Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Đỗ Tú Cường( phần 2)

Biển thật sự đã yên bình và rực rỡ hơn bao giờ hết, bởi vì các loài hải sản tha hồ chu du, lượn lờ mà không sợ bất cứ kẻ nào đe dọa đến tính mạng. Từng đoàn tôm cá, sứa, cua họp nhau trẩy hội, giao lưu học hỏi, làm biển sáng đẹp lạ lùng. Happy có lúc đứng trên nắp ngắm xuống, có lúc hòa cùng các bạn chơi đùa, hứng chí còn kéo nhau xuống tận đáy quấy phá các chú ốc biển to lớn, cùng các bác Rùa, Ba ba thuộc hàng lão làng. Cá phát sáng và Vây râu vốn rúc quanh năm ở các hốc tối cũng bị lôi ra chọc ghẹo. Tomi thật sự có những ngày vui vẻ và hạnh phúc. Nhưng trong thâm tâm, cậu vẫn ước mong có một ngày nào đó, được quay trở về đất liền, gặp lại dòng họ và bạn bè. Niềm ao ước đó đã không qua được đôi mắt lỏ đầy tinh tường của anh bạn Cua thân thiết.
  _ Tui sẽ mượn bản đồ đại dương của bác Tôm Hùm. Chúng ta cùng nhau tìm phương hướng để cậu vào được đất liền, chịu không?
  _ Oi! – Tomi ôm chầm lấy Cua, reo lên mừng rỡ – Bạn thân mến! Bạn đúng là tri âm tri kỷ của tui! Hãy giúp tui nghen!
  _ Được mà, được mà! – Cua vỗ nhẹ hai càng vào vai Happy vẻ động viên.
   Tờ bản đồ to tướng đến mấy chục mét vuông được trải ra. Những ai biết về phương hướng được tập họp lại bàn bạc. Sau cả giờ đồng hồ tranh luận, thậm chí có cả cãi cọ, họ mới đi tới đồng nhất kết quả là hướng Đông Nam, chệch 2,5 hải lý. Kinh nghiệm dân dã hiệu quả nhất ở biển được đưa ra trình làng: Búng chú cá nhỏ lên cao, xem đuôi quay về đâu, thì đó là hướng Đông Nam.
   Xác định phương hướng xong, tất cả mau chóng bắt tay vào việc. Kẻ lấy nhựa tảo biển nấu thành keo dán chắc cột buồm vào thành tủ lạnh; Người lấy rong biển đan lại thành cái buồm nhỏ có cán là cây san hô già cứng nhất.
  _ Đẩy buồm về hướng này, tủ lạnh sẽ di chuyển đi Đông Nam! – Cá Thu ra vẻ sành sõi, chống vây, hất mặt ra lệnh cho anh Cua.
  _ Chúc bạn thành công! – Sứa Lửa đưa vòi vẻ thân thiện. Đàn cá nhỏ quyến luyến:
  _ Nếu có về lại đất liền, hãy nhớ đến tụi em nghen thầy!
  _ Nhớ chứ! Nhất định là phải nhớ tất cả các bạn rồi!
  _ Chúng tôi nữa nha! – Oc Lớn và bác Rùa cố ngoi đầu lên vẫy – Cá Phát Sáng và cá Vây Chân cũng muốn lên… Nhưng chúng không thể lên được.
  _ Tôi chẳng có gì tặng các bạn… - Tomi cảm động quệt vội giọt nước mắt vừa lăn xuống – Chỉ có bức vẽ trên giấy lót rau trộn này thôi! – Happy đưa ra bức tranh vẽ bằng cát biển trộn màu, cảnh tất cả sinh vật biển cùng cậu vui đùa lặn dưới nước.
  _ Để tui thay mặt tất cả nhận cho! – Cá Chuồn bay lên thì bị Sứa lôi đuôi rớt xuống.
  _ Nè, để cụ Rùa nhận đi! Kính lão đắc thọ mờ! – Cụ Rùa khóac tay lắc đầu:
  _ Không! Cua là người phát hiện ra anh bạn có cánh này trứơc, hãy để Cua nhận đi!
   Cua leo lên nắp tủ lạnh đưa cả hai càng, tám chân ra nắm thật chặt bức tranh, xúc động:
  _ T… tui… sẽ không bao giờ quên cậu đâu…
  _ Thì… tui cũng vậy! – Tomi ôm Cua thật chặt.
  _ Có gió rồi đó! – Cá Thu la lên – Căng buồm đi!
  _ Nào… Một, hai, ba…
  _ Hò dô… Kéo buồm nào! Hò dô!
   Tủ lạnh mượn được sức gió, lao đi rất nhanh với sự reo hò cổ vũ của cư dân biển.
   Cuộc hành trình rất thuận lợi, chỉ có buổi trưa trời đứng gió là điểm tạm dừng chân của tủ lạnh cũng như chủ nhân siêu Dế. Đang ngồi miệt mài giũa tiếp vài vũ khí để tự vệ, bỗng Happy nghe những tiếng rên và sự nổi sóng dao động của biển. Cậu vội bứơc ra tìm hiểu nguyên nhân: Đó là chú cá Heo đang giãy giụa vì đau đớn.
  _ Cậu bị làm sao à? – Tomi hỏi vẻ lo lắng. Cá Heo nhăn mặt:
  _ Tui… tui bị loài người bắt. Nhân lúc họ sơ ý, tui lủi ra khỏi khoang nước, rủi thay trúng phải những gai nhọn. Tui cắn răng trườn về đến đây thì… đuối quá!
  _ Tui sẽ nhổ gai và chữa vết thương cho bạn!
  _ Í! – Cá Heo giật mình – Tui không thể lên cái tàu bé xíu của bạn được đâu!
  _ Không cần! Tui sẽ xuống nước giúp bạn!
  _ Hả?! Hơ… - Thấy Tomi bơi thành thạo quanh mình, cá Heo chưng hửng. Sự ngạc nhiên làm nó quên luôn cả đau đớn. Vì thế, Tomi rút những cái gai ra một cách dễ dàng, không gặp sự phản ứng nào của cá Heo. Khi đang dùng thuốc của bác học cá Ngựa cho thấm vào vết thương của cá Heo, Tomi mỉm cười:
  _ Tốt rồi! Chỉ cần vài giờ nữa là bạn sẽ tung tăng lượn lờ được thôi!
  _ B… bạn là… cá Chuồn, không phải… là… là gì nhỉ? – Cá Heo nhíu mày, dùng vây vỗ trán lục lọi trong trí nhớ. Happy cười lớn, vỗ vào mang cá Heo:
  _ Tui là dế Tomi Happy! Tui biết bơi là nhờ sự chỉ bảo của các bạn ở vùng biển đằng sau kia.
  _ Bạn đang dạo chơi trên chiếc du thuyền này hả? – Cá Heo nghiêng người ngắm tủ lạnh và cái cột buồm kì lạ. Tomi phẩy tay:
  _ Tui bị lạc, nên bất đắc dĩ phải phiêu lưu trên biển. Đây không phải du thuyền, mà là cái tủ lạnh đã cứu tôi thóat hiểm sóng thần. Tui đang tìm đường về đất liền đó!
  _ A ha! Tui sẽ hộ tống bạn một đọan. Đến phần bờ thì chia tay, chịu không?
  _ Ơ… Được! Cám ơn bạn!
   Màn đêm buông xuống, Tomi đang ngủ say trong ngăn thì nghe tiếng cá Heo đập vây ầm ầm vào tủ lạnh:
  _ Ra đây đi Tomi! Có chuyện rồi!
  _ Chuyện gì?! – Mắt nhắm mắt mở, Tomi ôm vội vũ khí nháo nhào chạy ra.
  _ Một… một chiếc tàu chở hàng và chiếc xà lan chở dầu đụng vào nhau… Thế là… Thế là… Dầu tràn ra lan khắp mặt biển… ơ… At xì… At xì… Tui phải nhủi xuống sâu thôi! Khó… thở quá… At xì…
  _ Nè! – Tomi đưa tay ra, nhưng cá Heo đã lặn mất tăm. Vừa chúi đầu xuống, Happy đã hỏang hồn vì mùi dầu hăng, xộc vào mũi gây mê mụ. Cậu ho liên tục, cùng với khạc nhổ ụa ặm, mong tống bớt khí chất ghê gớm vừa hít phải. Happy vội chui vào ngăn tủ, đóng kín cửa lại và bắt đầu tìm cách thóat khỏi những mảng dầu. “Chà! Ai cũng biết xăng dầu là chất bay hơi và dễ cháy. Mình không chết vì thiếu ôxi đường hô hấp, thì cũng chết cháy vì sức nóng của Mặt trời kích thích dầu bốc lửa. A! Có rồi! Bước đầu, mình sẽ dùng lọai keo mà cá Thu dúi cho dán kít mít cửa tủ lại không cho nước len vô. Kế đến là tính toán xem bán kính tràn dầu là bao nhiêu.”. Nghĩ đến đó, Tomi lấy lá rong biển làm khẩu trang bịt ngang mặt, nhảy lên nóc tủ lạnh, húyt gió gọi cá Heo.
  _ Bạn cần gì? – Cá Heo không dám ngoi lên, chỉ đứng sâu bên dưới nói vọng.
  _ Tui muốn bạn đo thử xem bán kính dầu tràn là bao nhiêu.
  _ Chi vậy? – Cá Heo nhíu mày vẻ thắc mắc. Tomi vội giải thích:
  _ Dầu nhẹ hơn nước, nên lại càng nhẹ hơn nước biển. Dầu chỉ nổi ở bề mặt biển. Vậy thì… Chỉ cần xuống ở một độ sâu thích hợp sẽ không bị nhiễm dầu. Từ đó, vượt qua khỏi bán kính tràn dầu thì sẽ thóat được.
  _ Ừ nhỉ! Có thế mà tui cũng không nghĩ ra! Chờ một chút, à không, hai ba chút gì đó…
   Trong lúc cá Heo đi, Tomi bắt tay vào làm những việc đã suy tính lúc trước. Khi cá Heo quay về:
  _ 3,5 dặm, chính xác lắm đó! Tui đo bằng thân mà.
  _ Cỡ đó tui lặn xuống sâu bơi qua được. Nhưng còn cái tủ lạnh, làm cách nào kéo nó xuống nứơc đựơc đây? Nó cứ nổi lềnh bềnh thế thì… A! – Tomi reo lên – Hay cậu kéo cái tủ của tui qua vùng này được không?
  _ Bằng cách nào? Nè, tui không bơi được phía trên để đẩy nó đi đâu! A… At xì… Mùi dầu ghê quá!
  _ Tui đã dán chặt cửa tủ rồi, bây giờ tui sẽ dùng sợi dây roi buộc vào đuôi của bạn và cái tủ; Bạn kéo nó cùng lặn xuống đi qua…
  _ Ơ… - Cá Heo chưng hửng một lúc rồi la lên - … Bạn đúng là nhân tài thật đấy! Chừng nào bắt đầu?
  _ Ngay bây giờ!
  _ Hả?! – Cá Heo trố mắt – Bây giờ á? Gấp vậy sao?
  _ Nếu không gấp… - Tomi vừa cất cánh bay quấn roi nhựa vào tủ lạnh vừa nói – Dầu loang ra bán kính rộng hơn thì càng mệt đó!
  _ Ừ nhỉ! Cậu nhanh trí đấy!  
   Và cá Heo nhủi xuống lưng chừng mực nước, nó kéo theo cả cái tủ lạnh sau đuôi. Happy bơi theo. Qua được vùng bị tràn dầu, Tomi thở hổn hển, cởi dây buộc để cá Heo đẩy tủ lạnh lên phía trên giúp.
  _ Phù… Thóat rồi! 
  _ Bạn vừa tốt bụng, vừa nhanh trí. Được kết bạn với cậu tui vui lắm! – Cá Heo đưa vây ra bắt tay Tomi.
  _ Cậu cũng tốt bụng mà!
  _ Cậu căng buồm đi tiếp đi! Chúc cậu tìm được đất liền mau chóng!
  _ Cám ơn cậu! Tui sẽ luôn nhớ đến cá Heo thân yêu.
   Chia tay với cá Heo, Tomi tiếp tục cuộc hành trình đầy thử thách của mình.
   Lại hai ngày nữa qua đi. Tuy thức ăn các bạn tặng vẫn còn nhiều, nước uống lấy từ những cơn mưa không thiếu, nhưng nỗi nhớ đồng lọai vẫn âm ỉ trong lòng Tomi từng giây từng phút. Lúc vượt qua vùng có dầu, tủ lạnh bị kéo xuống nứơc nên chiếc buồm bị xoay ít nhiều. Vả lại, khi trở lên, Tomi đã không còn xác định được phương hướng nữa. Cậu lắc đầu ngao ngán:
  _ Đành phải nhờ vào vận may vậy!
   Đêm đó, Tomi đang say sưa với giấc điệp thì… Am ầm… Tomi giật mình nháo nhào mở cửa tủ lạnh nhìn ra bên ngoài.
   Am ầm…
   Đôi mắt sáng của Tomi quét vào không gian mênh mông: Đằng xa kia, ba chiếc tàu đánh cá lớn đang nhấp nhô.
   Am ầm…
   Happy nhìn xuống nứơc: Oi! Tôm cá chết nổi đầy cả mặt biển. Những chú cá Thu to lớn, đến đàn cá con nhỏ xíu cùng chung số phận phơi bụng trắng hếu. Tomi xúc động rơi nứơc mắt:
  _ Tội nghiệp thay!
   Am ầm…
   Tiếng nổ gần chỗ cậu quá rồi!
  _ Thôi chết! Chắc mình cũng cùng chung số phận với cư dân biển quá! – Tomi vội chui vào ngăn, chộp binh khí rồi nhảy ào xuống biển, bơi hết sức về phía những tàu đánh cá.
   Am ầm…
   Đúng y như dự đóan của Tomi, bộc phá đánh trúng làm tủ lạnh tan xác ngay lập tức. Bám vào hông tàu, Happy mau chóng leo lên, và trốn vào một cabin. Cậu chưa kịp thở lấy lại bình tĩnh thì nghe được những bứơc chân đi vào. Cậu nhảy vội vào cái rương đựng quần áo sát ngoài cùng. Ở trong rương, cậu nghe được những câu đối thọai:
  _ Kì này hốt bộn à nghen!
  _ Ưa! Ba khoang đầy hết! Trúng đậm rồi!
  _ Coi chừng công an trên biển nghen! Đánh bắt bằng bộc phá mang tội thiệt, nhưng… đổi lại thu họach cao.
  _ Tội lội xuống sông hết tội. Giăng lưới biết bao giờ mới được một khoang? Cá bây giờ hiếm lắm đó!
  _ Với cái đà đánh bắt như bây giờ, có ngày bọn cá tôm phải vô sách đỏ vì tuyệt chủng mất thôi. Ha ha ha…
  _ Nè, uống đi! Uống mừng thắng lợi của bọn mình!
   Tomi cam giận nắm chặt tay: “Bọn người này thật quá đáng!”
   Một người trong bọn bứơc tới rương, thò tay vào định lấy cái áo thì…
  _ Á…
  _ Á…
   Cả Tomi và người đó cùng la lên thất thanh. Người đó mở to mắt, ôm lấy đầu:
  _ Quái vật! Cứu… Cứu…
   Tomi vội nhảy lên thành tàu, đập cánh bay cao.
  _ Bắt lấy nó! Con vật kì lạ kìa!
   Tomi phóng xuống biển bơi thật nhanh. Những người trên tàu nhìn xuống biển bàn tán sôi nổi.
  _ Tao có hoa mắt không vậy trời?! N… Nó có cánh rõ ràng và…
  _ Nó bơi như cá vậy đó!
  _ Eo ơi! V… vậy nó là quái vật biển như người ta đồn đại rồi…
  _ May là nó không làm hại gì bọn mình!
   Về phần Happy, cậu bơi không biết trong bao lâu thì bị đuối sức, ngất đi, mặc cho sóng biển vùi dập, đẩy đưa… Khi cậu tỉnh, thì thấy mình đang nằm trên rìa một bãi biển. Tomi lơ mơ, tìm cách ngồi dậy, nhưng cảm thấy không đủ sức. Cậu đành nằm soãi ra một lúc để dưỡng sức, sau đó, Tomi phủi cát dính bết ở cánh và chân tay, lê từng bước đi lên phía cao đầy những cây xanh.
  _ Đây là đất liền rồi sao? – Tomi đưa tay lên dụi mắt – Mình không mơ đấy chứ?
   Cậu đi, đi mãi… mà chẳng thấy một nóc nhà, cũng chẳng thấy một bóng người nào cả.
  _ Đây là đâu mà…
   Chợt, Tomi nhìn thấy những cái nấm mọc xung quanh một cây cổ thụ cao lớn…
  _ Có thức ăn rồi! – Happy vui sướng reo lên. Cậu liền hái vài cái lớn, định bỏ vào miệng ăn ngay, nhưng… cậu dừng lại:
  _ Nhỡ là nấm độc thì sao? Cơ thể dị thường này có thể giúp mình thóat khỏi chất độc không? À… - Nghĩ ra đựơc một cách, cậu vội đi tìm vài cành củi khô, vót những que nhọn xiên nấm vào – Nướng những cái nấm này lên, có lẽ lọai bỏ được một ít chất độc nếu có… Cậu dùng cây đào một cái hố gần hốc cây để đánh đá chụm củi. Vừa đào xuống khoảng hai mươi phân, Tomi đã hấy lộ ra một cái miệng chai:
  _ Gì thế nhỉ? – Cậu đào thật nhanh tay và lôi ra một cái chai khá lớn, bên trong có chứa một mảnh da bò. Happy lấy ra và ngạc nhiên với những dấu hiệu kì lạ. Quên cả đói, cậu ngồi bệt xuống chăm chú nghiên cứu tấm bản đồ. Không chỉ có sức mạnh, trí thông minh của Tomi cũng vượt trội hơn rất nhiều. Sau vài giờ điều nghiên, cậu đã giải ra được những mật mã, kí hiệu. Tomi nướng những cái nấm, vừa đi vừa ăn. Theo sự chỉ dẫn của tấm da bò, Tomi đã tìm được đến đích: Đó là cửa hầm được ngụy trang phía trên một mảng cỏ lớn. Cửa được khóa bằng những sợi xích to, dài, Happy dùng hết sức giật bung khóa. Bên sau cửa là một cầu thang dẫn xuống đường hấm tối như mực. Tomi dò dẫm bước xuống. Mới đến bậc thứ hai, những tiếng rít của gió làm Happy giật mình ngó lên: Gần cả hai mươi mũi tên cùng phóng ra một lúc; Tomi bay lên, lộn nhào né tránh:
  _ Phù… Cũng may là mình có nghề đấy! Không thôi… - Không hề sợ hãi, Tomi bước tiếp xuống đến bậc thứ mười. Một tiếng “cách” vang lên và một tấm sắt với những lưỡi dao nhọn lao nhanh xuống đầu Happy. Cậu vội vận dụng hết sức mạnh của siêu dế, nâng tấm sắt lên rồi hất sang một bên. Không nao núng, Tomi lại bước tiếp xuống. Một cậu bé chạc cỡ 8, 9 tuổi đón Happy ngay bậc thang cuối. Mặt cậu bé tỏ rõ sự ngạc nhiên xen lẫn thán phục:
  _ Ô hô! Cậu thật là xuất sắc khi thoát được những cái bẫy… ơ… nhưng hình như cậu không phải là… là … giống như tui gọi là gì nhỉ?
  _ Cậu là loài người… - Tomi đỡ lời – Tui là dế mèn Tomi Happy. – Happy đưa tay ra làm quen – Còn cậu?
  _ Hơ… - Cậu bé bắt chước đưa tay ra nắm lấy tay Happy – Tui là loài người và tên là Hải. Hi hi… Dế mèn?! Ngộ quá hén!
  _ Sao cậu lại sống dưới đất ngầm thế này? Và… ơ… Hình như cậu bị giam giữ thì phải?
  _ Thế nào gọi là giam giữ? – Hải mở to mắt ngạc nhiên – Các ba của tui bảo là phải ở dưới đây để không gặp nguy hiểm.
  _ Đây hình như là một đảo hoang thì phải. Tui tìm hoài không thấy nóc nhà cũng như người, ngoài cậu ra.
  _ Người hả? Không có đâu! Chỉ có những con thú thôi! Nhưng mà… ít lắm…
  _ Sao cậu biết, khi chỉ ở dưới đây?
  _ Thì… khi các ba về, tui được lên trên ấy chơi mà. Tui đi chơi xa lắm! Vì sợ lạc nên tui thường chôn những chỉ dẫn về kho vàng vào cái chai.
  _ Hả?! Vậy… cái chai tui đào được là của cậu ư?
  _ Á à… Cậu đào được hả? Hay quá!
  _ Khoan đã! – Tomi đưa tay ngăn lại – Hồi nãy cậu có nói là các ba… Sao lại các ba? Cậu có nhiều ba lắm hả?
  _ Ơ… Chính xác là mười bốn người! Hì hì… Họ bảo tui gọi tất cả là ba mà!
  _ Thế cậu có bao nhiêu người mẹ?
  _ Mẹ?! – Hải nhìn Tomi bằng đôi mắt mở to hết cỡ – Tui không có mẹ! Mẹ là ai nhỉ?
  _ Trời đất! Thế thì ai sinh ra cậu?
  _ Sinh ra là sao? Tại sao lại cần người sinh ra? Không phải chúng ta đều từ đất chui lên sao?
  _ Hả?! – Tomi không nhịn được cười trước ánh nhìn không vui của Hải – Mấy người ba kia nói với cậu như thế phải không?
  _ Đúng rồi!
   Tomi bắt đầu xem xét xung quanh. Ai chà chà! Nhiều rương hòm quá vậy ta! Tomi mở một rương và bật kêu lên:
  _ Oi! Vàng nhiều quá!
  _Tất cả các rương đều là vàng, bạc, đồ cổ quý giá hết đó! Hì hì… - Hải bước dấn lên nói vẻ khoe khoang – Đây là những chiến lợi phẩm mà các ba mang về sau những ngày đi vắng .
  _ Vậy… các ba của cậu là…
  _ Hì hì… là cướp biển! – Hải trả lời tỉnh bơ, trong khi Tomi giật mình – Các ba đem về cho tui nhiều thức ăn lắm! Những ngày có các ba thiệt là vui, nhưng… các ba đi lâu lắm! – Hải nắm lấy tay Happy lôi đi – Lại đây xem nè!
   Hải chỉ vào một hang động nhỏ với đầy đủ giường chiếu:
  _ Đây là chỗ ngủ của tui! – Hải với tay lấy một cái hộp thật lớn, mở ra, mắt sáng lên – Đây là những món đồ chơi mà tui tự làm đó.
   Tomi nhìn những khúc cây được đẽo gọt thành cái nhà, người đang gành nước, xe đẩy, và cả cái ná bắn một phát được tới ba viên đạn:
  _ Chà, Hải khéo tay thật đó! Tui… muốn xem phòng các ba của bạn được không?
  _ Được chứ! – Hải đứng lên hồ hởi chỉ dẫn – Theo tui…
   Đó là một cái phòng thật lớn, không hề có vách ngăn. Giường lớn và những cái tủ bằng gỗ sồi chắc chắn và rất đẹp mắt. Tomi bước hẳn vào trong nhìn ngó quanh quất, rồi cầm lấy cái hộp để trên đầu giường lên xem xét:
  _ Hì hì… đây là cái gì không biết nữa, chỉ thấy toàn là nét vẽ ngoằn ngoèo không hà!
   Tomi mở ra, cầm lên cuốn sổ và tờ báo cũ, cậu mau chóng đọc: “Cả gia đình của tiểu thư Emily, cháu của dòng dõi hoàng gia Anh bị mất tích trên đường quay về Việt Nam, quê hương của nhà chồng tiểu thư.”…
   Happy giật mình nhìn lên Hải:
  _Ua, bạn chưa đọc quyển nhật kí và tờ báo này hả?
  _ Ơ… Đọc?! Đọc là sao?
  _ Bạn… không biết chữ sao?
  _ Chữ?! Chữ là những nét lằng nhằng này sao?
  _ Thôi được rồi! – Tomi thở dài – Đây là tờ báo có đăng sự mất tích của gia đình bạn. Còn đây là quyển nhật kí của tên cướp đầu đàn. Hải nè… - Tomi vỗ vai Hải, bặm môi như tìm lời nói sao cho cậu bạn có thể hiểu hết được sự việc.
_ Chuyện gì thế? – Hải nhíu mày nhìn Tomi như cũng đoán biết được sự quan trọng của vấn đề.
_ Cậu là con của một gia đình quyền quý. Mẹ là tiểu thư dòng dõi Anh quốc. Ba là thiếu gia của một tập đoàn lớn tại Việt Nam. Mừng thôi nôi của cậu, ba mẹ và khách mời chu du trên biển bằng chiếc du thuyền cùng với những món quà vô giá. Và… họ đã bị bọn cướp biển tấn công… Tờ báo này không biết được toàn bộ sự việc, chỉ đăng là chiếc du thuyền bị mất tích một cách khó hiểu. Nhưng… qua những dòng nhật kí của tên cướp anh hai này, tui biết được: Họ đã giết hết những người trên du thuyền. Thấy cậu còn bé xíu, họ không nỡ xuống tay; Họ đem cậu về nuôi để giúp cuộc sống chém giết gió sương rầy đây mai đó được bớt phần căng thẳng.
  _ H… họ… không phải là ba của tui sao? – Mặt Hải tái mét vẻ hoảng sợ. Tomi gật đầu:
  _ Không phải đâu! Ba mẹ cậu bị chính bọn họ giét hết rồi!
  _ Trong… trong này nói thế hả? – Hải chỉ vào cuốn sổ.
  _ Ừ, bây giờ Hải đã biết sự thật. Bạn có muốn trả thù họ và tìm cách quay về quê hương của mình không?
  _ Ơ… muốn chứ! Nhưng mà… Trả thù làm sao? Bằng cách nào? – Hải có vẻ suy nghĩ mông lung, rồi nói thì thầm như để chỉ mình nghe – Thôi đi, dù sao họ cũng nuôi tui khôn lớn.
  _ Thì thôi vậy… - Tomi lại nêu ý kiến – Trong khi họ chưa trở về, mình tìm cách thoát khỏi đây đi!
  _ Được đó!
  _ Họ đi đã lâu chưa?
  _ Mới được mấy ngày hà! Còn lâu lắm mới về.
  _ Chúng ta ra ngoài tính kế hoạch đi! Không trả thù nhưng nhất định phải chơi cho bọn ác ôn này một vố mới được.
   Hải lầm lũi theo sau Tomi và làm bất cứ việc gì Tomi yêu cầu. Happy tước vỏ cây bện thành một sợi dây thừng dài. Hai đứa chuyển những cái rương từ hầm ngầm lên mặt đất bằng ròng rọc dây thừng. Đem đổ tất cả kho báu xuống biển. Sau đó, chất đầy đá và cây khô vào rương, chuyển xuống vị trí cũ. Sau khi bàn bạc, tính toán, họ bắt tay vào đóng một cái bè lớn. Bè của họ gồm có hai tầng rất độc đáo: Tầng trên, một nửa là cột buồm lớn làm bằng bức vải mành, nửa còn lại để những can nước và những cái ghế tự chế; Tầng dưới cũng chia làm hai, một để ngủ, một để đựng thức ăn, quần áo… Ngoài những thức ăn mà bọn cướp để lại cho Hải, hai đứa còn đi tìm hái những cái nấm, những trái cây cả chín lẫn còn xanh lè; Lấy thật đầy nước vào những cái can nhựa. Tuy lao động cực nhọc, nhưng cả hai đều rất vui. Đùa giỡn với nhau bằng những cái chí chóe, những cuộc rượt đuổi bất phân thắng bại. Ngày thứ hai mươi tám kể từ khi bọn cướp ra đi, họ dong buồm ra khơi…
   Hải đưa mắt nhìn về phía hoang đảo, chép miệng:
  _ Đây cũng như là quê hương thứ hai của tui. Tui sẽ luôn nhớ về nó. Hy vọng là khi họ về, thấy không còn kho báu và đứa con tội nghiệp này, họ sẽ không lên cơn giận dữ quá mức.
  _ Không đâu! – Tomi để tay lên vai Hải – Tui đã viết vài chữ để lại cho họ rồi. Mong sao… họ sẽ quay trở về con đường chính nghĩa.
   Bè trôi thuận lợi theo hướng đất liền, nhờ có cái la bàn mà Tomi tìm được trong tủ quần áo của bọn cướp. Một đêm nọ, ngồi trên tầng một của bè, Hải bỗng đứng phắt lên, chỉ về phía trước, nói lớn:
  _ Tomi, bạn xem kìa!
   Theo hướng tay chỉ của Hải, Tomi nhận thấy có những phiến đá lớn sừng sững ngay giữa biển. Điều kì diệu là những phiến đá này phát sáng nhiều màu sắc tuyệt đẹp; Cứ như có những chùm đèn màu mắc dọc ngang vậy. Tomi diều khiển cột buồm để bè đi về phía những phiến đá.
  _ Oi chao! Ở giữa lòng biển lại có một tạo vật đẹp đến mê hồn thế này ư? – Tomi xuýt xoa, Hải tặc lưỡi:
  _ Giá gì lúc tui ở hầm ngầm có được viên đá phát sáng này thì hay biết mấy. Khỏi phải dùng nến.
  _ Nè… những kẻ ở trên chiếc bè kia! Cút khỏi đây mau!
   Tiếng quát làm Hải và Tomi giật mình, nhìn quanh tìm kiếm: Thì ra đó chính là những chú Cua Đá cấm vũ khí đứng rất đông canh ở phiến đá. Những chú Rắn biển trườn người, phùng mang vẻ đe dọa.
  _ Hơ… - Tomi vội xua tay – Bọn tui chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi, không có ý xâm phạm, cũng không có ý…
  _ Cháu có phải là siêu dế dũng cảm đã đánh đuổi bộ ba gian ác không?
  _ Ơ… - Tomi ngạc nhiên lại tìm kiếm. Cua Đá và Rắn biển vội cúi đầu thần phục: Từ dưới chân phiến đá lớn nhất ngoi lên một ông Cá Voi to lớn đẩy bè của Tomi đi cả dặm. Tomi vội chắp tay vui mừng:
  _ A… Cháu chào ông ạ!
  _ Những ngày trước, nghe nói bọn người vô tâm đánh thuốc nổ, thấy những mảnh tàu của cháu trôi tới đây, ta tưởng cháu đã bỏ thân, nên rất buồn.
  _ Cám ơn ông đã quan tâm! – Happy chảy nước mắt – Bữa đó… các bạn tôm cá chết rất nhiều… cháu…
  _ Đó là cảnh mà cư dân biển đang phải hứng chịu. Loài người nếu không biết điều, sẽ có lúc, biển chẳng còn gì cung cấp cho họ nữa. À… - Chợt nhớ ra, cá Voi mời – Hai cháu lên tham quan vẻ đẹp huyền bí của những phiến đá đi!
  _ Ô… Được thế thì thích quá! – Hải reo – Cháu cám ơn ông!
  _ Cháu đây là…
  _ Dạ… - Tomi vội bước dấn lên giới thiệu Hải với cá Voi – Đây là Hải, người bạn cháu mới quen được lúc lạc trên hoang đảo. Đó là đảo của bọn cướp biển ạ!
  _ Đảo nào là của chúng? – Cá Voi nhăn mặt – Được rồi, cháu đưa cho ta bản đồ về hòn đảo đó, ta sẽ cùng với lính hải đảo đến bắt bọn chúng.
  _ A… Được thế thì hay quá!- Tomi reo lên – Hải ơi! Thù của ba mẹ bạn đã được trả rồi, mà lại không sợ bất nghĩa…
   Hải mỉm cười, chắp tay trước cá Voi:
  _ Cháu cám ơn ông lắm ạ!
  _ Thôi nào! – Cá Voi phẩy vây – Nãy giờ cháu chỉ toàn nói câu cám ơn thôi hà!
  _ Hai bạn có muốn chụp hình lưu niệm không? – Một chú cua Đá to lớn có vẻ là thủ lĩnh bước tới – Bọn tui chụp cho!
   _ Thế thì cịn gì bằng… - Tomi bắt tay anh Cua- tui có tể chuyển tải vẻ đẹp tuyệt vời này đến các bạn ở đất liền.
   Khi chia tay, hai bạn cịn được cá Voi tặng một cục đá nhỏ, lấy từ phiến đá lớn.
  _ Hy vọng viên đá này có thể giúp hai cháu chút ít ánh sáng trong đêm tối vào những ngày cịn lnh đênh trên  biển.
  _ Ở đất liền nó cũng tỏa sáng lắm đó! – Chú cua nhỏ xen vào và vội le lưỡi vì nhìn thấy ci lừ mắt của rắn biển.
   Rắn biển tặng hai viên ngọc có thể chữa được các nọc khi bị rắn độc cắn. Đổi lại, Hải tặng các bạn biển các món đồ chơi làm bằng câyvà lá rất đẹp mắt. Họ vẫy ta chào tạm biệt nhau với niếm quyến luyến và thân mật.
  _ Đúng là đi một ngày đàng học một sàng khôn!- Tomi chắp tay ra sau, nói mông lung. Hải bá vai Tomi hỏi:
  _ Thế l sao?
  _ Thì… như bạn thấy đó, có đi đến đây mới thấy được viên đá kì diệu ny – Tomi xịe tay đưa viên đá ra ngắm – Đẹp thật đấy!
  _ Và tui cũng được biết thêm những người bạn mới: Cua Đá dũng mnh v rắn biển uốn o tuy mếm mại thế m gh gớm !
  _ Tui đói bụng rồi, mình xuống ăn đi!
  _ Ừ!
   Hai ngày sau, bè của Tomi và Hải đ đi tới một vùng biển thật yên bình, tĩnh lặng. Sĩng chỉ ru nh nhẹ, vỗ m m vo sườn bè. Một màu trời nước xanh trong ấm p v sảng khối. Hai đứa nằm dài ra tầng trên đón nắng gió biển buổi sớm mai.
  _ Tui hạ buồm dưng chân ở đây một ngày hén! – Hải quay sang Tomi nu ý kiến. Happy gật đầu tán đồng.
  _ Ừ!
   Ngắm cảnh chn, Tomi rủ rê:
  _ Mình uống bơi đi! À… bạn biết bơi không?
  _ Biết chứ! Những khi các ba… à không – Hải lắc đầu – Họ trở về, đã dạy cho tui bơi lặn.
  _ Thế thì mình xuống đi!
  

Xem tiếp phần cuối!

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]