Dế mèn Tomi Happy
 

Bài đạt giải nhất ( phần 2) - Lý Kim Phước

Tối đó, tôi lén giả vờ đau bụng, sau một hồi nằn nì mấy tên canh cửa, cuối cùng cũng ra được nhà trước. Lúc đi ngang qua phòng của tên Chấu chúa, tôi để vào một ít cỏ hương, có tác dụng làm cho người hít phải ngất đi một thời gian. Rải thêm vào phòng canh gác của bọn chúng. Tôi quay về phòng và đợi ít phút sau. Chúng tôi gom tất cả hành lí lại và ném hết qua bên kia cửa sổ trước, rồi từng đứa một trèo ra ngoài, lấy đồ và chạy đi. Tôi đánh ngất bọn châu chấu để có thời gian trốn thoát và lần tìm đường ra, vì đường đến hang của bọn này khá ngoằn ngoèo. Sau một hồi lâu lò dò trong đêm, cuối cùng chúng  tôi đã ra được chỗ ban đầu mà tôi đã gặp bọn côn đồ. Vì đang là buổi tối nên chẳng có ai cho bọn tôi hỏi đường. Rồi chúng tôi tấp vào một quán nước đêm vì đã mệt lử. Bà chủ quán là con Bọ Rùa, thân hình mập mạp và trông vẻ ngoài cũng biết bà ta thuộc phường chanh chua. Tôi kêu 4 ly sương mai, khi thức uống được đem ra, tính tiền thì tôi mới ngỡ ngàng:
- Sao giá lại đến hai mươi lăm bó cỏ, nhiêu đây cùng lắm chỉ tám bó ở quê tôi thôi!
Sau một hồi đôi co, tên bồi bàn hậm hực quay đi. Rồi hắn chỉ trỏ về phía chúng tôi, nói cái gì đó với bà chủ quán, sắc mặt bà ta càng ngày càng nghiêm trọng, tôi linh cảm sắp có chuyện chẳng lành. Sau khi tên bồi bàn lui về phía bếp, mụ ta vừa tiến về phía chúng tôi, vừa trừng mắt. Đến cạnh bàn bọn tôi đang ngồi, bà ta quát:
- Chúng mày tính ăn quỵt tiền của bà à? Có trả không thì bảo?
Tôi điềm tĩnh:
- Xin bà hãy xem lại giá cả, một ly sương mà lại đến năm bó cỏ, như ậy có phải là quá mắc rồi đấy không?
Bà ta xỉ vả:
- Chúng mày không có tiền thì chui vào quán của ta làm gì? Nếu không trả tiền đầy đủ, đừng hòng ra khỏi đây!
Thấy mụ ta làm dữ, cộng với mấy tên hầu đang lăm le chuẩn bị gây sự đang nấp ở các vách tường, tôi đành phải trả tiền cho mụ. Bà ta nhận tiền xong, nguýt dài một tiếng rồi đuổi bọn tôi ra. Trên đường đi tiếp, tôi thoáng thấy mấy đứa bạn có vẻ nản lòng, nhưng khác trước là tôi không thể an ủi chúng nó được vì chính tôi cũng đang hơi bất mãn với chốn đô thành này, nó hoàn toàn khác với những gì bọn Dế Lửa kể lại. Vậy mà lòng tôi lại ngập tràn hy vọng rằng mình sẽ gặp được người tốt, giúp đỡ chúng tôi giữa nơi xa hoa, náo nhiệt này.
Cuộc hành trình của chúng tôi vẫn phải tiếp tuc, chúng tôi lần đến được một ngôi nhà to cao, thoáng mát - và nhất là có một khu vườn rộng thênh thang, đầy hoa cỏ – sau khi đã dò tìm khắp nơi. Chúng tôi lách vào một lỗ hổng nhỏ ở chân tường bao quanh nhà, vào trong vườn. Hương thơm hoa hồng ngòn ngọt xộc vào mũi chúng tôi đầu tiên. Càng vào sâu, chúng tôi càng trầm trồ ngạc nhiên vẻ đẹp của “khu rừng nhỏ” này, nó cho bọn tôi cảm giác như là đang ở quê nhà. Chúng tôi nhất trí sẽ trọ lại ở đây và chọn chỗ ngủ là một thảm cỏ xanh mượt, êm như nhung. Thế nhưng, đến tối, không biết từ đâu ra có rất nhiều côn trùng khác đến định cư. Bọn Gián, Kiến, Bọ Lá, … lấn cả mặt đất, vấn đề ở đây là lãnh thổ của bọn chúng, những loài ấy hung dữ tranh giành nhau từng xen-ti-mét đất. Thế là chúng tôi đành phải bỏ chỗ ở tuyệt vời ấy, trèo lên tuốt một cành cây táo và chợp mắt trong mệt nhoài.
Sáng hôm sau, bọn tôi tỉnh dậy và xuống gốc cây – bấy giờ đã vắng vẻ hơn nhiều. Bỗng từ đâu, một con mèo vồ tới phía chúng tôi. Cả bọn bị bất ngờ, chỉ biết cắm cổ mà chạy về phía trước. Nhưng con mèo quá nhanh, nó đuổi theo và càng lúc càng gần tụi tôi. Vừa lúc đó, có một chú chuột chạy đến, khi nó chạy kịp và ngang tôi, nó thì thào vừa đủ tôi nghe:   “Đến đoạn cua phía trước thì rẽ ngay nhé! Quẹo bên trái ấy!”. Tôi gật đầu ra vẻ đã hiểu. Quả thật chỉ chút sau, tôi đã thấy một ngã tư, tôi kéo lũ bạn nhảy ngay về bên trái. Con chuột đã đứng ở đó từ bao giờ. Chúng tôi ngã trên mình nó. Về phần con mèo thì bị mất trớn chạy trượt về phía trước. Chỗ chúng tôi đang đứng cách một bụi gai không xa, cả bọn nấp ngay vào đó. Sau khi tất cả đã an toàn, tôi hỏi con chuột:
- Cậu là ai? Tại sao lại giúp đỡ bọn tớ vậy?
- Tớ sống ở khu vườn chỗ các cậu đến hôm qua, thấy sáng sớm các cậu đã bị con mèo rượt nên tớ đuổi theo … - Con chuột rụt rè.
- Vậy cậu tên gì?
- Tớ tên là Chuột Con Tito.
- Được rồi, Tito. Chúng tớ cảm ơn cậu rất nhiều!
- Không có gì. Nhưng các cậu từ dưới quê lên à?
- Đúng vậy …
Con chuột khẽ lắc đầu rồi nói tiếp:
- Nếu các cậu từ quê lên mà không có người quen sẽ rất khó kiếm được chỗ ở đàng hoàng.
- Vậy … vậy chúng tớ phải làm sao?
Chú chuột suy nghĩ một hồi rồi reo lên:
- A! Cậu có thể đến ở nhà anh tớ, anh tớ cũng cho thuê nhà!
- Ôi, vậy thì tốt quá, cậu dẫn tớ đến đó nhé!
- Tất nhiên rồi, chúng ta đi thôi! Cũng không xa lắm đâu!
Tôi vui mừng đi theo Chuột Con tốt bụng. Vậy là niềm hy vọng của tôi không uổng phí, cuối cùng cũng gặp được một người tốt giúp đỡ. Chúng tôi nói chuyện khá vui vẻ. Đang đi, Chuột Con bỗng reo lên:
- Đến nơi rồi, các bạn nhìn xem!
Vừa nói, chuột ta vừa chỉ tay về một phía, tôi nhìn theo. Hang chuột được làm từ một cái hộp bánh quy rất to, được trang trí khéo léo, khiến tôi không thể nhận ra đó là nơi ở của họ hàng nhà chuột. Chuột kéo chúng tôi vào nhà và nói vọng vào trong nhà:
- Anh Miso ơi! Có người muốn đến ở trọ ạ!
Giọng của người ở bên trong vọng ra có vẻ hấp tấp:
- Được rồi, được rồi. Xin vui lòng ngồi đợi chút, tôi sẽ ra ngay.
Tito ấn chúng tôi ngồi xuống và chạy đi rót nước. Trong lúc chờ đợi, tôi và bọn bạn tranh tủ xem kĩ bên trong. “Tường” có màu vàng nâu của mặt trong mấy hộp bánh các – tông. Chủ ngôi nhà trang trí xung quanh bằng đủ mọi vật: từ mấy cọng cỏ được tết thành vòng tròn, miếng kính vỡ, … đến vỏ quả cà chua được cắt gọn cẩn thận thành hình phô mai, cây kẹo, tất cả các đồ vật đó đều được làm bằng tay thành các hình thù rất đẹp mắt. Cửa sổ được trổ bằng dao cắt giấy rất đều và gọn. Cách các phòng là các tấm bìa cũng bằng các – tông. “Ghế” tôi đang ngồi là những miếng bông gòn rất êm và ”bàn” là cái hộp diêm. Tuy tôi chưa thấy phòng chúng tôi ở trọ sẽ như thế nào nhưng chắc đó hẳn sẽ là một căn phòng rất tiện nghi và chu đáo.
Lát sau, Tito đi ra với khay nước và chủ nhà Miso cũng xuất hiện. Miso la một cậu chuột cống ăn mặc trông khá lịch sự và tươm tất, cậu ta ngồi xuống bên chiếc ghế đối diện chúng tôi và vui vẻ nói với chúng tôi:
- Các em là bạn của Tito thì anh sẽ giảm cho một phần! Cứ việc trọ ở đây nhé!
- Vâng! Em cám ơn anh nhiều!
Rồi anh Miso đưa chúng tôi lên nhận phòng ngay, quả thật giá cả khá rẻ. Tito chuyển sang sống ở chung với anh luôn và ở căn phòng ngay cạnh chúng tôi. Thế là tôi vừa có được một chỗ ở tuyệt vời, vừa có thêm một người bạn thân, giúp đỡ bọn tôi làm quen với nơi lạ lẫm này.

3.    Bị cám dỗ theo những trò vui vô bổ – Nhận ra mặt sai trái

Chúng tôi quyết định bắt đầu khám phá thành phố ngay buổi chiều hôm ấy. Vì Chuột Con bận một số việc nên chỉ hướng dẫn đường đi đến một số nơi thú vị, không đi theo. Thế là bọn tôi đành lọ mọ đi trong những lời chỉ dẫn mơ hồ của chuột vì chúng tôi vẫn chưa biết tí gì về nơi này cả. Lần mãi, tôi đến được một khu khá đông người. Bên các loài vật cũng sôi nổi lắm. Ở một đám đông nọ, có anh Bọ Hung lực lưỡng đang khoe sức mạnh của mình giữa đám đông, anh ta nâng những cục đá to tướng mà không tỏ vẻ gì khó khăn. Mọi người xem xung quanh trầm trồ mỗi khi anh ta nhấc cục đá ấy lên. Anh ta trông có vẻ ngạo mạn.
Ở một góc khác, chúng tôi lại thấy những chị Chuồn Chuồn yểu điệu diện những bộ cánh xinh đẹp đi trên phố, những đôi cánh của loài Chuồn Chuồn dặc biệt dài và to, mỏng như một tấm vải mỏng trong suốt, trông đến mà đẹp làm sao. Mỗi lần những đôi cánh ấy xoè ra, mọi người lại tha hồ mà thán phục.
Đâu đâu mọi người cũng đều mặc đẹp, sành điệu (mặc dù tôi còn chẳng biết sành điệu nó như thế nào). Tôi để ý có một số người đi đường cứ nhìn chúng tôi mà cười chế nhạo. Thấy khó chịu, tôi tính “chỉnh” cho bọn người đó một trận – vì tính tôi không chịu được những kẻ khinh khi người khác – ngay lúc ấy, một anh Bọ Lá đi về phía chúng tôi, nói ý xiên xỏ:
- Cậu nhà quê ơi! Cậu ăn mặc vậy là không hợp thời trang trên thành phố đâu đấy, tốt nhất cậu nên quẳng ngay mấy bộ đồ lỗi thời ấy đi và mặc như anh mày này!
Nói rồi, hắn không ngần ngại cười lớn trước mặt tôi. Tuy tức hắn ta lắm nhưng ít nhất tôi cũng những người kia đang chê cười mình ở điều gì. Tôi nói với bọn bạn:
- Tụi mình phải làm quen với cuộc sống ở đây trước đã. Tớ đề nghị nên mua ít quần áo cho hợp thời trang trên thành phố. Các cậu thấy sao?
Tụi nó đều nhất trí. Tôi loanh quanh tìm một cửa hàng quần áo lớn, để những người trong đó biết tìm được “mốt” cho mình. Một hồi sau, tôi thấy có một trung tâm mua sắm rất hoành tráng, đó là một toà nhà rất cao có cửa ra vào, cửa sổ lớn đều bằng kính, khi vào đến cổng, tôi tính đưa tay mở cửa thì thì đột nhiên nó tự kéo sang hai bên khiến chúng tôi giật cả mình, vào đến bên trong, hơi lạnh từ các máy lạnh phả ra khiến tôi dễ chịu vô cùng, sàn được lát gạch phẳng phiu, nhìn thật sạch sẽ. Ôi chao bấy nhiêu đó thôi cũng khiến tôi sung sướng cỡ nào. Bọn tôi vừa đi vừa suýt xoa, thỉnh thoảng còn nhảy cẫng lên khi thấy cái gì đó mới lạ. Tất nhiên những việc đó khiến mọi người chú ý đến chúng tôi cỡ nào, chúng tôi lại bị những ánh mắt kì thị soi tới. Rõ khổ! Bọn tôi đành tập trung vào việc mua sắm, không quan tâm đến cảnh vật xung quanh nữa.
Theo bản chỉ dẫn treo ở trên tường, ngay cạnh cầu thang, chúng tôi phải đi lên tầng … 10, ở đó chuyên bán về quần áo. Hic, phải đi bộ từ tầng 1 lên tới trên đó ư? Mấy đứa bạn tôi nhăn mặt, tôi cũng chẳng khá hơn. Thế là suy nghĩ vòng vèo một hồi, chúng tôi cũng phải đi bộ lên đó.
Tầng thừ 2 … chưa thấm vào đâu cả!.
Tầng thừ 3 … bắt đầu cảm thấy hơi mệt
Tầng thứ 4 … mệt
Tầng thứ 5 … rã rời
Tầng thừ 6 … đuối sức, một vài đứa không chịu nổi đòi dừng lại.
Tôi thở dốc. Không hiểu sao mọi người khác ở những tầng trên đều có vẻ mặt tươi tắn, chẳng có vẻ gì là mệt cả. Với lại, lúc còn leo cầu thang, tôi không thấy ai khác đi cùng cả. Không biết bọn họ đi bằng đường nào nhi? Bây giờ tôi mới để ý là còn một cái cửa nữa, tuy nhiên trông nó khá lạ. Thấy người ta đi ra vào cũng tấp nập, tôi tò mò vào thử. Bên cạnh có một bảng hướng dẫn, tôi làm theo lời chỉ dẫn trong bảng. Đầu tiên, tôi muốn đi lên thì bấm nút mũi tên lên bên cạnh cầu thang, đợi một lúc sau, cửa mở, tôi đi vào, bấm số tầng muốn lên ở bảng điều khiển bên trong, khi nào lên đến nơi, nó sẽ tự động mở cho ta bước ra. Không ngờ có cái cửa hiện đại vậy mà chúng tôi không biết, lại đi thang bộ cho … mỏi chân. Nhờ đi thang máy, chẳng mấy chốc, chúng tôi đã lên đến tầng 10.
Đó là một nơi rất sáng sủa và rộng rãi. Quần áo thì có đủ loại và rất đẹp, toàn những kiểu lạ mắt, tôi chưa từng thấy bao giờ. Những người nộm mặc trang phục như những người mẫu được đặt ở nhiều nơi trang trọng. Mọi người cũng đang tất bật lựa đồ cho mình, một số người trên tay lủng lẳng những giỏ, túi xách. Chúng tôi cũng mau chóng tìm được một cửa hàng trông khá xinh và nhất là có một chị Chuồn Chuồn rất xinh đang mỉm cười chào hàng với khách. Nhận thấy chị ấy có vẻ hiền hậu, tôi ghé vào, vừa thấy dáng chúng tôi lấp ló ngài bảng hiêu của tiệm, chị đã ra ngay chào:
- Các em muốn mua hàng phải không? Vào đây! Vào đây! Có gì mà đứng ở ngoài mãi thế?
Tôi rụt rè hỏi chị:
- Chị có thể chọn giúp chúng em vài bộ thật hợp thời không ạ? Vì bọn em vừa từ dưới quê lên, không biết chi cả …
Trông chị ấy có vẻ hơi ngạc nhiên một chút rồi lại cười nói:
- Ồ, tường chuyện gì, các em đừng lo, để chị tìm cho, bảo đảm không hợp thời không lấy tiền! – Chị tinh nghịch nháy mắt.
 

Xem tiếp phần 3!

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]