Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thị - Quỳnh Như (phần cuối)

 Thế là Tomi được tham dự cuộc thi có một không hai. Các nàng cá, tôm, sứa, cua… lượn lờ, ưỡn ẹo, với những trang phục cực kì ấn tượng, được làm từ rong, rêu và thậm chí là từ … rác do loài nguời thải ra. Những màn biểu diễn cuời đau bụng và cũng hay đáo để. Anh sáng của phiến đá nhấp nháy dưới lòng nước tạo thêm sự lung linh huyền ảo của đêm hội. Kết quả, nàng cá Chim vây xanh ( Nếu ở trên cạn đã bị xem là đột biến gien rồi đó) đoạt giải hoa hậu. Phần thưởng là chiếc vương miện đính những hạt ngọc trai lấp lánh và một chai kim tuyến trang điểm cho… vây(?!)
   Cuộc thi kết thúc bằng một yến tiệc linh đình; Toàn là sơn hào hải vị miền biển. Ong cá Voi còn đem đến một lô yến sào tuyệt hảo:
  _ Quà tặng của nhũng ngư dân mà ông cứu được đó!Ngon lắm! An tự nhiên đi các cháu!
  _ Lần đầu tiên cháu được ăn món ngon nhất trên đời này đó!- Tomi vừa ăn đầy miệng vừa nịnh ông cá.
   Tiệc tàn, chia tay với các bạn, Tomi vui vẻ leo lên bè của mình đánh một giấc ngon lành, chờ hừng Đông đến, tiếp tục cuộc hành trình của mình.
   Bè của Tomi đi đến một vùng biển sáng ấm áp và bình yên. Sóng ở đây chỉ vỗ nhè nhẹ như ru hồn biển. Anh nắng không quá chói chang, không gian chẳng oi bức, ẩm ướt, mà mát mẻ vào ban ngày, ấm áp vào ban đêm. Thích thú, Tomi hạ buồm  neo lại một, hai ngày, để hưởng không khí tuyệt vời này. Cậu nhảy xuống bơi vài vòng, vui thú chụp những miếng bọt biển chà lên người và cười rúc rích vì nhột
  _ Chào bạn!- Tomi đưa tay chào đàn cá ngân đang thanh thản đi dạo, đùa giỡn vui vẻ, làm các cô cậu cá chưng hửng, tròn mắt nhìn Happy như thấy… vật thể lạ! Leo lên bờ, đang lau mình, Tomi chợt nghe thấy những tiếng cãi cọ thật căng thẳng, cậu vội chạy ra nhìn xuống:
  _ Không phải bọn mi thì ai bắt mất mấy đứa con dễ thương của ta?- Cá mẹ Nhiệt Đới chống vây sừng sộ với những anh Tôm Càng xanh to lớn. Một anh búng những cái chân, mặt hằm hằm:
  _ Ai bắt thì làm sao biết được! Đi mà hỏi đứa nào bắt ấy! Chứ bộ cứ cá con mất tích là đổ lỗ cho bọn này hả?
   Cá mẹ không vừa, xỉa xói liền:
  _ Mấy bữa nay, thấy bọn mi lấm la lấm lét xáp lại đàn con của ta, là ta đã nghi trong bụng rồi.
  _ Nghi… nghi cái gì? Xì… ai thèm bắt cái lũ nhãi ranh ấy!
  _ Nè, chúng là cá Nhiệt Đới đẹp nhất vùng này đó!- Cá mẹ lại cong cớn- Có lỡ bắt thì trả lại cho ta, không thôi….
  _ Không thôi thì sao?- Cả bọn Tôm Càng xanh hất mặt vẻ thách thức. Cá mẹ liền cung vây lên:
  _ Ta sẽ gọi toàn bộ dòng họ đến cho chúng  bay một trận ra trò- Nói chưa dứt câu, cá mẹ hú lên một hơi dài. Rất nhanh , chỉ chừng năm giây, đông đảo cá Nhiệt Đới bao vây xung quanh chờ tiếp ứng. Thấy tình hình trở nên căng thẳng quá mức, Tomi vội nhảy xuống, đứng ngay giữa hai phe, đưa cả hai tay bốn chân ra can gián không cho họ xáp lá cà:
  _ Khoan nóng đã nào các bạn!Chuyện đâu còn có đó!- Tomi quay sang cá mẹ- Chị đã tìm kĩ chưa? Nhiều khi, bọn chúng mê chơi ở đâu đó…
  _ Con tui không hề đi chơi mà không xin phép mẹ!- Cá mẹ lắc đầu pản bác- Nhất định là bọn này….
   Quay sang họ nhà Tôm Càng, Happy hỏi:
  _ Có thật là các anh không dính dáng gì đến chuyện những chú cá nhỏ bị mất tích không?
  _ Bọn tui xin thề là không bắt cá con mà. Ở chung một vùng biển ai lại làm thế!
  _ Xì…- Cá mẹ trề môi cả thước, cái môi nổi tiếng của dòng cá Nhiệt Đới- Thề “cá trê chui ống” ấy!
  _ Chị phải tin láng giềng của mình chứ!- Tomi nhăn mặt, cự cá mẹ- Chúng ta cùng tỏa ra tìm những chú cá con một lần nữa xem sao.
  _ Đúng đó!- Họ nhà Nhiệt Đới nhao nhao tỏ ý đồng tình, khiến cá mẹ cũng phải nghe theo. Tất cả đang định tỏa ra thì… Bốn chú cá con từ cửa biển đang bơi nhanh hết sức về phía mẹ. Chúng cúi đầu vẻ hối lỗi:
  _ X… xin lỗi mẹ! Tại… có đám cá Ngừ mới tới vui quá nên… tụi con quên cả về nhà.
  _ Trời! Làm tụi này bị oan quá!- Tôm Càng vênh mặt vẻ trách móc. Cá mẹ mắng đàn con như để lấy lòng các anh Tôm:
  _ Hư quá đi! Làm mẹ hiểu lầm mấy anh đây. Thật, chẳng ra làm sao cả!
  _ Như vậy là tốt rồi!- Tomi vỗ lưng các cá con- Từ nay, muốn đi đâu, dù có vui đến mấy, vội đến mấy, các em cũng phải xin phép để mẹ khỏi phải lo lắng, nghe không?
  _ Dạ! Nghe rồi ạ!
  _ Nghe rồi, sao không xin lỗi mẹ, xin lỗi các anh Tôm Càng đi!- Tomi nheo mắt với cá con như ngầm ra hiệu. Các chú cá cùng khoanh vây, cúi đầu trước mẹ và các anh Tôm Càng:
  _ Con xin lỗi mẹ! Xin lỗi các anh!
  _ Biết lỗi là ngoan rồi!
  _ Các chú thông cảm- Cá mẹ nói vẻ ngại ngùng- Tại… sốt ruột các con nên tui hồ đồ quá!
  _ Bọn tui không chấp nhất gì đâu, chúng mình là hàng xóm mà! Đàn cá Ngừ về rồi kìa, chúng ta đi đón thôi!
  _ Ư, thì đi! Nhưng… trước hết, phải cám ơn anh bạn tốt bụng này cái đã. Nếu không nhờ sự can gián từ anh bạn trẻ này, bọn ta đã choảng nhau u đầu sứt vây rồi.- Một cô cá Nhiệt Đới nói.
  _ Không có chi! Không có chi! – Tomi xua tay- Tui là Tomi Happy, chú dế mèn yêu hòa bìnhvà luôn có lòng tương thân tương ái mà. Hãy luôn nhớ đến tui các bạn nhé! Tui phải đi tiếp về quê hương rồi.
  _ Chúc bạn thuận buồm xuôi gió!
  _ Chúc bạn an lành về đến quê hương!
  _ Chúc bạn luôn sống vui khỏe!
  _ Chào… tát… cả… các… bạn…!- Bè đi được một đoạn, Tomi bắc loa tay hét lên những tiếng tạm biệt, những bạn ở vùng biển thanh bình, tươi đẹp.
   Ba ngày sau, một buổi sáng thật đẹp, Tomi vươn vai tập thể dục và chợt nhận ra có thật nhiều tàu đánh cá đang neo đặc kín:
  _ Tàu neo như vậy là gần bờ rồi!- Tomi thì thầm vẻ hồi hộp- Xem nào… - Cậu nheo mắt đọc những dòng chữ ở các thân tàu.- Tàu Bình Minh- Việt Nam- Cổ Thạch- Tỉnh Ninh Thuận. A… ha… - Happy nhảy lên reo hò mừng rỡ- Đã về được Việt Nam rồi! Quê hương bên nội của mình đây rồi! Hay quá đi! Hay quá đi!- Tomi mau chóng bẻ lái cho bè hướng theo các dòng tàu neo, để cặp bến. Người cậu nóng bừng lên vì niềm vui thoát khỏi những ngày lênh đênh vô bờ bến và  sắp được gặp lại dòng họ, gia đình, bạn bè….
   Oi! Những hình tượng kia là gì nhỉ? Tomi say đắm ngắm, hình chú bé chăn trâu, voi nằm phục, ông địa phơi bụng, ông thần tài…  tất cả được đục đẽo từ những phiến đá. Những nghệ nhân bậc thầy này mới tuyệt vời làm sao! Họ đã để lại cho đời những cổ vật hiếm hoi. Chắc có lẽ từ những hình tượng này mà người ta gọi nơi đây là Cổ Thạch. Hôm nay, bãi có rất đông người đến tham quan và tắm. Họ đùa vui, rượt đuổi quanh những bức tượng làm vang động cả bãi biển đẹp nằm uốn mình như một chú rồng đang ôm sát vào lòng. Hứng chí, Tomi bỏ cả bè, nhảy xuống bơi như để hòa với niềm vui được trở lại đất liền. Chợt, Tomi nghe những tiếng la thất thanh… Cậu giật mình ngước lên tìm kiếm; Đằng kia, một cậu bé cỡ năm tuổi đang loi ngoi đâp nước loạn xạ, chơi vơi… chìm nghỉm… Biết đã xảy ra sự cố, Tomi vội lặn xuống, chụp lấy cậu bé, đưa lên khỏi mặt nước. Vừa chân búng, tay quạt, cánh đập, Happy mau chóng đẩy cậu bé vào bờ. Mọi người ồ lên những tiếng kinh ngạc và vui mừng. Người mẹ ôm lấy cậu bé khóc nức nở. Người cha vội tống nước và hô hấp nhân tạo cho con. Chỉ ít phút sau, cậu bé đã ngồi dậy được, bắt đầu khóc ré lên vì hoảng sợ.
   Ba mẹ cậu bé nắm tay Tomi vẻ cảm kích, xúc động:
  _ Cám ơn… cám ơn… mà đây là… con gì ấy nhỉ?
  _ Hình như là dế thì phải?
  _ Dế sao bự dữ vậy, lại biết bơi nữa mới ghê chứ!
  _ Chắc là một động vật lạ dưới biển. Con này có lòng từ tâm cứu người giống cá Ong vậy đó!
   Họ sờ vào người Tomi, ngắm cậu như để tìm ra kết quả. Happy mỉm cười, cúi chào tất cả rồi bước vội về phía đất liền:
  _ Phù… may quá! Họ không xem mình như quái vật!
  _ Đó là vì cậu đã cứu người của họ đấy!- Tiếng nói làm Tomi giật mình, dáo dác nhìn quanh- Mình ở đây nè, trên thân cây chôm chôm bên trái cậu đó! Mình nhỏ bé quá so với cậu phải không? 
  _ Ô… - Tomi đã nhìn thấy chú dế Than đang lõ mắt nhìn mình- Dế Than đấy à?
  _ Cậu là loài dế gì mà khổng lồ thế?
  _ Tui là dế mèn Tomi Happy!
  _ Tomi?! Oi trời ơi! Tomi đây sao? Vì cớ gì mà … kinh khủng thế? Ba cậu tưởng cậu đã bỏ thân trong trận sóng thần ấy rồi, nên rất buồn…
  _ B… ba tui ở đây ư?
  _ Ừ, trong xóm chài ấy!Cậu theo tui!
   Cuộc gặp gỡ diễn ra trong nước mắt của người cha, niềm hân hoan của đứa con sau bao năm xa cách. Tối hôm đó, tất cả làng dế, và cả những anh Châu Chấu Voi, Bọ Muỗm, Gọng Vó… quây chật kín hết các cành cây, tán lá xung quanh họ nhà dế mèn, để nghe Tomi kể lại chuyến phiêu lưu kì thú, lạ lùng. Những tiếng “ồ”, “ ôi”, “A”… vang lên liên tục cùng với sự ngỡ ngàng đến kinh ngạc của côn trùng có cánh.
   Sáng hôm sau, dế Lửa nhảy bổ vào nhà Tomi, hổn hển:
  _ Ra mà xem kìa! Chỗ bán báo ấy! Người ta… người ta đăng tin… “ Một sinh vật biển có thể sống được trên cạn, đã cứu sống một bé trai năm tuổi, khi bé bị sóng đánh tuột khỏi tay mẹ văng ra xa. Có lẽ mọi người sẽ vẽ tranh, tạc tượng sinh vật biển ấy, xem như lời cám ơn!”
  _ Oi! Con đã nổi tiếng rồi đó!- Ba vui mừng ôm lấy… chân Tomi vẻ hãnh diện. Cậu cúi xuống đỡ ba trong lòng bàn tay.
  _ Con hứa sẽ dùng sức mạnh của siêu dế, tinh thần Samurai và con rồng cháu tiên vào việc nghĩa giúp đời.
   Vừa lúc đó, Châu Chấu Voi bay vội vã vào, đập cả cánh vào cạnh hốc cây:
  _ Phù… c… có… người bị sóng đánh văng ra xa bờ… cứu….
   Chưa nghe hết câu, Tomi đã vèo bay đi mất. Thì cậu phải đi cứu người gấp chứ sao! Siêu dế anh hùng mà!   --   Hết.

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]