Dế mèn Tomi Happy
 

Quyết tâm ra đi ( phần cuối) - Giải nhì

Tôi vừa nghe, vừa tức những kẻ hống hách kia. Thầm suy nghĩ một lúc, tôi bảo với anh Chuồn chuồn Kim:

  - Anh đừng sợ, tôi sẽ giúp anh và chị Châu Chấu, chị Cánh Cam đòi lại công bằng. Tụi kia sẽ không dám làm gì mọi người nữa đâu.

  Chuồn chuồn Kim nhăn mặt, chắp chắp hai tay trước ngực:

 

  - Không được đâu. Tụi nó vừa đông vừa khỏe, anh lại đang bị thương, làm sao đấu chọi được với tụi nó.

  Chuồn chuồn Kim nói cũng có cái đúng, nhưng thấy chuyện ngang tai trái mắt, tôi không sao để yên được. Vậy là tôi cương quyết:

  - Anh đừng lo, tôi sẽ có cách. Bây giờ, anh đi gọi hai chị Cánh Cam, Châu Chấu lại đây.

  Chuồn chuồn Kim biết chẳng thể nào can ngăn tôi, anh chàng khẽ thở dài, vừa cất cánh bay là là qua những bãi cỏ, vừa lắc đầu ngao ngán. Tôi đứng đợi một lúc thì thấy ba cái bóng nhỏ liêu xiêu bay qua tán cây hoa cơm nguội. Họ đỗ xuống thảm cỏ chỗ tôi. Chị Châu Chấu đưa mắt dò xét tôi như thể chị chẳng tin tôi có thể là một người tốt. Còn chị Cánh Cam xem chừng không để tâm lắm, đã nặng nề lại thêm bộ áo giáp màu lục, chị trông vẻ càng nặng nền hơn. Chị không nhìn tôi mà mải mê quay lại sửa sang bộ cánh. Lúc ấy, chị Châu Chấu quay ra chỗ Chuồn chuồn Kim hỏi nhỏ:

  - Đây chính là cậu Dế Mèn đó ư?

  Không để Chuồn chuồn đáp, tôi nhanh nhảu:

  - Vâng, tôi là Dế Mèn TomiHappy từ xa đến, gọi là có chút võ, hy vọng ra tay giúp đỡ được mọi người.

  Bấy giờ, chị Cánh Cam mới ngẩng lên, quay sang thì thầm với chị Châu Chấu gì đó rồi nói:

  - Cậu giúp nổi bọn tôi? Khéo không thắng chúng chết cả lút thì sao? Ôi chao, trông cái cánh cậu thế kia, chúng nó đá cho một cái thì gãy luôn cả.

  Không nói thêm nhiều, tôi bước ra chỗ có đèn sáng hơn, đứng thẳng, ngực ưỡn oai vệ. Tôi đưa chân đá một cái ngang người, một loạt cỏ rụng hết phần trên ngọn. Tôi quay lại thì thấy Chuồn chuồn Kim và chị Cánh Cam đang mắt tròn mắt dẹt. Chuồn chuồn Kim vồn vã:

  - Tôi không ngờ võ công anh lại cao cường đến thế. Thật xứng là một võ sĩ.

  Chị Châu Chấu không khen tôi, chị bảo:

  - Những mánh võ của cậu có thể hơn được bọn chúng nhưng sức mình cậu cộng với một cánh đang bị thương thế kia, tôi lo sẽ chẳng ích gì.

  Tôi cười cười vì trong óc tôi đã nghĩ ra một kế hoạch:

  - Dĩ nhiên mình tôi thì khó. Tụi nó có bốn đứa. Phe ta có tôi với ba người cũng là bốn. Thế thì có thiệt gì đâu. Điều quan trọng là vết thương của tôi cần bình phục hơn.

  - Vậy là cậu đã có kế hoạch rồi? – Chị Châu Chấu hỏi, giọng vẫn nghi ngờ.

  - Vâng. Tôi nghĩ sáng mai, khi chúng đến đòi thức ăn, ba người hãy lừa chúng tới lấy ở bụi rậm này. Tôi từ trong sẽ xông ra bất ngờ. Đợi khi nào tôi hạ gục chúng, mọi người nhớ nhanh chóng trói gô chúng lại.

  Ba người chụm đầu bàn bạc gì đó một hồi. Rồi chị Châu Chấu nói:

  - Thôi được, chúng tôi quyết tin cậu lần này. Sống mãi cái kiếp bị đè đầu cưỡi cổ cũng khổ lắm rồi.

  Một ngày mới lên. Chị Châu Chấu, Cánh Cam và Chuồn chuồn Kim đánh thức tôi dậy. Xem chừng họ lo lắng lắm. Mặt trời chiếu rọi qua những kẽ lá. Tôi xoay người vươn vai, luyện vài thế võ rồi ăn bữa điểm tâm qua loa. Đang nhẩn nha nhấm nháp cỏ, tôi chợt thấy Chuồn chuồn Kim hớt hải chạy tới:

  - Chúng nó tới rồi. Mau vào trong bụi kia.

  Rồi anh chàng Chuồn chuồn lại tất tả chạy ra, xem chừng hồi hộp lắm. Tôi không trốn vào bụi rậm ngay mà ngó xem dung mạo những kẻ địch của mình ra làm sao. Tên Bọ Ngựa cao khẳng khiu nhưng đôi gươm dài sắc lẻm hẳn là một vũ khí đắc lực lắm. Gã Bọ Muộm thì khoác cái áo choàng xanh lè, mình mẩy vạm vỡ, đầu và răng nhọn, cong khoằm khoặm và đen mẫm. Đứa thứ tư là tên Cào Cào. Người nó như cái búp lá, nhưng dẻo dai và đặc biệt là cái mũ giáp những bốn khía chắc như tường thành. Tôi lẹ làng lách vào trong bụi, nín thở chờ thời cơ. Phía bên ngoài, tôi nghe có tiếng chị Châu Chấu:

  - Các anh tới rồi ạ. Thức ăn trong bụi rậm kia, chà, nhiều lắm. Nặng quá nên chúng em không tiện mang ra đây. Các anh vào trong ấy đánh chén thoải mái lắm…

  Tụi nó hình như không nghi ngờ gì, đi thình thịch vào. Tôi nghe tiếng tám bước chân như búa nện xuống đinh, lòng bỗng dưng thấy hồi hộp lạ. Chúng nó theo nhau chui vào, đang loay hoay tìm thức ăn và chỗ ngồi thì tôi hất cẳng làm cát bay tứ tung. Chúng nó thét lên vì chắc bị cát bay vào mắt. Nhân lúc ấy, tôi đá cho mỗi đứa vài nhát. Thằng Bọ Muỗm đè hai cái càng xuống, đầu húc tứ phía, nhưng không trúng tôi mà lại trúng phải tên Cào Cào. Hai gã Bọ Ngựa và Xiến Tóc lập tức sử dụng bộ dao kiếm. Tôi phải khó khăn lách người đỡ đòn và phản đòn liên tục. Cuối cùng, tụi nó đuối sức, tôi lấy hết sức, đá bay cả bốn ra ngoài bụi rậm. Chuồn chuồn Kim cùng chị Cánh Cam, Châu Chấu vội vã xông tới, trói cả lũ lại.

  Trúng nó giãy giụa, gầm gừ, nhưng xem chừng mệt lử, lảo đảo lăn kềnh ra cỏ. Lúc ấy tôi mới trịnh trọng bước tới lên tiếng:

  - Tụi bay có võ mà hiếp đáp kẻ yếu, cả ngày chỉ biết chơi, rồi lại đi bóc lột của người khác. Thật đáng tội chết lắm! Ta đây là Dế Mèn TomiHappy từ phương xa đến, thấy có chuyện bất bình, liền ra tay dẹp loạn, tụi bay biết tội chưa?

  Gã Bọ Muỗm – có lẽ là kẻ cầm đầu vội khúm núm:

  - Chúng em phải tội, lỡ dại. Mong anh tha thứ, từ sau không dám thế nữa. Chúng em biết tội mình nặng lắm, từ giờ trở đi sẽ hòa hợp với các bạn Châu Chấu, Cánh Cam, Chuồn chuồn đây.

  Vậy là hôm đó, tôi được bầu làm thủ lĩnh của nhóm. Ngày ngày, tôi dạy võ cho các bạn, cùng các bạn vui chơi, làm việc. Cuộc sống cứ bình yên như thế nhưng trong tâm trí tôi vẫn chờ một ngày tạm biệt các bạn mà đi khắp thành phố tìm tòi chu du cho biết.

 

------------------------------

 

  Một ngày chủ nhật. Trời trong trẻo và mây trắng trôi dày đặc ở phía đông như tấm bông bao quanh mặt trời vàng chói. Tôi đang mải mê luyện võ cho các bạn thì chợt nghe tiếng trẻ con ríu rít chạy lại gần. Tôi không lạ gì điều này vì hằng ngày có biết bao nhiêu người tới thăm thú công viên. Nhưng thật không ngờ, ấy lại là một điềm họa cho tôi. Một cậu bé mặc cái áo cộc màu đen hầm hố lắm, đầu đội mũ lệch ra sau, lướt trên đôi ván tiến lại gần tôi. Cậu bé dừng lại chỗ tôi đứng, biểu diễn những đường lướt ván rất điệu nghệ. Tôi mải mê xem và chợt giật mình khi nghe tiếng thét của Bọ Ngựa và các bạn:

  - Tomi! Cẩn thận.

  Nhưng không kịp nữa, các bạn chạy tán loạn, còn tôi, đã bị chụp gọn trong tay cậu bé. Tôi cựa quậy những gai chân và cắn vào tay cậu bé nhưng xem chừng chẳng nhằm nhò gì. Cậu bé nắm tay chặt quá nên tôi không thở nổi. Cậu bé thả tôi vào một cái túi ni lông trong suốt và đục cái lỗ, đem tôi đi. Các bạn nấp sau bụi cây, ra sức kêu gào nhưng chẳng thể làm gì. Chị Cánh Cam còn sụt sịt. Họ vẫy tay tạm biệt tôi, tạm biệt người bạn đã cùng họ kề vai sát cánh. Những người bạn thân thương xa dần… Ráng chiều ủ rũ buông lại trên cành hải đường xanh lá…

  Cậu bé trèo lên một cái xe đạp, treo cái túi ở trên ghi- đông xe. Tôi biết mình sẽ chẳng làm được gì trong cái nhà tù này đành nằm im ở đáy. Mắt nhòa đi trước cảnh vật thành phố đang chuyển động thật nhộn nhịp. Kìa những tòa nhà cao chót vót đến chọc trời xanh, kìa những hàng quán người ra vào đông đúc. Tất cả thật lộng lẫy nhưng lòng tôi lúc này lại như mang đá.

  Cậu bé rẽ vào một con ngõ nhỏ, đi một đoạn rồi phanh kít lại trước một ngôi nhà có cổng sơn màu xanh. Trước nhà là hai cái cột đá rất đẹp, bóng loáng. Xồng xộc bước vào, cậu bé ném tôi cùng cái túi xuống sàn đất. Tôi ngạt thở lắm, lồng ngực phồng lên xẹp xuống hết cỡ. Bây giờ tôi thấy nhớ gia đình làm sao, nhớ các bạn làm sao. Nếu mọi chuyện cứ bình yên thì tôi lúc này đang thanh thản ngắm hoàng hôn trước cửa hang hay vui chơi cùng các bạn bên hồ nước long lanh rồi. Thành phố Sôi động sao mà đầy rẫy những hiểm nguy đến thế?

  Một con mèo lông trắng muốt đột ngột xuất hiện khiến tim tôi muốn giật thót. Sợ hãi, tôi nhảy loạn xạ. Con mèo thấy vẫy thì liên tục thúc móng vuốt vào cái lỗ túi. Hai mắt nó sáng quắc như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. May thay, cậu bé kịp nhìn thấy. Cậu ta chạy lại, đá phốc vào ngực con mèo khiến nó tức tốc phóng xuống đằng sau nhà. Qua cái lỗ, cậu ta săm soi nhìn tôi rồi nhét vài ba ngọn cỏ vào. Đang đói muốn ngất đi, thấy cỏ, tôi nhảy tới gặm lấy gặm để như cái hôm mà tôi mới tới Thành phố. Nhưng ôi thôi, cỏ gì mà cứng quá, tôi chẳng thể nào nuốt nổi. Tôi nhai cho ra nước rồi nhả lại bã. Dẫu sao cũng còn đỡ đói lòng.

  Thế rồi cậu bé cứ nhốt tôi 2,3 ngày trong cái túi như vậy. Cuối ngày lại bỏ vào vài ngọn cỏ. Tôi gầy guộc, xanh xao hẳn đi. Hằng đêm, nghe tiếng chuột chuột chạy rinh rích bên tai, tôi không khỏi lo ngay ngáy. Tôi luôn thầm hỏi không biết cuộc đời mình phải chăng sẽ ở trong cái túi ni lông này mãi hay sao? Lòng tôi quặn nhớ tới mẹ và các anh tôi. Tôi nghe lời anh tôi thì có lẽ đã chẳng phiêu bạt tới đây để mà gánh chịu những ngày tủi cực nhường này. Tôi nhìn bầu trời đêm lấp lánh sao, nỗi hối hận chưa bao giờ có nay dâng lên, hành hạ tâm trí tôi… 

CHƯƠNG 3: TRỞ VỀ QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU 

  Lại một ngày nữa đến. Cả đêm qua nằm thở dài suy tư, tôi thấy đầu óc choáng váng. Chợt có tiếng ai đó khác lạ:

  - Con chào bác…

  Sao một hồi nghe ngóng tôi mới biết đó là em họ của cậu bé nọ.

  Thế rồi chợt một nhát chổi ập đến chỗ tôi, tôi bị tung ra xa và bị nhấc bổng lên bởi bố cậu bé:

  - Nam! Con không chơi thì vứt nó đi, để bừa nhà thế này.

  Bỗng nhiên cô bé lúc nãy chạy lại, reo to:

  - Ôi, Dế Mèn! Anh Nam bắt ở đâu thế? Cho em nhé!

  - Ừ - tiếng cậu Nam thờ ơ.

  Thế là tôi lại bắt đầu một cuộc phiêu lưu mới và lần này số phận tôi nằm trong tay một cô bé tên Chi. Cô bé có tóc đuôi gà hoe hoe nâu vì cháy nắng, đôi má lúc nào cũng ửng hồng, đôi mắt tinh nghịch nhưng cũng rất dịu dàng. Cô bé giải thoát cho tôi khỏi cái nhà tù ni lông kia nhưng lại buộc chân tôi bằng một sợi chỉ. Tuy có hơi khó chịu nhưng tôi không cảm thấy ngạt thở như trước nữa. Chẳng biết cô bé hái cỏ ở đây mà ngọt và thơm đến thế. Được cô bé chăm chút, tôi cũng phổng phao lên chút ít. Ở với cô bé hai ngày thì cô bé về quê chơi. Sau khi lưỡng lự, cuối cùng cô bé quyết định mang tôi theo.

  Nắng ấm nhảy múa trên những bông hoa cỏ may. Mấy chị bướm bay dập dìu trong gió.

  Ôi…! Cảnh vật này… sao thân quen đến vậy? Đây có phải quê hương tôi? Không, tôi không tin nổi nhưng cũng không thể nhầm. Chắc chắn đây là quê tôi. Bị buộc sợi chỉ vào chân nhưng tôi nhảy tanh tách, ngả mình trên đồng cỏ bao la. Tôi vừa mừng vui vừa lo lắng vì chỉ không lâu nữa tôi sẽ quay trở lại thành phố Sôi động mà không thể gặp lại mẹ và các anh.

  Cô bé rong chơi trên cánh đồng và dắt tôi theo. Rồi bỗng nhiên, cô kéo sợi chỉ, đặt tôi lên tay, thì thầm với tôi:

  - Dế Mèn à? Tao trả mày về với tự do nhé!

  Tôi không thể tin rằng đó lại là sự thật, sợi chỉ đứt tung, chiếc chân tôi thỉnh thoảng không còn phải bơ vơ trên không trung. Tôi tìm lại được tự do. Đứng yên lặng, tôi nhìn ngắm cô bé, rồi lách người qua những cây cỏ cao ngập đầu. Mái nhà dấu yêu kia đang chờ đón. Vừa đi tôi vừa nhớ về Thành phố Sôi động, tự hứa với mình sẽ quay trở lại để tiếp tục phiêu lưu, để được hội ngộ với các bạn thân yêu của tôi.

  Gió thì thầm hát bên tai… Lòng tôi ngập tràn hạnh phúc… Quê hương dấu yêu biết nhường nào…!

    

Bài dự thi của:

Nguyễn Minh Châu

Số 11L, đường Tống Duy Tân, khu 6, Ngọc Châu, thành phố Hải Dương.

Đt: 03203856117

Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]