Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Quỳnh Như( phần 1)

Thoát khỏi tàu đánh cá, Tomi bơi hết sức bằng tinh thần của con nhà võ sĩ đạo. Đến khi đuối sức, cậu để mặc cho sóng biển vùi dập, đẩy đưa… Tomi choàng tỉnh dậy, đưa mắt nhìn xung quanh và vội dụi mắt lia lịa:
  _ Mình có mơ không vậy? Đây… đây là… đất liền rồi sao?
   Như được tiếp thêm sức mạnh từ niềm vui, cậu ngồi ngay dậy và bắt đầu đi tham quan. Lạ thay! Happy đi, đi mãi mà chẳng thấy một bóng người nào cả, dù có rất nhiều chứng tích trên nền đất cho biết lúc trước, đó là những mái nhà tranh, nhà ngói…. Bụng đau quặn vì đói, Tomi bắt đầu tìm kiếm xem có gì bỏ vào vỗ về bao tử được. Cậu nhìn thấy những cái nấm mọc xung quanh một cây cổ thụ lớn:
  _ Có thức ăn rồi! – Happy vui sướng reo lên, rồi chợt nhăn mặt ỉu xìu – Nấm lớn quá! Màu sắc lại đặc biệt – Cậu đưa cái nầm lên quan sát và hửi – Chẳng biết có độc hay không đây? Thân hình mình đặc biệt thế này, có loại được những chất độc hay không? Chắc là được đó! – Cậu bỏ vào miệng rụt rè, nhai chậm rãi.
  _ Oi ngon quá! – Tomi ăn hết một tai nấm, xoa bụng vẻ thỏa mãn – Nếu là nấm độc thì mình đã… Hơ…
   Đầu óc quay cuồng mụ mị… Tomi lảo đảo:
  _ Thôi rồi! Đây đúng là những cái nấm độc. Không lẽ, mình chết vô duyên vậy hả trời?!
   Happy chợt thấy xung quanh lửa cháy hừng hực:
  _ Hả?! Cháy rừng rồi! Cháy… đảo rồi! Chạy thôi!
   Nhưng… bốn chân Tomi không đủ sức, cậu khuỵu xuống, bất lực nhìn lửa chấp chới đến gần. Rồi bằng tất cả nghị lực, Tomi tập trung tư tưởng, nhắm mắt, lắc đầu lia lịa. Sau đó, mở mắt ra: Không còn cảnh lửa cá nữa. Thì ra… những cái nấm hồi nãy không có độc chết người, chỉ làm nảy sinh ảo giác và mụ mị đầu óc thôi. Cậu dùng hai tay đập vào đầu cho tỉnh táo để tiếp tục cuộc tìm kiếm trên đảo. Trước khi đi, cậu hái tất cả các tai nấm cho vào ngực áo: “ Bị ảo giác chút xíu chẳng sao, còn hơn phải nhịn đói!”
Cậu bẻ một cành cây làm vũ khí và gậy chống dò đường đi, vì sợ vướng phải bẫy hoặc đạp phải rắn độc. Tomi thích thú vì thấy sức của mình đã vượt trội. Bây giờ, cậu cầm cái cây cao hơn và nặng hơn mình gấp ba lần mới thấy vừa tay. Cậu chăm chú tìm hiểu từng gốc cây, hốc đá… Rải nhữn viên sỏi đem theo từ bãi biển làm dấu để có thể quay ra bất cứ lúc nào. Thấm mệt, Tomi thở dốc, dựa người vào một tảng đá lớn nghỉ ngơi. Cậu chợt giật mình khi thấy dấu hiệu đầu lâu gạch chéo trên tảng đá:
  _ Đây là… dấu hiệu do con người tạo ra mà…Vậy thì…- Happy đi vòng quanh và nhận ra đây là một hang động rất lớn, tảng đa khổng lồ kia như một cánh cửa khép vào. Tomi đưa tay sờ soạng tảng đá, tìm cách đẩy ra. Chà! Nó nặng dễ đến nghìn cân ấy chứ! Sức của mình làm sao… Cứ cố xem vậy!
   Thật bất ngờ khi Tomi đẩy được tảng đá xê dịch sang ben phải một khoảng rộng đủ để cậu bước vào trong.
  _ Ê! Tên kia! Mi là ai mà dám xông vào đây?
  _ Cho nó một bài học đi!
   Tomi chớp mắt để làm quen với bóng tối, và thấy được đàn dơi đông dễ đến mấy trăm con đang bay loạn xạ, đập cánh vẻ hăm dọa.
  _ Khoan đã!- Tomi vội xua tay- Tui… tui chỉ tình cờ vào đây vì… tò mò thôi! Không cố ý xâm phạm chỗ trú ngụ của các bạn đâu.
  _ Bọn ta không cần nge thanh minh, thanh nga gì hết!
  _ Tấn công nó đi , anh em!
  _ Nó là con gì thế nhỉ?- Một con nêu thắc mắc. Con dơi đầ đàn đứng ở trên đỉnh hang, nơi chói lên ánh sáng vàng rực rỡ, trong khi ở hang chẳng có đèn đóm gì cả, nói vọng xuống:
  _ Tên kia! Khai tên họ ra, để bọn ta còn biết tiêu diệt được kẻ nào.
  _ Tui là dế mèn Tomi Happy!- Tomi không hề nao núng, ngẩng cao đầu lên trả lời.
  _ Hí… hí… xạo hoài! Dế gì bự con dữ vậy? Bộ… uống lộn sữa voi hả? – Một tên phát biểu và được những tên khác hưởng ứng cười sằng sặc. Tên đầu đàn quát:
  _ Im hết đi! Biết đâu ở một vùng nào đó, dế bị đột bịến gien thì sao?
  _ Hả?! Đột biến gien là sao?
  _ Thì… là đột biến chứ là sao…- Tên đầu đàn không thể giải thích hơn bèn nạt ngang- Đột biến hay không, không quan trọng! Tiêu diệt nó cho ta!
  _ Nè, nè…- Một lần nữa Tomi cố gắng để không bị tấn công- Tui vào đây được đau phải cuyện dễ. Làm sao một mình tui có thể đẩy được tảng đá to đùng ấy được.
  _ Vậy là…- Dơi đầu đàn có vẻ đăm chiêu suy nghĩ, trong khi bọn dơi đã chùn cánh.
  _ Quân của tui có tới cả ngàn; Trong khi… - Tomi đảo mắt hết vòng dơi – bọn mi chỉ có một nắm.
  _ Tên này láo thật! Có giỏi thì kéo quân vào đi, ta đánh cho một trận tan xác. Tấn công nó đi! – Một lần nữa dơi đầu đàn lại ra lệnh.
  _ Xung phong! – Đàn dơi nhất loạt xông tới với tất cả hùng hổ. Đến nước này thì phải đánh thôi, Tomi đưa cây lên quất lia lịa, bọn dơi rớt như sung rụng. Tức tối, bọn chúng nhe răng phóng nhào tới, kiên quyết lấy số đông đè bẹp Happy. Cậu đưa cây lên cao vung xuống, lần này chúng đã biết nên vội bay lên tránh né. Vài cái nấm trong người Happy rơi ra ngay lập tức, dơi đầu đàn hét lên:
  _ Xem kìa! Đó có phải là nấm không?
  _ Đúng rồi!
  _ A ha…
   Thế là bọn chúng nháo nhào, dẫm đạp lên nhau, không kiên dè cả thủ lãnh để giành giật những cái nấm.
  _ Ua! Bọn này… thích nấm đến vậy sao? – Tomi nhíu mày vẻ khó hiểu – Mình có bao giờ nghe nói dơi ăn nấm đâu nhỉ?
   Sau khi đã bầm dập nhưng vẫn vui thích vì chén được những mảnh vụn nấm (chứ làm sao còn nguyên cho được), bọn dơi lại quay sang tấn công Tomi. Biết chúng sẽ bị ảo giác, Tomi vừa vung cây vừa dụ chúng ra khỏi hang; Cậu nhảy loi choim từ bên này sang bên kia, bay lên đáp xuống huơ cây liên tục làm bọn chúng chóng cả mặt. Chỉ ba mươi giây sau, chúng bỗng giât mình kinh ngạc khi thấy cả ngàn chú dế mèn khổng lồ đang cầm cây đánh tới. Hoảng sợ, chúng bay vụt đi, loạng choạng như kẻ say.
  _ T… tìm chỗ khác trú thôi!
  _ Bọn này đông và dữ quá!
   Bọn chúng đi hết rồi, Tomi mới ôm bụng cười đến chảy nước mắt. Cậu bước vào hang, đến bên chỗ ánh sáng rực rỡ mà dơi đầu đàn đứng lúc nãy:
  _ Chao ôi! – Mắy Tomi ánh lên vẻ kinh ngạc tột cùng; Biết bao nhiêu là rương vàng bạc, châu báu, có cả những món đồ cổ quý hiếm nữa.
  _ Đ… đây là… kho báu ư?
   Có tiếng đông nhẹ ở cửa hang, Tomi vội bay ra. Cậu trông thấy một cậu bé đang há hốc miệng vì sợ hãi đến nỗi lùi bước té chõng cờ chứ không chạy được:
  _ Ơ… cứu… cứu con… quái vật… có quái vật.
   Tomi đưa tay đỡ cậu bé dậy:
  _ Tui là Tomi Happy, không phải quái vật đâu! Tui không hại cậu đâu, đừng sợ!
  _ Cậu… làm gì trong đó vậy? Cậu cùng một phe với bọn họ ư? Họ đưa cậu về canh giữ kho vàng này ư? – Cậu bé tuôn ra một tràng câu hỏi, làm Tomi cứ mở miệng lại ngậm lại vì không có cơ hội chen vào – Bọn dơi ở trong đó chưa đủ ư? Mà… họ còn sợ ai nữa cơ chứ? Có ai ở đây để mà sợ mất những của phi nghĩa ấy chứ!
  _ Stop! – Tomi đưa tay bịt miện cậu bé – Cho tui xin chút xíu ý kiến được không?
  _ Ơ… được!
  _ Có thể cho tui biết kho báu này của ai không?
  _ Hả?! Cậu… không biết sao?
  _ Vớ vẩn! Biết rồi hỏi làm gì!
  _ Của bọn cướp biển hung bạo! – Cậu bé lại liến thoắng – Lúc trước, ở đảo này cũng có vài trăm hộ dân sinh sống. Một ngày nọ, bọn chúng tràn đến, chiếm luôn đảo làm kho báu. Chúng đốt phá, cướp bóc, quấy nhiễu… làm dân làng sợ hãi, bồng tống nhau bỏ đi hết.
  _ Bỏ đi hết?!- Tomi nhìn cậu bé vẻ xét nét- Thế còn cậu?
  _ Ong nội tui không chịu đi !- Cậu bé lắc đầu- Ba mẹ tui bị bọn chúng giết chết. Ong nội đưa tui đi trốn ở tuốt trên một cây cổ thụ to đến tám người như tui ôm cũng không hết. Ong bảo: “ Chờ cơ hội báo thù cho ba mẹ cháu và những dân làng bị chết oan ức” Những ngày bọn chúng dong tàu đi cướp bóc, ông cháu tui xuống tìm thức ăn; Những ngày mà bọn cúng về trú trên đảo là ông cháu tui trốn biệt trên cây, không dám hó hé. Bọn chúng nhĩ là chẳng còn ai dám ở đây nên… không cần lùng sục tìm kiếm. Hơ… hình như tui nói hơi nhiều…
  _ Quá nhiều chứ hơi gì!- Tomi cười, trề môi chọc, rồi vỗ nhẹ vào vai cậu bé- Không sao! Nhờ thế mà tui biết được chuện xảy ra ở đây. Cậu tên gì?
  _ Tui tên Hải! V… vậy… Tomi không phải cùn một phe với bọn chúng ư?
  _ Không! Tui bị lạc đến đảo và vô tình tìm được hang động này. Đánh nhau dữ dội mới đuổi được đàn dơi hiếu chiến đi!
  _ A ha… - Hải vỗ tay reo lên- Nững con dơi ấy là do bọn cướp huấn luyện đó!Cúng quấy nhiễu phá phách cư dân ở đây mỗi ngày, khiến mọi người chịu không thấu. Cậu đã đuổi đi hết rồi ư?
  _ Ừ!
  _ Giá ì…- Hải ngập ngừng, Tomi khích lệ bằng cái hất mặt, Hải mới nói tiếp- Cậu có thể đuổi được bọn cướp như đàn dơi ấy thì hay biết mấy.
  _ Cũng… không phải là không có cách đâu!
  _ Là sao?
  _ Tui sẽ tím cách tống cổ bọn ác ôn này.
  _ Hay quá!- Hải nhảy cẫng lên- Thế là dân làng sẽ quay trở lại. Tui sẽ được sống những ngày yên bình, không phải nơm nớp lo sợ… Oi! Thích quá! Cậu về nhà tui đi!- Chợt nhớ ra, Hải rủ Tomi- Tui đi lâu quá, ông nội sẽ rất lo lắng!
  _ Vậy chún mình cùng về đi!
   Nhà của ông cháu Hải là một cái chòi nhỏ, làm bằng những tấm tôn ghép lại, nằm lọt hẳn trên tầng cây cổ thụ. Tán lá xòe rộng bao phủ, nên nhìn từ ngoài chẳng thấy chỗ trú thân của họ đâu cả.
   Ong nội của Hải người quắt thước, sức khỏe vẫn còn tráng kiện. Ong leo lên ngọn cây một các nhanh nhẹn. Ong đặc biệt yêu quý Hải và tỏ ra rất hiếu khách. Tomi được mời ăn món măng rừng kho với thịt heo rừng tuyệt hảo. Hải dọn một chỗ cạnh mình cho Tomi nghỉ ngơi. Đêm hôm đó, ba ông cháu thức suốt trò chuyện. Đương nhiên, Tomi kể cho ông nội và Hải nghe chuyến phiêu lưu trên biển của mình. Ong nội nói rõ hơn cho Happy biết về hòn đảo cùng những người sống trên nó. Cuộc sống của họ đang ên bình bằng việc săn bắt thú rừng và lưới cá, trồng trọt thì… bọn man rợ kéo đến. Chúng xua đàn dơi phá hết cây trồng, tấn công trẻ em và phụ nữ. Chúng đốt nhà, giết hết trai tráng, Khoanh vùng biển lại không cho lưới cá. Chịu không siết, bà con bỏ của chạy lấy người. Thế là chúng nghiễm nhiên chiếm trọn hòn đảo.
  _ Cháu sẽ giúp ông và Hải trả đũa bọn này- Tomi mím môi nói với vẻ quyết tâm- Cháu có những cái nấm rất là hay. Có thể gây ảo giác cho tất cả động vật, nhưng… chẳng biết có hệu nghiêm với người không?
  _ Nấm?!- Hải hỏi vẻ ngạc nhiên- Tại sao lại có loại nấm như vậy ở đây nhỉ?
  _ Ong cũng chưa thấy bao giờ! Hay là… nó chỉ xuất hiện mới đây thôi? Muốn chắc ăn thì ta thử nghiệm trước đi!
  _ Thử?! Ai thử ạ?- Hải lên tiếng và lập tức im bặt vì thấy ông nội và Happy nhìn mình lom lom- Thôi mà… cháu không dám thử đâu! Nhưng mà… thôi được rồi! Tui sẽ thử, nhưng… liệu tui có bị gì không? Ví dụ như thành khỉ hay… điên điên khùng hùng chẳng hạn.
  _ Được thế càng hay! – Tomi tủm tỉm cười, vỗ vai Hải- Cậu sẽ đi hù bọn cướp. Chúng sợ quá sẽ….
  _ Thôi đi, đừng có hù mình mà…
  _ Cậu tự hù cậu chứ có ai hù đâu!
  _ Hy sinh vì mục đích cao cả, vì hòn đảo thân yêu- Hải bật dậy đưa tay lên cao- Tui sẵn sàng!
   Theo kế hoạch đã định sẵn, sáng hôm sau, khi vừa điểm tâm bằng những trái mận rừng ngọt lịm xong, Hải ngồi xếp bằng dưới đất.( Vì sợ ở trên cây rủi có gì té xuống làm sao đỡ kịp) Hải cấm tai nấm nhắm nghiền mắt từ từ đưa lên miệng. Hải nhai trệu trạo một lúc vẫn chưa dám nuốt. Sốt ruột, Tomi giục:
  _ Cậu nuốt đi, để còn biết kết quả chứ!
  _ Nhanh lên cháu!- Ong nội bước lại vỗ mạnh lên vai làm Hải giật mình nuốt ực một cái. Một giây… hai giây… ba giây… Hải bật dậy nhảy lung tung, chỉ chỏ khắp nơi:
  _ Trời ơi! Bọn chúng đông quá!
  _ Bọn chúng là ai?- Tomi ỏi nhanh vẻ hồi hộp. Ong nội Hải cũng giật mình nhìn xung quanh.
  _ Là… là… những quái vật có cánh… hự… hi hi… - Hải ngửa mặt cười sằng sặc. Trong khi ôn nội còn ngơ ngác thì Tomi đã hiểu ra, đấm thùm thụp vào người hải
  _ Cho chết nè, dám chọc ghẹo ông và tui hả?
  _ Nhìn hai người vui quá đi! Vui… ơ… - Hải bỗng sững người lại, bước đi lảo đảo, nghiến răng :
  _ Mi là quái vật có cánh xấu xí nhất mà ta từng thấy. Trên đầu mi có cặp sừng dài, nhọn hoắc thấy ghê!
   Tomi vội đưa ta lên đầu sờ soạng:
  _ Ua! Chỉ có cặp râu thui mà! Làm gì có cái sừng nào?
  _ Ơ… hay là nó…- Ong Hải hết hồn vội ôm lấy cháu- Thấy ảo giác rồi!
  _ Lại một kiểu đùa giởn của Hải đó! Ong đừng tin! 
  _ A… cây biết đi, cả khu rừng chuyển động- Mặt Hải tái mét, người run lên bần bật, hai tay ôm lấy đầu, mắt nhắm nghiền, nói những tiếng ú ớ:
  _ Cứu… cứu…
  _ Là thật rồi!- Mặt Tomi căng thẳng, lùi lại vài bước. Người Hải nhũn ra, khuỵu xuống. Ong nội và Tomi đứng chết lặng chờ đợi, không nói được câu nào, mặc dù rất muốn trao đổi với nhau. Cỡ ba phút sau, Hải mới mở mắt, thất thần nhìn ông và Tomi:
  _ Tui… vừa bị cái gì vậy? Sao… bây giờ tứ chi bải hoải, cả người như kôn còn chút sức lực gì hết.
  _ Thành công rồi! – Tomi vỗ tay reo lên – Ta sẽ cho bọn cướp ăn những cái nấm này và… khi chúng bị mất sức sẽ hành động.
  _ Được đó cháu! – Mắt ông nội tỏ rõ sự vui sướng – Ta làm thế đi!
  _ Khoan đã… - Hải với tay chụp lấ vai Tomi – Tui bị như thế này đến bao giờ… hay là… mãi mãi…
  _ Tầm bậy! – Tomi phẩy tay – Độc trong nấm sẽ hết tác dụng khi cậu tiêu hóa xong thôi. Tui thì… nhanh hơn vì… tui tiêu hóa nhanh và… - Tomi ưỡn ngực vẻ vênh váo – Tui là siêu dế nên rất mau lại sức.
  _ Nhưng… cho chúng ăn bằng cách nào? Đâu thể đến trước mặt chúng rồi… - Hải ra điệu bộ – đưa cho chúng những cái nấm.
  _ Cậu nghĩ thông thái quá nhỉ? – Tomi trề môi – Về việc đó, ông và Hải cứ để Tomi này ra tay. Thế nào chúng cũng phải ăn uống trong lúc những nghỉ ngơi sau chuyến đi xa ở đay, đúng không? Đó là khi a hành động. Cháu sẽ bỏ những cái nấm này vào thức ăn của chúng. Khi chúng bị ảo giác, cháu sẽ xuất hi65n múa cây liên tục, cho mỗi đứa một đòn nên thân, thế là thành công thôi! Ong và Hải tìm thật nhiều dây thừng bện, tìm những sợi xích sắt ở những ngôi nhà mà cư dân đã bỏ đi, có khóa càng tốt.
  _ Chi vậy?!- Hải có vẻ vẫn chưa hiểu, ông nội cốc vào đầu cháu, mắng yêu- Thằng khỉ này, để trói bọn hung bạo ấy chứ làm gì. Vậy mà cũng chậm tiêu.
   Ong nội cẩn thận đâm những tai nấm thành bột để Tomi dễ sử dụng mà lại không bị phát giác:
  _ Dạng bột thế này cho vào thức ăn, nước uống đều được cả!
   Họ nhanh chóng bắt tay vào việc. Sau khi vào thám thính mọi ngõ ngách, tìm hiểu rõ như lòng bàn tay hang động quý giá, Tomi lăn tảng đá vào chỗ cũ, để bọn cướp không phát hiện được sự bất thường.
   Tu… Tu… Tu…
   Ba ngày sau, Đang xếp những trái cây và cá thu hoạch được vào sọt, nghe tiếng tù và vang lên, Hải tỏ vẻ sợ sệt:
  _ Bọn chúng về rồi đó, trốn len cây thôi!
   Tomi cấm lấy cái lọ có chứa bột nấm, bay lên:
  _ Cháu đốt khói bay lên là ông và Hải đến ngay nhé!
  _ Ừ, cháu yên tâm, ông luôn dõi theo bước chân của cháu!
  _ Cố gắng nghe Tomi!- Hải ôm lấy Tomi để động viên.
Đến nơi, Happy trốn trên một thân cây quan sát. Khi bọn cướp hè nhau đẩy tảng đá ra và đang bận rộn với chuyện khuân vác những chiến lợi phẩm vào trong hang, Tomi lẩn vào thật nhanh, thoáng như gió. Cậu núp sau một cái rương lớn, hồi hộp chờ đợi. Chúng ngạc nhiên vô cùng khi chẳng thấy bóng dáng của đàn dơi chiến đâu cả:
  _ Lũ này biến đi đâu được nhỉ? Cửa hang vẫn đóng kín mà!
  _ Hay là… chơi trò trốn tìm đấy! – Một tên tếu táo – Không ra mừng các đại ca lát nữa ta cho đói luôn đó!
  _ Hồi nãy hình như tui thấy…
  _ Thấy cái gì?
  _ Chắc hoa mắt thôi! Chẳng lẽ có con vật nào…
   Cả bọn túa ra tìm kiếm, làm Tomi hết hồn vội với lấy tấm vải bạc trùm lên người, ém sát xuống đất.
  _ Lạ nhỉ? Chúng chết khôn thấy xác luôn đó!
  _ Hay là… có kẻ nào đã vào đây và… làm thịt bầy dơi rồi!
  _ Tầm bậy! Dơi đông cỡ đó, làm sao có kẻ diệt hết được. Trừ phi…
  _ Sao?! – Cả bọn đồng thanh cất tiếng hỏi tên vừa nói.
  _ Trừ phi… kẻ đó biết tàn hình và biết bay, mới bắt hết trọn ổ như thế!
   Lập tức, tên thủ lãnh đánh vào vai hắn một cái đau điếng, khiến hắn la lên oai oái:
  _ Oái đau! Sao vậy đại ca?
  _ Thằng ngu! Làm gì có một kẻ như thế trên đời! Đảo này hoang vắng đã gần hai năm nay. Mà nè… nếu có kẻ đó thật, tại sao những rương vàng còn nguyên?
  _ Ừ! Đúng ha! Nhưng… còn sự mất tích kì lạ của những con dơi?
  _ Thây kệ những con dơi dở hơi đó! Chúng ra sao cũng mặc! Tao đói quá rồi, chuản bị thức ăn đi!
   Chúng lại nói cười rôm rả, hè nhau chuẩn bị nhũng món ăn, rượu, trái cây…
   Một nồi lẩu hải sản to đùng đang sôi sùng sục. Tomi chờ cơ hội không tên nào để ý, bèn bỏ bột nấm vào nồi.
   Chúng ăm uống ầm ĩ, nói huênh hoang, khả ố; uống rượu ừng ực… Mừoi phút sau, chúng trợn mắt nhìn nhau, mặt đằng đằng sát khí. Và chúng sáp lại vật nhau xuống, ăn thua đủ. Vài phút sau, cả bọn rũ rượi, nằm vật xuống sàn lạnh, thở phì phò, rên hừ hừ… Chắc tên nào cũng đang đau vì những vết tích của cuộc vật lộn vừa qua.
  _ Thật là thành công hơn tưởng tượng – Tomi mừng rơ, vội chạy ra ngoài đốt viên pháo sáng tự chế của Hải đưa cho. Ong nội và Hải chạy đến ngay, cùng Tomi dùng dây thừng, xích, khóa, trói bọn cướp biển lại thành xâu. Họ mau chóng gom hết vũ khí của chúng giấu lên nhà chòi.
  _ Ong sẽ liên hệ với hải quân đến bắt bọn này bỏ tù. Kêu gọi mọi người quay trở lại đảo, xây dựng cuộc sống mới. Cháu có ở lại đây không, Tomi?
  _ Dạ… không ạ! Cháu muốn quay về đất liền tìm gia đình của cháu!
  _ Cháu có muốn đi tàu không?
  _ Lấy tàu của bon cướp biển mà đi, Tomi ạ! – Hải chỉ vào cái tàu to đùng, có lá cờ đen thui với hình đầu lâu gạch chéo màu trắng nổi bật. Tomi lắc đầu, xua tay:
  _ Tui không sử dụng tàu của bọn cướp! Như thế sẽ mất mặt của một siêu dế. Tui sẽ đóng bè!
  _ Hay quá! Tui giúp cậu hết mình! – Hải hăm hở. Ong nội cũng mau mắn:
  _ Ông cũng giúp cháu!
   Họ đóng một chiếc bè thật ấn tượng, gồm có hai tầng: tầng dưới được phủ kín bằng gỗ sồi dùng làm phòng ngủ, để thức ăn, đồ dùng… tầng trên là cột buồm lớn, có ghế dựa, ông nội còn làm cho Tomi một bộ máy với tay lái cong, rất dễ cỉnh sang phải hoặc sang trái.
  _ Vậy là… không sợ phải lênh đênh, phó mặc cho sóng biển đưa đi rồi!
   Ong còn dúi cho Tomi cái la bàn và dạy cho cậu cách sử dụng. Bè đang trong giai đoạn hoàn tất thì những người lính hải quân ở vùng biển ấy đến. Nhìn bọn cướp bị đẩy đi với vẻ mặt ngơ ngác, không hiểu tại sao và ai đã đưa chúng đến hoàn cảnh thất bại thê thảm như vậy, Tomi và Hải được một trận cười thoải mái.
  _ Rồi đây nơi này sẽ phát triển thành một đảo trù phú- Hải xoay người vòng vòng vẻ thích thú.
  _ Ong sẽ dạy cho dân làng những thế võ phòng khi có bọn khác đến quấy phá, ta sẽ tự đứng lên đánh đuổi chúng ngay từ đầu.
   Tomi chia tay với ông cháu Hải trong sự quyến luyến, bịn rịn không nguôi.
  _ Hic… -Hải quệt nhanh nước mắt mếu máo- Tui sẽ nhớ cậu rất nhiều! Sự xuất hiện của cậu đã giúp cho những tháng ngày cô đơn của tui thêm sức sống.
  _ Cậu cũng đã giúp tui đóng bè, lấy những can nứoc và thức ăn dự trữ đi đường. Cậu cũng làm cho những tháng ngày tui lạc ở đảo này không bị hiu quạnh.
  _ Hai đứa cứ bịn rịn thế này thì làm sao Tomi lên đường về lại quê hương được- Ong nội dang tay ôm hai đứa vào lòng- Chúng ta sẽ luôn luôn nhớ về nhau, thế là được rồi, phải không hai cháu yêu?
  _ Dạ!- Trước khi bước lên bè, Hải và Tomi còn ôm hôn nhauthắm thiết một lần nữa. Ong nội dùng cây đẩy cho bè có trớn đi. Tomi cởi dây cột buồm, mượn sức gió, dong bè ra khơi, bắt đầu một cuộc hành trình mới.
   Một tối nọ, Tomi đứng tầng trên của bè nhìn ngắm xung quanh, tập vài thế võ cho dễ ngủ, thì… chợt, thấy ánh sáng lấp lánh từ phía bên phải. Cậu vội bẻ lái cho bè trôi về phía đó. Oi! Thì ra đó là một phiến đá to lớn cắm sâu dưới lòng biển. Anh sáng phát ra từ phiến đá như có hàng ngàn ngọn đèn mắc dọc ngang, tỏa sáng cả mặt biển lẫn sâu dưới đáy. Tôm cá dưới biển đi như trẩy hội nhìn xuống thấy rõ mồn một. Tomi say sưa ngắm và chuẩn bị nhảy xuống tham quan. Vừa khởi động đã nghe tiếng quát:
  _ Ê! Tên khổng lố có cánh kia! Định làm gì vậy?- Tomi giật bắn ngườ, nhìn về phía đỉnh phiến đá: Có cả mấy chục anh Cua Đá, ta lăm lăm ngọn giáo và hàng tá Rắn biển uốn éo quấn quanh đá đang phùng mang trợn mắt vẻ đe dọa. Happy vội xua tay:
  _ Tui… thấy dưới ấy vui quá! Phiến đá phát sáng đẹp quá! Muốn uống chiếm ngưỡng thôi mà, không có ác ý gì đâu!
  _ Ai cho mà xuống!- Một chú Rắn biển lườm Tomi- Định phá cuộc thi “ Hoa hậu Đại dương” hả?
  _ Thi hao hậu?!- Tomi tròn mắt vẻ thích thú- Tuyệt quá! Cần điều kiện gì mới có thể tham dự được?
  _ Xì… Tất cả cư dân biển đều được tham dự, trừ… dân trên cạn và… dân chẳng biết trên cạn hay dưới biển như mi!- cua Đá hất mặt nói lớn
  _ Vậy sao?- Tomi nìn xuống vẻ tiếc rẻ- Thôi tui….
  _ Nè, cháu có phải là Tomi Happy, siêu dế anh hùng, đã đánh đổi bộ ba hung thần ở biển cả không?
  _ Ơ… - Tomi ngạc nhiên, lại tìm kiếm. Cua Đá và Rắn biển vội cúi đầu vẻ thần phục. Từ dưới chân phiến đá, ngoi lên một ông cá Voi to lớn. Tomi vội đưa tay chào:
  _ A… Cháu chào ông ạ!
  _ Những ngày trước nghe nói bọn người vô tâm đánh thuốc nổ; Thấy những mảnh tàu của cháu trôi tới đây, ta tưởng cháu đã bỏ hân, nên rất buồn.
  _ Cám ơn ông đã quan tâm!- Happy chảy nước mắt- Hôm đó… các bạn tôm cá chết rất nhiều….
  _ Đó là cảnh mà cư dân biển đang phải hứng chịu. Loài người nếu không biết điều, sẽ có lúc… biển chẳng còn gì cung cấp cho họ nữa. Cháu xuống tham quan vẻ đẹp huyền bí của phiến đá đi!Phiến đá này một năm mới phát snág một lần, nhân cơ hội này, cư dân biển mở cuộc thi: “ Hoa hậu Đại dương” để cùng thi tài và cả biển vui một bữa ra trò.

Xem tiếp phần cuối.

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]