Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Phạm Ngọc Yến Anh

    Từ khi sinh ra, Tomi Happy đã tá túc bên ngoại – là dòng họ Rike rất lớn trong một ngôi làng tận đất nước mặt trời mọc.  Đó là nơi rất đẹp và bình yên, nằm trên hòn đảo có tên của một loài cây - Sugi (cây Tuyết Tùng). Phía sau những ngôi nhà làm bằng gỗ đỏ là cánh đồng cỏ xanh mướt, nơi cư ngụ của họ hàng nhà dế, cũng là công viên nô đùa của loài thỏ mắt xanh sống trong hang núi gần đó. Xa hơn về phía biển là những đồi đá thoải với dòng suối nước nóng chảy ra từ khe núi đá vôi. Xen lẫn các dãy núi là những mảng rừng cây Tuyết Tùng thân to. Có cây lớn tới mức hàng chục người ôm mới xuể. Vào sâu trong rừng, càng thấy tĩnh lặng ghê hồn bởi hơi nước nóng theo con suối bốc lên và lan tỏa trên những tầng lá khiến cảnh vật trở nên huyền ảo như những bức tranh thủy mặc. Người dân trên đảo có vẻ trầm tính nhưng hiền lành, thân thiện và rất chịu khó. Họ sống chủ yếu bằng nghề đánh cá. Một số gia đình  đã tận dụng địa thế để khai thác dịch vụ cho thuê phòng nghỉ kết hợp tắm suối nước nóng. Cứ độ xuân về, khách thập phương lại kéo đến thưởng ngoạn và khám phá cuộc sống đầy huyền bí nơi này. 
    Sự yên bình kéo dài, cho đến một hôm Tomi đang ngồi trên bờ đá xem một họa sỹ từ nơi khác đến vẽ tranh cảnh nơi đây, thì phát hiện nước biển rút rất nhanh ra xa bờ để lộ nhiều mỏm đá dọc bờ biển mà chưa bao giờ cậu thấy được. Từng hồi còi từ đâu vọng về khiến cậu nhìn dáo dác. Kia rồi phía xa bờ, cứ như biển vươn vai đứng dậy sau một giấc ngủ dài. Trước cảnh tượng lạ lùng này, Tomi liền nhảy lên mép tranh ric.. ric.. liền mấy tiếng báo cho Họa sỹ đang say sưa với tác phẩm của mình mà không để ý điều gì đang xảy đến. Chú Họa sỹ vội vàng quay đầu bút định đẩy con dế bé nhỏ vì sợ nó làm dây mầu bức tranh còn chưa khô. Nó đã nhảy và bay ra hướng biển khiến họa sỹ lúc này mới như bất chợt tỉnh giấc với tiếng còi báo động dồn dập. Họa sỹ vội vàng đứng phắt dậy và nhìn ra biển. Ngay lập tức, chú như sững lại, mắt trợn tròn, miệng há hốc ra .
    Chú chỉ kịp nói: “Tsunami” ! Tomi cũng ngạc nhiên không kém. Chỉ biết có cái gì đó rất nguy hiểm đang tới. Rồi Tomi lao theo Họa sỹ. Cả hai vừa chạy về phía làng vừa la lên “Tsunami”. Trong khi đó cả làng đang cuống cuồng chạy và chạy. Chẳng ai kịp mang theo cái gì, cứ thế thục mạng hướng về phía rừng .
 …    Nhanh hơn suy nghĩ và tốc độ con người, sóng thần đã chồm tới đẩy tất cả tàu bè, nhà cửa, đồ đạc đuổi theo đoàn người đang chạy tán loạn. Có lẽ nhiều người trong số họ biết là chẳng kịp nữa rồi. Có chăng chỉ là bản năng và cơ may kỳ diệu mới thoát khỏi cơn cuồng thủy mà thôi. Và Tomi Happy -chú dế bé nhỏ là một trong số cơ may đó, khi tình cờ bám vào được một chiếc tủ lạnh, trôi ra biển. Lạ thay, cái tủ lạnh không chìm mà cứ lênh đênh như thể một con thuyền không bến, chở độc một hy vọng non nớt nhỏ nhoi. Ấy vậy mà “Thần sống sót” đã mỉm cười mỗi lần chú vượt qua  những thử thách để rồi tôi luyện Tomi Happy trưởng thành như một “siêu dế” trong một chặng hải trình xa đến nửa vạn dặm…
**********
    Sáng hôm sau, ánh nắng vàng trải dài trên biển cùng với những làn sóng vỗ dập dờn vẫn không thể xóa đi cảnh hoang tàn của cơn sóng thần kình hoàng hôm trước. Trên cái tủ lạnh đang bồng bềnh trôi, Tomi Happy nhìn xung quanh chỉ thấy toàn những tàu bè, xe hơi, cây gỗ đổ nát,… mênh mông giữa biển. Bây giờ, Tomi chẳng biết “con thuyền” này sẽ đưa chú về đâu. Chú dế tội nghiệp run bắn lên vì đói và lạnh. Một ngày, hai ngày, ba ngày, chú dế mèn chẳng có một chút gì để ăn, nắm lả đi. Nắng vàng trải dài trên thân hình gầy gò, xanh xao của chú. Bất chợt, một cái gì đó chạm vào tủ lạnh. Tomi cố rướn người nhìn ra. A, cái dùi! Một tia sáng bỗng lóe lên trong đầu chú. Chú nhớ lại lời dạy của bà, trong nươc biển có muối, chú cần uống thật nhiều nước biển để lại sức. Nhắm mắt nhắm mũi, chú dế đáng thương vươn mình hụp một hơi nước biển mặn chát. Có sức rồi, chú với tay lấy cái dùi trôi cạnh tủ lạnh.
    - Rột, rột, rôột…
    Tomi cầm dùi, gồng hết sức khoét một lỗ trên tủ lạnh. Nắng gắt chảy đầy vai chú dế, làm mồ hôi ướt thẫm đôi cánh chú. Khuôn mặt chú đỏ bừng, đôi tay gân lên, ghì mạnh vào cái dùi.
    - Rụp, rụp,…
    Tiếng một cái gì đó sụn vỡ vang lên, cái tủ lạnh bị thủng. Tomi Happy mừng rơn, khuôn mặt ánh lên đầy niềm vui sướng. Chú chui ngay vào tủ lạnh tìm thức ăn.
    - Ôi! Gì thế này? Không phải là cỏ non và nước suối sao? – Tomi ngạc nhiên thốt lên.
    Trước mắt Tomi là những thức ăn ngậy mùi thơm và sặc sỡ màu sắc. Nào sushi, bánh pizza, phô mai, bánh kem,… toàn những món thơm ngon của con người. Đói quá, Tomi ăn ngấu nghiến. Từ đó trở đi, chú lấy thức ăn trong tủ lạnh, sống qua ngày, tiếp tục cuộc hành trình phiêu lưu trên biển. Nhưng không ngờ, sau ba laàn lột xác, chú dế mèn lớn nhanh như thổi, trở thành một chàng dế cao to khỏe mạnh. Tomi Happy giống như một chiến sĩ dũng cảm của dãy Trường Sơn oai linh, hùng vĩ hay một kiếm sĩ Nhật gan dạ dám đương đầu với nguy hiểm. Cái đầu to của Tomi y hệt cái đầu đá, có một đôi mắt sáng ánh lên sự thông minh, mạnh mẽ và vẻ thân thiện. Hai cái râu dài cong vút tới đầu gối, đánh hơi rất tinh. Đôi cánh của Tomi trước kia ngắn cũn côõn, giôø thì phủ xuống tận chân, giống như chiếc áo choàng sang trọng của vua chúa. Cặp càng của chú dế to khỏe rung rinh một maøu nâu bóng mỡ, các bắp thịt cuồn cuộn, chắc nịch như hai cột đá trời trồng. Những cái vuốt ở hai chân cứ cứng dần, nhọn hoắt như hai hàng lưỡi kiếm sắc bén, lợi hại. Nhờ khả năng co mình, thu nhỏ người lại, Tomi có thể chui qua cái lỗ bé tí trên tủ lạnh. Hai tay chú có thể vươn dài ra, lấy các vật dụng trôi trên bieån để sử dụng. Bây giờ, trông Tomi khác hẳn những chú dế khác, to, khỏe, thông minh, dũng cảm và oai phong.
**********
    Một ngày nọ, biển bỗng nổi lên một cơn bão khủng khiếp. Mặt Trời, Mây Trắng chạy trốn đi đâu, chỉ thấy đội quân Mây Đen, Chớp do ông Sấm chỉ huy ùn ùn kéo đến hàng ngàn, hàng vạn. Chúng la hét, trút mưa xuống dữ dội. Mưa. Mưa ào ào. Mưa như trút nước. Mưa ngập trời, ngập bể. Mụ phù thủy Gió rít lên từng cơn rùng rợn, tái xanh mặt. Sóng biển dâng to như hàng vạn dãy núi lớn, đang điên cuồng gào thét, cưỡi lên nhau. Tomi ở trong tủ lạnh sưởi ấm còn thấy kinh hãi, nhớ lại cảnh hoang tàn mà  cơn sóng thần khủng khiếp đã gây ra mấy tuần trước. Chú thấy lo cho bà ngoại và những người bạn thân. Không biết chú họa sĩ và những người dân ở đó có chạy thoát không? Tự dưng, Tomi rơm rớm nước mắt, nhớ những ngày hạnh phúc ở quê. Đuuùng…! Một tiếng sét đánh rạch ngang trời cắt ngang dòng suy nghĩ của chú dế. Chú cố kìm nén nỗi lo sợ và lấy hết lòng dũng cảm chờ cơn bão đi qua.
    Bụp! Một cái gì đó rớt trên tủ lạnh. Tomi ngóc đầu lên.
- A, một bạn chim!
    Không quản mưa bão, không sợ cái tủ lạnh nghiêng ngả, Tomi vội chạy lại chỗ bạn chim, bạn ấy đã bất tỉnh. Chú dế chui vào tủ lạnh, tìm tất cả bao ni lông, lấy những thứ này đắp lên mình bạn chim rồi kéo bạn ấy lại gần lỗ thủng của tủ lạnh. Nhưng Tomi không thể nào đưa bạn ấy vào tủ lạnh được. Cái lỗ quá bé, bạn chim này quá lớn. Đang loay hoay không biết làm sao thì chim bỗng mở mắt nói: “Đói, đói”.
    Tomi vội vàng lấy thức ăn trong tủ lạnh cho bạn chim. Suốt một đêm bão, chú chim yếu ớt được cứu sống bằng lòng tốt và sự quan tâm chu đáo của Tomi. Còn chú dế tốt bụng thì không sao ngủ được, vì sợ cái tủ lạnh nghiêng ngả, bạn chim sẽ rớt xuống biển.
    Sáng hôm sau, bão tan. Tomi chạy lại chỗ bạn chim:
- Tớ là dế mèn Tomi Happy. Bạn khỏe chưa? Sao bạn lại đi một mình.
- Tớ đỡ rồi. Tớ là Hải Âu Mity. Tớ cùng đàn đi tránh bão, bay không kịp nên…- Chim trả lời.
- Thôi bạn nghỉ tạm mấy ngày rồi đi.
- Ừm.. Chắc là hai hôm nữa bố mẹ tớ sẽ quay lại đây. À, bạn là dế, sao lại ở trên biển?
- Tớ… tớ sống ở một vùng ven biển của Nhật. Cuộc sống thật đẹp và thanh bình biết bao. Chẳng
may nơi đó gặp sóng thần, tớ bị trôi ra đây cùng với cái tủ lạnh này.- Tomi nghẹn ngào kể lại cho Mity
    - Tớ hiểu, rồi một ngày bạn sẽ trở về quê hương của mình thôi. Giờ chúng mình ăn đi.
    Hai ngày sau…
    - Tomi Happy, hẹn gặp lại bạn nhé! Nhất định tớ sẽ trả ơn cậu. Hải âu xúc động vỗ cánh bay theo đàn.
    - Mity à, bạn đi mạnh giỏi nhé!- Tomi vẫy tay về phía hải âu Mity nói to.
**********
    Chiều nọ, Tomi đứng trên tủ lạnh hóng gió. Đã gần một tháng kể từ ngày Tomi rời miền đất Nhật Bản thân yêu. Chú nhớ nhà, nhớ những người bạn thân ở Nhật, nhớ khung cảnh biển êm ái và thanh bình mỗi buổi sáng sớm mai… Đang miên man suy nghĩ, chú bỗng trượt chân ngã xuống biển.
    - Ặc, ặc, ặc… ối, ối, cứu tôi với! – Tomi chới với, hụp lên, hụp xuống, uống cơ man nước. Chú vùng vẫy hai tay trong nước, đuối sức, chìm dần, chìm dần…
    …
    - Xong rồi, may mà nhờ cá chuồn đưa được bạn ấy lên cái tủ to đùng này. Không biết bạn ấy là ai vậy nhỉ?- Có tiếng nói chuyện dưới làn nước xanh.
    - Ơ, mình nhớ là mình đang vùng vẫy dưới biển sao lại ở đây? Ai cứu mình vậy?- Tomi từ từ mở mắt.
    - Chúng tớ, cá chim đây. Tớ thấy bạn chìm xuống biển nên nhờ anh cá chuồn đưa bạn lên cái tủ này. Bạn là ai vậy?
    - Tớ là dế mèn Tomi Happy. Tớ cảm ơn các bạn nhiều nhé. Các bạn vừa là cá vừa là chim chắc là biết bay và biết bơi nhỉ? Trông các bạn bơi thích quá!- Tomi cúi xuống nói chuyện với các chim.
    - Ôi, Tomi à! Cá chim chỉ là tên của “dòng họ” nhà cá của tớ thôi! Chúng tớ chỉ biết bơi thôi. Bạn muốn bơi không? Chúng tớ chỉ cho.
    - Nhưng mà bơi khó không? Tớ sợ lại suýt chết như lúc nãy. Tớ thấy các bạn có cái gì đó giống chân vịt thì mới biết bơi chứ.
    - Đó là vây. Bạn cứ nhảy xuống đi, tập chăm chỉ thì sẽ biết bơi liền.
    - Vậy mình nhảy đây. Các bạn đỡ tớ nhé, tớ còn sợ lắm!
    Bùm…!
    - Ặc, ặc, ặc… ối, ối, cứu tôi với! – Tomi chới với, hụp lên, hụp xuống, lại uống cơ man nước, cứ ngỡ mình sắp chìm lần nữa. Các bạn cá chim thấy vậy bèn đỡ Tomi lên.
- Tomi à, bạn duỗi thẳng hai chân ra, hai tay làm như thế này…, thế này… mới bơi được chứ.
- A! Mình hiểu rồi. Cảm ơn bạn.
Từ đó, Tomi Happy chăm chỉ tập bơi. Sau một tuần kiên trì rèn luyện, Tomi đã trở thành một chú dế bơi giỏi như cá. Chiều nào cũng vậy, chú dế lại nhảy ùm xuống biển, ngâm mình dưới làn nước xanh.
Một buối chiều, Tomi bơi xa cái tủ lạnh một chút. Chú muốn tham quan những sinh vật biển, có thêm nhiều người bạn dưới biển cả bao la. Đang lặn sâu xuống biển ngắm nhìn cuộc sống dưới đại dương, chú bắt gặp một sinh vật biển lạ, có nhiều xúc tu. Vừa bơi qua, con vật kì lạ ấy giật mình, miệng phun ra một loạt khói đen xì. Tomi chẳng thấy đường, xung quanh chỉ toàn là một màu đen, chơi với, chới với, quờ hai tay trong nước. Đến khi thấy ánh sáng trên mặt nước, chú bỗng giật mình vì nghe thấy tiếng hét của các bạn cá chim:
- Chạy! Chạy mau! Nó tới đó.
Tomi không hiểu gì, quay đầu lại thì thấy một con cá khổng lồ, to hơn các bạn cá chim hơn gấp trăm lần. Chú hốt hoảng, lấy hết sức bơi nhanh về phía tủ lạnh. Chú càng gắng sức bơi bao nhiêu, cái tủ lạnh càng trôi ra xa bấy nhiêu. Con quái vật há miệng to như cái hang lớn, hai hàm răng y hệt hai lưỡi cưa nhọn hoắt khổng lồ. Nó chỉ còn cách Tomi chừng một mét. Chú hét lên kinh hãi rồi ngất lịm đi, có cảm giác như mình đang bay trên không trung. Tỉnh dậy chú ngỡ mình đang ở trên thiên đường. 
- Mình ở đâu thế này? Mình còn sống sao?
- Tomi, bạn đang ở trên tủ lạnh của bạn đó. – Người bạn lạ mà quen nói.
- Bạn là… - Tomi gãi đầu.
- Hải âu Mity đây! Tớ là chú chim lần trước được bạn cứu sống đó. Suýt chút nữa là bạn ở trong mõm cá mập rồi. Tớ bay qua, thấy bạn sắp chìm nên đã đưa lại chỗ tủ lạnh này.
      - Cá mập! Con quái vật ấy mà là cá à? Cả con vật kì lạ nhiều xúc tu dài nữa. Nó là gì vậy hả Mity?
    - Hi! Hi! Đó là bạch tuộc. Nó có nhiều xúc tu có thể cuốn chặt bạn lại và phun ra thứ khói đen để bạn không thấy gì. Còn Cá mập là “dòng họ” hung dữ và uy quyền nhất ở biển đấy. Chúng nắm giữ tất cả quyền hành, các sinh vật khác đều phải sợ.- Hải âu Mity cố gắng giảng giải cho Tomi.
    - Ôi, ở biển cả này sao mà nhiều điều lạ thế! Từ nay tớ phải cẩn thận hơn. À, tớ cảm ơn bạn rất nhiều vì đã cứu tớ.- Tomi trả lời với ánh mắt biết ơn.
     - Ồ, không có gì đâu! Lần trước, bạn cũng cứu sống tớ mà.
    Hai người bạn trò chuyện vui vẻ. Tomi lấy thức ăn trong tủ lạnh ra, mời Mity ăn. Ánh hoàng hôn đã trải dài trên biển, hai người bạn ôm nhau thắm thiết và hẹn gặp lại vào một ngày không xa.
**********
    Buổi sáng đẹp trời, cái tủ lạnh trôi dạt vào một hòn đảo nhỏ. Tomi Happy khoái chí neo “thuyền” trên bờ biển và đi tìm một ít trái cây. Vất vả một hồi, Tomi cũng tìm được một ít trái dâu và nho dại. Đang nhâm nhi thành quả của mình, chú bỗng thấy một con vật lạ có nhiều vòng tròn xoắn đang nằm bệt trên bờ. Chú chạy lại gần, sờ vào cái vỏ cứng ngắc của nó, con vật ấy mở mắt nói yếu ớt:
- Cưứuu…! Đưa tớ xuống biển! Nóng quá! Ngạt quá!
    Tomi không hiếu sao, vội vàng ôm lấy người bạn kì lạ này xuống biển. Tiếp xúc gần với nước biển, người bạn lạ dần dần tỉnh. Tomi hỏi:
    - Bạn khỏe chưa? Nhà bạn ở đâu để tớ đưa về.
     - Nhà tớ là cái vỏ cứng này này. Cậu có thể đưa tớ tới tòa lâu đài dưới đáy biển này được không?
    Tomi thấy lạ, nhưng chú cũng nhiệt tình đưa người bạn này xuống đáy biển và sững sờ khi nhìn thấy một tòa lâu đài nguy nga, tráng lệ. Lúc này, người bạn lạ mới nói:
    - Đây là lâu đài Hạnh Phúc- nơi cư ngụ của họ nhà Nghêu, Sò, Ốc, Hến và Trai. Tớ là Ốc Niso. Tớ muốn mời bạn vào đậy chơi để tớ có dịp trả ơn nhé!
    - Tớ… Thôi được tớ cũng muốn tìm hiểu nhiều điều ở biển cả này.
    Ốc Niso dẫn Tomi Happy vào trong tòa lâu đài. Niso kể cho bố mẹ của mình về việc Tomi cứu mình. Thì ra, bạn ấy rong chơi gần bờ, bị sóng cuốn dạt lên cát, suýt nữa bị ngạt thở bởi sức nóng của mặt trời. Bố mẹ Niso mời Tomi Happy ăn một bữa tiệc trong lâu đài Hạnh Phúc. Tomi quan sát những sinh vật biển trong lâu đài này. Nào là họ nhà Ốc của Niso rồi đến “họ hàng” Hến, Nghêu, Sò lúc nào cũng im thin thín, chẳng nói chẳng rằng một câu. Đặc biệt dòng họ Trai có một thứ ngọc phát sáng rất đẹp. Cuộc sống trong lâu đài này thật hạnh phúc giống như tên của nó. Sau bữa tiệc, bố mẹ Niso ngỏ ý tặng Tomi số vàng bạc châu báu mà họ kiếm được từ những con tàu của cướp biển bị chìm. Nhưng Tomi từ chối. Chẳng biết làm thế nào, Niso đưa cho chú một viên ngọc và bảo:
    - Bạn phải nhận cái này! Đây là ngọc trai quý, nó sẽ giúp bạn đoán được thời tiết nhờ màu sắc trên ngọc và tránh các loài thú dữ.
    - Vậy tớ nhận nhé! Tớ sẽ luôn đem nó bên mình. Tớ cảm ơn gia đình cậu nhiều lắm!
    - Tạm biệt Tomi Happy tốt bụng! Hẹn gặp lại!- Niso nói thật to chào Tomi
    Rời khỏi lâu đài Hạnh Phúc của nhà Ốc Niso, Tomi tìm đường trở về hòn đảo neo “chiếc thuyền phiêu lưu” của mình. Sắp lên tới mặt nước, chú bỗng bị kéo lại bới cái xúc tu to đùng của con bạch tuộc đáng sợ hôm trước. Chú bị cuốn chặt đến nghẹt thở. Mặc cho Tomi giãy giụa đến vã mồ hôi, cái xúc tu vẫn cứ cuốn chặt cứng lấy chú. Các bạn cá khác cũng lần lượt là nạn nhân của những cái xúc tu gớm ghiếc. Con vật đáng sợ ấy há cái miệng đỏ lòm ra. Cái xúc tu đang giữ chặt Tomi dần dần tiến lại cái “hố tử thần” ấy. Hai con mắt trợn trắng, sợ đến tái xanh mặt của con bạch tuộc đang lừ lừ nhìn chú dế. Chú sắp làm mồi ngon cho bạch tuộc. Đang nhắm mắt chờ số phận thì chú chợt nhớ tới viên ngọc trai của Ốc Niso. Tomi cực kì “happy” vì thần chết không thể mang chú đi. Chú giờ viên ngọc ra. Lập tức, nó phát ra ánh sáng rực rỡ dưới đáy biển làm con bạch tuộc chói mắt, các xúc tu của nó duỗi ra che ánh sáng. Tomi và những bạn cá khác thoát chạy. Chú bơi lên mặt nước và tìm đường trở lại hòn đảo nhỏ. “Chiếc thuyền phiêu lưu” của Tomi Happy bắt đầu rời đảo đưa chú đến những thử thách đầy khó khăn.    
**********
    Một hôm, bác đưa thư Cá Đuối đưa cho Tomi Happy thiệp mời dự sinh nhật của anh cá chuồn. Là một người thích đi đây, đi đó, Tomi không thể từ chối. Chú nhờ bác Cá Đuối “thả neo” cái tủ lạnh bên cạnh một mỏm đá nhỏ và theo bác ấy đến nhà Cá Chuồn dự tiệc. Bữa tiệc được tổ chức rất lộng lẫy ở dưới đáy biển. Khắp nơi đều treo những chùm bong bóng nước sặc sỡ sắc màu. Bố mẹ anh Cá Chuồn còn nhờ cô đầu bếp Cua Đỏ làm một chiếc bánh từ rau câu rất đẹp mắt. Họ nhà ốc Niso, Nghêu, Sò, Hến và Trai góp phần vào việc trang trí bằng những viên kim cương và hồng ngọc lấp lánh. Cá Chim, Cá Thu, Cá Cơm mang đến những dải lụa xinh xắn mà các bạn ấy kiếm được từ một con tàu bị đắm của loài người. Những món ăn thơm ngon được cô đầu bếp Cua Đỏ bày ra. Tất cả đều vui vẻ hát vang bài ca chúc mừng sinh nhật. Riêng Tomi Happy thì dành tặng anh Cá Chuồn một bài gáy đặc biệt của loài dế. Không khí vui tưng bừng và rộn rã. Mọi người đang nhảy múa trong điều nhạc thì…
    -A! A! Chúng ta sa vào lưới bắt cá của con người rồi.
    Một chiếc lưới to tóm gọn tất cả cua cá dự tiệc và Tomi Happy. Ai cũng hốt hoảng và hét lên. Riêng chú dế dũng cảm vẫn tìm cách thoát khỏi tấm lưới đáng sợ này. Cái lưới dần dần được kéo lên cao. Một số bạn cá cảm thấy khó thở. Tomi nghe thấy tiếng cười khoái chí của tên thủy thủ đang đứng trên tàu.
    - Ha, ha! Mẻ cá này được nhiều đó.
    Tomi Happy không hiểu họ bắt tôm cá làm gì. Nhưng cần phải giúp các bạn cua, cá, ốc,… và chính mình. Một suy nghĩ bỗng nảy lên trong đầu Tomi. Chú nói to:
    - Nhanh lên! Hãy dùng răng cắn đứt tấm lưới.
    Mọi người đếu nhất trí, hợp sức cắn, làm cho tấm lưới rách…
    Lần 1: Tấm lưới “nguyễn y vân” (vẫn y nguyên).
    Lần 2: Thủng 1 lỗ nhỏ.
    Lần 3: Rách một nửa.
    Lần 4: Tấm lưới rách toạc và mọi người đều thoát nạn ra ngoài.
    Vui mừng vì thoát chết trong gang tấc, ai cũng cảm ơn Tomi Happy rối rít. Tomi Thì cứ bụm miệng cười vì bé Cá Cơm chưa kịp ăn hết miếng bánh mà mồm miệng cứ khóc hu hu. Chú dế nghe đâu có tiếng than thở của mấy tên đánh cá tiếc một mẻ cá to mà để lỡ chỉ vì lưới “dỏm”. Nghe các bạn giải thích, chú mới hiểu ra vì sao họ lại đi bắt cá tôm. Một bạn Cá Thu nói:
    - Họ bắt cá ăn để sống. Đó là quy luật tự nhiên thôi. Dẫu sao chúng tớ cũng phải cảm ơn bạn đã giúp chúng tớ thoát khỏi cái lưới “ tử thần” ấy.
    - Con người ác lắm! Tớ còn nhớ mãi cái lần họ để dầu tràn ra biển. Đứa em ngoan của tớ đã ăn phải chất độc đó và ra đi mãi mãi…- anh Cá Ngừ vừa nói vừa khóc.   
    Thấy vậy, Tomi Happy bèn an ủi:
    - Chắc là sự cố thôi. Về đất liền, nhất định mình sẽ tìm cách gửi thông điệp này tới con người. Bây giờ chúng ta phải ăn tiệc chứ nhỉ
    Một ngày trôi qua thật nhanh. Sau bữa tiệc của anh Cá Chuồn, Tomi Happy trở về “chiếc thuyền phiêu lưu” đang “thả neo” ở mỏm đá nhỏ. Chú suy nghĩ rất nhiều về những gì mà các bạn cá nói
**********
    Ba tháng trôi qua thật nhanh, chiếc tủ lạnh của Tomi Happy đã trống rỗng không còn một chút thức ăn. Hành trình phiêu lưu trên biển của chú còn dài. Chú biết tìm thức ăn ở đâu? Cái bụng của Tomi lúc này đã “réo lên biểu tình dữ dội”. Suốt một tuần, chú dế chỉ biết hụp nước biển mặn chát cho đỡ đói và chỉ biết cầu trời cho chú thức ăn. Nhưng những chiếc bánh pi-za, bánh kem, sushi,… chỉ hiện lên trong giấc mơ của chú. Đáng thương hơn, suốt ba ngày nay, trời bỗng lạnh cóng. Từng cơn gió bấc thổi lạnh đến thấu thịt, thấu xương, những đợt sóng oằn mình, cưỡi lên nhau điên đảo. Mặt chú dế tím tái đi, không còn một chút sức sống. Đôi càng cứng chắc như sắt đá vẫn cữ run bần bật lên vì lạnh. Chẳng có một mảnh vải ấm nào cho chú che. Chú không giám ra ngoài hụp nước biển như mọi ngày mà nằm im thin thít dưới cái hộp nhựa không đủ ấm. Vừa đói, vừa lạnh, vừa mệt, Tomi nằm lả đi, kiệt sức.
    …
    -A, một con dế trong tủ lạnh!- Một tiếng nói trong trẻo vang lên làm Tomi Happy tỉnh dậy. Hai mắt chú lờ đờ nhìn xung quanh.
    - Dế còn sống, để chị cho dế ăn nhé!
    Một cô bé xinh xắn đưa Tomi Happy vào một ngôi nhà nhỏ. Cô bé lấy bánh mì vụn ra. Thấy thức ăn, Tomi ăn ngấu nghiến. Đã hơn một tuần nay chú chưa được thưởng thức vị ngon ngọt của những chiếc bánh mì thơm phức rồi. Chú vẫn chưa hiểu tại sao mình đang lênh đênh trên biển mà lại ở đây. Rồi chú dế liền nhảy lên tay cô bé dễ thương và ric.. ric… lên mấy tiếng để cảm ơn. Cô bé cười tươi:
    -Dế cảm ơn chị hả? Chị chẳng bắt dế ở lại đây đâu. Ăn xong, dế khỏe rồi thì hãy đi về ngôi nhà của dế nhé! Chị ở đảo này cũng hơi buồn nhưng có nhiều bạn thân lắm!
    Tomi Happy xúc động, không ngờ lại có đứa trẻ tốt đến thế. Chẳng giống như cụ tổ Dế Mèn bên nội của chú, bị trẻ cón bắt làm dế đá, không đá được thì cho vịt bầu ăn hay làm cúp đá banh. Tomi biết ơn cô bé, người đã cứu chú, bèn cố lấy sức gáy một bài đặc biệt. Cô bé nhắm tít mắt cười. Bất chợt có tiếng gọi:
    - Nhi ơi! Ra nhận quà từ đất liền của các chú bộ đội mang đến Trường Sa này!
    - Dạ con ra liền. – Cô bé Nhi đáp lại. – Dế à, em ở lại đây nhé! Chị ra nhận quà đây.
    Nhi nhảy chân sáo bước ra. Tomi chẳng hiểu Trường Sa là nơi nào? Bộ đội là ai nhỉ, có gớm ghiếc giống như cái cơn sóng thần bữa trước không? Nhưng đã tặng quà cho trẻ em thì chắc là người tốt rồi. Chú nghĩ, mình sẽ mang một ít bánh mì đi theo và đi “ ké” theo tàu của bộ đội để trở về đất liền. Tomi vui lắm vì biết mình sắp trở về Việt Nam- quê nội của chú. Chú thầm cảm ơn những đứa trẻ vùng đảo đã cứu chú thoát khỏi tủ lạnh và cho chú ăn. Thế rồi, chú chuẩn bị theo con tàu chở quà về đất liền. Vậy là Tomi Happy gom hết bánh mì và cất cánh bay về phía con tàu.
    Sau một ngày mang quà cho người dân ở Trường Sa, con tàu rời đảo trở về đất liền. Tomi Happy ở trên lan can nhâm nhi bánh mì và ngắm hoàng hôn trên biển.
    Mặt trời như một chiếc bánh màu hồng cam bị ai ăn mất một nửa nằm khuất sau hòn đảo nhỏ phía xa. Trời và biển chìm trong một màu xanh sẫm xen vào những mảng hồng cam huyền ảo. Gió thổi rì rào, man mát, êm diụ như những khúc đàn ngân nga. Nắng đã tắt hẳn. Bầu trời đêm đầy sao giống như một chiếc áo choàng lấp lánh những viên kim cương. Tomi Happy chỉ còn nghe tiếng sóng vỗ về. Chú nhớ lại ngày êm ả ở Nhật Bản. Mỗi sáng thức dậy, Tomi vươn vai gáy thật to chào bình minh lên. Chiều về, chú nằm trên mỏm đá nghe anh dế Thông Thái dạo một bản nhạc tuyệt vời. Cuộc sống thật thanh bình làm sao! Chú nhìn lại phía biển, cầu mong cho bình yên sẽ mỉm cười với người dân Nhật Bản, thiên tai sẽ không bao giờ trở lại cướp đi cuộc sống hạnh phúc của người Nhật và cả thế giới này nữa. Tomi thầm ước chú sẽ có thể gieo rắc những hạt giống hạnh phúc khắp mọi nơi. Chắc chắn sẽ có ngày đó.
    …
    Một tuần sau, chiếc tàu hải quân cập bến vào bãi biển Nha Trang – một trong những bãi biển đẹp của Việt Nam. Vậy là sau hơn ba tháng, Tomi Happy đã kết thúc hành trình nửa vạn dặm đầy khó khăn trên biển. Nhưng Tomi rất vui vì mình đã biết thêm nhiều điều thú vị. Nào là Cá Mập hung dữ, Bạch Tuộc có xúc tu, các bạn chim dễ thương, hải âu Miti tốt bụng,… Chú dế mừng rơn, bước xuống tàu, hớn hở vì sắp được về quê nội thân yêu. Giờ đây, Tomi Happy luôn tự hào vì mình đã trở thành một siêu dế mang tinh thần cảm tử của Naruto và sự mưu trí, dũng cảm của dòng dõi con rồng cháu tiên.
    Về quê, Tomi Happy kể cho các bạn ở quê nghe về chuyến phiêu lưu của mình, từ chuyện kết bạn với Mity đến chuyện học bơi lặn, làm quen với ốc Niso… À! Tomi sẽ dùng viên ngọc trai mà Niso tặng để dự báo thời tiết giúp ích cho mọi người. Khi trời nắng, chú sẽ nhờ các bạn chuồn chuồn bay thật cao. Khi trời mưa, các bạn ấy sẽ bay thấp. Tomi cũng không quên chuyện nhờ nhà Kiến gửi đi thông điệp môi trường và hòa bình của các bạn cá.
    Sau hành trình dài trên biển, Tomi Happy sẽ thực hiện ước mơ của mình là gieo rắc những hạt giống hạnh phúc đi khắp nơi. Chú sẽ tiếp tục với những chuyến phiêu lưu tìm hiểu mọi nơi trên đất nước Việt Nam. Bởi vì Tomi hiểu cuộc sống an nhàn một chỗ không phải dành cho chú mà là những chuyến phiêu lưu với đầy khó khăn đang đón đợi.

Tác giả: Phạm Ngọc Yến Anh
Sinh năm: 1999
SĐT: 01667030219
Địa chỉ: Mẹ là Phạm Thị Soa, GV trường TH số 1 Cát Hanh, Phù Cát, Bình Định.


Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]