Dế mèn Tomi Happy
 

Bài đạt giải nhất ( phần 3) - Lý Kim Phước

Nghe vậy, chúng tôi an lòng đi vào trong cửa hàng. Quần áo treo ngang dọc, dày đặc cả gian. Thực sự là quần áo thì nhiều nhưng chúng tôi mù tịt, chẳng biết cái nào là đẹp cả. Sau khi loay hoay với một số khách khác ở ngoài, chị quay sang chúng tôi. Theo sự tư vấn của chị, tôi lựa được khá nhiều, bọn bạn tôi cũng vậy, bọn tôi lần lượt thử hết và vừa như in, chị ấy thật khéo chọn. Lúc hớn hở ra quầy thanh toán, tôi mới giật mình thì giá mỗi bộ đến mấy trăm bó cỏ. Tôi ngập ngừng, vì nếu mua những thứ này, tổng tiền của chúng tôi chỉ còn chưa đến một nửa so với lúc bắt đầu đi. Tôi kéo tụi bạn ra một chỗ riêng hỏi ý kiến nhân lúc chị nhân viên bận tiếp khách khác.
- Này các cậu, giá cả ở đây đắt lắm, tụi mình nên cân nhắc lại cho kĩ …
Kina tặc lưỡi:
- Cậu thật là … Cứ khéo lo! Chúng ta còn đi kiếm việc làm mà, lo gì không có tiền.
Suko và Sam cũng nói phụ them:
- Đúng vậy đó! Trước hết chúng ta phải làm sao cho hoà nhập với những người ở đây đã, không là người ta cười chê mãi.
Ngẫm thấy chúng nó nói cũng có lí, thôi thì đành xài sang một bữa vậy! Tôi quay lại chỗ tính tiền, đếm đủ bó cỏ và trả cho tiếp tân. Chúng tôi mặc ngay những bộ cánh ấy vào. Vừa mới ra cửa phòng thay đồ, nhiều người đã dồn ánh mắt vào bọn tôi. Đa phần là những ánh mắt ngưỡng mộ. Thấy thế, tôi càng được nhịp vênh váo, cứ đi kiểu “hai hàng”, lấn cả lối người khác. Tôi đã nghĩ rằng mình bằng với người ta rồi còn gì.
Chúng tôi đi tiếp một số khu vui chơi mà Tito hướng dẫn đến. Công viên có đu quay, tàu siêu tốc, cầu trượt. Tuy rất thích những trò đó nhưng tôi lại muốn thử các thú vui của những người thành phố cơ, vì có vẻ những nơi này chỉ dành cho trẻ con. Tôi lại lân la đến các nơi có nhiều người ăn mặc “hầm hố” đi vào đông. Chúng tôi vào một quán có đề chữ “bar” to tướng trên đầu, tôi có linh cảm không nên vào đây, nhưng hình như đôi chân tôi không nghe theo, nó cứ tiến vào trong.
Bên ngoài quán trông đã loè loẹt vì đèn xanh, đỏ chớp tắt liên hồi, vào đến bên trong lại càng thêm loá mắt. Những quả cầu pha lê có nhiều cạnh lấp lánh treo trên trần toả ra nhiều ánh sáng nhỏ, chạy khắp trong quán. Quán lúc mờ ảo, lúc tối đen, lại có khi sáng rực lên, đủ màu làm chúng tôi phấn khởi một cách kì lạ. Từ một góc nhà có một sân khấu với ban nhạc, ca sĩ đầy đủ, vài lúc không ai lên hát, ban nhạc lại chơi những bài nhạc nhảy không lời sôi động, khiến cho nơi đây không lúc nào là không náo nhiệt, nào tiếng nhạc, tiếng người nhao nháo, … Tôi vốn không thích nhảy nhót lắm nhưng không hiểu sao người vẫn lắc lư theo nhịp bài hát, mỗi lúc một mạnh hơn. Đám bạn tôi cũng thế, tụi nó được nhiều người mời mọc, tản đi hết cả, tôi thì đang tìm một góc khuất để bình tâm lại. Chợt có tiếng người vang lên phía sau:
- Cậu đã vào đây rồi sao không ra nhảy đi!
Tôi quay lại, đó là một cậu trẻ, trạc tuổi tôi, dáng người cao ráo, bảnh choẹ lắm chứ. Tôi nghĩ chắc cậu ta rành rọt ở đây, nên nói luôn:
- Tôi không quen nơi này, tôi chưa từng tới đây lần nào cả.
- Hơ hơ, cậu này nói lạ, cậu ở thành phố mà chưa vào đây lần nào sao?
Tôi từ tốn:
- Mình từ quê mới lên đây.
Cậu chàng trông có vẻ ngạc nhiên. Rồi khoác vai tôi nói:
- Hiểu rồi, hiểu rồi. Vậy cậu phải hoà nhập với người thành phố chúng tớ đây. Và còn nơi thường đến của hội sành điệu nữa, như là quán bar, vũ trường, …  Mà hên cho cậu là gặp tớ đấy, để tớ chỉ cho cách sành điệu.
Rồi hắn quay sang anh hầu bàn, kêu lớn:
- Chị gì đó ơi, cho hai rượu vang đi! Đầy thật đầy nhé!
Khi chị kia đến, bưng theo 2 ly nước có màu đỏ. Tự dưng tôi thấy sờ sợ, tôi chưa uống rượu lần nào cả - ở quê, thỉng thoảng mấy bác hàng xóm qua nhà tôi nhậu, được mấy bác ấy mời bia thôi mà tôi còn chưa dám đụng đến. Cậu ta cầm một ly đưa tôi, bảo tôi uống. Vì hồi hộp nên tôi cứ chần chờ mãi. Thấy tôi cứ đưa ly lên rồi lại đặt xuống, có vẻ rất lúng túng. Cậu ta liền trấn an:
- Không có sao đâu mà! Tớ đây uống hoài hà! Hừm … Thôi được rồi, tớ sẽ uống thử cho cậu tin.
Nói rồi, cậu cầm ngay ly còn lại trên bàn, uống cái ực, chẳng có vẻ gì là khó khăn. Thấy tôi ngẩn ngơ nhìn, cậu ta giục:
- Tới cậu đó, uống đi!
Cậu ta trông còn tỉnh táo lắm, chắc có lẽ “rượu” không có hại gì – tôi nghĩ thầm. Đánh liều đưa ly vào kề miệng. Ngụm đầu tiên trôi qua cổ họng, nó có vị hơi chát, nhưng thơm, tự dưng tôi có cảm giác sảng khoái lạ lùng. Tuy thếnhưng tôi không tính uống nữa, vậy mà chưa kịp nói gì, cậu ấy đã kêu ngay mấy ly nữa, ép tôi uống cho bằng được. Ly này hết ly khác, cậu ta cứ thế mà dồn vào miệng tôi đầy những tôi. Tôi không nhớ rõ đã uống bao nhiêu ly. Chỉ biết là càng lúc, tôi càng thấy trong người khó chịu, nóng hực, mọi thứ xung quanh càng lúc càng nhoè đi. Tôi ngã quỵ xuống, không còn biết gì nữa …
Tôi tỉnh dây, mờ cả hai mắt, đầu óc ong ong. Kina đang lay tôi dậy. Ôi … bây giờ đang là sáng sớm sao … giờ đầu óc tôi mụ mị, toàn thân mệt lử. Bọn bạn kể tôi nghe sự việc đã diễn ra. Thì ra tối hôm qua thấy tôi tự dưng loạng choạng, rồi ngã quỵ xuống nên chạy đến đỡ tôi về nhà và tôi mê man đến tận giờ, trong lúc hôn mê còn ói lên ói xuống. Sam tỏ vẻ am hiểu, nói với tôi rằng:
- Tớ biết được rằng cậu bị vậy do uống rượu lần đầu tiên mà lại quá nhiều nên bị sốc. Chắc lần sau sẽ không bị.
Ái chà! Tụi nó đã có định nghĩa “lần sau” rồi cơ đấy! Thế là bọn bạn tôi đã mê ở đây rồi!
Chợt Soko nói như thông báo:
- Chúng ta còn phải tìm việc làm nữa, các cậu nhớ không đây? Nếu không kiếm tiền thì sớm muộn gì thì cũng cháy túi, phải cuốn gói về quê sớm.
Tôi nghe Suko nói vậy cũng thấy sờ sợ, vội kiểm lại tiền bạc thì giật mình: chúng tôi chỉ còn đúng một phần ba số tiền so với lúc đi. Không ngờ chúng tôi tiêu tiền quá nhanh. Cả bọn chán nản, thở dài. Chợt lúc đó, chuột Tito bước vào, thấy chúng tôi ủ rũ như thế, ngạc nhiên hỏi:
- Này, các cậu bị gì thế? Các cậu đã đến những khu vui chơi tớ chỉ hôm qua chưa?
Kina đáp ỉu xìu “Rồi …” một cái.
Tito nhìn tụi tôi với ánh mắt khó hiểu, rồi như nảy ra một ý gì đó, chợt reo lên:
- A! Tớ có cách giúp các cậu hết buồn rồi! Đi theo tớ!
Bọn tôi ai cũng tò mò, liền đi theo Tito rời khỏi nhà. Ra đến một khu nhà cách đo không xa, chúng tôi bước vào một ngôi nhà khá sạch sẽ có tấm biển lớn đề chữ “Game Online”. Vừa vào đến cửa, tôi đã thấy ngay một bàn gỗ đặt ở cạnh cửa, trên có để máy ví tính trông hiện đại lắm, bên trong có một ông Cà Cuống đang ngồi xem chăm chú vào cái máy. Tito đứng bên bàn đó, hỏi người đó:
- Chú còn máy nào không? Con cần 4 máy.
- Có. Lại máy 5, 6, 7, 8 đi. Mở sẵn rồi đó.
Trong bọn tôi còn đang ngẩn ngơ chưa hiểu gì thì Tito đã đi vào trong nhà, gọi chúng tôi vào theo. Vào bên trong, tôi càng lạ lẫm khi xung quanh là khoảng hai chục chiếc máy vi tính được sắp xếp gọn ghẽ. Và bên những chiếc máy đó là đủ loại người, đa số là các bạn trẻ, có cả các em nhỏ chỉ khoảng 8, 9 tuổi là cùng. Tất cả những người đó đang nhìn chăm chăm vào màn hình vi tính, tay thì cứ gõ bàn phím và bấm chuột một cách vô thức như người không hồn. Tôi có cảm giác kì lạ, những người này có gì đó không bình thường. Chưa kịp tìm hiểu gì, Tito đã giục bọn tôi ngồi vào những máy ở gần đó. Cả bọn chúng tôi – trừ Tito – không ai biết cách điều khiển mấy thứ này ra sao. Vì ở quê có ai mà đủ tiền mua thứ xa xỉ này đâucơ chứ, thế mà trên thành phố có nhiều thế này, thật khác xa quê mình.
Đang mải suy nghĩ, chợt Chuột Con nói với chúng tôi:
- Chắc các cậu không biết cách chơi game, để tớ chỉ cho!
Suko voi hỏi:
- Cậu vừa nói đến game? Game là gì vậy?
- À! Game là “trò chơi” ấy mà! Game này chơi trên máy vi tính.
Rồi Tito chỉ bọn tôi từng chút một, từ nội dung các game hay để chúng tôi chọn lựa và cạch tạo nhân vật, tham gia vào trò chơi, … Sau khi được Tito chỉ dẫn, tụi tôi nhận ra :“trò chơi trên máy tính” rất thú vị. Đúng vậy! Chúng tôi có thể hoá thành những con người khác và sống theo một cách khác, được tự chọn cho mình một cái tên thật “kiêu”, có “phép thuật”, “kĩ năng”, kiếm ra tiền và mua sắm thoả thích, ... Tôi mê say tìm hiểu và làm quen với game, quên cả giờ về. Đến khi Chuột Con nhắc rằng đã đến giờ ăn tối, chúng tôi mới chịu rời khỏi.
Về đến nhà, bọn tôi cứ bàn về game mãi. Cả bọn cứ muốn ngày mai lại tiếp tục được chơi game vì “Tớ chưa làm xong nhiệm vụ cấp 1, bỏ uổng lắm!”, “Con thú cưng (thú ảo) tớ chưa cho ăn, lỡ để lâu quá, nó … chết thì sao?” , … Vậy là chúng tôi nhất trí ngày mai lại đến tiệm chơi game.
Hôm đầu vì muốn chúng tôi vui lên nên Tito bao tiền. Sang những ngày kế, bọn tôi đành phải tự trả tiền cho những buổi vui của mình. Bọn tôi đã nghiện game online. Những buổi chơi net thâu đêm suốt sáng cứ thế kéo dài từ ngày này sang ngày khác, tưởng như không bao giờ kết thúc.
Cho đến một ngày, chúng tôi phát hiện ra tiền đã hết nhẵn. Dù muốn đi chơi cũng không có tiền, bọn tôi đành thẫn thờ ngồi nhà, chẳng biết làm gì nữa. Bạn tôi đã lần lượt bỏ về quê hết vì chán nản cuộc sống này nhưng không hiểu sao, tôi vẫn cứ ở lại đây. Những ngày trống trải, tôi suốt ngày chỉ biết đi lòng vòng trong phòng. Thời gian đó làm tôi hiểu ra nhiều điều và khẳng định lại mục đích của mình: phiêu lưu chinh phục thành phố. Tôi bèn xếp hành lí, tạm biệt nhà Tito tốt bụng rồi bắt đầu một cuộc thám hiểm khác. Giờ tôi đã biết rõ mình cần phải làm gì.

4. Người bạn mới – Trở thành người nổi tiếng – Sự nghiệp đổ vỡ và tìm lại con đường

Tôi lang thang trên các ngả đường thành phố tấp nập, tìm hiểu về cuộc sống ở thành phố. Tôi cần một người bạn đồng hành. Ở quê tôi, khi gặp mặt người lạ, người ta bao giờ cũng dễ dàng làm quen và kết thân, còn ở đây mỗi lần tôi muốn hỏi đường hay gì khác thì cũng bao giờ cũng nhận được những cái lắc đầu nguầy nguậy, ánh mắt giễu cợt dáng vẻ quê mùa của tôi, thỉnh thoảng mới có vài người tốt bụng, hướng dẫn tôi tận tình. Thế mới biết, trên thành phố có đủ dạng người.
Tôi ngồi phịch xuống ở góc một con hẻm nhỏ, kiệt sức vì chỉ có đi mà chẳng ăn uống gì. Miệng tôi khô khốc, bụng cứ réo ầm cả lên, đã thế, tôi còn bị cảm nắng nữa. Tôi ngồi dựa vào tường, lịm đi trong mệt mỏi.
Tỉnh dậy, tôi thấy ngay một cậu dế, có lẽ là trạc tuổi tôi. Cậu ấy đang lấy khăn ấm đắp lên trán tôi. Tôi thều thào:
- Cậu … là ai?
- Tớ tên là Maso … Cậu đang ở nhà tớ đấy, mà cậu cứ nghỉ ngơi cho khoẻ đi, chút nữa nói chuyện sau.
Maso không cần nói tôi cũng sẽ nghỉ vì giờ tôi mệt đến mức chẳng thể nói chuyện bình thường được. Tôi ngủ li bì đến sáng sớm hôm sau. Khi giật mình tỉnh dậy thì không thấy cậu Maso ấy đâu nữa. Rồi tôi ngắm nhìn nơi ở của Maso. Tuy rất đơn giản nhưng gọn gàng và thoáng mát vô cùng. Rồi cậu Maso đó đi từ phía sau nhà lên, cầm theo một cốc nước, nói:
- Cậu khoẻ hẳn rồi chứ? Đây là sương sớm nhất hôm nay đấy, tớ canh cả sáng mới có. Này, cậu uống đi cho mau lại sức.
Tôi nhìn Maso cảm động:
- Rất cảm ơn cậu …
- Sao cậu lại bị xỉu giữa đường như thế?
- À … thật ra tớ từ dưới thôn quê lên, nghe nói thành phố có nhiều cái hay nên tớ mới lên đây tìm hiểu …
- Cậu đi một mình sao?
- Lúc đầu có mấy người bạn thân đi cùn nhưng bọn họ chán cuộc sống này quá, bỏ về quê hết rồi.
Rồi Maso chợt nắm lấy vai tôi:
- Nếu cậu muốn đi phiêu lưu, xin hãy cho tớ đi theo. Tớ cũng muốn được một lần khám phá thế giới bên ngoài cái phố sầm uất này.
Thì ra Maso tuy là người thành phố nhưng bạn ấy chưa bao giờ đi xa hơn khu khố này. Thấy Maso tốt bụng, đã giúp mình thoát nạn, lại có nhã ý đi cùng, tôi đồng ý ngay.
Sáng hôm sau, tôi và Maso lên đường. Trên đường đi, tôi mới có dịp trò chuyện nhiều hơn với Maso. Cậu ấy là người luôn quan tâm đến người khác, không ngại thử thách và thích đi xa. Cậu ấy không được đầy đủ, hạnh phúc là có mẹ ở bên như tôi. Ba mẹ đều đã mất lúc cậu ấy còn nhỏ và từ đó đến giờ, Maso luôn tự lập. Điều đó làm tôi rất cảm phục.
Kể từ lúc có Maso đi cùng, tôi trở nên sáng suốt hơn trước. Tôi biết tìm được nơi nào là hay, lạ mà đến tìm hiểu. Tôi được tiếp thêm bao nhiêu bài học cuộc sống qua những nơi đi qua.
Đến một hôm, bọn tôi đi ngang nhà văn hoá thật lớn thì thấy có rất nhiều người đang chờ trước cửa. Tôi tò mò hỏi thử một cậu Cánh Cam đi ra:
- Cậu cho tớ hỏi … Bên trong đó xếp hàng đông thế để làm gì vậy?
- Đài truyền hình đang tuyển ca sĩ để biểu diễn cho một “sô” diễn quan trọng, họ đang tìm nhân tài ấy mà … Thế nhưng chỉ có một người được chọn thôi, thế nên họ chấm khó lắm!
Sau khi anh chàng đó rời khỏi, Maso giục tôi:
- Này, hôm nọ tớ thấy cậu hát cũng được lắm đấy, hay thử xem sao?
- Cậu đùa sao? Tới cả mấy trăm người mà chưa chọn được cơ mà! Thôi, tụi mình đi tiếp thôi.
- Thì tớ có nói là thi cho đậu đâu nào? Thử một tí xíu thôi, không được thì về, có sao đâu …
Vì Maso cứ năn nỉ mãi nên tôi cũng xiêu lòng. Tôi hơi rụt rè bước trong cổng của khu văn hoá, Maso chỉ đứng ở ngoài quan sát. Ở ngoài đã đông, ở bên trong càng chật kín người. Tôi lần đến bàn đăng kí ở gần đó. Nngười ta ghi thông tin của tôi và dán lên áo tôi một tờ giấy có số báo danh “2496”. Ôi … số lớn thế này thì đến bao giờ mới tới lượt ? Tôi thẫn thờ ngồi vào ghế đợi. Thôi đành chờ vậy. Giờ tôi mới để ý đến những thí sinh cũng đang chờ như tôi. Họ đều là những người trẻ, dù sắp đến số vẫn nhởn nhơ như không – chắc họ là những người “thi cho có lệ”.
Đã thi thì phải cố gắng, tôi bèn nhẩm lại bài hát mà hồi nhỏ tôi rất thích và hát hay nhất.
Rồi cũng đến số của tôi. Tôi bước vào phòng, các giám khảo nhìn tôi chăm chú. Tuy không biết họ là ai nhưng tôi chắc chắn rằng họ đều là “người của công chúng”.
Tôi đứng giũa phòng, đối diện mặt với ban giám khảo. Một người yêu cầu tôi hát một bài tuỳ chọn, không nhạc để họ đánh giá. Tôi hát thật tữ nhiên như ở quê, kết thúc bài. Bọn họ có bàn bạc với nhau một chút và một quý ông Nhện rất sang trong ban giám khảo đứng dậy, ông ta thông báo:
- Cậu là người chúng tôi đang tìm kiếm! Xin chúc mừng cậu!
Tôi không thể tin nổi vào những gì vừa nghe. Tôi đã đậu rồi sao? Việc mà cách đây 3 phút tôi còn chưa dám mơ tưởng giờ thành hiện thực rồi. Tôi lắp bắp hỏi lại:
- Có … thật không .. ng … ạ?
Quý ông đó đặt tay lên vai tôi và nói:
- Cậu sẽ không nghĩ là tôi đùa khi tôi đưa những thứ này cho cậu. – vừa nói, ông ta vừa dúi vào tay tôi một phong bì lớn.
Rồi ông ta chỉ cười mỉm và cất bước ra khỏi cửa. Các ban giám khảo khác thì dẫn tôi ra cửa phòng và nói lớn với những người khác và đã có người thắng cuộc. Lập tức tất cả các thí sinh nhốn nháo cả lên. Có người nhìn tôi đầy sự dò xét, có người thì giận dữ,… Rồi tôi sực nhớ là Maso đang đợi tôi ở ngoài cổng, bèn vội cáo biệt mọi người và ra về. Quãng đường từ trong cửa khu văn hoá đến cổng ngắn ngủn, vậy mà không biết bao nhiêu người đi theo tôi châm biếm, liếc nhìn. Có lẽ họ không tin sự thật rằng tôi là người thắng cuộc nhưng biết sao được, tôi còn không tin nổi vào những gì mình vừa trải qua, nó quá nhanh và bất ngờ.
Maso đứng ở phía sau cánh cổng to oành. Đứng từ xa cũng biết rằng cậu ấy đanh tò mò không hiểu sao lại có cả đám đông đang vây lấy tôi. Tôi vậy chạy thật nhanh đến chỗ Maso, nói khẽ:” Đi nhanh thôi”. Maso chưa hiểu gì nhưng cũng chạy nhanh theo tôi. Bọn họ thấy thế thì cũng tản dần nhưng một số khác vẫn kiên quyết bám theo chúng tôi. Tôi và Maso chạy đến một đoạn đường đông và lẩn nhanh qua, sau cũng “cắt đuôi” được hết bọn họ. Tụi tôi dừng ở một bờ tường, thở dốc vì mệt. Giờ Maso mới hỏi tôi:
- Này, sao họ lại đuổi theo cậu dữ thế? Có chuyện gì à?
- Tớ được đậu rồi cậu ạ! Bọn họ chắc tức giận nên đuổi theo chúng ta.
- Ôi! Cậu đậu thật sao? Nếu mà lúc đầu cậu không nghe lời lời tớ là mất dịp may hiếm có này rồi.
Tôi tủm tỉm cười. Maso nói cũng đúng đấy chứ.
Đột nhiên Maso chỉ vào cái phong bì mà tôi đang cầm trên tay:
- Này Tomi, đó là cái gì vậy?
Giờ tôi mới để ý đến cái bì thư này. Nhớ đến việc hồi nãy ông giám khảo Nhện đã tận tay đưa cho mình, tôi liền mở ra xem. Bên trong là một tờ giấy, một tấm vé vào buổi hoà nhạc vào 2 tuần tới.
Tôi đọc thử tờ giấy. Đó là thông tin và lịch diễn tập của tôi trước buổi hoà nhạc đó. Trong đó còn ghi rõ “Đây là buổi biểu diễn ra mắt ca sĩ mới triển vọng. Không thể vắng mặt.” Lịch luyên hát bắt đầu từ ngày mai. Giờ tôi có một cảm giác khác lạ. Đó là danh vọng, nó đang trỗi dậy mạnh mẽ trong tôi mặc dù tôi vẫn muốn tiếp tục chuyến phiêu lưu với Maso. Tôi tặc lưỡi cho qua. Dù có nổi tiếng, tôi vẫn có thể chơi chung với Maso kia mà. Tối hôm đó, tôi chuẩn bị thật kĩ, ôn lại các bài luyện giọng gáy. Maso thì rất vui khi thấy tôi như vậy nhưng tôi có thooáng thấy nét mặt buồn của cậu ấy …
 

Xem tiếp phần cuối!

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]