Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Đỗ Tú Cường( phần cuối)

 Cả hai vẫy vùng một cách thoải mái dưới biển ấm và được sóng vuốt ve như máy mat-xa thiên nhiên. Tomi thích thú chộp những miếng bọt biển chà vào lưng Hải, khiến cậu bạn la lên oai oái vì nhột. Thấy đàn cá nhiệt đới đủ màu sắc nhàn hạ bơi đến, Hải đưa tay chộp vội vài chú, nhảy lên bè bỏ vào can nước.
  _ Bạn làm gì vậy? – Tomi vẫn ở dưới nước, hỏi với lên. Hải cúi xuống trả lời:
  _ Cá đẹp quá! Bắt hai con nuôi chơi!
   Bơi xong rất đói, khi hai đứa đang ăn uống, thì bỗng… có rất nhiều tôm cá cua thậm chí cả sứa vây quanh chật kín bè, mặt ai cũng đằng đằng sát khí. Tomi vội bước lên hỏi:
  _ Có chuyện gì vậy các bạn?
  _ Những tên cướp cạn kia, trả con ta lại đây!
  _ Đồ bắt cóc cá con!
  _ Muốn sinh sự với bọn ta hả?
  _ Lật bè chúng đi! Cho chúng chìm đi!
   Hải thấy thế vội vác một cây nhọn lớn ra đâm chĩa xuống :
  _ Bọn mi dám làm lật bè không? Ta cho biết tay!
  _ Khoan đã! – Tomi dang hai tay, hai chân ra can gián – Hải! Bạn bỏ cây xuống mau lên! – Tomi quát lên với bạn – Thả hai chú cá con xuống đi!
  _ Nhưng mà…
  _ Làm nhanh đi! – Quay xuống cư dân biển, Tomi ôn tồn – Xin lỗi các bạn! Bạn của tui không hề có ác ý, chỉ vì những chú cá con đẹp quá! Bạn ấy muốn vớt lên chơi thôi, chứ không hề bắt cóc hay làm thịt gì đâu.
   Hải thả hai chú cá xuống, hậm hực:
  _ Tại sao lại sợ họ nhỉ?
  _ Chúng tôi chỉ tình cờ đi ngang qua, vùng biển các bạn thật thanh bình và êm ả. Tui thiết nghĩ cư dân ở đây cũng rất hiền hòa chứ không hề hiếu chiến, đúng không ạ?
  _ Bọn tụi không hiếu chiến! – Cá mẹ lên tiếng – Nhưng… các cháu về báo có kẻ bắt cóc cá con nên…  
  _ Đã bảo là không phải bắt cóc mờ… - Hải nhăn mặt. Tomi kéo Hải vào sâu bên trong bè một chút:
  _ Hải nè! Bạn đã có lỗi khi bắt con của họ! Nuôi chơi thì cũng xem như bắt cóc thôi! Không phải mình sợ họ, nhưng… hòa bình vui vẻ vẫn hơn chứ! Để họ lật bè, mình chống lại, bên nào cũng sẽ thiệt hại. Bạn nghĩ lại xem!
  _ Ừ há! – Hải gật gù vẻ đã hiểu biết. Cậu quay ra mỉm cười, giọng mềm mỏng – Xin lỗi các bạn! Chỉ vì tui thích màu sắc rực rỡ của những chú cá nhỏ nên…
  _ Không sao! – Sứa phe phẩy chân – Hiểu lầm thì không có lỗi, phải không cá mẹ?
  _ Ừ! Các bạn ở đây lâu không?
  _ Ở đây thật là tuyệt diệu, nhưng… chúng tôi đang nóng lòng về lại đất liền, có lẽ sẽ đi ngay!
  _ Xem kìa! – Cua chỉ càng về phía Tomi – Cái nanh cá ấy…
  _ Đó không phải là nanh, mũi của cá Kiếm đó! – Sứa lanh chanh nhoi lên – Cậu là Tomi! Dũng sĩ Tomi phải không?
  _ Ơ… Đúng rồi!
  _ Thế thì chúng ta là bạn rồi! – Cua vỗ hai càng đôm đốp – Chúng tôi rất ngưỡng mộ siêu dế anh hùng…
  _ Xem ra bạn nổi tiếng quá nhỉ! – Hải ghé tai Tomi nói nhỏ – Đi đến đâu cũng đựơc hâm mộ…
  _ Bọn con muốn theo dũng sĩ Tomi… - Hai chú cá nhỏ lúc nãy nhảy lên – Mẹ cho con đi nghen!
  _ Theo tui ư? – Tomi chỉ vào mình ngạc nhiên – E rằng các em sống không quen trên cạn vì… bọn tui không ở trên biển suốt được.
  _ Không sao! – Cá mẹ lên tiếng trấn an – Cậu để chúng vào can nước biển, thế là ổn rồi! Chúng chỉ ăn rong rêu, dễ nuôi lắm!
   Thế là Hải lại đưa tay đỡ hai chú cá nhỏ nhảy lên quay về can lúc nãy.
  _ Các em không hối hận khi theo anh chứ? – Tomi hỏi lại một lần nữa cho chắc ăn.
  _ Không bao giờ! – Hai chú cá đồng thanh – Em quyết sẽ trở thành “siêu cá” giống anh!
  _ Ha ha ha… Xem chúng tự cao quá kìa! – Cua cười đến hết miệng.
  _ Ha ha ha…
   Tất cả cùng cười sảng khoái. Chia tay với vùng biển đẹp, Tomi và Hải lại tiếp tục căng buồm lên đường. Lần này có thêm hai thành viên mới, tuy nhỏ nhưng hết sức nhiệt tình.
   Lênh đênh trên biển, nhưng họ không hề cảm thấy buồn chán, vì hai chú cá con suốt ngày đùa giỡn. Chúng cổ vũ hết mình khi Tomi và Hải cùng nhau dợt những thế võ. Ai thắng là được hoan hô ngay. Ai thua sẽ bị trêu chọc. Không nghiêng về phe nào, cũng chẳng ủng hộ ai. Tomi bày ra những trò chơi như: bịt mắt bắt dê… Lập tức, hai chú cá lên tiếng chỉ trỏ cho tới khi kẻ bịt mắt bắt đựơc dê mới thôi. Đến một hôm, Tomi đang say giấc thì bị Hải lay giật dậy:
  _ Happy nè… Tui thấy nhiều thuyền lắm! Không biết… Không biết có phải cướp biển giống họ không…
   Tomi nhảy lên tầng trên xem xét và vui mừng reo lên:
  _ Ta sắp đến bờ rồi! Đây là những tàu đánh cá ven biển đó! Ha ha ha…
  _ Sao? Đến đất liền rồi ư? – Hải bắt tay làm loa hét thật lớn – Xin cho cháu hỏi, đây là vùng biển nào thế ạ?
  _ À… Đây là bãi Cổ Thạch, vùng biển Việt Nam…
  _ Việt Nam?! – Hải sững sờ, nuốt nứơc miếng liên tục tỏ rõ sự hồi hộp – Đây… Đây là quê hương của tui ư?
   Tomi bứơc tới ôm lấy vai Hải:
  _ Cũng là quê nội của tui đó!
  _ Xem những phiến đá mang hình thù kìa! – Tomi chỉ cho Hải xem – Kia là… chú bé chăn trâu, voi phủ phục, ông Thần Tài…
  _ Đều làm từ đá ư?
  _ Những nghệ nhân xuất sắc đã khéo léo đục đẽo từ phiến đá, tạo nên những tác phẩm tuyệt vời thế này…
   Tomi cho bè cập bến. Hải nhảy phóc lên bờ, không quên mang theo hai chú cá nhỏ. Cả đoàn đang lơ ngơ đi quanh bãi ra thị trấn thì… Bỗng có tiếng gọi lớn:
  _ Tomi Happy! Phải con đó không?
   Tomi và Hải cùng giật mình quay lại. Rất nhiều những cánh dế đang đứng đầy hết các nhánh cây chôm chôm.
  _ Trời ơi! Tomi đây ư? Không đúng đâu! – Những chú dế kháo nhau khe khẽ, có vẻ sợ trước chàng dế khổng lồ này.
  _ Ba! – Tomi lao đến ôm lấy ba của mình trong bàn tay – Con chính là Tomi đây…
  _ Nhưng mà… Sao con lại…
  _ Chuyện dài dòng lắm! Để về đến nhà, con sẽ kể lại cho tất cả mọi người nghe! – Chỉ vào Hải, Tomi giới thiệu – Đây là người bạn con quen được trên đường phiêu bạt… - Tomi lại chỉ vào cái can nhựa. Hai chú cá vội cúi đầu, chắp vây chào – Còn đây là hai bạn cá cũng quen từ cuộc hành trình trên biển.
  _ Dạ! Chúng cháu chào các bác dế ạ!
  _ Hơ… Cháu cũng chào… các bác dế ạ! – Hải lúng túng làm theo khiến tất cả các dế đều đồng thanh cười vang dội khắp cây chôm chôm.
  _ Ngoan lắm, ngoan lắm! Thôi, ta cùng về nhà đi! – Ba Tomi lên tiếng.
   Đêm hôm đó, cả làng dế: dế Trũi, dế Than, dế Cơm, dế Lửa, dế Cụ… và cả Bọ Muỗm, Châu chấu voi, Gọng Vó… vây kín sân nhà Tomi. Họ nghe câu chuyện thóat hiểm trong gang tấc và tình hình vạn dặm trên biển của Happy với sự háo hức, trầm trồ xen lẫn ngạc nhiên.
   Nhờ có sự tỏa ra tìm kiếm, cỡ một tuần sau, Hải đã trở về với ông bà nội ở ngay xóm chài. Đó là một gia tộc danh giá, giàu có và đang rất buồn vì sự mất tích của gia đình con trưởng cùng đứa cháu đích tôn. Nay, nhờ vào tờ báo cũ mà quyển nhật ký mà Hải đưa ra, họ đã nhận lại được đứa cháu bị thất lạc. Niềm vui mừng, sự đòan tụ khiến cả vùng được thiết đãi một bữa ra trò. Tất nhiên là có sự góp mặt của Tomi rồi. Hai chú cá tạm thời ở chung với Hải, vài ngày Tomi lại đến thăm và cả bọn rủ nhau xuống bơi đua ở biển Cổ Thạch. Có lúc cao hứng, họ còn lặn sâu xuống làm quen và chọc ghẹo những cư dân biển.
   Tomi tiếp tục làm việc nghĩa trên quê hương nội của mình bằng sức mạnh của siêu dế, tinh thần samurai, cảm tử Naruto, kết hợp với tinh thần mưu trí dũng cảm của dòng dõi con Rồng cháu Tiên.
Đỗ Tú Cường/ hết


Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]