Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Tôn Đức Ân (phần1)

“Oái! Đầu mình đau quá!” – Tôi mở mắt tỉnh dậy sau khi nghe một mùi nước biển sặc sụa. Bỗng, sau một hồi nhìn dáo dác thì: “ Ôi trời, mình đã bị trôi dạt ra ngoài biển sau khi nghe cái tiếng “Tsunami” đó.” Thật là cô đơn. Tôi đã khóc thút thít như một đứa trẻ khi nghĩ đến những điều xấu nhất có thể xảy ra: bị làm mồi cho cá; chết vì đói, khát, hay bị chìm nghỉm khi có sóng to. Nhưng rồi nghĩ lại thì tôi có thể vượt qua tất cả mà; nhớ lại cái hồi đi lên thành phố với biết bao là hiểm nguy với mấy đứa bạn, để rồi được ra quê ngoại nghỉ ngơi với bao nhiêu là phong cảnh đẹp. “Mà chưa gì thì đã… haizz, chán thật! ”- Tôi nằm thượt dài.

“Ủa? Cái gì đây nhỉ?”- Tôi nhìn lại vào cái thứ mình đang nằm lên. Tôi săm soi, đi qua đi lại một hồi lâu. À! Thì ra là một chiếc tủ lạnh màu xám to đùng có hiệu Electrolux với hai ngăn đang nổi trên mặt nước. “Hên thật, may là mình bám vội vào chiếc tủ lạnh này, chứ không bây giờ mình đã ở trong bụng cá rồi. Mà công nhận cũng phục mình thật, cũng nhanh trí đấy chứ! Hé hé.”- Cái giọng đắc thắng cao trào của tôi lại nổi lên rồi, hì hì. Gạt phắt những nỗi lo qua một bên, tôi chạy bộ và nằm lên đó để tắm nắng và sưởi ấm cho khô bớt người. “ Ôi! Gió mát nắng đẹp, thật là thích thú quá!” . Tôi nằm dài trên nó và mặc kệ để cho nó trôi dạt theo một phương trời vô định…

Tôi ngồi sưởi nắng cũng được khoảng một hay hai tiếng gì đó rồi. “Oáp! Thật là mệt, mà cũng thật là thoải mái quá đi” – Tôi ngáp dài. Bỗng, bụng tôi kêu “rột rột” rõ to. “Ôi trời, mình quên mất.” Nãy giờ ngồi sưởi ấm mà tôi không hề để ý rằng: Trong bụng tôi hoàn toàn rỗng tuếch, không hề có một cái gì cả! Tôi lại dáo dác nhìn quanh, để xem có cái gì có thể ăn được không? Nhưng thật đáng tiếc là, ở đây chẳng có gì ngoài nước biển. Mà nếu có thì mình làm gì biết bơi để lấy nó, với lại, chẳng lẽ tôi phải uống nước biển? Thế rồi tôi lại nhìn lại cái tủ lạnh, “ Hay lắm! Thể nào con người cũng để đồ ăn trong này! Mình sẽ mở tử ra và lấy được một số thứ bỏ bụng.”

Nhưng thật đáng tiếc là, tôi không thể mở được cánh cửa chứa “kho tàng thức ăn” này. Cánh cửa thì to, còn tôi thì nhỏ, làm sao có thể mở được cánh tủ lạnh này được nhỉ? Cho dù thế, nhưng tôi vẫn cố gắng. Mười lăm phút, rồi ba mươi phút, tôi thì đã mệt lả, tuy đã thử mọi cách, mà không sao mở được cánh tủ lạnh này. “Phì phì, mệt quá rồi! Chẳng lẽ bỏ mạng ở đậy chỉ vì… thiếu thức ăn. Không được!” Tôi ngồi ngẫm nghĩ hồi lâu, và nảy ra một sáng kiến.

“Hà hà! Có một đợt sóng lớn ở trước mặt, lần này thì cánh tủ lạnh, mày sẽ được mở ra thôi, hé hé!” – Tôi đứng cao lên khi thấy một đợt sóng lớn sắp ập tới chiếc tủ lạnh này. Sau đó, tôi vội vàng nấp ở kẽ hở nhỏ của hai cánh tủ lạnh, và dùng những cánh tay rám nắng chắc khỏe bấu vào những miếng nhựa bên cánh tủ với hi vọng tạo nên khe hở đủ rộng để sóng đánh mạnh vào đây. “Một, hai, ba,….Đánh đi sóng ơi!” - Tôi hét lên. Và “BÙM!”. Cánh tủ lạnh sau khi bị đợt sóng đó đập vào, đã bị văng ra. Hơn cả mong đợi, đợt sóng này còn làm bật cả hai cánh tủ lạnh nữa. Oa! Một luồng hơi lạnh phà ra vào người tôi giúp tôi thêm phần khoan khoái và hạnh phúc khi mở được cánh tủ lạnh. “Woa! Nhiều đồ ăn quá! Thế mà cứ tưởng con người đã ăn hết rồi chứ! Hay lắm, bây giờ mình sẽ “chén” sạch cái chỗ đồ ăn này.” – Tôi nhảy ủm vào cánh cửa tủ lạnh như vận động viên bơi lội nhảy xuống nước vậy.

Sau một hồi chén sạch miếng cải xà lách rõ to, tôi thấy đầu mình hơi nhức vì miếng cải xà lách này… sao mà the the quá! Tiếp là bát cơm một phần bị nhúng nước biển đã bị tôi chén sạch – “ À! Hình như cái này mình đã từng được ăn rồi, bây giờ ăn lại thì ôi, nó ngon hơn bao giờ hết!”- Tôi nói trong những tiếng ợ dài. Tôi nhìn qua miếng bơ vàng lịm. Bị hấp dẫn bởi vẻ ngoài hấp dẫn của nó, tôi liền “tấn công” miếng bơ này. Ăn xong, tôi thấy người mình nhớp nháp cực độ, chẳng khác gì con thạch sùng. Sau đó, tôi nhấm nháp vài miếng rượu nho được nhập ngoại- “ Hà hà! Cái giống rượu nho này ngon thật, mùi vị nồng nàn và thơm ngon, mình thật là hạnh phúc khi được “xử lí” hết cái tủ lãnh này. Ơ…ơ, sao thế này.”- Tôi liền ngất đi sau khi nhấm nháp tiếp vài miếng rượu nho hạng sang này.

“Phù, phù, lạnh quá! Lại nhức đầu nữa.”- Tôi vừa thức dậy khi thấy mình lọt thỏm trong đám thức ăn trong tủ lạnh. Chắc là do tác dụng của rượu đã làm tôi choáng và ngủ thiếp  đi một lát . Tôi nhìn lên, trời cũng bớt nắng hơn, chắc bây giờ đã là buổi chiều rồi. Tôi đứng dậy, vươn vai cho đỡ mệt sau khi uống mấy miếng rượu nho vừa rồi. Đúng lúc đang định duỗi chân ra thì: “Oái! Chân mình sao lại to ra thế này!”- Tôi hết hồn khi nhìn lại đôi chân của mình, khi thấy mình vừa được “nhổ giò” đến khoảng năm hay bảy cen-ti-mét gì đó. Từng cái cựa, cái vuốt, đều rất bóng bẩy và rất chắc. “Chắc là do ảnh hưởng của đám thức ăn vừa rồi! Nhưng là món nào nhỉ?”- Tôi thắc mắc. Và thật là tức cười khi tôi nhìn lại thân hình của mình lúc bây giờ khi thấy được bóng của tôi qua mặt nước biển xanh thẳm: Tôi chẳng khác nào một chú dế đang đi cà kheo vậy. Đầu, tay, thân thì nhỏ, còn đôi chân thì to và cứng bất thường. Nhưng không sao, bi giờ chỉ có tôi và chiếc tủ lạnh, có ai đâu mà nhìn được thân hình có phần “dị hợm” của mình.

 Sau khi thấy trong người mình đã sảng khoái hơn, tôi từ từ đi lại trên chiếc tủ lạnh. Tôi nghía lên cánh trên của tủ lạnh. Ồ! Ở đây có cơ man là nước lạnh, do đá ở trong đây đã bị tan hết. Và chắc chắn, nhiệt độ ở đây có phần lạnh hơn ở ngăn dưới của tủ lạnh, nên tôi không dám đi sâu vào tham quan trong chiếc tủ lanh; mà chỉ dám vốc miếng nước để rửa mặt và uống thử: “ Uhm! Nước ở ngăn trên của tủ lạnh đúng là có một không hai! Ngọt lịm mà mát quá đi!!” Sau đó, tôi thấy có khá nhiều những cái hộp mà con người đựng đồ ăn trôi lềnh bềnh ở đây. Bỗng có một cái hộp nhỏ trôi về phía tôi. Tôi lắc nhẹ cái hộp đó: “ Hừm! Chắc chắn là có đồ ăn trong này! Mình mở thử ra xem.” Nói rồi, tôi định dùng chân để đẩy nắp hộp ra, nhưng lại sợ thất bại như lần mở chán tủ lạnh, vì cái hộp này cũng to hơn tôi khá nhiều! “ Để xem nào!” - Tôi nhìn lại đôi chân “phát trướng” của mình, và quyết định dùng chân để đẩy nó ra. Chỉ với ba cú đạp mạnh, nắp hộp đã được bật tung ra, tôi kinh ngạc. “Đúng là không chỉ to ra, đôi chân này còn rất khỏe nữa. Hay lắm! Thế này thì ta còn sợ ai nữa khi về làng, hahaha.”- Tôi bật cười khi thấy sức mạnh của đôi chân. “Humm, thơm quá! Đây đúng là vị bò hầm hảo hạng mà!”- Tôi hít hà khi thấy mấy miếng bò đỏ tươi lõng bõng trong nước thịt. Tôi kéo cái hộp đó về ngăn tủ lạnh bên dưới và ăn nó với rau cải xà lách. “Ôi! Đúng là hảo hạng. Quá tuyệt!” Tiếp, tôi lại uống miếng rượu nho, và nhầm nhủ mình là người sung sướng nhất thế gian. “Thế mà ban đầu cứ sợ không hợp khẩu vị, nhưng thế này là quá tuyệt!” – Tôi rú lên.
Đang ăn ngon lành, thì lại có một đợt sóng nữa xuất hiện. Đợt sóng lần này chắc cũng phải lớn gấp ba hay bốn lần đợt sóng lúc nãy mà mình mở tủ lạnh. “Lần này sóng to quá! Nhưng không sao, mình thừa sức xử lí được chuyên này!”- Tôi nói với vẻ kinh nghiệm khi gặp đợt sóng lần trước: “Oáp! Buồn ngủ quá! Hễ cứ lần nào mình uống cái thứ thứ rượu đó thì mình lại cảm thấy buồn ngủ.” Tôi mở khay đựng trứng có sẵn trong tủ lạnh ra, trốn trong đó, vừa để ngủ một giấc, vừa để tránh đợt sóng to lớn này. “Khò khò….”- Tôi ngủ ngon lành ngay khi đặt đầu xuống kệ tủ lạnh cũng là lúc mà đợt sóng lớn ập tới…

Lần này chắc là do tôi uống ít rượu nho hơn nên ngủ ít hơn. Nhưng mà cả hai lần ngủ, lần nào tỉnh dậy tôi cũng thấy choáng choáng và đau đầu. Tôi bước ra khỏi khay đựng trứng, nhưng mà sao, tự nhiên khay đựng trứng lại dính chặt vào kệ tủ lạnh thế này, khó kéo quá. Thế này thì làm sao mà ra ngoài xem tình hình thế nào. Tôi nhìn xuống dưới, thì đôi chân của mình bị cái khay đựng trứng khóa chặt rồi.
“Haizz, bây giờ phải dùng tay thôi.” Nhưng, khi nhìn lại tay tôi thì thật là “kinh khủng”- nói theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng: “ Trời! Vừa nãy là chân, bây giờ là tay, nó cũng to và có vẻ chắc quá!” Nói đoạn, tôi nhìn lại khắp cơ thể mình, và phát hiện ra một điều khó tin: Không phải là khay đựng trứng bỗng chặt lại, mà là người tôi to lên bất thường, và nó đã chiếm hẳn những chỗ trống để mở cái khay đựng trứng. Tôi liền lấy hai tay bật mạnh cái khay ra, và thoát ra ngoài. Lần này thì tôi không có vẻ dị hợm nữa, mà tôi có vẻ thật cường tráng. Người tôi cao hơn hẳn lúc nãy gấp hai hay ba lần; tay chân tôi đều rất to và chắc khỏe. Tôi đứng dậy, lúc này, chắc chẳng ai nhận ra tôi là dế nữa, mà chắc là một con châu chấu màu đen tuyền tuyệt đẹp và to lớn. “ Để xem đôi tay của mình mạnh tới đâu.”- Nói đoạn, tôi liền lấy một cái hộp đừng đồ ăn nữa, và lần này, tôi chỉ dùng tay không để mở nắp hộp, và chỉ cần sau mấy lần cứa mạnh tay vào nắp hộp, nó đã bị bật tung ra. Wow! Thật là kinh khủng, tôi là dế mà dám ăn cả bò hầm, rượu nho, bơ chẳng khác nào một con người. Tôi nhảy phóc lên trần tủ lạnh, dùng những cái vuốt sắc nhọn và cứng ngắc của mình để khắc lên đó mấy chữ: Tủ lạnh của Dế Mèn Tomi. “Hà hà! Bây giờ thì cái tủ lạnh là của mình, thật là hay quá! Chẳng ai có thể đụng chạm hay xâm phạm gì nữa. Á mà quên, chỉ có mình với tủ lạnh này, ai dám xâm phâm được nhỉ? Haha.” – Tôi vừa ngồi ăn bò hầm vừa nghĩ lung tung. Trời lúc này cũng vừa sập tối rồi, mà ngồi trong tù lạnh mà tôi chẳng cảm giác gì là lạnh cả! Không chỉ có thân hình cường tráng, mà tôi còn có sức khỏe nữa. Hì hì.

Bỗng xung quanh và bên dưới tủ lạnh có tiếng lục đục, và hình như theo tôi thấy là tiếng lục đục đó càng to dần, và càng đều đặn hơn. “ Hừm! Có cái gì thế nhỉ? Để xem nào.Đang ăn ngon mà lại bị “phá đám”.” Tôi bỏ dở miếng bò hầm, và đi lại đền thành tủ lạnh và soi mình xuống dưới để xem vì sao có tiếng lục đục ấy. Khi tôi vừa mới ló đầu ra thì…

“Ầm, ầm…” và ngay sau đó là một con cá bay vút lên khỏi mặt nước và nhảy hẳn qua bên kia của tủ lạnh. Tôi thở gấp, và lập tức rụt đầu lại ngay. Ôi trời! Đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời tôi mới nhìn thấy một con cá to như thế đấy, và khi tôi nhìn lại mấy con cá mòi trong tủ lạnh còn sót lại, thì con cá vừa nhảy qua đấy chắc cũng to gấp…10 lần con cá mòi này. Tôi chạy lại thành tủ lạnh một lần nữa, và kêu to xuống dưới nước: “ Các bạn to lớn ơi, cho mình làm quen với các bạn được không? Mình chán quá!”
Tức thì lại có một con cá khác cũng nhảy lên như muốn nuốt chửng tôi vậy, và tôi nhìn lại thì hộp bò hầm của tôi cũng không cánh mà bay. “Chắc chắn là lúc tụi cá này nhảy lên, nó đã lấy được hộp bò hầm của mình.” – Tôi nghĩ: “Nhưng chưa ai dám ăn đồ của Tomi này một cách mất lịch sự như thế, đặc biệt là món bò hầm yêu thích của mình! Tụi bay tưởng to mà có quyền hả? Ta sẽ dạy cho các ngươi một bài học.”

Tôi lại ló đầu xuống dưới nước một lần nữa, và cũng như hai lần trước, con cá ấy lại nhảy lên mặt nước như muốn ăn tôi vậy. “Hà hà! Mắc bẫy rồi con ạ!”- Tôi nói thầm. Sau đó tôi rụt nhanh cái đầu vậy. Không kịp để cho con cá ấy nhảy qua thành tủ lạnh bên kia, bắng sức mạnh của mình, tôi đá cái kệ tủ lạnh ra thật mạnh, và con cá đã bị chặn bởi cái kệ đó trước khi lao mình lại xuống nước. Tôi nhanh tay đẩy con cá vào phía trong thành tủ lạnh, và giương những cái vuốt sắc nhọn như những lưỡi dao ngay giữa cổ của nó. :
-    Láo thật! Sao dám tự nhiên ăn đồ trong đây của tui hả?
-    Ùa? Chứ đây là tủ lạnh của cậu hả?
-    Hừ! Chứ tủ lạnh của ai nữa. Xem kìa!- Tôi vừa nói vừa chỉ tay lên dòng chữ mà tôi mới khắc lên tủ lạnh.- Lại còn dám ăn cả bò hầm của tui nữa.
-    Á! Thì ra cái món tui vừa lấy đó là bò hầm! Nó ngon quá nhỉ?
-    Thật là tự tiện hết sức mà, sao cậu lại tự tiện đến thế chứ?
-    Ồ! Cho mình xin lỗi nha! Tại chúng mình đói quá! Ban ngày không dám ra kiếm ăn, vì sợ những con cá to hơn ăn chúng mình. Buổi tối chúng mình ra thì thấy có cái tủ lạnh trôi, và thấy cả cậu nữa. Nhưng mình không biết đây là tủ lạnh của cậu.
-    Từ từ đã! Ý cậu nói “chúng mình” là sao? Lại còn có những loài cá to hơn các cậu nữa hả? – Tôi nói trong bất ngờ khi đây có lẽ chưa phải là những con cá to nhất.
Tôi vừa nói dứt lời, thì có cả một đàn cá giống như vậy nổi lên mặt nước vá nói:
-    Cậu kì dị ơi, cậu tha cho bạn tớ đi. Chúng tớ biết lỗi rồi, dù gì bọn tớ cũng đói quá mới mò tới đây thôi.
-    HẢ? Sao các cậu nhiều thế này! Có cả trăm con giống cậu chứ không phải là ít đâu nhé! Mà sao các cậu ấy lại kêu mình là kì dị? - Tôi nói với con cá bị kẹt trong tủ lạnh.
-    Ừ! Tất nhiên rồi, vì bọn tớ là một tập thể đoàn kết mà. Làm việc gì có có nhau, không bao giờ được quên nhau mà. Hì hì. Thì mình cũng thấy cậu lạ lắm, có vẻ như cậu không phải là dân nơi đây.
-    Ừ! Mình ở tận đất liền cơ. Mình bị sóng thần đánh dạt ra đậy mà. Mình thuộc dòng họ Rike- một dòng họ dũng mãnh và rất đông.

Nói xong, tôi bước ra thành tủ lạnh, và nói to:
-    Hì hì! Thực ra mình hơi tức chút xíu thôi, nhưng không sao. – Tôi quay lại về phía con cá trong tủ lạnh: Bạn ra đi, các bạn của bạn đang chờ bạn đó. Hì hì!
-    Ừa! – Con cá bật người nhảy tỏm xuống nước.
-    À các bạn này! Mình có thể làm bạn với các bạn được không?
-    Tất nhiên rồi! Tuy đông nhưng chúng mình luôn muốn có thật nhiều bạn mới, đặc biệt là những ai can đảm, gan dạ và có một chút “lì lợm” như cậu đấy, cậu bạn kì dị ạ!
-    Ơ hay, sao lại kêu mình là kì dị. Hừ! Vậy cho mình tự giới thiệu, mình là Dế Mèn Tomi, hậu duệ mười tám đời của cụ Dế Mèn nổi tiếng đấy. Mình còn có họ ngoại là dòng họ Rike nữa đấy.
-    Dòng họ Rike thì mình không biết, nhưng cụ Dế Mèn nổi tiếng à! Tụi tớ có nghe đến cụ, và hâm mộ cụ lắm. Không ngờ lại gặp cháu của cụ ở đây! Hì hì.
-    Nếu tớ nhớ không nhầm thì cụ Dế Mèn có vẻ nhỏ hơn đúng không? – Một con cá có vẻ rất thông minh hỏi, rồi quay lại với đàn cá – Dế là cái con mà hôm bữa có một tàu đánh cá đổ ra đây cho mình ăn để bẫy mình đấy! Nhớ không? Mà trông cậu có vẻ “ngon” đấy, hì hì!
Đàn cá nhao nhao:
-    Ờ đúng rồi! Nếu nhìn lại thì đúng là cậu to hơn mấy con dế hôm bữa thật, to đến gấp ba đấy chứ.
-    Hì hì! Đó chắc là do thức ăn trong tủ lạnh này, nó là của con người, mà mình ăn riết rồi người mình nó cứ to ra thế đấy. Mà các cậu ở Nhật Bản mà cũng biết tiếng tăm của cụ Dế Mèn đấy nhỉ?
-    Ừa chứ sao! À quên, chúng mình là cá chuồn, và chúng mình có khả năng bay lộn trên mặt nước đấy.
Nói đoạn, những chú cá chuồn này nhảy và nhào lộn trên mặt nước giống như là những anh hề trong rạp xiếc thực thụ mà có lần tôi được đi xem con người biểu diễn. Tôi thật ngạc nhiên và vỗ tay tán thưởng không ngớt cho màn trình diễn tuyệt vời này. Tôi nói:
-    Á đúng rồi! Vừa nãy các bạn có kêu đói đúng không? Đây, thức ăn trong tủ lạnh còn nhiều lắm. Các bạn ăn với mình cho vui nhé! – Tôi liền ném xuống mấy con cá mòi trong tủ lạnh ra cho cho đàn cá chuồn.
-    Ừa ! Hoan hô “Siêu Dế Mèn” Tomi.
Cả tôi và đàn cá chuồn ngồi ăn những con cá mòi thật là ngon lành, thật là tốt vì tôi đã quen được nhiều người bạn mới. thật là vui. Ăn được một chút, thì đàn cá chuồn bảo:
-    Thật vui vì được làm quen với cậu. Bây giờ, chúng tớ phải đi kiếm ăn tiếp đây. Hẹn gặp lại ngày mai nha.
-    Ừ! Các bạn phải đi bây giờ à! Thôi, chào tạm biệt các bạn nha. Mai gặp lại và chúc ngủ ngon.
-    Cậu cũng thế nhé, Tomi.
Các bạn cá chuồn đi khuất, tôi dõi theo và thở dài. Haizz, buồn quá! Dù gì thì tôi cũng vừa mới kết bạn với các bạn ấy mà, mà lại là những người bạn đầu tiên của tôi ở nơi biển khơi xa xôi và lạnh lẽo thế này chứ. Tôi nằm thượt ra trên cái tủ lạnh của mình, ngắm những ánh sao đêm và hít thở không khí biển trong lành. “Hít hà! Bầu trời đêm nay đẹp quá! Gió mát trăng thanh, phong cảnh hữu tình. Xa xa có những tiếng hú ngân dài, tôi nhảy lên nóc tủ lạnh, kêu ric…ric… tạo nên một bản hòa ca tuyệt đẹp.

“Ôi! Đừng thê nữa mà.” – Tôi thở dài khi thấy lại thấy người mình khó chịu, giống như hai lần trước khi có sự biến đổi về thân hình. “Á á á á aaaaaa… Ôi không!”- Người tôi đã cao hơn rồi, chắc cũng phải cao hơn đến năm cen-ti-mét nữa thì phải! Ồ! Người tôi bây giờ chắc chẳng ai nhận ra tôi là một con Dế Mèn nữa nhỉ? Nhưng tôi cũng chẳng quan tâm lắm. Càng to thì càng khỏe chứ có sao. Sau đó, tôi sắp xếp lại cái tủ lạnh bừa bộn rồi nhảy lên ngăn trên của tủ lạnh để ngủ- một nơi có vẻ thoáng mát hơn sau khi ngăn dưới đã hết hơi lạnh cần thiết. Tôi đặt mình xuống và thiếp đi ngay sau đó, và tối hôm đó, tôi đã có một giấc mơ đẹp về nơi đất liền mà tôi đặt chân đến…

Xem tiếp phần cuối!!

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]