Dế mèn Tomi Happy
 

Bài dự thi - Đỗ Tú Cường( phần 1)

Tomi tỉnh dậy, thấy người đau nhức như vừa bị dần một trận. Cậu từ từ hé mở mắt và bỗng giật mình hốt hoảng nhìn quanh quất: Oi! Xung quanh đầy những nước và nước, chẳng thấy bờ bến đâu cả. Đây là đâu thế nhỉ? Thái Bình Dương, Đại Tây Dương hay… Bắc Băng Dương… Và… mình đang sống sót nhờ trú ngụ… ơ… cái này là… Happy lê bước đảo một vòng xăm xoi, ngắm nghía: thì ra đây là một cái tủ lạnh nhỏ với dung tích 46 lít, hiệu Tosiba nổi tiếng. Điều kì lạ là không hiểu sao nó không bị chìm mà cứ nổi lềnh bềnh như được bơm khí vào bên trong vậy. Đây là cái tủ lạnh kì diệu hay vận may của Tomi, chẳng biết nữa, chắc là cả hai. Đang hứng khởi bỗng Tomi xẹp xuống như quả bóng bị xì hơi. Cậu nhận ra được hoàn cảnh bấp bênh của mình. Giữa bốn bề đại dương mênh mông thế này biết sống ra sao? Sống bằng cách nào? Khoan , để xem đã… đây là tủ lạnh, điều đương niên, tủ lạnh để chứa thức ăn, nhưng quan trọng là trong đó còn thức ăn không? Hay đã bị sóng dập đến tung hết ra ngoài rồi. Và… còn một điều tối quan trọng nữa là… làm cách nào để mở được cửa tủ ra, khi Happy không có trong tay đến một cen-ti-mét dụng cụ. Đang loay hoay với những ý nghĩ không lối thoát, bỗng… một đợt sóng lớn ập đến. Tomi vội cúi rạp người xuống, bám chặt vào thành cửa tủ bằng cả sáu chân tay. Cơn sóng qua đi, để lại trên thành tủ một cái vỏ sò nhỏ, bảy màu rực rỡ dưới nắng mặt trời. Happy nhìn đăm đăm cái vỏ sò và chợt nảy ra một ý tất khả thi. Cậu cầm vỏ sò để vào khung cửa, bám các chân thật chắc vào những khe nhỏ bằng nhựa bên hông tủ, rồi dùng hai tay khứa đi khứa lại tạo nên những vết cắt thật sâu; Nước dập dềng lên xuống, đẩy những hạt cát nhỏ lọt vào trong. Và cứ thế, vết cắt được nới rộng hơn, cát vào nhiều hơn… đến lúc cánh cửa bật mở ra, Tomi nhảy cẫng reo lên vui sướng. Một luồng hơi lạnh toát phả ra làm cậu phải lùi lại mấy bước vì ngỡ ngàng. Tomi nhảy từng bước thận trọng vào trong tủ. Ai chà chà! Còn nhiều thức ăn quá đi chứ! Chiếc tủ này tốt bụng thật, giữ giùm cho chú dế nhỏ bé này nguồn năng lượng dồi dào hết biết. An cái gì trước đây nhỉ? – Tomi vẻ phân vân trước món cá hồi, sushi, rau trộn, kim chi và… có cả chai rượu sakê nữa chứ! An cá hồi trứơc vậy! Nạp nhiều chất đạm để bù cho cơn vượt sóng thần mới qua. Uống một ngụm sakê lấy lại tinh thần, hồn vía bị di chuyển ít nhiều.
   An uống no căng một bụng, mắt Tomi bỗng híp lại, buồn ngủ đến độ không cưỡng được. Chắc tại sự kích thích của rượu sakê đây mà. Cậu nằm vật người, xoãi cả hai tay, bốn chân, xòe cánh hết cỡ ngay trong ngăn đựng thức ăn, đi tìm giấc mơ đẹp. Thế mà Happy lại gặp ác mộng mới ghê chứ! Cậu thấy mình và cái tủ lạnh bị cá mập đớp, rồi nuốt trọng vào bụng. Bụng cá tối om, Tomi bị hất tung lên tung xuống như người ta nhào lộn xi măng với cát. Cậu cảm thấy bị chóng mặt, nôn tất cả những gì ăn được, và một cái máy cắt lao tới nghiền cậu bã ra như cám. Tomi chỉ kịp kêu lên những tiếng hãi hùng: “Á… Cứu… Cứu tôi…”…
   Happy chòang tỉnh dậy, mồ hôi đổ đầy người, thở phì phò như sắp đứt hơi.
  _ Phù… May quá! Chỉ là giấc mơ thôi! Rửa mặt cho tỉnh táo cái đã!
   Tomi nhảy lên nắp tủ lạnh, nhoài người, đưa tay định vốc nứơc thì… Cậu há hốc miệng kinh ngạc, đưa đôi tay của mình lên ngắm nhìn bằng ánh mắt thất thần:
  _ S… Sao nó to lớn thế này? Mình… - Tomi vội đưa cặp giò về phía trứơc và nhảy vội về phía sau, rồi cuống cuồng sờ sọang khắp người. Toàn thân cậu nảy nở một cách đáng sợ, có lẽ là gấp ba lúc trứơc thì phải - Chuyện gì xảy ra vậy nhỉ? Trong lúc mình ngủ có ai đó xuất hiện? Ac mộng kia đã tác động vào bộ não, mạch máu, làm tăng trưởng bất thường ư? Hay… Thôi đúng rồi! Mình là lòai dế mà dám ăn cá hồi, lại còn uống rựơu nên… Trời ơi! Bố mẹ, họ hàng mà nhìn thấy mình lúc này chắc chết giấc mất thôi!
   Một đợt sóng nữa bất chợt ập đến. Tomi không kịp bám trụ, nhưng thật ngạc nhiên là cậu không hề bị xô ngã mà vẫn đứng vững trên nắp, chỗ dễ bị hất tung nhất.
  _ Woa! Thân hình to lớn này còn chứa đựng một sức mạnh phi thường nữa mới thú vị chứ!
   Hoàng hôn buông xuống, Tomi đứng chống nạnh đưa mắt nhìn ra xa kia, lắc đầu ngao ngán:
  _ Mình sẽ là Robinson đệ nhị với đảo hoang chính là chiếc tủ lạnh này. Rồi đây, sẽ không còn ai nhớ đến đã từng có một Tomi Happy trên đời nữa…
   Happy đưa mắt nhìn xuống cánh cửa tủ vẫn được mở hé, vì cậu đã khôn ngoan để vỏ sò cứu nguy ấy vào ngay bản lề. Cậu thở dài:  
  _ Lại đói bụng nữa rồi! Thôi kệ! Cứ ăn uống đi! Muốn ra sao thì ra!
   Nhìn khay thức ăn đầy ngộn, Tomi quyết định chọn món kim chi, và mặc dù không muốn, vẫn phải uống một ngụm sakê cho đỡ khát, còn hơn phải nhấm thứ nước mặn ngoài kia. Cũng như lần trước, khi đã no nê, Happy lại cảm thấy buồn ngủ đến không mở mắt lên được. Cơn ác mộng khác lại ập về. Lần này, Tomi thấy mình bị hàng ngàn con châu chấu đuổi đánh, người đầy thương tích, cánh rách nát, cậu chui vào một hang động mong tìm được chỗ trốn để thóat thân. Ai dè, chưa ngồi yên được một phút, thác nứơc đã ập đến, cuốn Tomi đi theo, và nhấn chìm cậu xuống đến nghẹt thở. Tomi vùng vẫy một cách tuyệt vọng, giọng khàn đặc, kêu cứu cũng chẳng được.  
   Mặt trời đã lên cao, phả những tia nắng rực rỡ xuống mặt biển; Có những tia nghịch ngợm len lỏi vào bên trong cửa tủ qua cái khe mở hé. Tia nắng ấy chiếu thẳng vào mặt Tomi làm cậu giật mình tỉnh giấc.
  _ Oi! Đúng là tia nắng đã cứu mình thóat khỏi bàn tay của tử thần nước. Mừng quá! – Tomi nheo mắt, vươn vai ngồi dậy.
  _ Ui da! – Đầu bị đụng vào trần tủ đau điếng, Tomi lấy tay xoa lia lịa, và chợt nhận ra vấn đề… - M… Mình lại to lớn hơn ư? Hay… cái trần tủ lạnh bị đè thấp xuống? Xem ra lý luận thứ nhất là đúng hơn cả!
   Happy bứơc ra đứng trên nắp tủ, nhìn bóng mình ngả dài xuống, cậu đoán được:
  _ Trời đất! Mình cao dễ đến mười lăm cen-ti-mét chứ chẳng chơi! Có chú dế nào to lớn đến vậy không ta?
   Tomi ngồi phịch xuống sàn, miên man suy nghĩ. Tia cực tím của Mặt trời hoành hành khắp biển. Các loài hải sản vội chui rúc xuống sâu dưới lòng đại dương tránh sức nóng cháy da thịt của quả cầu lửa. Thế mà Tomi vẫn thản nhiên, chẳng hề thấy nóng rát, cũng chẳng đổ chút mồ hôi nào cả.
  _ Chà! Lại thêm một khả năng phi phàm nữa đây! Phải tận dụng mới được!
   Nghĩ thế, Tomi vươn vai đứng dậy tập những thế võ đã học được ở xứ sở Hoa anh đào. Sau đó, cậu lên kế họach tìm phương hướng, với hi vọng tấp được vào hòn đảo nhỏ nào đó. Tomi vớt một chiếc lá thông, nhìn xét nét:
  _ Đây vẫn là biển nhiệt đới, may quá! Í! Lại cồn cào bụng nữa rồi! Hình như càng to lớn, mình càng đói nhanh hơn thì phải! Nhưng mà… An nữa thì… Uống nữa thì… - Tomi lắc mạnh đầu, bứơc xuống vẻ dũng mãnh – Con cháu của đất nứơc mặt trời mọc phải có tinh thần võ sĩ đạo, không hề sợ bất cứ chuyện gì, cho dù đó là… trở thành kẻ khổng lồ có cánh.
   Lần này, Tomi ăn rau trộn, món có vẻ gần với cỏ nhất, nhưng… vẫn phải uống một ngụm sakê cho đỡ khô cổ. Không cần phải đợi đến khi mắt mở không lên, Tomi nằm trong ngăn chờ đợi giấc ngủ và cơn ác mộng. Nhưng… Không có ác mộng, cũng chẳng có giấc mơ nào cả! Tomi chòang tỉnh khi tiếng sét thật lớn đánh ùng òang vào không trung. Cậu ló đầu ra ngoài, rồi chợt rụt lại. Chao ôi! Mưa lớn quá! Hèn gì buổi chiều trời oi bức đến khó chịu! Đó là điềm báo cho cơn mưa dữ dội bay giờ.
  _ Ơ… Mưa! – Tomi chợt nhớ ra – Đây là nguồn nước uống quý nhất trên đời, mình phải dự trữ mới được! Chứ chẳng lẽ cứ uống sakê hoài! Mà sakê cũng đâu có nhiều để giải quyết đựơc những ngày dài còn lênh đênh trên biển. Nhưng mà… mưa lớn quá! Mình mà ra ngoài là không khéo bị lùa luôn xuống biển mất tăm chứ chẳng chơi. Thôi, thà chịu khát còn hơn chẳng còn mạng. Nhưng… Chết vì khát cũng nguy hiểm lắm chứ bộ! Cứ liều một phen xem sao!
   Nghĩ thế, Tomi quay vào trong, và cậu lại nhận ra, những cái chén, cái tô đựng thức ăn, và thậm chí bình sakê hồi chiều cậu còn leo lên mới uống được, mà bây giờ đã nhỏ hơn cậu ta tới mấy phân.
  _ Chao ôi! Nếu cứ phát triển thế này, sẽ đến lúc mình bằng lòai người mất thôi! Khi đó, đúng là quái vật mất rồi! Họ sẽ tìm cách tiêu diệt mình, sẽ… Mà thôi, đừng nghĩ nữa! Mong gì có thể trở lại đất liền. Bây giờ ra hứng nước mưa thôi!
   Tomi đem tất cả thức ăn để ra ngoài ngăn, đổ hết chỗ rượu sakê xuống biển tận dụng tòan bộ chén tô, bình để hứng nứơc mưa. Happy thích thú cười sằng sặc khi nhận ra mưa to gió lớn là thế, vẫn không làm gì được cậu. Cậu thoăn thoắt đi lại giữa nắp và ngăn tủ, không hề bị vấp ngã, không bị chúi nhủi, và cũng không thấy lạnh cóng, trong khi ướt còn hơn chuột lột.
  _ Nhân cơ hội này tắm một phát cho đã! Ba ngày rồi chưa gột rửa, mình mẩy hôi phát sợ!
   Khi đã đủ đầy nước, Tomi ngồi lau cánh bằng miếng giấy lót sushi. Ngăn trên đã không thể chứa đựơc sức nặng, cũng như thân hình to lớn dễ đến ba mươi cen-ti-mét của Tomi, nên cậu phải dọn giường ở ngăn dưới.
  _ Hà! Lao động cật lực, hao calo quá! Lại đói nữa rồi…
   Không do dự, Tomi ăn một miếng sushi lớn, uống ngụm nứơc mưa trong veo, mát rượi cả ruột gan. Happy bứơc xuống ngăn dưới chờ đợi giấc ngủ về. Nhưng… Lần này khác hẳn. Không hề có giấc ngủ đến. Tomi trằn trọc, lăn lộn qua lại mãi vẫn không ngủ được. Trời gần sáng, cậu mới thiếp đi được một chút. Tỉnh giấc, Tomi vội lấy hai cọng rau trộn làm dấu, và vui mừng đến nhảy cẫng lên, khi thấy mình không phát triển thêm nữa. Cậu nhảy lên nắp tủ, tiếp tục xem xét cuộc hành trình của mình. Đang ngắm nghía xung quanh, Tomi nghe thấy tiếng nói như quát:
  _ Nè! Bạn đi chu du đại dương bằng cái thuyền vuông vức này hả?
   Happy nhíu mày tìm kiếm:
  _ Ở đây nè! Nhìn xuống nứơc ấy!
  _O hô! – Tomi vội lùi thật nhanh vẻ hỏang sợ khi thấy một con cua biển cực to đang huơ hai cái càng vĩ đại – X… Xin lỗi! – Tomi lắp bắp – Tui… tui không hề có ác ý, chỉ là vì… vùng quê ngọai của tui bị nạn sóng thần nên…
  _ Á à… - Anh cua gật gù vẻ thông hiểu – Thì ra là bị trôi dạt, chứ không phải chu du. Mà nè, bạn tên là gì nhỉ?
  _ Tui là Tomi Happy, loài dế oai hùng với dòng họ Rike dũng mãnh.
  _ Dế?! – Cua đảo hai mắt qua lại đến sái cả cây đỡ, rồi bỗng la bai bải – Cứu… Cứu tôi… Quái vật có cánh tự xưng là dế!
  _ Hê… Khoan đã! – Tomi đưa tay ra ngăn cản, nhưng muộn mất rồi. Tiếng réo của cua biển đã đánh động đến các loài hải sản. Tôm, cá, cua vây quanh tủ lạnh, đăm đăm nhìn vào Tomi với vẻ vừa tò mò vừa lạ lùng.
  _ Nó… có phải là dế không? – Một nàng Sứa hỏi, mắt vẫn không rời Happy.
  _ Tui có bao giờ thấy dế đâu mà biết! – Chàng cá Chuồn quẫy đuôi bay lên mong nhìn được rõ Tomi – Hỏi anh Cua đi! Anh ấy hay lang thang lên bờ lắm!
 _ Dế mà tui thấy chỉ nhỏ bằng cái chân tám que của tui thôi. Còn tên này…
 _ Các bạn thân mến! – Happy vội huơ tay – Hãy để cho tui trình bày! Hãy nghe tui nói đi!
 _ Nói đi!
   Và tất cả lắng nghe hết câu chuyện của Tomi vớisự ngỡ ngàng, ngạc nhiên. Những tiếng “ồ”, “ôi” phát ra liên tục, làm xao động cả mặt đại dương mênh mông, bình yên ở buổi sớm mai.
 _ Cậu dũng cảm thật đấy! Tui thấy thích cậu rồi !- Nàng Ngân ỏn ẻn nói, hai mang đỏ hây hây.
 _ Xì… dũng cảm thì được gì? – Chuồn trề môi – Ở vùng biển này nhiều kẻ dễ sợ lắm! Cậu là loài lạ, thế nào cũng bị xơi tái cho xem!
 _ Bộ ba hung thần ấy luôn là nỗi sợ hãi của những ai tình cờ đi ngang qua. Ngay đến chúng tôi cũng bị… ăn hiếp thê thảm. Ức lắm chứ, nhưng chẳng làm gì được chúng cả!- Tôm Thẻ nói vẻ tức giận.
 _ Thôi nào, đừng hù cậu ấy nữa! – Cua vội xấn lên trấn an. Nhưng Tomi tự hiểu là đang dấn thân vào nơi nguy hiểm.
  Chia tay các bạn, Happy vội chui vào ngăn tủ tìm cách rút những thanh sắt ở vách . Cậu kê những thanh sắt ấy vào thành tủ, cặm cụi mài giũa. Qua đôi tay khéo léo cộng với sự kiên trì, Tomi đã tạo ra được một cây lao nhọn, một thanh gươm bén. Cậu còn gỡ tấm nhựa ép sát ngoài thành tủ, cuộn lại thành sợi roi dài, có tay cầm bằng thanh dát sắt uốn quanh. Cậu siêng năng tập võ và những thế chống đỡ, bay lộn, tấn công.
  Không chờ lâu, ngay đêm hôm sau, khi Tomi đang say ngủ trong ngăn tủ, cậu phải giật mình thức giấc vì nhận thấy được sự di chuyển nhanh đến đột ngột của cái tủ lạnh. Happy chụp lấy ba món vũ khí, trườn ra bên ngoài xem tình hình. Trong màn đêm tối tăm, mắt Tomi sáng như sao, chiếu thẳng vào kẻ đang cố gắng dùng những súc tu của mình quấn quanh cái tủ lôi xuống đáy để làm thức ăn. Hiểu ra sự việc, Happy vung roi quất xuống những cái vòi bằng sức mạnh siêu phàm mà cậu đã được ban cho từ bình rượu sakê. Con Bạch Tuộc rú lên những tiếng hãi hùng, buông vội cái tủ ra. Nó lùi lại vài vòi thủ thế, rồi nghiến răng húc cả người vào tủ lạnh, làm cái tủ chao nghiêng như sắp bị úp xuống. Tomi vội nhảy sang bên, dùng hết sức chống lại thăng bằng cho tủ. Cậu cũng nhanh tay rút cái vỏ sò đã từng chêm vào,để cửa tủ được đóng kín, không sợ nước tràn vào. Vì lúc này với sức mạnh khôn lường, Happy đã đủ sức mở được cửa tủ mà không cần để hé.
  Bạch Tuộc vung những xúc tu lên quấn lấy cái roi của Tomi và cả hai giằng co với nhau như chơi trò kéo co vậy. Cái nút giữa xúc tu và roi bất ngờ bung ra. Cả Happy và Bạch Tuộc văng hai phía. Tomi lọang chọang lùi lại vài bước, và giậm giò giữ thế. Bạch Tuộc bị đẩy lùi xa hơn, tức sùi bọt mép, trợn mắt liều tấn công tới. Tomi dang hai cánh ra, nghiêng người co cả bốn giò đạp những cú nên thân vào mặt Bạch Tuộc. Bị tối tăm không đường gỡ, Bạch Tuộc đành lui vào thế thủ thì… Happy huơ roi lên cao quất vun vút trên không trung, rồi bất thình lình quay thành một vòng lớn, cuộn tất cả xúc tu của Bạch Tuộc vào roi. Cậu trụ vững hai giò, dùng hai chân xoay sợi dây. Bạch Tuộc bị trói chặt. Nó kêu la vẫy vùng. Một cú giật bằng sức mạnh của con nhà võ, tất cả vòi của Bạch Tuộc đều rã rệu như muốn đứt ra. Nó rú lên những tiếng hãi hùng rồi thả người rơi tự do xuống đáy biển.
   Từng đoàn cá tôm thấy quái vật biển bị thất trận, bèn vỗ vây, vỗ càng hoan hô vang dội.
  _ Tomi, dũng sĩ đại dương!
  _ Happy ơi! Tui yêu cậu lắm!
  _ Thế là hết đời mụ Bạch Tuộc hung hăng, xấu xa!
   Cua trề môi phe phẩy hai càng tám cẳng:
  _ Từ nay đi rong chơi không còn sợ những cái vòi quái đản của mụ ta nữa!
  _ Chúng ta ăn mừng chiến thắng của bạn Tomi đi! – Cá Ngựa nêu ý kiến, và được sự đồng tình tuyệt đối. Bầy Tôm càng xanh hớn hở:
  _ Đặc sản họ nhà tui là canh tảo biển!
  _ Còn tui là rong biển xào đọt san hô! – Cá Ngân đưa vây lên.
  _ Ngọc trai nghiền với muối trộn là món ăn vừa tô điểm làn da, vừa bồi bổ cơ thể của bọn tui! – Sò cũng không chịu thua.
  _ Vậy thì dọn lên đi, các bạn! Tomi thấy đói rồi đó! – Happy vỗ tay hăm hở.
   Cuộc liên hoan diễn ra trong cảnh kẻ trên nắp, người dưới nước, vui đáo để. Họ ca hát, nhảy múa vang động cả một vùng biển lớn. Đang vui, Cua bỗng lên tiếng:
  _ Tui biết các bạn tôm cá rất hâm mộ dũng sĩ Tomi Happy, nhưng không thể lên nắp tủ giao lưu với Tomi được như nhà Cua và nhà Ốc Sò…
  _ Đúng đó!
  _ Đúng đó!
  _ Vậy… tại sao chúng ta không hợp sức dạy cho anh chàng dế siêu cấp này biết bơi?
  _ Ơ…
  _ Hơ…
   Sự chưng hửng, bất ngờ diễn ra trên mặt tất cả dân hải sản, và luôn cả Happy.
  _ Tui… không dám xuống nước đâu! – Ba giây sau, Tomi rụt rè lên tiếng.
  _ Cậu đừng sợ! – Sò xòe hết hai mảnh vỏ ra trấn an – Con người nặng nề, vụng về gấp mấy lần cậu, thế mà vẫn làm chủ được biển khơi đấy thôi!
  _ Bà sò cứ chê bai loài người hòai, hèn gì… - Sứa háy Sò - … cứ bị lên bàn tiệc với đủ thứ món: sò Tứ Xuyên, sò nướng mỡ hành, sò…
  _ Nè! – Sò giận dỗi khép vỏ lại – Không đựơc nêu những nỗi đau của họ nhà tui nha!
  _ Quyết định vậy đi! – Cua vỗ càng – Chúng ta vui chơi thế đủ rồi, bây giờ về nghỉ ngơi, bắt đầu từ ngày mai sẽ chung tay dạy bơi cho anh chàng dũng sĩ!
   Tất cả chia tay với Tomi rồi lục tục lặn xuống nước. Trong ngăn tủ, Happy trăn trở không ngủ được: Ngày tháng lênh đênh trên biển chưa thể đoán được là bao lâu, biết bơi rất có lợi, nhưng… Liệu mình có thể bơi được không? Có chịu nước được không?
   Bình minh đã ló dạng nơi chân biển, đoàn tôm cá lượn lờ chờ đợi quanh cái tủ. Tomi bước ra hít một hơi thật sâu lấy tinh thần. Tất cả cùng bật cười vui vẻ khi thấy Happy tròng vào người cái chén nhựa được khóet lỗ ở giữa giả làm phao bơi. Anh Cua phũ phàng vứt bỏ cái phao “dế tạo” ấy xuống:
  _ Đừng có nhát hít như thế! Để tui cho một bài học về lý thuyết trứơc nè! Chỉ cần nín thở khi tiếp xúc với nước. Hai cái giò lớn này búng như khi cậu nhảy trên bờ ấy! – Cua vỗ vào giò, rồi đưa tay lên vỗ vào chân của Tomi – Hai chân này lùa nước cản, còn hai tay thì rẽ nước để tạo thuận lợi, hay nói đúng hơn là lấy đường cho hai giò búng tiến lên. Cánh của cậu xòe ra, đập để cản bớt sức gió ở nước. Rõ chưa?
  _ Hơ… Có vẻ như… hơi rõ. – Tomi lúng túng. Cua nhăn mặt:
  _ Rõ là rõ! Không là không! Cái gì mà hơi rõ ở đây? Thôi, xuống nứơc đi!
   Cá Chuồn bay lên, đáp xuống:
  _ Yên tâm đi! Có gì tui sẽ gắp cậu bay lên.
  _ Khoan đã! Tui… Ai… - Tomi chưa kịp nói hết câu, đã bị Cua xô mạnh xuống biển. Cậu giật mình chới với khi vừa tiếp xúc với nước. Cư dân biển vội nhắc cậu những lời bảo ban của Cua lúc nãy:
  _ Búng giò đi!
  _ Xoãi cánh ra!
  _ Quạt nước đi!
  _ Cậu làm được mà Happy!
  _ Cố lên Tomi!
   Sau một lúc chật vật, uống nước mặn khá nhiều, Tomi cũng đã bơi được đọan ngắn.
  _ Ngày hôm nay như vậy là được rồi! – Cua tuyên bố, nhưng Tomi phẩy tay:
  _ Không! Tui muốn đựơc tập tiếp! – Nói xong, cậu lại nhảy xuống biển, lần này, Tomi đã lượn được một vòng khá xa trứơc sự vui mừng, động viên của tất cả. Không khí đang hừng hực, bỗng có tiếng gầm gừ dội lại:
  _ Vui quá nhỉ! Tên quái vật có cánh kia, ta phải báo thù cho cô Bạch Tuộc của ta!
   Tomi giật mình bơi nhanh về phía tủ lạnh và nhảy phốc lên nắp để nhìn cho rõ kẻ vừa mới khiêu chiến. Bầy tôm cá hỏang sợ nép hẳn về một bên. Thì ra đó là tên cá Kiếm, kẻ thù số hai của những cư dân hiền lành, yếu thế. Nhanh như chớp, Tomi nhủi vào ngăn, chụp những món binh khí tự chế ra ứng phó. Cá Kiếm phóng ào lên, rồi chúi xuống, định dùng mũi kiếm nhọn hoắt của mình đâm Tomi. Happy bình tĩnh đưa gươm lên chống đỡ. Sức mạnh, cộng với võ thuật cao, Tomi làm chủ được tình thế, và đẩy cá Kiếm vào thế bị động. Bị trầy vi tróc vẩy, Kiếm ta tức sôi sùng sục, lao tới với một tốc độ vũ bão. Nhưng lần này là phá cái tủ lạnh để Tomi không còn nơi trú ẩn. Cư dân biển, dưới sự điều khiển của anh Cua, đồng sức đẩy cái tủ lạnh ra khỏi tầm phóng của Kiếm. Bị mất đà, Kiếm ta chúi nhủi, đâm thẳng xuống rạn san hô. Vừa quê, vừa đau, Kiếm quay lại, mắt đỏ rực, lao vào một lần nữa. Trong khi các bạn di dời cái tủ, Tomi lừa thế xòe cánh bay lên, nhắm ngay phần mũi kiếm, chỗ mềm nhất của cá Kiếm, vung gươm phập xuống với tất cả sức lực có được.
   Choang!
   Phập!
  _ Á…
   Mũi kiếm bị đứt lìa, Kiếm ta đau quá, lồng lộn vẫy vùng, hét lên những tiếng chói tai rồi lủi nhanh xuống đáy.
  _ Thắng rồi!
  _ Thắng rồi!
   Tomi bơi thành tạo lại tủ rồi leo lên, đưa thanh gươm vẫy các chiến hữu thân thiện.
  _ Lại thêm một tên hiếu chiến bị thất trận. – Cua xoa cằm nêu nhận xét. Cá Thu pha trò:
  _ Nhìn cái bản mặt mất mũi kiếm của nó, tui thấy tức cười quá. Ha ha ha…
  _ Mất vũ khí, từ nay nó sẽ không còn dọa nạt, hiếp đáp chúng ta nữa. – Sứa vỗ tay vui mừng. Sò hùa theo, thêm thắt:
  _ Bọn Sò nhà tui không còn bị mũi kiếm của nó làm vỡ vỏ nữa. An toàn rồi!
  _ Nè! – Tôm càng xanh thì thầm – Còn tên cá Mập nữa đó! Nó rất thân với cô cháu nhà Bạch Tuộc, cá Kiếm.
  _ Thì bộ ba gian ác mà! – Tôm thẻ đồng tình – May mà lúc này nó đang đi dự tiệc ở bên kia đấy!
  _ Không sợ! – Cua lại giương càng lên hùng hồn – Lúc trứơc, chưa có Tomi bọn mình còn sợ. Nay, Tomi dũng sĩ sẽ tiêu diệt được cá Mập thôi! Bọn ta sẽ đồng lòng giúp cậu ấy hết mình! Các bạn có đồng ý không?
  _ Đồng ý! Đồng ý!
  _ Tôi sẽ cố gắng luyện tập võ thuật, rèn luyện thân thể để đối phó với tên dữ còn lại. Các bạn hãy tin tôi!
  _ Tin chứ!
  _ Tin chứ!
***
   Sau khi luyện những thế võ, đường gươm, Tomi ngối xếp bằng nghỉ ngơi trên nắp tủ. Một chú cá nhỏ lượn lờ vòng quanh từ lúc nãy, đang ngắm Happy bằng ánh mắt ngưỡng mộ:
  _ Gì thế bé? – Tomi cúi xuống hỏi vẻ thân thiện, vì thấy chú ta như chực chạy trốn – Ồ! Anh đâu đáng sợ đến thế, phải không nào?
  _ Dạ… - Cá nhỏ lúng túng – Em… Em ngưỡng mộ anh lắm! Anh có thể dạy võ cho em được không? Em không muốn bị ăn hiếp.
   Tomi nhảy ào xuống, đứng nứơc, vỗ vai cá nhỏ:  
  _ Em thân mến, anh sẽ dạy cho em vài thế để phòng thân. Nhưng, nên nhớ là không được lên mặt, ăn hiếp các bạn nhỏ hơn. Anh cũng hi vọng là vùng biển này sẽ không còn những tên dữ để em phải bị ức hiếp.
  _ Em xin ghi nhớ lời anh. Nhưng… Rất tiếc không phải một mình em xin học, mà… - Cá nhỏ chưa dứt lời, thì một đàn không thể đếm được là bao nhiêu chú, cô cá đã tập họp quanh Tomi. Cậu sững sờ nhìn, rồi bật cười ha hả. Lớp huấn luyện võ thuật cấp tốc được mở ra với rất nhiều học trò, và thầy giáo thì hết sức nhiệt tình, tận tâm chỉ dạy.
   Sau những giờ luyện tập, đàn cá nhỏ rủ rê Tomi:  
  _ Thầy lặn sâu xuống biển với bọn em đi! Có những anh chị rất muốn được gặp thầy, rất tiếc là họ không thể ngoi lên mặt nứơc được.
  _ Đúng đó! Họ luôn sống ở đáy đại dương thôi!
  _ Ở đáy đại dương á? – Tomi giật mình nhảy vội lên nóc tủ – Thôi, thầy chịu thua… Thầy bơi được là một kì tích rồi!
  _ Thầy không muốn tham quan sao? Ở dưới đó có những rặng san hô tuyệt đẹp, những cây tảo…
  _ Thầy xuống đi! Có tụi em mà!
  _ Nhưng mà…
  _ Đi đi thầy! – Mềm lòng trứơc sự cám dỗ của đám học trò, Tomi lại lao xuống nước. Bơi xem ra dễ hơn lặn nhiều. Khi vừa chúi xuống cỡ một mét, Happy chợt quay ngựơc lên làm các trò hết sức ngạc nhiên:
  _ Sao vậy thầy?
  _ Kh… Khó thở quá… Phù… Phù… - Happy đưa tay xua lia lịa – Không được rồi! Không được rồi!
  _ Bọn em sẽ chỉ thầy cách hít thở dưới nước…
  _ Th… Thầy không muốn chết đuối một cách vô duyên vậy đâu! – Tomi lắc đầu quầy quậy.
  _ Làm gì đến nỗi thế! Có bọn em đông thế này, thầy đừng sợ!
  _ Ư… Ừ thì không sợ! Nhưng… - Trán và toàn thân Tomi đổ đầy mồ hôi. Cá nhỏ cướp lời:
  _ Trứơc hết, thầy phải tạm quên đi đôi cánh đã!
  _ Quên!? – Tomi mở to mắt – Làm sao quên?
  _ Hì hì hì… - Một chú cá cười nhạo làm Tomi đỏ mặt – Không sử dụng thì gọi là quên đấy mà! Ha ha ha…
   Thế rồi Happy cũng lặn được như người nhái bằng sự giúp đỡ tận lực của các trò. Có mạo hiểm thế này, Tomi mới được dịp ngắm cảnh đẹp lộng lẫy dưới thủy cung. Cậu say sưa ngắm những rặng san hô đủ màu, nở hoa rực rỡ; Tận tay sờ vào cá Phát Sáng huyền thoại với sự ngạc nhiên thật sự; Giật mình định quay chạy trốn khi thấy cá Mặt Quỷ lơn tơn xuất hiện; Cậu được cá Mực và cụ Rùa đưa đi xem một chiếc tàu khổng lồ bị chìm từ thời xa xưa. Với sự bảo quản và chăm sóc của đội Oc biển, con tàu không bị nứơc tàn phá là mấy. Cậu được nhà bác học cá Ngựa tặng ống nhòm làm bằng cát. Các nàng Sao biển vây lấy ngắm Tomi như một sinh vật lạ, mà cậu đúng là lạ thật ấy chứ!
   Khi quay trở lên nắp tủ, Tomi thở một hơi thật sâu:
  _ Cám ơn các trò rất nhiều! Thầy sẽ trở lại thăm đáy biển khi… Ơ… Chuyện gì vậy?
  _ Chết rồi! Chết rồi! – Cá Thu xẻ nứơc thật nhanh lướt đến, thở hổn hển như muốn đứt hơi.
  _ Chết?! – Tomi vội cúi xuống ngơ ngác – Ai chết?
  _ Không phải! – Cá Thu vừa dùng vây ôm lấy bụng vừa nói – Không có ai chết! Mà là… Mà là… Tên hung thần biển đã trở về rồi…
  _ Trở về?! Bạn muốn nói là… cá Mập ư?
  _ Đúng rồi! Đúng rồi!
  _ Được! Tui sẽ chuẩn bị ứng chiến!
  _ Còn bọn em sẽ thông báo tin cho tất cả! – Đàn cá nhỏ đồng thanh.
   Ở bên này, khi cá Mập quay trở về thì thấy hai chiến hữu thương tích đầy mình, đang nằm rên hừ hừ vẻ đau đớn:
  _ Có chuyện gì vậy? – Cá Mập hốt hỏang hỏi dồn – Chuyện gì xảy ra vậy?
  _ Hic… - Bạch Tuộc mếu máo huơ những chiếc vòi chỉ còn một nửa – Có… có một tên côn trùng khổng lồ đang tung hòanh ở đây. Nó… nó đánh cô cháu tui tan tác… Xem kìa… - Mụ hất mặt về phía cá Kiếm – Thằng cháu Kiếm bị chặt mất kiếm rồi… Hu hu hu…
  _ U u u… - Cá Kiếm ngóc đầu lên nhìn với cái miệng bị băng kín – Tr… trả… th… ù…
  _ Được! – Cá Mập đập đuôi quẫy thật mạnh làm rung rinh cả tòa nhà của Bạch Tuộc – Ta sẽ đi xem hắn ghê gớm đến đâu!
  _ Hắn thật sự mạnh mẽ và giỏi võ… - Bạch Tuộc thều thào – Bọn tui đâu phải kém tài, thế mà… - Bạch Tuộc bỏ lửng câu một cách có ý nghĩa làm cá Mập càng giận sôi lên.
  _ Hừ… Ta không sợ! Ta cũng muốn gặp một đối thủ mạnh ngang sức để xuất chiêu! Yên tâm đi! – Mập vỗ vai Bạch Tuộc rồi vuốt nhẹ vây cá Kiếm – Ta sẽ đè bẹp tên đó như đập một con Sứa nhỏ ngờ nghệch!
  _ Vậy hãy đi đi! Chúc thành công!
  _ Ch… úc… th… ành… c… ông… - Cá Kiếm cố gượng dậy động viên cá Mập.
  Một buổi chiều, trời nổi cơn giông bão, sóng từng đợt hung hãn đã mấy lần đe dọa nhận chìm cái tủ lạnh đáng thương cùng với chủ nhân của nó. Tomi không trú trong ngăn mà đứng trên nắp xem xét tình hình:
  _ Trời gió chứ không mưa, sóng mạnh như vầy… không chừng tên cá Mập sẽ thừa gió bẻ măng đây! Mình phải đề phòng mới được.- Tomi lấy tất cả vũ khí dắt bên mình, ngồi xếp bằng tịnh tâm chờ đợi. Quả thật, chỉ một lúc sau, cư dân biển nhốn nháo ùa tới:
  _ Hắn đang đến đấy!
  _ Với  một khí thế dễ sợ!
  _ Đã đem đàn cá nhỏ đi trốn chưa?
  _ Rồi! Chúng đã trú thân ở con tàu chìm, có bác Rùa trông chừng.
  _ Còn các bạn… - Happy nhoài người xuống hỏi- Sao không trốn đi!
  _ Chúng tôi phải giúp bạn!- Cá Chuồn đưa vây lên vẻ quyết tâm- Chúng ta cùng hợp sức đánh đuổi kẻ hung bạo.
  _ Đúng đó!
  _ Đúng đó!
  _ Nhưng… cá Mập to lớn lắm!Hung hãn vô cùng…- Tomi nhíu mày vẻ lo ngại – với hàm răng sắc nhọn và cái đuôi luôn là sự kinh hoàng của mọi người, chứ không nhỏ bé như cá Kiếm hay bệ vệ thân yếu như Bạch Tuộc.
  _ Dù gì chúng ta cũng không sợ – Cua đưa cả hai càng lên la lớn – Phải lhông các bạn?
  _ Phải đó!
  _ Phải đó!
  _ Được! – Tomi đứng lên nắm hai tay lại – Chúng ta sẽ cùng nhau tiêu diệt cá Mập.
  _ Tiêu diệt!
  _ Tiêu diệt!
  _ Hay lắm! – Biển bỗng nổi sóng dữ dội, làm cư dân biển bị hất lên một cách tàn nhẫn, cả tủ lạnh của Tomi cũng lay động đáng sợ. Cá Mập đưa vây lên cao hét những tiếng kinh sợ:
  _ Để… xem… ai… tiêu… diệt… ai! – Nói chưa dứt câu, cá Mập quăng người xuống tạo thành một vòng xoáy lớn như muốn cuốn hút tủ lạng vào trong. Tomi vội rút roi nhựa, dùng hết sức nhắm ngay thân cá Mập mà quất. Chiếc roi đánh xuống người cá Mập, nó bật cười ha hả làm những nàng Sứa nhát gan vội lủi nhanh xuống núp dưới bóng rặng san hô.
  _ Mi định đấm bóp cho ta hả? Ha ha… Đồ không biết lượng sức! – Nó bỗng gầm lên những tiếng ghê rợn – Xem đòn của ta nè!
   Mập ta hóng lên, xoay người làm cả một vùng biển động như có bão cấp bảy, bất thìn lình nó đậ cái đuôi to đùng xuống tủ lạnh bé nhỏ. Lập tức tủ chìm rơi xuống, may là Tomi đã biết bơi, biết lặn nên khônghề hấn gì. Cư dân biển vội vàng hè nhau, dùng hết sức có được nâng tủ nhoi lên mặt nước. Happy mau chóng nhảy lên, cất cánh nhắm vào cá Mập, đưa lưỡi gươm chém tới. Một nhát ra trò, nhưng chỉ làm Mập bị xây xát nhẹ, và cũng kích thích nó trở nên hung hãn hơn. Nó dùng hàm răng khổng lồ cắn phập vào tủ; không ai bảo ai, các bạn của Tomi mau chóng tiếp ứng: sứa Lửa dùng chất gây ngứa phun vào miệng cá Mập, Cua dùng càng kẹp chặt vào đuôi cá. Điên tiết, nó nhả tủ lạnh ra, quay lại quẫy thật mạnh, đập cho Sứa Lửa và Cua những cú điến ngừoi. Chớp thời cơ đó, Tomi mau chóng vận dụng những bài đã học được, dùng hết sức phóng cái lao tự chế về phía con cá to lớn đang bận rộn.
   Phập!
  _ Oi!
   Lao tấp thẳng vào mắt phải của hung thần biển, khiến nó rú lên một tiếng kinh hoàng. Không để lỡ cơ hội, Happy đập cánh bay lên ghim luôn lưỡi gươm lên mắt trái cá Mập. Nó mất phương hướng, giãy giụa, quẫy đập lung tung. Cuối cùng đau quá, nó nhủi thẳng xuống đáy Đại dương mất dạng. Tomi đáp xuống mặt biển an toàn, rồi bơi nhanh về phía các bạn đang xăm xoi xem cái tủ có bị bầm dập gì không.
  _ Anh Cua và chị Sứa Lửa có bị làm sao không? – Tomi lo lắng nhìn mọi người, cá Chim vội nói:
  _ Chỉ choáng váng một chút thôi, bác sĩ cá Chình đang chữa cho họ!
  _ Các bạn ơi! Các bạn ơi! – Cá Chình lướt tói khóc ròng, làm tất cả hoảng hốt
  _ Chuyện gì? – Cá Chim mới phát biểu xong lo lắng- Không phải là anh Cua và Sứa Lửa…
  _ Không! Đừng nói tầm bậy! – Chình đập vây vào người cá Chim một cái đau điếng, rồi lau nước mắt, sụt sùi – Vậy là từ bây giờ… từ lúc này… vùng biển thân yêu của chúng ta không còn bộ ba hung thần ấy nữa. Đúng không?
  _ Trời đất!- Cá Thu phẩy vây- Vậy mà cũng rùm beng, hét hồn à!
  _ Ơ…
  _ Hê!
  _ A…. – Tiếng la làm váng động cả một vùng không trung. Tất cả như chực nhớ ra, vỡ oà vì niềm hạnh phúc quá lớn.
  _ Mụ Bạch Tuộc bị rụng vòi!
  _ Tên cá Kiếm bị mất… kiếm. Ha ha ha…
  _ Còn tên hung dữ nhất cá Mập thì bị… đui rồi. Ha ha ha…
  _ Chúng ta sẽ có những ngày sống bình yên. – Cá Mực huơ râu như đội cổ vũ – Hoan hô dũng sĩ Tomi! Hoan hô!

Xem tiếp phần 2!

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]