Dế mèn Tomi Happy
 

Bài đạt giải nhất ( phần cuối) - Lý Kim Phước

Sáng hôm sau, tôi đến nơi tập luyện, đó là sân khấu Thu Thu, lớn thứ nhì của Thành Phố Sôi Động. Đứng trước cửa của toà nhà, tôi còn đang phân vân, hồi hộp, không dám vào thì một giọng nói cất lên:
- Cậu còn chờ gì nữa? Vào đi chứ?
Tôi quay về phía giọng nói đó. Vừa gặp là tôi nhận ra ngay – đó là ngài Nhện trong hội đồng giám khảo ngày hôm qua. Tôi cúi chào thì ông ấy giục tôi vào để kịp giờ tập. Tôi nghe theo, nhanh vào bên trong. Phòng tập của tôi khá rộng lớn, sàn nhà bóng loáng, ba mat tuong dều bằng gương, và xung quanh còn có các đạo cụ để luyện vũ đạo nữa. Thật đúng là căn phòng hiện đại cho những người “quan trọng” luyện tập.
Tuỵ vật chất xung quanh rất tiện nhưng tôi không hề biết phải tập như thế nào. Tôi cứ đứng trân nhìn mọi người mãi. Ngài Nhện bí ẩn kia thì đang nói chuyện với một anh  Chẫu Chàng trẻ tuổi, anh ta nhìn về phía tôi, vừa nghe ông ấy nói vừa gật gù … Lát sau, khi ông ấy đi khỏi, anh ta tiến về phía tôi, tươi cười nói:
- Tôi tên là Taru. Từ bây giờ tôi sẽ là người hướng dẫn luyện tập cho cậu!
- Ồ … Vâng … Nhưng tôi không biết bắt đầu như thế nào, xin chỉ cho …
Taru phì cười:
- Tất nhiên! Đó là nhiệm vụ của tôi mà. Và nếu như cậu đã sẵn sàng, chúng ta sẽ vào bài học đầu ngay bây giờ.
- Vâng, tôi sẵn sàng rồi! –Tôi tự tin.
Tôi mải mê tập luyện đến tối mịt. Tôi đã học được nhiều bài học cơ bản. Lúc kết thúc buổi học anh Taru nhận xét :” Em học nhanh lắm! Nếu cứ đều đặn giữ được như vậy, anh chắn rằng em sẽ sớm thành ca sĩ lớn!”. Lời nói đó của anh Taru làm tôi lâng lâng suốt cả đường về nhà.
Tôi quyết định sẽ chú tâm tất cả vào “việc lớn” này. Tôi đổi chỗ trọ lí tưởng đang ở sang một ngôi nhà nhỏ, ọp ẹp nhưng gần nơi luyện tập hằng ngày của tôi. Và tất nhiên điều này làm cho Maso không vui vẻ gì. Tuy nhiên, cậu ấy vẫn nói chuyện bình thường với tô, có lẽ sự việc không quá tệ.
Tôi đến tập hát và nhảy hằng ngày. Dần dà tôi đã khá lên rất nhiều. Đến ngày tổng dợt cuối để chuẩn bị diễn thật, tôi nhận được nhiều lời khen của các cô chú hậu đài. Việc còn lại tôi phải bị bây giờ là cố gắng diễn tốt trước khán giả.
Đến ngày diễn, tôi đến sân khấu , vào cửa bằng chiếc vé hôm trước, ra sau cánh gà – nơi dành cho các ca sĩ chuẩn bị. Tôi được các chuyên viên trang diểm thật cẩn thận. Có cả chuyên gia râu tóc, ông ấy săm soi tôi một hồi rồi tỉnh queo cắt cụt hai râu dài bóng của tôi, tôi bù loa lên, nhưng ông ta bình thản :”Đó mới đúng là kiểu râu sành điệu của các ca sĩ thời nay. Tôi không thể để một người xấu xí lên sân khấu biểu diễn.”Tôi hơi bực thái độ của ông ta nhưng thật sự sau khi cắt, râu tôi cũng đẹp phết. Cuối cùng tôi thay một bộ đồ tây thật trang trọng: áo đuôi tôm, quần vải đến chân, nơ thắt trên cổ.
Màn biểu diễn của tôi là trung tâm nên đến gần cuối “show” mới đến lượt tôi. Tôi hồi hộp nhìn các ca sĩ khác biểu diễn trên sân khấu thật chuyên nghiêp từ bên trong hậu trường. Họ mới tài giỏi làm sao! Tôi sợ mình không được như họ.
Rồi cũng đến lượt tôi. Người dẫn chương trình lên trịnh trọng thông báo:
- Và thưa quí vị khán giả! Đây là tâm điểm của buỗi biểu diễn ngày hôm nay. Cuộc thi tuyển tài năng trẻ đã có người chiến thắng với giọng ca vàng là cậu Tomi Happy, ngay bây giờ sẽ lên trình diễn cho các bạn. Hãy tập trung lên sân khấu! Xin mời Tomi!
Càng nghe ông ấy nói, tôi càng thấy ngượng ngùng và thấp thỏm hơn. Nhưng tôi tự nhủ “Mọi chuyện rồi sẽ ổn” và hít thật sâu, lấy lại sự tự tin, tôi bước ra sân khấu.
Giờ tôi cố nhớ những gì anh Taru dặn khi ra trình diễn. Đầu tiên là tôi kính cẩn chào khán giả, giới thiệu tên và bài hát, sau đó biểu diễn. Tôi làm đúng theo như vậy. Lúc hát, tôi cố sức để hát đúng nhịp và nhảy đúng động tác. Nói chung khá khó khăn với tôi nhưng vì đây là lần đầu nên phải rắc rối chút. Kết thúc bài hát, tôi đứng im chờ nghe phản hồi của khán giả. Cả khán phòng im lặng, tôi bắt đầu thấy lo. Nhưng vài giây sau, tất cả đều reo hò cuồng nhiệt, bầu không khí như muốn vỡ tung. Rất nhiều người vỗ tay hoan hô liên hồi, còn có cả người đem hoa, cỏ thơm lên tặng tôi nữa. Tôi hạnh phúc quá, buổi biểu diễn đã thành công vang dội.
Tôi vui sướng đi vào hậu đài. Những “đồng nghiệp” lập tức vây quanh chúc mừng tôi. Ngài Nhện cũng có vẻ vui mừng, tiến lại gần và nói với tôi :” Cậu rất khá! Tôi nhất định sẽ đào tạo cậu thành một ca sĩ chuyên nghiệp!”. Khi đã gần ra về, ông ấy kéo tôi lại và nói:
- Từ ngày mai tôi sẽ cắt cử một quản lí riêng cho cậu, đồng thời chuẩn bị sẵn một số hợp đồng “show” diễn, quảng cáo. Quản lí sẽ sắp xếp lịch diễn cho cậu. Còn một chuyện này …
- Có chuyện gì thế ạ? – Tôi sốt sắng.
- Công việc đòi hỏi cậu phải đi nhiều nơi, cho nên phải tìm một chỗ ở mới tốt hơn cho cậu. Cái cậu Maso ở chung với cậu ấy, bảo cậu ấy dọn đi chỗ khác đi nhé. Cậu không thể để cậu ta ở chung với cậu được đâu.
- Ồ … vâng. Tôi hiểu rồi …
Tôi phải bắt Maso dời đi ư? Chắc chắn cậu ấy sẽ rất buồn. Nhưng biết sao được, tôi đã quyết định sẽ dốc hết tâm huyết để có thể trở thành người nổi tiếng mà. Tôi vẫn sẽ giữ liên lạc với Maso, nhất định cậu ấy sẽ hiểu thôi.
Vì ngày mai quản lí sẽ tới và tôi cũng sẽ dọn đi lúc đó cho nên tối đó tôi đã nói thật với cậu ấy – rằng tôi không thể ở chung với cậu ấy được. Cậu ấy lạng đi một lát, rồi nói với tôi:
- Tớ sẽ ở đây, Tomi ạ. Cậu sẽ dọn đến nơi khác, đẹp hơn, sang trọng hơn và mọi thứ sẽ đổi khác nhưng tớ vẫn sẽ ở đây, đợi đến khi nào cậu muốn tìm về.
- Cậu … cậu nói thế nghĩa là sao? Tớ không hiểu?
Maso buồn bã:
- Cậu biết không? Việc mà tớ hối tiếc nhất chính là đưa đẩy cậu đến với cuộc thi tuyển.
- Nhưng mà tớ đã thành công mà!
Maso không nói gì, lặng lẽ chui lên giường nằm. Tôi kêu mãi : “Maso! Maso!” mà cậu ấy không nghe. Lúc này tôi đã hơi tự ái, cũng giận dỗi bỏ lên giường.   
Buổi sáng hôm sau đến thật nhanh, nắng chói loá chiếu xuyên qua khe cửa khiến tôi thức dậy. Hồi sau có tiếng gõ cửa, tôi ra mở. Đó là một anh Bọ Ngựa ăn mặc khá nghiêm chỉnh, phía sau là chiếc xe hơi đời mới. Tôi chưa kịp thắc mắc anh ta đã nói ngay :
- Tôi là Hiro người quản lí do ông nhện Kitori mời đến đây!
- A! Đúng rồi! Xin mời vào.
- Không cần đâu, chúng ta sẽ đi ngay bây giờ nếu cậu đã sẵn sàng.
- Đồ đạc tôi đã chuẩn bị từ tối hôm qua rồi. Nhưng mà … - Tôi quyến luyến nhìn Maso đang nằm quay mặt vào trong tường.
- Chuẩn bị xong là tốt rồi, còn “nhưng” gì nữa chứ? Chúng ta mau đi thôi!
- Xin chờ tôi một chút.
Tôi chạy ngay vào trong, đứng cạnh giường chào tạm biệt cậu ấy, dù cậu ấy có nghe hay không. Rồi lặng lẽ ra khỏi nhà. Cảm giác của tôi hiện giờ giống như lúc lén bỏ nhà đi để lên thành phố vậy …
Tôi lên xe đi theo anh Hiro. Đến nơi, anh ấy chỉ cho tôi ngôi nhà tôi sẽ ở. Đó là một căn nhà rất to và sang trọng. Các ngôi nhà khác tuy cũng đẹp đấy nhưng cũng phải thua kém căn hộ của tôi. Tôi vào trong cất hành lí. Ngôi nhà thật rộng khiến tôi không biết nên cất đồ ở đâu. Đang loay hoay thì anh quản lí vào và nói:
- Cậu cứ để đó. Người giúp việc sẽ sắp xếp đồ đạc giùm cho cậu. Giờ chúng ta phải đi thôi!
- Ơ … Phải đi đâu nữa ạ?
- Còn nhiều việc phải làm lắm. Vì hôm qua buổi biểu diễn rất thành công nên hôm nay có rất nhiều hợp đồng chương trình gửi đến. Giờ cậu phải đến công ty để xác nhện chúng.
Chiếc xe hơi xịn lại chuyển bánh. Tôi đến một ngôi nhà cao tầng đồ sộ, đề biển lớn “Công ty âm nhạc và đào tạo tài năng trẻ Super Star” – anh Hiro giải thích với tôi rằng Super Star là “siêu sao”, ý nghĩa tên công ty là muốn giúp những người có thực lực trở thành một ngôi sao thực thụ.
Tôi được gặp một cô thư kí Cào Cào xinh đẹp. Cô ấy đưa cho tôi nhiều tờ giấy, bảo tôi hãy đọc thật thật kĩ rồi thấy cái nào mình thích thì hãy lựa ra. Tôi cầm thấy xấp giấy đó trong tay, bắt đầu đọc. Đó là các hợp đồng biểu diễn, quảng cáo, phỏng vấn, … Tôi lựa vài cái có nội dung công việc khá đơn giản mà thù lao rất cao. Sau khi chọn xong, đưa cho cô thứ kí, cô ấy còn khen :
- Cậu cũng sáng suốt đấy, những cái cậu chọn đều là những hợp đồng cho lời rất cao!
- Nhưng nếu cô đã biết như thế thì tại sao lại bảo tôi chọn làm gì?
- Ồ, đó chỉ là bài thử thách nhỏ thôi! Bây giờ thì cậu đã thực sự bận rộn rồi đấy.
Quả đúng như thế thật, ngay sau khi kí những bản hợp đồng đó, ngay chiều hôm đó đã có bao nhiêu là buổi diễn đang đợi sự có mặt của tôi. Đến giờ tôi mới biết định nghĩa “chạy show” là như thế nào. Tôi phải rất tranh thủ để đến tất cả các rạp hát, sân khấu trong cùng một thời gian. Nhưng mỗi lần hát, tôi lại cố gắng để phục vụ khán giả và tôi cảm thấy họ ngày càng yêu mến mình hơn. Họ thật đáng yêu khi lên tặng hoa, quà và vỗ tay động viên tôi mỗi khi lỡ vấp phải từ nào đó do thiếu kinh nghiệm.
Nhưng sau một thời gian khẳng định được năng lực của mình, tôi bỗng nhận ra rằng, không phải tất cả các “fan” đều là người dễ thương. Một số người mà theo giới trẻ gọi là “an-ti fan” rất độc ác, họ là những người chống lại một đối tượng nào đó, có thể làm bất cứ điều gì để cho người nổi tiếng đó trở nên xấu xí trước mắt công chúng.
Lúc tôi mới nổi, tôi không có nhiều “an-ti fan”. Các bạn đồng nghiệp của tôi luôn nhắc nhở tôi phải luôn cẩn trọng trong cách cư xử, nếu không sẽ trở thành mục tiêu của “anti- fan”. Tôi luôn tin tưởng họ nên cũng nghe lời, lịch sự với giới truyền thông, báo chí.
Nhưng, điều duy nhất có thể đoán trước ở cuộc đời là không thể đoán trước được. Dần dần tôi càng trở nên nổi tiếng hơn. Mọi nhất cử nhất động của tôi ngoài đời hay trên sân khấu đều bị những phóng viên soi mói sát sao mà cuộc đời thì ai mà chẳng phạm lỗi một lần, thế rồi, chuyện gì đến cũng phải đến, chỉ vì một sự việc nhỏ mà tôi phải chịu nhiều tai tiếng.
Hôm đó là một ngày cực kì bận rộn của tôi. Tuy thế nhưng tôi vẫn dành thời gian trả lời e-mail cho những người hâm mộ. Vì đã khuya và rất mệt mỏi nên tôi trả lời thư có phần hơi qua loa, không cẩn thận như mọi khi. Và đó là khơi nguồn mọi rắc rối sau này. Tôi đã trả lời khoảng  6, 7 thư, gồm cả fan ruột và “anti-fan”, tệ hơn, tôi còn nhầm lẫn người này với người kia.
Sáng hôm sau, tôi vừa thức dậy thì anh Hiro đã hoảng cả lên:
- Nguy rồi! Tomi ơi! Nguy rồi!
Tôi thắc mắc:
- Có chuyện gì mà anh gấp gáp quá vậy? Còn cả tiếng nữa mới đến giờ trình diễn show đầu hôm nay mà.
- Không phải chuyện đó! Bỗng nhiên sáng nay trên mạng ngập đầy lời đồn xấu về cậu đấy!Và …
Không để cho anh Hiro nói hết chuyện, tôi chạy ngay đến bàn máy tính. Quả thật, rất nhiều bài đăng cá nhân bêu rếu tôi trên các trang mạng, diễn đàn. Anh Hiro giải thích:
- Tôi đã điều tra kĩ. Tất cả bài đăng đều nói về việc cậu đã trả lời thư của họ thật thô lỗ nên bọn họ ra sức nói xấu cậu đấy!
Tôi nhìn những dòng chỉ trích nặng nề ấy mà không tin đó là sự thật, chỉ một lúc lỡ lầm thôi mà tôi đã mất bao nhiêu là fan trung thành. Tửơng như sự nghiệp đã sụp đổ, anh Hiro ra sức an ủi:
- Bây giờ cậu chỉ còn cách phải biểu diễn, thể hiện thật nhiều, hy vọng mọi người sẽ quên lỗi lầm này của cậu.
Tôi nghĩ lời anh ấy cũng đúng, rồi mọi việc cũng sẽ ổn thôi. Tôi tắt máy tính đi, chuẩn bị cho buổi diễn gần tới.
Điều tôi không ngờ là tốc độ lan truyền thông tin của các phương tiện truyền thông lại nhanh đến thế. Lúc đi bộ từ nhà ra xe và rời khỏi xe vào trong sân khấu, tôi luôn bị nhận ra và bị trách móc hết lời.
Tôi rất buồn, suy sụp cả tinh thần nhưng vẫn cố gắng lên sân khấu biểu diễn. Trong lúc tôi trình diễn ca khúc, bên dưới khán đài luôn dội lên những tiếng xì xầm, bàn tán - mà rõ ràng nội dung không dễ nghe tí nào. Điều đó làm tôi mất tập trung, tôi bắt đầu lạc giọng và mất nhịp, tôi còn nhảy sai động tác, mỗi lần như vậy, bên dưới lại có tiếng cười khúc khích.
Tôi thấy sợ, sợ những con người đó, trở mặt như trở bàn tay; tôi sợ công chúng sẽ hùa vào xâu xé tôi như thế nào khi những tin tức đó lan xa; sợ cả những ánh mắt thất vọng các fan dành cho mình. Vì những nối sợ vô hình ấy, tôi dừng lại, buông mi-rô rơi xuống sàn sân khấu, chạy vào hậu đài. Tôi không đủ bình tĩnh để đối mặt với khán giả nữa.
Từ phía sau cánh gà, tôi còn nghe rõ những tiếng la hét dữ dội, kéo dài.  Các bạn đồng nghiệp nhìn tôi, vẻ mặt họ không hề có biểu hiện gì. Anh quản lí đi đến và nói:
- Cậu đã sai lầm khi chạy vào đây. Nhất định họ không tha cho cậu đâu. Tội càng thêm tội mà thôi.
Những lời nói đó của anh quản lí cứ đi sâu vào tâm trí tôi, văng vẳng …
Dù muốn dù không, tôi cẫn phải tiếp tục đi đến các show diễn khác. Bạn sẽ chẳng biết cảm giác khó khăn như thế nào khi đứng trên sân khấu mà mọi người lộ rõ vẻ mặt căm ghét mình. Tuy luôn tự nhủ rằng mình càng cố gắng hát thì mọi người sẽ bớt ghét đi, nhưng không những họ không thông cảm mà những số đông “an-ti fan” còn ra sức chế bai tôi. Cuối cùng, tôi sợ sân khấu đến mức chẳng thể cầm mi-rô và hát tự nhiên được nữa.
Ông nhện Kiroti rất tức giận khi biết chuyện này. Khi tôi đ16n gặp trực tiếp, ông ta quát:
- Tôi đào tạo để cậu thành một ca sĩ, hay ít nhất cũng có thể hát được trên sàn diễn chứ không phải lên để rồi lun lẩy bẩy!
- Nhưng thưa ông – tôi cố gắng phân trần – Những người hâm mộ đã trở nên ghét tôi. Bây giờ tôi cố gắng, họ cũng sẽ vậy thôi.
- Cái gì? Cậu phải làm gì họ mới ghét chứ! Tôi ra lệnh cho cậu : phải tiếp tục biểu diễn!
Tôi nói thẳng:
- Xin lỗi, tôi không thể tiếp tục sự nghiệp ca hát được nữa. Ngày mai tôi sẽ rời khỏi đây.
Ông ta bây giờ trộng đáng sợ. Những cái chân gai oằn lên, đôi mắt cứ như muốn nuốt chửng người khác. Nhưng thật sự giờ tôi chẳng sợ gì cả. Trong lúc ông ta còn đang tỏ thái độ, tôi đứng dậy, đi ra khỏi phòng. Tôi chạy thật nhanh về nhà. Tuy nói là ngày mai nhưng hôm nay tôi sẽ đi, tôi phải rời khỏi thế giới đầy ám ảnh này.
Sau khi gói tất cả đồ đạc xong, tôi ra khỏi căn hộ mới tinh và chạy. Tôi cứ chạy mãi, chạy mãi mà chẳng biết đi đâu. Mệt quá, tôi ngồi phịch xuống một góc đường. Bỗng … một con chim câu từ đâu chao đến, nhìn thấy tôi, bèn gắp lấy và bay lên cao.
Tôi hoảng hốt. Nó càng lúc càng bay cao hơn, nếu từ đây mà rơi xuống, tôi chỉ có nước chết. Tôi vùng vẫy, kêu la, nhưng vì kiệt sức, tôi đành buông xuôi, lả người mặc cho số phận.
Nhưng chính lúc này tôi mới sáng mắt mình! Thành Phố Sôi Động hoa mĩ - nơi mà tất cả mọi người ở quê tôi đều ao ước đặt chân đến một lần; nơi được những người từng tới dành tặng những lời khen không ngớt; nơi mà tôi và bọn bạn đã đã liều lĩnh rời quê nhà để đến chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nó – giờ trông thật bình thường, giản dị. Những ngôi nhà cao tầng chọc trời hiện đại chỉ là bề ngoài, che những khu dân cư đông đúc xen lẫn với các quán hàng xụp xệ. Nhìn những con sông bé nhỏ hiếm hoi mà nước lại đen ngòm, ô nhiẽm, tôi bỗng nhớ lại những con sông trong vắt vẻo ở làng quê. Nhìn những cái cây cằn cỗi xơ xác sau những khu công nghiệp, tôi lại nhớ đến rừng cây bạt ngàn bao la, bốn mùa xanh tươi ở quê nhà. Tôi nhớ tất cả … Rồi tôi khóc.
Không hiểu sao, con chim câu đó lại sà xuống đường – có lẽ vì nó thấy tôi tọi nghiệp. Khi nó đã bay đi rồi, tôi ngồi lại ở bên đường và hối tiếc quá khứ.
Vừa rấm rứt khóc, tôi vừa nhớ ngôi nhà mộc mạc mà quá đỗi thân thương của mình, nhớ người mẹ thân yêu đã tần tảo nuôi tôi cực khổ thế nào sau khi người ba kính yêu - trụ cột gia đình - đã qua đời. Mẹ tôi hẳn sẽ rất đau khổ khi biết tôi đã bỏ người mà đi. Tôi muốn trở về.
Đến lúc này tôi mới nhớ ra lời nói của Maso vào đêm trước ngày đi sang ngôi nhà lộng lẫy kia : “Tớ sẽ ở đây, Tomi ạ. Cậu sẽ dọn đến nơi khác, đẹp hơn, sang trọng hơn và mọi thứ sẽ đổi khác nhưng tớ vẫn sẽ ở đây, đợi đến khi nào cậu muốn tìm về.” Tôi lau nước mắt, đứng phắt dậy, tìm đường về ngôi nhà trọ đó.
Thật may rằng nơi tôi bị con chim thả xuống không xa lắm so với khu nhà trọ đó. Rồi tôi cũng về đúng nơi đó. Quả thật, Maso vẫn còn ở trong ngôi nhà cũ kĩ đó. Tôi reo lên, thật to : “Maso! Tớ về rồi đây!” Cậu ấy quay lại, mỉm cười :
- Cậu đã về rồi, Tomi, tớ vui quá!
- Maso, tớ hối hận lắm rồi! Tớ không muốn ở thành phố này nữa đâu, tớ muốn về quê hương ... – Tôi ôm chầm lấy người bạn thân, khóc nức nở.
- Tớ hhiểu mà Tomi, tớ sẽ cùng về với cậu, ngay bây giờ.
- Nhưng … cậu bỏ cả căn nhà ở thành phố để về quê với tớ sao?
- Cậu biết đấy. Nó chỉ là một ngôi nhà.
Câu nói ấy của Maso làm tôi rất cảm động. Cậu ấy chạy vào trong nhà để sắp xếp đồ. Chỉ vài phút sau, cậu ấy đã xong. Maso giải thích rằng cậu ấy đã biết trước rằng có ngày tôi sẽ về nên đã chuẩn bị trước một nửa.
- Nào, chúng ta về thôi. – Maso nói hứng khởi.
- Đúng vậy, về quê nhà của chính chúng ta. – Tôi cũng góp thêm vào.
Thế rồi cả hai cùng đi chuyến xe đường dài về quê của tôi. Trên đường đi, tôi đã kể rất nhiều về quê tôi cho Maso nghe, cậu ấy tỏ ra hứng khởi vô cùng và mong mau chóng đến nơi.
Về đến thôn quê, tôi hơi ngập ngừng. Đứng trước cổng làng, bao nhiêu câu hỏi đặt ra trong đầu tôi theo chiều hướng xấu, rằng : Mẹ tôi có tha thứ cho tôi hay không? Bọn bạn thân Kina, Sam, Suko không biết có còn giận tôi không? Và không biết những người trong làng có nhìn nhận tôi không, vì tôi đã bỏ làng quê mà đi …
 Thấy tôi cứ chần chờ mãi, Maso trấn an:
- Cậu lo gì chứ, cậu về là mẹ đã cảm động lắm rồi. Mọi người sẽ rất vui khi cậu về cho xem, tin tớ đi!
 Nghe Maso khuyên nhủ, tôi cũng mạnh dạn hơn, bước vào trong làng. Đi qua những cánh đồng xanh mát, bát ngát bao la, rồi cũng đến khu vực của dòng họ côn trùng chúng tôi. Tôi lẽn bẽn khi gặp nhiều người quen và họ cũng nhận ra tôi. Họ truyền tai nhau, nhanh như thổi, chẳng mấy chốc mà tất cả mọi người đã biết chuyện tôi về làng. Đi đến đâu, mọi người cũng đều nhìn theo tôi. Lát sau, bọn bạn thân ba đứa của tôi mới chạy ra. Bọn nó tay bắt mặt mừng, hỏi thăm liên hồi. Kina sốt sắng:
- Cậu đến giờ mới về sao? Chúng tớ cứ mong tin cậu mãi …
- Đúng vậy! Đúng vậy! Sau khi bọn tớ đi khỏi vẫn luôn nhắc đến cậu – Sam phụ thêm.
- Bọn tớ rất mừng khi cậu đã trở về đấy, Tomi! – Suko kết lại.
Mãi vui, tôi quên mất người quan trọng nhất: mẹ của tôi. Tôi hỏi gấp:
- Còn mẹ tớ thì sao? Mẹ tớ vẫn khoẻ chứ?
- À … chuyện đó … - Sam ngập ngừng.
Tôi sốt ruột chạy ngay về nhà. Mẹ tôi đang nằm trên giường, bất động.
- Mẹ! – tôi la hoảng – Mẹ ơi! Mẹ có sao không?
Tôi bật khóc. Mẹ tôi yếu ớt mở mắt, thều thào:
- Tomi … con … đã về …
- Đúng vậy mẹ ơi, con đã về đây này! Con không đi đâu nữa đâu! Me tỉnh lại đi mẹ ơi!
Kina đứng cạnh tôi, giải thích:
- Từ ngày cậu đi, mẹ cạu lo lắng ngày đêm để rồi lâm bệnh nặng, không thể làm gì được nữa. Mọi việc toàn nhờ vào hàng xóm giúp đỡ cã. Những người chăm sóc mẹ cậu còn nói rằng, mẹ cậu cứ nhắc tên cậu suốt …
Tôi gục đầu trên giường mẹ khóc mãi. Mẹ tôi xoa đầu tôi, bảo rằng:
- Mẹ không sao … đâu con. Con về mẹ mừng lắm, mẹ sẽ nhanh khỏi bệnh thôi …
- Vâng, mẹ chóng khỏi bệnh mẹ nhé. Con sẽ chăm sóc cho mẹ.
Mẹ nhìn tôi với ánh mắt tràn đầy hạnh phúc.
Từ đây, cuộc sống của tôi sẽ mở sang một trang khác. Không còn đau buồn nào có thể quật ngã tôi được nữa vì tôi luôn có những người thân luôn yêu thương mình.
Kết truyện, mình mong các bạn hãy sống tốt cuộc sống hiện có của mình, đó mới là chuyến phiêu lưu thật sự, chứ chẳng phải những chuyến đi đâu xa.

Hết.

 




Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]