . “Hmm! Cái món “rau xá lách ăn với nước mưa đêm” của mình cũng không đến nỗi tệ lắm nhỉ? Tập thể dục xong rồi ăn thế này mới là ngon chứ. Chứ hôm qua chưa làm gì đã ăn rồi, ăn rồi lại ngủ, ngủ rồi lại ăn, ha ha. Cứ ăn mà không vận động thì mình còn “to con” hơn thế này nữa” . Tôi nhìn ra sau: “À! Hôm nay có nước mưa lạnh đầy ngăn đá, vậy hôm nay mình sẽ uống nước này.” – Tôi nói với hai lựa chọn, là rượu nho với nước mưa, nhưng chẳng lẽ cứ uống rượu nho hoài. Uống rồi say chết, mệt lắm. Với lại phải để dành nữa chứ. Quyết định uống nước mưa trong mấy ngày quả là sự lựa chọn đúng đắn khi càng uống , tôi càng thấy khỏe người. Sau khi ăn no nê, tôi soạn lại tủ lạnh cho ngăn nắp, vớt hết nước mưa từ hôm qua lên ngăn đá. Và nằm dài thưởng thức ánh mặt trời ban mai và không khí trong lành. Ở đất nước Nhật Bản này, không xem cảnh mặt trời mọc thì đúng là phí cả đời.
-         Hù! “Siêu dế mèn” Tomi đâu rồi! – Tiếng của các bạn cá chuồn làm cho tôi giật mình.
-         Oái! Các cậu kì thật! Làm mình giật mình! Có chuyện gì không?
-         Ờ… Không có gì hết. Tại hôm qua cậu bảo hôm nay gặp lại mà! Với lại tụi tớ lên chỗ cậu chơi thôi.
-         Ừa! Mà các cậu đã ăn gì chưa? Tớ lấy gì cho các cậu ăn nha! – Tôi lịch sự mời.
-         Không! Tụi tớ ăn no rồi. Á! Nãy đồ ăn của cậu rớt ra trên cái tủ lạnh này đúng không? Tụi tớ lấy được rồi nè. Tụi tớ mang lên cho cậu nha.
-         Ừa! Mà thôi, cậu cứ ăn đi, trong tủ lạnh còn nhiều, không sao đâu.
-         Ấy! Sao lại thế? Mà bọn tớ cũng no rồi, tụi tớ cứ mang lên cho cậu, khi nào bọn tớ không kiếm được thức ăn thì xin cậu cũng được. Hì hì!
-         Ừa! Cũng được.
Thế là đàn cá chuồn dùng đuôi ném thức ăn bị rớt xuống biển lên cho tôi. Họ cũng tốt bụng và vui tính đấy chứ? Tôi và những chú cá chuồn ngồi tắm nắng, và nói đủ mọi chuyên trên đời. Thật là vui.
Ồ! Mới ngồi nói chuyên được với đàn cá được có một tí mà nắng gắt nhanh quá! Nóng thật đấy, phù phù. Đàn cá chuồn thấy vậy, liền bảo tôi rằng:
-         Quái lạ. Sao hôm nay lại nắng sớm thế này. Bình thường thì cũng phải vài giờ nữa cơ. Mà nắng sớm mà gắt quá nhỉ?
-         Ồ vậy à! Phù phù, nắng nóng quá, tớ phải vào trong tủ lạnh đây. Thế này thì làm sao mà chịu nổi.
-         Ừa! Xíu tụi tớ lại lên, bye nhé!
-         Ứa! Bye.
Tôi trở vào chiếc tủ lạnh trong sự buồn bã. Sau đó, tôi sắp xếp lại đồ ăn trong tủ lạnh thật ngăn nắp một lần nữa. Tôi ngước lên nhìn ánh mặt trời chói chang, và nói: “Khiếp thật, nắng to thế này, nước biển ở đây lại hắt ánh nắng lên nữa, chịu sao nổi. Vả lại nước mưa trong tủ lạnh thể nào cũng bốc hơi hết cho mà xem.” Nghĩ thật nhanh, tôi liền tìm đủ mọi thứ có thể chứa được hết nước mưa để uống dần. Tôi kiếm hết tất cả các hộp, dù to hay bé, cạy hết những nắp hộp mới, và nhanh chóng múc nước hết vào trong đó. Nhưng hộp thì hết, mà nước mưa trong tủ lạnh thì còn lại rất nhiều. Cho nên, tôi nghĩ ngay tới sự trợ giúp của các bạn cá chuồn:
-         Các anh em cá chuồn ơi, mình nhờ các bạn một tí được không?- Tôi hét to
-         Sao thế người anh em? – Có một chú cá chuồn nhảy phóc lên mặt nước.
-         Á! Các cậu có thể kiếm cho mình một số hộp, chai, lọ,… để mình đựng nước mưa trong này được không? Nắng gắt quá! Nó sắp hút hết nước trong tủ lạnh của mình rồi.
-         Ok. Dưới đáy biển có rất nhiều chai, lọ mà con người đã vứt xuống dưới đây. Mình sẽ kiếm cho.
-         Ừ! Cảm ơn.
Đàn cá lặn xuống dưới sâu một lúc thi họ đã ném lên cho tôi bao nhiêu là chai, lọ. Tôi vừa cảm ơn họ rối rít vừa nghĩ: “Ôi! Con người có thể vô tâm vậy sao, họ đã xả rác một cách vô ý thức xuống biển. Và làm cho những sinh vật ở đây bị chết, và nguồn nước cũng sẽ bị ô nhiễm rất nặng. Thật không thể tin được.” Tôi xóc sạch những cái chai nằm sâu dưới đáy đại dương và múc hết nước đổ vào chai.
Sau khi múc được hết nước trong tủ lạnh, tôi thấy người mình thật là nóng: Tay chân mồ hôi ướt sũng, người ngợm đã đen lại càng… đen, cái đầu to ra từng mảng của tôi một hồi cũng đỏ phừng phừng như đã bị cháy nắng. Tôi hét to: “Oái! Trời nóng quá, làm thế nào bây giờ” thì bất chợt, những chú cá chuồn lại nổi lên mặt nước và nói:
-         Hôm nay trời rất nóng, nhưng ở dưới nước thì luôn rất mát. Cậu có biết bơi không?
-         À, mình không biết bơi, và cũng chưa bao giờ thử bơi. Mình sợ nước biển lắm.
-         Ôi trời! Cậu nói họ ngoại cậu gần biển mà. Dân biển sao lại không biết bơi?
-         Ừa thì thế! Mình chỉ luôn ở trên cây ngắm cảnh và hóng mát thôi. Hay là… các cậu dạy cho mình cách bơi nha. Hì hì.
-         Ờ đồng ý thôi, nhưng trước cậu phải làm quen với nước mặn đã…
Tôi đẩy một cái chai cũ còn thừa lúc đong nước, dùng những cái vuốt sắc như lưỡi dao của tôi để cắt bỏ phần đầu để tôi có thể chui lọt vào chai. Tôi múc một miếng nước biển, nó thật là sạch và trong veo, và sau đó, tôi nhảy vào cái chai đó và ngồi trong cái chai có chứa đầy nước biển thật lâu, để da và cơ thể của tôi có thể quen dần với nước biển.
-         Đúng rồi! Cứ ngồi trong đó đi, càng lâu càng tốt. Ban đầu cậu thấy không quen, nhưng sau đó, cậu sẽ thấy cực kỳ thoải mái… - Đàn cá chuồn nói.
-         Ừ! Đã quá…
Tôi ngồi tĩnh lặng như vậy với một tinh thần của một võ sĩ đạo một lúc lâu trong cái nắng chói chang của mặt trời. Tôi tĩnh tâm hơn, khi đó tôi nhận ra rằng có vẻ, đây là cái cách để tôi chống lại được sức nóng của mặt trời: bơi lội. Lúc mà nước trong cái chai này đã có phần vơi dần vì nó đã bốc hơi, tôi gọi đàn cá chuồn:
-         Mình quen rồi các bạn ạ. Bây giờ các bạn dạy mình bơi nhé!
-         Cậu chắc chứ, vậy thôi được. Mình sẽ dạy cậu cách bơi tốt, để cậu có thể chống được với sức nóng của mặt trời mỗi sáng.
-         Ừ! Bậy giờ tớ nhảy xuống nhé!
-         Ok.
Tôi hít một hơi dài, lấy hết dũng khí, và nhảy ùm xuống nước trong lo sợ, và không quên mang theo cái chai mà tôi “ngồi thiền” trong đó lúc nãy:
-         Ối ối, tớ sẽ chìm nghỉm mất. Các cậu nhớ để mắt đến tớ, kẻo lát hồi …không thấy tớ đấy nhé! – Tôi nói trong lo sợ
-         Ừa! Ha ha, tớ biết rồi, không cần cậu phải nhắc đâu, hì hì. Mà điều quan trọng là không được sợ sệt, không cuống quýt thì mới học bơi thành công nhanh chóng được. Mà “Bệnh gì mà cữ” nhỉ? Vào luôn sợ cái chi.
-         Ừa ok. Hì hì. Vậy thì mình bắt đầu luôn nhé!
Tôi chăm chú nhìn các cậu ấy làm những động tác cơ bản nhất, những cách quẫy đuôi, uốn người. Các cậu ấy chẳng khác gì những vận động viên bơi lặn, bơi rất đẹp và dẻo dai. Sau đó, tôi học theo dần dần. Dưới làn nước biển trong xanh này, tôi có thể nhìn rõ được từng cử chỉ nhỏ nhất của họ. Họ nhiệt tình thật, chỉ bảo cho tôi rất tận tình và chu đáo như những người thầy, nhưng cũng không sao, tụi tôi là bạn thân…trong chỉ một ngày mà. Các bạn cá chuồn chỉ rất kỹ lưỡng, chỉ từng động tác từ tay đến chân, từ cơ bản đến phức tạp; từng cú trườn, cú đạp nước… Thậm chí, đàn cá chuồn còn tập hợp lại với nhau và tạo thành một mô hình to lớn để tôi có thể nhìn dễ hơn. Do đó, tôi có thể nhìn thấy những khuyết điểm của mình dễ hơn và tôi học tiến bộ hơn hẳn, nhờ các bạn chuồn. Sau khi bơi được một đoạn khá xa…
-         Thấy không, cậu tiến bộ hẳn rồi nè!
-         Ừa! Cũng nhờ các cậu cả. Không có các cậu, mình đã không bao giờ có cơ hội được bơi lội thỏa thích thế này! Hì hì
-         Cậu nói gì vậy, chúng mình là bạn mà, khó khăn thì phải giúp nhau chứ. Với lại, ở biển hoài mà không được tắm biển cũng phí lắm!
-         À đúng rồi. Nhắc đến biển mình mới nhớ, các cậu có thể giúp mình một cách nhanh nhất để về đất liền được không?
-         Tất nhiên rồi! Chúng tớ hứa sẽ tìm đường về đất liền cho cậu.
-         Cảm ơn các bạn
Chúng tôi vừa nói chuyên vừa bơi lội trong làn nước mát lạnh của biển mà thiên nhiên đem lại. Đúng là trời nóng thế này, không tắm biển thì đúng là phí cả cuộc đời. Tuy tôi bơi không thuần thục lắm, nhưng lại được ngồi trên lưng của bạn cá chuồn nên chẳng sợ té! Tôi tự nhủ khi nào bơi tốt, tôi sẽ tự khám phá đại dương và tìm kiếm những điều thần kỳ dưới đáy biển này. Ôi! Dưới này như thiên đường ấy, vừa tĩnh lặng, lại vừa rất mát mẻ. Chắc tôi muốn ở đây hoài quá, hì hì!
Tắm với đàn cá chuồn khoảng một tiếng, thì lúc ấy đã trưa rồi. Tôi chia tay các bạn cá chuồn và leo lên cái tủ lạnh và ăn chút gì đó. Oa! Tắm biển xong thật là sảng khoái và đã quá đi. Tôi lấy một cái chai nhỏ mà tôi đựng nước mưa lúc nãy để xối lên người, nhằm làm cho tôi đỡ ngứa ngáy và ăn trưa sảng khoái hơn. Tôi lấy miếng thịt nguội và miếng bơ ra, phết bơ vào thịt nguội, ngồi ăn rất tự nhiên và ngon lành. Sau đó là làm tí nước mưa thơm như nước suối ăn với rau cải xà lách. Thật là ngon quá đi mất. Đây có lẽ là bữa ăn ngon nhất của tôi từ lúc trôi dạt ra biển tới giờ. Ăn uống no nê, tôi chạy lên thành tủ, vươn vai một chút, và dùng bơ thay kem chống nắng để thoa lên người. Tôi nằm dài trên cánh tủ lạnh tắm nắng hàng giờ liền, và suy nghĩ cách để tìm về đất liền…
Tôi nằm ngủ ngon lành ngay trên đó sau khoảng ba mươi phút tắm nắng. Khi tỉnh dậy thì cũng xế chiều rồi. Hì hì, hồi sáng tôi tập bơi hăng hái quá, ăn cũng nhiều mà ngủ cũng nhiều. Đứng vươn vai, hít hà thưởng thức gió biển mà tôi mát hết cả thịt gan. Thật là sướng quá! Tôi lấy cái chai mà lúc sáng mà tôi tập bơi, múc đầy nước vào và xối lên người để làm trôi hết mấy lớp bơ mà trưa nay tôi thoa lên để…chống nắng. “Nước mát quá! Tuyệt cú mào!” – Tôi sướng rơn mà hét lên. Sau đó, tôi ngồi phịch xuống, ngắm cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp.
“ Rột…rột…. Ngủ mà hao nhiều năng lượng vậy sao? Chưa gì đã đói rồi! Mệt thiệt.” – Tôi nói. Lục trong tủ lạnh, tôi lấy ra được một cây xúc xích to và dài. “Ưm! Vị thịt heo, ngon quá!” – tôi nhận ra ngay mùi vị của cây xúc xích vì tôi đã từng ăn thịt heo một lần. Tôi còn ăn kèm với cù su hào nữa. Củ su hào thật là xứng nên tôi chỉ ăn được phần lá, còn phần củ thì tôi chỉ ăn được một tí rồi vứt. Chủ yếu là tôi ăn xúc xích. Vì đói cho nên cây xúc xích này tuy dài mà to cũng không thành vấn đề. Uống miếng nước mưa xong, tôi một tiếng rõ to, và đứng dậy ngồi ngắm sao trời.
-         Hello! Chúng tờ lên đây chơi nhé!
-         Ừa… Các cậu lên đi. Pphì…
-         Ủa? Sao thế! Cậu buồn à, tụi tớ làm cậu buồn à.
-         Không, tớ ăn no quá nên mới vậy thôi. Với lại buồn nữa, nhưng không phải các cậu đầu, các cậu là tuyệt nhất đấy.
-         Thế thì sao nào? Cậu nói cho bọn tớ lí do vì sao đi. – Đàn cá nhao nhao lên.
-         Ừ. Tờ đang chán, chán vì không biết khi nào tớ mới trở về đất liền đây, cứ ở đây hoài. Thức ăn mà ăn hoài cũng hết. Hai ngày nay thật là chán ngắt…chả có trò gì chơi.
-         Ủa? Tụi tớ dạy cậu bơi rồi mà, sao chán!
-         Bơi thì rất tuyệt, và tớ sẽ luyện nó hằng ngày, nhưng trên biển có thế thôi thì chưa đủ… Tớ muốn nhiều hơn thế.
-         Tưởng gì! Bắt đầu từ ngày mai, bọn tớ sẽ chỉ cho cậu nhiều trò mới, nhưng cậu phải bơi tốt hơn một tí nữa đã. Và kiếm cho cậu một người có thể đưa cậu đến đất liền. Được không?
-         Hì hì! Tất nhiên rồi, các cậu là tuyệt nhất.
Bọn tôi ngồi nói chuyện rôm rả đến đêm khuya. Các bạn cá chuồn ngồi kể chuyện cười, còn tôi thì “hát” cho các bạn ấy nghe. Tôi nhìn lên những ánh sao trời, và hi vọng ngày mai và nhiều ngày sau, chúng tôi còn khám phá được nhiều trò vui hơn nữa. Thật là hay.

Xem tiếp phần 3
   Tôn Đức Ân
 

 

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]