Dế mèn Tomi Happy
 

Bài đạt giải nhất ( phần 1)- Lý Kim Phước

1.    Khởi nguồn cuộc hành trình - Rủ bạn bỏ nhà ra đi
Tôi tên là Tomi Happy, là một chú dế sống ở vùng nông thôn, xa khuất với cuộc sống thành phố. Tôi cũng chẳng biết trên thành phố có gì hay ho, nghe mấy tên Dế Lửa vừa ở nơi đó về khoe khoang rằng chúng nó được nhìn thấy đủ thứ đẹp, được ăn toàn những món ngon và ở những nơi sang trọngnên tôi cũng sinh tò mò. Lên thành phố à? Tại sao lại không nhỉ? Gia đình tôi không đến nỗi nghèo, tôi cũng được đi học đàng hoàng. Thế là ý nghĩ đi một chuyến du hành ra trò lên thành phố nảy sinh trong tôi.
Cứ mỗi lần được nghe mẹ kể chuyện về những chuyến phiêu lưu của ông tổ 18 đời Dế Mèn Phiêu Lưu Kí lừng danh thuở xưa, hoặc khi nhìn ngắm những kỉ vật cũ mà ông để lại thì đều có một điều gì đó dấy lên khiến lòng tôi rạo rực, có lẽ đó là tinh thần ưa phiêu lưu mạo hiểm, khát vọng được khám phá xung quanh từ bao đời nay trỗi dậy. Ước nguyện được một lần đặt chân tìm tòi ở vùng đất mới trong tôi ngày một lớn.
Tôi bắt đầu với việc dành dụm tiền, vì tôi không có họ hàng với ai trên thành phố, mà chi tiêu là việc cần thiết, không thể lên đó rồi rỗng túi được. Tôi xin tiền của mẹ tôi nhiều hơn, kể cả đi học hay không đi học. Tôi kể cho mấy tên bạn thân nghe về kế hoạch du hí của mình, tụi nó ra chiều khoái chí và cũng tập tành để dành tiền như tôi, nhìn mấy đứa nó nhịn ăn cũng tội quá, vì mấy đứa nó toàn là con nhà giàu, từ miếng ăn đến giấc ngủ đều có người lo thì làm sao mà chịu đựng được. Vậy nên tôi họp tụi nó lại, nói rằng:
- Các cậu nhắm đi được thì đi, tớ không bắt ép đâu, các cậu gầy rộc như thế, ba mẹ lo thì sao?
Vừa nghe tôi nói câu đó, tụi bạn đã nhao nhao, cậu dế tên Sam bảo tôi:
- Cậu nhịn ăn được thì tụi tớ cũng nhịn được! Cho bọn tớ đi với mà …
Nhìn vẻ mặt năn nỉ tội nghiệp của Sam mà tôi động lòng. Từ nhỏ tụi nó chẳng được đi đâu xa nhà, có chăng là đến trường hoặc đi chơi ngoài đồng cỏ với bạn bè cũng có người đi theo cả đoạn, chứ có được thoải mái gì đâu. Nghĩ vậy nên tôi nói lại với tụi nó:
- Thôi được rồi, nhưng các cậu đừng nhịn ăn nữa, không tốt đâu.
Một đứa trong nhóm tên Suko đề nghị:
- Hay tụi mình xin thẳng bố mẹ, mấy cậu thấy được không?
Mấy tụi nó lao xao một hồi và tất cả đều trả lời “Được” một tiếng rõ to. Tôi bảo mấy đứa nó về hỏi thử và ngày mai họp lai cho biết kết quả. Hôm sau tất cả đều bảo rằng ba mẹ đồng ý. Vậy vụ chi phí và những người đồng hành đã tính xong. Chúng tôi háo hức chờ đến ngày xuất phát.
Nhưng sự việc đâu có dễ dàng như vậy, có 3 đứa đi theo tôi thì hết cả 3 đứa bị cha mẹ cấm không cho đi. Mẹ tôi cũng thẳng thừng bảo tôi thôi ý định khi đề cập đến chuyến đi đầy mạo hiểm đó. Ấy chà, tôi quên mất vụ cho phép của phụ huynh. Ba mẹ tụi nó tưởng tụi nó xin tiền vặt thì cho thôi, chứ có nghĩ góp tiền để đi chơi đâu … Tụi nó kể rằng khi nói đến vụ đi là ba mẹ tự dưng đổi sắc mặt và “cấm cung” bằng mọi giá. Tuy “hoàn cảnh” như vậy nhưng tụi nó cứ một mực đòi đi khiến tôi khó xử quá. Chúng tôi là bạn thân từ nhỏ, có gì cũng san sẻ cho nhau. Quyết định cuối cùng của tôi hết sức táo bạo và liều lĩnh: rủ mấy đứa bạn bỏ nhà đi vào lúc nửa đêm. Dù việc này có thể khiến mọi người nghĩ tôi là đứa hư, nhưng giờ thì tôi chẳng còn cách nào khác cả, nếu tôi thành công trở về thì không phải họ cũng được thơm lây đó sao?
Kế hoạch được lập ra, tụi nó lúc đầu thì hơi sợ nhưng rồi cũng quyết tâm thực hiện bằng được. Đêm trước ngày đi, tụi nó lén sắp xếp hành lí, tiền và lương khô, đợi tôi đến “giải thoát”, tất nhiên tất cả cũng phải viết một một bức thư để lại cho ba mẹ để biết mình không bị “bắt cóc”. Tôi lén ra khỏi nhà đầu tiên. Lúc đi ngang qua phòng mẹ, tôi dừng lại một lúc để nhìn mẹ một lần … không biết có phải là cuối hay không. Lên thành phố nhiều điều mới mẻ, ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra? Rồi mẹ sẽ như thế nào khi ngày mai tỉnh dậy, thấy tôi đã bỏ nhà đi xa … Nghĩ đến đây tự dưng hai hàng nước mắt của tôi chảy dài, nhưng tôi nhanh chóng quệt đi, vì khi đã quyết định phiêu lưu tới cùng thì những mất mát này phải là điều tất yếu. Tôi tiếp tục đi những bước lặng thầm ra khỏi nhà…
Tôi lần lượt đến nhà từng đứa bạn để thực hiện kế hoạch “tẩu tán” và thành công trót lọt. Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm khi đã đi một khoảng khá xa với đồng cỏ thân quen.

2.    Những khó khăn bắt đầu – Từ nhà quê lên thành phố

 Bọn tôi đi bộ một quãng đường dài theo hướng đến thành phố thì gặp một con sông rất lớn. Xung quanh chỉ toàn cỏ cây. Không có một con đường mòn nào. Cả bọn đang lo không biết làm cách nào để qua sông thì chợt lúc đó, tôi nhìn thấy người những người nông dân đang chèo thuyền trên sông, tôi reo lên:
- Các bạn ơi, mình nghĩ ra rồi!
Cả 3 đứa nhìn tôi với cặp mắt ngơ ngác lẫn ngạc nhiên. Tôi tiến đến đám cỏ cách đó không xa chất một đống rác và lôi ra một chiếc giày da, tuy nó khá sờn cũ nhưng có vẻ như chẳng có lỗ hổng nào. Chúng nó mừng rỡ ngồi vào trong giày, tôi cắt cử hai tên khoẻ nhất chèo “thuyền”, tôi và những đứa còn lại ngồi nghỉ một chút và quan sát tình hình. Sau khi đã lênh đênh được một lúc khá lâu, Kina reo lên:
- A! Tụi mình sắp cập bờ rồi, tớ nhìn thấy hàng cây…
Hàng cây? Vậy là chúng tôi phải băng qua rừng sao? Tụi nó bắt đầu run lên, tôi trấn an:
- Sẽ không có chuyện gì đâu. Khu rừng này trông cũng nhỏ, và các bạn nhìn xem, trời sắp sáng rồi đây này! Bọn ăn thịt chỉ hoạt đông về đêm thôi.
Thấy tôi nói có lí, tụi nó cũng bớt sợ và ổn định lại chỗ ngồi. Tôi bảo hai tên “chèo đò” cho thuyền chạy chậm lại để đến lúc cập bến vào rừng thì trời hửng nắng là vừa. Khoảng hơn nửa canh giờ sau, “thuyền” cập bến. Tụi nó hồi hộp bước xuống và chúng tôi bắt đầu tiến vào rừng. Sau khi đi qua những cây cổ thụ cao lớn như những người khổng lồ ở bìa rừng, chúng tôi ngồi nghỉ lại một lát và bày một ít thức ăn ra để lót dạ. Đột nhiên, có tiếng lạo xạo trong bụi cây gần chỗ chúng tôi đang ngồi. Mấy đứa nó lại bắt đầu sợ hãi, Sam mếu máo:
- To… to mi, có khi nào là mấy con vật ăn côn trùng không…? Tớ sợ quá, tụi mình sẽ thành bữa trưa mất…
Tôi ra hiệu cho Sam im lặng, rồi chờ động tĩnh…Tiếng động ngày càng to dần và trong lùm cây, một con sóc xuất hiện. Những tên bạn núp sau lưng tôi. Tôi thì chẳng sợ con sóc đó, vì theo hiểu biết của tôi thì sóc chỉ ăn thực vật thôi. Về phần con sóc, nó chỉ yên lặng, nhìn tôi chằm chằm một hồi và cất tiếng hỏi:
- Xin chào bạn dế, mình tên là Sóc Nhí . Mình muốn xin một ít quả dại, bạn có thể cho mình không?
Mấy đứa bạn tôi thấy con sóc có thiện ý thì không núp sau lưng tôi nữa, cũng tiếp chuyện với nó. Thì ra Suko có đem theo một ít trái dại hái ở sau vườn, Sóc Nhí vốn thích loại trái này nên lần theo tới đây. Suko cười tươi với con sóc và đưa cho nó khá nhiều, Sóc Nhí rối rít cảm ơn chúng tôi và vui vẻ ngồi với chúng tôi, tôi bắt chuyện:
- Bạn có rành đường đi ở đây không, Sóc Nhí? Tụi mình cần phải băng qua khu rừng này để đến Thành Phố Sôi Động.
- Bạn nhờ đúng người rồi đấy! -Sóc Nhí lém lỉnh trả lời - Mình biết một đường tắt, băng qua bìa rừng, đến thành phố rất mau! Khi nào tụi mình ăn xong, tớ sẽ dẫn đường cho!
- Ồ! Được vậy thì tốt quá, cám ơn cậu nhiều nhé! –Tôi vồn vã, lòng hân hoan, khởi đầu chuyến đi thật tốt đẹp.
Nhưng ý nghĩ của tôi nhanh chóng tắt phụt khi Sóc Nhí trầm giọng:
- Mà mấy bạn định lên đó thật sao? Nghe nói trên đó nguy hiểm lắm …
Mấy đứa bạn coi bộ có vẻ đang run nhưng rồi sau đó lại tiếp tục cười nói chuyện với con sóc, chắc tụi nó không muốn tôi nghĩ tụi nó yếu ớt vì suốt từ lúc bắt đầu đi tới giờ, tụi nó toàn nhờ cậy vào tôi cả. Thấy tình hình không ổn lắm, tôi bèn giục:
- Thôi tụi mình đi thôi, lên đó sớm còn kiếm chỗ ở nữa.
Chúng tôi dọn lại chỗ ngồi và nhờ Sóc Nhí dẫn đường, chẳng mấy chốc chúng tôi đã ra khỏi khu rừng. Trước mặt chúng tôi là một con đường đất, có lác đác nhà dân hai bên đường. Sóc dừng lại và quay sang nói với chúng tôi:
- Mình chỉ có thể dẫn mấy bạn đến đây thôi. Từ đây các cậu cứ đi thẳng theo con đường này thì khoảng 2 tiếng là đến thành phố rồi!
Nói rồi Sóc Nhí chào tạm biệt tụi tôi và trở vào rừng. Chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình của mình. Vừa đi, chúng tôi vừa kể chuyện cười và dự tính những điều sẽ làm trước tiên khi lên thành phố. Không khí vui vẻ khiến cho thời gian cũng ngắn bớt. Lát sau, tôi và tụi bạn đã thấy mấy ngôi nhà cao tầng từ xa. Tâm trạng hồi hộp lẫn lo lắng, chúng tôi từ từ tiến về phía trước. Thành phố dần dần hiện ra trước mắt tôi. Oi chao! Phải nói thế nào nhỉ? Nó thật cao lớn. Chắc phải 3, 4 cây dừa ở quê tôi xếp lên nhau mới có thể bằng một ngôi nhà cao tầng ở đây. Vào đến thành phố, con đường nhựa sạch đẹp với hai bên lề thẳng tắp thay thế cho con đường đất ghồ ghề mà tụi tôi đi nãy giờ. Chúng tôi hít một hơi dài và đi sâu vào cổng thành phố. Bốn đứa bọn tôi ngơ ngác vừa đi nhìn tứ phía. Mà các bạn biết rồi đấy, đi giữa đường mà còn lơ ngơ thì điều tất yếu cũng xảy ra, tụi tôi hoảng hồn khi có một chiếc xe hơi màu đen bóng to bằng 2 con trâu lao về phía chúng tôi với tốc độ như … điện xẹt. Cái xe lao đến quá nhanh nên chúng tôi không thể chạy kịp vào vỉa hè được. Trong lúc mấy đứa nó lao nhao sợ sệt thì tôi làm liều: kéo mấy đứa nó ra phía giữa xe tải, rồi cúi xuống.. Mấy đứa nó tái xanh mặt mày, im thin thít đến khi cái xe tải chạy qua hết. Kế hoạch của tôi đã phát huy tác dụng, chúng tôi khá thấp so gầm xe nên nó vụt qua mà chẳng ai bị thương gì cả. Đúng là một phen hú vía! Mấy tụi nó vội vã tấp vào vỉa hè, không lại chiếc xe khác tới nữa thì nguy to. Cả bọn tự động rút kinh nghiệm, không lơ là nữa. Chúng tôi đang loay hoay kiếm chỗ trú chân thì bỗng nhiên từ đằng xa, có một anh Châu Chấu lực lưỡng, ăn mặc sành điệu tiến đến, cười khanh khách bảo:
- Chúng mày là dân nhà quê mới lên đúng không? Ai đời lại vừa đi vừa ngước cổ lên trời như thế. Mà tụi bây cũng khá đấy, không là toi mạng với cái xe tải.
Thấy anh này ăn nói sổ sàng, tôi vừa cười tiếp chuyện vừa bí mật ra hiệu cho tụi bạn “rút” sớm. Rồi bỗng anh đề nghị – giọng vẫn chẳng khá hơn:
- Thế chúng mày có cần ở trọ không hả? Ta có cho thuê chỗ ở đây!
- Dạ thôi ạ, tụi em ở nhờ nhà người quen…
Anh Châu Chấu hầm hè:
- Chú mày đừng nói dối đấy nhé! Thế nhà người quen đó ở đâu hả?
Chúng tôi hơi lúng túng trước kiểu giao tiếp thô lỗ của anh ta. Tôi nghiêm lại, đáp:
- Xin lỗi anh, chúng em không thuê ở đây. Bây giờ chúng em phải đi rồi! Hẹn anh bữa khác.
Tôi quay lại, đẩy nhẹ tụi bạn, ngầm ý: “Hãy đi mau thôi, không anh ta sẽ kêu lại bây giờ!”. Thế là tụi tôi đi nhanh dần, nhanh dần, khi chuẩn bị sắp chạy thì có tiếng nói như ra lệnh:
- Nè, mấy đứa nhóc! Quay lại đây ngay!
Chúng tôi sợ hãi từ từ quay lại. Trước mặt tôi không phài chỉ có một mà cả một đàn Châu Chấu, khoảng hai mươi mấy tên, mặt mũi bặm trợn, người cao to, so với bọn ấy, chúng tôi chỉ là hạng tép riu. Tên Châu Chấu mà bọn tôi thưa gửi nãy giờ lên tiếng dọa nạt:
- Á à! Chúng bây cũng to gan gớm nhỉ! Dám phớt lờ ta mà tính “đánh bài chuồn” sao? Đã thế thì phải dùng biện pháp mạnh.
Rồi hắn quay sang phía đồng bọn ra lệnh:
- “Hộ tống” tụi nó về hang!
Bị hai tên lạ mặt ào đến giữ chặt hai tay, tôi hỏi với theo:
- Các người là ai? Các người đưa chúng tôi đi đâu thế?
- Đến thuê chỗ trọ chứ làm gì hả? Chú mày không chịu cũng phải ở! – Hắn lại hăm doạ.
Tôi tức tối trong lòng. Vừa mới bước chân lên thành phố đã bị bọn côn đồ bắt nạt. Thật tình tôi có thể vùng ra khỏi tay mấy tên này và chạy trốn dễ như bỡn, nhưng vì còn mấy tên bạn nên đành phải chịu vậy, có thể tới rồi đó tôi sẽ nghĩ cách để tất cả cùng thoát.
Chúng tôi bị dẫn đi rất nhiều đường ngoằn ngoèo, càng lúc càng thưa người. Cuối cùng, bọn tôi dừng lại ở một hang dế nằm khuất giữ bụi cỏ ven đường. Trông nó khá lụp xụp. Tôi nhăn mặt:
- Nhà trọ là cái hang này sao?
- Thế chúng mày có bao nhiêu tiền mà đòi sang? –Tên Châu Chấu phớt lờ.
Rồi hắn ra hiệu cho đồng bọn đưa chúng tôi vào trong. Bọn tay sai đẩy tụi tôi ngã huỵch trên sàn, rồi cộc lốc:
- Phòng của tụi bây đó. Đợi đó, đại ca ta vào.
 Sau khi chúng nó đã đi, tôi nhìn quanh căn phòng. Trông nó chẳng khác gì nhà giam. Tường thì nứt thấy rõ dù đã cố ý che bằng rơm khô. Giường ngủ thì chỉ là một đống cỏ tạm bợ. Cửa sổ là cái hốc nhỏ trên tường được đập bằng vật cứng, lỗ chỗ, ... Ở đây chẳng có vật gì là được chăm chút ra trò. Lát sau, trên Châu Chàu đầu đàn hỗi nãy đi vào, nói lớn:
- Thế nào? Chúng bây thích chứ hả?
Tôi thẳng thừng:
- Các người muốn gì ở chúng tôi? Các người là bọn bắt cóc sao?
Hắn cười lớn:
- Chú mày cứ thích làm to chuyện. Ta chỉ muốn “hỗ trợ” chỗ ở cho chúng mày thôi! Giá hết sức hữu nghị nhé!
- Vậy bao nhiêu một tháng?
- Năm mươi bó cỏ.
Bó cỏ là đơn vị “tiền tệ” của loài côn trùng chúng tôi. Một bó cỏ bằng mười nghìn đồng. Thế là đã mắc, vậy mà hắn lại bảo rẻ, tôi phản kháng:
- Thôi, chúng tôi không thuê ở đây được. Chúng tôi không có đủ tiền.
Hắn bỗng nhiên đổi sắc mặt, tức giận:
- Chúng mày không đủ tiền thì phải làm thuê cho tụi ta, biết chưa?
Nói rồi hắn dùng dằng bỏ đi. Thật là quá đáng! Tôi nhất định phải tìm cách thoát ra khỏi đây, càng sớm càng tốt. Tôi bèn họp mấy tên bạn lai, bàn kế hoạch.
 

Xem tiếp phần 2!

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]